<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0">
<channel>
<title><![CDATA[LÊ THIẾU NHƠN]]></title> 
<link>http://lethieunhon.com/index.php</link> 
<description><![CDATA[Chúc mừng năm mới Kỷ Sửu 2009]]></description> 
<language>vi</language> 
<copyright><![CDATA[LÊ THIẾU NHƠN]]></copyright>
<item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/3450.htm</link>
<title><![CDATA[Một cuộc khuyến mãi sách ngoạn mục]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Chuyện làng văn nghệ]]></category>
<pubDate>Wed, 07 Jan 2009 11:18:12 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/3450.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img class="insertimage" src="attachment.php?fid=603" border="0" width="113" height="77" align="left" /><span style="font-size: small"><strong>Cuối năm, c&oacute; lẽ để k&iacute;ch cầu thị trường đang tĩnh lặng v&igrave; kinh tế suy tho&aacute;i v&agrave; c&oacute; lẽ cũng để dọn dẹp kho b&atilde;i, C&ocirc;ng ty s&aacute;ch Phương Nam đ&atilde; mở một đợt khuyến m&atilde;i tại Nh&agrave; triển l&atilde;m TPHCM, số 92 L&ecirc; Th&aacute;nh T&ocirc;n, quận 1. Kh&ocirc;ng thể n&oacute;i kh&aacute;c hơn, đ&acirc;y l&agrave; một đợt giảm gi&aacute; ngoạn mục, giảm 10% cũng c&oacute;, giảm 30% cũng c&oacute;, giảm 50% cũng c&oacute;, v&agrave; giảm 60% cũng c&oacute;. Đặc biệt, tủ s&aacute;ch &ldquo;T&aacute;c phẩm đoạt giải thưởng văn học&rdquo; giảm đến 80%.<br /><br /></strong></span><br /><br /><br /><br /><span style="font-size: large">MỘT CUỘC KHUYẾN M&Atilde;I S&Aacute;CH NGOẠN MỤC</span><br /><br /><u>L&Ecirc; THIẾU NHƠN<br /></u><br />T&ocirc;i c&oacute; c&aacute;i tật xấu, thấy s&aacute;ch l&agrave; m&ecirc; mẩn đến mờ cả mắt. Vừa nghe tin chợ s&aacute;ch giảm gi&aacute; l&agrave; nh&agrave;o đến, cầm lấy một c&aacute;i giỏ như c&aacute;c b&agrave; đi si&ecirc;u thị v&agrave; h&iacute; hửng chọn lựa. Thật khổ cho những người viết l&aacute;ch, bao nhi&ecirc;u t&acirc;m tư dồn v&agrave;o trang s&aacute;ch, để b&acirc;y giờ t&aacute;c phẩm rơi v&agrave;o cảnh đại hạ gi&aacute;. Cầm cuốn s&aacute;ch tr&ecirc;n tay m&agrave; x&oacute;t xa cho đồng nghiệp v&agrave; tủi th&acirc;n cho ch&iacute;nh m&igrave;nh. Kh&ocirc;ng mua sao được, s&aacute;ch c&oacute; gi&aacute; trị, lại in giấy tốt. T&ocirc;i lần lượt bỏ v&agrave;o giỏ: &ldquo;Thanh Tịnh văn v&agrave; đời&rdquo; do Ng&ocirc; Vĩnh B&igrave;nh sưu tầm v&agrave; bi&ecirc;n soạn, 612 trang, 15 ng&agrave;n. Hồi k&yacute; &ldquo;S&aacute;ng tối mặt người&rdquo; của Sao Mai, 328 trang, 6 ng&agrave;n. &ldquo;Viết về b&egrave; bạn&rdquo; của B&ugrave;i Ngọc Tấn, 540 trang, 20 ng&agrave;n; Tiểu thuyết &ldquo;D&ograve;ng s&ocirc;ng m&iacute;a&rdquo; của Đ&agrave;o Thắng, 340 trang, 9 ng&agrave;n. <br /><br />Khi c&ograve;n học phổ th&ocirc;ng, t&ocirc;i đ&atilde; nghe danh tập thơ &ldquo;Một chấm xanh&rdquo; của Ph&ugrave;ng Khắc Bắc, nhưng kh&ocirc;ng c&aacute;ch n&agrave;o t&igrave;m được. Năm 1996, t&ocirc;i v&agrave;o S&agrave;i G&ograve;n học đại học, mới mượn được để photo. T&ocirc;i c&ograve;n nhớ, &ldquo;Một chấm xanh&rdquo; bản photo đ&atilde; tốn 10 ng&agrave;n đồng. Vậy m&agrave; h&ocirc;m nay, &ldquo;Một chấm xanh&rdquo; t&aacute;i bản giấy đẹp, b&igrave;a cứng gi&aacute; 6 ng&agrave;n 800 đồng. D&ugrave; tủ s&aacute;ch ở nh&agrave; đ&atilde; c&oacute; &ldquo;Một chấm xanh&rdquo;, t&ocirc;i vẫn phải mua th&ecirc;m một cuốn. Th&ocirc;i, cứ để d&agrave;nh đấy, mai mốt tặng cho người kh&aacute;c, như một c&aacute;ch nhớ thương Ph&ugrave;ng Khắc Bắc!<br /><br />Cũng in giấy đẹp như thế, cũng b&igrave;a cứng như thế, tập thơ &ldquo;B&agrave;i thơ t&igrave;nh của l&iacute;nh&rdquo; của Trần Nhương gi&aacute; 6 ng&agrave;n đồng, &ldquo;Gọi nhau qua v&aacute;ch n&uacute;i&rdquo; của Thi Ho&agrave;ng gi&aacute; 5 ng&agrave;n 600 đồng. Biết n&oacute;i g&igrave; nhỉ, một ổ b&aacute;nh m&igrave; thịt hay một t&ocirc; b&uacute;n vỉa h&egrave; cũng c&oacute; gi&aacute; ấy rồi. Cũng người quen biết cả, phải mua để an ủi bản th&acirc;n tr&oacute;t vướng thi ca.<br /><br />&ldquo;Văn chương hạ giới rẻ như b&egrave;o&rdquo;, c&acirc;u thơ mỉa mai tưởng của một thời, ai d&egrave; &aacute;m ảnh t&ocirc;i suốt buổi chiều cuối năm khi dừng ch&acirc;n ở quầy s&aacute;ch giảm gi&aacute; 80% to&agrave;n l&agrave; t&aacute;c phẩm đoạt giải thưởng văn học quốc gia. Tiểu thuyết &ldquo;Tư Thi&ecirc;n&rdquo; của Xu&acirc;n Thiều, 660 trang, 14 ng&agrave;n 400 đồng. Tiểu luận ph&ecirc; b&igrave;nh &ldquo;Người l&iacute;nh nh&agrave; văn&rdquo; của Hồng Diệu, 340 trang, 9 ng&agrave;n 200 đồng. Tập truyện ngắn &ldquo;Những chuyện ở lũng C&ocirc; Sầu&rdquo; của Cao Duy Sơn, 232 trang, 7 ng&agrave;n đồng. Nhiều, rất nhiều t&aacute;c phẩm trứ danh kh&aacute;c cũng chung số phận với những cuốn s&aacute;ch kể tr&ecirc;n. Ngay cả &ldquo;Trường ca biển&rdquo; của Hữu Thỉnh v&agrave; &ldquo;Trường ca Những người đi tới biển&rdquo; của Thanh Thảo được in ấn c&ocirc;ng phu, cũng c&oacute; gi&aacute; khi&ecirc;m tốn 8 ng&agrave;n đồng, m&agrave; người y&ecirc;u thơ d&ugrave; t&uacute;i tiền &iacute;t ỏi đến đ&acirc;u cũng dễ d&agrave;ng mua được!<br /><br />Tuy nhi&ecirc;n, trong giỏ s&aacute;ch trĩu nặng h&agrave;ng ng&agrave;n trang m&agrave; t&ocirc;i đ&atilde; mua được với 200 ng&agrave;n đồng, c&oacute; cả những cuốn đoạt giải Nobel như &ldquo;B&ograve; ngang&rdquo; của Gunter Grass chỉ 8 ng&agrave;n 400 đồng, &ldquo;Cuộc sống v&agrave; thời đại của Michael K&rdquo; của Coetzee chỉ 8 ng&agrave;n 700 đồng. V&igrave; vậy, c&aacute;c nh&agrave; văn Việt Nam cũng kh&ocirc;ng n&ecirc;n buồn lắm. <br /><br />Khi chuẩn bị về, liếc mắt thấy cuốn &ldquo;Thi&ecirc;n o&aacute;n&rdquo; của Nhiệm Ngạn Phương viết về những vụ &aacute;n chấn động Trung Quốc d&agrave;y hơn 700 trang chỉ c&ograve;n gi&aacute; 15 ng&agrave;n 700 đồng, t&ocirc;i dừng lại mua lu&ocirc;n. T&ocirc;i kh&ocirc;ng say m&ecirc; cuốn n&agrave;y, nhưng vẫn mua để tin rằng buổi chiều cuối năm đi mua s&aacute;ch giảm gi&aacute; của m&igrave;nh l&agrave; &ldquo;thi&ecirc;n o&aacute;n&rdquo; chứ kh&ocirc;ng phải &ldquo;nh&acirc;n o&aacute;n&rdquo;! <br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/3449.htm</link>
<title><![CDATA[Hai cuộc điện đàm cuối đông Mậu Tý]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Chuyện làng văn nghệ]]></category>
<pubDate>Wed, 07 Jan 2009 08:17:30 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/3449.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p><img class="insertimage" src="attachment.php?fid=602" border="0" width="105" height="99" align="left" /><span style="font-size: small"><strong>Điện thoại b&agrave;n đổ chu&ocirc;ng. M&agrave;n h&igrave;nh hiện số gọi tới: 021037&hellip;Đ&uacute;ng m&atilde; số l&agrave;ng qu&ecirc; b&agrave; vợ ngo&agrave;i Phong Ch&acirc;u Đất Tổ! Theo quy ước &ldquo;người S&agrave;i G&ograve;n gi&agrave;nh phần thanh to&aacute;n cước ph&iacute; đ&agrave;m thoại đường d&agrave;i&rdquo;, t&ocirc;i nhấn tắt, rồi nhấc tổ hợp, gọi lại 171021037&hellip;, kh&ocirc;ng qu&ecirc;n bấm n&uacute;t &ldquo;ph&ocirc;n&rdquo; ra loa cho cả nh&agrave; nghe. Đầu d&acirc;y b&ecirc;n kia cất l&ecirc;n c&aacute;i giọng thuốc l&agrave;o kh&ecirc; nồng của &ldquo;&ocirc;ng&rdquo; Ph&uacute;: &Ocirc;ng b&agrave; ơi, gi&uacute;p nh&agrave; ch&aacute;u với. Thằng Dương ch&agrave;y cối kh&ocirc;ng ăn lời ch&aacute;u khuy&ecirc;n bảo Tết nhất tới nơi th&ocirc;i đừng tha phương cầu thực. Ch&aacute;u kh&ocirc; ruột h&eacute;o gan với hai đứa con trai v&ocirc; ph&uacute;c &ldquo;sinh v&ocirc; gia cư, tử v&ocirc; địa t&aacute;ng&rdquo;&hellip;<br /><br /></strong></span><br /><br /><br /></p><p><span style="font-size: large">HAI CUỘC ĐIỆN Đ&Agrave;M CUỐI Đ&Ocirc;NG MẬU T&Yacute;</span><br /><br /><u>T&Aacute;M HUẾ<br /></u><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vẫn mấy c&acirc;u k&ecirc;u r&ecirc;n ảo n&atilde;o ấy, mấy năm qua lặp cả chục lần! Ph&uacute; l&agrave; ch&aacute;u ruột vợ t&ocirc;i (k&ecirc;u &ldquo;&ocirc;ng Ph&uacute;&rdquo; bởi hai c&ocirc; ch&aacute;u c&ugrave;ng trạc U70) suốt đời xa qu&ecirc; ăn cơm thi&ecirc;n hạ h&agrave;nh nghề g&otilde; đầu trẻ trong nam ngo&agrave;i bắc. Ngược T&acirc;y Nguy&ecirc;n l&agrave;m hiệu trưởng trường cấp 2 đ&agrave;ng ho&agrave;ng. Nghỉ hưu, về l&agrave;ng với b&agrave; vợ n&ocirc;ng d&acirc;n, th&igrave; con trai, con d&acirc;u, ch&aacute;u đ&iacute;ch t&ocirc;n đ&atilde; tếch v&ocirc; Nam! Năm 1991, T&aacute;m Huế t&ocirc;i được Bộ điều c&ocirc;ng t&aacute;c, đưa cả nh&agrave; từ H&agrave; Nội v&agrave;o S&agrave;i G&ograve;n. Cũng l&agrave; năm con trai cả của Ph&uacute;, t&ecirc;n Sơn, dắt vợ bồng cu H&ugrave;ng rời Ph&uacute; Thọ v&ocirc; B&igrave;nh Phước. L&agrave;m c&ocirc;ng nh&acirc;n khai hoang đ&agrave;o hố trồng c&acirc;y c&ocirc;ng nghiệp. Ki&ecirc;m bu&ocirc;n chuyến động vật rừng. Đ&ocirc;i lần, Sơn nhảy xe đ&ograve; về S&agrave;i G&ograve;n t&aacute; t&uacute;c cơ quan t&ocirc;i, v&aacute;c theo c&aacute;i bao tải nặng oằn h&ocirc;i m&ugrave; đặt ịch xuống s&agrave;n gạch b&ocirc;ng sạch b&oacute;ng. Mở miệng bao: &ldquo;h&agrave;ng&rdquo; l&agrave; con trăn vằn vện to bằng bắp đ&ugrave;i, ngọ nguậy nhũn nh&ugrave;n, mấy c&ocirc; văn ph&ograve;ng gi&atilde;y nảy. Rồi nh&agrave; Sơn lết về hẳn S&agrave;i G&ograve;n. L&agrave;m đủ nghề. Chồng bảo vệ giữ xe, vợ dọn ph&ograve;ng nh&agrave; nghỉ. Lại quay qua bu&ocirc;n đầu chợ b&aacute;n cuối chợ, vợ cắp th&uacute;ng, chồng đẩy xe ba g&aacute;c c&agrave; t&agrave;ng rẻo c&aacute;c phố b&aacute;n rong rau quả, c&acirc;y cảnh. Đ&ecirc;m, cả nh&agrave; chui nhủi ph&ograve;ng trọ rẻ tiền, ng&agrave;y, cu H&ugrave;ng gửi lớp mẫu gi&aacute;o b&egrave;o trong hẻm m&agrave; mỗi th&aacute;ng ch&aacute;y v&egrave;o tiền triệu. B&oacute;p mồm b&oacute;p miệng nhịn mặc nhịn ăn c&oacute;p nh&oacute;p dồn tiền mua được thẻo đất giấy tay ở ngoại th&agrave;nh, đ&ugrave;ng một c&aacute;i, giải tỏa trắng. Sơn sầu đời sinh tật say xỉn b&eacute;t nh&egrave;. &Ocirc;ng trẻ b&agrave; trẻ- l&agrave; vợ chồng t&ocirc;i- gọi tới bảo ban, kh&ocirc;ng nghe. C&ograve;n c&atilde;i: ch&aacute;n bỏ xừ, l&agrave;m quần quật đổ mồ h&ocirc;i s&ocirc;i nước mắt suốt th&aacute;ng quanh năm m&agrave; ngụ cư vẫn kiếp ngụ cư. Kh&ocirc;ng hộ khẩu. Kh&ocirc;ng nh&agrave; . Điện nước gi&aacute; cao. Cu H&ugrave;ng to&agrave;n học trường tư cũng gi&aacute; cao m&agrave; chất lượng kh&ocirc;ng cao. Xe ba g&aacute;c đẩy b&aacute;n rong, nơi n&agrave;y xua đuổi nơi kia tịch thu. T&ocirc;i phải an ủi n&oacute; rằng th&igrave; ch&iacute;nh &ocirc;ng b&agrave; của m&agrave;y đ&acirc;y năm xưa n&agrave;o c&oacute; hơn g&igrave;. &Ocirc;ng, do &ldquo;Bộ điều v&agrave;o giao trọng tr&aacute;ch&rdquo; (!) hẳn hoi m&agrave; đ&acirc;u được ph&acirc;n nh&agrave; ở S&agrave;i G&ograve;n. Hộ khẩu cũng kh&ocirc;ng nốt. Người ta nại l&agrave; chưa c&oacute; chỉ ti&ecirc;u. Đ&agrave;nh đi đường v&ograve;ng. B&agrave;, phải nhờ vả xoay xở thủ tục hưu non ngo&agrave;i H&agrave; Nội, rồi l&agrave;m hồ sơ &ldquo;nay nghỉ hưu xin chuyển khẩu theo chồng đang c&ocirc;ng t&aacute;c ở S&agrave;i G&ograve;n&rdquo;. Nh&agrave; chức tr&aacute;ch, ơ hay t&agrave;i gh&ecirc;, qu&ecirc;n b&eacute;ng rằng ch&iacute;nh c&aacute;i l&atilde;o chồng hiện vẫn &ldquo;th&acirc;m ni&ecirc;n tạm tr&uacute;&rdquo; v&igrave; &ldquo;chưa c&oacute; chỉ ti&ecirc;u&hellip;&rdquo; B&agrave; vợ d&uacute;i v&agrave;i chỉ cho người ta ti&ecirc;u,&nbsp; liền được duyệt c&aacute;i xoẹt: &ldquo;chồng ở đ&acirc;u vợ về đấy&rdquo;. Đ&agrave;ng ho&agrave;ng nhập khẩu. Đến lượt &ocirc;ng, lại xoẹt, ừ th&igrave; &ldquo;vợ đ&acirc;u chồng đấy&rdquo;. Rồi cả đ&agrave;n con: &ldquo; duyệt cho nhập khẩu c&ugrave;ng cha mẹ &rdquo;! Thế l&agrave; to&agrave;n gia &ldquo;đi v&ograve;ng tới đ&iacute;ch&rdquo;. T&iacute;nh ra&nbsp; rẻ ch&aacute;n- tốn k&eacute;m chỉ ngang&nbsp; v&agrave;i cặp v&eacute; m&aacute;y bay khứ hồi- so với chạy hồ sơ trong luồng! Nh&agrave; thằng Sơn mấy năm nay được hưởng quy chế nhập khẩu mới, tho&aacute;ng hơn nhiều. Kh&ocirc;ng phải xin chỉ ti&ecirc;u. Chỉ cần tạm tr&uacute; đủ 3 năm. Nhưng n&oacute; kh&ocirc;ng c&oacute; nghề ổn định. Lại kh&ocirc;ng c&oacute; nh&agrave; ở hợp ph&aacute;p để &ldquo;nhập&rdquo;. T&uacute;ng l&agrave;m c&agrave;n, n&oacute; quay quắt nu&ocirc;i hi vọng đổi đời bằng v&eacute; số, đề đ&oacute;m c&aacute; cược. Đ&aacute;nh đề ra đ&ecirc; m&agrave; ở&hellip;Vợ chồng Sơn trốn nợ tiền cược, nh&agrave;o ra v&ugrave;ng ven, rồi dạt&nbsp; tỉnh ngo&agrave;i. Vẫn kiếp l&agrave;m thu&ecirc;, bu&ocirc;n th&uacute;ng b&aacute;n bưng. Cu H&ugrave;ng, quăng quật qua bao trường tư, tiểu học, rồi trung học, s&aacute;ng dạ, chuy&ecirc;n cần, mỗi năm một lớp, sớm bộc lộ năng khiếu kh&eacute;o tay, hay vẽ, nhưng&nbsp; tự th&acirc;n m&agrave;y m&ograve; bươn chải chứ kiếm đ&acirc;u ra tiền học th&ecirc;m nghề họa ?<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thằng con thứ hai của Ph&uacute;, t&ecirc;n l&agrave; Dương, m&atilde;i 1998 mới v&agrave;o. Xuống t&iacute;t v&ugrave;ng đất ph&egrave;n cực nam c&ugrave;ng c&aacute;nh bạn đồng hương Đất Tổ cải tạo ao hồ thau chua rửa mặn nu&ocirc;i t&ocirc;m. Hai vụ đầu vặt mũi đủ đ&uacute;t miệng. Vụ thứ ba dịch bệnh tr&agrave;n qua, tr&ocirc;i sạch vốn c&ograve;m. Liền nh&aacute;o nh&agrave;o đổ về S&agrave;i G&ograve;n. Cũng qua đủ nghề. Phụ nề. Thợ sơn. Sang băng đĩa. Dương trắng trẻo đẹp trai, cần c&ugrave; chịu kh&oacute;, tịnh kh&ocirc;ng nhậu nhẹt bạc b&agrave;i, n&ecirc;n mấy n&agrave;ng ngụ cư m&ecirc; t&iacute;t. Cuối đường t&igrave;nh, kết được một c&ocirc; c&ocirc;ng nh&acirc;n dệt nh&agrave; l&agrave;nh qu&ecirc; đồi Ph&uacute; Thọ vừa đảm vừa xinh. &ldquo;C&aacute;i thằng ấy số sướng&rdquo;- vợ t&ocirc;i khen ch&aacute;u. Nhưng chỉ sướng được một năm. Bầu b&igrave;, rồi t&ograve;i một thằng cu 4 k&iacute; tr&ograve;n. Vợ chồng Dương xoay như chong ch&oacute;ng, b&ograve;n tiền nu&ocirc;i con, n&agrave;o gửi trẻ, n&agrave;o đường sữa, thuốc men khi tr&aacute;i gi&oacute; trở trời. Thằng b&eacute; lớn như thổi, c&ograve;n cha mẹ n&oacute; th&igrave; ng&agrave;y một teo t&oacute;p. Năm nay lại mắc eo b&atilde;o gi&aacute;, kinh tế suy tho&aacute;i, c&ocirc;ng ty gi&atilde;n thợ. B&agrave; nh&agrave; t&ocirc;i b&egrave;n khuy&ecirc;n ch&aacute;u th&ocirc;i hai đứa mang qu&aacute;ch con về l&agrave;ng. M&igrave;nh về l&agrave;ng m&igrave;nh sống sướng như ti&ecirc;n. Th&igrave; đấy, dạo &ocirc;ng b&agrave; T&aacute;m Huế n&agrave;y mới cưới nhau năm 1960, c&ugrave;ng dạy học ở phố huyện L&acirc;m Thao, cứ ngong ng&oacute;ng cuối tuần ngoi ng&oacute;p vượt đồng chi&ecirc;m về nh&agrave; đ&aacute;nh phẳng bụng bữa cơm gạo qu&ecirc; thơm dẻo với c&aacute; tr&ecirc; om dưa kiệu. Để b&ugrave; lại cả tuần đ&aacute;nh vật với suất cơm tập thể gạo mục trộn sắn kh&ocirc; lổn nhổn! Nửa thế kỷ đổi đời, nay l&agrave;ng qu&ecirc; Sơn Dương ta nh&agrave; ng&oacute;i san s&aacute;t, đường l&aacute;t b&ecirc; t&ocirc;ng, xe hơi đậu tận cổng, điện, nước m&aacute;y tới từng nh&agrave;. Sướng chi cho bằng m&igrave;nh ở l&agrave;ng m&igrave;nh, m&igrave;nh ở nh&agrave; m&igrave;nh, gạo trắng nước trong cua đồng rau nh&agrave; g&agrave; vườn, &ocirc;ng b&agrave; ch&aacute;u chắt quấn qu&iacute;t. Nghe b&ugrave;i tai, tuần trước, vợ chồng Dương &ocirc;m cu con l&ecirc;n bốn nhảy t&agrave;u ngược bắc.