ÔnG Bếp - NGUYỄN QUANG THIỀU


[Vào lúc : 10:23 - 21/11/2008 | Chuyên mục : Tác phẩm của bạn bè]

Tôi chợt nhớ về ông trong một không khí không lấy gì làm tôn nghiêm lắm. Lúc đó tôi ngồi trong một quán ăn thịt Cănguru ở quận 1, TPHCM. Mùi vị của món đặc sản xứ Úc Đại Lợi nhưng lại gợi nhớ về một miền đất châu Phi xa xôi. Ký ức đôi khi lại dẫn chúng ta đi một cách lắt léo chứ không thẳng đường rõ lối. Lúc này, nó lại đang dẫn tôi về một ngôi nhà tối thấp. Một căn bếp ám khói quanh năm với một đống dấm hình như không bao giờ tắt. Thời ấy tưởng như của hàng thế kỷ trước. Nhưng thực ra mới là những năm 50 của thế kỷ XX. Trong căn bếp ấy, mùi một món ăn mà cho đến bây giờ tôi cũng chưa bao giờ gặp lại và cũng rất khó gặp lại: mùi thịt thỏ nấu rôti do ông Bếp nấu mà tôi được ngửi duy nhất một lần trong đời.


Trung tâm Quyền tác giả văn học Việt Nam yêu cầu các cá nhân, tổ chức sao chép, phân phối tác phẩm văn học trên mạng internet và các phương tiện lưu giữ, sao chụp khác phải trả tiền cho chủ sở hữu kể từ tháng 1.2009. Nhà thơ Đoàn Thị Lam Luyến, Giám đốc Trung tâm Quyền tác giả văn học Việt Nam cho biết: Ngày 15.11, Trung tâm Quyền tác giả văn học Việt Nam đã gửi thư đến các nhà văn Việt Nam với mong muốn nhận được sự ủy thác tác quyền. Theo đó, một trong những điều kiện mà trung tâm đưa ra là được giữ lại 20% tổng số tiền thu được làm quản lý phí.


RỒNG ĐÁ hay là sự tử tế


[Vào lúc : 12:05 - 20/11/2008 | Chuyên mục : Chuyện làng văn nghệ]

Giới văn chương đang xôn xao nửa tin nửa ngờ về chuyện thu hồi tập truyện ngắn “Rồng Đá hay là mũi uốn ván” của hai tác giả Vũ Ngọc Tiến và Lê Mai. Nếu có sai phạm, thì cơ quan chức năng sẽ có biện pháp xử lý rõ ràng, điều ấy không có gì lạ. Rủi ro nghề nghiệp cũng bình thường thôi. Bằng thái độ sòng phẳng của một người cầm bút, nhà văn Vũ Ngọc Tiến đã có thư ngỏ chia sẻ với đơn vị cấp giấy phép ấn phẩm. Khi gặp nạn không quay lưng với đồng nghiệp và cũng không trốn chạy, có lẽ cũng là một sự tử tế hiếm hoi ở thời buổi này!


Huyền thoại NGUYỄN NGỌC KÝ


[Vào lúc : 10:31 - 20/11/2008 | Chuyên mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]

Ở miền đất Hải Thanh, Hải Hậu, Nam Định, cậu bé bị liệt hai tay Nguyễn Ngọc Ký vẫn chiến thắng tật nguyền để đến trường và trở thành nhà giáo, đã tượng hình một huyền thoại của Việt Nam trong suốt nửa thế kỷ qua. Bây giờ Nhà giáo Ưu tú – Nhà thơ Nguyễn Ngọc Ký đã bước sang tuổi 62, nhưng hầu như tuần nào ông cũng được mời nói chuyện giao lưu khắp các trường trung học. Trong ngôi nhà ấm cúng ở Gò Vấp – TPHCM, mỗi ngày ông vẫn dùng chân viết văn, làm thơ trên máy vi tính. Câu chuyện về Nguyễn Ngọc Ký là câu chuyện không bao giờ cũ, là minh chứng cho niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống mến thương. Không thể nói khác hơn, Nguyễn Ngọc Ký là tấm gương tuyệt đẹp cho những số phận thiệt thòi vẫn khao khát vươn lên, giống như chính mấy câu thơ ông viết: “Không đỉnh cao nào không vời vợi cách xa. Không đỉnh cao nào không kề cận bên ta. Khi ta biết thắng mình mỗi phút giây qua”


Chiến tranh như SÓNG CHÌM để lại di chứng


[Vào lúc : 10:22 - 20/11/2008 | Chuyên mục : Chuyện làng văn nghệ]

Tác giả tiểu thuyết Sóng Chìm cho rằng: “Chiến tranh đi qua hơn 30 năm, lính Mỹ từng bắn giết người Việt Nam, từng thả bom  xuống làng xóm Việt Nam, song người Mỹ và người Việt Nam đang bắt tay nhau... cười. Vậy mà người Việt với người Việt, một thời là phía bên kia và phía bên này vẫn mặc cảm, vẫn khó gần nhau thế?. Thậm chí còn không ít bộ phận hằn học và chống đối, đó chẳng phải nỗi đau lớn nhất của cuộc chiến?”



