<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0">
<channel>
<title><![CDATA[LÊ THIẾU NHƠN]]></title> 
<link>http://lethieunhon.com/index.php</link> 
<description><![CDATA["cây đời mãi mãi xanh tươi"]]></description> 
<language>vi</language> 
<copyright><![CDATA[LÊ THIẾU NHƠN]]></copyright>
<item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/4163.htm</link>
<title><![CDATA[TRANG HẠ và Đàn Bà Ba Mươi]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tác phẩm của bạn bè]]></category>
<pubDate>Thu, 11 Mar 2010 04:01:23 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/4163.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img class="insertimage" src="attachment.php?fid=1498" border="0" align="left" /><strong><span style="font-size: small">Nh&agrave; văn Trang Hạ vừa ra mắt hai t&aacute;c phẩm mới bằng một buổi gặp gỡ kh&aacute; đ&ocirc;ng vui tại S&agrave;i G&ograve;n, với sự trợ gi&uacute;p của hai đối t&aacute;c l&agrave; C&ocirc;ng ty Đinh Tị v&agrave; C&ocirc;ng ty Hoa C&uacute;c Xanh. Do cuốn tiểu thuyết mạng &ldquo;Chuyện kể dưới ngọn đ&egrave;n đường&rdquo; vẫn c&ograve;n nằm ở nh&agrave; in, n&ecirc;n m&oacute;n qu&agrave; trước mắt của Trang Hạ l&agrave; cuốn tản văn &ldquo;Đ&agrave;n b&agrave; ba mươi&rdquo;. Tự viết lời giới thiệu &ldquo;Đ&agrave;n b&agrave; ba mươi&rdquo;, nh&agrave; văn Trang Hạ thổ lộ: &ldquo;Ưu điểm của văn học nữ giới ch&iacute;nh l&agrave; tinh thần phụ nữ. Những đề t&agrave;i tưởng như nh&agrave;m ch&aacute;n bởi bị thu hẹp quanh quẩn h&ocirc;n nh&acirc;n, t&igrave;nh y&ecirc;u, gia đ&igrave;nh, sự nghiệp, con c&aacute;i... lại được l&agrave;m phong ph&uacute; bởi bề s&acirc;u cảm x&uacute;c v&agrave; chi&ecirc;m nghiệm theo c&aacute;ch rất phụ nữ. Văn chương cũng thu h&uacute;t bởi th&acirc;n phận người trong đ&oacute;. M&agrave; c&ograve;n nh&agrave; văn n&agrave;o n&oacute;i về th&acirc;n phận m&ugrave;i mẫn hơn nh&agrave; văn nữ tự kể chuyện đời?&rdquo; </span></strong><br /><br /><br /><br /><br /><span style="font-size: large">Phụ nữ - lao c&ocirc;ng của nghề viết</span><br /><br /><u>TRANG HẠ</u><br />&nbsp;<br />Dường như v&agrave;o l&uacute;c được bạn đọc ch&uacute; &yacute; đến sự tồn tại của m&igrave;nh, khoảng thập kỷ 80 của thế kỷ trước, văn học nữ giới l&agrave; một xa xỉ phẩm của x&atilde; hội phương Đ&ocirc;ng, thậm ch&iacute; c&ograve;n bị hiểu đơn giản l&agrave; những người đ&agrave;n b&agrave; viết văn, hoặc chống lại x&atilde; hội phụ quyền. Tất nhi&ecirc;n l&agrave; đ&agrave;n b&agrave; viết văn, nhưng văn học nữ giới kh&ocirc;ng phải chỉ c&oacute; vậy, v&agrave; kh&ocirc;ng phải chỉ cần c&oacute; vậy. Từ l&uacute;c n&agrave;o vị tr&iacute; người phụ nữ viết v&agrave; người phụ nữ đọc lại c&ugrave;ng được nhắc tới nhiều hơn, kh&ocirc;ng phải l&agrave; v&agrave;o l&uacute;c kinh tế ph&aacute;t triển, gi&aacute;o dục n&acirc;ng cao, &yacute; thức x&atilde; hội đ&atilde; thừa nhận tiếng n&oacute;i mạnh mẽ của giới t&iacute;nh nữ hay sao? V&agrave; kinh tế ph&aacute;t triển với những người phụ nữ c&oacute; thu nhập, c&oacute; khả năng chi ti&ecirc;u, đ&atilde; l&agrave;m cho ng&agrave;nh c&ocirc;ng nghiệp văn ho&aacute; để &yacute; v&agrave; quyết định kiếm ch&aacute;c tr&ecirc;n họ, bằng c&aacute;ch văn hoa nhất l&agrave; văn học?<br /><br />Đ&agrave;n b&agrave; mắc mưu những &ocirc;ng tr&ugrave;m s&aacute;ch, cho n&ecirc;n đ&agrave;n b&agrave; trở th&agrave;nh lao c&ocirc;ng của nghề viết v&agrave; cũng th&agrave;nh người ti&ecirc;u thụ sản phẩm h&agrave;o hứng nhất của văn học nữ giới. Trong qu&aacute; tr&igrave;nh đ&oacute;, người viết t&igrave;m thấy mảnh đất m&agrave;u mỡ của chuyện t&igrave;nh, l&atilde;ng mạn, bi kịch, giải ph&oacute;ng khao kh&aacute;t, x&aacute;c lập lại vị tr&iacute; v&agrave; mối quan hệ (tr&ecirc;n l&yacute; thuyết) với x&atilde; hội đ&agrave;n &ocirc;ng. V&agrave; người đọc cũng t&igrave;m thấy th&uacute; vui, gần như say sưa với những c&acirc;u chuyện gần gũi với đời sống v&agrave; quan t&acirc;m của m&igrave;nh hơn, về h&ocirc;n nh&acirc;n, về t&igrave;nh, về y&ecirc;u, về l&agrave;m vợ, về t&igrave;m kiếm, về cuộc sống, về tư duy theo c&aacute;ch của giống c&aacute;i, như thể người đọc v&agrave; người viết chia sẻ được cuộc sống với nhau. <br /><br />C&oacute; một thời gian, khoảng cuối của thế kỷ hai mươi, những người b&igrave;nh s&aacute;ch v&agrave; ph&ecirc; b&igrave;nh văn học dường như kh&ocirc;ng hẹn m&agrave; c&ugrave;ng, tr&ecirc;n nhiều mảnh đất kh&aacute;c nhau của ch&acirc;u &Aacute;, quan t&acirc;m tới những người viết nữ, những đề t&agrave;i mang đậm dấu ấn giới t&iacute;nh, m&agrave; nổi bật l&agrave; linglei của Trung Quốc. Những ph&aacute;t ng&ocirc;n mạnh mẽ, những h&igrave;nh ảnh v&agrave; ng&ocirc;n từ t&aacute;o bạo trong văn, thật như thể được b&ecirc; thẳng từ cuộc đời v&agrave;o, l&agrave;m những nh&agrave; ph&ecirc; b&igrave;nh v&agrave; cả độc giả đều lập tức nhận ra, kh&ocirc;ng thể chỉ d&ugrave;ng giới t&iacute;nh hay chủ nghĩa nữ quyền để ph&acirc;n t&iacute;ch về văn học nữ giới.<br /><br />Nhưng đầu &oacute;c người đọc thường lười biếng, khi buộc phải xếp văn học nữ giới v&agrave;o một khoảnh n&agrave;o đ&oacute; trong tủ s&aacute;ch (hoặc trong nhận thức) của m&igrave;nh. Thường ta sẽ nh&igrave;n nhận nh&agrave; văn nữ v&agrave; t&aacute;c phẩm văn học nữ giới như sau: đ&agrave;n b&agrave;, sến, đời thường. Tất nhi&ecirc;n ấn tượng chung l&agrave; người viết n&agrave;o hoặc t&aacute;c phẩm n&agrave;o của văn học nữ giới cũng &iacute;t nhiều c&oacute; một hoặc v&agrave;i đặc điểm ấy, c&oacute; vậy mới thu h&uacute;t được bạn đọc c&ugrave;ng giới. Thế nhưng, th&agrave;nh tựu của văn học nữ giới được giải th&iacute;ch đơn giản vậy th&ocirc;i sao? <br /><br />Ưu điểm của văn học nữ giới ch&iacute;nh l&agrave; tinh thần phụ nữ. Những đề t&agrave;i tưởng như nh&agrave;m ch&aacute;n bởi bị thu hẹp quanh quẩn h&ocirc;n nh&acirc;n, t&igrave;nh y&ecirc;u, gia đ&igrave;nh, sự nghiệp, con c&aacute;i... lại được l&agrave;m phong ph&uacute; bởi bề s&acirc;u cảm x&uacute;c v&agrave; chi&ecirc;m nghiệm theo c&aacute;ch rất phụ nữ. Văn chương cũng thu h&uacute;t bởi th&acirc;n phận người trong đ&oacute;. M&agrave; c&ograve;n nh&agrave; văn n&agrave;o n&oacute;i về th&acirc;n phận m&ugrave;i mẫn hơn nh&agrave; văn nữ tự kể chuyện đời? <br /><br />Nhược điểm th&igrave; l&agrave; đ&acirc;y: Trong t&aacute;c phẩm, nếu nh&acirc;n vật bỏ việc để ở nh&agrave; phụng sự đấng lang qu&acirc;n, bạn l&agrave; người phụ nữ yếu đuối, bạc nhược. C&ograve;n nếu bỏ chồng rồi theo đuổi sự nghiệp cho tới th&agrave;nh c&ocirc;ng, bạn l&agrave; người phụ nữ t&acirc;n tiến, t&iacute;ch cực. Rất nhiều t&aacute;c phẩm văn học nữ giới đ&atilde; rạch r&ograve;i tốt-xấu, y&ecirc;u-gh&eacute;t theo kiểu đ&oacute;. Sau khi nắm được một sợi d&acirc;y &yacute; tưởng, người viết rất dễ d&agrave;ng b&ecirc; y nguy&ecirc;n những cảm nhận, kinh nghiệm, đời m&igrave;nh v&agrave;o văn. V&agrave; sự mẫn tiệp của người phụ nữ viết kh&ocirc;ng cứu được t&aacute;c phẩm bị xếp v&agrave;o loại... s&aacute;ch đ&agrave;n b&agrave;!<br /><br />Thậm ch&iacute; trong một số ph&ecirc; b&igrave;nh văn chương tại Trung Quốc v&agrave; Đ&agrave;i Loan, người ta c&ograve;n d&agrave;nh th&ecirc;m một thể loại văn học để ph&acirc;n loại văn học nữ giới, đ&oacute; l&agrave; m&oacute;n &quot;đặc sản&quot; mang t&ecirc;n &quot;văn học rẻ tiền&quot;, kh&ocirc;ng phải với &yacute; ch&ecirc; bai, m&agrave; l&agrave; mi&ecirc;u tả thực tế: truyện giải tr&iacute;, t&igrave;nh tiết đơn giản dễ hiểu, gi&aacute; trị văn học cũng như gi&aacute; b&igrave;a đều kh&ocirc;ng &quot;đắt&quot;.&nbsp; <br />Tuy vậy, những &ocirc;ng tr&ugrave;m s&aacute;ch kh&ocirc;ng bao giờ bỏ rơi con g&agrave; đẻ trứng v&agrave;ng n&agrave;y: B&aacute;n chạy h&agrave;ng đầu tr&ecirc;n thị trường s&aacute;ch văn học, cho d&ugrave; ở bất kỳ quốc gia n&agrave;o, kh&ocirc;ng phải l&agrave; những t&aacute;c phẩm đoạt giải Nobel văn học, m&agrave; l&agrave; những tập tản văn, tạp b&uacute;t, du k&yacute;, chia sẻ kinh nghiệm v&agrave; quan điểm cuộc sống của những c&acirc;y b&uacute;t đ&agrave;n b&agrave;. <br /><br />Ở Việt Nam, nếu Dương Thụy nghi&ecirc;m t&uacute;c hơn v&agrave; Đặng Nguyễn Đ&ocirc;ng Vy đừng lười viết như thế, th&igrave; đ&acirc;y l&agrave; hai c&acirc;y b&uacute;t h&agrave;ng đầu của văn học nữ giới, họ đầy nội lực v&agrave; c&oacute; sức thu h&uacute;t đặc trưng từ t&aacute;c phẩm, đề t&agrave;i, phong c&aacute;ch. Trong l&uacute;c họ c&ograve;n thiếu cảnh gi&aacute;c, t&ocirc;i định chớp nho&aacute;ng chạy qua tủ s&aacute;ch của những phụ nữ c&ugrave;ng tuổi t&ocirc;i với cuốn s&aacute;ch dự định ra mắt với ti&ecirc;u đề: &quot;Đ&agrave;n b&agrave; ba mươi&quot;.Chạy qua v&agrave; ở lại một cuốn trong tủ s&aacute;ch của họ, chứ kh&ocirc;ng để họ chạy qua t&ocirc;i tới mua s&aacute;ch của... người kh&aacute;c b&agrave;y kế b&ecirc;n.<br /><br /><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/4162.htm</link>
<title><![CDATA[Trò Chuyện Về Văn Chương trong ĐỐI THOẠI VỚI TƯƠNG LAI]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tư liệu văn nghệ sĩ]]></category>
<pubDate>Wed, 10 Mar 2010 06:15:29 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/4162.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img class="insertimage" src="attachment.php?fid=1497" border="0" align="left" /><strong><span style="font-size: small">&Ocirc;ng Nguyễn Trần Bạt năm nay 64 tuổi, đang giữ cương vị Chủ tịch Hội đồng quản trị ki&ecirc;m Tổng gi&aacute;m đốc InvestConsult Group. V&agrave;i năm gần đ&acirc;y &ocirc;ng được xem như một người c&oacute; nhiều &yacute;&nbsp; nghĩ mới mẻ qua c&aacute;c cuốn s&aacute;ch &ldquo;Văn h&oacute;a v&agrave; con người&rdquo;, &ldquo;Cải c&aacute;ch v&agrave; sự ph&aacute;t triển&rdquo;, &ldquo;Suy tưởng&rdquo;, &ldquo;Cội nguồn cảm hứng&rdquo; g&acirc;y nhiều tranh c&atilde;i kh&aacute;c nhau. Vừa hết Tết Canh Dần 2010, trong l&agrave;ng s&aacute;ch lại xuất hiện th&ecirc;m cuốn &ldquo;Đối thoại với tương lai&rdquo; tập hợp những b&agrave;i phỏng vấn Nguyễn Trần Bạt, do NXB Hội Nh&agrave; Văn ấn h&agrave;nh. &ldquo;Đối thoại với tương lai&rdquo; d&agrave;y 940 trang, b&igrave;a cứng, in giấy đẹp, gi&aacute; b&aacute;n 250 ng&agrave;n đồng. Cầm &ldquo;Đối thoại với tương lai&rdquo; tr&ecirc;n tay&nbsp; th&igrave; biết ngay l&agrave; ấn phẩm của một doanh nh&acirc;n th&agrave;nh đạt. Tuy nhi&ecirc;n, trong &ldquo;Đối thoại với tương lai&rdquo; cũng c&oacute; kh&aacute; nhiều trang đề cập đến văn chương, v&iacute; dụ &ocirc;ng Nguyễn Trần Bạt khảng kh&aacute;i: &ldquo;T&ocirc;i đi nhiều nước, t&ocirc;i thấy c&aacute;c nh&agrave; văn nước ngo&agrave;i cũng bụi bặm, đ&ocirc;i khi b&ecirc; tha, rệu r&atilde; v&agrave; ngh&egrave;o đ&oacute;i như ch&uacute;ng ta. Nhưng c&aacute;i khổ của c&aacute; nh&acirc;n họ lại nằm trong một cộng đồng ch&oacute;i s&aacute;ng, cho n&ecirc;n họ l&agrave; những kẻ khu&acirc;n v&aacute;c những gi&aacute; trị của x&atilde; hội ấy để tr&igrave;nh b&aacute;n cho thi&ecirc;n hạ, c&ograve;n ch&uacute;ng ta th&igrave; khu&acirc;n v&aacute;c những gi&aacute; trị ấy từ đ&acirc;u? C&aacute;c nh&agrave; văn l&agrave; những người khu&acirc;n v&aacute;c những gi&aacute; trị m&agrave; x&atilde; hội c&oacute; để lắp n&oacute; lại th&agrave;nh một kết cấu c&oacute; gi&aacute; trị c&oacute; thể b&aacute;n được. Vậy c&aacute;c nh&agrave; văn của ch&uacute;ng ta khu&acirc;n v&aacute;c những thứ g&igrave;? Thực ra c&aacute;c nh&agrave; văn của ch&uacute;ng ta khu&acirc;n v&aacute;c những thứ c&oacute; gi&aacute; ở nơi kh&aacute;c đến Việt Nam cho n&ecirc;n, với tư c&aacute;ch l&agrave; một độc giả đ&atilde; đọc nhiều văn học nước ngo&agrave;i, khi đọc c&aacute;c t&aacute;c phẩm của Việt Nam t&ocirc;i thấy nhiều người quen, phải gật đầu ch&agrave;o nhiều qu&aacute;.&rdquo; </span></strong><br /><br /><br /><br /><span style="font-size: medium"><strong>NGUYỄN TRẦN BẠT</strong> TR&Ograve; CHUYỆN VỀ VĂN CHƯƠNG</span><br /><br />@ &Ocirc;ng c&oacute; cho rằng m&ocirc;i trường văn ho&aacute; tạo n&ecirc;n t&agrave;i năng kh&ocirc;ng? Ch&uacute;ng ta biết phong tr&agrave;o Thơ mới đ&aacute;nh dấu một sự b&ugrave;ng nổ thi ca với sự xuất hiện của nhiều t&agrave;i năng trẻ tuổi như Chế Lan Vi&ecirc;n, Xu&acirc;n Diệu, Huy Cận... Phải chăng đ&oacute; l&agrave; ảnh hưởng của tư tưởng tự do từ nền văn ho&aacute; Ph&aacute;p? Ng&agrave;y nay, ở đất nước ch&uacute;ng ta kh&ocirc;ng thiếu những người trẻ tuổi c&oacute; t&agrave;i, nhưng họ bị thui chột rất nhanh trong m&ocirc;i trường x&atilde; hội Việt Nam. Ngược lại, một đứa trẻ đang học ở Việt Nam rất b&igrave;nh thường, nhưng nếu sang một m&ocirc;i trường được gi&aacute;o dục ti&ecirc;n tiến hơn, như Mỹ chẳng hạn, th&igrave; lại vượt hẳn l&ecirc;n. <br /><strong>Nguyễn Trần Bạt</strong>: Hiện tượng b&ugrave;ng nổ do những trạng th&aacute;i ph&aacute;t triển mới về tự do kh&ocirc;ng phải l&agrave; hiện tượng chỉ c&oacute; ở Việt Nam. Thời kỳ Phục hưng, thời kỳ Khai s&aacute;ng l&agrave; những thời kỳ l&agrave;m b&ugrave;ng nổ rất nhiều t&agrave;i năng, c&oacute; những người đ&atilde; trở th&agrave;nh t&agrave;i năng kinh điển như Michelangelo, Raphael, Shakespeare, Goethe, Rousseau, Voltaire, Montesquieur... Những trạng th&aacute;i b&ugrave;ng nổ tinh thần tạo ra sự b&ugrave;ng nổ c&aacute;c t&agrave;i năng l&agrave; một hiện tượng c&oacute; thật. Ở Việt Nam cũng c&oacute; nhiều l&uacute;c như vậy. <br />Phải n&oacute;i rằng, những t&agrave;i năng nghệ thuật ở Việt Nam xuất hiện ở nhiều giai đoạn chứ kh&ocirc;ng phải chỉ trong giai đoạn Thơ mới. Tất nhi&ecirc;n giai đoạn Thơ mới l&agrave; giai đoạn điển h&igrave;nh, ở đấy người ta bắt đầu &yacute; thức về th&acirc;n phận con người, th&acirc;n phận d&acirc;n tộc. Ho&agrave;ng Ngọc Ph&aacute;ch l&agrave; người bắt đầu viết tiểu thuyết bằng văn xu&ocirc;i. Văn xu&ocirc;i thể hiện năng lực tư duy, năng lực cấu tr&uacute;c, c&ograve;n thơ thể hiện năng lực s&aacute;ng tạo ng&ocirc;n ngữ. Sự xuất hiện của những nh&agrave; thơ như Chế Lan Vi&ecirc;n, Huy Cận, Xu&acirc;n Diệu, hay những nh&agrave; văn như Ho&agrave;ng Ngọc Ph&aacute;ch, Nam Cao, Nguy&ecirc;n Hồng, Nhất Linh, Kh&aacute;i Hưng, Thạch Lam... l&agrave; hiện tượng b&ugrave;ng nổ c&aacute;c t&agrave;i năng c&oacute; thật ở Việt Nam. Ch&uacute;ng ta cũng đừng nhầm lẫn rằng ở trong m&ocirc;i trường hiện nay ch&uacute;ng ta kh&ocirc;ng c&oacute; t&agrave;i năng. T&agrave;i năng l&agrave; một trạng th&aacute;i chứ kh&ocirc;ng phải l&agrave; một con người cụ thể. Cũng kh&ocirc;ng n&ecirc;n nhầm lẫn t&agrave;i năng như một con người với t&agrave;i năng như một trạng th&aacute;i của con người. T&ocirc;i cho rằng, t&agrave;i năng hay thi&ecirc;n t&agrave;i l&agrave; kết quả của trạng th&aacute;i thần th&aacute;nh m&agrave; con người bắt gặp chứ kh&ocirc;ng phải ch&iacute;nh n&oacute;. Do vậy, đừng nhầm lẫn giữa t&aacute;c giả v&agrave; t&aacute;c phẩm, cũng đừng nhầm lẫn giữa t&aacute;c giả v&agrave; con người ấy. Nếu c&oacute; thi&ecirc;n t&agrave;i th&igrave; mỗi con người chỉ l&agrave; qu&aacute;n trọ của những trạng th&aacute;i thi&ecirc;n t&agrave;i m&agrave; th&ocirc;i. <br />Ch&uacute;ng ta t&ocirc;n trọng trạng th&aacute;i thi&ecirc;n t&agrave;i của con người, ch&uacute;ng ta thưởng thức trạng th&aacute;i thi&ecirc;n t&agrave;i của con người v&agrave; ch&uacute;ng ta tr&acirc;n trọng con người. C&oacute; những người cụ thể rất bần tiện, &iacute;ch kỷ, kh&oacute; t&iacute;nh trong đời thường, nhưng đọc t&aacute;c phẩm của họ th&igrave; người đọc kh&ocirc;ng ngờ c&oacute; những l&uacute;c họ lại c&oacute; sự biểu đạt đẹp đến thế, c&oacute; những ph&aacute;t hiện thần th&aacute;nh đến thế. Những c&acirc;u thơ của Chế Lan Vi&ecirc;n như: &quot;Nh&agrave; d&acirc;n chật, d&acirc;n l&ecirc;n đ&acirc;y phơi th&oacute;c. Th&oacute;c của d&acirc;n che k&iacute;n mộ anh h&ugrave;ng&quot;, đấy l&agrave; những ph&aacute;t hiện thần th&aacute;nh! Nhưng Chế Lan Vi&ecirc;n kh&ocirc;ng phải l&agrave; thần th&aacute;nh. N&oacute;i c&aacute;ch kh&aacute;c, những trạng th&aacute;i thần th&aacute;nh ngụ tạm ở con người Chế Lan Vi&ecirc;n trong những thời khắc n&agrave;o đ&oacute;. Trong nhiều b&agrave;i thơ của &ocirc;ng cũng chỉ c&oacute; 15 - 20% trạng th&aacute;i thần th&aacute;nh như vậy th&ocirc;i, nhưng đừng xem đ&oacute; l&agrave; điều b&igrave;nh thường. Bởi v&igrave; con người chỉ cần một trạng th&aacute;i thần th&aacute;nh cũng đ&atilde; gh&ecirc; gớm lắm rồi. T&ocirc;i k&iacute;nh trọng Chế Lan Vi&ecirc;n ch&iacute;nh bởi những trạng th&aacute;i thần th&aacute;nh như vậy.<br /><br />Tuy nhi&ecirc;n, trạng th&aacute;i thần th&aacute;nh chỉ xuất hiện trong một điều kiện, trong một sự hỗ trợ n&agrave;o đ&oacute;. Nếu kh&ocirc;ng c&oacute; tự do th&igrave; c&aacute;c trạng th&aacute;i thần th&aacute;nh kh&ocirc;ng xuất hiện được, hoặc c&oacute; xuất hiện th&igrave; n&oacute; cũng bị m&eacute;o m&oacute;. Sự ph&aacute;t hiện ra c&aacute;c gi&aacute; trị thần th&aacute;nh trong một t&aacute;c phẩm văn học kh&ocirc;ng phải chỉ l&agrave; c&ocirc;ng việc của người tạo ra t&aacute;c phẩm, m&agrave; c&ograve;n c&oacute; cả sự bức x&uacute;c thần th&aacute;nh của người đọc. Cho n&ecirc;n, kh&ocirc;ng c&oacute; một s&acirc;n chơi chung, một s&acirc;n khấu chung để người đọc, t&aacute;c giả v&agrave; phần thần th&aacute;nh của t&aacute;c giả gặp nhau th&igrave; kh&ocirc;ng thể c&oacute; sự thức tỉnh về gi&aacute; trị được. <br /><br />Vậy c&aacute;i s&acirc;n chơi chung ấy l&agrave; g&igrave;? Đ&oacute; l&agrave; mảnh đất tự do m&agrave; ở đấy người viết m&ocirc; tả một c&aacute;ch tự do trạng th&aacute;i thần th&aacute;nh m&agrave; m&igrave;nh bắt gặp v&agrave; người đọc đọc những th&ocirc;ng điệp thần th&aacute;nh đ&ograve;i hỏi phải đọc. Nếu x&atilde; hội kh&ocirc;ng nhận biết được gi&aacute; trị thần th&aacute;nh của một t&aacute;c phẩm th&igrave; l&agrave;m sao m&agrave; t&aacute;c phẩm ấy đến một c&aacute;ch r&otilde; rệt với cuộc đời được? Nếu kh&ocirc;ng được k&iacute;ch th&iacute;ch bởi t&igrave;nh y&ecirc;u đối với c&aacute;c gi&aacute; trị thần th&aacute;nh th&igrave; l&agrave;m sao t&aacute;c giả viết ra được? Thực ra cuộc sống lu&ocirc;n lu&ocirc;n kh&oacute; đối với những người s&aacute;ng tạo. Voltaire, Rousseau, Pasternak... l&agrave; những người bị truy đuổi, phải sống lưu vong. Sự bất hạnh kh&ocirc;ng phải l&agrave; yếu tố ngăn cản sự s&aacute;ng tạo, m&agrave; nguy&ecirc;n nh&acirc;n ch&iacute;nh l&agrave; sự thiếu tự do. Muốn đi trốn th&igrave; phải c&oacute; chỗ để trốn. Khi một con người s&aacute;ng tạo kh&ocirc;ng c&ograve;n chỗ để trốn nữa th&igrave; kh&ocirc;ng thể c&oacute; m&ocirc;i trường để s&aacute;ng tạo được. Những s&aacute;ng tạo vĩ đại thường kh&ocirc;ng được hoan ngh&ecirc;nh ngay từ đầu, phải c&oacute; thời gian để chất lượng thần th&aacute;nh trong t&aacute;c phẩm gặp gỡ chất lượng thần th&aacute;nh trong người đọc. Cho n&ecirc;n, t&ocirc;i nghĩ tự do kh&ocirc;ng chỉ tạo ra sự ki&ecirc;n nhẫn, sự dũng cảm của người viết, tự do c&ograve;n tạo ra sự thức tỉnh c&aacute;c nhu cầu của người đọc. <br /><br />Quay trở lại vấn đề Thơ mới. Thơ mới kh&ocirc;ng phải l&agrave; một hiện tượng, một phong tr&agrave;o thần th&aacute;nh duy nhất trong lịch sử văn chương Việt Nam. Phải n&oacute;i rằng, thời đại n&agrave;o ch&uacute;ng ta cũng c&oacute; những t&aacute;c phẩm hay, thời chống Ph&aacute;p, chống Mỹ v&agrave; b&acirc;y giờ cũng vậy. Trong thời kỳ chống Mỹ c&aacute;c t&aacute;c giả bắt buộc phải kho&aacute;c l&ecirc;n t&aacute;c phẩm của m&igrave;nh một đống x&ugrave; x&igrave; nhiều thứ phải đạo. Nhưng với tư c&aacute;ch l&agrave; một người đọc c&oacute; hiểu biết, người ta phải chịu kh&oacute; lột c&aacute;i &aacute;o kho&aacute;c x&ugrave; x&igrave; ấy ra th&igrave; mới đọc được c&aacute;i ch&acirc;n chất, c&aacute;i cốt l&otilde;i ở b&ecirc;n trong để thấy rằng đ&oacute; cũng l&agrave; một giai đoạn th&uacute;c b&aacute;ch con người s&aacute;ng tạo. Chẳng hạn, đọc &ldquo;Dấu ch&acirc;n người l&iacute;nh&rdquo; của Nguyễn Minh Ch&acirc;u, nếu kh&ocirc;ng biết lột c&aacute;i tấm &aacute;o kho&aacute;c phải đạo của n&oacute; ra th&igrave; kh&ocirc;ng thể thấy được gi&aacute; trị của &quot;Dấu ch&acirc;n người l&iacute;nh&quot;. Người ta gọi đ&oacute; l&agrave; nền văn học &aacute;m chỉ. Cũng c&oacute; những người sau n&agrave;y buộc phải mặc những bộ c&aacute;nh rất tội nghiệp để t&aacute;c phẩm của họ được ra đời, nhưng những th&ocirc;ng điệp hay những tia s&aacute;ng lo&eacute; l&ecirc;n th&ocirc;ng qua những lỗ thủng của c&aacute;i &aacute;o kho&aacute;c phải đạo của họ đ&ocirc;i khi l&agrave; thi&ecirc;n t&agrave;i. Tất nhi&ecirc;n, đọc những t&aacute;c phẩm của nền văn học c&oacute; kỷ luật trong thời kỳ chiến tranh v&agrave; thời kỳ sau n&agrave;y, để t&igrave;m ra gi&aacute; trị thật sự của n&oacute; rất vất vả, bởi v&igrave; những người viết buộc phải l&agrave;m những việc c&oacute; vẻ như hạ thấp m&igrave;nh xuống ngay cả với những gi&aacute; trị th&acirc;n thiết nhất của họ. V&iacute; dụ, Chế Lan Vi&ecirc;n viết: <br /><em>Bạn thương mến đừng xua con chim nhỏ <br />Mỗi c&acirc;u thơ đều muốn b&aacute;o tin l&agrave;nh<br />Đều muốn tr&uacute;t hạt ch&acirc;u v&agrave;ng khỏi cổ <br />Mỗi đ&ecirc;m t&agrave;n đều muốn ho&aacute; b&igrave;nh minh. <br />C&aacute;nh l&ocirc;ng d&ugrave; lạnh lẽo hạt sương đ&ecirc;m<br />Nhưng sờ xem, dưới l&ocirc;ng chim, chim vẫn ấm<br />Đừng đuổi thơ t&ocirc;i v&igrave; một ch&uacute;t chiều t&agrave; n&agrave;o ngả b&oacute;ng<br />H&atilde;y ki&ecirc;n l&ograve;ng, sẽ thấy nắng mai l&ecirc;n&hellip;</em><br />(Nhật k&yacute; một người chữa bệnh)<br />Tại sao t&aacute;c giả &ldquo;Đi&ecirc;u t&agrave;n&rdquo; l&agrave;m nghi&ecirc;ng ngả cả thi đ&agrave;n Thơ mới từ năm 17 tuổi lại phải hạ giọng năn nỉ như vậy? Ch&uacute;ng ta thương, ch&uacute;ng ta x&oacute;t cho những t&agrave;i năng như vậy buộc phải mặc những bộ c&aacute;nh kh&ocirc;ng như &yacute; muốn, thậm ch&iacute; buộc phải tự hạ thấp m&igrave;nh xuống để tồn tại. <br /><br />@: Trong Di cảo thơ Chế Lan Vi&ecirc;n, b&agrave;i &quot;Th&aacute;p Bayon&quot; cũng c&oacute; những lời: &quot;Anh l&agrave; th&aacute;p Bayon bốn mặt. Giấu đi ba c&ograve;n lại đấy l&agrave; anh. Chỉ mặt đ&oacute; m&agrave; ngh&igrave;n tr&ograve; cười kh&oacute;c. L&agrave;m đau ba mặt kia trong c&otilde;i ẩn h&igrave;nh&quot;. Ch&uacute;ng ta thấy rằng, khi Li&ecirc;n X&ocirc; đổi mới, d&ugrave; t&aacute;c phẩm được in hay kh&ocirc;ng, nhiều nh&agrave; văn vẫn viết, mặc d&ugrave; kh&ocirc;ng được ủng hộ. Đấy l&agrave; bản lĩnh của nh&agrave; văn. Nhưng ở đất nước ch&uacute;ng ta kh&ocirc;ng c&oacute; chuyện ấy. Sau khi cởi mở hơn với văn nghệ, c&aacute;c nh&agrave; văn dường như kh&ocirc;ng c&oacute; th&ecirc;m s&aacute;ng tạo n&agrave;o đ&aacute;ng kể, ngay cả nh&oacute;m Nh&acirc;n văn Giai phẩm cũng vậy.<br /><strong>Nguyễn Trần Bạt</strong>: Kh&ocirc;ng phải chỉ c&oacute; nh&agrave; văn ở Li&ecirc;n X&ocirc; vẫn viết m&agrave; c&aacute;c nh&agrave; văn của ch&uacute;ng ta cũng viết. Sở dĩ ch&uacute;ng ta kh&ocirc;ng đọc được c&aacute;c t&aacute;c phẩm thời kỳ n&agrave;y l&agrave; v&igrave; những t&aacute;c phẩm đ&aacute;ng kể lẫn lộn trong nhiều c&aacute;i kh&ocirc;ng đ&aacute;ng kể v&agrave; ngay cả c&oacute; những t&aacute;c phẩm đ&aacute;ng kể th&igrave; chưa chắc ch&uacute;ng ta biết đến để m&agrave; đọc. Tuy nhi&ecirc;n phải n&oacute;i rằng, tr&igrave;nh độ ph&aacute;t triển về văn ho&aacute; viết của người Việt chưa thể so s&aacute;nh với văn ho&aacute; viết của người Nga được. Sự ngh&egrave;o n&agrave;n của nh&agrave; văn hoặc của một tập thể nh&agrave; văn kh&ocirc;ng phải do ch&iacute;nh t&acirc;m hồn họ ngh&egrave;o n&agrave;n m&agrave; do bản th&acirc;n cuộc sống cũng ngh&egrave;o n&agrave;n. Sự đ&oacute;i k&eacute;m đến mức cằn cỗi trong cuộc sống h&agrave;ng ng&agrave;y cũng giết chết kh&ocirc;ng biết bao nhi&ecirc;u cơ hội để c&aacute;c trạng th&aacute;i thần th&aacute;nh xuất hiện trong t&acirc;m hồn của mỗi người viết. C&ograve;n hiện tượng <br />Nh&acirc;n văn Giai phẩm th&igrave; c&ograve;n c&oacute; nhiều chuyện để b&agrave;n. Những thể nghiệm về c&aacute;ch t&acirc;n thơ ca của Trần Dần, L&ecirc; Đạt, Ho&agrave;ng Cầm... n&oacute;i cho c&ugrave;ng l&agrave; nhu cầu tự th&acirc;n của họ, l&uacute;c đầu cũng rất bản năng. Ch&iacute;nh sự vụng dại c&oacute; đ&ocirc;i ch&uacute;t &aacute;c &yacute; của một v&agrave;i người cầm quyền văn nghệ l&uacute;c đ&oacute; l&agrave;m cho phản ứng của họ trở n&ecirc;n quyết liệt hơn, trở n&ecirc;n đối kh&aacute;ng hơn. Tuy nhi&ecirc;n phải khẳng định rằng c&aacute;ch t&acirc;n cả nội dung lẫn h&igrave;nh thức l&agrave; bản năng tự nhi&ecirc;n v&agrave; l&agrave;nh mạnh của tr&iacute; thức. Nếu kh&ocirc;ng thế th&igrave; kh&ocirc;ng phải l&agrave; tr&iacute; thức.<br /><br />@: T&ocirc;i rất đồng &yacute; với &ocirc;ng về điều ấy. Những nh&agrave; thơ như Trần Dần, L&ecirc; Đạt, Ho&agrave;ng Cầm v&igrave; bị v&ugrave;i dập, đ&egrave; n&eacute;n n&ecirc;n phải co lại, phải n&oacute;i để người ta kh&ocirc;ng hiểu được. Cuối c&ugrave;ng họ bị đẩy về ph&iacute;a c&aacute;ch t&acirc;n, chứ thực chất kh&ocirc;ng ho&agrave;n to&agrave;n như vậy.<br /><strong>Nguyễn Trần Bạt</strong>: &quot;Kh&ocirc;ng hiểu được&quot; như anh n&oacute;i bị ảnh hưởng bởi hai yếu tố. Thứ nhất, kh&ocirc;ng hiểu được l&agrave; v&igrave; dần dần ch&uacute;ng ta mất đi c&aacute;i bản năng tự nhi&ecirc;n để hiểu văn học trung thực. X&atilde; hội kh&ocirc;ng hiểu được văn học trung thực nữa. C&aacute;i đau khổ cho người Việt ch&uacute;ng ta l&agrave; x&atilde; hội kh&ocirc;ng c&ograve;n đủ năng lực để hiểu c&aacute;c gi&aacute; trị trung thực của văn học nghệ thuật nữa chứ kh&ocirc;ng phải chỉ l&agrave; &ldquo;kh&ocirc;ng hiểu được&rdquo;. Thứ hai l&agrave; x&atilde; hội kh&ocirc;ng c&ograve;n năng lực hiểu một c&aacute;ch trung thực n&ecirc;n sinh ra hiện tượng người viết viết một c&aacute;ch gian dối, bởi v&igrave; người ta biết bu&ocirc;n b&aacute;n trạng th&aacute;i kh&ocirc;ng thể hiểu được của x&atilde; hội để hy vọng tạo ra c&aacute;i &quot;thi&ecirc;n t&agrave;i&quot; của m&igrave;nh. Trong một b&agrave;i viết trước đ&acirc;y, t&ocirc;i đ&atilde; n&oacute;i rằng, thi&ecirc;n t&agrave;i l&agrave; thứ m&agrave; người sở hữu n&oacute; l&agrave; người cuối c&ugrave;ng biết về n&oacute;. Những &quot;nh&agrave; s&aacute;ng tạo&quot; của ch&uacute;ng ta &yacute; thức được thi&ecirc;n t&agrave;i của m&igrave;nh trước khi s&aacute;ng t&aacute;c, cho n&ecirc;n ch&uacute;ng ta c&oacute; rất nhiều người &quot;giả vĩ nh&acirc;n&quot;, n&oacute;i những điều cao cả để hy vọng m&igrave;nh cao thượng, n&oacute;i những điều b&oacute;ng bẩy để hy vọng người ta kh&ocirc;ng đọc được bụng m&igrave;nh, v&agrave; thảng hoặc cũng c&oacute; những người c&oacute; &yacute; tốt th&igrave; n&oacute;i một c&aacute;ch cay nghiệt để chọc tức những kẻ m&igrave;nh căm gh&eacute;t. Nhưng người ta qu&ecirc;n mất rằng, trong khi chọc tức những kẻ m&igrave;nh căm gh&eacute;t th&igrave; những người y&ecirc;u mến m&igrave;nh họ đọc c&aacute;i g&igrave;? V&agrave; khi họ đọc c&aacute;i chọc tức của m&igrave;nh rồi th&igrave; họ c&oacute; c&ograve;n l&agrave; kẻ s&aacute;ng suốt nữa kh&ocirc;ng? <br />Phải n&oacute;i rằng, hầu hết c&aacute;c nh&agrave; văn nghệ của ch&uacute;ng ta kh&ocirc;ng c&oacute; điều kiện để tự m&igrave;nh ho&agrave;n chỉnh về văn ho&aacute;, học vấn v&agrave; d&ugrave; c&oacute; muốn cũng kh&ocirc;ng thể l&agrave;m được, cho n&ecirc;n, khi viết được c&aacute;i n&agrave;y th&igrave; mất c&aacute;i kia. Đối với những người đọc chuy&ecirc;n nghiệp th&igrave; họ nhận ra ngay t&iacute;nh kh&ocirc;ng chuy&ecirc;n nghiệp hoặc kh&ocirc;ng ho&agrave;n chỉnh của người viết.<br /><br />@: T&ocirc;i l&agrave; một người đọc rất kỹ nh&oacute;m Nh&acirc;n văn giai phẩm, nhưng n&oacute;i thực l&agrave; t&ocirc;i thấy những s&aacute;ng t&aacute;c của họ kh&ocirc;ng phải l&agrave; những s&aacute;ng tạo qu&aacute; gh&ecirc; gớm. <br /><strong>Nguyễn Trần Bạt:</strong> T&ocirc;i nghĩ rằng phải đặt v&agrave;o bối cảnh lịch sử nhất định th&igrave; mới c&oacute; thể n&oacute;i về họ một c&aacute;ch c&ocirc;ng bằng được. Họ l&agrave; những người viết hiếm hoi xem sự tồn tại gi&aacute; trị văn chương của m&igrave;nh quan trọng hơn sự tồn tại của ch&iacute;nh m&igrave;nh. Chỉ ri&ecirc;ng điều ấy th&ocirc;i cũng đ&aacute;ng để tr&acirc;n trọng rồi. Hơn nữa, trong tất cả c&aacute;i mớ hỗn độn v&agrave; đồ sộ của họ, quả thật c&oacute; những c&aacute;i rất đẹp. T&ocirc;i biết c&aacute;i m&agrave; anh l&ecirc;n &aacute;n ch&iacute;nh l&agrave; những thủ đoạn của họ trong việc thực thi c&aacute;c s&aacute;ng t&aacute;c để tạo ra vẻ hiền triết kh&oacute; hiểu. Nhiều người cũng dị ứng với chuyện ấy. C&oacute; những người lớn tiếng chỉ tr&iacute;ch, miệt thị mọi thứ cũng nghĩ m&igrave;nh l&agrave; thi&ecirc;n t&agrave;i, đ&oacute; thực chất chỉ l&agrave; những người to gan, m&agrave; to gan th&igrave; kh&ocirc;ng phải l&agrave; thi&ecirc;n t&agrave;i. Nguyễn Huy Thiệp c&oacute; lẽ l&agrave; nh&agrave; văn hiện nay được ca ngợi nhiều nhất, cả ở nước ngo&agrave;i cũng như ở trong nước, nhưng khi đọc xong c&aacute;c t&aacute;c phẩm của anh ấy, kể cả t&aacute;c phẩm nổi tiếng l&agrave; &ldquo;Tướng về hưu&rdquo;, phải n&oacute;i thật l&agrave; t&ocirc;i c&oacute; cảm gi&aacute;c r&ugrave;ng m&igrave;nh v&igrave; sự thiếu nh&acirc;n văn trong việc sử dụng c&aacute;c chi tiết. T&ocirc;i l&agrave; người ham m&ecirc; văn học cổ điển Ph&aacute;p, t&ocirc;i kh&ocirc;ng thấy ai d&ugrave;ng những chi tiết thiếu nh&acirc;n văn cả. Một trong những di chứng của nền văn nghệ tuy&ecirc;n truyền ch&iacute;nh l&agrave; ưa d&ugrave;ng c&aacute;c yếu tố k&iacute;ch động, m&agrave; k&iacute;ch động th&igrave; kh&ocirc;ng phải l&agrave; nghệ thuật.<br />&nbsp;<br />@: Trong thơ ca, c&oacute; một điều lạ l&agrave; khi dịch sang một ng&ocirc;n ngữ kh&aacute;c th&igrave; chỉ c&ograve;n &yacute; chứ điệu th&igrave; kh&ocirc;ng giữ được nhiều. V&igrave; c&aacute;c đặc trưng ng&ocirc;n ngữ của c&aacute;c d&acirc;n tộc kh&aacute;c nhau. <br /><strong>Nguyễn Trần Bạt</strong>: Khi t&ocirc;i đọc thơ của c&aacute;c t&aacute;c giả phương T&acirc;y, t&ocirc;i kh&ocirc;ng đủ tr&igrave;nh độ ngoại ngữ để đọc nguy&ecirc;n bản nhưng bao giờ t&ocirc;i cũng đọc nguy&ecirc;n bản cho d&ugrave; kh&ocirc;ng hiểu. Như thơ Heinrich Heiner chẳng hạn, t&ocirc;i đọc cả bản gốc, lẫn bản dịch. T&ocirc;i d&ugrave;ng nguy&ecirc;n bản để thẩm định lại chất lượng dịch thuật, mặc d&ugrave; t&ocirc;i kh&ocirc;ng đủ năng lực thưởng thức nguy&ecirc;n bản. Ri&ecirc;ng đối với thơ t&ocirc;i thấy c&oacute; một đặc trưng rất kỳ lạ, dường như nhịp điệu th&ocirc;ng qua ng&ocirc;n ngữ thơ k&yacute; gửi rất nhiều th&ocirc;ng điệp. Trước đ&acirc;y, khi c&ograve;n trẻ, t&ocirc;i đọc thơ Nazim Hickmet hay thơ Heinrich Heiner do Xu&acirc;n Diệu dịch, t&ocirc;i thấy Xu&acirc;n Diệu dịch cũng được, nhưng t&ocirc;i muốn thẩm định xem &ocirc;ng ấy dịch bao nhi&ecirc;u, ph&oacute;ng t&aacute;c bao nhi&ecirc;u. Nhưng ph&oacute;ng t&aacute;c cũng kh&ocirc;ng sao cả, con người đủ bản năng để hiểu th&ocirc;ng điệp của t&aacute;c giả, bất chấp mọi bản dịch. Bởi v&igrave; thi&ecirc;n t&agrave;i l&agrave; những người chỉ cần tạo ra một n&eacute;t th&ocirc;i l&agrave; l&agrave;m cho mọi ng&ocirc;n ngữ đều trở n&ecirc;n thống nhất. Ch&uacute;ng ta kh&ocirc;ng c&oacute; những nh&agrave; thơ như vậy.<br /><br />@: Đọc những b&agrave;i thơ nước ngo&agrave;i, mặc d&ugrave; kh&ocirc;ng cảm nhận hết được c&aacute;i hay của nhịp điệu nhưng ch&uacute;ng ta vẫn nhận thấy đằng sau mỗi b&agrave;i thơ đều ẩn chứa những &yacute; tưởng rất s&acirc;u sắc. C&ograve;n thơ ca Việt Nam th&igrave; cứ &agrave; ơi vậy th&ocirc;i, n&oacute; kh&ocirc;ng c&oacute; &yacute;, kh&ocirc;ng c&oacute; nội dung g&igrave; cả.<br /><strong>Nguyễn Trần Bạt</strong>: Kh&ocirc;ng phải kh&ocirc;ng c&oacute; &yacute; m&agrave; phải n&oacute;i thật rằng, ch&uacute;ng ta đ&ocirc;i khi nhầm lẫn giữa &yacute; v&agrave; cảm x&uacute;c. Thơ l&agrave; &yacute; chứ kh&ocirc;ng phải cảm x&uacute;c, cảm x&uacute;c giống như c&aacute;i th&igrave;a để nuốt cho gọn c&aacute;i &yacute; th&ocirc;i. Tại sao kh&ocirc;ng c&oacute; &yacute;? V&igrave; &yacute; l&agrave; sản phẩm của tr&iacute; tuệ m&agrave; để tạo ra sản phẩm của tr&iacute; tuệ th&igrave; buộc phải th&ocirc;ng tuệ. Người viết m&agrave; học vấn thấp th&igrave; l&agrave;m sao m&agrave; c&oacute; &yacute; được? Bởi v&igrave; đ&acirc;y kh&ocirc;ng phải l&agrave; những &yacute; th&ocirc;ng thường m&agrave; l&agrave; những &yacute; mang chất lượng hướng dẫn. Nếu anh nh&igrave;n c&aacute;i g&igrave; cũng giống c&aacute;i g&igrave; th&igrave; kh&ocirc;ng thể c&oacute; &yacute; được. Nếu &yacute; m&agrave; n&ocirc;ng nổi th&igrave; tuổi thọ của thơ rất ngắn. <br /><br />@: Ở Việt Nam hay ở nước ngo&agrave;i c&oacute; những trường hợp l&agrave; những đứa trẻ ra đời chưa được học h&agrave;nh g&igrave; cả, tự nhi&ecirc;n n&oacute; c&oacute; những &yacute; nghĩ rất kh&aacute;c thường. Vậy c&aacute;i đ&oacute; từ đ&acirc;u ra?<br /><strong>Nguyễn Trần Bạt</strong>: Anh lấy g&igrave; để đảm bảo rằng người lớn tuổi th&igrave; th&ocirc;ng th&aacute;i hơn trẻ con? Tại sao người ta thiền? Thiền l&agrave; một hoạt động cố gắng để đưa con người về trạng th&aacute;i trẻ thơ. Con người c&agrave;ng gi&agrave; th&igrave; việc đưa m&igrave;nh về trạng th&aacute;i trẻ thơ c&agrave;ng vất vả. Cho n&ecirc;n sự ph&aacute;t hiện của những đứa trẻ th&ocirc;ng th&aacute;i bất ngờ hơn nhiều so với sự l&ecirc;n g&acirc;n của một &ocirc;ng gi&agrave;. Trần Đăng Khoa l&uacute;c trẻ v&agrave; b&acirc;y giờ l&agrave; một v&iacute; dụ.<br /><br />@: &Ocirc;ng c&oacute; cho rằng c&oacute; sự chuyển kiếp kh&ocirc;ng? <br /><strong>Nguyễn Trần Bạt</strong>: C&oacute; chứ, thế mới c&oacute; thi&ecirc;n t&agrave;i. Thi&ecirc;n t&agrave;i l&agrave; sự gặp gỡ của Ch&uacute;a với m&igrave;nh, m&igrave;nh n&oacute;i đấy nhưng m&agrave; &yacute; l&agrave; của Ch&uacute;a. B&acirc;y giờ kh&ocirc;ng c&oacute; Ch&uacute;a th&igrave; l&agrave;m sao c&oacute; thi&ecirc;n t&agrave;i. Trong khi viết, năm 1998 t&ocirc;i c&oacute; n&oacute;i một c&acirc;u th&igrave; năm 2008 t&ocirc;i vẫn n&oacute;i đ&uacute;ng c&acirc;u ấy, mặc d&ugrave; t&ocirc;i kh&ocirc;ng hề &yacute; thức g&igrave; khi n&oacute;i. Bởi v&igrave; c&acirc;u ấy kh&ocirc;ng phải l&agrave; của t&ocirc;i m&agrave; ch&uacute;a k&yacute; gửi v&agrave;o t&ocirc;i c&acirc;u ấy. Nhiều người cho rằng, khi m&igrave;nh l&atilde;ng qu&ecirc;n một điều g&igrave; đ&oacute; đ&atilde; viết ra, 10 năm sau m&igrave;nh viết lại th&igrave; sẽ ho&agrave;n chỉnh hơn. <br />Đ&oacute; l&agrave; một sự nhầm lẫn. L&agrave;m cho n&oacute; gần giống với h&igrave;nh h&agrave;i m&agrave; người kh&aacute;c c&oacute; thể hiểu được, l&agrave;m cho người kh&aacute;c dễ hiểu hơn th&igrave; chưa chắc l&agrave;m cho n&oacute; đẹp hơn. C&oacute; lẽ chuyện n&agrave;y l&agrave; trừu tượng. Nhưng t&ocirc;i biết rất r&otilde; rằng, l&agrave;m cho n&oacute; r&otilde; hơn đối với người đọc th&igrave; kh&ocirc;ng c&oacute; nghĩa l&agrave; l&agrave;m cho n&oacute; đẹp hơn, x&eacute;t về quan điểm mỹ học.<br /><br />@: Đ&ocirc;i khi người ta vẫn tranh luận với nhau về chuyện bao giờ Việt Nam m&igrave;nh c&oacute; giải Nobel?<br /><strong>Nguyễn Trần Bạt</strong>: Phải n&oacute;i thật rằng, ở ch&uacute;ng ta đang h&igrave;nh th&agrave;nh một nền văn ho&aacute; đầy ảo tưởng: phải c&oacute; trường Đại học đẳng cấp Havard, phải c&oacute; giải Nobel&hellip; Điều n&agrave;y l&agrave;m t&ocirc;i buồn. Nobel kh&ocirc;ng phải l&agrave; giải thưởng cho một người t&agrave;i đơn giản m&agrave; một người t&agrave;i cưỡi tr&ecirc;n một con ngựa văn ho&aacute; rực rỡ. D&acirc;n tộc ch&uacute;ng ta chưa c&oacute; một con ngựa như vậy để cưỡi cho n&ecirc;n ch&uacute;ng ta kh&ocirc;ng được vinh thăng bằng Nobel. Đừng vội v&agrave;ng hy vọng những chuyện như vậy. <br />Ch&uacute;ng ta c&oacute; một x&atilde; hội, c&oacute; một nền ch&iacute;nh trị, c&oacute; một nền kinh tế chưa ho&agrave;n chỉnh th&igrave; ch&uacute;ng ta chưa n&ecirc;n hy vọng c&oacute; được giải Nobel. Người ta sẵn s&agrave;ng bỏ qua một vi&ecirc;n kim cương trong vũng b&ugrave;n bởi v&igrave; vi&ecirc;n kim cương ấy kh&ocirc;ng đủ gi&aacute; để người ta c&uacute;i xuống bốc c&aacute;i đống b&ugrave;n ấy về đ&atilde;i. Cho n&ecirc;n, nhiệm vụ của ch&uacute;ng ta l&agrave; l&agrave;m cho vi&ecirc;n kim cương của mỗi một người c&oacute; nằm trong một c&aacute;i hộp nhung. To&agrave;n bộ cố gắng vĩ m&ocirc; của x&atilde; hội ch&uacute;ng ta l&agrave; phải phấn đấu để Việt Nam trở th&agrave;nh một c&aacute;i hộp bằng nhung chứ kh&ocirc;ng bắt người đời c&uacute;i xuống đống b&ugrave;n để nhặt vi&ecirc;n kim cương ở trong ấy. Đấy l&agrave; ch&uacute;ng ta n&oacute;i chung như vậy, c&ograve;n nếu x&eacute;t về mặt văn chương thuần tu&yacute;, ch&uacute;ng ta cũng c&oacute; những người viết hay, nhiều t&aacute;c phẩm hay, nhưng tất cả đều bị vấy bẩn cả. Ai lục tung c&aacute;i đ&aacute;m bụi ấy l&ecirc;n để m&agrave; t&igrave;m ra những thứ gi&aacute; trị ở đấy b&acirc;y giờ? V&igrave; kẻ mua c&aacute;i gi&aacute; trị ấy kh&ocirc;ng phải l&agrave; ch&uacute;ng ta, ch&uacute;ng ta c&oacute; h&eacute;t to l&ecirc;n về sự đắt gi&aacute; của m&igrave;nh th&igrave; cũng chẳng thay đổi được g&igrave;. Tất cả c&aacute;c giải thưởng được cấp bởi những người gi&agrave;u c&oacute;, những v&ugrave;ng ph&aacute;t triển, khi lục lọi trong một căn ph&ograve;ng bụi bặm phải b&otilde; c&ocirc;ng, họ kh&ocirc;ng mất c&ocirc;ng mất c&ocirc;ng như thế. Họ t&igrave;m thấy Nguyễn Du đ&atilde; l&agrave; một sự may mắn với ch&uacute;ng ta rồi. <br /><br />Thực ra, ch&uacute;ng ta cũng c&oacute; nhiều thứ c&oacute; gi&aacute; trị nhưng ch&uacute;ng ta kh&ocirc;ng c&oacute; một miền đất s&aacute;ng gi&aacute; để những thứ c&oacute; gi&aacute; trị được đặt đ&uacute;ng vị tr&iacute; của m&igrave;nh. T&ocirc;i đi nhiều nước, t&ocirc;i thấy c&aacute;c nh&agrave; văn nước ngo&agrave;i cũng bụi bặm, đ&ocirc;i khi b&ecirc; tha, rệu r&atilde; v&agrave; ngh&egrave;o đ&oacute;i như ch&uacute;ng ta. Nhưng c&aacute;i khổ của c&aacute; nh&acirc;n họ lại nằm trong một cộng đồng ch&oacute;i s&aacute;ng, cho n&ecirc;n họ l&agrave; những kẻ khu&acirc;n v&aacute;c những gi&aacute; trị của x&atilde; hội ấy để tr&igrave;nh b&aacute;n cho thi&ecirc;n hạ, c&ograve;n ch&uacute;ng ta th&igrave; khu&acirc;n v&aacute;c những gi&aacute; trị ấy từ đ&acirc;u? C&aacute;c nh&agrave; văn l&agrave; những người khu&acirc;n v&aacute;c những gi&aacute; trị m&agrave; x&atilde; hội c&oacute; để lắp n&oacute; lại th&agrave;nh một kết cấu c&oacute; gi&aacute; trị c&oacute; thể b&aacute;n được. Vậy c&aacute;c nh&agrave; văn của ch&uacute;ng ta khu&acirc;n v&aacute;c những thứ g&igrave;? Thực ra c&aacute;c nh&agrave; văn của ch&uacute;ng ta khu&acirc;n v&aacute;c những thứ c&oacute; gi&aacute; ở nơi kh&aacute;c đến Việt Nam cho n&ecirc;n, với tư c&aacute;ch l&agrave; một độc giả đ&atilde; đọc nhiều văn học nước ngo&agrave;i, khi đọc c&aacute;c t&aacute;c phẩm của Việt Nam t&ocirc;i thấy nhiều người quen, phải gật đầu ch&agrave;o nhiều qu&aacute;. T&ocirc;i nhớ c&oacute; một nh&agrave; b&aacute;o đ&atilde; đến phỏng vấn t&ocirc;i về bảo hộ quyền t&aacute;c giả trong &acirc;m nhạc, t&ocirc;i cười v&agrave; n&oacute;i rằng, c&aacute;c t&aacute;c phẩm &acirc;m nhạc của ch&uacute;ng ta l&agrave; những buổi dạ hội của những yếu tố quen biết, ch&uacute;ng ta bắt gặp ở trong đấy Chopin, Mozart, Beethoven... Những người c&oacute; học th&igrave; đưa về được nhiều c&aacute;i tử tế, c&ograve;n những người &iacute;t học th&igrave; đưa về &iacute;t hơn. X&atilde; hội ch&uacute;ng ta chưa đủ những yếu tố để lắp đặt tạo ra những thứ c&oacute; gi&aacute;. Những hiện thực thật sự lớn lao, thật sự khốc liệt th&igrave; lu&ocirc;n gắn b&oacute; với ch&iacute;nh trị, gắn b&oacute; với c&aacute;c b&iacute; mật ch&iacute;nh trị. Đấy vẫn l&agrave; một c&aacute;i l&ocirc; cốt kh&eacute;p k&iacute;n m&agrave; c&aacute;c nh&agrave; văn của ch&uacute;ng ta chỉ đứng ở b&ecirc;n ngo&agrave;i để đo&aacute;n m&ograve; m&agrave; th&ocirc;i. V&igrave; thế những c&aacute;i đ&aacute;ng viết th&igrave; kh&ocirc;ng được viết, cho n&ecirc;n c&aacute;c nh&agrave; văn nghệ của ch&uacute;ng ta chỉ canh t&aacute;c tr&ecirc;n những c&aacute;nh đồng của những thứ kh&ocirc;ng đ&aacute;ng viết.<br /><br />X&atilde; hội ch&uacute;ng ta chưa c&oacute; c&aacute;c gi&aacute; trị phổ qu&aacute;t. Một x&atilde; hội c&oacute; những gi&aacute; trị phổ qu&aacute;t l&agrave; một x&atilde; hội c&oacute; một nền văn ho&aacute; c&oacute; gi&aacute; trị phổ qu&aacute;t. Ch&uacute;ng ta chưa c&oacute; một nền văn ho&aacute; c&oacute; gi&aacute; trị phổ qu&aacute;t. Tại sao lại như vậy? Điều n&agrave;y cần rất nhiều suy nghĩ v&agrave; của rất nhiều người mới c&oacute; thể giải đ&aacute;p được. Ri&ecirc;ng về văn học, chữ viết hiện đại mới c&oacute; v&agrave;i trăm năm, n&ecirc;n ch&uacute;ng ta chưa c&oacute; những kinh nghiệm để tạo ra những t&aacute;c phẩm c&oacute; gi&aacute; trị phổ qu&aacute;t. Nhiều người n&oacute;i Vũ Trọng Phụng l&agrave; thi&ecirc;n t&agrave;i, l&uacute;c đầu t&ocirc;i cũng nghĩ vậy nhưng sau th&igrave; chỉ thấy đ&oacute; l&agrave; những ghi ch&eacute;p bản năng, dung tục v&agrave; đơn giản, vắng b&oacute;ng những th&ocirc;ng điệp c&oacute; gi&aacute; trị phổ qu&aacute;t v&agrave; thiếu vắng vẻ đẹp phổ qu&aacute;t. Nếu đọc &quot;Vi&ecirc;n mỡ b&ograve;&quot; của Guy de Maupassant, ch&uacute;ng ta sẽ thấy &ocirc;ng ta viết đẹp như thế n&agrave;o v&agrave; gi&aacute; trị kh&aacute;i qu&aacute;t của n&oacute; lớn đến thế n&agrave;o.<br /><br />@: Đ&uacute;ng l&agrave; đọc những nh&agrave; văn lớn của thế giới như Maupassant hay Dostoevsky, m&igrave;nh cảm thấy &ldquo;sợ&rdquo;. C&aacute;i cảm gi&aacute;c ấy kh&ocirc;ng bao giờ c&oacute; được khi đọc c&aacute;c t&aacute;c giả Việt Nam.<br /><strong>Nguyễn Trần Bạt</strong>: Những nh&agrave; văn như thế th&igrave; kh&ocirc;ng chỉ c&oacute; m&igrave;nh &ldquo;sợ&rdquo;, m&agrave; kể cả những nh&agrave; văn lớn, những nền văn ho&aacute; lớn tr&ecirc;n thế giới, họ cũng &ldquo;sợ&rdquo;. Bởi v&igrave; nếu đọc kỹ Dostoevsky th&igrave; ch&uacute;ng ta thấy &ocirc;ng ta c&ograve;n giỏi ph&acirc;n t&acirc;m học hơn cả Freud. Những nh&agrave; văn lớn, trước khi ngồi v&agrave;o viết, họ đ&atilde; l&agrave; bậc thầy của thi&ecirc;n hạ rồi. Họ l&agrave; một kinh nghiệm sống khổng lồ trước khi viết cho n&ecirc;n t&aacute;c phẩm của họ l&agrave; một gi&aacute;o tr&igrave;nh sống khổng lồ. T&ocirc;i n&oacute;i chuyện với nhiều nh&agrave; văn Việt Nam, kể cả những người c&oacute; t&ecirc;n tuổi, t&ocirc;i thấy kh&oacute; khăn để nh&igrave;n thấy sự tự tin của họ, nhất l&agrave; ở những nh&agrave; văn lớn v&agrave; tử tế. Ở những đối tượng kh&ocirc;ng lớn v&agrave; tử tế th&igrave; t&ocirc;i kh&ocirc;ng nh&igrave;n thấy sự tự tin m&agrave; chỉ thấy sự tự m&atilde;n. Tự tin l&agrave; kết quả của sự hiểu biết đ&uacute;ng đắn, Sự hiểu biết đ&uacute;ng đắn l&agrave; kết quả của một nền gi&aacute;o dục v&agrave; đ&agrave;o tạo đ&uacute;ng đắn, Ch&uacute;ng ta chưa c&oacute; nền gi&aacute;o dục như vậy. <br />Cho n&ecirc;n hầu hết họ đều khai th&aacute;c phần bản năng của m&igrave;nh, những kinh nghiệm sống th&ocirc;ng thường của họ. V&agrave; khai th&aacute;c bản năng v&agrave; những kinh nghiệm sống th&ocirc;ng thường th&igrave; rất kh&oacute; c&oacute; thể tạo ra những t&aacute;c phẩm c&oacute; chất lượng thi&ecirc;n t&agrave;i được. Trần Đăng Khoa l&agrave; một hiện tượng, anh ấy mở đầu cuộc đời nghệ thuật của m&igrave;nh bằng những cuộc gặp gỡ c&oacute; chất lượng thần th&aacute;nh, nhưngthần th&aacute;nh rất sớm ra đi đối với Trần Đăng Khoa. Ch&uacute;ng ta phải thấy rằng, những thứ văn chương nhất thời ở Việt Nam chiếm một tỉ lệ kh&aacute; lớn, trong đ&oacute; bao gồm cả những t&aacute;c phẩm phụ hoạ lẫn những t&aacute;c phẩm chỉ tr&iacute;ch chế độ. <br />Cả hai loại t&aacute;c phẩm n&agrave;y đều k&yacute; sinh tr&ecirc;n những khuyết tật của đời sống. Khi đời sống dịch chuyển đến độ hợp l&yacute; th&igrave; sự sống của những t&aacute;c phẩm như vậy cũng chấm dứt. <br /><br /><br /><em><strong>Nguồn: Tr&iacute;ch &ldquo;Đối thoại với tương lai&rdquo; từ trang 738 đến trang 749, do NXB Hội Nh&agrave; Văn ấn h&agrave;nh qu&yacute; 1-2010</strong></em><br /><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/4161.htm</link>
<title><![CDATA[Một bài thơ vừa bị lấy lại danh hiệu Trạng Nguyên Thơ miền Tây Nam bộ]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tư liệu văn nghệ sĩ]]></category>
<pubDate>Tue, 09 Mar 2010 13:07:06 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/4161.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img class="insertimage" src="attachment.php?fid=1496" border="0" align="left" /><strong><span style="font-size: small">Cuộc thi thơ Đồng bằng S&ocirc;ng Cửu Long vừa kết th&uacute;c với nhiều t&aacute;c phẩm được vinh danh chỉ c&oacute; thể xếp v&agrave;o loại thường thường bậc trung. Thế nhưng, kỳ lạ thay, cuộc thi n&agrave;y bỗng dưng được ch&uacute; &yacute; v&igrave;&hellip; ban tổ chức quyết định thu hồi giải nhất d&agrave;nh cho b&agrave;i thơ &ldquo;Trăng nghẹn&rdquo;. Th&agrave;nh thật m&agrave; n&oacute;i, t&aacute;c giả Ho&agrave;i Tường Phong viết &ldquo;Trăng nghẹn&rdquo; kh&ocirc;ng kh&aacute;c g&igrave; một c&aacute;i tạp b&uacute;t c&oacute; ngắt xuống d&ograve;ng. Ở đ&oacute; c&oacute; một ch&uacute;t x&oacute;t xa, một ch&uacute;t đắng đ&oacute;t từ t&acirc;m trạng một người gắn b&oacute; v&agrave; tr&acirc;n trọng mảnh đất ph&ugrave; sa miền T&acirc;y Nam bộ. Vậy th&ocirc;i, chưa c&oacute; c&acirc;u thơ n&agrave;y đủ sức bay ra khỏi ngổn ngang chữ nghĩa &ldquo;Trăng nghẹn&rdquo; để rung cảm độc giả. Chắng ai d&aacute;m ti&ecirc;u liệu, sau khi rời khỏi buổi trao giải, sức sống của b&agrave;i thơ &ldquo;Trăng nghẹn&rdquo; sẽ ra sao. Vậy m&agrave;, nhờ bị lấy lại giải nhất, &ldquo;Trăng nghẹn&rdquo; lại được nhiều người nhắc đến r&acirc;m ran. Chẳng biết n&ecirc;n vui hay n&ecirc;n buồn?</span></strong><br /><br /><br /><br /><span style="font-size: large"><br />TRĂNG NGHẸN</span><br /><br /><u>HO&Agrave;I TƯỜNG PHONG</u><br /><br />Mẹ sinh t&ocirc;i v&agrave;o một đ&ecirc;m rằm mưa gi&oacute; ng&agrave;y xưa, <br />L&uacute;c ch&agrave;o đời đ&atilde; lỡ hẹn c&ugrave;ng vầng trăng vi&ecirc;n m&atilde;n. <br />V&ugrave;ng tản cư hồi nầy ruộng hoang nh&agrave; trống, <br />Rước được b&agrave; mụ vườn, ngoại cực trần th&acirc;n. <br /><br />T&ocirc;i lớn trong qu&ecirc; m&ugrave;a như c&acirc;y tạp vườn hoang, <br />Bảy tuổi biết leo lưng tr&acirc;u, kh&ocirc;ng từng ngồi xe đạp. <br />Kh&ocirc;ng biết lời bải bu&ocirc;i để mua l&ograve;ng người kh&aacute;c, <br />N&ecirc;n thua thiệt cả đời v&igrave; kh&ocirc;ng thể dối lừa ai.<br /><br />Ngơ ng&aacute;c buổi ra th&agrave;nh, trước cuộc sống đua chen, <br />Mười năm sau chưa gội rửa cho m&igrave;nh th&agrave;nh d&acirc;n chợ. <br />Lớp ph&egrave;n hết b&aacute;m ch&acirc;n, nhưng chất ch&acirc;n qu&ecirc; vẫn c&ograve;n đ&oacute;, <br />T&ocirc;i tranh thủ những th&aacute;ng h&egrave;, th&iacute;ch về lại thăm qu&ecirc;.<br /><br />B&egrave; bạn theo đu&ocirc;i tr&acirc;u một thời, mơ ước nh&igrave;n t&ocirc;i, <br />Tưởng t&ocirc;i tho&aacute;t kiếp ng&agrave;i, nhởn nhơ h&oacute;a bướm. <br />T&ocirc;i nh&igrave;n vẻ hồn nhi&ecirc;n của đ&aacute;m bạn xưa th&egrave;m qu&aacute;, <br />Cộng một ch&uacute;t ph&ugrave; hoa đ&acirc;u th&ecirc;m lớn t&acirc;m hồn.<br /><br />Mỗi lần về qu&ecirc; b&egrave; bạn cũ lại vắng hơn, <br />G&aacute;i mười bảy đ&atilde; lấy chồng, trai hai mươi đ&ograve;i vợ. <br />C&ocirc; bạn xưa n&aacute;ch con ngang nh&agrave; mua chịu rượu, <br />Đ&ocirc;i mắt ướt một thời bẽn lẽn ng&oacute; b&agrave;n ch&acirc;n.<br /><br />X&oacute;m b&ecirc;n s&ocirc;ng nhiều c&ocirc; g&aacute;i rời qu&ecirc;, <br />Về thăm nh&agrave; x&ecirc;nh xang lụa l&agrave; h&agrave;ng hiệu. <br />V&agrave;i căn nh&agrave; x&acirc;y, đổi đời nhờ những đồng tiền b&aacute;o hiếu, <br />Khởi sắc một v&ugrave;ng qu&ecirc; sao nghe c&oacute; ch&uacute;t b&ugrave;i ng&ugrave;i.<br /><br />Đồng bằng qu&ecirc; hương t&ocirc;i nhiều c&aacute;i nhất ngậm ng&ugrave;i: <br />Sản lượng l&uacute;a nhiều, v&ugrave;ng c&aacute; ba sa lớn nhất, <br />Đầu tư văn h&oacute;a thấp v&agrave; kh&oacute; ngh&egrave;o cũng nhất, <br />V&agrave; cũng dẫn đầu, những c&ocirc; g&aacute;i lấy chồng xa.<br /><br />Chập tối buồn ra nh&igrave;n bến nước c&ocirc; đơn, <br />Vầng trăng vừa l&ecirc;n đ&atilde; bị m&acirc;y mưa vần vũ. <br />T&ocirc;i chợt nhớ lần lỗi hẹn đầu đời, trăng cũ, <br />Vầng trăng nghẹn ho&agrave;i, chưa tỏa s&aacute;ng một v&ugrave;ng qu&ecirc;. <br /><br /><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/4160.htm</link>
<title><![CDATA[ĐỖ HOÀNG xin tạm dịch một bài thơ của NGUYỄN QUANG THIỀU]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tác phẩm của bạn bè]]></category>
<pubDate>Tue, 09 Mar 2010 12:50:56 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/4160.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img class="insertimage" src="attachment.php?fid=1495" border="0" align="left" /><strong><span style="font-size: small">Nh&agrave; thơ Đỗ Ho&agrave;ng cho rằng: &ldquo;Người viết cứ viết ra theo sự suy nghĩ chủ quan của m&igrave;nh. Sau đ&oacute; người ta ph&acirc;n v&agrave; chia ra l&agrave;m nhiều thể loại như: Văn, thơ, ph&uacute;, tế, kịch, hịch, ca dao, tục ngữ, v&egrave;, n&oacute;i lối, h&aacute;t vui chơi, n&oacute;i vui chơi&hellip;&nbsp; Thời hiện đại c&aacute;c t&aacute;c giả cũng c&oacute; nhiều c&aacute;ch viết, c&aacute;ch n&oacute;i, c&aacute;ch lập ng&ocirc;n nhưng chưa thấy c&aacute;c nh&agrave; ph&ecirc; b&igrave;nh phần loại thể. T&ocirc;i đ&atilde; c&oacute; nhiều lần đề nghị với tư c&aacute;ch c&aacute; nh&acirc;n khi thấy nhiều người viết ra nhiều kiểu lạ mắt lạ tai, thấy thơ cũng kh&ocirc;ng phải thơ, văn cũng kh&ocirc;ng phải văn, dịch cũng kh&ocirc;ng phải dịch, truyền thống cũng kh&ocirc;ng phải truyền thống. Người trẻ cũng c&oacute;, người gi&agrave; cũng c&oacute;. Tộc người đa số cũng c&oacute;, tộc người thiểu số cũng c&oacute;. C&aacute;c kiểu viết ấy với c&aacute;i t&ecirc;n ph&acirc;n thể loại l&agrave; &ldquo;V&ocirc; lối&rdquo;. Từ &ldquo;V&ocirc; lối&rdquo; cũng đủ giải nghĩa c&aacute;c kiểu viết tr&ecirc;n. Đại biểu cho kiểu &ldquo;V&ocirc; l&ocirc;i&rdquo; n&agrave;y l&agrave; Thanh T&acirc;m Tuyền, L&ecirc; Văn Ngăn, Văn Cầm Hải, Vi Thuỳ Linh, Ph&uacute; Trạm Inrasara, Nguyễn Quang Thiều, Nguyễn B&igrave;nh Phương, Phan Thị V&agrave;ng Anh, Phan Huyền Thư, Phạm V&acirc;n Anh, Ho&agrave;ng Vũ Thuật&hellip;&rdquo; </span></strong><br /><br /><br /><br /><br /><span style="font-size: large">Dịch V&ocirc; lối ra thơ Việt </span><br /><br /><u>ĐỖ HO&Agrave;NG&nbsp; </u><br /><br /><strong>B&agrave;i &ldquo; Lịch sử một tấm thảm Thổ Nhỹ Kỳ&rdquo; <br />Của Nguyễn Quang Thiều</strong> <br />&nbsp; <br />Nguy&ecirc;n văn: <br /><br />Người hướng dẫn: Được dệt thủ c&ocirc;ng bởi một người đ&agrave;n b&agrave; Thổ Nhỹ Kỳ <br />Người mua: Mua lại từ một &ocirc;ng gi&agrave; da đen Cuba ở Havana năm 1986 <br />Chủ nh&acirc;n: Qu&agrave; tặng của con trai t&ocirc;i. Được treo tr&ecirc;n bức tường n&agrave;y 21 năm <br />L&uacute;c gần s&aacute;ng tiếng những c&agrave;nh kh&ocirc; g&atilde;y <br />Những con nai c&aacute;i m&ugrave;a động đực <br />Chủ nh&acirc;n bức thảm 87 tuổi tỉnh giấc uống tr&agrave; nguội <br />Những con nai đực ng&ugrave;n ngụt <br />Ng&ocirc;i nh&agrave; như kh&ocirc;ng bao giờ mở cửa <br />Một b&agrave; gi&agrave; đi tiểu lần thứ 5 n&oacute;i: &ldquo;Mẹ đau lắm&rdquo; <br />21 năm tấm thảm kh&ocirc;ng thay đổi chỗ treo <br />Người đ&agrave;n &ocirc;ng 50 tuổi thường trở về v&agrave; đứng <br />Trong ng&ocirc;i nh&agrave; nửa b&oacute;ng tối <br />Tr&agrave;n ngập tấm thảm tiếng h&ocirc; ho&aacute;n <br />V&agrave; ph&iacute;a sau tấm thảm <br />Một lưỡi dao lạnh l&ugrave;ng đợi <br />V&agrave; một c&aacute;i chảo s&ugrave;ng sục s&ocirc;i <br />Người hướng dẫn: Những ng&oacute;n tay người đ&agrave;n b&agrave; m&ugrave; Thổ Nhỹ Kỳ giờ bị liệt <br />Người mua: &Ocirc;ng gi&agrave; da đen Cuba tự vẫn <br />Chủ nh&acirc;n: T&ocirc;i chỉ nhớ khu&ocirc;n mặt con trai t&ocirc;i khi n&oacute; mở bức thảm ra <br />C&oacute; một người l&uacute;c n&agrave;o cũng r&eacute;t <br />Đứng nh&igrave;n tấm thảm <br />Hai b&agrave;n ch&acirc;n bị đ&ocirc;ng cứng trong vũng m&aacute;u <br />Ở ch&acirc;n tường <br />Người hướng dẫn: (Đ&atilde; bỏ ngh&ecirc;) <br />Người mua: h&igrave;nh như kh&ocirc;ng phải tấm thảm t&ocirc;i đ&atilde; mua <br />Chủ nh&acirc;n: T&ocirc;i nh&igrave;n thấy những người th&acirc;n đ&atilde; chết ch&aacute;y nấp sau những gốc c&acirc;y trong tấm thảm <br />B&acirc;y giờ l&agrave; năm thứ hai. <br />&nbsp; <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Người viết cứ viết ra theo sự suy nghĩ chủ quan của m&igrave;nh. Sau đ&oacute; người ta ph&acirc;n v&agrave; chia ra l&agrave;m nhiều thể loại như: Văn, thơ, ph&uacute;, tế, kịch, hịch, ca dao, tục ngữ, v&egrave;, n&oacute;i lối, h&aacute;t vui chơi, n&oacute;i vui chơi&hellip;&nbsp; Thời hiện đại c&aacute;c t&aacute;c giả cũng c&oacute; nhiều c&aacute;ch viết, c&aacute;ch n&oacute;i, c&aacute;ch lập ng&ocirc;n nhưng chưa thấy c&aacute;c nh&agrave; ph&ecirc; b&igrave;nh phần loại thể. T&ocirc;i đ&atilde; c&oacute; nhiều lần đề nghị với tư c&aacute;ch c&aacute; nh&acirc;n khi thấy nhiều người viết ra nhiều kiểu lạ mắt lạ tai, thấy thơ cũng kh&ocirc;ng phải thơ, văn cũng kh&ocirc;ng phải văn, dịch cũng kh&ocirc;ng phải dịch, truyền thống cũng kh&ocirc;ng phải truyền thống. Người trẻ cũng c&oacute;, người gi&agrave; cũng c&oacute;. Tộc người đa số cũng c&oacute;, tộc người thiểu số cũng c&oacute;. C&aacute;c kiểu viết ấy với c&aacute;i t&ecirc;n ph&acirc;n thể loại l&agrave; &ldquo;V&ocirc; lối&rdquo;. Từ &ldquo;V&ocirc; lối&rdquo; cũng đủ giải nghĩa c&aacute;c kiểu viết tr&ecirc;n. Đại biểu cho kiểu &ldquo;V&ocirc; l&ocirc;i&rdquo; n&agrave;y l&agrave; Thanh T&acirc;m Tuyền, L&ecirc; Văn Ngăn, Văn Cầm Hải, Vi Thuỳ Linh, Ph&uacute; Trạm Inrasara, Nguyễn Quang Thiều, Nguyễn B&igrave;nh Phương, Phan Thị V&agrave;ng Anh, Phan Huyền Thư, Phạm V&acirc;n Anh, Ho&agrave;ng Vũ Thuật&hellip; <br /><br />&nbsp;<strong>Xin dịch b&agrave;i &ldquo;V&ocirc; lối&rdquo;&nbsp; <br />- Lịch sử một tấm thảm Thổ Nhĩ Kỳ <br />T&aacute;c giả Nguyễn Quang Thiều </strong><br />&nbsp; <br />&ldquo;Tấm thảm Thổ thăng trầm thi&ecirc;n biến, <br />Hướng dẫn vi&ecirc;n dẫn chuyện r&otilde; r&agrave;ng: <br />- Thảm n&agrave;y dệt sợi dọc ngang, <br />Một b&agrave; người Thổ tay v&agrave;ng l&agrave;m ra. <br />Người mua lại một &ocirc;ng gi&agrave;, <br />Da đen quốc tịch Cu Ba rạch r&ograve;i. <br />Ở Ha va na hẳn hoi. <br />V&agrave;o năm t&aacute;m s&aacute;u cũng thời mới đ&acirc;y. <br />Chủ nh&acirc;n n&oacute;i: - Tấm thảm n&agrave;y, <br />Qu&agrave; con trai tặng cho thầy u thương! <br />Hai mốt năm treo tr&ecirc;n tường. <br />Cỏ c&acirc;y mu&ocirc;ng th&uacute; lạ thường hiển linh (1) <br />Sớm khuya vang vọng quanh m&igrave;nh, <br />Tiếng c&acirc;y, tiếng suối thập th&igrave;nh đ&acirc;u đ&acirc;y. <br />Tiếng nai gọi bạn hao gầy, <br />M&ugrave;a sinh s&ocirc;i giục đ&agrave;n bầy đến nhanh. <br />Chủ nh&acirc;n t&aacute;m bảy xu&acirc;n xanh. <br />Thường xơi tr&agrave; nguội đ&atilde; th&agrave;nh th&oacute;i quen. <br />Những con nai đực kh&aacute;t th&egrave;m, <br />Nhưng nh&agrave; đ&oacute;ng cửa c&agrave;i then chặt rồi. <br />B&agrave; gi&agrave; năm lượt đi ngo&agrave;i, <br />Lưng c&ograve;ng ch&acirc;n yếu k&ecirc;u lời x&oacute;t đau. <br />Thảm kh&ocirc;ng dịch chuyển đi đ&acirc;u, <br />Hai mốt năm vẫn gắn đầu chỗ treo. <br />&Ocirc;ng năm mươi tuổi d&aacute;ng ngh&egrave;o, <br />Trở về thường đứng vai đeo t&uacute;i hờ. <br />Ng&ocirc;i nh&agrave; tối s&aacute;ng mập mờ, <br />Tr&agrave;n l&ecirc;n tấm thảm tiếng h&ocirc; ho&aacute;n đầy. <br />Ph&iacute;a sau tấm thảm ai hay? <br />Lưỡi dao sắc lạnh đợi ng&agrave;y b&eacute;n xơi. <br />Một c&aacute;i chảo s&ugrave;ng sục s&ocirc;i, <br />Hướng dẫn vi&ecirc;n: - B&agrave; Thổ quả thiệt th&ograve;i tấm th&acirc;n. <br />M&ugrave; lo&agrave; liệt cả tay ch&acirc;n. <br />Người mua lại kể ngọn ng&agrave;nh xảy ra. <br />&Ocirc;ng gi&agrave; da đen Cu Ba, <br />Khốn c&ugrave;ng tự vẫn thế l&agrave; đi tong. <br />Chủ nh&acirc;n b&agrave;y tỏ thật l&ograve;ng: <br />- Nhớ con trai gương mặt hồng như hoa. <br />Ch&iacute;nh l&uacute;c tấm thảm mở ra, <br />Một người lạnh c&oacute;ng như l&agrave; chết kh&ocirc; <br />Đứng nh&igrave;n tấm thảm trống trơ, <br />Hai ch&acirc;n đ&ocirc;ng cứng lặng tờ m&aacute;u tươi. <br />&nbsp; <br />Hướng dẫn vi&ecirc;n bỏ nghề rồi. <br />Người mua qu&ecirc;n bẵng một thời m&igrave;nh mua. <br />Chủ nh&acirc;n: -&nbsp; T&ocirc;i bạn khiếp chưa? <br />Người th&acirc;n chết ch&aacute;y chẳng lưa thứ g&igrave;, <br />Gốc c&acirc;y trong thảm th&acirc;m s&igrave;. <br />B&acirc;y giờ l&agrave; đ&uacute;ng năm nh&igrave; ai ơi! <br />&nbsp; <br />(1) Người dệt thảm t&agrave;i hoa dệt c&acirc;y cỏ mu&ocirc;ng th&uacute; trong thảm bỗng chốc trở th&agrave;nh những sinh linh sống động như ở ngo&agrave;i đời! <br />&nbsp; <br />H&agrave; Nội, ng&agrave;y 7 &ndash; 3 &ndash; 2010 <br /><br /><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/4159.htm</link>
<title><![CDATA[TRẦN ĐĂNG KHOA theo chân TÔ HOÀI dạo quanh phố phường Hà Nội]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Chuyện làng văn nghệ]]></category>
<pubDate>Tue, 09 Mar 2010 09:00:52 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/4159.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img class="insertimage" src="attachment.php?fid=1494" border="0" align="left" /><strong><span style="font-size: small">T&ocirc; Ho&agrave;i thực sự l&agrave; nh&agrave; văn chuy&ecirc;n nghiệp. Nghĩa l&agrave; &ocirc;ng ho&agrave;n to&agrave;n sống được bằng nghề văn. Ngồi đ&acirc;u, &ocirc;ng cũng viết được văn, kể cả trong những l&uacute;c hội họp. C&oacute; người c&ograve;n kể rằng, trong một hội nghị quốc tế sang trọng, T&ocirc; Ho&agrave;i ngồi ghế chủ tịch đo&agrave;n. Người ta ngạc nhi&ecirc;n khi thấy &ocirc;ng cứ lật sổ viết nhoay nho&aacute;y. Tưởng T&ocirc; Ho&agrave;i ghi bi&ecirc;n bản hội nghị. Ho&aacute; kh&ocirc;ng phải. &Ocirc;ng đang viết tiểu thuyết. Kh&ocirc;ng &iacute;t t&aacute;c phẩm nổi tiếng của T&ocirc; Ho&agrave;i đ&atilde; ra đời trong những ho&agrave;n cảnh đặc biệt như thế. Ta hiểu v&igrave; sao T&ocirc; Ho&agrave;i c&oacute; được một lượng s&aacute;ch thật đồ sộ: 175 t&aacute;c phẩm, nhiều hơn gấp đ&ocirc;i số tuổi của &ocirc;ng. Đ&oacute; l&agrave; một con số k&yacute; lục m&agrave; kh&ocirc;ng ph&aacute;i nh&agrave; văn n&agrave;o tr&ecirc;n thế giới cũng c&oacute; thể đạt được. Chuẩn bị kỷ niệm một ng&agrave;n năm Thăng Long H&agrave; Nội, t&ocirc;i c&oacute; dịp l&acirc;n la hỏi chuyện &ocirc;ng, rồi c&ugrave;ng &ocirc;ng đi dạo quanh... phố phường H&agrave; Nội.</span></strong><br /><br /><br /> <br /><br /><span style="font-size: large">C&ugrave;ng nh&agrave; văn T&ocirc; Ho&agrave;i ngắm phố phường H&agrave; Nội</span><br /><br /><u>TRẦN ĐĂNG KHOA</u><br /><br /><br /><strong>Trần Đăng Khoa</strong>: Thưa nh&agrave; văn T&ocirc; Ho&agrave;i, c&oacute; thể xem &ocirc;ng như một nh&agrave; H&agrave; nội, mặc d&ugrave; &ocirc;ng kh&ocirc;ng nghi&ecirc;n cứu. Nhưng với một sự am hiểu kh&aacute; thấu đ&aacute;o, cặn kẽ, qua con mắt của một nh&acirc;n chứng, trong suốt gần một... thế kỷ nay, &ocirc;ng thấy H&agrave; nội xưa thế n&agrave;o?<br /><strong>T&ocirc; Ho&agrave;i</strong>: T&ocirc;i kh&ocirc;ng phải l&agrave; nh&agrave; H&agrave; Nội học. T&ocirc;i hiểu H&agrave; Nội th&igrave; cũng l&agrave; hiểu một c&aacute;ch rất tự nhi&ecirc;n th&ocirc;i. T&ocirc;i sinh ở h&agrave; Nội. H&agrave; Nội trước thế n&agrave;o th&igrave; b&acirc;y giờ t&ocirc;i thấy n&oacute; cũng vẫn như thế...<br /><strong>Trần Đăng Khoa</strong>: Nghĩa l&agrave; kh&ocirc;ng c&oacute; g&igrave; đổi kh&aacute;c<br /><strong>T&ocirc; Ho&agrave;i</strong>: Đ&uacute;ng vậy. Trừ những khu mới mở, như đường Ho&agrave;ng Quốc Việt chẳng hạn, c&ograve;n c&aacute;c khu phố cũ vẫn thế. Nh&agrave; cửa c&oacute; thể kh&aacute;c t&yacute; ch&uacute;t, c&oacute; t&acirc;n trang hơn hoặc n&acirc;ng th&ecirc;m tầng, nhưng đường phố vẫn vậy, n&ecirc;n phố phường về cơ bản vẫn kh&ocirc;ng c&oacute; g&igrave; thay đổi. Ng&agrave;y xưa thế n&agrave;o th&igrave; b&acirc;y giờ vẫn thế. T&ocirc;i c&oacute; thể nhắm mắt đi đến khu phố n&agrave;o cũng được. Vỉa h&egrave; vẫn l&agrave; vỉa h&egrave; cũ ở c&aacute;c phố Ng&ocirc; Quyền, H&agrave;ng Khay, Tr&agrave;ng Tiền, H&agrave;ng B&agrave;i, hay Nguyễn X&iacute;, Đinh Lễ, đầu vỉa h&egrave; c&ograve;n bọc đ&aacute; xanh. Đấy l&agrave; vỉa h&egrave; xưa, vỉa h&egrave; đầu ti&ecirc;n của H&agrave; Nội. Đ&aacute; bọc vỉa h&egrave; l&agrave; đ&aacute; lấy từ n&uacute;i Thầy, n&uacute;i Trầm. L&yacute; do d&ugrave;ng đ&aacute; ốp vỉa h&egrave; th&igrave; cũng đơn giản th&ocirc;i. v&igrave; dạo ấy ta chưa c&oacute; lắm xi-măng. Đi tr&ecirc;n đường phố H&agrave; Nội, t&ocirc;i thấy quen thuộc v&ocirc; c&ugrave;ng. Cả hệ thống cống ngầm b&ecirc;n dưới cũng thế, cũng l&agrave; hệ thống cũ. V&igrave; thế, b&acirc;y giờ mưa, đường H&agrave; Nội ngập &uacute;ng l&agrave; tất nhi&ecirc;n, v&igrave; qu&aacute; tải. Ta c&ograve;n thấy những nắp cống tr&ograve;n c&ograve;n nguy&ecirc;n cả d&ograve;ng chữ Marseille. Đ&oacute; l&agrave; nắp cống đ&uacute;c từ b&ecirc;n Ph&aacute;p, rồi mang sang b&aacute;n ở ta. Hồi bấy giờ, ở phố Qu&aacute;n Th&aacute;nh, ngay cạnh đền Qu&aacute;n Th&aacute;nh b&acirc;y giờ, Ph&aacute;p c&oacute; mở c&ocirc;ng ty Sacric. Đấy l&agrave; c&ocirc;ng ty gạch ng&oacute;i Đ&ocirc;ng Dương. Khu sản xuất kh&aacute; rộng, đến mấy ng&agrave;n m&eacute;t vu&ocirc;ng. Đất s&eacute;t đ&oacute;ng gạch lấy ở Qu&aacute;n La, b&ecirc;n kia T&acirc;y Hồ, rồi d&ugrave;ng chuy&ecirc;n chở sang. Thuyền b&egrave; bấy giờ tấp nập lắm.<br /><br /><strong>Trần Đăng Khoa</strong>: &Ocirc;ng thấy Hồ T&acirc;y thuở ấy thế n&agrave;o?<br /><strong>T&ocirc; Ho&agrave;i</strong>: B&acirc;y giờ Hồ T&acirc;y bị thu hẹp lại v&igrave; tr&ograve; lấn đất. Trước đ&acirc;y rộng lắm. Ng&uacute;t ng&aacute;t cả một v&ugrave;ng trời nước. Xung quanh hồ, um t&ugrave;m c&acirc;y l&aacute; rậm rạp. Ven bờ, người ta c&ograve;n thả sen. Nhiều sen lắm. Sau bỏ sen để nu&ocirc;i c&aacute; m&egrave;, v&igrave; c&aacute; m&egrave; hay r&uacute;c v&agrave;o b&atilde;i sen, tr&oacute;c vảy chết. Trước đ&acirc;y, ở Hồ T&acirc;y kh&ocirc;ng c&oacute; c&aacute; m&egrave; đ&acirc;u. Người ta chỉ thả một loại c&aacute; trắm. C&aacute; m&egrave; tanh. D&acirc;n H&agrave; Nội kh&ocirc;ng ăn, n&ecirc;n chỉ c&oacute; ở ao qu&ecirc;.<br /><br /><strong>Trần Đăng Khoa</strong>: Thế c&ograve;n c&aacute;c khu phố H&agrave; nội?<br /><strong>T&ocirc; Ho&agrave;i</strong>: Địa giới H&agrave; Nội xưa rất hẹp. Đi hết trường Chu Văn An b&acirc;y giờ đ&atilde; l&agrave; đất H&agrave; Đ&ocirc;ng rồi. Người Ph&aacute;p xưa đặt t&ecirc;n Đường, t&ecirc;n Phố rất r&agrave;nh rẽ. Phố l&agrave; địa giới nằm trong khu vực nội thị, c&ograve;n Đường l&agrave; nối với c&aacute;c tỉnh kh&aacute;c. Cuối Đường đ&atilde; l&agrave; tỉnh kh&aacute;c rồi. V&iacute; như Đường Huế nối với H&agrave; Đ&ocirc;ng, Đường H&agrave;ng Bột, hay Đường Bạch Mai cũng thế. Cuối đường l&agrave; địa phận của tỉnh kh&aacute;c. Về mặt h&agrave;nh ch&iacute;nh, H&agrave; Nội được chia ra l&agrave;m bốn khu. Khu phố cổ, bao gồm địa danh của 36 phố phường xưa, như H&agrave;ng Buồm, H&agrave;ng Bạc, H&agrave;ng Thiếc v.v... Rồi khu phố cũ l&agrave; khu phố x&acirc;y dựng từ thời T&acirc;y, c&oacute; những biệt thự kiểu T&acirc;y, như phố H&agrave;ng Khay, Tr&agrave;ng Thi, B&ugrave;i Thị Xu&acirc;n, Huyền Tr&acirc;n C&ocirc;ng Ch&uacute;a, Phan Đ&igrave;nh Ph&ugrave;ng, hai b&ecirc;n đường, c&oacute; vỉa h&egrave; x&acirc;y v&agrave; trồng c&acirc;y hai b&ecirc;n, c&agrave;nh l&aacute; giao nhau, n&oacute;i như &ocirc;ng Phạm Quỳnh, v&agrave; d&ugrave;ng chữ của &ocirc;ng Phạm Quỳnh th&igrave; đấy l&agrave; đường th&ocirc;ng c&ugrave;. Đ&oacute; l&agrave; khu ở của những &ocirc;ng Tham, &ocirc;ng Ph&aacute;n hoặc d&acirc;n nh&agrave; gi&agrave;u...Khu phố mới, l&agrave; khu phố được nới ra, x&acirc;y dựng sau n&agrave;y. C&ograve;n khu thứ tư l&agrave; khu dưới b&atilde;i, nơi ở của d&acirc;n cu ly cu leo...<br /><strong>Trần Đăng Khoa</strong>: Chắc đ&oacute; l&agrave; v&ugrave;ng Nghi T&agrave;m, Y&ecirc;n Phụ b&acirc;y giờ?<br /><strong>T&ocirc; Ho&agrave;i</strong>: Kh&ocirc;ng, từ Y&ecirc;n Phụ trở l&ecirc;n Nghi T&agrave;m xưa l&agrave; đất trồng d&acirc;u, trồng ng&ocirc;. C&ograve;n khu dưới b&atilde;i l&agrave; v&ugrave;ng An Dương, Chương Dương b&acirc;y giờ...<br /><br /><strong>Trần Đăng Khoa</strong>: &Ocirc;ng vừa n&oacute;i đến phố cổ. T&ocirc;i th&igrave; lại ngờ ngợ rằng, h&igrave;nh như H&agrave; Nội m&igrave;nh, trừ c&aacute;c ch&ugrave;a chiền v&agrave; Văn Miếu, một c&ocirc;ng tr&igrave;nh kiến tr&uacute;c c&oacute; tuổi thọ ng&oacute;t một ng&agrave;n năm, sau được tr&ugrave;ng tu, t&ocirc;n tạo qua rất nhiều đời, c&ograve;n th&igrave; ch&uacute;ng ta kh&ocirc;ng c&oacute; phố cổ m&agrave; chỉ c&oacute; phố cũ. Bao gồm cả phố cũ xưa ta x&acirc;y v&agrave; phố cũ sau n&agrave;y T&acirc;y x&acirc;y. Đ&oacute; l&agrave; Ba mươi s&aacute;u phố phường xưa v&agrave; những khu phố c&oacute; biệt thự T&acirc;y như &ocirc;ng vừa n&oacute;i. Bởi v&igrave; những khu phố đ&oacute; c&oacute; rất nhiều nh&agrave; chỉ x&acirc;y c&aacute;ch đ&acirc;y ch&uacute;ng hơn một tr&agrave;m năm th&igrave; sao lại gọi l&agrave; phố cổ được? ở Nga, c&oacute; những th&agrave;nh phố cổ như Xuzđan x&acirc;y dựng c&aacute;ch đ&acirc;y hơn 11 thế kỷ trong đ&oacute; c&oacute; những căn nh&agrave; gỗ, tường xếp bằng nguy&ecirc;n cả những c&acirc;y gỗ, m&aacute;i cũng lợp gỗ. Trong nh&agrave; vẫn c&ograve;n nguy&ecirc;n cả những đồ đạc c&oacute; c&aacute;ch ch&uacute;ng ta 1200 năm. ở ta, nếu c&oacute; phố cổ th&igrave; đấy ch&iacute;nh l&agrave; Hội An. Một khu phố rất lạ. Kiến tr&uacute;c kh&aacute; độc đ&aacute;o. Hội An c&oacute; một v&ugrave;ng văn ho&aacute; ri&ecirc;ng một bầu kh&ocirc;ng kh&iacute; cũng rất ri&ecirc;ng biệt. H&agrave;ng th&aacute;ng, cứ v&agrave;o đ&ecirc;m 14 l&agrave; người ta tắt hết điện, thắp đ&egrave;n lồng. Những căn nh&agrave; gỗ tr&ocirc;ng rất cổ k&iacute;nh. V&agrave;o trong nh&agrave; kh&ocirc;ng kh&iacute; kh&aacute;c hẳn, nhiệt độ cũng m&aacute;t hẳn. Người ta lấy gi&oacute; tự nhi&ecirc;n l&agrave;m điều ho&agrave; nhiệt độ cho cả căn nh&agrave;. ở đ&oacute; kh&ocirc;ng c&oacute; AIDS, kh&ocirc;ng c&oacute; kẻ cắp, trấn lột v&agrave; những kẻ lừa đảo. T&oacute;m lại, những c&aacute;i xấu, c&aacute;i hỗn tạp của chứng đ&ocirc; thị hiện đại kh&ocirc;ng du nhập được v&agrave;o khu phố cổ n&agrave;y. Người d&acirc;n sống giữa một bầu kh&ocirc;ng kh&iacute; trong vắt như ở hồi thế kỷ 17. Ngay cả việc bu&ocirc;n b&aacute;n của họ cũng rất lạ l&ugrave;ng T&ocirc;i mua một c&aacute;i quần b&ograve;. B&agrave; chủ qu&aacute;n hỏi rất cặn kẽ: Ch&uacute; định mặc một lần hay muốn d&ugrave;ng l&acirc;u d&agrave;i? Khi biết t&ocirc;i thuộc d&acirc;n ăn chắc mặc bền, b&agrave; chủ qu&aacute;n khuy&ecirc;n t&ocirc;i n&ecirc;n sang cửa h&agrave;ng kh&aacute;c. Kh&ocirc;ng xa đ&acirc;u. Chỉ c&aacute;ch qu&aacute;n b&agrave; c&oacute; ba nh&agrave; th&ocirc;i. B&agrave; bảo đồ của b&agrave; kh&ocirc;ng tốt. Chỉ qua v&agrave;i lần giặt l&agrave; vải x&ugrave; ra. T&ocirc;i kh&ocirc;ng thấy ở đ&acirc;u c&oacute; người b&aacute;n h&agrave;ng lạ l&ugrave;ng như thế. Nếu đ&atilde; mua h&agrave;ng rồi m&agrave; kh&ocirc;ng ưng, h&ocirc;m sau c&oacute; thể mang trả lại. Người b&aacute;n sẽ ho&agrave;n lại nguy&ecirc;n tiền, kh&ocirc;ng bớt đi một xu, cũng kh&ocirc;ng hề tỏ vẻ tr&aacute;ch m&oacute;c. Đấy l&agrave; bu&ocirc;n b&aacute;n theo lối cổ ở một thời x&atilde; hội c&ograve;n trong veo. H&agrave; nội chẳng bao giờ c&oacute; chuyện như thế.<br /><strong>T&ocirc; Ho&agrave;i:</strong> N&oacute;i H&agrave; Nội kh&ocirc;ng c&oacute; phố cổ th&igrave; cũng kh&ocirc;ng hẳn. T&ocirc;i nhớ nh&agrave; nghi&ecirc;n cứu sử học Dương Trung Quốc h&igrave;nh như cũng n&oacute;i thế. H&agrave; Nội kh&ocirc;ng c&oacute; khu phố cổ nhưng c&oacute; nh&agrave; cổ. V&iacute; như nh&agrave; số 38 H&agrave;ng Đ&agrave;o v&agrave; 87 M&atilde; M&acirc;y. Hai ng&ocirc;i nh&agrave; cổ n&agrave;y đ&atilde; được Ph&aacute;p đầu tư t&agrave;i trợ để bảo tồn. C&oacute; thể rất dễ d&agrave;ng nhận ra nh&agrave; cổ. Nh&agrave; cổ c&oacute; hai cửa. Cửa trước d&agrave;nh cho chủ nh&agrave; đi. Cửa sau d&agrave;nh cho gia nh&acirc;n, đầy tớ, hoặc chuyển ph&acirc;n r&aacute;c v&agrave; đồ phế thải. H&agrave; nội xưa c&oacute; những v&ugrave;ng ri&ecirc;ng biệt. Th&agrave;nh thị kh&ocirc;ng phải l&agrave; một từ kh&ocirc;ng đ&acirc;u. Đ&oacute; l&agrave; hai khu cụ thể. Th&agrave;nh l&agrave; nơi vua quan ở, c&ograve;n thị l&agrave; nơi ở của d&acirc;n ch&uacute;ng, chủ yếu l&agrave; d&acirc;n bu&ocirc;n b&aacute;n phục vụ cho th&agrave;nh. Vua quan trong th&agrave;nh thỉnh thoảng ra đường, n&ecirc;n thường qui định d&acirc;n ch&uacute;ng chỉ được ở nh&agrave; trệt, kh&ocirc;ng l&agrave;m nh&agrave; g&aacute;c, hoặc nếu c&oacute; nh&agrave; g&aacute;c th&igrave; kh&ocirc;ng được trổ cửa sổ hoặc l&agrave;m ban-c&ocirc;ng ch&igrave;a ra đường, v&igrave; vua quan đi ở b&ecirc;n dưới. Kh&ocirc;ng ai được đứng tr&ecirc;n đầu vua. Bởi thế, nh&agrave; cổ kh&ocirc;ng c&oacute; ban c&ocirc;ng hoặc cửa sổ trổ ra đường. T&ocirc;i cũng đồng &yacute; với anh Dương Trung Quốc l&agrave; ch&uacute;ng ta n&ecirc;n x&aacute;c định r&otilde; đ&acirc;u l&agrave; nh&agrave; cổ để g&igrave;n giữ, tr&ugrave;ng tu, c&ograve;n đ&acirc;u l&agrave; những ng&ocirc;i nh&agrave; cũ để cho d&acirc;n được t&ocirc;n tạo, n&acirc;ng cấp hoặc x&acirc;y dựng lại. Bởi nhiều nh&agrave; tối tăm, xập xệ qu&aacute;. Thực chất đ&oacute; l&agrave; những khu nh&agrave; ổ chuột. Đ&atilde; thế, vệ sinh lại kh&ocirc;ng bảo đảm, vừa &ocirc; nhiễm m&ocirc;i trường, vừa l&agrave;m mất cảnh quan đ&ocirc; thị...<br /><br /><strong>Trần Đăng Khoa</strong>: Ở H&agrave; Nội, trong số 36 phố phường như &ocirc;ng n&oacute;i, c&oacute; những t&ecirc;n phố rất lạ: H&agrave;ng Đường, H&agrave;ng Quạt, H&agrave;ng N&oacute;n, H&agrave;ng Mắm, H&agrave;ng Thiếc, H&agrave;ng Th&ugrave;ng, H&agrave;ng Buồm, H&agrave;ng Trống... Nghe cứ như t&ecirc;n c&aacute;c qu&aacute;n h&agrave;ng. C&oacute; cảm gi&aacute;c H&agrave; Nội l&agrave; một c&aacute;i chợ. Chắc ng&agrave;y xưa mỗi khu phố l&agrave; một nơi sản xuất v&agrave; bu&ocirc;n b&aacute;n c&aacute;c mặt h&agrave;ng ri&ecirc;ng biệt. V&iacute; như H&agrave;ng Rươi b&aacute;n rươi, H&agrave;ng Mắm b&aacute;n... mắm chẳng hạn?<br /><strong>T&ocirc; Ho&agrave;i</strong>: Kh&ocirc;ng hẳn thế đ&acirc;u, c&oacute; rất nhiều mặt h&agrave;ng, người ta sản xuất ở qu&ecirc;, ở H&agrave; Đ&ocirc;ng v&agrave; c&aacute;c v&ugrave;ng phụ cận, rồi đem ra b&aacute;n ở H&agrave; Nội. Như đồ g&ograve; đ&uacute;c đồng, rồi guốc d&eacute;p, mũ n&oacute;n. Trước đ&acirc;y, H&agrave; Nội c&ograve;n c&oacute; phố H&agrave;ng Tiện v&agrave; phố H&agrave;ng D&eacute;p nữa. Đ&oacute; l&agrave; hai phố nhỏ. Phố H&agrave;ng Tiện ở b&ecirc;n H&agrave;ng Gai tr&ocirc;ng ra ph&iacute;a Bờ hồ, phố H&agrave;ng D&eacute;p ở đầu H&agrave;ng Buồm. Hai phố n&agrave;y, năm 1945 bị ph&aacute; huỷ trong những cuộc đ&aacute;nh nhau với Ph&aacute;p, rồi cũng từ đấy bị mất phố lu&ocirc;n.<br /><br /><strong>Trần Đăng Khoa:</strong> Thế c&ograve;n những phong tục tập qu&aacute;n ở H&agrave; Nội?<br /><strong>T&ocirc; Ho&agrave;i</strong>: H&agrave; Nội kh&ocirc;ng c&oacute; phong tục tập qu&aacute;n g&igrave; cả. Bởi trước đ&acirc;y, H&agrave; Nội l&agrave; đất nhượng địa cho T&acirc;y. Một anh đi ăn cắp chẳng hạn, nếu bị xử ở H&agrave; Nội c&oacute; thể sẽ rất nhẹ, nhưng nếu xử ở H&agrave; Đ&ocirc;ng, trong to&agrave; &aacute;n An Nam th&igrave; nặng hơn nhiều. H&agrave; Nội theo luật lệ ri&ecirc;ng của T&acirc;y. Muốn l&agrave;m g&igrave; cũng phải xin ph&eacute;p T&acirc;y. Ngay cả việc dạy học tư, cứ c&oacute; từ năm học sinh trở l&ecirc;n l&agrave; đ&atilde; phải xin ph&eacute;p. Muốn c&oacute; hội h&egrave; đ&igrave;nh đ&aacute;m l&agrave; phải tập hợp rồi. T&acirc;y rất ngại sự tụ tập của d&acirc;n ch&uacute;ng. N&oacute; sợ ta gom qu&acirc;n đ&aacute;nh n&oacute;. V&igrave; thế đ&igrave;nh đ&aacute;m chỉ c&oacute; thể tổ chức được ở c&aacute;c l&agrave;ng qu&ecirc;. M&agrave; kh&ocirc;ng phải l&agrave;ng qu&ecirc; n&agrave;o cũng c&oacute; hội đ&acirc;u. Hội h&egrave; rước x&aacute;ch c&ograve;n phụ thuộc v&agrave;o sự t&iacute;ch của c&aacute;c &ocirc;ng Th&aacute;nh ở l&agrave;ng. Kh&ocirc;ng phải l&agrave;ng n&agrave;o cũng c&oacute; &ocirc;ng Th&aacute;nh, n&ecirc;n kh&ocirc;ng thể cứ rước x&aacute;ch t&ugrave;m lum được. L&agrave;ng Nghĩa Đ&ocirc; qu&ecirc; t&ocirc;i c&ugrave;ng lắm cũng chỉ l&agrave;m được một đ&ecirc;m ch&egrave;o.<br /><br /><strong>Trần Đăng Khoa</strong>: Nếu cần n&oacute;i thật ngắn gọn về t&iacute;nh c&aacute;ch người H&agrave; Nội th&igrave; &ocirc;ng sẽ n&oacute;i thế n&agrave;o? Thanh lịch h&agrave;o hoa chăng? Ca dao xưa:<br />Chẳng thơm cũng thể hoa nh&agrave;i<br />Chẳng thanh lịch cũng l&agrave; người Tr&agrave;ng An<br /><strong>T&ocirc; Ho&agrave;i</strong>: H&agrave; Nội do d&acirc;n tứ phương lập l&ecirc;n. Người H&agrave; Nội gốc c&oacute; lẽ chỉ l&agrave; mấy anh đ&aacute;nh c&aacute; ở s&ocirc;ng T&ocirc; Lịch. Chẳng c&oacute; ai sống ở H&agrave; Nội được đến mười đời. V&igrave; thế muốn hiểu t&iacute;nh c&aacute;ch người H&agrave; Nội, ta phải t&igrave;m hiểu t&iacute;nh c&aacute;ch chung của người Việt Nam rồi nghi&ecirc;n cứu c&aacute; t&iacute;nh người th&agrave;nh thị th&igrave; mới ra t&iacute;nh c&aacute;ch người H&agrave; Nội. T&aacute;t nhi&ecirc;n người H&agrave; nội c&oacute; n&eacute;t h&agrave;o hoa phong nh&atilde;, nhưng đấy kh&ocirc;ng phải tận gốc m&agrave; l&agrave; tinh hoa của nhiều v&ugrave;ng đất tạo n&ecirc;n. D&acirc;n H&agrave; Nội l&agrave; d&acirc;n tứ chiếng. V&igrave; thế, ở H&agrave; Nội tuyệt nhi&ecirc;n kh&ocirc;ng c&oacute; chuyện cục bộ địa phương. T&ocirc;i cho đ&oacute; cũng l&agrave; một n&eacute;t rất hay của H&agrave; Nội.<br /><strong>Trần Đăng Khoa</strong>: &Ocirc;ng đ&atilde; n&oacute;i H&agrave; Nội trước đ&acirc;y thế n&agrave;o th&igrave; b&acirc;y giờ vẫn thế...<br /><strong>T&ocirc; Ho&agrave;i</strong>: Đ&uacute;ng vậy. Ta chỉ bổ sung th&ecirc;m m&agrave; &iacute;t thay đổi. Về cơ bản, ta vẫn gĩư nguy&ecirc;n như c&aacute;ch bố tr&iacute;, sắp đặt của &ocirc;ng Trần Văn Lai.<br /><br /><strong>Trần Đăng Khoa</strong>: Xin &ocirc;ng n&oacute;i r&otilde; hơn được kh&ocirc;ng?<br /><strong>T&ocirc; Ho&agrave;i</strong>: Trần Văn Lai l&agrave; một b&aacute;c sĩ &ocirc;ng l&agrave; người tốt, người y&ecirc;u nước. Ch&iacute;nh v&igrave; thế, thực d&acirc;n Ph&aacute;p đ&atilde; bỏ t&ugrave; &ocirc;ng. Th&aacute;ng Ba năm 1945, Nhật đảo ch&iacute;nh Ph&aacute;p, &ocirc;ng được đa t&ugrave; v&agrave; được mời l&agrave;m Thị trưởng th&agrave;nh phố. Trần Văn Lai chỉ l&agrave;m Thị trưởng c&oacute; 5 th&aacute;ng, từ th&aacute;ng Ba đến th&aacute;ng T&aacute;m năm 1945, nhưng &ocirc;ng đ&atilde; l&agrave;m được hai việc rất cơ bản. Một l&agrave; đập hết c&aacute;c tượng đ&agrave;i của Ph&aacute;p, chỉ để lại hai tượng b&aacute;n th&acirc;n l&agrave; tượng Yersin v&agrave; tượng Pasteur. Hai l&agrave; thay lại c&aacute;c t&ecirc;n phố. Trước đ&acirc;y phố H&agrave; Nội hầu hết mang t&ecirc;n T&acirc;y, hoặc t&ecirc;n những người Việt c&oacute; c&ocirc;ng với T&acirc;y. Một số danh nh&acirc;n của ta cũng được đặt t&ecirc;n, nhưng lại ở những phố tồi t&agrave;n, bẩn thỉu, hoặc hẻo l&aacute;nh. &Ocirc;ng Trần Văn Lai thay lại hết. Tất nhi&ecirc;n &ocirc;ng thạo v&otilde; hơn văn. D&acirc;n văn chương th&igrave; &ocirc;ng chỉ biết Nguyễn Du, Hồ Xu&acirc;n Hương, Đo&agrave;n Thị Điểm cho đến T&uacute; Xương l&agrave; hết. D&acirc;n v&otilde; &ocirc;ng biết nhiều hơn. Tất cả những người &ocirc;ng biết, &ocirc;ng đều đặt hết t&ecirc;n phố. Đặc biệt, &ocirc;ng rất y&ecirc;u c&aacute;c vị v&otilde; tướng. Ng&ocirc; Quyền, L&yacute; Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Trần Nhật Duật, Trần B&igrave;nh Trọng, Trần Quốc Toản, Yết Ki&ecirc;u, D&atilde; Tượng, B&ugrave;i Thị Xu&acirc;n, Ho&agrave;ng Hoa Th&aacute;m. Nguyễn Th&aacute;i Học. To&agrave;n l&agrave; c&aacute;c v&otilde; tướng lừng danh cả. Rồi lại cả Ba Đ&igrave;nh nữa. T&ocirc;i c&oacute; đọc trong một tờ b&aacute;o thấy c&oacute; anh giải th&iacute;ch rằng trước đ&acirc;y ở khi Quảng trường n&agrave;y c&oacute; ba... c&aacute;i đ&igrave;nh n&ecirc;n Quảng trường mang t&ecirc;n Ba Đ&igrave;nh. L&agrave;m g&igrave; c&oacute; đ&igrave;nh n&agrave;o ở đấy cơ chứ. Ba Đ&igrave;nh l&agrave; nơi c&oacute; cuộc khởi nghĩa của &ocirc;ng Đinh C&ocirc;ng Tr&aacute;ng ở Thanh Ho&aacute;. Quảng trường mang t&ecirc;n cuộc khởi nghĩa ấy. Sau n&agrave;y, ta định đổi th&agrave;nh Quảng trường Độc Lập để ghi nhớ ng&agrave;y 2-9-1945. Nhưng Cụ Hồ kh&ocirc;ng đồng &yacute;. Cụ bảo, m&igrave;nh đ&atilde; tuy&ecirc;n bố với thế giới l&agrave; Tuy&ecirc;n ng&ocirc;n Độc lập đọc ở Quảng trường Ba Đ&igrave;nh rồi, giờ kh&ocirc;ng n&ecirc;n thay đổi nữa. Ph&aacute;p t&aacute;i chiếm H&agrave; Nội, ch&uacute;ng thay l&agrave; Quảng trường Hồng B&agrave;ng. Sau khi ta thắng Ph&aacute;p, Quảng trường trở lại t&ecirc;n Ba Đ&igrave;nh, đ&uacute;ng như c&aacute;i t&ecirc;n &ocirc;ng Trần Văn Lai đ&atilde; đặt.<br /><br /><strong>Trần Đăng Khoa</strong>: Thế c&ograve;n việc ph&aacute; bỏ tượng đ&agrave;i?<br /><strong>T&ocirc; Ho&agrave;i</strong>: H&agrave; Nội cũ rất lắm tượng. Ri&ecirc;ng tượng ho&agrave;nh tr&aacute;ng, tượng to&agrave;n th&acirc;n đ&atilde; c&oacute; khoảng hơn chục c&aacute;i. C&ograve;n tượng b&aacute;n th&acirc;n th&igrave; rất nhiều. Nhưng cũng đều l&agrave; tượng T&acirc;y, hoặc tượng những người c&oacute; c&ocirc;ng với T&acirc;y, được dựng nh&acirc;n ng&agrave;y kỷ niệm g&igrave; đ&oacute; của Ph&aacute;p. Như ở vườn hoa Inđira Ganđi b&acirc;y giờ, trước đ&acirc;y c&oacute; tượng to&agrave;n th&acirc;n &ocirc;ng To&agrave;n quyền Paul Bert. Rồi tượng Nữ thần Tự do. C&aacute;i tượng người đ&agrave;n b&agrave; giơ cao ngọn đuốc dựng ở Hoa Kỳ, th&agrave;nh một danh thắng của Mỹ, do Ph&aacute;p tặng ấy, trước đ&acirc;y đ&atilde; c&oacute; ở H&agrave; Nội rồi. D&acirc;n m&igrave;nh gọi n&ocirc;m na l&agrave; tượng B&agrave; đầm xo&egrave;. C&aacute;i tượng n&agrave;y thoạt đầu đặt tr&ecirc;n n&oacute;c Th&aacute;p R&ugrave;a ở giữa hồ Ho&agrave;n Kiếm. Sau b&aacute;o ch&iacute; Ph&aacute;p chửi gh&ecirc; qu&aacute;. Họ cho rằng c&aacute;i tượng lớn như thế m&agrave; lại đặt ch&ecirc;nh v&ecirc;nh tr&ecirc;n bốn c&aacute;i cọc sắt th&igrave; kh&ocirc;ng được bề thế v&agrave; chắc chắn. Th&ecirc;m nữa để đ&agrave;n b&agrave; tr&ugrave;m v&aacute;y l&ecirc;n đền miếu l&agrave; kh&ocirc;ng t&ocirc;n trọng phong tục tập qu&aacute;n của người bản xứ. Bức tượng được đưa về đặt ở vườn hoa Cửa Nam, gần chỗ bục C&ocirc;ng an ở chợ Cửa Nam b&acirc;y giờ. C&ograve;n một bức tượng ho&agrave;nh tr&aacute;ng rất đồ sộ nữa đặt ở vườn hoa Canh N&ocirc;ng, ch&iacute;nh l&agrave; khu vực b&acirc;y giờ m&igrave;nh đặt tượng L&ecirc;nin.<br /><br /><strong>Trần Đăng Khoa</strong>: T&ocirc;i nghĩ rằng, cụ Trần Văn Lai rất hiểu người Việt v&agrave; người phương Đ&ocirc;ng n&oacute;i chung. D&acirc;n m&igrave;nh kh&ocirc;ng mặn m&agrave; lắm với tượng đ&agrave;i y&ecirc;u ai, s&ugrave;ng k&iacute;nh ai th&igrave; họ lập ch&ugrave;a chiền đền miếu để thờ, rồi c&ograve;n hương kh&oacute;i c&uacute;ng tế. Kh&ocirc;ng ai cắm hương dưới ch&acirc;n c&aacute;c bức tượng đ&aacute; ngo&agrave;i trời cả. D&acirc;n m&igrave;nh l&agrave; d&acirc;n c&oacute; t&iacute;n ngưỡng. Đ&igrave;nh ch&ugrave;a, đền miếu mới ch&iacute;nh l&agrave; tượng đ&agrave;i của người Việt. C&ograve;n những bức tượng đ&aacute; ngo&agrave;i trời l&agrave; c&ocirc;ng tr&igrave;nh văn h&oacute;a phương T&acirc;y, n&oacute; hợp với văn ho&aacute; tập qu&aacute;n v&agrave; kh&iacute; hậu phương T&acirc;y. ở ta b&atilde;o gi&oacute;, mưa nắng đều rất dữ dằn, chưa kể chim mu&ocirc;ng n&oacute; đỗ l&ecirc;n, c&oacute; việc g&igrave; m&agrave; n&oacute; kh&ocirc;ng l&agrave;m. V&igrave; thế chỉ sau v&agrave;i năm l&agrave; tượng sứt sẹo, mốc thếch v&agrave; rất nhem nhuốc. C&aacute;c nh&agrave; qu&aacute;n l&yacute; v&aacute;n h&oacute;a rất n&ecirc;n nghi&ecirc;n cứu kỹ t&acirc;m l&yacute;, quan niệm của d&acirc;n ta v&agrave; kh&iacute; hậu cũng như c&aacute;c điều kiện kh&aacute;c của ta trước khi dựng tượng đ&agrave;i. Bỏ ra h&agrave;ng trăm tỷ đồng dựng những bức tượng m&agrave; d&acirc;n kh&ocirc;ng đến th&igrave; c&oacute; n&ecirc;n kh&ocirc;ng? Thế c&ograve;n vườn hoa Canh N&ocirc;ng Thưa nh&agrave; văn T&ocirc; Ho&agrave;i, tại sao lại gọi l&agrave; vườn hoa Canh N&ocirc;ng?<br /><strong>T&ocirc; Ho&agrave;i</strong>: C&aacute;i t&ecirc;n ấy cũng do d&acirc;n gọi m&agrave; th&agrave;nh. Đơn giản th&ocirc;i, v&igrave; ở đấy c&oacute; c&aacute;i tượng rất lớn. C&aacute;i tượng n&agrave;y được dựng nh&acirc;n dịp Ph&aacute;p kỷ niệm ciộc chiến tranh Th&ecirc;m giới lần thứ nhất (1914 -1918). Tr&ecirc;n đỉnh l&agrave; một thằng l&iacute;nh T&acirc;y v&agrave; một thằng l&iacute;nh Ta (l&iacute;nh ngụy) c&ugrave;ng chĩa s&uacute;ng bắn v&agrave;o cột cờ H&agrave; Nội. Dưới l&agrave; bốn mặt Sĩ, N&ocirc;ng, C&ocirc;ng, Thương. Sĩ l&agrave; &ocirc;ng thầy đồ cắp c&aacute;i tr&aacute;p. C&ocirc;ng l&agrave; một anh đẩy c&aacute;i xe c&uacute;t k&iacute;t (loại xe một b&aacute;nh). Thương l&agrave; một mụ đ&agrave;n b&agrave; te t&aacute;i g&aacute;nh đ&ocirc;i quang th&uacute;ng. C&ograve;n N&ocirc;ng l&agrave; anh thợ c&agrave;y đang bước sau con tr&acirc;u. C&aacute;i bụng tr&acirc;u to đ&ugrave;ng v&agrave; anh n&ocirc;ng d&acirc;n đang c&agrave;y chiếng ra ph&iacute;a đường, n&ecirc;n ai qua cũng thấy. C&ograve;n ba mặt Sĩ, C&ocirc;ng, Thương ch&igrave;m trong c&acirc;y l&aacute; v&agrave; ở ph&iacute;a sau n&ecirc;n nhiều người kh&ocirc;ng biết. Người ta chỉ thấy ở đấy c&oacute; anh n&ocirc;ng d&acirc;n đang c&agrave;y n&ecirc;n gọi l&agrave; vườn hoa Canh N&ocirc;ng. Đằng sau bức tượng l&agrave; c&aacute;i đ&igrave;nh t&aacute;m m&aacute;i, trong c&oacute; tấ m bia đ&aacute; ghi t&ecirc;n những người Việt c&oacute; c&ocirc;ng với mẫu quốc. C&aacute;i bia ấy, &ocirc;ng Trần Văn Lai cũng đ&atilde; cho đập đi. Giờ chi c&ograve;n c&oacute; mỗi c&aacute;i đ&igrave;nh v&agrave; một c&acirc;y đa, tr&ecirc;n th&acirc;n c&acirc;y đa lại c&oacute; c&acirc;y dừa l&agrave; dấu t&iacute;ch cũ c&ograve;n lại. ở H&agrave; Nội c&oacute; khoảng chục c&acirc;y chồng l&ecirc;n nhau như thế.<br /><br /><strong>Trần Đăng Khoa:</strong> &Ocirc;ng bảo, H&agrave; Nội về cơ bản vẫn như cũ. Ta chỉ c&oacute; bổ sung th&ecirc;m...<br /><strong>T&ocirc; Ho&agrave;i:</strong> Đ&uacute;ng vậy. Ngoại trừ v&ugrave;ng ngoại &ocirc; v&agrave; những khu mở th&ecirc;m. C&ograve;n b&ecirc;n trong vẫn vậy. Thậm ch&iacute; c&oacute; cả những t&ecirc;n phố, Ph&aacute;p để chờ đặt t&ecirc;n từ thời Ph&aacute;p, giờ vẫn nguy&ecirc;n như vậy. Đ&oacute; l&agrave; những phố mang t&ecirc;n một loại c&aacute;c con số, như phố 334, 335, 325, 332, 336... Đấy l&agrave; phố Ph&aacute;p g&aacute; tạm, chờ c&oacute; t&ecirc;n mới th&igrave; đặt, giờ ta vẫn để nguy&ecirc;n như thế. Ngay cả những phố cụ Trần Văn Lai đ&atilde; đặt t&ecirc;n rồi ta cũng c&oacute; thể điều chỉnh cho hợp l&yacute;. Phố Nguyễn Th&aacute;i Học, Ho&agrave;ng Hoa Th&aacute;m d&agrave;i qu&aacute;, c&oacute; thể cắt ra được. Đ&atilde; c&oacute; phố Ho&agrave;ng Hoa Th&aacute;m rồi th&igrave; kh&ocirc;ng n&ecirc;n c&oacute; phố Y&ecirc;n Thế nữa, hay đ&atilde; c&oacute; phố Nguyễn Th&aacute;i Học rồi th&igrave; c&ograve;n th&ecirc;m phố Y&ecirc;n B&aacute;i nữa l&agrave;m g&igrave;.<br /><em><br />Điều nh&agrave; văn T&ocirc; Ho&agrave;i n&oacute;i, kh&ocirc;ng phải kh&ocirc;ng c&oacute; l&yacute;. Đặc biệt l&agrave; việc x&aacute;c định lại cho ch&iacute;nh x&aacute;c phố cổ để tr&ugrave;ng tu, c&ograve;n nh&agrave; cũ, phố cũ tồi t&agrave;n v&agrave; xuống cấp qu&aacute; th&igrave; để d&acirc;n t&ocirc;n tạo, sửa chữa, hay như việc chỉnh lại những d&atilde;y phố qu&aacute; d&agrave;i. Trong khi đ&oacute;, phố Nam Cao lại chỉ c&oacute; mỗi một số nh&agrave;, sao gọi l&agrave; phố được. Mấy khu phố Ph&aacute;p vẫn để chờ từ thời Ph&aacute;p kia, mấy năm gần đ&acirc;y cũng đ&atilde; được đặt th&agrave;nh t&ecirc;n mới: Phố 334 th&agrave;nh phố Cảm Hội, phố 335 l&agrave; Đ&ocirc;ng M&aacute;c, phố 325 l&agrave; Thể Giao, phố 332 l&agrave; Ch&ugrave;a Vua, phố 33ớ mang t&ecirc;n L&ecirc; Gia Định, phố 337 mang t&ecirc;n Đỗ Ngọc Du, phố 339 vẫn mang t&ecirc;n Y&ecirc;n B&aacute;i, phố 358 l&agrave; N&uacute;i Tr&uacute;c, phố 356 l&agrave; Thanh Bảo. B&acirc;y giờ ở H&agrave; Nội chỉ c&oacute; một phố mang t&ecirc;n con số. Đ&oacute; l&agrave; phố Mồng 8 th&aacute;ng 3. Đ&atilde; đến l&uacute;c ch&uacute;ng ta cũng cần chỉnh lại cho hợp l&yacute;. Chuẩn bị kỷ niệm Một ng&agrave;n năm Thăng Long, ta cần g&igrave;n giữ, tu tạo l&agrave;m sao để c&oacute; được một th&agrave;nh phố, một Thủ đ&ocirc; văn ho&aacute; vừa đẹp, v&ugrave;a hiện đại lại kh&ocirc;ng l&agrave;m mất đi những vẻ đẹp xưa cũ. </em><br /><br /><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/4158.htm</link>
<title><![CDATA[HOÀNG VIỆT HẰNG cầu cạnh bút nghiên run rẩy viết]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tư liệu văn nghệ sĩ]]></category>
<pubDate>Mon, 08 Mar 2010 04:07:40 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/4158.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img class="insertimage" src="attachment.php?fid=1493" border="0" align="left" /><strong><span style="font-size: small">Những c&acirc;u thơ Ho&agrave;ng Việt Hằng viết ra hầu như kh&ocirc;ng chứng minh một sự t&igrave;m t&ograve;i chữ nghĩa n&agrave;o, m&agrave; chỉ nhằm kh&aacute;m ph&aacute; mỗi hồn người dẫu đơn sơ v&agrave; hiu hắt bước qua cuộc sống n&agrave;y cũng để lại bao nhi&ecirc;u b&ugrave;i ng&ugrave;i rung cảm. Chị xao x&aacute;c &ldquo;T&iacute;nh&rdquo; d&ugrave;m người phụ nữ n&ocirc;ng th&ocirc;n t&ecirc;n Thứ một ph&eacute;p to&aacute;n đầy chua ch&aacute;t giữa kẻ ăn kh&ocirc;ng hết người lần kh&ocirc;ng ra thời kinh tế thị trường: &ldquo;Nếu t&ocirc;i kh&ocirc;ng ngủ ở kh&aacute;ch sạn năm sao một đ&ecirc;m/ Đỡ cho chị Thứ một năm kh&ocirc;ng ra l&agrave;m đồng&rdquo;. Nhiều nỗi khắc khoải như vậy, cứ trải d&agrave;i trong thơ Ho&agrave;ng Việt Hằng, rất kh&oacute; ph&acirc;n biệt chị viết cho thi&ecirc;n hạ hay kh&oacute;c cho bản th&acirc;n. Ưu điểm thơ Ho&agrave;ng Việt Hằng nằm ở sự ch&acirc;n th&agrave;nh, ch&acirc;n th&agrave;nh quan s&aacute;t, ch&acirc;n th&agrave;nh g&aacute;nh v&aacute;c v&agrave; ch&acirc;n th&agrave;nh d&agrave;y v&ograve;. T&ocirc;i nghĩ, trong x&atilde; hội chen lấn với nhiều thứ giả tạo v&acirc;y bọc ch&uacute;ng ta, th&igrave; sự ch&acirc;n th&agrave;nh đ&atilde; l&agrave; một gi&aacute; trị để thi ca gắn b&oacute; lặng lẽ với c&otilde;i nh&acirc;n gian!</span></strong><br /><br /><br /><br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-size: large">HO&Agrave;NG VIỆT HẰNG</span> CẦU CẠNH B&Uacute;T NGHI&Ecirc;N RUN RẨY VIẾT</span><br /><br /><u>L&Ecirc; THIẾU NHƠN</u><br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đ&agrave;n &ocirc;ng sống bằng nghề viết đ&atilde; cực nhọc, m&agrave; đ&agrave;n b&agrave; sống bằng nghề viết c&ograve;n cực nhọc gấp bội. Nhiều lần t&ocirc;i nghĩ về nh&agrave; thơ Ho&agrave;ng Việt Hằng với sự &aacute;i ngại như vậy. L&agrave;ng văn hầu như ai cũng biết mối t&igrave;nh nhiều thăng hoa v&agrave; lắm cay đắng giữa chị v&agrave; nh&agrave; văn Triệu B&ocirc;n. Sức khỏe của người chồng thương binh bị tai biến mạch m&aacute;u n&atilde;o di chứng liệt nửa người v&agrave; g&aacute;nh nặng của cơm &aacute;o gia đ&igrave;nh đ&atilde; đ&egrave; xuống đ&ocirc;i vai người đ&agrave;n b&agrave; l&agrave;m thơ nhọc nhằn. Phải chăng, đ&oacute; l&agrave; những &ldquo;ẩn ức&rdquo; để chị nương tựa v&agrave;o trang giấy trắng lạnh l&ugrave;ng v&agrave; bao dung: &ldquo;Ngay cả đi bộ/ C&acirc;u thơ lẽo đẽo theo sau/ Ngay cả l&ecirc;n t&agrave;u/ C&acirc;u thơ chập chờn mưa tuyết/ Ngay cả khi bay nghi&ecirc;ng, Ẩn ức, chập chờn như &aacute;nh sao, chập chờn như &aacute;nh đ&egrave;n/ T&ocirc;i cầu cạnh b&uacute;t nghi&ecirc;n/ Run rẩy viết&rdquo;. <br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; D&ugrave; chạy đ&ocirc;n chạy đ&aacute;o tập viết b&aacute;o để kiếm từng thang thuốc cho chồng tho&aacute;t cơn bạo bệnh, nhưng nh&agrave; thơ Ho&agrave;ng Việt Hằng vẫn kh&ocirc;ng thể d&agrave;nh được nh&agrave; văn Triệu B&ocirc;n khỏi lưỡi h&aacute;i định mệnh nghiệt ng&atilde;. T&oacute;c chị bạc dần, mỗi sợi bạc hắt l&ecirc;n nỗi đau dằng dặc, hắt l&ecirc;n thi ca l&ecirc;nh đ&ecirc;nh. C&oacute; l&uacute;c chị ngỡ m&igrave;nh ch&igrave;m m&atilde;i v&agrave;o b&oacute;ng tối c&ocirc; đơn v&agrave; bất hạnh, nhưng chị đ&atilde; tr&ocirc;ng cậy v&ugrave;ng s&aacute;ng nhỏ nhoi để đứng dậy: &ldquo;Em vẫn thấy anh ngồi/ Như dấu chấm than viết ngược/ L&uacute;c ốm đau em đ&atilde; muốn bỏ cuộc/ Nhưng thấy con tha thủi kh&ocirc;ng đ&agrave;nh&rdquo;. Nhờ sự h&agrave;o hiệp động vi&ecirc;n của bạn b&egrave;, chị tiếp tục d&ugrave;ng thứ vũ kh&iacute; duy nhất l&agrave; trang viết để chống chọi lại những u uẩn v&agrave; t&uacute;ng bấn đe dọa m&igrave;nh: &ldquo;Những ng&agrave;y l&agrave;m lữ thứ tha hương/ Đi viết nu&ocirc;i con/ Như người mẹ đi nương/ Rắc ng&ocirc; v&agrave; rắc l&uacute;a/ T&ocirc;i c&agrave;y tr&ecirc;n đồng chữ&hellip;&rdquo;<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; T&ocirc;i kh&ocirc;ng biết mỗi năm nh&agrave; thơ Ho&agrave;ng Việt Hằng phải cặm cụi viết bao nhi&ecirc;u b&agrave;i b&aacute;o để mưu sinh, nhưng t&ocirc;i lu&ocirc;n cảm thấy mừng khi thi ca vẫn c&ograve;n l&agrave; người bạn đồng h&agrave;nh n&acirc;ng đỡ chị. Cũng tốt nghiệp Trường viết văn Nguyễn Du, nhưng đường thơ của Ho&agrave;ng Việt Hằng lận đận hơn nhiều đồng m&ocirc;n kh&aacute;c. Biết l&agrave;m sao được, sự ch&ecirc;nh chao số phận cứ r&igrave;nh rập đ&aacute;nh &uacute;p chị, kh&ocirc;ng thể n&agrave;o cho ph&eacute;p chị to&agrave;n t&acirc;m, to&agrave;n &yacute; với việc s&aacute;ng t&aacute;c. T&ocirc;i h&igrave;nh dung nhiều b&agrave;i thơ của Ho&agrave;ng Việt Hằng được viết ra như những tiếng thở d&agrave;i ph&iacute;a sau bao nhi&ecirc;u b&agrave;i b&aacute;o mỏi mệt. Thật may, chị kh&ocirc;ng bỏ cuộc với thơ, cũng như kh&ocirc;ng giận dỗi với đời. Sau c&aacute;c tập &ldquo;Những dấu lặng&rdquo;, &ldquo;Tự tay nh&oacute;m lửa&rdquo;, &ldquo;Chu&ocirc;ng vọng&rdquo; v&agrave; &ldquo;Một m&igrave;nh kh&acirc;u những lặng im&rdquo;, tập &ldquo;Vệt trăng v&agrave; c&aacute;nh cửa&rdquo; tuyển chọn những b&agrave;i thơ ưng &yacute; nhất đ&atilde; gi&uacute;p Ho&agrave;ng Việt Hằng nhận được giải thưởng h&agrave;ng năm của Hội nh&agrave; văn H&agrave; Nội. Thơ Ho&agrave;ng Việt Hằng kh&ocirc;ng thuộc diện t&agrave;i hoa, nhưng nhiều c&acirc;u lấp l&aacute;nh nước mắt khiến người đọc nao dạ!<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; Từ những mất m&aacute;t ri&ecirc;ng tư &ldquo;số phận ơi/ Người chiến thắng t&ocirc;i rồi/ T&ocirc;i l&agrave; kẻ thua trận duy nhất mỉm cười/ Trước tỉ số một đ&egrave;n một b&oacute;ng&rdquo;, Ho&agrave;ng Việt Hằng dễ d&agrave;ng đồng cảm với những th&acirc;n phận thua thiệt. Chị thảng thốt chia sẻ gần gũi xung quanh đ&ocirc; thị nhộn nhịp m&agrave; bồn chồn: &ldquo;&Ocirc;i, những ng&otilde; của người ngh&egrave;o H&agrave; Nội/ T&ocirc;i thương y&ecirc;u bạc t&oacute;c l&uacute;c n&agrave;o/ Người đời bảo: nhuộm t&oacute;c cho xanh lại/ T&oacute;c c&oacute; thể nhuộm xanh? Nhưng vui buồn ng&otilde; xu&acirc;n/ Sao nhuộm lại?&rdquo; v&agrave; dằn vặt thương x&oacute;t b&agrave; l&atilde;o lầm lũi ở t&uacute;p lều li&ecirc;u xi&ecirc;u v&aacute;ch n&uacute;i vắng vẻ: &ldquo;Một đời người bao lần tr&ocirc;ng đợi/ Nay t&oacute;c hắt sương th&igrave; chẳng đợi g&igrave;/ Chỉ mong trời đừng bắt tội ốm đau chi/ Để trồng l&aacute; trồng rau đủ sống/ Chốn tam quan, s&acirc;n ch&ugrave;a, s&ocirc;ng nước/ Chốn m&ugrave;a đ&ocirc;ng lặng một phận người&rdquo;. Những c&acirc;u thơ Ho&agrave;ng Việt Hằng viết ra hầu như kh&ocirc;ng chứng minh một sự t&igrave;m t&ograve;i chữ nghĩa n&agrave;o, m&agrave; chỉ nhằm kh&aacute;m ph&aacute; mỗi hồn người dẫu đơn sơ v&agrave; hiu hắt bước qua cuộc sống n&agrave;y cũng để lại bao nhi&ecirc;u b&ugrave;i ng&ugrave;i rung cảm. Chị xao x&aacute;c &ldquo;T&iacute;nh&rdquo; d&ugrave;m người phụ nữ n&ocirc;ng th&ocirc;n t&ecirc;n Thứ một ph&eacute;p to&aacute;n đầy chua ch&aacute;t giữa kẻ ăn kh&ocirc;ng hết người lần kh&ocirc;ng ra thời kinh tế thị trường: &ldquo;Nếu t&ocirc;i kh&ocirc;ng ngủ ở kh&aacute;ch sạn năm sao một đ&ecirc;m/ Đỡ cho chị Thứ một năm kh&ocirc;ng ra l&agrave;m đồng&rdquo;. Nhiều nỗi khắc khoải như vậy, cứ trải d&agrave;i trong thơ Ho&agrave;ng Việt Hằng, rất kh&oacute; ph&acirc;n biệt chị viết cho thi&ecirc;n hạ hay kh&oacute;c cho bản th&acirc;n. Ưu điểm thơ Ho&agrave;ng Việt Hằng nằm ở sự ch&acirc;n th&agrave;nh, ch&acirc;n th&agrave;nh quan s&aacute;t, ch&acirc;n th&agrave;nh g&aacute;nh v&aacute;c v&agrave; ch&acirc;n th&agrave;nh d&agrave;y v&ograve;. T&ocirc;i nghĩ, trong x&atilde; hội chen lấn với nhiều thứ giả tạo v&acirc;y bọc ch&uacute;ng ta, th&igrave; sự ch&acirc;n th&agrave;nh đ&atilde; l&agrave; một gi&aacute; trị để thi ca gắn b&oacute; lặng lẽ với c&otilde;i nh&acirc;n gian!<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; Sinh ra v&agrave; lớn l&ecirc;n ở H&agrave; Hội, chất nền n&atilde; Thăng Long của Ho&agrave;ng Việt Hằng k&yacute; gửi &iacute;t nhiều qua những d&ograve;ng lục b&aacute;t. C&aacute;ch đ&acirc;y nhiều năm, b&agrave;i thơ &ldquo;Qua đ&egrave;o Nai&rdquo; của chị đ&atilde; lưu lại l&ograve;ng độc giả hai c&acirc;u thơ đắm đuối: &ldquo;Đ&aacute;m m&acirc;y như chiếc khăn m&agrave;u/ Bay hồng cả nỗi nhớ nhau lưng đ&egrave;o&rdquo;. Về sau, lục b&aacute;t của Ho&agrave;ng Việt Hằng kh&ocirc;ng phi&ecirc;u l&atilde;ng nữa, m&agrave; d&ugrave;ng dằng &acirc;u lo trống trải, dẫu ở &ldquo;Thảo nguy&ecirc;n&rdquo; m&ecirc;nh m&ocirc;ng: &ldquo;Người chăn cừu h&aacute;t cho t&ocirc;i/ Rời rợi cỏ thảo nguy&ecirc;n tr&ocirc;i trong l&ograve;ng&rdquo;, dẫu ở miền &ldquo;Một m&igrave;nh kh&acirc;u những lặng im&rdquo; quạnh quẽ: &ldquo;Em kh&acirc;u t&oacute;c trắng thay lời/ Mỗi khi c&uacute;i xuống r&atilde; rời nỗi đau/ Con chồng, vợ cũ, đồng s&acirc;u/ Lấy chồng lấy cả nỗi đau của chồng&rdquo;. Nếu x&eacute;t ri&ecirc;ng d&ograve;ng lục b&aacute;t của Ho&agrave;ng Việt Hằng th&igrave; thơ chị phơi b&agrave;y những vần điệu được khơi nguồn từ mạch ng&ocirc;n từ tha thứ v&agrave; cam chịu: &ldquo;Mẹ ơi, kh&oacute;c được l&agrave; mừng/ Tủi hờn bỡn nhẹ l&aacute;t gừng đỡ cay/ Buổi trưa nắng chiếu chốn n&agrave;y/ M&igrave;nh con theo g&oacute;t quan t&agrave;i m&igrave;nh con&rdquo;.<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ho&agrave;ng Việt Hằng bảo rằng, ham muốn lớn nhất của chị l&agrave; được rong ruổi. H&agrave;nh tr&igrave;nh ấy c&oacute; khi thức dậy trong chị những vết thương &acirc;m thầm: &ldquo;C&oacute; một bầy sếu gọi nhau ở ph&iacute;a Bắc/ Em leo Vạn L&yacute; rồi về T&acirc;y An/ Lỡ hẹn với anh/ Em đi một m&igrave;nh/ Xe ngựa thồ cỏ chở c&ugrave;ng trăng thanh/ D&acirc;n ca T&acirc;y An nghe rồi vuốt ngực/ Gi&aacute; m&agrave;, gi&aacute; m&agrave; anh sống th&ecirc;m được/ C&ugrave;ng em đọc Bạch Cư Dị ở T&acirc;y An&rdquo;. Thế nhưng, vượt l&ecirc;n tất cả, h&agrave;nh tr&igrave;nh ấy cho chị một tr&aacute;i tim ngập ngừng những nhịp đập bơ vơ với ngổn ngang năm th&aacute;ng: &ldquo;Đi dọc miền Trung/ Mắt cứ chạm v&agrave;o những d&acirc;y phơi/ &Aacute;o trẻ nhỏ m&agrave;u ch&aacute;o lươn/ Miếng v&aacute; c&ograve;n vương ở tay &aacute;o c&aacute;nh n&acirc;u m&agrave;u b&atilde; trầu/&hellip; Sau b&atilde;o đ&atilde; l&acirc;u/ Nỗi đau c&ograve;n như s&oacute;ng lật/ Cả chiếc d&acirc;y phơi&rdquo;. V&agrave; khi đ&atilde; đi qua v&ugrave;ng thổn thức của kẻ đa đoan, chị nhận lại được một ch&uacute;t thanh thản: &ldquo;Ta v&agrave;o ch&ugrave;a thỉnh chu&ocirc;ng thắp nến/ Chỉ xin y&ecirc;n tĩnh với trời xanh&rdquo;.<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tr&ecirc;n đời, kh&ocirc;ng c&oacute; nhiều người đ&agrave;n b&agrave; theo nghề viết c&oacute; được hạnh ph&uacute;c vi&ecirc;n m&atilde;n. Ho&agrave;ng Việt Hằng đ&atilde; nếm trải nhiều lao đao để những s&oacute;ng gi&oacute; bất trắc lặn v&agrave;o trang giấy trắng th&agrave;nh những c&acirc;u thơ vỗ về kiếp người nổi n&ecirc;nh! <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; S&agrave;i G&ograve;n, 2-2010<br />&nbsp;<br /><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/4157.htm</link>
<title><![CDATA[ĐINH QUANG TỐN không thần thánh hóa nghề văn]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Ý kiến - đối thoại]]></category>
<pubDate>Sun, 07 Mar 2010 04:08:38 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/4157.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p><img class="insertimage" src="attachment.php?fid=1491" border="0" width="151" height="113" align="left" /><span style="font-size: small"><strong>Đinh Quang Tốn đến với ph&ecirc; b&igrave;nh văn học muộn, sau khi &ocirc;ng đ&atilde; l&agrave; người l&agrave;m thơ. Giống như t&iacute;nh c&aacute;ch khi&ecirc;m nhường v&agrave; k&iacute;n đ&aacute;o,lao động chữ của &ocirc;ng c&oacute; phần &acirc;m thầm, lặng lẽ. Trong việc b&igrave;nh gi&aacute; c&aacute;c t&aacute;c phẩm v&agrave; c&aacute;c gi&aacute; trị văn học, cho d&ugrave; c&oacute; th&aacute;i độ quyết liệt đến đ&acirc;u Đinh Quang Tốn vẫn t&igrave;m được một lối thể hiện ri&ecirc;ng c&oacute; thể vừa thuyết phục độc giả lại vừa l&agrave;m ấm l&ograve;ng người s&aacute;ng tạo. &Ocirc;ng kh&ocirc;ng thuộc kiểu người l&agrave;m ph&ecirc; b&igrave;nh gay gắt. &Ocirc;ng quan niệm l&agrave;m ph&ecirc; b&igrave;nh phải trung thực, phải c&oacute; T&acirc;m, v&agrave; quan trọng l&agrave; phải t&ocirc;n trọng nh&agrave; văn, tức l&agrave; phải c&oacute; T&igrave;nh nữa.&nbsp; Coi văn chương l&agrave; nghiệp v&agrave; tr&ecirc;n tinh thần nh&igrave;n nhận c&ocirc;ng việc viết văn l&agrave; c&ocirc;ng việc b&igrave;nh thường như bao c&ocirc;ng việc kh&aacute;c, tập ph&ecirc; b&igrave;nh tiểu luận &quot;Tản mạn nghiệp văn&quot; (Giải thưởng Hội nh&agrave; văn Việt Nam 2009) của &ocirc;ng đ&atilde; khẳng định gi&aacute; trị ch&acirc;n ch&iacute;nh của t&aacute;c phẩm văn chương v&agrave; nh&agrave; văn, đồng thời thẳng thắn chỉ ra những căn bệnh m&agrave; người l&agrave;m văn chương thường mắc phải trong cơ chế thị trường. Tr&ograve; chuyện với ch&uacute;ng t&ocirc;i, &ocirc;ng nhấn mạnh: &ldquo;Đến c&aacute;c nh&agrave; ph&ecirc; b&igrave;nh gi&agrave; c&ograve;n ẩn b&oacute;ng th&igrave; c&aacute;c nh&agrave; ph&ecirc; b&igrave;nh trẻ thiếu vắng l&agrave; phải. L&yacute; do th&igrave; nhiều, thật kh&oacute; để trả lời cho đầy đủ. T&ocirc;i chỉ c&oacute; một &yacute; nghĩ thế n&agrave;y, l&agrave; phải chăng một phần do cơ chế hiện nay h&agrave;ng thật th&igrave; kh&oacute; b&aacute;n m&agrave; h&agrave;ng giả th&igrave; lại b&aacute;n chạy?&rdquo;<br /></strong></span><br /><br /><br /><br /></p><p><span style="font-size: large"><strong><span style="font-size: medium">Nh&agrave; ph&ecirc; b&igrave;nh Đinh Quang Tốn<br /></span>&quot;Kh&ocirc;ng thần th&aacute;nh h&oacute;a nghề văn&quot;</strong></span><br /></p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<u>B&Igrave;NH NGUY&Ecirc;N TRANG<br /></u></p><p></p><p>@ Thưa &ocirc;ng, người ta biết tới Đinh Quang Tốn qua hai lĩnh vực: thơ v&agrave; l&yacute; luận ph&ecirc; b&igrave;nh. Nhưng với ri&ecirc;ng &ocirc;ng th&igrave; &ocirc;ng thấy m&igrave;nh thuộc về &ldquo;khu vực&rdquo; n&agrave;o nhiều hơn?<br /><strong>Đinh Quang Tốn</strong>: T&ocirc;i đến với văn chương từ khi c&ograve;n ở địa phương (tỉnh Hải Hưng cũ), l&uacute;c đầu l&agrave; l&agrave;m thơ. Đầu thập ni&ecirc;n t&aacute;m mươi của thế kỷ trước t&ocirc;i mới viết ph&ecirc; b&igrave;nh. Mươi năm sau, được bạn b&egrave; kh&iacute;ch lệ&nbsp; t&ocirc;i bắt đầu gửi đăng b&agrave;i ph&ecirc; b&igrave;nh tr&ecirc;n c&aacute;c b&aacute;o ở Trung Ương. Năm 1995 t&ocirc;i xuất bản tập ph&ecirc; b&igrave;nh tiểu luận văn chương đầu ti&ecirc;n &quot;C&aacute;nh diều v&agrave; mặt đất&quot; v&agrave; được tặng thưởng của Ủy ban to&agrave;n quốc Li&ecirc;n hiệp c&aacute;c hội Văn học Nghệ thuật Việt Nam. Đến nay t&ocirc;i đ&atilde; xuất bản 6 tập ph&ecirc; b&igrave;nh&nbsp; tiểu luận. Về thơ th&igrave; đến m&atilde;i năm 2005 t&ocirc;i mới in tập &quot;Trăng su&ocirc;ng&quot; v&agrave; hiện c&oacute; bản thảo tập thơ &quot;Bay tr&ecirc;n m&acirc;y trắng&quot; chưa in. Như vậy, thơ v&agrave; tiểu luận ph&ecirc; b&igrave;nh l&agrave; đ&ocirc;i c&aacute;nh văn chương của t&ocirc;i, m&agrave; ph&ecirc; b&igrave;nh l&agrave; c&aacute;nh phải.<br /><br />@ C&aacute;c nh&agrave; văn v&agrave; c&aacute;c nh&agrave; ph&ecirc; b&igrave;nh xưa nay vốn thường hay &ldquo;cơm kh&ocirc;ng l&agrave;nh, canh chẳng ngọt&rdquo; với nhau. &ldquo;Nhập vai&rdquo; cả hai nh&acirc;n vật &iacute;t nhiều mang t&iacute;nh &ldquo;đối kh&aacute;ng&rdquo; như vậy, &ocirc;ng tự thấy m&igrave;nh c&oacute; g&igrave; m&acirc;u thuẫn kh&ocirc;ng?<br /><strong>Đinh Quang Tốn</strong>: Bản chất của mối quan hệ giữa s&aacute;ng t&aacute;c v&agrave; ph&ecirc; b&igrave;nh kh&ocirc;ng phải l&agrave; &ldquo;đối kh&aacute;ng&rdquo; m&agrave; l&agrave; sự gắn b&oacute; mật thiết. Đỉnh cao của mối quan hệ n&agrave;y l&agrave; tri &acirc;m tri kỷ. Từ xưa cha &ocirc;ng ta đ&atilde; c&oacute; những sinh hoạt văn h&oacute;a rất đẹp l&agrave; b&igrave;nh thơ, xướng họa. Đ&oacute; thực chất l&agrave; mối quan hệ giữa s&aacute;ng t&aacute;c v&agrave; ph&ecirc; b&igrave;nh. Sở dĩ hiện nay c&ocirc;ng ch&uacute;ng &iacute;t nhiều thấy c&aacute;c nh&agrave; văn v&agrave; c&aacute;c nh&agrave; ph&ecirc; b&igrave;nh &ldquo;cơm kh&ocirc;ng l&agrave;nh, canh chẳng ngọt&rdquo; với nhau l&agrave; lỗi của cả hai ph&iacute;a, ph&iacute;a nh&agrave; s&aacute;ng t&aacute;c v&agrave; ph&iacute;a nh&agrave; ph&ecirc; b&igrave;nh. Nhưng t&ocirc;i tin c&aacute;c nh&agrave; văn v&agrave; c&aacute;c nh&agrave; ph&ecirc; b&igrave;nh ch&acirc;n ch&iacute;nh kh&ocirc;ng l&agrave; nguy&ecirc;n nh&acirc;n của t&igrave;nh trạng n&agrave;y, m&agrave; họ lu&ocirc;n phấn đấu để hướng tới mối quan hệ &ldquo;tri &acirc;m tri kỷ&rdquo;...<br />C&ograve;n việc &ldquo;nhập&rdquo; cả hai &ldquo;vai&rdquo;: vừa l&agrave;m thơ, vừa viết ph&ecirc; b&igrave;nh của t&ocirc;i thực ra l&agrave; chuyện hết sức b&igrave;nh thường, kh&ocirc;ng c&oacute; g&igrave; m&acirc;u thuẫn cả. T&ocirc;i ph&acirc;n biệt rạch r&ograve;i giữa ph&ecirc; b&igrave;nh v&agrave; nghi&ecirc;n cứu văn chương. Tư duy ph&ecirc; b&igrave;nh rất gần với tư duy h&igrave;nh tượng trong s&aacute;ng t&aacute;c, v&agrave; ch&uacute;ng ta đ&atilde; từng thấy rất nhiều nh&agrave; thơ như Chế lan Vi&ecirc;n, Xu&acirc;n Diệu đều rất nổi tiếng trong cả hai lĩnh vực s&aacute;ng t&aacute;c v&agrave; ph&ecirc; b&igrave;nh. Nh&agrave; văn T&ocirc; Ho&agrave;i từng n&oacute;i: &ldquo;Nh&agrave; ph&ecirc; b&igrave;nh l&agrave; nh&agrave; văn s&aacute;ng t&aacute;c theo c&aacute;ch ri&ecirc;ng của họ&rdquo;. Ri&ecirc;ng với c&aacute;c nh&agrave; nghi&ecirc;n cứu văn chương th&igrave; kh&aacute;c, tư duy của họ l&agrave; tư duy logic, thuần khoa học. Những người vừa s&aacute;ng t&aacute;c vừa nghi&ecirc;n cứu văn chương th&igrave; sẽ m&acirc;u thuẫn, bởi hai lĩnh vực n&agrave;y cần hai tư duy kh&aacute;c nhau. Lực lượng nghi&ecirc;n cứu văn chương của ta hiện nay rất đ&ocirc;ng đảo. Họ cần th&agrave;nh lập một Hội ri&ecirc;ng mới l&agrave; ph&ugrave; hợp về bản chất v&agrave; thực tế ph&aacute;t triển.<br /><br />@ Viết ph&ecirc; b&igrave;nh l&agrave; c&ocirc;ng việc kh&oacute;. Kh&oacute; nhất ở chỗ l&agrave; phải l&agrave;m cho người s&aacute;ng tạo &ldquo;t&acirc;m phục khẩu phục&rdquo;. Theo quan điểm của &ocirc;ng, để được c&aacute;c nh&agrave; văn t&acirc;m phục khẩu phục, người l&agrave;m ph&ecirc; b&igrave;nh phải c&oacute; những phẩm chất g&igrave;?<br /><strong>Đinh Quang Tốn</strong>: Bất kỳ lĩnh vực n&agrave;o của văn học nghệ thuật l&agrave;m được tốt cũng đều kh&oacute; cả. Viết ph&ecirc; b&igrave;nh c&oacute; điều kh&oacute; ri&ecirc;ng. T&ocirc;i đồng &yacute; với chị điều kh&oacute; nhất l&agrave; ở chỗ phải l&agrave;m cho người s&aacute;ng tạo &quot;t&acirc;m phục khẩu phục&quot; Ở đời ai cũng th&iacute;ch được khen, nhưng những nh&acirc;n c&aacute;ch lớn th&igrave; chỉ th&iacute;ch những lời khen đ&uacute;ng. Khen m&agrave; kh&ocirc;ng đ&uacute;ng người ta thấy ngượng v&agrave; bực m&igrave;nh. Cụ Mạnh Tử của Trung Quốc c&oacute; n&oacute;i: &quot;Những người ch&ecirc; ta l&agrave; thầy của ta&quot; v&igrave; cụ l&agrave; Th&aacute;nh, c&ograve;n ở đời kh&ocirc;ng phải như vậy. C&oacute; những người chỉ v&igrave; một lời ch&ecirc; m&agrave; kh&ocirc;ng nh&igrave;n mặt nhau. V&igrave; vậy để được c&aacute;c nh&agrave; văn &quot;t&acirc;m phục khẩu phục&quot;, người l&agrave;m ph&ecirc; b&igrave;nh trước hết phải l&agrave; người trung thực, kh&ocirc;ng v&igrave; s&aacute;ng t&aacute;c của cấp tr&ecirc;n hay của b&egrave; bạn m&agrave; khen, cũng kh&ocirc;ng&nbsp; v&igrave; người ta kh&ocirc;ng th&iacute;ch m&igrave;nh, kh&ocirc;ng chơi với m&igrave;nh m&agrave; ch&ecirc;. Khen ch&ecirc; phải đ&uacute;ng điều m&igrave;nh cảm nhận v&agrave; phải khoa học. Sau nữa, người viết ph&ecirc; b&igrave;nh cần phải tr&acirc;n trọng v&agrave; y&ecirc;u thương c&aacute;c nh&agrave; văn. Tức l&agrave; anh phải c&oacute; T&acirc;m. Cuối c&ugrave;ng l&agrave; anh phải c&oacute; t&agrave;i năng định gi&aacute; t&aacute;c phẩm.<br /><br />@&nbsp; Một số người l&agrave;m ph&ecirc; b&igrave;nh hiện nay &yacute; thức rằng để được ch&uacute; &yacute; họ phải d&ugrave;ng lối viết &ldquo;sốc&rdquo;, nghĩa l&agrave; phải khen ch&ecirc; trực diện, gay gắt, thậm ch&iacute; l&agrave; phải l&agrave;m cho t&aacute;c giả (đ&ocirc;i khi l&agrave; cả c&ocirc;ng ch&uacute;ng nữa) nổi giận. Nhưng đọc &ldquo;Tản mạn nghiệp văn&rdquo; của &ocirc;ng lại thấy &ocirc;ng chọn một c&aacute;ch viết ph&ecirc; b&igrave;nh kh&aacute;c hẳn: chừng mực v&agrave; &yacute; nhị. &Ocirc;ng c&oacute; thể n&oacute;i g&igrave; về điều n&agrave;y?<br /><strong>Đinh Quang Tốn:</strong> Gi&aacute; trị thực của bất kỳ thể loại n&agrave;o cũng đều kh&ocirc;ng thể đạt được bằng c&aacute;ch c&acirc;u kh&aacute;ch với lối viết &quot;sốc&quot;. Viết &quot;sốc&quot; c&oacute; thể g&acirc;y được sự ch&uacute; &yacute; nhất thời. Được dư luận ch&uacute; &yacute; m&agrave; anh kh&ocirc;ng c&oacute; thực chất th&igrave; sẽ lộ hết những điều dở của anh. Giọng điệu trong &quot;Tản mạn nghiệp văn&quot; l&agrave; c&aacute;i &quot;tạng&quot; của t&ocirc;i chứ kh&ocirc;ng phải t&ocirc;i cố &yacute; chọn lựa c&aacute;ch viết. T&ocirc;i chỉ viết trung thực những điều m&igrave;nh nghĩ, sau mấy chục năm sống v&agrave; cầm b&uacute;t , về đời sống văn học v&agrave; về c&aacute;c t&aacute;c phẩm văn học. T&ocirc;i viết trước hết cho m&igrave;nh, nếu được bạn đọc bạn viết đồng cảm th&igrave; l&agrave; điều hạnh ph&uacute;c.<br />Gi&aacute; trị của t&aacute;c phẩm văn học nghệ thuật n&oacute;i chung v&agrave; tiểu luận ph&ecirc; b&igrave;nh n&oacute;i ri&ecirc;ng l&agrave; ở tầm tư tưởng, độ s&acirc;u t&acirc;m hồn v&agrave; vẻ đẹp nghệ thuật. Kh&ocirc;ng c&oacute; g&igrave; thay thế được những điều ấy. T&ocirc;i cho rằng, ai muốn gắn b&oacute; đời m&igrave;nh với nghiệp ph&ecirc; b&igrave;nh th&igrave; phải bồi đưỡng, r&egrave;n luyện theo hướng ấy.<br /><br />@ Đời sống văn chương những năm gần đ&acirc;y người ta nhắc rất nhiều về sự t&igrave;m t&ograve;i của nh&agrave; văn n&agrave;y, t&aacute;c giả kia, nhưng c&oacute; một nhận định của &ocirc;ng lại l&agrave;m bất ngờ nhiều độc giả. &Ocirc;ng viết: &ldquo;đ&atilde; l&agrave; nh&agrave; văn nh&agrave; thơ đ&iacute;ch thực th&igrave; kh&ocirc;ng cần t&igrave;m t&ograve;i c&aacute;ch viết, c&aacute;ch thể hiện. C&oacute; vấn đề cần n&oacute;i th&igrave; n&oacute; sẽ tự tr&agrave;o ra với một h&igrave;nh thức ph&ugrave; hợp tương ứng&rdquo;. &Ocirc;ng c&oacute; thể n&oacute;i r&otilde; hơn về điều n&agrave;y?<br /><strong>Đinh Quang Tốn</strong>: T&ocirc;i kh&ocirc;ng coi viết văn l&agrave; một nghề m&agrave; l&agrave; nghiệp văn. Nếu trong hồn anh c&oacute; điều muốn n&oacute;i th&igrave; h&atilde;y viết ra. H&igrave;nh th&ugrave; t&aacute;c phẩm ra sao cứ viết l&agrave; n&oacute; h&igrave;nh th&agrave;nh tương ứng. Theo quan điểm của t&ocirc;i, người ta chỉ t&igrave;m t&ograve;i khi người ta tập viết, m&agrave; tập viết th&igrave; chưa th&agrave;nh văn được. Rất nhiều c&ocirc;ng việc kh&aacute;c cũng đều như thế cả. Như người giỏi v&otilde; xung trận th&igrave; kh&ocirc;ng ai nghĩ phải sử dụng chi&ecirc;u n&agrave;o m&agrave; l&agrave; v&ocirc; chi&ecirc;u.Người m&uacute;a giỏi th&igrave; c&ograve;n c&oacute; điệu g&igrave; nữa. Người h&aacute;t hay th&igrave; kh&ocirc;ng phải chỉ l&agrave; h&aacute;t đ&uacute;ng nhạc, m&agrave; c&ograve;n tr&ecirc;n cả đ&uacute;ng nhạc. Viết văn m&agrave; c&ograve;n phải t&igrave;m t&ograve;i, c&ograve;n phải tập, ph&ecirc; b&igrave;nh m&agrave; c&ograve;n phải theo phương ph&aacute;p n&agrave;y phương ph&aacute;p kh&aacute;c th&igrave; l&agrave; chưa tới. Đừng để quần ch&uacute;ng phải thưởng thức những t&aacute;c phẩm c&ograve;n &quot;ương&quot;, chưa tới ấy. <br /><br />@ Trong &ldquo;Tản mạn&nbsp; nghiệp văn&rdquo; nếu như &ocirc;ng thẳng thắn ph&ecirc; b&igrave;nh những người viết thường hay &ldquo;phồng mang trợn m&aacute;&rdquo; tuy&ecirc;n ng&ocirc;n về sứ mệnh của nh&agrave; văn th&igrave; h&igrave;nh như &ocirc;ng lại c&oacute; phần cảm th&ocirc;ng với căn bệnh ảo tưởng m&agrave; họ mắc phải. Điều n&agrave;y c&oacute; g&igrave; m&acirc;u thuẫn kh&ocirc;ng, thưa &ocirc;ng?<br /><strong>Đinh Quang Tốn</strong>:&nbsp; Những lời tuy&ecirc;n ng&ocirc;n chỉ c&oacute; gi&aacute; trị khi c&oacute; một sự nghiệp vững chắc đảm bảo, nếu kh&ocirc;ng n&oacute; chỉ l&agrave; những lời n&oacute;i trống rỗng. Thường th&igrave; cuộc sống cứ c&oacute; những hiệu ứng ngược lại: những người thực sự vĩ đại th&igrave; rất &iacute;t tuy&ecirc;n ng&ocirc;n hoặc những lời c&oacute; t&iacute;nh chất tuy&ecirc;n ng&ocirc;n của họ chỉ l&agrave; v&ocirc; t&igrave;nh chứ kh&ocirc;ng phải chủ &yacute;. Tuy&ecirc;n ng&ocirc;n của nền văn chương c&aacute;ch mạng: &quot;nh&agrave; thơ cũng phải biết xung phong&quot;...l&agrave; một c&acirc;u thơ trong &quot;Nhật k&yacute; trong t&ugrave;&quot; của B&aacute;c, m&agrave; khi viết Người chỉ để &quot;ng&agrave;y d&agrave;i ng&acirc;m ngợi cho khu&acirc;y&quot;.<br />T&ocirc;i cho rằng hầu hết c&aacute;c văn nghệ sĩ đều &iacute;t nhiều ảo tưởng, nhất l&agrave; những người trẻ bởi họ gắn liền với mộng mơ, l&atilde;ng mạn thả hồn theo tr&iacute; tưởng tượng.Ở một mức độ n&agrave;o đ&oacute; th&igrave; n&ecirc;n th&ocirc;ng cảm với họ bởi n&oacute; c&oacute; căn nguy&ecirc;n từ t&iacute;nh chất c&ocirc;ng việc. Nhưng ảo tưởng đến mức th&agrave;nh &quot;vĩ cuồng&quot; th&igrave; t&ocirc;i ph&ecirc; ph&aacute;n đấy chứ. T&ocirc;i c&ograve;n c&oacute; cả một b&agrave;i n&oacute;i về sự &quot;tự biết&quot; để ph&ecirc; ph&aacute;n căn bệnh n&agrave;y cơ m&agrave;.<br /><br />@ Trong khi c&oacute; kh&ocirc;ng &iacute;t người cầm b&uacute;t thần th&aacute;nh h&oacute;a c&ocirc;ng việc của m&igrave;nh th&igrave; &ocirc;ng lại n&oacute;i đại &yacute;, người t&ocirc;n trọng văn chương nhưng kh&ocirc;ng t&ocirc;n thờ n&oacute; th&igrave; mới c&oacute; thể th&agrave;nh đạt trong văn chương. V&igrave; sao vậy, thưa &ocirc;ng?&nbsp; <br /><strong>Đinh Quang Tốn</strong>: T&ocirc;i chỉ nghĩ đơn giản thế n&agrave;y, m&igrave;nh l&agrave; con người m&agrave; lại cứ đi thần th&aacute;nh h&oacute;a c&ocirc;ng việc của m&igrave;nh th&igrave; n&oacute; thế n&agrave;o ấy. Theo t&ocirc;i viết văn cũng chỉ l&agrave; một hoạt động của lo&agrave;i người, n&oacute; c&oacute; cao qu&yacute;, song n&oacute; chỉ thi&ecirc;ng li&ecirc;ng khi đạt tới đỉnh cao. V&agrave; thực ra c&ocirc;ng việc n&agrave;o cũng thi&ecirc;ng li&ecirc;ng khi đạt tới đỉnh cao, chứ kh&ocirc;ng ri&ecirc;ng g&igrave; nghề văn. Trong lịch sử, đại thi h&agrave;o Nguyễn Du tất nhi&ecirc;n l&agrave; người rất t&ocirc;n trọng văn chương, nhưng &ocirc;ng kh&ocirc;ng t&ocirc;n thờ, m&agrave; coi đấy l&agrave; một c&ocirc;ng việc b&igrave;nh thường: &quot;Lời qu&ecirc; chắp nhặt d&ocirc;ng d&agrave;i/ Mua vui cũng được một v&agrave;i trống canh&quot;<br /><br />@ Rất nhiều &yacute; kiến cho rằng c&aacute;c nh&agrave; ph&ecirc; b&igrave;nh hiện nay kh&ocirc;ng theo kịp đời sống s&aacute;ng t&aacute;c. &Ocirc;ng nghĩ sao về nhận định n&agrave;y?<br /><strong>Đinh Quang Tốn:</strong> Kh&ocirc;ng phải &quot;rất nhiều &yacute; kiến&quot; nữa m&agrave; đ&atilde; trở th&agrave;nh &yacute; kiến chung của mọi người khi n&oacute;i về ph&ecirc; b&igrave;nh văn học rồi. Nhưng nh&igrave;n thẳng thắn v&agrave;o lịch sử văn chương nh&acirc;n loại th&igrave; ch&uacute;ng ta đều thấy rằng kh&ocirc;ng mấy khi c&aacute;c nh&agrave; ph&ecirc; b&igrave;nh song h&agrave;nh được với đời sống s&aacute;ng t&aacute;c. Thế th&igrave; cụ Gớt-tơ ở nước Đức mới c&oacute; c&acirc;u n&oacute;i bất tử: &quot;mọi l&yacute; thuyết tr&ecirc;n đời đều m&agrave;u x&aacute;m/ C&ograve;n c&acirc;y đời m&atilde;i m&atilde;i xanh tuơi&quot;. T&ocirc;i thiển nghĩ, phải l&agrave; những nh&agrave; ph&ecirc; b&igrave;nh lớn, thi&ecirc;n t&agrave;i th&igrave; mới nắm được &quot;hồn v&iacute;a&quot; của nền văn học, để đ&uacute;c kết th&agrave;nh l&yacute; luận m&agrave; chỉ đạo thực tiễn. V&agrave; con số ấy chắc chắn l&agrave; kh&ocirc;ng nhiều.<br /><br />@ &Ocirc;ng c&oacute; thường xuy&ecirc;n đọc t&aacute;c phẩm của c&aacute;c t&aacute;c giả trẻ hiện nay kh&ocirc;ng v&agrave; &ocirc;ng đ&aacute;nh gi&aacute; thế n&agrave;o về t&aacute;c phẩm của họ?<br /><strong>Đinh Quang Tốn</strong>: T&ocirc;i c&oacute; đọc t&aacute;c phẩm của c&aacute;c t&aacute;c giả trẻ hiện nay, cũng giống như đọc t&aacute;c phẩm của c&aacute;c t&aacute;c giả kh&ocirc;ng c&ograve;n trẻ. Nhưng th&uacute; thật l&agrave; kh&ocirc;ng đọc được nhiều. Văn trẻ cũng đ&aacute;ng y&ecirc;u như người trẻ vậy. Đ&oacute; l&agrave; tương lai của nền văn học. Hiện giờ th&igrave; văn trẻ c&oacute; những t&aacute;c phẩm đ&atilde; tới, t&aacute;c phẩm chưa tới v&agrave; đa số l&agrave; t&aacute;c phẩm đang tới. Nhưng từ &ldquo;đang tới&rdquo; m&agrave; tới được văn chương đ&iacute;ch thực cũng l&agrave; cả một qu&aacute; tr&igrave;nh gian khổ, thử th&aacute;ch. Nhưng t&ocirc;i tin sớm muộn văn chương trẻ hiện nay cũng sẽ c&oacute; những bước ph&aacute;t triển đột biến để đ&oacute;ng g&oacute;p xứng đ&aacute;ng v&agrave;o nền văn học nước nh&agrave;. <br /><br />@ Nhưng theo &ocirc;ng v&igrave; sao đời sống văn học h&ocirc;m nay thiếu vắng c&aacute;c nh&agrave; ph&ecirc; b&igrave;nh văn học trẻ?<br /><strong>Đinh Quang Tốn:</strong> Đến c&aacute;c nh&agrave; ph&ecirc; b&igrave;nh gi&agrave; c&ograve;n ẩn b&oacute;ng th&igrave; c&aacute;c nh&agrave; ph&ecirc; b&igrave;nh trẻ thiếu vắng l&agrave; phải. L&yacute; do th&igrave; nhiều, thật kh&oacute; để trả lời cho đầy đủ. T&ocirc;i chỉ c&oacute; một &yacute; nghĩ thế n&agrave;y, l&agrave; phải chăng một phần do cơ chế hiện nay h&agrave;ng thật th&igrave; kh&oacute; b&aacute;n m&agrave; h&agrave;ng giả th&igrave; lại b&aacute;n chạy?<br /><br />@&nbsp; Vậy đ&acirc;u l&agrave; vấn đề &ocirc;ng quan t&acirc;m nhất trong đời sống văn học h&ocirc;m nay?<br /><strong>Đinh Quang Tốn</strong>: Vấn đề t&ocirc;i quan t&acirc;m nhất ư? Đ&oacute; l&agrave; l&agrave;m sao c&oacute; c&aacute;ch quản l&yacute; để những gi&aacute; trị thực được t&ocirc;n trọng, c&ograve;n những gi&aacute; trị giả kh&ocirc;ng c&ograve;n đất để tồn tại.<br /><br />@ Xin cảm ơn nh&agrave; ph&ecirc; b&igrave;nh Đinh Quang Tốn về cuộc tr&ograve; chuyện n&agrave;y.<br /></p>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/4156.htm</link>
<title><![CDATA[THANH THẢO bình bài thơ Thời Đất Nước Gian Lao]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Ý kiến - đối thoại]]></category>
<pubDate>Thu, 04 Mar 2010 13:57:57 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/4156.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p><img class="insertimage" src="attachment.php?fid=1490" border="0" width="103" height="113" align="left" /><span style="font-size: small"><strong>B&agrave;i thơ &ldquo; Đất nước thời gian lao&rdquo; của Nguyễn Việt Chiến vừa được giải B cuộc thi thơ Tạp ch&iacute; văn nghệ qu&acirc;n đội. Nhiều người n&oacute;i với t&ocirc;i, b&agrave;i thơ ấy giải A mới xứng! T&ocirc;i&hellip;cười, một nụ cười gần giống nụ cười của t&aacute;c giả b&agrave;i thơ. V&agrave; t&ocirc;i biết, nếu nghe c&acirc;u ấy, Nguyễn Việt Chiến cũng sẽ&hellip;cười, như vậy. Một nụ cười hồn nhi&ecirc;n, nhưng t&aacute;ch bạch cả &ldquo;phần cứng&rdquo; v&agrave; &ldquo;phần mềm&rdquo;. &ldquo;Phần cứng&rdquo; l&agrave; những g&igrave; kh&ocirc;ng thể thay đổi trong anh, c&ograve;n &ldquo;phần mềm&rdquo; l&agrave; c&aacute;ch ứng xử lu&ocirc;n nhẹ nh&agrave;ng v&agrave; đằm thắm của Nguyễn Việt Chiến: &ldquo;Mẹ ở lại với s&ocirc;ng Hồng tần tảo/ &Aacute;o ph&ugrave; sa lam lũ th&aacute;ng ng&agrave;y/ C&acirc;u quan họ cất trong bồ th&oacute;c cũ/ S&ocirc;ng Cầu tr&ocirc;i như một tiếng thở d&agrave;i&hellip;&rdquo;<br /></strong></span><br /><br />&nbsp;<br /><span style="font-size: large">NGUYỄN VIỆT CHIẾN&hellip;CƯỜI</span><br /><br /><u>THANH THẢO</u><br />&nbsp;<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; T&ocirc;i &iacute;t thấy một nh&agrave; thơ Việt n&agrave;o lại c&oacute; c&aacute;i cười hồn nhi&ecirc;n, trong trẻo v&agrave;&hellip;ng&acirc;y thơ như c&aacute;i cười của nh&agrave; thơ Nguyễn Việt Chiến. Anh b&acirc;y giờ đ&atilde; l&agrave; &ldquo;người nổi tiếng&rdquo;, &ldquo;người của c&ocirc;ng ch&uacute;ng&rdquo; rồi, nhưng kh&ocirc;ng v&igrave; thế m&agrave; Chiến thay đổi bất cứ c&aacute;i g&igrave;, nhất l&agrave; thay đổi&hellip;nụ cười. Vẫn c&aacute;i cười tuếch to&aacute;c đ&oacute;, n&oacute; l&agrave;m &ldquo;lộ&rdquo; hết t&acirc;m hồn Nguyễn Việt Chiến, một nh&agrave; thơ đa cảm, đa mang v&agrave; cũng đa&hellip;sự. Ngay khi Chiến tho&aacute;t khỏi &ldquo;nạn tai&rdquo;, t&ocirc;i nh&igrave;n bức ảnh anh chụp với bạn b&egrave; đ&oacute;n anh ở H&agrave; Nội, đ&atilde; thấy Chiến&hellip;cười rồi. Vẫn c&aacute;i cười kh&ocirc;ng thể lẫn với bất cứ ai đ&oacute;. Nụ cười đ&atilde; gi&uacute;p anh bền l&ograve;ng trong gian nan, v&agrave; khi&ecirc;m nhường trong hạnh ph&uacute;c. Đ&oacute; l&agrave; một nụ cười hơi đặc biệt, v&igrave; n&oacute; nở tr&ecirc;n một gương mặt nhiều khắc khổ. Giống như đ&oacute;a hoa dại nở tr&ecirc;n mảnh ruộng l&agrave;ng dọc ngang những đường c&agrave;y. Gương mặt của Chiến khắc khổ thật, một gương mặt cố dấu nỗi buồn, một gương mặt lẽ ra sẽ c&ograve;n&hellip;khổ hơn, nếu, v&acirc;ng, nếu anh kh&ocirc;ng c&oacute; nụ cười &ldquo;thương hiệu Nguyễn Việt Chiến&rdquo; đ&oacute;.&nbsp;<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; T&ocirc;i trước đ&acirc;y chỉ đọc thơ của Chiến, v&agrave; anh em quen nhau qua&hellip;điện thoại, qua email, chứ cho tới khi Chiến l&acirc;m nạn, t&ocirc;i chưa được một lần gặp anh. Nhưng nhiều khi trong cuộc đời n&agrave;y, chẳng cần gặp cũng cứ y&ecirc;u qu&iacute; nhau như thường. Trước, t&ocirc;i qu&iacute; mến Chiến v&igrave; những b&agrave;i thơ của anh, những b&agrave;i b&aacute;o của anh, sau n&agrave;y t&ocirc;i lại y&ecirc;u qu&iacute; Chiến bội phần v&igrave; nh&acirc;n c&aacute;ch của anh, niềm tin của anh. T&ocirc;i cảm được c&aacute;i &ldquo;phần cứng&rdquo; trong nh&agrave; thơ cựu qu&acirc;n nh&acirc;n n&agrave;y, v&agrave; đ&oacute; l&agrave; &ldquo;phần cứng&rdquo; của một người thẳng ngay, y&ecirc;u nước, c&aacute;i phần kh&ocirc;ng thể thay đổi d&ugrave; trải qua phong ba. B&acirc;y giờ th&igrave; ch&uacute;ng t&ocirc;i đ&atilde; gặp nhau nhiều mỗi khi t&ocirc;i ra H&agrave; Nội, anh em lại c&oacute; dịp ngồi b&ugrave; kh&uacute; với nhau b&ecirc;n cốc bia. Chiến lại&hellip;cười, v&agrave; t&ocirc;i th&iacute;ch, t&ocirc;i đồng cảm với nụ cười trẻ thơ n&agrave;y, c&oacute; lẽ v&igrave; t&ocirc;i cũng hồn nhi&ecirc;n gần như Chiến, v&agrave; cũng hay cười to&aacute;c lo&aacute;c kh&ocirc;ng biết dấu diếm hay che chắn, như Chiến.<br /><br />&nbsp;&nbsp; Chơi với những người ngay thật th&igrave; quả l&agrave; hạnh ph&uacute;c. Ta kh&ocirc;ng cần c&oacute; bất cứ sự ph&ograve;ng ngừa hay r&agrave;o đ&oacute;n n&agrave;o. Ta cứ &agrave;o &agrave;o m&agrave; chơi m&agrave; thổ lộ t&acirc;m t&igrave;nh, rồi ai lại về việc của người ấy. L&acirc;u l&acirc;u gặp nhau l&agrave; thấy vui, xa nhau cũng nhớ nhớ. Ở tuổi t&ocirc;i, thường người ta th&iacute;ch hồi k&yacute;, ri&ecirc;ng t&ocirc;i lại cứ th&iacute;ch những chuyện mới xảy ra, đang xảy ra, v&agrave; cố gắng cảm thấy những g&igrave;&hellip;sẽ xảy ra. Cũng chỉ để cho&hellip;vui, vậy th&ocirc;i! C&oacute; lẽ v&igrave; thế m&agrave; t&ocirc;i th&iacute;ch tạng người như Nguyễn Việt Chiến. Th&iacute;ch người, rồi th&iacute;ch cả thơ của người ấy. B&agrave;i thơ &ldquo; Đất nước thời gian lao&rdquo; của Nguyễn Việt Chiến vừa được giải B cuộc thi thơ Tạp ch&iacute; văn nghệ qu&acirc;n đội. Nhiều người n&oacute;i với t&ocirc;i, b&agrave;i thơ ấy giải A mới xứng! T&ocirc;i&hellip;cười, một nụ cười gần giống nụ cười của t&aacute;c giả b&agrave;i thơ. V&agrave; t&ocirc;i biết, nếu nghe c&acirc;u ấy, Nguyễn Việt Chiến cũng sẽ&hellip;cười, như vậy. Một nụ cười hồn nhi&ecirc;n, nhưng t&aacute;ch bạch cả &ldquo;phần cứng&rdquo; v&agrave; &ldquo;phần mềm&rdquo;. &ldquo;Phần cứng&rdquo; l&agrave; những g&igrave; kh&ocirc;ng thể thay đổi trong anh, c&ograve;n &ldquo;phần mềm&rdquo; l&agrave; c&aacute;ch ứng xử lu&ocirc;n nhẹ nh&agrave;ng v&agrave; đằm thắm của Nguyễn Việt Chiến:<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &ldquo; Mẹ ở lại với s&ocirc;ng Hồng tần tảo<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &Aacute;o ph&ugrave; sa lam lũ th&aacute;ng ng&agrave;y<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; C&acirc;u quan họ cất trong bồ th&oacute;c cũ<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; S&ocirc;ng Cầu tr&ocirc;i như một tiếng thở d&agrave;i&hellip;&rdquo;<br /><br />T&ocirc;i dừng lại rất l&acirc;u ở c&acirc;u thơ cuối: S&ocirc;ng Cầu tr&ocirc;i như một tiếng thở d&agrave;i&hellip;Kh&ocirc;ng phải dễ để c&oacute; c&acirc;u thơ đ&oacute;.<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mẹ đ&atilde; sống dưới mưa ph&ugrave;n ảm đạm<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; những ng&agrave;y d&agrave;i ngh&egrave;o đ&oacute;i quắt quay<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mẹ thiếu sữa sinh đứa con thiếu th&aacute;ng<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tổ quốc xanh xaoTổ quốc hao gầy<br />&nbsp;<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mẹ c&oacute; mặt trong d&ograve;ng người nhẫn nại<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; lặng lẽ xếp h&agrave;ng từ mờ sớm tới đ&ecirc;m h&ocirc;m<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mẹ lần hồi thời cơm tem gạo phiếu<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; nu&ocirc;i lớn những người con <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; rồi gửi tới chiến trường<br />&nbsp;<br />C&oacute; người sẽ n&oacute;i với t&ocirc;i: những c&acirc;u thơ n&agrave;y cũng b&igrave;nh thường th&ocirc;i m&agrave;! Th&igrave; đ&uacute;ng thế! Đ&acirc;y l&agrave; những c&acirc;u thơ hết sức b&igrave;nh thường, hết sức giản dị, n&oacute; giản dị như &ldquo; Mẹ lần hồi thời cơm tem gạo phiếu/nu&ocirc;i lớn những đứa con/rồi gửi tới chiến trường/&rdquo; C&aacute;i b&igrave;nh thường ấy, c&aacute;i c&oacute; vẻ như &ldquo;tự nhi&ecirc;n&rdquo; ấy khiến ta chết nghẹn ! Đ&acirc;y l&agrave; b&agrave;i thơ m&agrave; phải đọc n&oacute; bằng tấm l&ograve;ng y&ecirc;u nước thương d&acirc;n th&igrave; mới v&agrave;o được chiều s&acirc;u ngỡ b&igrave;nh dị của n&oacute;. C&oacute; thơ n&ocirc;ng cạn bẩm sinh, c&oacute; thơ lừa ta bằng sự s&acirc;u sắc &ldquo;dỏm&rdquo;-thực chất l&agrave; n&ocirc;ng cạn v&agrave; s&aacute;o rỗng. Nhưng cũng c&oacute; thơ đ&aacute;nh lừa ta bằng sự đơn giản b&ecirc;n ngo&agrave;i. Ta phải b&igrave;nh tĩnh đi qua sự giản đơn đ&oacute;, v&agrave; thấy&hellip;<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &ldquo; một thế hệ hồn nhi&ecirc;n kh&ocirc;ng biết chết<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; chưa từng y&ecirc;u khi gục ng&atilde; cuối trời&rdquo;<br />&nbsp;<br />Bởi một điều đơn giản: nếu biết chết, chết nhiều như vậy, chết như kh&ocirc;ng như vậy th&igrave; chưa chắc đ&atilde; d&aacute;m đi chiến trường! Thế hệ ch&uacute;ng t&ocirc;i hồi đ&oacute; hồn nhi&ecirc;n lắm, m&agrave; cũng chả nghĩ ngợi g&igrave; nhiều! T&ocirc;i chợt nhớ, mới đ&acirc;y, tại một hội nghị văn học, một nh&agrave; thơ nổi tiếng hơn cả thơ m&igrave;nh, đ&atilde; từng viết một c&acirc;u đ&aacute;nh gi&aacute; thế n&agrave;y về một&nbsp; truyện vừa của một nh&agrave; văn thế hệ chống Mỹ: truyện ấy cũng thường th&ocirc;i! Nh&agrave; văn kia đ&atilde; n&oacute;i lại, cũng một c&aacute;ch đơn giản: &ocirc;ng thử viết được như thế đi! C&oacute; thể c&aacute;i truyện vừa ấy chưa phải l&agrave; một kiệt t&aacute;c, nhưng đ&oacute; l&agrave; một truyện rất hay, v&agrave; c&aacute;i quan trọng hơn, &ldquo;&ocirc;ng&rdquo; c&oacute; biết n&oacute; được viết ra trong ho&agrave;n cảnh n&agrave;o kh&ocirc;ng ? Chả ai muốn c&oacute; c&aacute;i &ldquo;ho&agrave;n cảnh&rdquo; khốn khổ như thế, chết tiệt như thế để viết t&aacute;c phẩm cả! Nhưng n&oacute; đ&atilde; c&oacute;, v&agrave; phải chấp nhận n&oacute; để sống c&ograve;n v&agrave; viết. Nguyễn Việt Chiến hiểu được điều n&agrave;y bằng ch&iacute;nh thơ của anh, chứ kh&ocirc;ng phải bằng những lời đ&atilde;i b&ocirc;i, nghe qua rồi bỏ. Được như thế l&agrave; ch&uacute;ng t&ocirc;i mừng lắm rồi!&nbsp;<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<br /><br />&nbsp;<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;<br />&nbsp;&nbsp; <span style="font-size: large">Thời đất nước gian lao</span>&nbsp;&nbsp;&nbsp; <br />&nbsp;<br />&nbsp;<br />Ch&uacute;ng đ&atilde; ngủ cả rồi<br />những con hươu bị b&oacute;ng đ&ecirc;m săn đuổi<br />ch&uacute;ng đang g&aacute;c cặp sừng l&ecirc;n vầng trăng cuối th&aacute;ng<br />rồi nằm mơ về một c&aacute;nh rừng <br />kh&ocirc;ng c&oacute; thuốc đạn v&agrave; s&uacute;ng săn<br />&nbsp;<br />Họ đ&atilde; ngủ cả rồi<br />những người l&iacute;nh bị chiến tranh săn đuổi<br />họ nằm mơ gặp lại bầy hươu <br />g&aacute;c sừng l&ecirc;n người bạn v&ocirc; danh<br />tr&ecirc;n c&aacute;nh rừng đ&atilde; chết<br />&nbsp;<br />Chỉ c&ograve;n lại vầng trăng v&agrave; giấc ngủ <br />chỉ c&ograve;n lại dấu vết cuối c&ugrave;ng của bầy hươu bị săn đuổi<br />chỉ c&ograve;n lại c&acirc;u thơ thầm lặng <br />về những người đ&atilde; ra đi<br />&nbsp;<br />Chỉ c&ograve;n lại những g&igrave; kh&ocirc;ng c&ograve;n lại<br />bởi người&nbsp; đau đớn nhất sau chiến tranh<br />kh&ocirc;ng ai kh&aacute;c ngo&agrave;i mẹ của ch&uacute;ng ta<br />những đứa con kh&ocirc;ng trở về<br />ho&agrave; b&igrave;nh dưới mưa ph&ugrave;n<br />được đắp bằng cỏ non v&agrave; nước mắt<br />&nbsp;<br />&nbsp; *<br />*&nbsp;&nbsp; *<br />&nbsp;<br />Đ&ecirc;m đ&ecirc;m<br />những người con ngỡ đ&atilde; đi thật xa<br />đang lặng lẽ trở về <br />họ lẫn v&agrave;o gi&oacute; v&agrave;o sương đ&ecirc;m<br />kh&ocirc;ng cần an ủi<br />họ chẳng ồn &agrave;o như lời ca s&ocirc;i sục ng&agrave;y ra đi<br />&nbsp;<br />Họ c&ograve;n nguy&ecirc;n tuổi trẻ<br />những người l&iacute;nh chưa ti&ecirc;u ph&iacute; một xu mơ ước<br />chưa ti&ecirc;u ho&agrave;i một đồng thanh xu&acirc;n<br />&nbsp;<br />&nbsp;<br />Họ trở về t&igrave;m lại <br />trang s&aacute;ch học tr&ograve; đ&ecirc;m đ&ecirc;m c&ograve;n thao thức<br />tr&ecirc;n&nbsp; c&aacute;nh đồng tiếng Việt ng&agrave;n năm<br />&nbsp;<br />Mẹ lại thấy ch&uacute;ng con về <br />như c&aacute;nh c&ograve; tuổi thơ lưu lạc<br />đ&atilde; bao ng&agrave;y phải xa rời th&ocirc;n ổ y&ecirc;u thương<br />ch&uacute;ng con trở về t&igrave;m lại<br />giọt nước mắt x&oacute;t xa v&agrave; đắng cay của mẹ<br />&nbsp;<br />Một b&ecirc;n l&agrave; n&uacute;i s&ocirc;ng ngăn c&aacute;ch<br />c&ograve;n b&ecirc;n kia l&agrave; b&oacute;ng đ&ecirc;m chiến tranh<br />vẫn biết đạn bom kh&ocirc;ng c&oacute; mắt<br />vẫn biết hận th&ugrave; kh&ocirc;ng thể ph&acirc;n biệt nổi <br />đ&acirc;u l&agrave; hoa sen v&agrave; đ&acirc;u l&agrave; b&ugrave;n tối<br />nhưng c&aacute;c anh vẫn phải ra đi<br />&nbsp;<br />C&aacute;c anh phải ra đi <br />lời ru ch&ugrave;a T&acirc;y Phương <br />những La H&aacute;n mặt buồn<br />người thợ mộc xứ Đo&agrave;i <br />lấy th&acirc;n x&aacute;c hom hem của m&igrave;nh l&agrave;m mẫu vẽ<br />ba mươi s&aacute;u dẻo xường sườn <br />r&eacute;o rắt tấu l&ecirc;n bản đ&agrave;n tam thập lục<br />người gẩy đ&agrave;n th&igrave; đau đớn<br />m&agrave; bản nhạc viết cho đ&agrave;n lại reo vui<br />&nbsp;<br />&nbsp; *<br />*&nbsp;&nbsp; *<br />&nbsp;<br />Mẹ đ&atilde; sống dưới mưa ph&ugrave;n ảm đạm<br />những ng&agrave;y d&agrave;i ngh&egrave;o đ&oacute;i quắt quay<br />Mẹ thiếu sữa sinh đứa con thiếu th&aacute;ng<br />Tổ quốc xanh xaoTổ quốc hao gầy<br />&nbsp;<br />Mẹ c&oacute; mặt trong d&ograve;ng người nhẫn nại<br />lặng lẽ xếp h&agrave;ng từ mờ sớm tới đ&ecirc;m h&ocirc;m<br />Mẹ lần hồi thời cơm tem gạo phiếu<br />nu&ocirc;i lớn những người con <br />rồi gửi tới chiến trường<br />&nbsp;<br />Mẹ đ&atilde; kh&oacute;c l&uacute;c rời ga H&agrave;ng Cỏ<br />những đo&agrave;n tầu hun h&uacute;t tuổi hai mươi<br />một thế hệ hồn nhi&ecirc;n kh&ocirc;ng biết chết<br />chưa từng y&ecirc;u khi gục ng&atilde; cuối trời<br />&nbsp;<br />Mẹ ở lại với s&ocirc;ng Hồng tần tảo<br />&aacute;o ph&ugrave; sa lam lũ th&aacute;ng ng&agrave;y<br />c&acirc;u quan họ cất trong bồ th&oacute;c cũ<br />s&ocirc;ng Cầu tr&ocirc;i như một tiếng thở d&agrave;i&hellip;<br />&nbsp;<br />&nbsp; *<br />*&nbsp;&nbsp; *<br />&nbsp;<br />&nbsp;<br />T&agrave;u xuy&ecirc;n đ&ecirc;m<br />tiếng gi&oacute; x&eacute; b&aacute;nh xe lăn quần quật<br />đ&ecirc;m nay họ trở lại một thời gian lao<br />đường v&agrave;o Nam hun h&uacute;t những chuyến tầu<br />m&aacute;u rất đỏ tuổi hai mươi nằm lại<br />c&acirc;u h&aacute;t bảo:<br />tuổi hai mươi những người đi trẻ m&atilde;i <br />c&acirc;u thơ bảo:<br />đất nước h&igrave;nh c&aacute;nh v&otilde;ng mẹ ru ta<br />&nbsp;<br />V&agrave; ở hai đầu đ&ecirc;m v&otilde;ng mắc dọc rừng gi&agrave;<br />trăng cũng sốt r&eacute;t rừng như ta sốt<br />trăng mất m&aacute;u như bạn ta thủa trước<br />dọc c&aacute;nh rừng na-pan<br />&nbsp;<br />S&ocirc;ng Thạch H&atilde;n <br />nước m&ugrave;a n&agrave;y c&ograve;n ấm<br />v&agrave; c&aacute;c anh trong suốt<br />những người hy sinh thời gian lao<br />&nbsp;<br />M&acirc;y Quảng Trị<br />m&ugrave;a n&agrave;y vẫn một mầu huệ trắng<br />tr&ecirc;n Cổ Th&agrave;nh<br />như&nbsp; ng&agrave;y c&aacute;c anh ng&atilde; xuống<br />những người hy sinh thời gian lao<br />&nbsp;<br />V&agrave; mưa gi&oacute; Trường Sơn <br />m&ugrave;a n&agrave;y vẫn tắm gội<br />những người con nằm lại<br />thời đất nước gian lao<br />&nbsp;<br />&nbsp;<br />Những c&aacute;nh rừngcuối thu ngủ dưới mưa ph&ugrave;n<br />đất nước t&ocirc;i những người nằm trong đất<br />chất ph&aacute;c như b&ugrave;n hồn nhi&ecirc;n như cỏ<br />buồn đau kh&ocirc;ng c&ograve;n thở than<br />&nbsp;<br />Những ngọn s&oacute;ng đất đai lưu giữ mọi thăng trầm<br />người ch&eacute;p sử ng&agrave;n năm l&agrave; b&ugrave;n đất<br />ki&ecirc;n tr&igrave; v&agrave; nhẫn nại<br />m&aacute;u của người l&agrave; mực viết thời gian.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; </p><p></p>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/4155.htm</link>
<title><![CDATA[Một giải thưởng thơ không thể chấp nhận?]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Ý kiến - đối thoại]]></category>
<pubDate>Thu, 04 Mar 2010 02:03:41 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/4155.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img class="insertimage" src="attachment.php?fid=1489" border="0" align="left" /><strong><span style="font-size: small">Tuần b&aacute;o Văn Nghệ TPHCM số ra ng&agrave;y 25-2-2010 c&oacute; in hai b&agrave;i ph&ecirc; ph&aacute;n kịch liệt b&agrave;i thơ &ldquo;Thời đất nước gian lao&rdquo; của nh&agrave; thơ Nguyễn Việt Chiến. Lời t&ograve;a soạn của ấn phẩm tr&ecirc;n viết rằng: &ldquo;Một b&agrave;i thơ như b&agrave;i &ldquo;Thời đất nước gian lao&rdquo; của Nguyễn Việt Chiến lại hợp khẩu vị của một số b&aacute;o, tạp ch&iacute;, được họ bốc l&ecirc;n, su&yacute;t ch&uacute;t nữa được trao giải thưởng lớn. Xin độc giả đọc hai b&agrave;i viết sau đ&acirc;y v&agrave; suy nghĩ xem động cơ n&agrave;o dẫn đến việc l&agrave;m đ&oacute;?&rdquo;. Để bạn đọc kh&ocirc;ng c&oacute; điều kiện mua tuần b&aacute;o Văn Nghệ TPHCM c&oacute; t&agrave;i liệu tham khảo, lethieunhon.com xin tr&iacute;ch in một b&agrave;i, v&agrave; b&agrave;i c&ograve;n lại sẽ post sau. Ở đ&acirc;y, chưa b&igrave;nh luận g&igrave; về t&iacute;nh &ldquo;đấu tranh&rdquo;, chỉ ngỡ ng&agrave;ng thấy rằng: trước một vấn đề được xem l&agrave; nhạy cảm của văn chương, lẽ ra phải c&oacute; những t&ecirc;n tuổi tầm cỡ l&ecirc;n tiếng, th&igrave; chẳng hiểu sao lại đ&ugrave;ng đ&ugrave;ng c&oacute; những b&uacute;t danh xa lạ với đời sống văn chương bỗng dưng xuất hiện ngạo nghễ như những hộ ph&aacute;p văn chương thứ thiệt!</span></strong><br /><br /><br /><br /><br /><span style="font-size: large">MỘT GIẢI THƯỞNG THƠ KH&Ocirc;NG THỂ CHẤP NHẬN</span><br /><br /><u>NGUYỄN VĂN THỊNH</u><br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Đọc b&agrave;i thơ &ldquo;Thời đất nước gian lao&rdquo; của t&aacute;c giả Nguyễn Việt Chiến m&agrave; cảm thấy buồn! C&agrave;ng buồn hơn khi b&agrave;i thơ được tặng giải B từ cuộc thi thơ to&agrave;n quốc do Tạp ch&iacute; Văn nghệ Qu&acirc;n đội tổ chức (2008-2009). Trong văn chương nghệ thuật, khen ch&ecirc; l&agrave; chuyện b&igrave;nh thường. Chưa hẳn khen đ&atilde; l&agrave; hay v&agrave; kh&ocirc;ng hẳn ch&ecirc; đ&atilde; l&agrave; dở.<br />&nbsp;&nbsp; B&agrave;i thơ thể tự do, gi&aacute; trị nghệ thuật kh&ocirc;ng c&oacute; g&igrave; đặc biệt ngo&agrave;i một số h&igrave;nh tượng lạ. Tuy nhi&ecirc;n h&igrave;nh tượng lạ chưa thể l&agrave;m n&ecirc;n một b&agrave;i thơ, huống chi l&agrave; một b&agrave;i thơ hay. Thơ về những người l&iacute;nh hy sinh cho Tổ quốc m&agrave; nghe ngậm ng&ugrave;i ai o&aacute;n l&agrave;m sao! Những con hươu bị b&oacute;ng đ&ecirc;m săn đuổi &ndash; Ch&uacute;ng đang g&aacute;c sừng l&ecirc;n vầng trăng cuối th&aacute;ng &ndash; Những người l&iacute;nh bị chiến tranh săn đuổi &ndash; Họ nằm mơ gặp lại bầy hươu &ndash; G&aacute;c sừng l&ecirc;n người bạn v&ocirc; danh &ndash; Tr&ecirc;n c&aacute;nh rừng đ&atilde; chết! Thấp tho&aacute;ng những b&oacute;ng ma người l&iacute;nh như những La H&aacute;n mặt buồn người thợ mộc xứ Đo&agrave;i lấy th&acirc;n x&aacute;c hom hem của m&igrave;nh l&agrave;m mẫu vẽ ba mươi s&aacute;u dẻo xương sườn! B&oacute;ng ma những người l&iacute;nh trẻ chưa ti&ecirc;u ph&iacute; một xu ước mơ, chưa&nbsp;&nbsp;ti&ecirc;u ho&agrave;i một đồng thanh xu&acirc;n, đ&ecirc;m đ&ecirc;m lặng lẽ trở về, lẫn v&agrave;o gi&oacute; v&agrave; sương đ&ecirc;m, kh&ocirc;ng cần an ủi. Những đứa con mẹ sinh ra trong những ng&agrave;y d&agrave;i ngh&egrave;o đ&oacute;i quắt quay, mẹ thiếu sữa nu&ocirc;i con thiếu th&aacute;ng, lần hồi cơm tem gạo phiếu, nu&ocirc;i lớn những đứa con rồi gửi tới chiến trường để b&acirc;y giờ l&agrave; những linh hồn trở về t&igrave;m lại giọt nước mắt x&oacute;t xa v&agrave; đắng cay của mẹ!<br />Biết rằng chuyện thơ m&agrave; đem sự l&yacute; ra b&agrave;n dễ th&agrave;nh v&ocirc; duy&ecirc;n. Nhưng c&aacute;i t&igrave;nh g&igrave; cũng vậy, nếu kh&ocirc;ng c&oacute; l&yacute; tr&iacute; tỉnh thức để c&oacute; được c&aacute;i t&acirc;m ngay ch&iacute;nh sẽ l&agrave; sai lạc.<br /><br />Thật ra tr&ecirc;n đời n&agrave;y, những người lương thiện đều kh&ocirc;ng muốn c&oacute; chiến tranh v&igrave; n&oacute; gắn liền với chết ch&oacute;c, tang thương, khổ đau, t&agrave;n bạo. Kh&ocirc;ng ai muốn nhận lấy những tai ương để được vinh quang h&atilde;o!<br />Người đau đớn nhất sau chiến tranh kh&ocirc;ng ai kh&aacute;c ngo&agrave;i mẹ của ch&uacute;ng ta! Chỉ l&agrave; nhắc lại lời của ai xưa: Chiến tranh kh&ocirc;ng c&oacute; chiến thắng m&agrave; chỉ c&oacute; những nỗi đau tột c&ugrave;ng của c&aacute;c b&agrave; mẹ mất con! Ở g&oacute;c độ n&agrave;o, &yacute; đ&oacute; kh&ocirc;ng sai nhưng chưa hẳn đ&uacute;ng. Đ&oacute; l&agrave; thứ chủ nghĩa nh&acirc;n đạo mơ hồ đầu m&ocirc;i ch&oacute;t lưỡi, giống như một &ocirc;ng nh&agrave; văn n&agrave;o đ&oacute; n&oacute;i rằng: Trong suốt cuộc chiến tranh, &ocirc;ng ta chỉ bắn c&oacute; ba ph&aacute;t s&uacute;ng lục nhưng l&agrave; bắn&hellip; chỉ thi&ecirc;n! &Ocirc;ng ta qu&ecirc;n rằng những vi&ecirc;n đạn từ tay người l&iacute;nh đối phương kh&ocirc;ng t&iacute;nh chừa &ocirc;ng! V&agrave; người l&iacute;nh vệ quốc n&agrave;o cũng kh&ocirc;ng nhằm thẳng qu&acirc;n th&ugrave; m&agrave; bắn th&igrave; l&agrave;m sao c&oacute; ng&agrave;y &ocirc;ng nh&agrave; văn nhận được sự trọng thị từ ph&iacute;a b&ecirc;n kia? Ai cũng biết chiến tranh thật t&agrave;n nhẫn v&agrave; man rợ nhưng n&oacute; l&agrave; hiện tượng lo&agrave;i người kh&ocirc;ng tr&aacute;nh được. Lịch sử thế giới, lịch sử nước ta xảy ra bao nhi&ecirc;u cuộc chiến tranh? Mỗi người cần tỉnh t&aacute;o v&agrave; s&aacute;ng suốt nhận r&otilde; căn nguy&ecirc;n v&agrave; bản chất của mỗi cuộc chiến tranh! Lưỡi gươm, vi&ecirc;n đạn th&igrave; m&ugrave; nhưng kẻ d&ugrave;ng n&oacute; c&oacute; c&aacute;i đầu lạnh v&agrave; con mắt sắc nhắm v&agrave;o một đ&iacute;ch! C&oacute; c&aacute;i đ&iacute;ch nghĩa nh&acirc;n. C&oacute; c&aacute;i đ&iacute;ch v&ocirc; nh&acirc;n. Cuộc chiến tranh n&agrave;o cũng kết th&uacute;c kh&ocirc;ng chỉ l&agrave; c&aacute;i thiện mỉm cười m&agrave; c&oacute; khi l&agrave; c&aacute;i &aacute;c l&ecirc;n ng&ocirc;i! C&oacute; l&uacute;c người ta đ&aacute;nh lộn x&ograve;ng sự thỏa m&atilde;n của kẻ đắc thắng với nỗi đau kh&ocirc;ng c&ugrave;ng của người chiến bại!<br /><br />Đội qu&acirc;n n&agrave;o khi ra trận m&agrave; chẳng ồn &agrave;o những lời ca s&ocirc;i sục? H&atilde;y nh&igrave;n lại h&igrave;nh ảnh đội qu&acirc;n viễn chinh Ph&aacute;p v&agrave;o m&ugrave;a thu năm 1946 h&ugrave;ng hổ với những t&agrave;u chiến, xe tăng, đại b&aacute;c k&eacute;o từ ph&iacute;a Nam ra, trong b&agrave;i ca La Marseillaise phấn chấn tự h&agrave;o: Allons enfants de la Patrie&ndash;Le jour de gloire est arriv&eacute;&ndash;Contre nous de la tyrannie&ndash;L&rsquo;&eacute;tandard sanglant est lev&eacute;&hellip; (Tổ quốc gọi: Hỡi con của mẹ &ndash; Tiến l&ecirc;n đi vinh quang vẫy gọi &ndash; Ta chống lại hung t&agrave;n &ndash; ngăn d&ograve;ng m&aacute;u chảy&hellip;) rầm rập đổ l&ecirc;n bến cảng Hải Ph&ograve;ng, để gần mười năm sau đ&oacute; kết th&uacute;c ra sao ở thung lũng Điện Bi&ecirc;n? Rồi hai mươi năm sau, đội tiền ti&ecirc;u của nửa triệu qu&acirc;n viễn chinh Mỹ trống rong cờ mở, giầm n&aacute;t cảng Đ&agrave; Nẵng dưới những g&oacute;t gi&agrave;y đinh, để cũng một thời gian như thế, lặp lại cuộc th&aacute;o chạy khỏi S&agrave;i G&ograve;n m&ugrave;a xu&acirc;n 1975?!<br /><br />Vẫn m&atilde;i m&atilde;i vang l&ecirc;n lời của chủ tịch Hồ ch&iacute; Minh: Cuộc chiến tranh ấy nếu người ta buộc ch&uacute;ng t&ocirc;i phải l&agrave;m th&igrave; ch&uacute;ng t&ocirc;i sẽ l&agrave;m. Khi phải giữ chủ quyền của Tổ quốc, cần hy sinh th&igrave; cũng phải ki&ecirc;n quyết hy sinh! V&igrave; thế mới c&oacute; những chiến sỹ &ocirc;m bom ba c&agrave;ng lao v&agrave;o xe tăng, giơ cao ngọn lửa x&ocirc;ng v&agrave;o kho xăng&hellip; quyết gi&agrave;nh chiến thắng. Trong cuộc chiến n&agrave;y, nỗi đau của những b&agrave; mẹ mất con kh&ocirc;ng thể giống nhau. Một trong những kiến tr&uacute;c sư chủ chốt của cuộc chiến tranh x&acirc;m lược t&agrave;n bạo nhất vừa qua đ&atilde; cay đắng thốt l&ecirc;n: Đấy l&agrave; cuộc r&uacute;t qu&acirc;n kh&ocirc;ng k&egrave;n, kh&ocirc;ng trống, kh&ocirc;ng c&oacute; người ra đ&oacute;n, kh&ocirc;ng c&oacute; tặng hoa, kh&ocirc;ng c&oacute; anh h&ugrave;ng, kh&ocirc;ng c&oacute; chiến c&ocirc;ng của một đội h&ugrave;ng binh chỉ biết một cặp mỹ từ chiến thắng! Vậy th&igrave; l&agrave;m sao một đội qu&acirc;n nhỏ b&eacute; với những người l&iacute;nh chưa thể ph&acirc;n biệt nổi đ&acirc;u l&agrave; hoa sen v&agrave; đ&acirc;u l&agrave; b&ugrave;n tối vẫn phải ra đi, m&agrave; đ&atilde; cho đối phương hiểu th&ecirc;m nghĩa cặp từ chiến bại?! Một sự mất m&aacute;t được an ủi. Một sự mất m&aacute;t bị gi&agrave;y v&ograve;. C&oacute; l&agrave; x&uacute;c phạm tới sự hy sinh cũa những chiến sỹ chiến đấu cho độc lập tự do của Tổ quốc hay kh&ocirc;ng?<br /><br />Sức mạnh của một đội qu&acirc;n được gieo mầm từ vườn ươm l&agrave; tấm l&ograve;ng người mẹ? Khi t&igrave;nh mẹ y&ecirc;u con vượt qua sự &iacute;ch kỷ tầm thường, l&ograve;ng mẹ s&aacute;ng l&ecirc;n định r&otilde; ch&iacute;nh, t&agrave;, mắt mẹ nhận r&otilde; kẻ gian, ngay. C&oacute; những b&agrave; mẹ cắn răng lau nước mắt tiễn con ra trận trong khi c&oacute; những b&agrave; mẹ phẫn uất tự thi&ecirc;u đ&ograve;i trả lại con m&igrave;nh. Mẹ hướng con h&agrave;nh thiện, gần l&agrave;nh tr&aacute;nh &aacute;c, kh&ocirc;ng cần hoa, chỉ mong con l&agrave;m việc nghĩa, tiếp sức cho con v&agrave; l&agrave;m dịu đi nỗi con thất vọng! Đ&oacute; l&agrave; điều an ủi tinh thần vừa ngọt ng&agrave;o vừa cay đắng!<br />C&aacute;c anh nằm lại c&ograve;n nguy&ecirc;n m&atilde;i tuổi hai mươi, chẳng biết khổ đau, cũng chẳng m&agrave;ng tới vinh quang! Chỉ người c&ograve;n lại &ocirc;m giữ m&atilde;i trong l&ograve;ng những g&igrave; kh&ocirc;ng c&ograve;n lại mới&nbsp;&nbsp;l&agrave; người đau đớn nhất một thời d&agrave;i hậu chiến!<br />Biết bao thế hệ người mẹ Việt Nam g&aacute;nh chịu nỗi đau như thế. Biết bao thế hệ những người con trai con g&aacute;i Việt Nam nghe lời mẹ biết sống tận hiếu, tận trung sẵn s&agrave;ng hy sinh cuộc sống của m&igrave;nh.&nbsp;&nbsp;<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<br />Mỗi con người ra đời l&agrave; một sự ngẫu nhi&ecirc;n. Trong thời thế n&agrave;o người ta cũng phải thể hiện được m&igrave;nh nghĩa l&agrave; phải l&agrave;m tr&ograve;n tr&aacute;ch nhiệm c&aacute; nh&acirc;n với gia đ&igrave;nh v&agrave; x&atilde; hội. Đ&agrave;nh rằng chết rồi th&igrave; ai cũng như ai nhưng con người ta c&oacute; thể sống theo c&aacute;i triết l&yacute;: Lẳng lơ chết cũng ra ma &ndash; Ch&iacute;nh chuy&ecirc;n chết cũng đưa ra ngo&agrave;i đồng được chăng? Sướng khổ l&agrave; ở đấy v&agrave; trọng khinh cũng l&agrave; ở đấy! Kẻ sướng chưa chắc đ&atilde; đ&aacute;ng trọng. Người khổ chưa chắc đ&atilde; đ&aacute;ng khinh. Trong gi&aacute;o l&yacute; l&agrave;m người, &ocirc;ng b&agrave; ta dạy con ch&aacute;u phải coi trọng điều li&ecirc;m sỷ nghĩa l&agrave; phải giữ m&igrave;nh ngay ch&iacute;nh v&agrave; phải biết nhục. N&ocirc; lệ l&agrave; nhục! Dốt n&aacute;t l&agrave; nhục! Ngh&egrave;o h&egrave;n l&agrave; nhục! Bất lương l&agrave; nhục! Trốn tr&aacute;ch nhiệm l&agrave;m người l&agrave; nhục!... Những b&agrave; mẹ dạy con rửa nhục. Những người con quyết kh&ocirc;ng chịu nhục. Mẹ v&agrave; con xứng đ&aacute;ng nhận sự t&ocirc;n vinh mu&ocirc;n đời, d&ugrave; chỉ l&agrave; sự an ủi tinh thần nhưng đ&oacute; l&agrave; nền tảng để giữ nước trường tồn. Chỉ kẻ h&egrave;n mới hoan hỷ trước gi&acirc;y ph&uacute;t yếu l&ograve;ng của người l&iacute;nh vệ quốc qu&acirc;n.<br /><br />C&oacute; thật h&ocirc;m nay chỉ c&ograve;n lại vầng trăng v&agrave; giấc ngủ &ndash; chỉ c&ograve;n lại dấu vết cuối c&ugrave;ng của bầy hươu bị săn đuổi &ndash; chỉ c&ograve;n lại c&acirc;u thơ thầm lặng về những người đ&atilde; ra đi? Kh&ocirc;ng! Một cuộc sống y&ecirc;n ổn ngời tr&ecirc;n n&eacute;t mặt, r&ograve;n trong tiếng cười, bụng bớt l&eacute;p, da mặt bớt nhăn, trẻ thơ tr&ograve;n giấc ngủ trong n&ocirc;i, người gi&agrave; vững t&acirc;m c&oacute; con ch&aacute;u l&agrave;m chỗ dựa, người b&eacute; lớn dễ d&agrave;ng sự học v&agrave; d&aacute;m t&iacute;nh chuyện gần xa, mơ về một tương lai kh&ocirc;ng vương c&aacute;i chết&hellip; Biết rằng nỗi đau chỉ c&oacute; thể dần tan theo mẹ. Biết rằng c&ograve;n những cảnh khổ do con người g&acirc;y ra bởi th&oacute;i &iacute;ch kỷ bản năng. Biết rằng c&ograve;n những cảnh đời trớ tr&ecirc;u bất nhẫn, c&ograve;n những nỗi bất b&igrave;nh&hellip; Nhưng đ&oacute; l&agrave; do những người đang sống g&acirc;y n&ecirc;n v&agrave; cũng kh&ocirc;ng ai ngo&agrave;i họ phải biết uốn nắn, điều chỉnh, x&oacute;a dần đi những điều ngang tr&aacute;i bất c&ocirc;ng. Sự t&ocirc;n vinh sẽ l&agrave; v&ocirc; nghĩa khi th&agrave;nh quả được g&acirc;y dựng từ mồ h&ocirc;i xương m&aacute;u của tiền nh&acirc;n bị lớp người thừa hưởng phản bội, nghĩa l&agrave; quyền được sống ấm no, tự do, d&acirc;n chủ nh&acirc;n d&acirc;n kh&ocirc;ng được hưởng, độc lập chủ quyền của tổ quốc kh&ocirc;ng giữ được. Nh&acirc;n d&acirc;n nguyền rủa, lịch sử l&ecirc;n &aacute;n v&agrave; lớp hậu sinh sẽ biết phải l&agrave;m g&igrave;!<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Cảm x&uacute;c của nh&agrave; thơ t&ugrave;y thuộc v&agrave;o t&acirc;m trạng trong từng thời điểm. Sự hỷ&ndash;nộ&ndash;ai&ndash;lạc c&oacute; l&uacute;c thế n&agrave;y, thế kh&aacute;c m&agrave; bộc ph&aacute;t ra c&aacute;i đ&uacute;ng, c&aacute;i sai. Bạn đọc dễ chia sẻ khi người thơ kh&ocirc;ng giữ được thăng bằng t&igrave;nh cảm. Đ&aacute;ng buồn l&agrave; b&agrave;i thơ lại được nhận giải cao từ cuộc thi thơ văn do một tờ b&aacute;o lớn của người l&iacute;nh Cụ Hồ chủ xướng! Chẳng lẽ những người thẩm định kh&ocirc;ng nh&igrave;n ra sự lệch lạc v&agrave; bi lụy tới mức b&ocirc;i nhọ tinh thần v&igrave; nước hy sinh của bao nhi&ecirc;u người mẹ, bao nhi&ecirc;u đồng đội trong cuộc chiến tranh giữ nước vĩ đại của ch&uacute;ng ta tới mức bạn b&egrave; k&iacute;nh nể, kẻ th&ugrave; kh&acirc;m phục v&agrave; đang c&oacute; những việc l&agrave;m c&ocirc;ng khai thiết thực ủng hộ nh&acirc;n d&acirc;n ta h&agrave;n gắn vết thương chiến tranh hoặc s&aacute;m hối những tội &aacute;c họ đ&atilde; g&acirc;y ra? Phải chăng do thơ văn bế tắc hay chỉ l&agrave; c&aacute;i ng&oacute;n thừa của một b&agrave;n tay? Đ&oacute; l&agrave; điều kh&ocirc;ng thể chấp nhận được!<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;C&ocirc;ng t&aacute;c tư tưởng trong QĐNDVN từng rất được coi trọng v&agrave; đ&atilde; đ&oacute;ng g&oacute;p kh&ocirc;ng nhỏ v&agrave;o những thắng lợi của cuộc kh&aacute;ng chiến thần th&aacute;nh vừa qua. Đ&agrave;nh rằng ở thời điểm n&agrave;o đ&oacute; c&oacute; phần khe khắt, g&ograve; &eacute;p, một chiều. Tuy nhi&ecirc;n giải ph&oacute;ng tư tưởng, giải ph&oacute;ng ng&ograve;i b&uacute;t kh&ocirc;ng c&oacute; nghĩa l&agrave; để người viết tự do xuy&ecirc;n tạc bản chất cuộc chiến tranh ch&iacute;nh nghĩa của ta, hạ thấp tinh thần Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh của bao nhi&ecirc;u thế hệ đồng b&agrave;o, chiến sỹ, h&agrave;m &yacute; coi cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại vừa qua l&agrave; v&ocirc; nghĩa! Đ&aacute;ng tiếc l&agrave; chuyện n&agrave;y kh&ocirc;ng chỉ xảy ra một lần v&agrave; mức độ đang ng&agrave;y một trắng trợn, th&acirc;m s&acirc;u! C&aacute;c cơ quan quản l&yacute; văn h&oacute;a tư tưởng, đặc biệt trong tổ chức của c&aacute;c lực lượng vũ trang ta kh&ocirc;ng thể bu&ocirc;ng lỏng m&atilde;i.<br /><br /><br />&nbsp;&nbsp;<br /><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/4154.htm</link>
<title><![CDATA[Nàng Thơ phi thường]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Chuyện làng văn nghệ]]></category>
<pubDate>Wed, 03 Mar 2010 07:19:03 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/4154.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img class="insertimage" src="attachment.php?fid=1488" border="0" align="left" /><strong><span style="font-size: small">Suốt 32 năm ngồi tr&ecirc;n xe lăn với cơ thể tật nguyền, chị Đinh Thị Ho&agrave;ng Loan (ngụ KP2, phường Quang Vinh, TP. Bi&ecirc;n H&ograve;a) đ&atilde; viết n&ecirc;n những c&acirc;u thơ chứa chan t&igrave;nh cảm v&agrave; đắm say l&ograve;ng người qua đ&ocirc;i tay cong vẹo. Nh&igrave;n c&aacute;i c&aacute;ch chị viết thơ mới thấy tại sao người ta gọi chị l&agrave; &ldquo;N&agrave;ng thơ phi thường&rdquo;: &ldquo;M&aacute;i t&oacute;c bạc ngả m&agrave;u sương gi&oacute;/ Đ&ocirc;i mắt gi&agrave; nua hằn những dấu ch&acirc;n chim/ Thương l&agrave;m sao đ&ocirc;i tay gầy guộc/ Những nhọc nhằm năm th&aacute;ng nu&ocirc;i con&hellip;&rdquo;. Khi Loan thẹn th&ograve; đưa b&agrave;i thơ đầu tay n&agrave;y cho mẹ, b&agrave; Ho&agrave;ng Thị Xu&acirc;n đ&atilde; bật kh&oacute;c nức nở bởi đứa con tật nguyền đ&atilde; thực sự trưởng th&agrave;nh v&agrave; với b&agrave; Loan đ&atilde; l&agrave;m được một điều thực sự phi thường.</span></strong><br /><br /><br /><br /><br /><span style="font-size: large"><strong>N&Agrave;NG THƠ PHI THƯỜN</strong><strong>G</strong></span><br /><br /><u>NGUYỄN B&Igrave;NH</u><br /><br />Ngay từ khi lọt l&ograve;ng, Loan đ&atilde; ốm yếu, tay v&agrave; ch&acirc;n co quắp kh&ocirc;ng b&igrave;nh thường từ di chứng chất độc da cam. &ldquo;Chỉ c&oacute; ch&aacute;u Loan bị thiệt th&ograve;i, &ocirc;ng trời thương vẫn cho 3 đứa sau được b&igrave;nh thường!&rdquo;, c&ocirc; Xu&acirc;n cho biết. Đưa ch&uacute;ng t&ocirc;i ra s&acirc;n gặp c&ocirc; con g&aacute;i năm nay đ&atilde; 32 tuổi nhưng chưa một lần tự đi đứng, ch&acirc;n tay nhỏ b&eacute;, yếu ớt, đang ngồi tr&ecirc;n chiếc xe lăn, c&ocirc; Xu&acirc;n cho hay: &ldquo;Mang thai mới 7 th&aacute;ng t&ocirc;i đ&atilde; sinh ch&aacute;u, ngay khi ra đời ch&acirc;n tay đ&atilde; co quắp v&agrave; chỉ nặng 1,8 kg&rdquo;.<br /><br />Loan lớn l&ecirc;n trong t&igrave;nh thương y&ecirc;u đặc biệt của cha mẹ v&agrave; người th&acirc;n. Đến năm 10 tuổi, khi bắt đầu cảm nhận được những thiếu s&oacute;t của cơ thể m&igrave;nh, Loan kh&ocirc;ng khỏi buồn tủi khi thấy c&aacute;c em n&ocirc; đ&ugrave;a chạy nhảy huy&ecirc;n n&aacute;o trong s&acirc;n nh&agrave;. Rồi mỗi tối, thấy em g&aacute;i Kim Phụng ngồi b&agrave;n học h&iacute; ho&aacute;y viết, đọc s&aacute;ch &ecirc; a, Loan lại d&otilde;i theo với &aacute;nh mắt kh&aacute;c lạ. C&ocirc; em Kim Phụng cũng nhiều lần bắt gặp &aacute;nh mắt th&egrave;m thuồng của chị n&ecirc;n quyết t&acirc;m th&agrave;nh &ldquo;c&ocirc; gi&aacute;o&rdquo; tại gia để dạy chị c&aacute;ch viết v&agrave; đọc chữ. Ban đầu Phụng chỉ nghĩ đ&oacute; như tr&ograve; chơi gi&uacute;p chị g&aacute;i c&oacute; thể đ&aacute;nh vần đọc truyện cổ t&iacute;ch giải buồn, nhưng chẳng ngờ Loan say m&ecirc; học qu&ecirc;n hết thời gian. Ng&agrave;y cũng như tối, Loan thu m&igrave;nh trong g&oacute;c nh&agrave; hay ph&ograve;ng học của c&aacute;c em, nằm gập người xuống s&agrave;n, xếp hai ch&acirc;n khẳng khiu b&ecirc;n dưới v&agrave; nỗ lực d&ugrave;ng hai c&aacute;nh tay cong vẹo cầm chặt b&uacute;t v&agrave; gồng m&igrave;nh viết d&ograve;ng chữ đầu ti&ecirc;n của cuộc đời l&ecirc;n những trang vở nh&agrave;u n&aacute;t. Những d&ograve;ng thơ tặng mẹ, tặng cha đầy x&uacute;c cảm đ&atilde; lần lượt được Loan viết ra với tư thế thật kỳ lạ v&agrave; phi thường:<br />B&agrave;n ch&acirc;n cong cong ng&oacute;n ch&acirc;n b&eacute; nhỏ<br />Mắt mẹ buồn theo năm th&aacute;ng thời gian<br />Những vết nhăn hằn s&acirc;u tr&ecirc;n tr&aacute;n bố<br />Miệng th&igrave; cười, nước mắt chảy v&agrave;o tim&hellip;<br /><br />Kh&ocirc;ng chỉ cảm nhận được nỗi đau của cha mẹ, những vất vả lo toan cuộc sống h&agrave;ng ng&agrave;y để cho Loan v&agrave; c&aacute;c em c&oacute; cuộc sống đủ đầy, nhiều l&uacute;c Loan chợt thổn thức khi thấy vết nhăn v&agrave; tấm lưng c&ograve;ng của đấng sinh th&agrave;nh ng&agrave;y c&agrave;ng hiện r&otilde; theo năm th&aacute;ng thời gian:<br />Con chợt nhận ra một ng&agrave;y n&agrave;o đ&oacute;<br />Sẽ kh&ocirc;ng c&ograve;n được thấy b&oacute;ng mẹ cha<br />Con bật kh&oacute;c khi nghĩ về điều đ&oacute;<br />Cầu mong trời m&atilde;i m&atilde;i chẳng xảy ra&hellip;<br /><br />C&ocirc; Xu&acirc;n kh&ocirc;ng cầm được nước mắt khi đưa cho ch&uacute;ng t&ocirc;i cuốn sổ tay ghi những b&agrave;i thơ hồn nhi&ecirc;n, nồng ấm được viết bằng những n&eacute;t chữ nguệch ngoạc m&agrave; Loan đ&atilde; s&aacute;ng t&aacute;c trong mấy năm qua. Những trang thơ của Loan đ&atilde; t&aacute;i hiện những bức tranh thi&ecirc;n nhi&ecirc;n tuyệt đẹp, l&uacute;c lại lời nhắn nhủ thiết tha, tr&igrave;u mến với những đứa em thơ, khi lại l&agrave; những dằn vặt, trăn trở về cuộc đời như ch&iacute;nh th&acirc;n phận m&igrave;nh, rồi sau đ&oacute; lại l&agrave; những trang bừng s&aacute;ng về một ước mơ, hy vọng sống đầy nghị lực phi thường.<br /><br />L&uacute;c ch&uacute;ng t&ocirc;i đến c&ograve;n thấy Loan đang ngồi b&agrave;n m&aacute;y t&iacute;nh, đ&ocirc;i tay cong vẹo đang gồng l&ecirc;n kh&oacute; nhọc g&otilde; từng chữ. C&ocirc; Xu&acirc;n cho biết, khi Loan đ&ograve;i học g&otilde; m&aacute;y t&iacute;nh, một thầy gi&aacute;o đ&atilde; kh&acirc;m phục &yacute; ch&iacute; của em n&ecirc;n tặng cho d&agrave;n m&aacute;y, sau đ&oacute; một anh c&ocirc;ng an gần nh&agrave; đến dạy em c&aacute;ch sử dụng v&agrave; giờ Loan đ&atilde; g&otilde; m&aacute;y rất th&agrave;nh thạo. Những c&acirc;u thơ Loan viết tr&ecirc;n m&aacute;y t&iacute;nh được gửi đến bạn b&egrave; khắp nơi. Cuộc sống của Loan ho&agrave;n to&agrave;n thay đổi khi c&oacute; th&ecirc;m những người bạn mới, những lời động vi&ecirc;n, chia sẻ ch&acirc;n th&agrave;nh từ khắp mọi nơi.<br /><br />Chia tay ch&uacute;ng t&ocirc;i, &ldquo;N&agrave;ng thơ phi thường&rdquo; khoe b&agrave;i thơ mới s&aacute;ng t&aacute;c rất t&acirc;m đắc của m&igrave;nh v&agrave; cho biết đang ấp ủ xuất bản một tập thơ về những niềm vui trong cuộc sống, về vẻ đẹp của cuộc đời d&agrave;nh tặng cho gia đ&igrave;nh v&agrave; bạn b&egrave; th&acirc;n y&ecirc;u:<br />Ai cũng bảo thi&ecirc;n đường xa lắm<br />C&oacute; ai hay n&oacute; ở rất gần<br />L&agrave; niềm vui b&igrave;nh thường giản dị<br />L&agrave; nụ cười hạnh ph&uacute;c sẻ chia <br />L&agrave; nụ hồng tươi vừa mới h&eacute;<br />L&agrave; b&igrave;nh m&igrave;nh l&oacute;ng l&aacute;nh hạt sương<br />H&atilde;y y&ecirc;u thương v&agrave; kh&ocirc;ng th&ugrave; hận<br />Ở trong ta đ&atilde; c&oacute; thi&ecirc;n đường.<br /><br /><br />Nguồn: B&aacute;o N&ocirc;ng Nghiệp VN<br /><br /><br />
]]>
</description>
</item>
</channel>
</rss>