<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thế m&agrave; tối nay &ldquo;&ocirc;ng&rdquo; Ph&uacute; lại gọi điện than van: c&ocirc; dượng ơi thằng Dương trở chứng đ&ograve;i quay trở v&ocirc;. Như th&ocirc;ng lệ, b&ecirc;n nội phần t&ocirc;i, b&ecirc;n ngoại phần bả ph&acirc;n xử. B&agrave; x&atilde; cầm tổ hợp, đổi hết tai phải sang tai tr&aacute;i, c&agrave; k&ecirc; thuyết phục thằng Dương ở đầu d&acirc;y c&aacute;ch ng&agrave;n c&acirc;y số. Dứt mạch, b&agrave; hỏi dồn &ldquo;nghe chưa n&agrave;o, th&ocirc;ng rồi chứ, dứt kho&aacute;t như thế nh&eacute;!&rdquo; rồi bu&ocirc;ng m&aacute;y, hả h&ecirc;:<br />- Xong rồi.<br />- L&agrave; sao?<br />- Sao nữa. Vợ chồng n&oacute; cười khơ khớ, bằng l&ograve;ng ở lại. B&agrave; trẻ đ&atilde; ra tay l&agrave; phải y&ecirc;n!<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; N&agrave;o c&oacute; y&ecirc;n đ&acirc;u! Chỉ dăm h&ocirc;m sau, chủ nhật, ngo&agrave;i cửa nh&agrave; t&ocirc;i chu&ocirc;ng giật hai hồi, l&ugrave; l&ugrave; đủ mặt vợ chồng nh&agrave; Dương. Lại c&oacute; cả thằng H&ugrave;ng cao nhẳng lươn khươn- H&ugrave;ng n&oacute; vừa tr&uacute;ng tuyển khoa kiến tr&uacute;c trường Đại học B&igrave;nh Dương. Vừa v&agrave;o ph&ograve;ng kh&aacute;ch, vợ Dương &ocirc;m lấy b&agrave; trẻ, tấm&nbsp; tức :&rdquo;B&agrave; ơi, con nhớ thằng cu qu&aacute;, &ocirc;ng nội ch&aacute;u bắt ch&aacute;u ở lại Sơn Dương mất rồi&rdquo;. B&agrave; trẻ đẩy n&oacute; ra, mắng xa xả! Thằng Dương th&igrave; cứ cười cười, đỡ lời vợ, nhỏ nhẹ c&acirc;u một rằng b&agrave; ơi l&agrave;m sao ch&uacute;ng ch&aacute;u trụ nổi ở l&agrave;ng. Kh&ocirc;ng đ&oacute;i cơm đ&acirc;u, nhưng mịt m&ugrave; phương hướng l&agrave;m ăn mở mặt. V&agrave; buồn rứt ruột. Cả l&agrave;ng sạch b&oacute;ng thanh ni&ecirc;n. Đa phần đổ x&ocirc; v&ocirc; Nam. Số c&ograve;n lại về H&agrave; Nội hoặc l&ecirc;n c&aacute;c tỉnh bi&ecirc;n giới ph&iacute;a Bắc. Cũng c&oacute; mươi anh ch&agrave;ng vợ b&igrave;u con d&iacute;u kh&ocirc;ng dứt &aacute;o đi xa được, th&igrave; tậu c&aacute;i xe m&aacute;y T&agrave;u, sớm tinh mơ ph&oacute;ng xu&ocirc;i Việt Tr&igrave; l&agrave;m thu&ecirc;, tối nhọ mặt mới nhao về. Nh&agrave; n&agrave;o cũng chỉ c&ograve;n người gi&agrave;. Đ&ocirc;ng nhất l&agrave; mấy &ocirc;ng hưu tr&iacute;. L&agrave;ng Sơn Dương ta vốn gi&agrave;u truyền thống c&aacute;ch mạng,. Năm 1930, Ph&aacute;p dội bom trả th&ugrave; khởi nghĩa Y&ecirc;n B&aacute;i. Năm 1947, giặc đ&oacute;ng đồn b&ecirc;n kia s&ocirc;ng Thao c&agrave;n sang đốt ph&aacute;. Năm 1965 lại trận bom Mỹ&hellip;L&agrave;ng m&igrave;nh đường v&otilde; đường văn đều trội. Hiếu học, thời xưa d&acirc;n g&oacute;p th&oacute;c mở trường cấp 1, cấp 2 d&acirc;n lập sớm nhất huyện L&acirc;m Thao. Thanh ni&ecirc;n học l&ecirc;n rồi đi xa. Th&agrave;nh ra c&oacute; tới ngh&igrave;n c&aacute;n bộ tho&aacute;t ly, c&oacute; chủ tịch tỉnh, c&oacute; chủ tịch huyện, c&oacute; 2 &ocirc;ng tướng, c&oacute; cả chủ tịch Hội Văn nghệ tỉnh! Số người l&agrave;m c&aacute;n bộ đầu ng&agrave;nh c&aacute;c huyện, tỉnh bạn, c&oacute; tới trăm vị! &ldquo;Hạ c&aacute;nh an to&agrave;n&rdquo;, phần đ&ocirc;ng quy cố hương. N&ecirc;n bước ch&acirc;n ra ng&otilde; l&agrave; chạm&hellip; cụ hưu tr&iacute;. Ruộng tốt nhưng mỗi khẩu nh&otilde;n một s&agrave;o, c&aacute;c b&agrave; sồn sồn nho&aacute;y c&aacute;i l&agrave; xong. Nghề n&ocirc;ng đ&acirc;u c&ograve;n chỗ cho thanh ni&ecirc;n!&nbsp;<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; B&agrave; trẻ nghe ra, ngu&ocirc;i dần, bảo ờ th&igrave; th&ocirc;i hay lũ bay cứ để thằng cu lại cho &ocirc;ng b&agrave; nội hủ hỉ. &ldquo;Kh&ocirc;ng c&oacute; đ&acirc;u&rdquo;- vợ Dương c&atilde;i liền. L&agrave;ng m&igrave;nh chi lạ, đồng xanh m&ecirc;nh m&ocirc;ng m&agrave; kh&ocirc;ng kh&iacute; &ocirc; nhiễm dễ sợ. Nh&agrave; hướng nam, mở cửa, gi&oacute; đ&ocirc;ng nam khăng khẳng kh&oacute;i độc nh&agrave; m&aacute;y&nbsp; h&oacute;a chất Việt Tr&igrave;, gi&oacute; đ&ocirc;ng bắc hăng hắc m&ugrave;i nh&agrave; m&aacute;y super phốt ph&aacute;t L&acirc;m Thao. Chưa đến mức &ldquo;kh&eacute;t tiếng ung thư&rdquo; như l&agrave;ng &ldquo;Thạch Sơn lắm đ&aacute; thạch sơn sỏi&rdquo;, nhưng ở Sơn Dương n&agrave;y họ n&agrave;o cũng đ&atilde; c&oacute; dăm ba người chết trẻ bởi ung thư. Ch&aacute;u nhất quyết mang con v&ocirc;! S&agrave;i G&ograve;n, B&igrave;nh Dương- d&ugrave; c&oacute; Nhi&ecirc;u Lộc-Thị Vải th&igrave; mức &ocirc; nhiễm&hellip; cũng vậy th&ocirc;i!<br />-Nhưng lấy g&igrave; m&agrave; sống?- b&agrave; trẻ vặn.<br />- Dạ, c&ocirc; ch&uacute; ấy thu xếp được rồi ạ.<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thằng H&ugrave;ng, h&agrave;ng chắt phải gọi ch&uacute;ng t&ocirc;i bằng &ldquo;cụ&rdquo;, ngồi nghe m&atilde;i, tới đ&acirc;y mới r&oacute;n r&eacute;n g&oacute;p chuyện. Ra thế, vợ chồng nh&agrave; Dương vội v&atilde; quay v&agrave;o l&agrave; để giữ chỗ l&agrave;m mới xin được ở cửa h&agrave;ng đặc sản Hương Qu&ecirc;- s&aacute;ng ch&aacute;o lươn, trưa cơm g&agrave;, tối cầy tơ 7 m&oacute;n. Dương vốn ch&iacute; th&uacute; nấu nướng, s&agrave;nh nghề chế biến c&aacute;c m&oacute;n đồng chi&ecirc;m d&acirc;n d&atilde;. Vợ n&oacute; mặt mũi t&iacute;nh t&igrave;nh nhẹ nh&otilde;m mau mắn, l&agrave;m tiếp t&acirc;n, th&acirc;u ng&acirc;n. Chủ qu&aacute;n cho tr&uacute; ngụ ngay tại gian bếp, khỏi thu&ecirc; nh&agrave;. Bố mẹ thằng H&ugrave;ng th&igrave; cũng đ&atilde; b&aacute;m được l&ograve; gốm sứ mỹ nghệ ở B&igrave;nh Dương. H&ugrave;ng vừa học kiến tr&uacute;c vừa l&agrave;m, vẽ vời hoa văn đồ sứ kiếm th&ecirc;m ch&uacute;t đỉnh. H&ugrave;ng n&oacute;i con phải học cho giỏi nghề. T&ocirc;i n&oacute;i phải đấy, mấy chục người ch&aacute;u của &ocirc;ng từ cố đ&ocirc; Huế v&ocirc; đ&acirc;y, đều tốt nghiệp đại học c&oacute; nghề hẳn hoi rồi mới v&ocirc;, l&agrave;m cho c&aacute;c c&ocirc;ng ty, bệnh viện tư nh&acirc;n, sống khỏe.&nbsp;<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; B&agrave; trẻ thấy đ&agrave;n ch&aacute;u Đất Tổ coi m&ograve;i c&oacute; cơ trụ được, liền chuyển bực th&agrave;nh vui. Ừ, thế th&igrave; sẵn m&aacute;y đ&acirc;y, gọi ngay điện thoại về Phong Ch&acirc;u cho &ocirc;ng b&agrave; m&agrave;y y&ecirc;n t&acirc;m. Lại bấm số 171021037&hellip;Bấm n&uacute;t ph&ocirc;n ra loa. Bọn trẻ t&iacute;t t&iacute;t &agrave;o &agrave;o. B&agrave; trẻ cũng cao giọng h&agrave;o hứng. Đầu d&acirc;y b&ecirc;n kia, &ocirc;ng ch&aacute;u Ph&uacute; dần d&agrave; bớt rầu rĩ. Những c&acirc;u cuối, t&acirc;m sự với ch&uacute; dượng, giọng điệu của Ph&uacute; r&otilde; l&agrave; một nh&agrave; gi&aacute;o th&acirc;m th&uacute;y: &ldquo;Th&ocirc;i th&igrave; &ocirc;ng b&agrave; v&ocirc; nam, ch&aacute;u chắt v&ocirc; nam h&ocirc;m nay cũng như tổ ti&ecirc;n m&igrave;nh từ Đất Tổ Phong Ch&acirc;u xu&ocirc;i nam ngh&igrave;n năm trước, dắt d&iacute;u nhau lần theo dải đất nhang nh&aacute;c d&aacute;ng mẹ Việt tần tảo lưng c&ograve;ng. &Ocirc;ng trẻ k&ecirc;u bằng người Huế, thực ra l&agrave; &ldquo;Huế&rdquo; bảy trăm năm nay. B&agrave; con trong ấy gọi l&agrave; gốc g&aacute;c S&agrave;i G&ograve;n, th&igrave; cũng mới ba trăm năm chứ mấy. Tất cả đều từ c&aacute;i n&ocirc;i n&agrave;y m&agrave; đi ra m&agrave; đi xa&hellip;Ch&aacute;u chỉ cầu xin mong ước nh&agrave; nước c&oacute; ch&iacute;nh s&aacute;ch thỏa đ&aacute;ng ưu &aacute;i người mới tới v&ugrave;ng đất mới, v&agrave; b&agrave; con m&igrave;nh người đi trước rước người đi sau, đ&ugrave;m bọc cưu mang&hellip;Chăm ch&uacute;t n&acirc;ng đỡ cho mỗi người chuyển cư, cho từng nh&agrave; nhập cư, cũng l&agrave; khai mở tạo dựng cho v&ugrave;ng miền mới sinh s&ocirc;i của con rồng ch&aacute;u ti&ecirc;n d&ograve;ng tộc H&ugrave;ng Vương. Ch&aacute;u n&oacute;i đ&uacute;ng chứ ạ?&rdquo;<br /><br /></p><p>Nguồn: KTGĐ</p><p></p>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/3448.htm</link>
<title><![CDATA[Kẻ không đọc sách đâu chỉ bẻ hoa]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Ý kiến - đối thoại]]></category>
<pubDate>Wed, 07 Jan 2009 04:35:48 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/3448.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p><img class="insertimage" src="attachment.php?fid=601" border="0" width="75" height="113" align="left" /><span style="font-size: small"><strong>Kh&ocirc;ng đọc th&igrave; tri thức ngh&egrave;o n&agrave;n v&agrave; dễ th&agrave;nh k&eacute;m văn h&oacute;a. Từ văn h&oacute;a hạn chế dễ trở th&agrave;nh th&ocirc; lậu. Một bộ phận thậm ch&iacute; tho&aacute;i h&oacute;a th&agrave;nh ăn cắp. Người h&egrave;n k&eacute;m ăn cắp vật tư, kẻ quyền cao chức trọng tham nhũng, ăn cắp của h&agrave;ng triệu người. Người kh&ocirc;ng c&oacute; g&igrave; để th&oacute; th&igrave; ăn cắp thời gian hoặc ra đường trộm c&acirc;y, bẻ hoa. Để cho thế hệ n&agrave;y kh&ocirc;ng trộm cắp hoa c&oacute; lẽ vẫn c&ograve;n kịp, ph&aacute;p luật nghi&ecirc;m minh sẽ gi&uacute;p họ thay đổi. Nhưng gi&aacute;o dục cho thế hệ sau tr&aacute;nh lỗi lầm m&agrave; kh&ocirc;ng cần nhiều đến luật ph&aacute;p c&oacute; thể l&agrave;m từ b&acirc;y giờ.<br /></strong></span>&nbsp;<br /><br /><br /><br /><br /><span style="font-size: large">Bẻ hoa v&agrave; văn h&oacute;a đọc</span><br /><br /><strong>C&acirc;u chuyện b&ocirc;ng hoa đường l&agrave;ng <br /></strong><br />Những năm 1980, anh bạn c&oacute; người y&ecirc;u trong Liễu Giai (quận Ba Đ&igrave;nh, H&agrave; Nội), thuở c&ograve;n &ldquo;l&agrave;ng l&uacute;a l&agrave;ng hoa&rdquo;. Bố mẹ n&agrave;ng c&oacute; một tủ s&aacute;ch cho&aacute;n hết cả ph&ograve;ng kh&aacute;ch. Đến chơi lần n&agrave;o cũng được hỏi, cuốn s&aacute;ch em đưa, anh đọc thế n&agrave;o. Vốn lười đọc, ch&agrave;ng lướt qua phần giới thiệu, trang đầu trang cuối qua loa. Quả thật, đọc s&aacute;ch đối với anh l&agrave; tra tấn. <br />Thuở ấy, Liễu Giai về m&ugrave;a hoa nở với bao loại c&uacute;c, thược dược, violet, layơn nở rực rỡ. Lối v&agrave;o nhiều nh&agrave; thường trồng hồng bạch, hoa nhỏ nhưng thơm đến lạ l&ugrave;ng.<br />&nbsp; <br />Một lần đến chơi, anh ngắt v&agrave;i b&ocirc;ng hồng b&ecirc;n đường mang v&agrave;o nh&agrave;. N&agrave;ng kh&ocirc;ng cười tươi như mọi khi v&igrave; biết hoa kia ở đ&acirc;u rồi. Tối đ&oacute; đi chơi, khi đi qua chỗ hoa bị mất, n&agrave;ng n&oacute;i nhẹ nh&agrave;ng &ldquo;Ng&agrave;y n&agrave;o cũng đi qua đường đầy hoa, em thấy y&ecirc;u c&aacute;i l&agrave;ng nhỏ n&agrave;y biết bao. Em ước mơ bọn m&igrave;nh lấy nhau, anh sẽ trồng thật nhiều hoa trước nh&agrave; cho em ngắm. Nhưng h&ocirc;m nay em hiểu, anh kh&ocirc;ng phải l&agrave; người qu&iacute; hoa như em tưởng...&rdquo;. Chia tay kh&ocirc;ng bao giờ gặp lại, n&agrave;ng kh&ocirc;ng qu&ecirc;n n&oacute;i th&ecirc;m &ldquo;trong anh, kh&ocirc;ng c&oacute; h&igrave;nh h&agrave;i của những trang s&aacute;ch d&ugrave; đ&atilde; cho anh mượn rất nhiều truyện để đọc&rdquo;. Nghĩ rằng, ngắt b&ocirc;ng hoa b&ecirc;n đường th&igrave; c&oacute; l&agrave;m sao, l&atilde;ng mạn chứ, anh th&uacute; nhận. Kh&ocirc;ng đọc nhiều s&aacute;ch n&ecirc;n đ&atilde; kh&ocirc;ng hiểu hết những n&eacute;t văn h&oacute;a rất cơ bản, anh tự đ&aacute;nh mất t&igrave;nh y&ecirc;u qu&iacute; gi&aacute;. <br /><br />Sau n&agrave;y, khi th&agrave;nh gi&aacute;m đốc, phụ tr&aacute;ch h&agrave;ng ngh&igrave;n người, anh thấm th&iacute;a chi&ecirc;m nghiệm lời người xưa. Với anh, gia t&agrave;i lớn nhất của người đ&agrave;n &ocirc;ng c&oacute; ba thứ: một người vợ đảm, c&ocirc; con g&aacute;i xinh v&agrave; th&ocirc;ng minh, v&agrave; một tủ s&aacute;ch. Mọi thứ tr&ecirc;n đời kể cả danh vọng v&agrave; tiền bạc của anh đều l&agrave; ph&ugrave; phiếm. <br /><br /><strong>Trộm hoa c&oacute; phần do&hellip; kh&ocirc;ng đọc s&aacute;ch</strong> <br /><br />Xem ph&oacute;ng sự ảnh về Phố Hoa H&agrave; Nội v&agrave; nhớ lại lễ hội anh đ&agrave;o Nhật Bản tại Giảng V&otilde; hồi đầu năm, c&oacute; thể nhận ra c&aacute;ch h&agrave;nh xử phi văn h&oacute;a đ&oacute; c&oacute; nhiều nguy&ecirc;n nh&acirc;n.<br />Gi&aacute;o dục trong nh&agrave; trường, ph&aacute;p luật, sự gương mẫu của người l&atilde;nh đạo hay c&aacute;ch dạy dỗ con c&aacute;i trong gia đ&igrave;nh v&agrave; nhiều l&yacute; do kh&aacute;c. C&oacute; th&ecirc;m một nguy&ecirc;n nh&acirc;n nữa, l&agrave; th&oacute;i quen kh&ocirc;ng đọc s&aacute;ch. Cầm b&uacute;t viết b&agrave;i n&agrave;y, đ&atilde; biết rất thừa v&igrave; &ldquo;biết rồi, khổ lắm, n&oacute;i m&atilde;i&rdquo;. Độc giả c&oacute; học thức v&agrave; c&oacute; tr&igrave;nh độ c&oacute; thể lướt qua xem b&agrave;i viết c&oacute; g&igrave; mới. Nhưng chắc chắn họ kh&ocirc;ng bao giờ l&agrave;m những việc v&ocirc; văn h&oacute;a, thậm ch&iacute; rất đau l&ograve;ng khi nh&igrave;n những h&agrave;nh vi giẫm đạp, ngắt v&agrave; trộm cướp trong lễ hội hoa. <br /><br />Nếu ai c&oacute; dịp đến c&ocirc;ng vi&ecirc;n hoa tulip ở H&agrave; Lan, trong Hyde Park với mu&ocirc;n ng&agrave;n lo&agrave;i hoa b&ecirc;n London (Anh) hay đi giữa m&ugrave;a anh đ&agrave;o của Washington DC (Mỹ), sẽ thấy h&agrave;ng vạn người chi&ecirc;m ngưỡng rừng hoa đẹp như trong cổ t&iacute;ch nhưng kh&ocirc;ng ai ngắt d&ugrave; chỉ một c&aacute;nh hoa. Cũng chẳng c&oacute; ai bảo vệ. T&ocirc;i từng chứng kiến, hai anh em chạy chơi, chợt thấy nh&agrave;nh hoa bị gi&oacute; l&agrave;m gẫy rơi xuống, c&ocirc; b&eacute; nhặt l&ecirc;n th&igrave; cậu anh nhắc &ldquo;Don&rsquo;t touch, it&rsquo;s not yours &ndash; Em đừng cầm, c&oacute; phải của m&igrave;nh đ&acirc;u&rdquo;. C&ocirc; b&eacute; kh&ocirc;ng nhặt hoa nữa. <br /><br />Kh&ocirc;ng cần so s&aacute;nh với văn h&oacute;a phương T&acirc;y v&igrave; xa lạ qu&aacute;. Độc giả Th&aacute;i Sơn từ th&agrave;nh phố Hồ Ch&iacute; Minh viết về phố Nguyễn Huệ tr&ecirc;n Tiền phong Online. Đường phố hoa rực rỡ, người đ&ocirc;ng đ&uacute;c nhưng kh&ocirc;ng nh&agrave;nh hoa n&agrave;o bị bẻ, bị ch&agrave; đạp. Ai đ&oacute; n&oacute;i, cuộc sống S&agrave;i G&ograve;n nhộn nhạo, x&ocirc; bồ. Nhưng trong họ c&oacute; cung bậc y&ecirc;u hoa th&aacute;nh thiện. Ngược lại, H&agrave; Nội ta tự h&agrave;o về sự thanh lịch lại bị &ocirc; nhiễm bởi thứ văn h&oacute;a &ldquo;nhộn nhạo x&ocirc; bồ&rdquo;.&nbsp; <br />Sau sự kiện hoa anh đ&agrave;o Nhật Bản lại đến Phố Hoa Đinh Ti&ecirc;n Ho&agrave;ng v&agrave; bao vụ việc văn h&oacute;a đau l&ograve;ng kh&aacute;c, kh&ocirc;ng thể n&oacute;i đ&acirc;y l&agrave; v&agrave;i việc đơn lẻ. Đ&oacute; l&agrave; cảnh b&aacute;o về n&eacute;t văn h&oacute;a đang xuống cấp trầm trọng trong kh&aacute; đ&ocirc;ng người, nhất l&agrave; lớp trẻ, cần được c&aacute;c nh&agrave; quản l&yacute; văn h&oacute;a, gi&aacute;o dục v&agrave; ch&iacute;nh trị để mắt tới. <br /><br /><strong>Gi&aacute;o dục thế hệ tương lai bằng văn h&oacute;a đọc <br /><br /></strong>B&ecirc;n phương T&acirc;y c&oacute; văn h&oacute;a ứng xử nơi c&ocirc;ng cộng kh&aacute; văn minh phải chăng li&ecirc;n quan đến văn h&oacute;a đọc của họ. C&aacute;c ch&aacute;u nhỏ đến trường từ mẫu gi&aacute;o được cả gia đ&igrave;nh v&agrave; nh&agrave; trường hướng dẫn c&aacute;ch đọc s&aacute;ch. C&oacute; lẽ v&igrave; đ&acirc;y cũng l&agrave; một trong những nguy&ecirc;n nh&acirc;n dẫn đến kết quả khi trưởng th&agrave;nh kh&ocirc;ng ai vặt hoa giữa thanh thi&ecirc;n bạch nhật. Thế hệ trẻ kh&ocirc;ng biết đến văn h&oacute;a đọc sau n&agrave;y th&agrave;nh nh&agrave; quản l&yacute; đất nước cũng lười đọc. Họ sẽ để ngo&agrave;i tai những phản biện x&atilde; hội, lời tr&aacute;i chiều. Con ch&aacute;u cũng v&igrave; thế qu&ecirc;n mất tr&ecirc;n đời n&agrave;y, ngo&agrave;i những điều học trong nh&agrave; trường, c&ograve;n phải t&igrave;m t&ograve;i th&ecirc;m từ h&agrave;ng triệu cuốn s&aacute;ch. <br /><br />V&agrave;o trong nh&agrave; c&aacute;c gi&aacute;o sư, tr&iacute; thức, nh&agrave; văn h&oacute;a hay ch&iacute;nh trị gia sẽ thấy sau b&agrave;n l&agrave;m việc của họ l&agrave; những tủ s&aacute;ch. Thử phỏng vấn gi&aacute;o sư Ho&agrave;ng Tụy, Phan Đ&igrave;nh Diệu, nh&agrave; văn h&oacute;a Nguy&ecirc;n Ngọc l&agrave; họ gi&agrave;u c&oacute; rồi mới mua s&aacute;ch hay v&igrave; c&oacute; s&aacute;ch gi&uacute;p họ gi&agrave;u (chữ gi&agrave;u ở đ&acirc;y kh&ocirc;ng nhất thiết phải theo nghĩa đen).&nbsp; Tiếp x&uacute;c với một người c&oacute; thể đo&aacute;n những cuốn s&aacute;ch người đ&oacute; đ&atilde; đọc v&igrave; h&igrave;nh h&agrave;i mang d&aacute;ng dấp của những trang s&aacute;ch. Đọc nhiều th&igrave; số từ vựng nhiều hơn v&agrave; số tiền cũng nhiều hơn. C&oacute; thể tiền của trong nh&agrave; kh&ocirc;ng dư dật, nhưng tri thức chia sẻ cho người kh&aacute;c mới l&agrave; v&ocirc; gi&aacute;.&nbsp; Kh&ocirc;ng đọc th&igrave; tri thức ngh&egrave;o n&agrave;n v&agrave; dễ th&agrave;nh k&eacute;m văn h&oacute;a. Từ văn h&oacute;a hạn chế dễ trở th&agrave;nh th&ocirc; lậu. Một bộ phận thậm ch&iacute; tho&aacute;i h&oacute;a th&agrave;nh ăn cắp. Người h&egrave;n k&eacute;m ăn cắp vật tư, kẻ quyền cao chức trọng tham nhũng, ăn cắp của h&agrave;ng triệu người. Người kh&ocirc;ng c&oacute; g&igrave; để th&oacute; th&igrave; ăn cắp thời gian hoặc ra đường trộm c&acirc;y, bẻ hoa. Để cho thế hệ n&agrave;y kh&ocirc;ng trộm cắp hoa c&oacute; lẽ vẫn c&ograve;n kịp, ph&aacute;p luật nghi&ecirc;m minh sẽ gi&uacute;p họ thay đổi. Nhưng gi&aacute;o dục cho thế hệ sau tr&aacute;nh lỗi lầm m&agrave; kh&ocirc;ng cần nhiều đến luật ph&aacute;p c&oacute; thể l&agrave;m từ b&acirc;y giờ. <br /><br />Đừng n&oacute;i đến dạy đạo đức cao si&ecirc;u, h&atilde;y tạo ra nền gi&aacute;o dục dạy cho thế hệ tương lai c&oacute; văn h&oacute;a đọc, một ch&igrave;a kh&oacute;a cho đất nước ph&aacute;t triển. Đi tầu hỏa, tr&ecirc;n m&aacute;y bay, trong xe bu&yacute;t hay ngồi ở ph&ograve;ng đợi, số người cầm s&aacute;ch b&aacute;o nhiều hơn đ&aacute;m t&aacute;n chuyện v&ocirc; bổ th&igrave; trộm cắp cũng &iacute;t đi. Trong metro của Moscow v&agrave; tr&ecirc;n bến xe bus b&ecirc;n Jakarta sẽ thấy hai nền văn h&oacute;a đọc kh&aacute;c nhau n&ecirc;n c&aacute;ch h&agrave;nh xử nơi c&ocirc;ng cộng cũng kh&aacute;c nhau. <br /><br />Những người rẻ r&uacute;ng s&aacute;ch vở c&ograve;n tồn tại th&igrave; văn h&oacute;a c&ograve;n m&eacute;o m&oacute;. Tham nhũng, th&oacute;i v&ocirc; cảm, trộm cắp, vặt hoa sẽ vẫn c&ograve;n tiếp tục đến lễ hội m&ugrave;a sau. Cho đến một h&ocirc;m, người đời sẽ gh&eacute; v&agrave;o tai ch&uacute;ng ta &ldquo;anh l&agrave; kẻ kh&ocirc;ng c&oacute; h&igrave;nh h&agrave;i của những trang s&aacute;ch&rdquo; như anh bạn t&ocirc;i nghe c&ocirc; người y&ecirc;u xinh đẹp nhắn nhủ khi chia tay thuở n&agrave;o. Khi đ&oacute;, qu&aacute; muộn để l&agrave;m lại một nền văn h&oacute;a bị đ&aacute;nh mất.<br /><br /><br />Nguồn: <u>HIỆU MINH</u> &ndash; Tiền Phong</p><p></p>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/3447.htm</link>
<title><![CDATA[Cần những ngày hội sách cho đồng bằng Sông Cửu Long]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tư liệu cá nhân]]></category>
<pubDate>Tue, 06 Jan 2009 09:47:01 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/3447.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p><img class="insertimage" src="attachment.php?fid=600" border="0" width="113" height="85" align="left" /><span style="font-size: small"><strong>Nhiều nh&agrave; văn, nh&agrave; thơ tại TPHCM m&agrave; t&ocirc;i quen biết vẫn thường than thở rằng, diện t&iacute;ch căn nh&agrave; m&igrave;nh đ&atilde; kh&ocirc;ng c&ograve;n chỗ chứa s&aacute;ch, m&agrave; b&aacute;n s&aacute;ch cũ th&igrave; kh&ocirc;ng nỡ. Tại sao kh&ocirc;ng san sẻ &ldquo;bầu b&iacute; thương nhau&rdquo; giữa người viết v&agrave; người đọc? T&ocirc;i tin, chỉ cần một tổ chức n&agrave;o đ&oacute;, như Hội nh&agrave; văn TPHCM chẳng hạn, đứng ra ph&aacute;t động quy&ecirc;n g&oacute;p s&aacute;ch từ c&aacute;c t&aacute;c giả đang sinh sống tại th&agrave;nh phố th&igrave; ho&agrave;n to&agrave;n c&oacute; thể gầy dựng h&agrave;ng trăm tủ s&aacute;ch cho c&aacute;c tỉnh miền T&acirc;y Nam bộ.</strong></span>&nbsp;<br /><br /><br /><br />&nbsp;<br /></p><p><span style="font-size: medium">CẦN NHỮNG NG&Agrave;Y HỘI S&Aacute;CH CHO ĐỒNG BẰNG S&Ocirc;NG CỬU LONG<br /></span><br /><u>L&Ecirc; THIẾU NHƠN<br /></u></p><p>Một đồng nghiệp từ H&agrave; Nội gọi điện: &ldquo;&Ocirc;ng đọc b&aacute;o SGGP, c&oacute;&nbsp;n&oacute;i về thực trạng văn ho&aacute; đọc ở đồng bằng S&ocirc;ng Cửu Long, đau qu&aacute;!&rdquo;. T&ocirc;i th&uacute; thật l&agrave; đang đặt b&agrave;i b&aacute;o ấy trước mặt v&agrave; đang nghĩ ngợi m&ocirc;ng lung! Đ&uacute;ng l&agrave; một lần rung chu&ocirc;ng cảnh b&aacute;o kịp thời v&agrave; bổ &iacute;ch!<br /><br />C&aacute;ch đ&acirc;y một năm, hưởng ứng một hoạt động từ thiện, t&ocirc;i c&oacute; dịp về miền T&acirc;y Nam bộ mấy ng&agrave;y. T&ocirc;i đi c&ugrave;ng &ocirc;ng Nguyễn Đức Ki&ecirc;n - đại biểu Quốc hội tỉnh S&oacute;c Trăng trao tặng nh&agrave; t&igrave;nh nghĩa cho huyện Kế S&aacute;ch, v&agrave; đi c&ugrave;ng &ocirc;ng Trần Văn - đại biểu Quốc hội tỉnh C&agrave; Mau trao tặng nh&agrave; t&igrave;nh nghĩa cho huyện U Minh. Trong kh&ocirc;ng kh&iacute; ấm c&uacute;ng những ng&agrave;y cuối năm, lại được tiếp x&uacute;c với đại biểu Quốc hội, nhiều người d&acirc;n kh&ocirc;ng ngần ngại bộc bạch t&acirc;m t&igrave;nh. Ở cả hai nơi, nhiều người d&acirc;n đều n&oacute;i rằng: &ldquo;Sở dĩ ch&uacute;ng t&ocirc;i ngh&egrave;o, kh&ocirc;ng phải v&igrave; ch&uacute;ng t&ocirc;i lười biếng, m&agrave; do ch&uacute;ng t&ocirc;i kh&ocirc;ng được tiếp x&uacute;c với s&aacute;ch vở, kh&ocirc;ng c&oacute; th&ocirc;ng tin để biết c&aacute;ch kiếm ra tiền!&rdquo;. Thậm ch&iacute; c&oacute; người c&ograve;n bảo: &ldquo;Trong ch&uacute;ng t&ocirc;i c&oacute; người từng đi học, nhưng l&acirc;u qu&aacute; kh&ocirc;ng được đọc s&aacute;ch b&aacute;o n&ecirc;n cũng qu&ecirc;n chữ nghĩa hết trơn!&rdquo;. L&agrave; một người viết, chứng kiến sự thật ấy, t&ocirc;i x&oacute;t xa lắm. <br /><br />C&acirc;u chuyện ở hai huyện ngh&egrave;o cứ &aacute;m ảnh t&ocirc;i. Gi&aacute; s&aacute;ch b&acirc;y giờ c&oacute; phải rẻ đ&acirc;u, thu nhập n&ocirc;ng d&acirc;n l&agrave;m sao mua được. Đến khi tham gia Hội chợ s&aacute;ch TPHCM th&aacute;ng 3-2008, thấy c&oacute; đơn vị l&agrave;m s&aacute;ch giảm gi&aacute; đến 60% v&agrave; 80%, t&ocirc;i đ&atilde; l&agrave;m một ph&eacute;p to&aacute;n: Nếu trừ chi ph&iacute; chuy&ecirc;n chở, th&igrave; s&aacute;ch giảm gi&aacute; ở đ&acirc;y khi mang về đồng bằng s&ocirc;ng Cửu Long vẫn c&oacute; thể giảm gi&aacute; 40% để phục vụ cho những người thu nhập thấp hơn, đang chịu nhiều thiệt th&ograve;i hơn về đời sống văn ho&aacute;. Liệu t&igrave;nh cảnh &ldquo;kẻ ăn kh&ocirc;ng hết, người lần kh&ocirc;ng ra&rdquo; c&oacute; được những nh&agrave; ph&aacute;t h&agrave;nh s&aacute;ch lưu t&acirc;m chăng? <br /><br />N&oacute;i thế kh&ocirc;ng c&oacute; nghĩa đổ hết tr&aacute;ch nhiệm cho ng&agrave;nh ph&aacute;t h&agrave;nh s&aacute;ch. Nhiều nh&agrave; văn, nh&agrave; thơ tại TPHCM m&agrave; t&ocirc;i quen biết vẫn thường than thở rằng, diện t&iacute;ch căn nh&agrave; m&igrave;nh đ&atilde; kh&ocirc;ng c&ograve;n chỗ chứa s&aacute;ch, m&agrave; b&aacute;n s&aacute;ch cũ th&igrave; kh&ocirc;ng nỡ. Tại sao kh&ocirc;ng san sẻ &ldquo;bầu b&iacute; thương nhau&rdquo; giữa người viết v&agrave; người đọc? T&ocirc;i tin, chỉ cần một tổ chức n&agrave;o đ&oacute;, như Hội nh&agrave; văn TPHCM chẳng hạn, đứng ra ph&aacute;t động quy&ecirc;n g&oacute;p s&aacute;ch từ c&aacute;c t&aacute;c giả đang sinh sống tại th&agrave;nh phố th&igrave; ho&agrave;n to&agrave;n c&oacute; thể gầy dựng h&agrave;ng trăm tủ s&aacute;ch cho c&aacute;c tỉnh miền T&acirc;y Nam bộ.&nbsp; <br /><br />Thực trạng văn ho&aacute; đọc ở đồng bằng s&ocirc;ng Cửu Long qua phản &aacute;nh tr&ecirc;n b&aacute;o SGGP khiến những ai t&acirc;m huyết với sự nghiệp n&acirc;ng cao d&acirc;n tr&iacute; phải c&oacute; h&agrave;nh động cụ thể hơn nữa. Ch&uacute;ng ta kh&ocirc;ng thể k&ecirc;u gọi người d&acirc;n đọc s&aacute;ch nếu kh&ocirc;ng mang s&aacute;ch đến cho họ. Hơn nữa, văn ho&aacute; đọc phải bắt nguồn từ th&oacute;i quen đọc. Do đ&oacute;, ngay l&uacute;c c&ograve;n nhỏ, trẻ em phải được khuyến kh&iacute;ch đọc s&aacute;ch. T&ocirc;i c&ograve;n nhớ, nh&acirc;n Ng&agrave;y Quốc tế thiếu nhi 2008, tỉnh B&igrave;nh Thuận đ&atilde; tổ chức Ng&agrave;y hội đọc s&aacute;ch cho thiếu nhi tại Phan Thiết. Dịp ấy, t&ocirc;i v&agrave; Tiến sĩ Trần Ngọc Chương của Trường ĐH KHXH&amp;TV TPHCM được Đ&agrave;i truyền h&igrave;nh B&igrave;nh Thuận mời ra giao lưu với kh&aacute;n giả trực tiếp qua m&agrave;n ảnh nhỏ. L&uacute;c ngồi ở trường quay, xem đoạn băng tường thuật t&ocirc;i thật sự x&uacute;c động khi nh&igrave;n những khu&ocirc;n mặt bầu bĩnh v&agrave; &aacute;nh mắt trẻ thơ h&aacute;o hức trước từng trang s&aacute;ch, v&agrave; t&ocirc;i đ&atilde; ph&aacute;t biểu: &ldquo;Chỉ trong một thời gian ngắn, những nh&agrave; l&atilde;nh đạo của tỉnh B&igrave;nh Thuận đ&atilde; biến một v&ugrave;ng đất c&aacute;t trắng trở th&agrave;nh thi&ecirc;n đường resort, t&ocirc;i mong một thời gian nữa B&igrave;nh Thuận sẽ trở th&agrave;nh thi&ecirc;n đường đọc s&aacute;ch!&rdquo;. Sau khi trở về TPHCM, t&ocirc;i nhiều lần li&ecirc;n lạc với b&agrave; L&ecirc; Thị Năm &ndash; Gi&aacute;m đốc Thư viện B&igrave;nh Thuận th&igrave; được biết, kể từ khi tổ chức ng&agrave;y hội đọc s&aacute;ch, số lượng học sinh đến thư viện tăng l&ecirc;n rất r&otilde;. T&iacute;n hiệu đ&aacute;ng mừng ở B&igrave;nh Thuận phải chăng cũng cần tiếp tục ở Vĩnh Long, Tr&agrave; Vinh, Bến Tre, An Giang, Ki&ecirc;n Giang&hellip;? Bằng tất cả sự ch&acirc;n th&agrave;nh, t&ocirc;i tin văn ho&aacute; đọc ở đồng bằng s&ocirc;ng Cửu Long sẽ được cải thiện, nếu ch&uacute;ng ta thể hiện cho c&aacute;c em nhỏ miền s&ocirc;ng nước hiểu rằng, đọc s&aacute;ch l&agrave; một h&agrave;nh vi được x&atilde; hội tr&acirc;n trọng! </p><p></p>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/3446.htm</link>
<title><![CDATA[Tết của thời chưa xa]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Chuyện làng văn nghệ]]></category>
<pubDate>Tue, 06 Jan 2009 09:37:08 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/3446.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p><img class="insertimage" src="attachment.php?fid=599" border="0" width="80" height="113" align="left" /><span style="font-size: small"><strong>Cuốn tiểu thuyết &ldquo;M&ugrave;a l&aacute; rụng trong vườn&rdquo; của nh&agrave; văn Ma Văn Kh&aacute;ng ho&agrave;n th&agrave;nh v&agrave;o th&aacute;ng 12 năm 1982, th&aacute;ng cận Tết. V&agrave; hai chương đầu của cuốn s&aacute;ch n&agrave;y l&agrave; sự mi&ecirc;u tả cảnh đ&oacute;n Tết, ăn Tết ở một gia đ&igrave;nh H&agrave; Nội. Thời gian của sự kiện được bắt đầu từ: Như b&acirc;y giờ, đang cữ đ&ocirc;ng r&eacute;t mướt, lại l&agrave; những ng&agrave;y gi&aacute;p Tết Nguy&ecirc;n đ&aacute;n..., v&agrave; kết th&uacute;c ở đ&uacute;ng giao thừa: Giao thừa! Giao điểm của cũ mới, dấu ch&acirc;n của năm cũ, nốt nhạc đầu ti&ecirc;n của một h&agrave;nh kh&uacute;c mới..., tức l&agrave; chỉ trong khoảng một tuần lễ l&agrave; tối đa. Một tuần lễ ấy, theo t&ocirc;i, đ&atilde; gom v&agrave;o bản th&acirc;n n&oacute; những n&eacute;t ch&iacute;nh đủ ph&aacute;c l&ecirc;n cảnh đ&oacute;n Tết, ăn Tết ở một giai đoạn chưa xa &ndash; những năm cuối thời bao cấp, đ&acirc;y l&agrave; cảnh đ&oacute;n Tết, ăn Tết ở c&aacute;c gia đ&igrave;nh c&aacute;n bộ c&ocirc;ng nh&acirc;n vi&ecirc;n thuộc c&aacute;c th&agrave;nh phố miền Bắc thời ấy.<br /><br /></strong></span><br /><br /><br /><br /><span style="font-size: large">Tết của thời chưa xa</span><br /><br /><u>HO&Agrave;I NAM<br /></u><br /><strong>1.</strong> <br />H&atilde;y bắt đầu từ c&aacute;i ăn theo đ&uacute;ng nghĩa đen của từ n&agrave;y. Trước hết, ch&uacute;ng ta xem chị L&yacute; - b&agrave; nội trợ đảm đang đ&aacute;o để của cả gia đ&igrave;nh - đ&atilde; mua về nh&agrave; những thực phẩm g&igrave; cho dịp Tết: Miếng thịt lợn ba chỉ, khổ mỡ dầy nửa gang tay, chềnh ềnh, trắng ngộn. C&agrave; chua đỏ hồng. C&agrave; rốt đỏ gạch. Miếng b&oacute;ng v&agrave;ng ngậy. B&oacute; h&agrave;nh xanh b&oacute;ng. Hoa s&uacute;p lơ trắng ng&agrave;... Tất cả chỉ l&agrave; thịt l&agrave; rau, l&agrave; miếng sống miếng ch&iacute;n vẫn ăn cả th&ocirc;i m&agrave; sao vẫn hiển nhi&ecirc;n vẻ đặc sắc kh&aacute;c thường.<br />Quả thực, để c&oacute; những m&oacute;n ăn ngon phục vụ cho gia đ&igrave;nh v&agrave;o ng&agrave;y Tết, người nội trợ phải nhớ để mua cả trăm thứ từ lớn đến nhỏ, điều chắc chắn sẽ l&agrave;m nản l&ograve;ng những anh đ&agrave;n &ocirc;ng vốn đuểnh đoảng. Nhưng đ&acirc;y l&agrave; người nội trợ của hơn hai mươi năm trước. C&ograve;n h&ocirc;m nay, c&aacute;c b&agrave; nội trợ từ ba mươi tuổi trở xuống hẳn sẽ lấy l&agrave;m ngạc nhi&ecirc;n rằng, tại sao người ta lại c&oacute; thể mua nhiều đến thế để phục vụ cho việc ăn uống trong v&agrave;i ng&agrave;y Tết? V&acirc;ng, c&aacute;i ăn c&aacute;i uống b&acirc;y giờ kh&ocirc;ng c&ograve;n l&agrave; điều nặng nề lắm với phần đ&ocirc;ng c&aacute;c gia đ&igrave;nh th&agrave;nh thị. ăn ng&agrave;y Tết kh&ocirc;ng kh&aacute;c ăn ng&agrave;y thường l&agrave; mấy. Nhưng ở thời bao cấp, n&oacute;i chung l&agrave; phải b&oacute;p miệng cả năm để được kho&aacute;i khẩu v&agrave;o dịp Tết ngắn ngủi một v&agrave;i ng&agrave;y. Nền sản xuất phi thị trường l&agrave; &ldquo;thủ phạm&rdquo; của sự &ldquo;đ&oacute;i g&oacute;p no dồn&rdquo; n&agrave;y, h&agrave;ng h&oacute;a đ&acirc;u c&oacute; sẵn để muốn l&uacute;c n&agrave;o mua l&uacute;c ấy, thậm ch&iacute; c&oacute; những thứ m&agrave; người kh&eacute;o lo toan phải mua v&agrave; để d&agrave;nh từ v&agrave;i th&aacute;ng trước Tết nếu muốn được ăn Tết cho ra Tết. Nền sản xuất phi thị trường cũng l&agrave; c&aacute;i nguy&ecirc;n cớ để c&oacute; thể cắt nghĩa được việc chị L&yacute; phải tranh gi&agrave;nh với &ldquo;thằng cung ti&ecirc;u&rdquo; hai chai rượu L&uacute;a mới &ndash; thứ rượu thượng hạng của ng&agrave;y ấy. Đơn giản th&ocirc;i, trong nền sản xuất n&agrave;y th&igrave; sản phẩm được ph&acirc;n phối theo chỉ ti&ecirc;u, thường l&agrave; &iacute;t khi thỏa m&atilde;n được nhu cầu của người lao động, v&igrave; thế, để c&oacute; th&ecirc;m được &iacute;t h&agrave;ng Tết mang về, phải biết &aacute;p đảo &ldquo;thằng cung ti&ecirc;u&rdquo; &ndash; người trực tiếp ph&acirc;n phối sản phẩm về từng đơn vị &ndash; bằng sự nịnh nọt hoặc bằng sự mồm năm miệng mười v&agrave; th&oacute;i vơ v&eacute;o như chị L&yacute; đ&atilde; l&agrave;m. C&aacute;i ng&agrave;y ấy n&oacute; thế! <br /><br /><strong>2.</strong> <br />Tiếp đến, ta h&atilde;y xem những thứ thực phẩm m&agrave; L&yacute; mua về đ&atilde; được chị chế biến ra sao. Đ&acirc;y l&agrave; cảnh L&yacute; g&oacute;i b&aacute;nh chưng, nh&igrave;n từ con mắt đầy say m&ecirc; của c&ocirc; em d&acirc;u t&ecirc;n Phượng: Tr&ocirc;ng chị lọc thịt k&igrave;a: lưỡi dao b&agrave;i mỏng như c&aacute;i l&aacute; l&uacute;a, sục v&agrave;o tảng thịt, r&agrave;nh rạch, tở từng l&aacute;t d&agrave;i gọn như x&eacute;m, tr&ocirc;ng đ&atilde; ph&aacute;t th&egrave;m. Miếng thịt g&oacute;i b&aacute;nh to bản, dầy vừa độ, c&oacute; cả mỡ cả nạc, ướp muối ti&ecirc;u, kh&ocirc;ng ướp nước mắm sợ để l&acirc;u b&aacute;nh thiu, xếp đầy ụ hai c&aacute;i b&aacute;t &ocirc; t&ocirc;. Chỗ đỗ v&agrave;ng tơi n&oacute;ng hổi. Tấm l&aacute; bọc lau miết, sạch b&oacute;ng. H&agrave;m răng nhỏ trắng ngời tước c&aacute;i cọng l&aacute;. Những ng&oacute;n tay b&uacute;p măng vặn c&aacute;i lạt giang mềm &oacute;ng ả. Một tiếng đồng hồ, g&oacute;i gọn thon lỏn yến rưỡi gạo nếp. Tất cả, vừa n&atilde;y c&ograve;n ngổn ngang th&uacute;ng mẹt, nồi ni&ecirc;u, gạo đỗ, l&aacute; lạt, giờ đ&atilde; chặt chịa ba chục c&aacute;i b&aacute;nh g&oacute;i kh&ocirc;ng khu&ocirc;n m&agrave; chiếc n&agrave;o cũng giống chiếc n&agrave;o, cao th&agrave;nh, vu&ocirc;ng g&oacute;c, đều như đ&uacute;c&rdquo;.<br /><br />T&ocirc;i kh&ocirc;ng d&aacute;m khẳng định c&aacute;i cảnh g&oacute;i b&aacute;nh chưng v&agrave; nấu cỗ ng&agrave;y Tết ấy l&agrave; cảnh của tất cả c&aacute;c gia đ&igrave;nh c&aacute;n bộ c&ocirc;ng nh&acirc;n vi&ecirc;n th&agrave;nh thị miền Bắc hồi cuối thời bao cấp. Nhưng chắc chắn, n&oacute; đang rất hiếm gặp được b&acirc;y giờ. Thời đại của si&ecirc;u thị, của fast food, của đủ thứ vui chơi ng&agrave;y Tết, &iacute;t ai h&igrave; hục ngồi g&oacute;i b&aacute;nh chưng để rồi lại phải bấm bụng ăn cả th&aacute;ng gi&ecirc;ng d&ugrave; đ&atilde; ớn tận cổ (v&igrave; bỏ đi th&igrave; tiếc). Đ&atilde; c&oacute; b&aacute;nh chưng b&aacute;n sẵn, mỗi nh&agrave; mua v&agrave;i chiếc thắp hương gia ti&ecirc;n, thế l&agrave; xong! Cỗ Tết cũng vậy, b&acirc;y giờ ăn uống &ldquo;phi&ecirc;n phiến&rdquo;, c&oacute; mấy người kỳ khu nấu nướng đến độ &ldquo;thăng hoa&rdquo; như chị L&yacute;! Nhưng ở đ&acirc;y, theo t&ocirc;i, ngo&agrave;i sự sung sướng v&agrave; ki&ecirc;u h&atilde;nh v&igrave; được bộc lộ m&igrave;nh, việc L&yacute; say sưa với c&ocirc;ng việc cỗ b&agrave;n ng&agrave;y Tết cũng đ&atilde; cho thấy phần n&agrave;o đ&oacute; cung c&aacute;ch ứng xử của con người hồi ấy. Đ&oacute; l&agrave; sự tr&acirc;n trọng, qu&yacute;, tiếc đối với c&aacute;c thứ thực phẩm m&agrave; c&oacute; khi cả năm họ mới một lần được thưởng thức, v&agrave;o dịp Tết. V&acirc;ng, đ&oacute; l&agrave; cung c&aacute;ch ứng xử của con người thời cả nước ăn kh&ocirc;ng đủ no. C&aacute;i ng&agrave;y ấy n&oacute; thế!<br /><br /><strong>3.</strong> <br />Mi&ecirc;u tả c&aacute;i Tết ở những năm cuối thời bao cấp, chuẩn bị bước sang thời đất nước đổi mới, hai chương đầu của M&ugrave;a l&aacute; rụng trong vườn cũng đ&atilde; kịp ghi lại một v&agrave;i dấu hiệu chuyển m&igrave;nh của x&atilde; hội, những dấu hiệu sẽ trở th&agrave;nh n&eacute;t trội, n&eacute;t phổ biến sau n&agrave;y.<br />C&aacute;i sự mặc chẳng hạn. Đ&acirc;y l&agrave; bộ c&aacute;nh m&agrave; L&yacute; diện khi sắm Tết về nh&agrave;: C&aacute;i &aacute;o thật l&agrave; đẹp! &Aacute;o liền mũ. Vải teclen, m&agrave;u s&ocirc;c&ocirc;la, cao sang từ chất vải tới sắc m&agrave;u, kiểu c&aacute;ch. Chưa hết! C&ograve;n lần b&ocirc;ng l&oacute;t b&ecirc;n trong. Chưa hết! C&ograve;n c&aacute;i kho&aacute;. Chưa hết! Khi c&aacute;i kh&oacute;a k&eacute;o tuột xuống, mắt Phượng lại một lần nữa ch&oacute;i lo&agrave; v&igrave; những mảng m&agrave;u đối lập, n&oacute;ng ẩm ở c&aacute;i &aacute;o len khu&ocirc;n b&oacute; th&acirc;n h&igrave;nh L&yacute; v&agrave; L&yacute; lại hiện ra dưới một sắc h&igrave;nh kh&aacute;c hẳn thường ng&agrave;y.<br /><br />Trong con mắt của d&acirc;n H&agrave; Nội ng&agrave;y nay &ndash; vốn diện quanh năm suốt th&aacute;ng, kh&ocirc;ng cần đợi ng&agrave;y Tết &ndash; th&igrave; trang phục như L&yacute; chẳng c&oacute; g&igrave; lạ. Nhưng ở thời đ&oacute;, khi m&agrave; cả nước đồng phục một m&agrave;u &aacute;o c&ocirc;ng nh&acirc;n, bộ đội, th&igrave; r&otilde; r&agrave;ng l&agrave; L&yacute; nổi l&ecirc;n như con c&ocirc;ng giữa bầy quạ. Chẳng thế m&agrave; Phượng, c&ocirc; em d&acirc;u qu&ecirc; m&ugrave;a với chiếc &aacute;o bud&ocirc;ng simili m&agrave;u cỏ &uacute;a, phải nh&igrave;n L&yacute; một c&aacute;ch trầm trồ. Gi&aacute; cả của những bộ trang phục ấy vượt qu&aacute; khả năng mua sắm của c&aacute;n bộ c&ocirc;ng nh&acirc;n vi&ecirc;n. Nhưng L&yacute; đ&atilde; mua, với triết l&yacute;: một khi đ&atilde; quyết định ăn chơi l&agrave; kh&ocirc;ng sợ tốn k&eacute;m!, như chị đ&atilde; từng tuy&ecirc;n bố với Phượng. Như vậy, qua sự diện Tết của L&yacute;, n&oacute;i theo một c&aacute;ch đ&aacute;nh gi&aacute; quen thuộc, l&agrave; đ&atilde; thấy nh&uacute; l&ecirc;n c&aacute;i mầm của t&acirc;m l&yacute; hưởng thụ giữa cảnh đất nước c&ograve;n nhiều kh&oacute; khăn!<br /><br />Chuyện mua hoa, c&acirc;y cảnh chơi Tết của L&yacute; cũng l&agrave; một sự bất thường giữa thời buổi ấy. Nếu b&agrave; ph&oacute; ph&ograve;ng vật tư ở x&iacute; nghiệp L&yacute; &ndash; phu nh&acirc;n của một t&acirc;n thứ trưởng &ndash; mua c&acirc;y quất ba trăm đồng, th&igrave; L&yacute; mua hẳn c&acirc;y quất gi&aacute; năm trăm đồng. L&yacute; mua biếu bố chồng, nhưng thực chất l&agrave; mua để tỏ r&otilde; m&igrave;nh chơi sang hơn vợ quan, để ve vuốt t&iacute;nh hiếu thắng của ch&iacute;nh m&igrave;nh. V&agrave; như vậy, c&oacute; thể n&oacute;i đ&acirc;y l&agrave; biểu hiện của t&acirc;m l&yacute; chơi trội chăng, khi m&agrave; cả nước &ldquo;chung một diện mạo, chung một t&acirc;m hồn&rdquo;?<br /><br />Trong sự ph&aacute;t triển tiếp tục của mạch truyện ở c&aacute;c chương sau, t&aacute;c giả đ&atilde; cho thấy kh&aacute; r&otilde; &yacute; đồ dụng b&uacute;t của m&igrave;nh khi nhấn mạnh ở nh&acirc;n vật L&yacute; những biểu hiện vừa kể tr&ecirc;n. Ch&iacute;nh t&acirc;m l&yacute; th&iacute;ch hưởng thụ v&agrave; th&oacute;i hiếu thắng, chơi trội sẽ l&agrave; những hạt mầm c&oacute; sẵn, để khi gặp điều kiện th&iacute;ch hợp, n&oacute; sẽ nảy nở v&agrave; biến L&yacute; th&agrave;nh một con người kh&aacute;c hẳn, một con người trượt d&agrave;i xuống hố thẳm vật chất, vị kỷ. C&oacute; thể n&oacute;i, đ&oacute; l&agrave; c&aacute;ch h&igrave;nh dung vấn đề con người kh&aacute; ti&ecirc;u biểu cho t&acirc;m thế một thời. T&aacute;c giả v&agrave; những con người c&ugrave;ng thời với &ocirc;ng, hẳn chẳng th&iacute;ch th&uacute; g&igrave; cuộc sống thiếu thốn đủ bề m&agrave; những &ocirc; tem phiếu đem lại, song trước những biểu hiện manh nha của một lối sống mới, kh&aacute;c với c&aacute;i m&igrave;nh quen thuộc, họ co lại, đầy &ldquo;cảnh gi&aacute;c&rdquo;, v&agrave; ti&ecirc;n lượng n&oacute; chủ yếu theo chiều hướng ti&ecirc;u cực. Từ c&aacute;i Tết ở một gia đ&igrave;nh c&aacute;n bộ H&agrave; Nội trong những năm đầu 1980, t&aacute;c giả đ&atilde; nh&igrave;n thấy c&aacute;i mới ấy, nhưng &ocirc;ng kh&ocirc;ng thể đo&aacute;n được rằng, rồi đ&acirc;y n&oacute; sẽ phổ biến to&agrave;n x&atilde; hội, phổ biến quanh năm (chứ kh&ocirc;ng cứ g&igrave; dịp Tết), v&agrave;, kh&ocirc;ng hẳn bao giờ n&oacute; cũng k&eacute;o theo hậu quả xấu. Nhưng, c&aacute;i ng&agrave;y ấy n&oacute; thế!<br /><br />Thời bao cấp, c&aacute;i thời chưa xa với đất nước ch&uacute;ng ta l&agrave; mấy, c&aacute;i thời in hằn trong k&yacute; ức của những người Việt Nam độ tuổi ba mươi trở l&ecirc;n. Nhưng với thế hệ kể từ 1985 trở đi, c&oacute; lẽ n&oacute; chỉ giống như thời của cổ t&iacute;ch buồn m&agrave; c&aacute;c bậc phụ huynh nhiều ho&agrave;i niệm vẫn thường &ocirc;n lại với nhau l&uacute;c tr&agrave; dư tửu hậu. C&aacute;i thời ấy người ta đ&oacute;n Tết, ăn Tết ra sao? Đọc hai chương đầu của M&ugrave;a l&aacute; rụng trong vườn sẽ thấy h&igrave;nh ảnh Tết của &ldquo;đ&ecirc;m trước đổi mới&rdquo; trong c&aacute;c gia đ&igrave;nh c&aacute;n bộ c&ocirc;ng nh&acirc;n vi&ecirc;n ở th&agrave;nh thị miền Bắc!<br /><br /></p><p>Nguồn: SK&amp;ĐS </p><p></p>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/3445.htm</link>
<title><![CDATA[Nhà văn NGUYỄN QUANG THÂN và niềm vui trần thế]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Ý kiến - đối thoại]]></category>
<pubDate>Tue, 06 Jan 2009 07:40:11 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/3445.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p><img class="insertimage" src="attachment.php?fid=598" border="0" width="103" height="99" align="left" /><span style="font-size: small"><strong>Nh&agrave; văn Nguyễn Quang Th&acirc;n n&oacute;i về nghiệp cầm b&uacute;t: &ldquo;Đ&oacute; c&oacute; thể l&agrave; nhu cầu bức thiết của nội t&acirc;m, sự ph&aacute;t tiết của thi&ecirc;n năng hay mong muốn để lại một dấu ấn trong cuộc đời, tạo dựng một t&ecirc;n tuổi... C&aacute;c nh&agrave; văn n&oacute;i chung l&agrave; thế, t&ocirc;i cũng kh&ocirc;ng ngoại lệ. T&ocirc;i chưa bao giờ xem viết văn l&agrave; cuộc dạo chơi hay việc tầm ph&agrave;o, vui đ&acirc;u chầu đấy. Viết văn - nhất l&agrave; văn xu&ocirc;i, l&agrave; lao động khổ sai, đ&ograve;i hỏi người viết phải c&oacute; nghề v&agrave; phải hao tốn nhiều t&acirc;m lực, thời gian...&rdquo;</strong></span> <br /><br /><br /><br /><br /></p><p><span style="font-size: large"><span style="font-size: medium">NH&Agrave; VĂN</span> NGUYỄN QUANG TH&Acirc;N </span><span style="font-size: medium">V&Agrave; NIỀM VUI TRẦN THẾ</span><br /><br />&quot;...C&aacute;i c&uacute;c &aacute;o ấy v&agrave;ng phải kh&ocirc;ng em/ N&oacute; kh&ocirc;ng trắng, đen hay đỏ/ N&oacute; m&agrave;u v&agrave;ng khoảnh khắc anh h&ocirc;n em/ N&oacute; v&agrave;ng, n&oacute; kh&ocirc;ng m&agrave;u đỏ/ Ph&iacute;a tr&ecirc;n ch&uacute;ng ta l&agrave; tượng Phật ngồi/ Giữa anh v&agrave; em l&agrave; c&aacute;i c&uacute;c &aacute;o/ Cột mốc bi&ecirc;n giới mong manh m&agrave; anh đ&atilde; d&agrave;nh trọn cuộc đời để vượt qua...&quot;, nh&agrave; văn Nguyễn Quang Th&acirc;n đ&atilde; viết những c&acirc;u thơ nồng ch&aacute;y như vậy khi y&ecirc;u... <br />N&agrave;o phải chỉ ri&ecirc;ng trong t&igrave;nh y&ecirc;u, trong cuộc sống v&agrave; với văn chương, anh lu&ocirc;n dấn th&acirc;n, chấp nhận trả gi&aacute; để đi đến c&ugrave;ng những kh&aacute;t vọng của m&igrave;nh. Anh kh&ocirc;ng hề hối tiếc về th&aacute;i độ sống đ&oacute;, bởi v&igrave;: &quot;T&ocirc;i l&agrave; người coi trọng cuộc sống v&agrave; khao kh&aacute;t được sống, được tự do s&aacute;ng tạo, được hưởng mọi niềm vui v&agrave; đau khổ của cuộc sống; niềm vui trần thế thường th&uacute; vị hơn thi&ecirc;n đường, sau khi m&igrave;nh đ&atilde; th&agrave;nh c&aacute;t bụi&quot;.<br /><br />@: Kh&ocirc;ng &iacute;t nh&agrave; văn quan niệm viết văn như một cuộc dạo chơi, c&ograve;n anh?<br /><strong>Nguyễn Quang Th&acirc;n</strong>: Tại sao người ta viết văn? Điều n&agrave;y rất kh&oacute; l&yacute; giải rạch r&ograve;i, cũng như kh&oacute; m&agrave; giải th&iacute;ch được t&igrave;nh y&ecirc;u. Chỉ c&oacute; thể n&oacute;i, c&oacute; rất nhiều thứ, vừa thi&ecirc;ng li&ecirc;ng lại vừa rất đời thường - th&uacute;c đẩy người ta cầm b&uacute;t viết văn. Đ&oacute; c&oacute; thể l&agrave; nhu cầu bức thiết của nội t&acirc;m, sự ph&aacute;t tiết của thi&ecirc;n năng hay mong muốn để lại một dấu ấn trong cuộc đời, tạo dựng một t&ecirc;n tuổi... C&aacute;c nh&agrave; văn n&oacute;i chung l&agrave; thế, t&ocirc;i cũng kh&ocirc;ng ngoại lệ. T&ocirc;i chưa bao giờ xem viết văn l&agrave; cuộc dạo chơi hay việc tầm ph&agrave;o, vui đ&acirc;u chầu đấy. Viết văn - nhất l&agrave; văn xu&ocirc;i, l&agrave; lao động khổ sai, đ&ograve;i hỏi người viết phải c&oacute; nghề v&agrave; phải hao tốn nhiều t&acirc;m lực, thời gian... D&ugrave; c&oacute; khả năng để chọn cho m&igrave;nh một v&agrave;i ng&agrave;nh nghề kh&aacute;c nhưng t&ocirc;i đ&atilde; đ&aacute;nh đổi tất cả để viết văn, chung th&acirc;n với n&oacute;, như thế cũng đủ thấy viết văn đối với t&ocirc;i quan trọng đến dường n&agrave;o.<br />&nbsp;<br />@ Nguyễn Quang Th&acirc;n trong cuộc đời v&agrave; Nguyễn Quang Th&acirc;n trong t&aacute;c phẩm l&agrave; hai con người đồng nhất hay kh&aacute;c biệt?<br /><strong>Nguyễn Quang Th&acirc;n</strong>: Ở c&aacute;c ng&agrave;nh nghề kh&aacute;c, thường thấy con người của c&ocirc;ng việc kh&aacute;c xa con người của đời thường; bởi khi l&agrave;m việc, mỗi người chỉ l&agrave; một bộ phận của hệ thống v&agrave; d&ugrave; &iacute;t hay nhiều, người ta buộc đ&aacute;nh mất c&aacute;i t&ocirc;i của m&igrave;nh mới l&agrave;m tr&ograve;n chức năng. Viết văn lại kh&aacute;c, viết văn ho&agrave;n to&agrave;n l&agrave; việc của c&aacute; nh&acirc;n. C&aacute;i t&ocirc;i của nh&agrave; văn thể hiện r&otilde; tr&ecirc;n từng chữ, từng d&ograve;ng, từng trang viết. Nếu rời khỏi c&aacute;i t&ocirc;i th&igrave; kh&ocirc;ng c&ograve;n l&agrave; nh&agrave; văn nữa. Ngoại trừ một số nh&agrave; văn cố &yacute; d&ugrave;ng một ng&ograve;i b&uacute;t kh&aacute;c v&igrave; l&yacute; do n&agrave;o đ&oacute;, th&igrave; những nh&agrave; văn ch&acirc;n th&agrave;nh sống như thế n&agrave;o sẽ viết như thế ấy. Con người đời thường v&agrave; con người trong t&aacute;c phẩm của nh&agrave; văn l&agrave; đồng nhất. Cũng như họa mi, nếu h&oacute;t tiếng chim g&aacute;y, n&oacute; chỉ l&agrave; con họa mi mồi. <br />Tuy nhi&ecirc;n, c&oacute; một thực tế đ&aacute;ng buồn l&agrave;, nền văn học của ch&uacute;ng ta hiện nay kh&ocirc;ng lớn, kh&ocirc;ng hay cũng bởi v&igrave; c&aacute;c nh&agrave; văn đ&atilde; tự đ&aacute;nh mất hoặc bị lấy mất kh&aacute; nhiều c&aacute;i t&ocirc;i của m&igrave;nh. Kh&ocirc;ng c&oacute; dấu ấn c&aacute; nh&acirc;n, giống nhau như cỏ th&igrave; đến đưa một c&aacute;i tin tr&ecirc;n b&aacute;o cũng kh&ocirc;ng ai đọc huống g&igrave; viết văn.<br />&nbsp;<br />@ V&igrave; sao nh&acirc;n vật tr&iacute; thức lu&ocirc;n chiếm một vị tr&iacute; quan trọng trong t&aacute;c phẩm của anh? <br /><strong>Nguyễn Quang Th&acirc;n</strong>: Tr&iacute; thức l&agrave; những người c&oacute; khả năng suy nghĩ một c&aacute;ch độc lập. &quot;Thức ăn&quot; duy nhất của người tr&iacute; thức l&agrave; tự do - như những c&acirc;u thơ của nh&agrave; thơ nữ Anna Akhmatova: &quot;D&ugrave; c&aacute;i chết nh&igrave;n em tận mắt/ Em sẽ bỏ phiếu bầu như anh đ&atilde; nhắc/ Cho c&aacute;i cửa được l&agrave; c&aacute;i cửa/ Cho c&aacute;i kh&oacute;a được l&agrave; c&aacute;i kh&oacute;a/ Cho con th&uacute; dữ dằn trong ngực em/ Được m&atilde;i l&agrave; một tr&aacute;i tim&quot;. <br />Nh&acirc;n vật tr&iacute; thức xuất hiện trong nhiều t&aacute;c phẩm của t&ocirc;i, ở từng t&aacute;c phẩm lại thể hiện những vấn đề, những mối quan hệ kh&aacute;c biệt. Ngay tiểu thuyết Hội thề sắp xuất bản (đ&atilde; chuyển thể th&agrave;nh kịch bản phim) thực chất cũng đề cập đến những vấn đề của tr&iacute; thức trong mối tương quan với n&ocirc;ng d&acirc;n v&agrave; với nhiều mặt kh&aacute;c của cuộc khởi nghĩa Lam Sơn...<br />&nbsp;<br />@ Cơ chế thị trường hiện đang t&aacute;c động v&agrave; chi phối đến nhiều mặt, nhiều lĩnh vực. N&oacute; c&oacute; ảnh hưởng đến hoạt động s&aacute;ng t&aacute;c của c&aacute;c nh&agrave; văn?<br /><strong>Nguyễn Quang Th&acirc;n</strong>: Cơ chế thị trường đ&atilde; c&oacute; từ l&acirc;u, khi người ta biết mua b&aacute;n v&agrave; x&atilde; hội c&oacute; h&agrave;ng h&oacute;a. Lịch sử cho thấy, biết bao nền văn học lớn đ&atilde; ph&aacute;t triển rực rỡ ngay trong nền kinh tế thị trường. Xin đừng đổ lỗi cho cơ chế thị trường. Cơ chế thị trường kh&ocirc;ng ảnh hưởng v&agrave; cũng kh&ocirc;ng g&acirc;y hậu quả g&igrave; đối với hoạt động văn học. <br /><br />@ Những năm gần đ&acirc;y, một số nh&agrave; văn nổi tiếng đ&atilde; viết về &quot;những sự thật đằng sau sự thật&quot;. Họ xoay chuyển ng&ograve;i b&uacute;t 180 độ, tự phủ nhận ch&iacute;nh m&igrave;nh... Anh nghĩ g&igrave; về hiện tượng n&agrave;y?<br /><strong>Nguyễn Quang Th&acirc;n</strong>: Đ&oacute; l&agrave; hiện tượng c&oacute; thật trong đời sống văn học. C&aacute;c nh&agrave; văn trong qu&aacute; tr&igrave;nh nhận thức, khi nhận ra đ&atilde; c&oacute; l&uacute;c m&igrave;nh nghĩ sai, n&oacute;i sai, viết sai (tự nguyện, a dua, hay cơ hội) th&igrave; b&acirc;y giờ sửa sai bằng c&aacute;ch n&oacute;i lại, viết lại... đ&uacute;ng với g&igrave; m&igrave;nh nghĩ. Nếu sự n&oacute;i lại, viết lại n&agrave;y l&agrave; ch&acirc;n thật v&agrave; đ&agrave;ng ho&agrave;ng, kh&ocirc;ng vụ lợi th&igrave; ch&uacute;ng ta n&ecirc;n chấp nhận. T&ocirc;i đ&aacute;nh gi&aacute; cao những nh&agrave; văn d&aacute;m n&oacute;i lại, viết lại một c&aacute;ch ch&acirc;n thật.<br /><br />@ Anh nhận x&eacute;t g&igrave; về lớp nh&agrave; văn trẻ hiện nay? <br /><strong>Nguyễn Quang Th&acirc;n</strong>: Họ c&oacute; nhiều ưu thế hơn so với lớp nh&agrave; văn đi trước. Những b&agrave;i học trong qu&aacute; khứ của thế hệ nh&agrave; văn đi trước kh&ocirc;ng ảnh hưởng nhiều đến lớp nh&agrave; văn trẻ, c&oacute; chăng chỉ kh&ecirc;u gợi ở họ kh&aacute;t vọng muốn viết hay hơn m&agrave; th&ocirc;i. Những nh&agrave; văn trẻ sẽ giải quyết những vấn đề của họ bằng c&aacute;ch ri&ecirc;ng của m&igrave;nh. Chỉ c&oacute; một nỗi buồn chung cho c&aacute;c thế hệ nh&agrave; văn gi&agrave; cũng như trẻ l&agrave;: cho đến h&ocirc;m nay, họ vẫn phải đấu tranh để đi t&igrave;m cho m&igrave;nh một kh&ocirc;ng gian s&aacute;ng tạo cần thiết.<br /><br />@ Người đọc nhận thấy chất erotic (t&iacute;nh dục) m&atilde;nh liệt trong nhiều t&aacute;c phẩm của anh. Đ&oacute; l&agrave; sự thể hiện sức mạnh của kh&aacute;t vọng sống?<br /><strong>Nguyễn Quang Th&acirc;n</strong>: Nếu nh&agrave; văn cố &yacute; viết về t&iacute;nh dục với mục đ&iacute;ch n&agrave;o đ&oacute; để c&acirc;u kh&aacute;ch... th&igrave; người đọc dễ d&agrave;ng nhận ra ngay. Tr&aacute;i lại, khi viết về t&iacute;nh dục l&agrave; y&ecirc;u cầu của tự th&acirc;n t&aacute;c phẩm v&agrave; của bản th&acirc;n t&aacute;c giả th&igrave; đ&oacute; ch&iacute;nh l&agrave; nghệ thuật.<br /><br />@ Ngo&agrave;i viết văn, anh c&ograve;n viết b&aacute;o. Những b&agrave;i b&aacute;o của anh đầy t&iacute;nh phản biện trước những vấn đề thời sự. Anh c&oacute; hứng th&uacute; v&agrave; đam m&ecirc; với việc viết b&aacute;o như đ&atilde; hứng th&uacute; v&agrave; đam m&ecirc; với viết văn?<br /><strong>Nguyễn Quang Th&acirc;n</strong>: Vợ chồng t&ocirc;i chỉ sống bằng ng&ograve;i b&uacute;t với việc viết văn v&agrave; viết b&aacute;o. T&ocirc;i rất hứng th&uacute; với việc viết b&aacute;o bởi t&iacute;nh năng động, thời sự của n&oacute;. T&ocirc;i l&agrave; người viết b&aacute;o tự do - một nh&agrave; văn viết b&aacute;o. T&ocirc;i viết b&aacute;o bằng c&aacute;ch nh&igrave;n ri&ecirc;ng từ g&oacute;c độ của t&ocirc;i. Người ta c&oacute; thể cho in hoặc kh&ocirc;ng, chẳng c&oacute; g&igrave; r&agrave;ng buộc. C&oacute; thể t&ocirc;i kh&ocirc;ng viết hết được 100% những suy nghĩ của m&igrave;nh, nhưng t&ocirc;i kh&ocirc;ng bao giờ viết ngược lại những điều m&igrave;nh nghĩ. <br /><br />@ Anh đ&atilde; từng viết những c&acirc;u thơ nồng n&agrave;n về t&igrave;nh y&ecirc;u của anh với chị Dạ Ng&acirc;n... H&igrave;nh như dạo n&agrave;y anh kh&ocirc;ng c&ograve;n l&agrave;m thơ nữa...?<br /><strong>Nguyễn Quang Th&acirc;n</strong>: Đ&acirc;u phải cứ muốn l&agrave; l&agrave;m thơ được... T&ocirc;i c&oacute; l&agrave;m thơ nhưng chưa in bao giờ. T&ocirc;i m&ecirc; thơ của nh&agrave; thơ nữ Anna Akhmatova v&agrave; đ&atilde; dịch 40 b&agrave;i thơ của b&agrave;. Sắp tới c&oacute; thể t&ocirc;i sẽ cho ra mắt một tuyển tập dịch thơ Anna Akhmatova.<br /><br />@ Cuộc t&igrave;nh của anh v&agrave; chị Dạ Ng&acirc;n đ&atilde; trải qua nhiều thử th&aacute;ch trước khi cả hai về được với nhau. B&acirc;y giờ, sau nhiều năm trong h&ocirc;n nh&acirc;n, t&igrave;nh y&ecirc;u của anh chị c&oacute; g&igrave; thay đổi so với một thời y&ecirc;u m&atilde;nh liệt, bất chấp tất cả thuở ấy...?<br /><strong>Nguyễn Quang Th&acirc;n</strong>: Ch&uacute;ng t&ocirc;i b&igrave;nh thường như bao đ&ocirc;i vợ chồng kh&aacute;c. T&igrave;nh y&ecirc;u c&oacute; thay đổi g&igrave; khi trải qua h&ocirc;n nh&acirc;n th&igrave; cũng theo quy luật b&igrave;nh thường. C&oacute; những khi ch&uacute;ng t&ocirc;i thấy y&ecirc;u nhau hơn cả thuở ban đầu, nhưng cũng c&oacute; những l&uacute;c lại thấy phải chịu đựng, chấp nhận nhau... Điều quan trọng l&agrave; ch&uacute;ng t&ocirc;i kh&ocirc;ng thể sống thiếu nhau v&agrave; c&oacute; lẽ đấy ch&iacute;nh l&agrave; t&igrave;nh y&ecirc;u. N&oacute; vượt qua mọi nh&agrave;m ch&aacute;n c&oacute; thể c&oacute; của h&ocirc;n nh&acirc;n.<br /><br />@ C&aacute;m ơn anh đ&atilde; d&agrave;nh cho PNCN cuộc tr&ograve; chuyện n&agrave;y.<br /></p><p>Nguồn: <u>DIỄM CHI</u> &ndash; B&aacute;o PNCN<br /></p><p></p>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/3444.htm</link>
<title><![CDATA[Chỉ tại cái Chúa Xuân - TRẦN ĐĂNG KHOA]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tác phẩm của bạn bè]]></category>
<pubDate>Mon, 05 Jan 2009 10:00:50 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/3444.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p><img class="insertimage" src="attachment.php?fid=597" border="0" width="82" height="113" align="left" /><span style="font-size: small"><strong>V&acirc;ng, đ&uacute;ng thế. Tất cả chỉ tại c&aacute;i Ch&uacute;a Xu&acirc;n! M&ugrave;a xu&acirc;n đến cũng c&oacute; kh&aacute;c. Đầu ti&ecirc;n l&agrave; kh&uacute;c gỗ mục vẫn d&agrave;nh để luộc b&aacute;nh c&ograve;n thừa,&nbsp; vứt lăn l&oacute;c ở sau bếp, bỗng nảy l&ecirc;n một c&aacute;i lộc biếc. Rồi c&acirc;y cối đ&acirc;m chồi. Hoa cỏ ng&agrave;o ngạt. H&igrave;nh như ch&uacute;ng&nbsp; đang toả hương để m&ecirc; hoặc nhau, c&aacute;m dỗ nhau. Thi&ecirc;n nhi&ecirc;n c&ograve;n thế, huống hồ con người. Thảo n&agrave;o lũ trai g&aacute;i m&acirc;ng m&acirc;ng cứ ch&aacute;y phừng phừng như những ngọn đuốc. Đến cả lũ g&aacute;i l&agrave;ng cũng tươi n&otilde;n. Cặp m&ocirc;i ướt đỏ, bầu m&aacute; ch&iacute;n ửng như những quả t&aacute;o T&acirc;y, khiến những g&atilde; đứng đắn, c&oacute; tiếng nghi&ecirc;m trang như những vị th&aacute;nh sống, bỗng trở th&agrave;nh những kẻ d&acirc;m dục, đồi truỵ, bởi đầu &oacute;c to&agrave;n nghĩ đến những chuyện m&agrave; c&aacute;c bậc t&uacute;c nho xưa cho l&agrave; bậy bạ.</strong></span><br /><br /><br /><br /><br /><br /><span style="font-size: large">Chỉ tại c&aacute;i Ch&uacute;a xu&acirc;n</span><br /><br /><u>TRẦN ĐĂNG KHOA</u><br /></p><p>&Ocirc;ng l&atilde;o Vậng 72 tuổi cũng kh&ocirc;ng thể sống y&ecirc;n được trong những năm cuối đời. L&atilde;o quyết định cưới vợ. Điều n&agrave;y thực t&igrave;nh cũng kh&ocirc;ng c&oacute; g&igrave; mới. C&aacute;ch đ&acirc;y hơn một năm, L&atilde;o cũng đ&atilde; đ&ograve;i lấy vợ rồi. Nhưng lũ con ch&aacute;u l&atilde;o kh&ocirc;ng chịu. Ch&uacute;ng phản đối rầm rầm. Đầu ti&ecirc;n l&agrave; thằng Cả: <br />- Kh&ocirc;ng được đ&acirc;u, bố ạ. Nghịch mắt lắm! Chẳng g&igrave; con cũng l&agrave; Tổng Gi&aacute;m đốc một doanh nghiệp lớn. Lũ nh&acirc;n vi&ecirc;n sẽ nh&igrave;n con như thế n&agrave;o?.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <br />Thằng Hai cũng đắn đo:<br />- Ch&uacute;ng con cũng chẳng muốn giam h&atilde;m bố l&agrave;m g&igrave;. Con nu&ocirc;i cha kh&ocirc;ng bằng b&agrave; nu&ocirc;i &ocirc;ng. Mẹ con th&igrave; mất l&acirc;u rồi. Bố cũng c&oacute; thể t&igrave;m một người bầu bạn cho tuổi gi&agrave; đỡ hiu quạnh. Nhưng bố phải chọn một b&agrave; go&aacute;, hay bất cứ b&agrave; n&agrave;o cao tuổi cũng được. Đằng n&agrave;y, bố lại lấy c&aacute;i con &Ocirc;sin...<br />- Ơ hay, thế tao lấy vợ cho tao hay lấy vợ cho ch&uacute;ng m&agrave;y?&nbsp; - L&atilde;o Vậng quắc mắt - Chọn vợ th&igrave; phải chọn c&ocirc; trẻ đẹp, chứ sao lại chọn b&agrave; gi&agrave;? Thế th&igrave; lấy vợ l&agrave;m g&igrave;? Để đưa nhau ra nghĩa địa chắc?<br />- Nhưng kh&ocirc;ng được &ocirc;ng ạ - Lũ ch&aacute;u chắt nhao nhao - Ch&uacute;ng ch&aacute;u biết gọi n&oacute; bằng g&igrave;? Bằng b&agrave; &agrave;? &Ocirc;i giời ơi. Một con &Ocirc;sin nh&atilde;i nh&eacute;p bỗng chốc l&ecirc;n b&agrave;!. Kh&ocirc;ng! Kh&ocirc;ng thể c&oacute; chuyện ấy!<br /><br />&nbsp;Thế l&agrave; th&agrave;nh đ&agrave;n ong vỡ tổ. L&atilde;o Vậng biết m&igrave;nh kh&ocirc;ng thể &quot;trị&quot; được bọn giặc c&aacute;i n&agrave;y. Phải c&oacute; kế s&aacute;ch. Nhưng rồi vẫn kh&ocirc;ng kịp. Với bọn Hồng vệ binh ấy th&igrave; kh&ocirc;ng thể nhu nhơ. Ngay lập tức h&ocirc;m sau, &quot;con &Ocirc;sin giời đ&aacute;nh&quot; đ&atilde; bị ch&uacute;ng đuổi ra khỏi nh&agrave;.<br /><br />Kh&ocirc;ng c&ograve;n &Ocirc;sin th&igrave; con ch&aacute;u phải thay nhau l&agrave;m &Ocirc;sin hầu hạ &ocirc;ng. M&agrave; giời ạ. L&agrave;m &Ocirc;sin cũng đ&acirc;u c&oacute; dễ. Lũ con,&nbsp; ch&aacute;u thương cha, qu&yacute; &ocirc;ng, nhưng ch&uacute;ng cũng đ&acirc;u đ&atilde; trực tiếp chăm s&oacute;c cha, &ocirc;ng được đến một ng&agrave;y. B&acirc;y giờ th&igrave; đứa n&agrave;o cũng khiếp đảm. Mới hay &ocirc;ng l&agrave; cỗ m&aacute;y m&agrave; đinh ốc với b&ugrave; loong đều hỏng hết cả rồi. Hay n&oacute;i cho ch&iacute;nh x&aacute;c hơn, &ocirc;ng ch&iacute;nh l&agrave; một c&aacute;i th&ugrave;ng nước đ&atilde; bị hỏng v&ograve;i. V&ograve;i đ&atilde; hỏng th&igrave; l&agrave;m sao ngăn được? M&agrave; đ&acirc;u chỉ c&oacute; nước. C&ograve;n cả b&atilde; nữa chứ. M&agrave; b&atilde; mới h&atilde;i. Lũ ch&aacute;u cứ suốt ng&agrave;y phải đổ b&ocirc; rồi giặt giũ cho &ocirc;ng. Khiếp qu&aacute;. C&oacute; đứa bỏ cả cơm. Kh&ocirc;ng nuốt nổi. Cứ đến phi&ecirc;n bị cắt cử chăm &ocirc;ng l&agrave; ch&uacute;ng run sợ, chẳng kh&aacute;c g&igrave; phải l&ecirc;n đoạn đầu đ&agrave;i. Ch&uacute;ng quyết định lại thu&ecirc; đứa gi&uacute;p việc. Nhưng chẳng ai gi&aacute;m l&agrave;m. Đứa n&agrave;o cố gắng lắm cũng chỉ được ba buổi: &quot;&Ocirc;ng kh&oacute; t&iacute;nh qu&aacute;, ch&aacute;u kh&ocirc;ng chiều được đ&acirc;u!&quot;. Thế rồi lại bỏ. Ba triệu một th&aacute;ng cũng bỏ. Số tiền lương ấy đ&acirc;u c&oacute; thấp. Đến cả tay kỹ sư bậc trưởng ở Tổng c&ocirc;ng ty thằng Cả cũng chẳng c&oacute; được mức lương như trong mơ ấy. Vậy m&agrave; rồi vẫn kh&ocirc;ng xong. Thế mới biết c&aacute;i con &Ocirc;sin ấy c&oacute; sức chịu đựng giỏi thật. Hay l&agrave; lại gọi n&oacute; về? M&agrave; đ&atilde; đuổi người ta đi rồi, đ&atilde; chắc g&igrave; người ta chịu trở lại. <br /><br />Đ&uacute;ng l&agrave; con &Ocirc;sin kh&ocirc;ng trở lại thật. N&oacute; bảo, n&oacute; kh&ocirc;ng phải &Ocirc;sin. Chưa bao giờ n&oacute; l&agrave;m &Ocirc;sin cho &ocirc;ng cụ cả. ồ, ho&aacute; ra bấy l&acirc;u nay, n&oacute; chăm ch&uacute;t người y&ecirc;u ch&uacute; đ&acirc;u c&oacute; phải l&agrave;m phận sự của một con ở. Chỉ c&oacute; t&igrave;nh y&ecirc;u mới gi&uacute;p người ta vượt qua bao nỗi kinh ho&agrave;ng. Thế l&agrave; lũ con ch&aacute;u đ&agrave;nh phải để cho &ocirc;ng cụ lấy con &Ocirc;sin ấy l&agrave;m vợ. Khi l&atilde;o Vậng ưng thuận theo &yacute; ch&aacute;u con th&igrave; ch&uacute;ng sướng lắm. Sường như người vừa tr&uacute;t được một g&aacute;nh nặng.<br /><br />Đ&aacute;m cưới tổ chức kh&aacute; linh đ&igrave;nh. Cũng lễ ăn hỏi. Cũng người đội m&acirc;m quả. Ch&uacute; rể cũng com l&ecirc; c&agrave; vạt, c&agrave;i trước ngực một đo&aacute; hoa hồng. Lũ con ch&aacute;u chỉ muốn xu&ecirc; xoa nhưng kh&ocirc;ng được. L&atilde;o Vậng bảo: <br />- Tao th&igrave; thế n&agrave;o cũng xong. Nhưng người ta dẫu sao cũng lấy chồng lần đầu. Kh&ocirc;ng thể l&uacute;i x&uacute;i... <br />- Con c&oacute; ngại tốn k&eacute;m g&igrave; đ&acirc;u - Thằng con cả ph&acirc;n bua - Nhưng sợ bố kh&ocirc;ng thể chịu được sự c&agrave; rầm c&agrave; rề. Hay l&agrave; bố đeo c&aacute;i t&uacute;i. Phải rồi, bố phải đeo c&aacute;i t&uacute;i của bệnh viện. Kẻo rồi đang tiệc cưới, bố lại phun nước ra...<br />- Thế anh tưởng m&aacute;y t&ocirc;i hỏng v&ograve;i &agrave;? C&ograve;n l&acirc;u nh&aacute;! Anh c&oacute; lớn m&agrave; vẫn chẳng c&oacute; kh&ocirc;n đ&acirc;u. Phải phải học nữa mới th&agrave;nh người được con ạ.&quot;<br /><br />&Ocirc;ng l&atilde;o cười vang nh&agrave;. L&uacute;c bấy giờ, lũ con ch&aacute;u mới biết m&igrave;nh đ&atilde; bị &ocirc;ng cụ đưa v&agrave;o trận đồ b&aacute;t qu&aacute;i. Ho&aacute; ra l&atilde;o Vậng lập mưu để cưới vợ. Khiếp qu&aacute;.&nbsp; Kh&ocirc;ng ai c&oacute; thể ngờ được. &Ocirc;ng l&atilde;o vốn l&agrave; một người hiền l&agrave;nh, củ mỉ c&ugrave; m&igrave;.. C&aacute;i tr&ograve; &quot;khủng bố&quot; qu&aacute;i quỷ n&agrave;y, chắc chỉ c&oacute; c&aacute;i Ch&uacute;a Xu&acirc;n x&uacute;i bẩy.</p><p></p>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/3443.htm</link>
<title><![CDATA[VÕ THỊ HẢO ngây thơ như gái mười ba]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tư liệu văn nghệ sĩ]]></category>
<pubDate>Mon, 05 Jan 2009 09:46:25 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/3443.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p><img class="insertimage" src="attachment.php?fid=596" border="0" width="85" height="111" align="left" /><span style="font-size: small"><strong>B&aacute;o ch&iacute; l&agrave; nghề đến trước, văn chương l&agrave; nợ duy&ecirc;n nợ kiếp nhưng đến sau. Năm 1989, Người g&aacute;nh nước thu&ecirc; - truyện ngắn đầu ti&ecirc;n của nh&agrave; văn V&otilde; Thị Hảo xuất hiện tr&ecirc;n b&aacute;o Phụ nữ Thủ đ&ocirc;. Kể từ đ&oacute;, mọi người biết đến V&otilde; Thị Hảo với tư c&aacute;ch l&agrave; một nh&agrave; văn hơn l&agrave; nh&agrave; b&aacute;o. Kể về truyện ngắn đầu ti&ecirc;n n&agrave;y, chị bảo, &ldquo;Viết v&igrave; thương hai &ocirc;ng b&agrave; gi&agrave; g&aacute;nh nước thu&ecirc; rất khổ ở đầu ng&otilde;. Thương m&agrave; cũng rất khổ t&acirc;m v&igrave; kh&ocirc;ng l&agrave;m g&igrave; để gi&uacute;p được họ. Gia cảnh họ cứ &aacute;m ảnh m&atilde;i trong t&acirc;m tr&iacute;, thế rồi viết&rdquo;. <br /><br /></strong></span><br /><br /><br /><br /><span style="font-size: large">Nh&agrave; văn V&otilde; Thị Hảo: Ng&acirc;y thơ như g&aacute;i mười ba<br /></span><br /><strong>Từ bồi lịch, t&ocirc; m&agrave;u đến vẽ &aacute;o cho tượng đất nung</strong> <br /><br />Hỏi v&igrave; sao chị lại đến với văn chương kể cả khi nh&agrave; văn kh&ocirc;ng thể sống được bằng nghề? Chị trả lời đơn giản: &ldquo;V&igrave; y&ecirc;u văn chương. V&igrave; thấy hạnh ph&uacute;c lắm khi đọc được những t&aacute;c phẩm hay. V&agrave; đ&oacute; l&agrave; niềm hạnh ph&uacute;c kh&ocirc;ng mất đi, kh&ocirc;ng mong manh v&igrave; n&oacute; ở trong ta. V&agrave; quan trọng hơn nữa: v&igrave; cuộc sống c&oacute; qu&aacute; nhiều ngang tr&aacute;i v&agrave; bất c&ocirc;ng. Cũng c&oacute; rất nhiều c&aacute;i đẹp. Nhưng trước hết, c&oacute; lẽ l&agrave; v&igrave; số phận&rdquo;. <br /><br />Kh&ocirc;ng r&otilde; số phận c&oacute; bắt hễ ai theo nghề viết th&igrave; kiếp đời phải c&ocirc; độc v&agrave; kh&oacute; thể y&ecirc;n bằng phẳng lặng? V&agrave;o những năm 80, nhiều c&aacute;n bộ c&ocirc;ng chức ở H&agrave; Nội tự cải thiện bằng c&aacute;ch nu&ocirc;i lợn v&agrave; g&agrave; c&ocirc;ng nghiệp trong nh&agrave; vệ sinh, nhiều muỗi qu&aacute; th&igrave; mắc m&agrave;n cho lợn để lợn khỏi chết. C&ograve;n nh&agrave; văn V&otilde; Thị Hảo ngo&agrave;i viết b&aacute;o l&agrave; c&ocirc;ng việc ch&iacute;nh, chị c&oacute; việc l&agrave;m th&ecirc;m ở Nh&agrave; xuất bản Văn h&oacute;a. C&ocirc;ng việc khi đ&oacute; l&agrave; bồi lịch v&agrave; t&ocirc; m&agrave;u l&ecirc;n những tờ in sẵn. Để nu&ocirc;i con, chị c&ograve;n đi t&ocirc; mắt, m&agrave;y, vẽ &aacute;o cho tượng đất nung... Sau 12 giờ đ&ecirc;m mới l&agrave; l&uacute;c V&otilde; Thị Hảo tự cho ph&eacute;p m&igrave;nh được nghỉ ngơi. V&agrave; th&oacute;i quen chỉ ngủ sau 12 giờ c&ograve;n đeo đẳng đến hiện tại. Trước kia th&igrave; l&agrave; để bồi lịch, t&ocirc; tranh, bi&ecirc;n tập, viết b&agrave;i. B&acirc;y giờ th&igrave; để viết v&agrave; vẽ. <br /><br />Chị kể lại, ng&agrave;y đ&oacute;, con c&ograve;n nhỏ, nhiều khi một tay &ocirc;m con, một tay nấu cơm. Hoặc một tay &ocirc;m con ngủ trong l&ograve;ng, một tay viết truyện ngắn. Chị l&agrave; con &uacute;t trong gia đ&igrave;nh, v&igrave; thế, kh&ocirc;ng biết bế em, kh&ocirc;ng biết đi chợ. Khi mới sinh Uy&ecirc;n Ly, chị kh&ocirc;ng biết bế. Nhưng chỉ l&oacute;ng ng&oacute;ng một ch&uacute;t l&agrave; bế được. Lại c&ograve;n học được c&aacute;ch tắm cho con rất nhanh nữa. Chị bảo: &ldquo;Khi c&oacute; con l&agrave; l&agrave;m được hết. C&aacute;i g&igrave; kh&ocirc;ng biết th&igrave; giở s&aacute;ch ra, kể cả c&aacute;ch cho con ăn v&agrave; tắm cho con&rdquo;. <br /><br />Nh&agrave; văn V&otilde; Thị Hảo rất thương con. Điều n&agrave;y lu&ocirc;n thấy được khi c&oacute; dịp l&agrave; chị t&igrave;m mọi c&aacute;ch để mang đến những cơ hội thuận lợi, mong sao c&aacute;c con bước đi tr&ecirc;n con đường đừng qu&aacute; vất vả như mẹ. Để c&oacute; tiền cho con học chuy&ecirc;n ngữ từ nhỏ, kiếm được việc l&agrave;m th&ecirc;m cũng kh&ocirc;ng đơn giản. Với chị, dạy được con, quan trọng l&agrave; người mẹ phải hiểu con v&agrave; sống gương mẫu. Chị thường dạy con bằng c&aacute;ch viết thư cho con. Ng&agrave;y trước chưa c&oacute; email th&igrave; viết thư tay để tr&ecirc;n gối. B&acirc;y giờ th&igrave; d&ugrave;ng email rất tiện. Ba mẹ con l&acirc;u l&acirc;u đi ăn với nhau để chuyện tr&ograve; hoặc đi chơi. Chia sẻ cảm x&uacute;c khi xem phim hay c&aacute;c t&aacute;c phẩm văn học nghệ thuật, b&aacute;o ch&iacute; cũng l&agrave; một c&aacute;ch hướng dẫn thẩm mỹ cho con. &ldquo;T&ocirc;i kh&ocirc;ng lấy chồng sau ly h&ocirc;n v&igrave; kh&ocirc;ng muốn c&aacute;c con buồn, mặc d&ugrave; con t&ocirc;i sống rất hiện đại, cởi mở v&agrave; mong muốn mẹ hạnh ph&uacute;c&rdquo;- chị Hảo t&acirc;m sự. &ldquo;Khi viết, t&ocirc;i nghĩ đến cha mẹ của t&ocirc;i v&agrave; c&aacute;c con. Cha mẹ t&ocirc;i th&iacute;ch sự cương trực. C&aacute;c con t&ocirc;i cần một người mẹ đ&agrave;ng ho&agrave;ng v&agrave; c&oacute; tr&iacute; tuệ, cần một người mẹ biết v&igrave; c&aacute;c con v&agrave; v&igrave; cộng đồng. Để con c&oacute; thể y&ecirc;u lao động, c&oacute; niềm vui sống v&agrave; ngẩng cao đầu, trước hết mẹ phải biết ngẩng đầu, biết vượt qua kh&oacute; khăn, kh&ocirc;ng than v&atilde;n, kh&ocirc;ng c&aacute;u kỉnh v&agrave; c&oacute; nghị lực&rdquo;. <br /><br /><strong>Đề ph&ograve;ng qu&aacute; th&agrave;nh h&egrave;n <br /><br /></strong>D&ugrave; c&oacute; sống trong kh&oacute; khăn hay gặp những trắc trở tưởng kh&ocirc;ng vượt qua được, chị Hảo vẫn gắng mang nụ cười đến cho con. Chị rất hay b&agrave;y tr&ograve; để cả ba mẹ con c&ugrave;ng vui. Từ c&ugrave;ng nhau nhảy m&uacute;a, vẽ mặt hề, đặt lời c&aacute;c b&agrave;i h&aacute;t buồn cười cho đến tr&ograve; buộc chăn l&ecirc;n đầu, vẽ r&acirc;u, đ&oacute;ng c&aacute;c vai, d&ugrave;ng chổi l&agrave;m đ&agrave;n violon, d&ugrave;ng gối l&agrave;m đ&agrave;n organ, tạo th&agrave;nh một ban nhạc... Ba mẹ con cứ vừa tự diễn tự thưởng thức v&agrave; c&ugrave;ng cười lăn lộn. <br /><br />C&oacute; lẽ, ch&iacute;nh v&igrave; những tiếng cười từ bao nỗi buồn dằng dặc ấy, V&otilde; Thị Hảo thường rất th&iacute;ch tham gia c&aacute;c tr&ograve; ph&aacute; ph&aacute;ch, nghịch ngợm vốn chỉ c&oacute; ở bọn trẻ con chưa kịp lớn. C&oacute; l&uacute;c chị l&agrave; người nghĩ ra tr&ograve; nghịch, nếu kh&ocirc;ng, chỉ chờ người khởi xướng l&agrave; hưởng ứng rất nhiệt t&igrave;nh. Tại trại viết tiểu thuyết, chị c&ograve;n dụ những cụ ngo&agrave;i bảy mươi tuổi l&agrave;m g&agrave; g&aacute;y, nằm l&ecirc;n b&agrave;n l&agrave;m b&aacute;nh ga-t&ocirc;, l&agrave;m đao phủ của Di&ecirc;m Vương... Bạn viết c&oacute; cuộc đi chơi n&agrave;o cũng thấy chị c&oacute; mặt ngay lập tức. Kh&ocirc;ng hiểu duy&ecirc;n cớ g&igrave; m&agrave; lần n&agrave;o đi c&ugrave;ng, cũng thấy chị đ&ograve;i chung ph&ograve;ng với PGS.TS. Nguyễn Thị Minh Th&aacute;i. Mặc kệ việc nhiều khi chị trở th&agrave;nh ti&ecirc;u điểm tr&ecirc;u ghẹo của b&agrave; Tiến sĩ lắm chi&ecirc;u v&agrave; h&agrave;i hước n&agrave;y. M&agrave; đ&uacute;ng hơn, kể cả bị tr&ecirc;u ghẹo th&igrave; nh&agrave; văn V&otilde; Thị Hảo cũng kh&ocirc;ng biết m&agrave; đối đ&aacute;p hoặc phản ứng lại. Thường th&igrave; chị vẫn điệu đ&agrave;, chớp mắt ng&acirc;y thơ cho đến gần chục ng&agrave;y sau nếu c&oacute; gặp th&igrave; mới khoe l&agrave; tớ hiểu h&ocirc;m ấy c&acirc;u chuyện c&oacute; phải thực ra l&agrave; thế n&agrave;y, thế n&agrave;y... kh&ocirc;ng? Hoặc giả dụ c&oacute; anh nh&agrave; thơ n&agrave;o m&ecirc; b&oacute;ng hồng m&agrave; muốn bu&ocirc;ng c&acirc;u đưa đẩy t&aacute;n tỉnh th&igrave; cũng đ&agrave;nh ngượng mặt, tr&acirc;n người v&igrave; chị kh&ocirc;ng c&oacute; ch&uacute;t phản ứng n&agrave;o (hoặc kh&ocirc;ng hiểu hoặc giả vờ kh&ocirc;ng hiểu), y như &ldquo;nước đổ l&aacute; khoai&rdquo;. <br /><br />Kh&ocirc;ng &iacute;t người thắc mắc về sự ng&acirc;y thơ của nh&agrave; văn V&otilde; Thị Hảo, nhiều khi, thấy chị ng&acirc;y thơ đến nỗi tưởng chừng đ&oacute;ng kịch, nhưng gần l&acirc;u, th&acirc;n l&acirc;u mới hay rằng l&agrave; chị l&agrave; người sống thật.<br />&ldquo;Bạn b&egrave; bảo t&ocirc;i ng&acirc;y thơ c&oacute; thể họ muốn n&oacute;i về những quyết định đột ngột &ldquo;chết người&rdquo; của t&ocirc;i&rdquo; - chị Hảo n&oacute;i - &ldquo;Những quyết định đ&oacute; l&agrave; những bước ngoặt thường đem lại thiệt th&ograve;i chắc chắn cho t&ocirc;i, c&oacute; thể thấy nhỡn tiền, m&agrave; người tỉnh t&aacute;o kh&ocirc;ng ai l&agrave;m thế, trong khi đang ổn định&rdquo;. Chẳng hạn, đ&oacute; l&agrave; việc chị chuyển c&ocirc;ng t&aacute;c từ chỗ thu nhập cao sang thu nhập thấp, quyết định kh&ocirc;ng l&agrave;m quản l&yacute;, hoặc xin về hưu sớm, rồi chuyển ngoặt sang kinh doanh. Kể cả việc chuyển sang vẽ tranh cũng đột ngột. Tự chị cũng kh&ocirc;ng hiểu v&igrave; sao. Chị chẳng bao giờ nghĩ m&igrave;nh sẽ vẽ. Thế m&agrave; giờ đ&acirc;y kh&ocirc;ng vẽ kh&ocirc;ng được. Nh&agrave; văn V&otilde; Thị Hảo l&agrave; thế, thường quyết định theo điều m&agrave; m&igrave;nh cảm thấy, rồi mới kiểm tra lại bằng l&yacute; tr&iacute; sau. <br /><br />&ldquo;V&otilde; Thị Hảo ng&acirc;y thơ như g&aacute;i mười bảy ấy&rdquo;, c&oacute; lần, nh&agrave; văn Hồ Anh Th&aacute;i thốt l&ecirc;n như thế, khi được hỏi lại, chị n&oacute;i: &ldquo;T&ocirc;i thấy m&igrave;nh giống g&aacute;i mười ba hơn. C&oacute; một đứa trẻ cứ xuất đầu lộ diện. Ai cũng c&oacute; trong người một c&ocirc; b&eacute; v&agrave; một cậu b&eacute;. Kể cả người 90 tuổi, kh&ocirc;ng chỉ ri&ecirc;ng t&ocirc;i. Vấn đề l&agrave; mỗi người c&oacute; d&agrave;nh chỗ cho n&oacute; hay hồn nhi&ecirc;n l&agrave; quyền của những sinh vật. Xem trẻ con v&agrave; g&agrave; qu&eacute; chim mu&ocirc;ng, ch&uacute;ng thoải m&aacute;i biết mấy. M&agrave; tr&ocirc;ng ch&uacute;ng cực kỳ nghi&ecirc;m t&uacute;c đấy th&ocirc;i. T&ocirc;i chẳng được như g&agrave; qu&eacute; chim mu&ocirc;ng, th&igrave; cũng tự cho m&igrave;nh l&agrave;m đ&ocirc;i điều m&agrave; mọi người hay gọi l&agrave; đi&ecirc;n rồ vậy. V&agrave; khi c&oacute; sự cố g&igrave; xảy ra, t&ocirc;i kh&ocirc;ng than v&atilde;n, kh&ocirc;ng tr&aacute;ch m&oacute;c m&agrave; chỉ t&igrave;m c&aacute;ch giải quyết th&igrave; sẽ nhẹ nh&otilde;m hơn. Mặt kh&aacute;c, t&ocirc;i hạnh ph&uacute;c v&igrave; lu&ocirc;n sống với l&ograve;ng biết ơn từ những g&igrave; nhỏ nhất mọi người l&agrave;m cho m&igrave;nh. V&agrave; lu&ocirc;n tự cười m&igrave;nh cũng l&agrave; một niềm vui l&acirc;u d&agrave;i&rdquo;. <br /><br />Nghịch thế nhưng l&agrave;m việc th&igrave; rất nghi&ecirc;m t&uacute;c v&agrave; nhiều khi qu&aacute; thẳng thắn. Chị kh&ocirc;ng biết l&agrave;m thế n&agrave;o kh&aacute;c được. Th&ocirc;i th&igrave; cứ ch&acirc;n th&agrave;nh. Đề ph&ograve;ng l&agrave;m g&igrave; cho khổ. Đề ph&ograve;ng qu&aacute; trở th&agrave;nh h&egrave;n, ph&iacute; mất cuộc đời m&igrave;nh. Đời ngắn ngủi v&agrave; chỉ một lần. Sống l&agrave;m sao để c&oacute; thể y&ecirc;u được bản th&acirc;n m&igrave;nh - v&igrave; m&igrave;nh đ&agrave;ng ho&agrave;ng v&agrave; ngay thẳng, mới l&agrave; đ&aacute;ng sống. <br />Nh&agrave; văn V&otilde; Thị Hảo lu&ocirc;n cho rằng m&igrave;nh l&agrave; người hạnh ph&uacute;c, hạnh ph&uacute;c kh&ocirc;ng phải do may mắn cuộc đời mang lại, m&agrave; ch&iacute;nh từ bản th&acirc;n đem đến. Trong l&ograve;ng chị lu&ocirc;n tr&agrave;n ngập l&ograve;ng biết ơn. Chị lu&ocirc;n lu&ocirc;n nhớ c&oacute; một ng&agrave;y, c&oacute; một cậu b&eacute; con mặc d&ugrave; kh&ocirc;ng biết chị l&agrave; ai, vậy m&agrave; d&aacute;m lao qua ng&atilde; tư Kh&acirc;m Thi&ecirc;n - &Ocirc; Chợ Dừa để tặng chị một b&ocirc;ng hoa đồng tiền. Chị thấy điều đ&oacute; thật tuyệt. Để rồi nghĩ về những người bạn tốt hay một nụ cười ấm &aacute;p qua đường... tất cả, đều c&oacute; thể biết ơn.<br /><br /></p><p>Nguồn: <u>VIỆT QUỲNH</u> &ndash; TT&amp;VH</p><p></p>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/3442.htm</link>
<title><![CDATA[Kiểu NGỒI của NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Ý kiến - đối thoại]]></category>
<pubDate>Sun, 04 Jan 2009 07:43:18 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/3442.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p><img class="insertimage" src="attachment.php?fid=595" border="0" width="71" height="113" align="left" /><span style="font-size: small"><strong>Nguyễn B&igrave;nh Phương l&agrave; nh&agrave; văn, nh&agrave; thơ đ&aacute;ng ch&uacute; &yacute; của văn học Việt Nam đương đại. Ở tiểu thuyết v&agrave; thơ, Nguyễn B&igrave;nh Phương đều tạo được nhiều dấu ấn v&agrave; đ&oacute;ng g&oacute;p ri&ecirc;ng, rất đ&aacute;ng ghi nhận. S&aacute;ng t&aacute;c tiểu thuyết từ năm 26 tuổi với t&aacute;c phẩm đầu tay: Bả giời (1991), đến nay Nguyễn B&igrave;nh Phương đ&atilde; c&oacute; đến bảy t&aacute;c phẩm, trong đ&oacute; đặc biệt th&agrave;nh c&ocirc;ng với Những đứa trẻ chết gi&agrave; (1994), Người đi vắng (1999), Tr&iacute; nhớ suy t&agrave;n (2000), Thoạt kỳ thủy (2004) v&agrave; gần đ&acirc;y nhất l&agrave; Ngồi (2006). Dẫu chưa đủ để tạo bước đột ph&aacute; quan trọng như Nguyễn Huy Thiệp v&agrave; Phạm Thị Ho&agrave;i đ&atilde; l&agrave;m với thể loại truyện ngắn, song với sự t&iacute;ch hợp nhiều kiểu tư duy nghệ thuật v&agrave; những thử nghiệm mới lạ về mặt h&igrave;nh thức trong c&aacute;c t&aacute;c phẩm tr&ecirc;n của Nguyễn B&igrave;nh Phương, cho thấy, đ&acirc;y l&agrave; một nh&agrave; văn c&oacute; phong c&aacute;ch, l&agrave; một hiện tượng lạ của tiểu thuyết Việt Nam h&ocirc;m nay.<br /><br /></strong></span><br /><br /><br /><br /><span style="font-size: medium">TR&Agrave;NG TIẾNG M&Otilde; TRONG TIỂU THUYẾT <span style="font-size: x-large">NGỒI</span><br /></span><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <u>NGUYỄN PHƯỚC BẢO NH&Acirc;N<br /></u><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nguyễn B&igrave;nh Phương l&agrave; nh&agrave; văn c&oacute; một gu s&aacute;ng t&aacute;c rất ri&ecirc;ng lạ. B&ecirc;n cạnh sự t&iacute;ch hợp phong ph&uacute; nhiều kiểu tư duy nghệ thuật của tiểu thuyết hiện đại v&agrave; đương đại thế giới, ở nh&agrave; văn n&agrave;y c&ograve;n c&oacute; một kiểu tư duy nghệ thuật kh&aacute; độc đ&aacute;o. Những trang viết qu&aacute;i lạ của anh thường tạo cảm gi&aacute;c kh&oacute; hiểu ở người đọc. H&igrave;nh như n&oacute; kh&ocirc;ng d&agrave;nh cho những độc giả &ldquo;dễ t&iacute;nh, hời hợt&rdquo; lại vốn chỉ quen với những t&aacute;c phẩm v&agrave; c&aacute;ch đọc truyền thống. Hiệu ứng tiếp nhận n&agrave;y thể hiện xuy&ecirc;n suốt từ Bả giời cho đến Ngồi. C&oacute; lẽ ch&iacute;nh Nguyễn B&igrave;nh Phương cũng đ&atilde; nhận ra v&agrave; ti&ecirc;n liệu tiếp điều n&agrave;y, cho n&ecirc;n, trong lời đề từ của Ngồi &ndash; t&aacute;c phẩm kh&eacute;p lại một kiểu tư duy &ndash; nh&agrave; văn đ&atilde; viết: &ldquo;Cho sự ki&ecirc;n nhẫn cuối c&ugrave;ng... v&agrave;...&rdquo;&nbsp;<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &ldquo;V&agrave;&rdquo; thật thế, ngay khi vừa mới xuất hiện, Ngồi đ&atilde; g&acirc;y n&ecirc;n những hiệu ứng kh&aacute;c nhau trong c&aacute;ch cảm thụ của người đọc. Điển h&igrave;nh, ch&uacute;ng ta c&oacute; thể kể đến hai b&agrave;i viết tr&ecirc;n b&aacute;o Văn nghệ v&agrave;o cuối năm 2006: Tiểu thuyết như l&agrave; trạng th&aacute;i t&igrave;m kiếm &yacute; nghĩa của đời sống của nh&agrave; nghi&ecirc;n cứu Phạm Xu&acirc;n Thạch v&agrave; Về cuốn tiểu thuyết Ngồi của Nguyễn B&igrave;nh Phương của t&aacute;c giả Nguyễn Huy Th&ocirc;ng. Đ&uacute;ng l&agrave; người đọc tiềm ẩn kh&ocirc;ng v&agrave; kh&ocirc;ng phải bao giờ cũng tr&ugrave;ng kh&iacute;t với người đọc thực tế. Hai b&agrave;i viết n&agrave;y xuất ph&aacute;t từ hai c&aacute;ch cảm thụ ho&agrave;n to&agrave;n tr&aacute;i chiều nhau tr&ecirc;n nhiều phương diện, phần n&agrave;o cho thấy thực trạng ph&acirc;n ho&aacute; trong c&aacute;ch tiếp nhận văn học của người đọc tiểu thuyết Việt Nam hiện nay.<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ở đ&acirc;y ch&uacute;ng t&ocirc;i muốn cắt nghĩa Ngồi &ndash; t&aacute;c phẩm được nh&agrave; văn xem l&agrave; &ldquo;ch&iacute;n chắn, k&iacute;n đ&aacute;o hơn&rdquo; so với c&aacute;c t&aacute;c phẩm trước &ndash; từ một dấu hiệu nghệ thuật rất nhỏ trong t&aacute;c phẩm l&agrave; tr&agrave;ng tiếng m&otilde; tụng kinh, m&agrave; n&oacute;i như lời giới thiệu của nh&agrave; xuất bản, &ldquo;b&iacute; ẩn, đều đều, tưởng chừng như v&ocirc; cảm nhưng lại chứa đựng những nỗ lực tiến tới một sự khải minh&rdquo; [tr.8].<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tr&ecirc;n b&aacute;o điện tử Vietnam.net, Từ Nữ Triệu Vương đ&atilde; c&oacute; đề cập đến vấn đề n&agrave;y trong một b&agrave;i phỏng vấn: &ldquo;Anh cho tiếng m&otilde; cất l&ecirc;n khắp t&aacute;c phẩm của m&igrave;nh như thế l&agrave; c&oacute; h&agrave;m &yacute; g&igrave; kh&ocirc;ng? N&oacute; cứu vớt cuộc sống &agrave;? N&oacute; dẫn ch&uacute;ng ta tới &ldquo;sự khải minh&rdquo; như trong lời n&oacute;i đầu của nh&agrave; xuất bản sao?&rdquo;. Nh&agrave; văn Nguyễn B&igrave;nh Phương trả lời rằng: &ldquo;Khi viết ch&iacute;nh t&ocirc;i cũng kh&ocirc;ng biết tiếng m&otilde; ấy c&oacute; giải quyết được g&igrave; kh&ocirc;ng. N&oacute; đ&atilde; cất l&ecirc;n th&igrave; cứ để n&oacute; tồn tại, vậy th&ocirc;i. Giống như nhạc nền ấy m&agrave;, c&oacute; &yacute; nghĩa hay kh&ocirc;ng th&igrave; t&ugrave;y thuộc v&agrave;o cảm nhận của từng người&rdquo; (NPBN nhấn mạnh). C&ograve;n trong b&agrave;i viết Về cuốn tiểu thuyết Ngồi của Nguyễn B&igrave;nh Phương, khi &ldquo;nghi&ecirc;m khắc&rdquo; nhận x&eacute;t h&igrave;nh thức nghệ thuật của cuốn s&aacute;ch, t&aacute;c giả Nguyễn Huy Th&ocirc;ng cho rằng những sự t&igrave;m t&ograve;i &ldquo;từ c&aacute;ch x&acirc;y dựng t&iacute;nh c&aacute;ch nh&acirc;n vật đến ng&ocirc;n ngữ, h&igrave;nh ảnh v&agrave; h&agrave;nh văn [...] đều chỉ đẻ ra những b&iacute; hiểm, g&acirc;y bực tức cho người đọc&rdquo;, đặc biệt, &ldquo;người đọc c&oacute; cảm gi&aacute;c bực dọc về 18 trang s&aacute;ch đơn điệu v&ocirc; c&ugrave;ng, cứ nhắc đi, nhắc lại &acirc;m tiết &ldquo;cốc&rdquo; của tiếng m&otilde; vang l&ecirc;n trong khu nh&agrave; tập thể&rdquo; [tr.9].&nbsp;<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Như vậy tr&agrave;ng tiếng m&otilde; &ldquo;kh&aacute; ấn tượng&rdquo; với tư c&aacute;ch l&agrave; dấu hiệu nghệ thuật gi&aacute; trị trong t&aacute;c phẩm vẫn chưa được cảm nhận đ&uacute;ng &ldquo;hương vị&rdquo; của n&oacute;, hay n&oacute;i c&aacute;ch kh&aacute;c, vẫn c&ograve;n đang bỏ ngỏ để người đọc tiếp tục tham gia luận b&agrave;n v&agrave; suy ngẫm. Phải chăng, tr&agrave;ng tiếng m&otilde; tụng kinh n&agrave;y chỉ thuần tu&yacute; l&agrave; tr&ograve; chơi ng&ocirc;n ngữ v&ocirc; nghĩa hay vẫn ẩn chứa những chức năng v&agrave; gi&aacute; trị n&agrave;o đ&oacute; trong chỉnh thể t&aacute;c phẩm?<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Với quan niệm của thi ph&aacute;p học, t&aacute;c phẩm văn học l&agrave; một chỉnh thể nghệ thuật. Một yếu tố, nếu t&aacute;ch ri&ecirc;ng biệt sẽ kh&ocirc;ng c&oacute; &yacute; nghĩa g&igrave; về mặt h&igrave;nh thức, nhưng đặt trong hệ thống sẽ mang lại &yacute; nghĩa. Thế n&ecirc;n, mọi yếu tố h&igrave;nh thức mang t&iacute;nh quan niệm trong t&aacute;c phẩm đều c&oacute; khả năng soi chiếu lẫn nhau. Khi nghi&ecirc;n cứu bất k&igrave; một yếu tố thuộc h&igrave;nh thức nghệ thuật n&agrave;o, đ&ograve;i hỏi người nghi&ecirc;n cứu phải đặt n&oacute; trong tương quan với chỉnh thể của t&aacute;c phẩm. Nếu kh&ocirc;ng đặt trong hệ thống, sẽ kh&ocirc;ng thấy hết gi&aacute; trị của từng dấu hiệu nghệ thuật v&agrave; dễ đưa đến những đ&aacute;nh gi&aacute; sai lạc.<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &quot;Ngồi&quot; l&agrave; t&aacute;c phẩm hết sức c&ocirc; đ&uacute;c v&agrave; tr&agrave;ng tiếng m&otilde; ở Ngồi l&agrave; một yếu tố h&igrave;nh thức nghệ thuật cũng cần được quan niệm như thế. Để hiểu được &yacute; nghĩa của n&oacute;, ch&uacute;ng ta n&ecirc;n đặt n&oacute; trong chỉnh thể của t&aacute;c phẩm n&agrave;y. Trước hết, ch&uacute;ng ta cần thức nhận rằng, thế giới của Ngồi l&agrave; một thế giới dung chứa qu&aacute; nhiều hỗn tạp. Tiếng chửi rủa của gia đ&igrave;nh vợ chồng người thương binh cạnh nh&agrave; Khẩn. T&igrave;nh trạng v&acirc;y c&aacute;nh &ocirc; d&ugrave;, đấu đ&aacute; lẫn nhau giữa c&aacute;c phe c&aacute;nh trong nội bộ cơ quan của Khẩn, đ&aacute;ng lưu &yacute; l&agrave; giữa b&iacute; thư đảng uỷ Tước v&agrave; gi&aacute;m đốc Th&igrave;n. Nhiều ung giọt trong đời thường vẫn nghiễm nhi&ecirc;n tồn tại. Qu&acirc;n mất t&iacute;ch. Nhiều hiện tượng ngẫu nhi&ecirc;n phi l&yacute; vẫn thường xuất hiện trong cuộc sống như bức ảnh c&oacute; chữ Niểu v&agrave; h&igrave;nh ảnh người đ&agrave;n &ocirc;ng ngồi, tấm vải đen &oacute;ng, s&aacute;u chiếc c&uacute;c &aacute;o k&igrave; lạ... v&agrave; nhiều thứ phức tạp kh&aacute;c. Đặc biệt, việc Qu&acirc;n mất t&iacute;ch kh&ocirc;ng chỉ đơn giản l&agrave; h&agrave;nh động chạy trốn tội biển thủ hơn 500 triệu đồng của cơ quan m&agrave; c&aacute;i chết bi thương của ch&iacute;nh nh&acirc;n vật n&agrave;y do bạn b&egrave; &ndash; Trương &ndash; thủ ti&ecirc;u (li&ecirc;n hệ nhiều chi tiết trong t&aacute;c phẩm: giọng &quot;lẩy bẩy, thất thanh&quot; [tr.31] của Trương khi gặp lại Thu&yacute;, Khẩn &ldquo;nh&igrave;n thấy một con bướm trắng tuyền nằm thoi th&oacute;p tr&ecirc;n bậc thềm&rdquo; [tr.38] khi ở lại nh&agrave; Thu&yacute;, &quot;can thuy&quot; [tr.54], &quot;một v&ugrave;ng s&aacute;ng lạ k&igrave;&quot; [tr.42] &aacute;nh l&ecirc;n ở hồ nước nước s&aacute;t m&eacute;p &ldquo;mảnh vườn rung l&ecirc;n như c&oacute; người n&agrave;o đ&oacute; đang gi&atilde;y giụa&rdquo; [tr.111] sau nh&agrave; của Trương v&agrave; nhiều lần &ldquo;chu&ocirc;ng điện thoại reo, Thu&yacute; thất thần nhổm nhạy nhấc m&aacute;y &aacute;p v&agrave;o tai chờ đợi nhưng chỉ c&oacute; tiếng &igrave; oạp diệu vợi&rdquo; [tr.156]) khiến ch&uacute;ng ta suy ngẫm... Trong t&aacute;c phẩm, những trạng th&aacute;i m&ecirc; vọng xung quanh n&agrave;y l&agrave;m cho Khẩn cảm thấy đau đầu ch&oacute;ng mặt v&agrave; ch&aacute;n chường với cuộc sống. Để v&iacute; về đồng loại, đồng nghiệp trong cuộc đời, c&oacute; l&uacute;c &ldquo;Khẩn đau đớn nghĩ đến h&igrave;nh ảnh một b&uacute;i lươn trong chậu, cứ nhằng nh&iacute;u, hỗn độn quấn xiết lấy nhau cho tới khi một g&aacute;o nước s&ocirc;i bất thần đổ xuống. Tại sao lại v&ocirc; nghĩa đến thế cơ chứ?&rdquo; [tr.89]: Dĩ nhi&ecirc;n, m&ocirc;i trường &ldquo;dồn n&eacute;n sinh l&yacute;&rdquo; với nhiều đổ vỡ, hỗn tạp ấy ch&iacute;nh l&agrave; cơ hội tốt cho c&aacute;i bản năng dục t&iacute;nh trong con người trỗi dậy. Nhung, Khẩn, Th&aacute;i, Nghĩa, H&ugrave;ng, l&atilde;o Việt, Thu&yacute;, Minh, người đ&agrave;n b&agrave; b&aacute;n khoai nướng... đều l&agrave; ch&uacute;ng sinh đ&oacute;i kh&aacute;t nhục dục. Họ t&igrave;m đến những c&ocirc;ng vi&ecirc;n, những gốc c&acirc;y, những qu&aacute;n Karaoke tr&aacute; h&igrave;nh.., l&agrave; để xả những stress, những mớ hỗn tạp của cuộc sống căng thẳng v&agrave; mệt mỏi, đồng thời nhằm &ldquo;mở cửa x&aacute;c thịt&rdquo; dưới nhiều h&igrave;nh thức. Nhưng rồi, tất cả những h&agrave;nh động t&igrave;m kiếm đầy ph&oacute;ng đảng đ&oacute; lại khiến cho cuộc sống v&agrave; ch&iacute;nh họ c&agrave;ng trở n&ecirc;n phức tạp v&agrave; kh&oacute; hiểu. Th&aacute;i mắc bệnh HIV. Thu&yacute; bu&ocirc;ng xu&ocirc;i để đi theo một c&aacute;i g&igrave; b&iacute; ẩn kh&aacute;c. Khẩn kh&ocirc;ng t&igrave;m ra được &yacute; nghĩa hiện hữu của bản th&acirc;n, mệt mỏi ngồi lại b&ecirc;n lề đường trong trạng th&aacute;i thoạt kỳ thuỷ của m&igrave;nh, trước v&ocirc; v&agrave;n khu&ocirc;n mặt người khẩn trương, v&ugrave;n vụt qua phố...&nbsp;<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tr&ecirc;n c&aacute;i nền của x&atilde; hội th&aacute;c loạn n&agrave;y, t&aacute;c phẩm nổi l&ecirc;n hai dấu hiệu nghệ thuật đặc sắc: 1. Chuỗi k&iacute; ức y&ecirc;n ả của Khẩn về Kim; 2. Tr&agrave;ng tiếng m&otilde; tụng kinh cốccốccốc m&agrave; ch&uacute;ng t&ocirc;i cho l&agrave; hai ấn tượng kh&oacute; qu&ecirc;n hay hai con mắt của t&aacute;c phẩm để lại nơi người đọc. T&igrave;nh trạng x&atilde; hội th&aacute;c loạn v&agrave; &ldquo;hai con mắt c&oacute; hồn&rdquo; tr&ecirc;n l&agrave; những mảng sắc đối lập nhau, như hai m&agrave;u trắng v&agrave; đen, s&aacute;ng v&agrave; tối trong một bức tranh thủy mặc, thể hiện nhiều &yacute; đồ nghệ thuật của t&aacute;c giả. Tr&agrave;ng tiếng m&otilde; đều đều v&agrave; thế giới y&ecirc;n ả, nghi&ecirc;m t&uacute;c trong k&iacute; ức của Khẩn ch&iacute;nh l&agrave; sự tương phản với hiện thực suồng s&atilde;, b&aacute;t nh&aacute;o v&agrave; ph&agrave;m tục của cuộc sống đời thường.&nbsp;<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &Yacute; đồ x&acirc;y dựng một thế giới lưỡng cực: một b&ecirc;n l&agrave; sự th&aacute;c loạn, nhốn nh&aacute;o c&ograve;n một b&ecirc;n l&agrave; sự y&ecirc;n ả &acirc;m thầm như tr&ecirc;n phần n&agrave;o đ&atilde; chi phối đến nghệ thuật của tiểu thuyết. Ngồi ở t&aacute;c phẩm l&agrave; một tư thế v&agrave; t&acirc;m thế nước đ&ocirc;i đặc biệt: &ldquo;giống như một vị bồ t&aacute;t, lại giống như một c&ocirc; g&aacute;i miễn cưỡng chuẩn bị bước v&agrave;o cuộc l&agrave;m t&igrave;nh&rdquo; [tr.17]; &ldquo;nửa như của một vị thiền sư, nửa như của một l&atilde;o h&agrave;nh khất&rdquo; [tr.47]. Nh&acirc;n vật ch&iacute;nh của tiểu thuyết đầu v&agrave; cuối đều ngồi chứ kh&ocirc;ng đứng kh&ocirc;ng đi kh&ocirc;ng nằm, nhưng t&ecirc;n của anh ta lại l&agrave; Khẩn - khẩn trương, khẩn thiết, khẩn cấp. Ngồi được x&acirc;y dựng theo m&ocirc; h&igrave;nh hai thế giới: một thế giới thực tại v&agrave; một thế giới ảo gi&aacute;c. B&uacute;t ph&aacute;p trong Ngồi đan xen giữa &ldquo;hiện thực đến mức nghi&ecirc;m ngặt&rdquo; ứng với thế giới thứ nhất v&agrave; &ldquo;huyền ảo t&acirc;m l&yacute;&rdquo; ứng với thế giới thứ hai. Ng&ocirc;n ngữ của t&aacute;c phẩm gồm hai lớp: một trần trụi, đầy t&iacute;nh khẩu ngữ, kh&ocirc;ng thiếu những từ th&ocirc; tục v&agrave; một &ldquo;đầy chất thơ, thầm th&igrave; v&agrave; tinh tế&rdquo;. Những chuỗi tiếng m&otilde; khi ngắn ngủi khi k&eacute;o d&agrave;i v&agrave; những đoạn thơ bậc thang ở cuối c&aacute;c chương l&agrave; nhạc nền trường canh của bản giao hưởng hai cung bậc trong đời sống của Khẩn.<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Lần đầu ti&ecirc;n tr&agrave;ng tiếng m&otilde; xuất hiện l&agrave; ở chương hai, được Khẩn cảm nhận c&ugrave;ng với tiếng chửi rủa của gia đ&igrave;nh vợ chồng người thương binh cạnh nh&agrave;: &quot;tiếng m&otilde; tụng kinh vang l&ecirc;n đều đều kh&ocirc;ng r&otilde; ch&iacute;nh x&aacute;c từ ng&ocirc;i nh&agrave; n&agrave;o của khu tập thể đối diện&quot; [tr.12]. Từ đ&oacute; cuối chương hai v&agrave; cuối một số chương về sau, m&agrave; cụ thể tất cả l&agrave; 17 chương, tr&agrave;ng tiếng m&otilde; n&agrave;y lu&ocirc;n được nh&agrave; văn nhắc đến. C&oacute; khi n&oacute; chỉ tồn tại một tiếng &ldquo;cốc&rdquo; như ở chương 13 v&agrave; 22 của t&aacute;c phẩm; c&oacute; khi n&oacute; l&agrave; một tr&agrave;ng nhiều tiếng, nhiều nhất l&agrave; 116 tiếng [tr.281] như ở chương 48 &ndash; chương gần cuối của t&aacute;c phẩm. Đặc biệt, tr&agrave;ng tiếng m&otilde; qua c&aacute;c chương của t&aacute;c phẩm cũng c&oacute; tiết tấu &ldquo;ph&uacute; bần&rdquo; &ndash; khi nhanh khi chậm &ndash; được Nguyễn B&igrave;nh Phương thể hiện qua nhiều c&aacute;ch tr&igrave;nh b&agrave;y: c&oacute; khi đều đều th&agrave;nh từng tiếng cụ thể &ldquo;cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc cốc&rdquo; [tr.19] nhưng cũng c&oacute; khi lộn xộn dẫm bước l&ecirc;n nhau như &ldquo;cốc cốc cốốc cốc...&rdquo; [tr.238] hay:&nbsp; <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; cốc<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; cốc<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; cốc <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; cốc<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; cốccốcc&ocirc;ốc cốccốcc&ocirc;ốc [tr.268].&nbsp;<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Như ở đầu chương hai của t&aacute;c phẩm, nh&agrave; văn cho biết, đ&oacute; l&agrave; &ldquo;tiếng m&otilde; tụng kinh vang l&ecirc;n đều đều kh&ocirc;ng r&otilde; ch&iacute;nh x&aacute;c từ ng&ocirc;i nh&agrave; n&agrave;o của khu tập thể đối diện&rdquo; [tr.12]. Trong truyền thống Phật gi&aacute;o, m&otilde; l&agrave; một loại nhạc kh&iacute; trong sinh hoạt nghi lễ. Tiếng m&otilde; trong tụng kinh c&oacute; mục đ&iacute;ch giữ trường canh cho h&agrave;nh tr&igrave;nh buổi lễ khi c&oacute; nhiều người tụng. Thế n&ecirc;n, người đ&aacute;nh m&otilde; được gọi l&agrave; &ldquo;duyệt ch&uacute;ng&rdquo; [người l&agrave;m vui l&ograve;ng ch&uacute;ng]. C&ograve;n tiếng chu&ocirc;ng tụng kinh c&oacute; chức năng ra hiệu &ldquo;dứt c&acirc;u, chuyển đoạn, kết th&uacute;c b&agrave;i&rdquo; như dấu c&acirc;u trong ngữ ph&aacute;p, cho n&ecirc;n người đ&aacute;nh chu&ocirc;ng được gọi l&agrave; &ldquo;duy na&rdquo; [người điều khiển buổi lễ]. M&otilde; c&ograve;n l&agrave; ph&aacute;p kh&iacute; biểu trưng cho sự tỉnh thức. Tr&ecirc;n c&aacute;i m&otilde; người ta thường khắc h&igrave;nh con c&aacute; v&igrave; c&aacute; l&agrave; lo&agrave;i động vật &iacute;t ngủ, kh&ocirc;ng khi n&agrave;o nhắm mắt v&agrave; th&iacute;ch hoạt động. Tiếng m&otilde; c&oacute; &yacute; nghĩa đ&aacute;nh thức những con người đang triền mi&ecirc;n trong &ldquo;giấc mơ mở mắt&rdquo; (chữ d&ugrave;ng của Nguyễn Du: Trần thế b&aacute;ch ni&ecirc;n khai nh&atilde;n mộng).<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; X&eacute;t trong chỉnh thể t&aacute;c phẩm Ngồi, từ c&aacute;i nền một x&atilde; hội được nh&agrave; văn khắc r&otilde; t&iacute;nh chất hỗn loạn v&agrave; m&ecirc; vọng, từ sự sa đọa - bệnh hoạn của hầu hết con người trong t&aacute;c phẩm, v&agrave; đặc biệt, từ &yacute; nghĩa biểu trưng của tiếng m&otilde; cũng như &yacute; đồ nghệ thuật của nh&agrave; văn, ch&uacute;ng ta ho&agrave;n to&agrave;n c&oacute; thể suy ra rằng: những k&iacute; ức y&ecirc;n ả nghi&ecirc;m t&uacute;c ch&iacute;nh l&agrave; sự tự cứu rỗi hay lối tho&aacute;t của ch&iacute;nh nh&acirc;n vật Khẩn c&ograve;n tr&agrave;ng tiếng m&otilde; tụng kinh &acirc;m thầm vang khắp t&aacute;c phẩm ch&iacute;nh l&agrave; sự cứu rỗi, sự thức tỉnh cuộc đời.&nbsp;<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nhưng l&agrave; sự cứu rỗi ki&ecirc;n nhẫn, bởi v&igrave; những con người như Khẩn c&oacute; khi nghe được, c&oacute; khi kh&ocirc;ng nghe được v&agrave; cũng c&oacute; khi nhận ra thấy thiếu vắng n&oacute;: Khẩn &quot;sực nhớ rằng kh&ocirc;ng nghe thấy tiếng m&otilde; như mọi khi&quot; [tr.21]. Khi nh&acirc;n vật sực nhớ ra chứng tỏ tiếng m&otilde; ki&ecirc;n nhẫn đ&atilde; trở th&agrave;nh một phần cứu rỗi trong cuộc đời của Khẩn. Thế n&ecirc;n tiếng m&otilde; ẩn dụ rằng trong cuộc sống ch&uacute;ng ta vẫn lu&ocirc;n c&ograve;n đ&oacute; những con người ki&ecirc;n nhẫn &acirc;m thầm gi&uacute;p đỡ đồng loại, tế độ cuộc đời. N&oacute;i theo thuật ngữ Phật học th&igrave; đ&acirc;y ch&iacute;nh l&agrave; &quot;niềm tin bất hoại&quot; của Nguyễn B&igrave;nh Phương v&agrave; &yacute; nghĩa nh&acirc;n văn s&acirc;u sắc của t&aacute;c phẩm. Cuộc sống dẫu tồn tại nhiều tr&aacute; h&igrave;nh, nhiều đổ vỡ, rời rạc, nhiều hỗn tạp m&ecirc; vọng, song vẫn c&ograve;n đ&oacute; những sự cứu rỗi bền bỉ &acirc;m thầm của ai đ&oacute; để con người khỏi trượt đ&agrave; sa đọa v&agrave; để giữ trạng th&aacute;i c&acirc;n bằng cho ch&iacute;nh cuộc sống. Thậm ch&iacute;, nếu đặt trong tương quan với những kết cục buồn giữa đời sống hỗn tạp của hầu hết c&aacute;c nh&acirc;n vật về cuối t&aacute;c phẩm như trước đ&atilde; n&ecirc;u, ch&uacute;ng ta c&oacute; thể ngầm hiểu th&ecirc;m rằng: cuộc sống của mỗi con người ở thời điểm n&agrave;o đ&oacute; l&agrave; cuộc giao tranh qua lại giữa th&aacute;nh v&agrave; ph&agrave;m, nhưng sau đ&oacute; th&igrave; chỉ c&ograve;n lại c&aacute;i b&atilde;, r&atilde; rời, mỏi mệt. &Yacute; nghĩa của cuộc sống vẫn đang c&ograve;n ph&iacute;a trước. Đ&acirc;y cũng ch&iacute;nh l&agrave; chỗ s&acirc;u sắc của t&aacute;c phẩm. N&oacute; đặt ra vấn đề phản tư về đời sống v&agrave; &yacute; nghĩa của sự hiện hữu. Thế n&ecirc;n, n&oacute;i như nh&agrave; văn Dương Tường, giọng văn của Ngồi lạ, kh&ocirc;ng dễ đọc, phải đọc v&agrave;i lần mới thẩm thấu. Nh&igrave;n bề ngo&agrave;i th&igrave; rất b&igrave;nh lặng nhưng tầng s&acirc;u thẳm lại chất chứa những b&ugrave;ng nổ lớn.&nbsp;<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nguyễn B&igrave;nh Phương được xếp v&agrave;o nh&oacute;m nh&agrave; văn Việt Nam thuộc &ldquo;khuynh hướng hậu hiện đại&rdquo;. Cũng như thế giới tiểu thuyết của Tạ Duy Anh, Hồ Anh Th&aacute;i v&agrave; Thuận, những dấu hiệu kỹ thuật của văn chương hậu hiện đại ở tiểu thuyết Nguyễn B&igrave;nh Phương chuy&ecirc;n chở nhiều cảm thức: sự đau đớn bơ vơ v&agrave; t&igrave;nh trạng bất an của con người trước cuộc đời hỗn tạp, sự đổ vỡ của những trật tự x&atilde; hội v&agrave; gia đ&igrave;nh, sự ngắc ngoải ngưng đọng của đời sống, sự đ&aacute;nh mất bản ng&atilde;, phương hướng, sự băng hoại đạo đức... Tuy nhi&ecirc;n, ch&uacute;ng ta vẫn dễ d&agrave;ng nhận ra một Nguyễn B&igrave;nh Phương qua tiểu thuyết Ngồi: dẫu cũng l&agrave; con người mang cảm quan hậu hiện đại, thất vọng trước những phi l&iacute;, ngẫu nhi&ecirc;n, rời rạc, sa đoạ của cuộc đời, nhưng nh&agrave; văn n&oacute;i - như ai đ&oacute;, với tư c&aacute;ch l&agrave; &ldquo;trụ đỡ tinh thần cho thời đại&rdquo; - vẫn lu&ocirc;n c&ograve;n giữ lại một niềm tin n&agrave;o đ&oacute; về con người trước c&acirc;y thập gi&aacute; cuộc đời khắc nghiệt.&nbsp;<br /><br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; T&agrave;i liệu tham khảo:<br />Thụy Khu&ecirc; (2007), Thế tĩnh tọa trong t&aacute;c phẩm Ngồi của Nguyễn B&igrave;nh Phương, <a href="http://thuykhue.free.fr/">http://thuykhue.free.fr</a>. <br />Nguyễn B&igrave;nh Phương (2006), Ngồi, Nxb Đ&agrave; Nẵng. <br />Phạm Xu&acirc;n Thạch (2006), Tiểu thuyết như l&agrave; trạng th&aacute;i t&igrave;m kiếm &yacute; nghĩa của đời sống, b&aacute;o Văn nghệ, (45), tr.9. <br />Nguyễn Huy Th&ocirc;ng (2006), &ldquo;Về cuốn tiểu thuyết Ngồi của Nguyễn B&igrave;nh Phương&rdquo;, b&aacute;o Văn nghệ, (51), tr. 9. <br />Từ Nữ Triệu Vương (2006), Nguyễn B&igrave;nh Phương: &ldquo;Ngồi&rdquo; v&igrave; nh&acirc;n vật... muốn ngồi chứ sao!, <a href="http://www.vietnam.net.vn/">http://www.vietnam.net.vn</a>. </p><p></p>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/3441.htm</link>
<title><![CDATA[NGUYỄN NGỌC TƯ một phen hết hồn]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Chuyện làng văn nghệ]]></category>
<pubDate>Sun, 04 Jan 2009 04:45:56 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/3441.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p><img class="insertimage" src="attachment.php?fid=594" border="0" width="85" height="113" align="left" /><span style="font-size: small"><strong>B&aacute;o Văn Nghệ Trẻ số Xu&acirc;n Kỷ Sửu vừa ph&aacute;t h&agrave;nh với gi&aacute; b&aacute;n 28 ng&agrave;n đồng. Ngo&agrave;i những b&agrave;i vui vẻ ng&agrave;y Tết, ấn phẩm đặc biệt n&agrave;y c&ograve;n giới thiệu một phụ trương 12 truyện ngắn hay về đề t&agrave;i n&ocirc;ng nghiệp, n&ocirc;ng th&ocirc;n, n&ocirc;ng d&acirc;n. Thử h&eacute; mắt qua, thấy c&aacute;i b&agrave;i b&aacute;o &ldquo;Thời sự l&agrave;ng t&ocirc;i&rdquo; từng in k&egrave;m với tiểu thuyết mi-ni &ldquo;Đảo ch&igrave;m&rdquo; của nh&agrave; thơ Trần Đăng Khoa được vinh danh. Chưa hết, c&aacute;i tạp văn &ldquo;Trăm năm bến cũ con đ&ograve;&rdquo; của Nguyễn Ngọc Tư cũng được dự phần tự h&agrave;o. Với c&aacute;i phụ trương n&agrave;y, b&aacute;o Văn Nghệ Trẻ đ&atilde; c&oacute; một đ&oacute;ng g&oacute;p cực kỳ quan trọng cho văn học Việt Nam n&oacute;i ri&ecirc;ng v&agrave; văn học thế giới n&oacute;i chung, đ&oacute; l&agrave; định nghĩa lại thuật ngữ truyện ngắn!<br /><br /></strong></span><br /><br /><br /></p><p><strong>Mấy lời l&iacute;u qu&iacute;u của Nguyễn Ngọc Tư:</strong><br />Thấy b&aacute;o Văn nghệ Trẻ in một b&agrave;i tản văn của m&igrave;nh, ghi l&agrave; (1 trong) 12 truyện ngắn hay c&aacute;c thời kỳ về n&ocirc;ng th&ocirc;n, n&ocirc;ng d&acirc;n v&agrave; n&ocirc;ng nghiệp. <br />Hết hồn. V&igrave; n&oacute; l&agrave; tạp văn chỉ 1230 chữ, nhưng n&oacute; được xếp chung với Tinh thần thể dục (Nguyễn C&ocirc;ng Hoan, Ngh&egrave;o (Nam Cao), L&agrave;m no (Ng&ocirc; Tất Tố), Vợ chồng trẻ con (T&ocirc; Ho&agrave;i), Anh Keng (Nguyễn Ki&ecirc;n), Kh&aacute;ch ở qu&ecirc; ra (Nguyễn Minh Ch&acirc;u), Con Bảy đ&ograve; đưa (Sơn Nam), Thời sự l&agrave;ng t&ocirc;i (Trần Đăng Khoa), Hai người đ&agrave;n b&agrave; x&oacute;m Trại (Nguyễn Quang Thiều), Thương nhớ đồng qu&ecirc; (Nguyễn Huy Thiệp), Củ khoai nướng (Tạ Duy Anh)... th&igrave; tội nghiệp c&aacute;i th&acirc;n gầy g&ograve; xanh xao của n&oacute;. M&agrave;, cũng hỏng phải n&ocirc;ng d&acirc;n, n&ocirc;ng nghiệp, n&ocirc;ng th&ocirc;n g&igrave; hết. <br />Th&ocirc;i, b&aacute;o cũng in rồi, gạo nấu th&agrave;nh cơm, v&aacute;n đ&atilde; đ&oacute;ng... h&agrave;ng (quan t&agrave;i)... Đ&agrave;nh kh&oacute;c l&ecirc;n ba tiếng hức hức hức...<br /><br /></p><p><span style="font-size: large">Trăm năm bến cũ con đ&ograve;</span><br />Tạp văn<br /><br />Cửa sau nh&agrave; t&ocirc;i tr&ocirc;ng ra s&ocirc;ng. T&ocirc;i thường v&iacute; đ&oacute; l&agrave; một khung tranh, v&agrave; bức tranh biến đổi kh&ocirc;ng ngừng, c&oacute; l&uacute;c n&oacute; hiện l&ecirc;n những chiếc t&agrave;u cao ngệu, h&ugrave;ng hục đi qua, che khuất cả d&atilde;y nh&agrave; s&agrave;n b&ecirc;n kia s&ocirc;ng, c&oacute; l&uacute;c h&igrave;nh ảnh lại xa vắng với v&agrave;i chiếc vỏ l&atilde;i d&agrave;i nhằng, b&eacute; teo mong manh chở đầy nh&oacute;c dừa, chuối... Nhiều khi bức - tranh như bị trĩu xuống khi buộc phải vẽ mấy chiếc x&agrave; lan ngược nước &egrave; ạch khẳm lừ, gầm gừ... Nhưng cảnh c&oacute; chuyển động thế n&agrave;o, trong bức tranh cửa sau của t&ocirc;i, vẫn lu&ocirc;n c&oacute; h&igrave;nh ảnh m