Nhà phê bình NGUYỄN HÒA phản hồi


[Vào lúc : 16:33 - 19/11/2008 | Chuyên mục : Ý kiến - đối thoại]

Nhà phê bình Nguyễn Hòa: "Xin thưa với hoạ sĩ Trần Trọng Vũ rằng: cái lối phản biện để quy kết “ngoài văn bản” như anh thực thi trong bài Một lối phê bình kinh dị không có gì là mới. Riêng đối với tôi, nó chỉ là vệt kéo dài và cũ mèm như một số người có thói quen đáng yêu là “bỏ bóng đá người” từng tung tin thất thiệt về tôi, đại loại như: Nguyễn Hòa “đánh đàn bà”, Nguyễn Hòa “đánh văn trẻ” Nguyễn Hòa không có bằng cấp nên đố kỵ với người có bằng cấp, Nguyễn Hòa “đánh lung tung” để nổi tiếng... "


Giữa Valéry và nhóm siêu thực tương đồng với nhau ở điểm chính là thơ không tả cảnh, tả tình, thơ phải khám phá nội tâm, diễn đạt những tác động vô hình vào tâm trạng. Thơ đi sâu phản ảnh tiếng nói của thâm tâm (vô thức, tiềm thức và ý thức). Một số người phàn nàn thơ Valéry khó hiểu như những hình bóng chập chờn, lờ mờ. Paul Valéry trả lời: “Theo ý tôi, ánh sáng hiếm hoi trên khắp thế giới – đặc biệt trong thế giới tư tưởng và văn chương – người ta thấy nó ít ỏi như kim cương so sánh với toàn khối đất đá của hành tinh”.


Cần biết bi quan cho văn hóa Tây Nguyên


[Vào lúc : 11:16 - 19/11/2008 | Chuyên mục : Chuyện làng văn nghệ]

Nhà văn Nguyên Ngọc ưu tư: “Có ai, có tổ chức nào đã quan tâm, đã nghĩ ra và có kế hoạch gì đối với những "tàn tích" cuối cùng này của văn hóa và sử thi Mơ Nông, một vùng sử thi vô cùng kỳ lạ cả về chiều sâu lẫn độ dày, theo chỗ tôi biết, hầu như trên thế giới chưa thấy có nơi nào bằng. Tôi được biết đang có một dự án khai thác bauxít khổng lồ ở Đắc Nông, quê hương ngàn đời của người Mơ Nông và của sử thi Mơ Nông. Sẽ phải cạo sạch hàng ngàn hecta rừng, dời đi hàng trăm làng cư dân bản địa, đào sâu hàng chục mét để moi lấy quặng. Người ta nói về những nhà máy nhôm sừng sững, những thành phố công nghiệp náo nhiệt… sẽ mọc lên. Trong cái dự án đồ sộ này, khi thiết kế nó, khi thực thi nó, có chút lưu tâm hay kế hoạch nào đối với văn hóa Mơ Nông, sử thi Mơ Nông?”


Con trai cố Nhà thơ TRẦN DẦN lên tiếng


[Vào lúc : 11:08 - 19/11/2008 | Chuyên mục : Ý kiến - đối thoại]

Họa sĩ Trần Trọng Vũ – con trai của cố nhà thơ Trần Dần sau khi đọc một số bài viết có liên quan đến cuốn ‘Trần Dần thơ’, đã có ý kiến muốn trao đổi lại với hai tác giả Nguyễn Hòa và Nhị Hà. Họa sĩ Trần Trọng Vũ khẳng định : ‘Tôi viết bài phản biện này với tư cách một người trực tiếp làm nghệ thuật và một trong những người biên soạn tác phẩm nói trên”. Đó là quyền được đối thoại nghề nghiệp chính đáng, nên lethieunhon.com  xin giới thiệu nguyên văn.


Những Giấc Mơ Của TẠ DUY ANH


[Vào lúc : 10:41 - 18/11/2008 | Chuyên mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]

Lần đầu tiên tác giả của Bước qua lời nguyền, Đi tìm nhân vật, Lão Khổ, Thiên thần sám hối hé mở những bí mật mang màu sắc phép lạ liên quan đến cuộc đời ông. Trong lời tựa tác phẩm mới nhất của mình, Tạ Duy Anh nói rằng ông chỉ kể lại những giấc mơ của mình, và kể lại một cách đúng nghĩa, tức là thấy gì ghi nấy, không thêm thắt, không bình luận, không tô vẽ. Đó là câu chuyện tác giả bị “tuyên án” ung thư, nhưng sau đó bà nội lại báo mộng cho biết vết loét dạ dày ấy không phải là ung thư, và nó chỉ bé bằng hạt đậu xanh mà thôi (và quả thực, kết quả xét nghiệm thứ 2 đã xóa án “tử hình” cho nhà văn). Nhà văn bảo rằng trong suốt quãng thời gian bị án “tử hình” treo lơ lửng, nếu không có niềm tin vào những giấc mơ thì ông đã không còn niềm tin vào sự sống, và thậm chí, có thể đã gục ngã trước khi căn bệnh (bị coi là) ung thư thực sự hoành hành.


Phân trang 1/82 Trang đầu 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất