<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0">
<channel>
<title><![CDATA[LÊ THIẾU NHƠN]]></title> 
<link>http://lethieunhon.com/index.php</link> 
<description><![CDATA[]]></description> 
<language>vi</language> 
<copyright><![CDATA[LÊ THIẾU NHƠN]]></copyright>
<item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/5898.htm</link>
<title><![CDATA[LÊ VĂN THẢO thao thức dõi theo những số phận lặng lẽ]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Ý kiến - đối thoại]]></category>
<pubDate>Fri, 18 May 2012 10:46:34 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/5898.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img class="insertimage" src="attachment.php?fid=3701" border="0" align="left" /><strong><span style="font-size: small">Cũng như rất nhiều nh&agrave; văn đi kh&aacute;ng chiến, sau ng&agrave;y đất nước thống nhất, L&ecirc; Văn Thảo c&oacute; chừng 10 năm loay hoay t&igrave;m phương ph&aacute;p s&aacute;ng t&aacute;c mới. Thời bom đạn, chỉ c&oacute; hai ph&iacute;a ta v&agrave; địch, mất m&aacute;t c&oacute; thể nương nhẹ đi, th&agrave;nh t&iacute;ch c&oacute; thể t&ocirc; hồng th&ecirc;m. Thời thanh b&igrave;nh, kh&ocirc;ng c&oacute; giới tuyến nữa, cuộc sống đa chiều đa dạng hơn, rối rắm phức tạp hơn. Cuộc chiến chuyển sang từng gia đ&igrave;nh, từng con người. Cuộc chiến diễn ra b&ecirc;n trong mỗi con người. Nh&agrave; văn phải thay đổi quan niệm cầm b&uacute;t, như mệnh lệnh của x&atilde; hội, cũng l&agrave; mệnh lệnh của tr&aacute;i tim m&igrave;nh. Thế nhưng, thay đổi c&aacute;ch n&agrave;o kh&ocirc;ng đơn giản. Chẳng biết n&ecirc;n x&aacute;c định L&ecirc; Văn Thảo may mắn hay kh&ocirc;ng may mắn, v&igrave; c&ugrave;ng thế hệ với &ocirc;ng, nếu Nguyễn Minh Ch&acirc;u biến chuyển rất nhanh, th&igrave; v&agrave;i nh&agrave; văn kh&aacute;c bu&ocirc;ng b&uacute;t hẳn.</span></strong><br /><br /><br /><br /><span style="font-size: large">L&Ecirc; VĂN THẢO thao thức d&otilde;i theo những số phận lặng lẽ</span><br /><br /><u><strong>L&Ecirc; THIẾU NHƠN</strong></u><br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đọc t&aacute;c phẩm L&ecirc; Văn Thảo, kh&ocirc;ng thể tr&iacute;ch ra một đoạn văn mẫu để t&aacute;n tụng, để trầm trồ. Nếu nh&igrave;n tr&ecirc;n lớp vỏ chữ nghĩa, rất dễ nao n&uacute;ng kết luận &ocirc;ng kh&ocirc;ng c&oacute; văn. Thế nhưng, b&igrave;nh t&acirc;m đ&aacute;nh gi&aacute; lại, th&igrave; chất giọng thuần ph&aacute;c Nam bộ của L&ecirc; Văn Thảo vẫn tạo ra một thứ văn chương c&oacute; sức l&ocirc;i cuốn. Vậy, văn của L&ecirc; Văn Thảo nằm ở đ&acirc;u? Văn của L&ecirc; Văn Thảo kh&ocirc;ng nằm ở ng&ocirc;n từ, kh&ocirc;ng nằm ở l&yacute; lẽ, v&agrave; cũng kh&ocirc;ng nằm ở triết thuyết. Văn của L&ecirc; Văn Thảo lặn v&agrave;o t&igrave;nh tiết, lặn v&agrave;o nh&acirc;n vật, lặn v&agrave;o c&acirc;u chuyện để rồi khi hữu duy&ecirc;n gặp sự tương t&aacute;c từ ph&iacute;a độc giả th&igrave; lập tức hiển lộ những gi&aacute; trị thẩm mỹ c&oacute; sức lay động v&agrave; &aacute;m ảnh . Cho n&ecirc;n, L&ecirc; Văn Thảo chinh phục nhiều thế hệ bạn đọc bằng lối kể tự nhi&ecirc;n v&agrave; nhẹ nh&agrave;ng. Hầu như kh&ocirc;ng thấy sự gắng gượng hay d&agrave;n dựng n&agrave;o trong t&aacute;c phẩm của L&ecirc; Văn Thảo. &Ocirc;ng cứ viết tuần tự v&agrave; mạch lạc như ch&igrave;m nổi cuộc đời vốn thế, như buồn vui con người vốn thế. Do đ&oacute;, kh&ocirc;ng kh&oacute; để nhận ra t&aacute;c phẩm L&ecirc; Văn Thảo tồn tại hai đặc điểm: Thứ nhất, chấm phẩy kh&ocirc;ng theo cấu tr&uacute;c ngữ ph&aacute;p m&agrave; theo nhịp điệu văn phong, khi trễ n&atilde;i, khi dồn dập. Thứ hai, t&ecirc;n truyện kh&aacute; thật th&agrave;, v&iacute; dụ &ldquo;Người viết thư thu&ecirc;&rdquo;, &ldquo;Anh c&agrave; kh&ecirc;u gh&eacute; qua l&agrave;ng&rdquo;, &ldquo;Chuyện nhỏ t&igrave;nh y&ecirc;u&rdquo;, &ldquo;Chuyện đời con Mốc&rdquo;, &ldquo;Người S&agrave;i G&ograve;n&rdquo;&hellip; chả mấy khi tương xứng với nội dung, giống như c&ocirc; g&aacute;i đẹp phải mặc c&aacute;i &aacute;o th&ocirc;, những ai dị ứng với trang phục mộc mạc th&igrave; mất cơ hội chi&ecirc;m ngưỡng dung nhan đằm thắm kia!<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; Năm 1962, ch&agrave;ng trai Dương Ngọc Huy 23 tuổi rời khỏi giảng đường đại học S&agrave;i G&ograve;n để v&agrave;o chiến khu, vừa hoạt động c&aacute;ch mạng vừa theo đuổi văn chương với b&uacute;t danh L&ecirc; Văn Thảo. Những trang viết đầu ti&ecirc;n của L&ecirc; Văn Thảo đều được tập hợp in trong tập &ldquo;Đ&ecirc;m Th&aacute;p Mười&rdquo; do Nh&agrave; xuất bản Giải Ph&oacute;ng ấn h&agrave;nh năm 1972. Nếu so s&aacute;nh &ldquo;Đ&ecirc;m Th&aacute;p Mười&rdquo; với h&agrave;ng loạt t&aacute;c phẩm sau n&agrave;y của L&ecirc; Văn Thảo, kh&ocirc;ng kh&oacute; h&igrave;nh dung một khoảng c&aacute;ch nhất định. N&oacute;i c&aacute;ch kh&aacute;c, văn chương của L&ecirc; Văn Thảo trưởng th&agrave;nh mạnh mẽ từ đầu thập ni&ecirc;n 90 của thế kỷ trước v&agrave; sung m&atilde;n trong suốt 20 năm qua.<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cũng như rất nhiều nh&agrave; văn đi kh&aacute;ng chiến, sau ng&agrave;y đất nước thống nhất, L&ecirc; Văn Thảo c&oacute; chừng 10 năm loay hoay t&igrave;m phương ph&aacute;p s&aacute;ng t&aacute;c mới. Thời bom đạn, chỉ c&oacute; hai ph&iacute;a ta v&agrave; địch, mất m&aacute;t c&oacute; thể nương nhẹ đi, th&agrave;nh t&iacute;ch c&oacute; thể t&ocirc; hồng th&ecirc;m. Thời thanh b&igrave;nh, kh&ocirc;ng c&oacute; giới tuyến nữa, cuộc sống đa chiều đa dạng hơn, rối rắm phức tạp hơn. Cuộc chiến chuyển sang từng gia đ&igrave;nh, từng con người. Cuộc chiến diễn ra b&ecirc;n trong mỗi con người. Nh&agrave; văn phải thay đổi quan niệm cầm b&uacute;t, như mệnh lệnh của x&atilde; hội, cũng l&agrave; mệnh lệnh của tr&aacute;i tim m&igrave;nh. Thế nhưng, thay đổi c&aacute;ch n&agrave;o kh&ocirc;ng đơn giản. Chẳng biết n&ecirc;n x&aacute;c định L&ecirc; Văn Thảo may mắn hay kh&ocirc;ng may mắn, v&igrave; c&ugrave;ng thế hệ với &ocirc;ng, nếu Nguyễn Minh Ch&acirc;u biến chuyển rất nhanh, th&igrave; v&agrave;i nh&agrave; văn kh&aacute;c bu&ocirc;ng b&uacute;t hẳn. Thật ra, khoảng một thập ni&ecirc;n sau cột mốc 1975, L&ecirc; Văn Thảo cũng c&oacute; v&agrave;i cuốn s&aacute;ch như &ldquo;B&ecirc;n lở b&ecirc;n bồi&rdquo;, &ldquo;Cửa sổ m&agrave;u xanh&rdquo;, &ldquo;Buổi chiều v&agrave; s&aacute;ng h&ocirc;m sau&rdquo;, &ldquo;Ng&ocirc;i nh&agrave; c&oacute; h&agrave;ng r&agrave;o song sắt&rdquo;&hellip; nhưng kh&ocirc;ng th&agrave;nh c&ocirc;ng mấy. Ch&iacute;nh &ocirc;ng cũng nhận ra những t&aacute;c phẩm c&oacute; mặt cũng được m&agrave; kh&ocirc;ng c&oacute; mặt cũng kh&ocirc;ng ảnh hưởng g&igrave; đến d&ograve;ng chảy văn chương hiện đại, n&ecirc;n sau n&agrave;y &ocirc;ng kh&ocirc;ng nhắc đến trong l&yacute; lịch nghề nghiệp của m&igrave;nh. <br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; Truyện ngắn &ldquo;L&agrave;ng lở&rdquo; viết th&aacute;ng 3-1991 đ&aacute;nh dấu sự thay đổi trong s&acirc;u thẳm &yacute; thức s&aacute;ng tạo của L&ecirc; Văn Thảo. H&igrave;nh ảnh người l&iacute;nh gi&agrave; trở lại t&igrave;m ng&ocirc;i nh&agrave; đ&atilde; che giấu m&igrave;nh l&uacute;c kh&oacute;i lửa nhưng kh&ocirc;ng gặp cảnh cũ t&igrave;nh xưa, m&agrave; chỉ thấy d&acirc;n l&agrave;ng bị đất lở mất hết chốn dung th&acirc;n phải lục tục k&eacute;o nhau về miệt thứ. Họ từ gi&atilde; xứ ầm &agrave;o nước chảy để tới chỗ đồng kh&ocirc; cỏ ch&aacute;y với tinh thần lạc quan &ldquo;số trời đ&atilde; định, kh&ocirc;ng ở được chỗ n&agrave;y th&igrave; đi chỗ kh&aacute;c. Đ&acirc;u cũng đất nước m&igrave;nh, chẳng ai để m&igrave;nh chết đ&oacute;i đ&acirc;u&rdquo;. Cuộc di cư trong &ldquo;L&agrave;ng lở&rdquo; d&ugrave; hơi đ&aacute;ng tiếc v&igrave; g&oacute;i gh&eacute;m theo khu&ocirc;n khổ truyện ngắn hạn hẹp m&agrave; kh&ocirc;ng triển khai th&agrave;nh một tiểu thuyết vạm vỡ, nhưng đ&oacute; cũng ch&iacute;nh l&agrave; cuộc di cư trong văn chương L&ecirc; Văn Thảo. &Ocirc;ng tự minh định kh&ocirc;ng tiếp tục l&ecirc;n g&acirc;n l&ecirc;n cốt để viết m&atilde;i về c&aacute;i kỳ vĩ g&aacute;nh v&aacute;c, về c&aacute;i oanh liệt đau đớn. &Ocirc;ng quay sang viết về những mảnh đời nho nhỏ, viết về những mệnh kiếp long đong. Từ sau &ldquo;L&agrave;ng lở&rdquo;, t&aacute;c phẩm L&ecirc; Văn Thảo kh&ocirc;ng nhằm th&uacute;c giục h&agrave;nh động hay nhằm chỉnh huấn tư duy nữa. Văn chương đối với L&ecirc; Văn Thảo gần gũi hơn m&agrave; cũng thăm thẳm hơn, chỉ l&agrave; những tiếng gọi lương tri &acirc;m thầm v&agrave; bền bỉ!<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đ&atilde; t&igrave;m được con đường ri&ecirc;ng cho bản th&acirc;n, L&ecirc; Văn Thảo kh&ocirc;ng m&agrave;ng đến t&iacute;nh thời thượng hay t&iacute;nh xu hướng. &Ocirc;ng huy động mọi cảm quan của m&igrave;nh để thao thiết d&otilde;i theo những số phận lặng lẽ. Lần lượt c&aacute;c t&aacute;c phẩm &ldquo;&Ocirc;ng c&aacute; h&ocirc;&rdquo;, &ldquo;Một ng&agrave;y v&agrave; một đời&rdquo;, &ldquo;Con đường xuy&ecirc;n rừng&rdquo;, &ldquo;L&ecirc;n n&uacute;i thả m&acirc;y&rdquo;&hellip; chứng minh được bản lĩnh viết của một nh&agrave; văn c&oacute; tầm cỡ ở phương Nam. L&ecirc; Văn Thảo đ&aacute;nh thức l&ograve;ng tin y&ecirc;u cuộc sống khi ph&aacute;t hiện những con người lầm lũi v&agrave; thanh cao. Nh&acirc;n vật của L&ecirc; Văn Thảo hầu hết đều cơ h&agrave;n, đều thua thiệt, nhưng họ ki&ecirc;n tr&igrave; g&igrave;n giữ c&aacute;i thiện. Họ kh&ocirc;ng ngừng đối đầu với c&aacute;i &aacute;c, c&agrave;ng bị đọa đ&agrave;y họ c&agrave;ng đẹp đẽ, c&agrave;ng bị v&ocirc; vọng họ c&agrave;ng vững chải, c&agrave;ng bị cay nghiệt họ c&agrave;ng bao dung. Trong truyện ngắn &ldquo;T&igrave;m chồng cho m&aacute;&rdquo;, đứa con g&aacute;i thơ dại nhận ra người mẹ chịu tang đức lang qu&acirc;n đoản ph&uacute;c n&ecirc;n quen bận quần &aacute;o m&agrave;u đen m&agrave; tr&ocirc;ng mỗi ng&agrave;y mỗi gi&agrave; nua h&eacute;o hắt, v&agrave; c&ocirc; b&eacute; quyết t&acirc;m kiếm cho người mẹ một chỗ nương tựa&hellip; Trong truyện ngắn &ldquo;Đứa con trở về&rdquo;, người cha gi&agrave; b&ocirc;n ba cả đời chắt chiu băng rừng lội suối lần theo dấu vết đứa con hư hỏng hết l&agrave;m trộm cướp đến bu&ocirc;n thần b&aacute;n th&aacute;nh, m&agrave; tận ph&uacute;t gi&acirc;y thoi th&oacute;p như ngọn đ&egrave;n sắp tắt vẫn băn khoăn kh&ocirc;ng biết khi b&aacute;n được vườn ớt c&oacute; ch&uacute;t tiền th&igrave; m&igrave;nh c&ograve;n đủ sức đi thăm đứa con đang g&aacute; nghĩa với b&agrave; g&oacute;a đầu x&oacute;m kh&ocirc;ng&hellip; Trong truyện ngắn &ldquo;Con m&egrave;o&rdquo;, một người cha cứ day dứt v&igrave; kh&ocirc;ng th&iacute;ch nu&ocirc;i m&egrave;o n&ecirc;n đ&atilde; l&eacute;n đem n&eacute;m hai ch&uacute; m&egrave;o con v&agrave;o b&oacute;ng đ&ecirc;m, để rồi khi đứa con trai gạn hỏi bất chợi lại thấy &acirc;n hận do th&aacute;i độ ruồng rẫy sinh linh xung quanh m&igrave;nh&hellip; Thong thả những lời kể chậm r&atilde;i một c&aacute;ch tỉnh t&aacute;o, L&ecirc; Văn Thảo truyền sang cho độc giả những xao xuyến kh&ocirc;n ngu&ocirc;i về lẽ phải, về t&igrave;nh thương, về nh&acirc;n phẩm. <br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; Hầu như đ&atilde; rong ruổi khắp đồng bằng s&ocirc;ng Cửu Long để kh&aacute;m ph&aacute;, để trải nghiệm, để gắn b&oacute;, để s&aacute;ng t&aacute;c. Thế nhưng, c&oacute; hai v&ugrave;ng đất m&agrave; L&ecirc; Văn Thảo th&ocirc;ng thuộc nhất, v&agrave; hễ chạm v&agrave;o th&igrave; c&oacute; thể viết nồng nhiệt nhất l&agrave; An Giang v&agrave; C&agrave; Mau. Với An Giang, khu vực tứ gi&aacute;c Long Xuy&ecirc;n v&agrave; khu vực Bảy N&uacute;i trở đi trở lại trong nhiều t&aacute;c phẩm của L&ecirc; Văn Thảo, m&agrave; ti&ecirc;u biểu phải kể đến &ldquo;S&oacute;ng nước V&agrave;m Nao&rdquo;. Với C&agrave; Mau, nơi ph&ugrave; sa lấn biển đến đ&acirc;u th&igrave; người d&acirc;n tr&uacute; ngụ đến đ&oacute;, mang theo cả tiếng ch&oacute; sủa canh vắng lẫn tiếng g&agrave; g&aacute;y b&igrave;nh minh, L&ecirc; Văn Thảo đ&atilde; mi&ecirc;u tả trong nhiều truyện ngắn v&agrave; dừng lại rất l&acirc;u ở tiểu thuyết &ldquo;Cơn gi&ocirc;ng&rdquo;. Nh&agrave; văn L&ecirc; Văn Thảo thổ lộ: &ldquo;Th&ecirc;́ h&ecirc;̣ t&ocirc;i ngay từ khi d&acirc;́n th&acirc;n vào con đường cách mạng đã học được bài học đ&acirc;̀u ti&ecirc;n - qu&acirc;̀n chúng lao đ&ocirc;̣ng nghèo kh&ocirc;̉ kh&ocirc;ng chỉ là c&ocirc;̣i ngu&ocirc;̀n của sức mạnh, của sức chịu đựng, hy sinh, mà còn là g&ocirc;́c r&ecirc;̃&nbsp; của đạo đức&rdquo;. V&igrave; vậy, trong cả hai t&aacute;c phẩm đầy đặn nhắc tr&ecirc;n đều c&oacute; những nh&acirc;n vật lủi thủi b&ecirc;n lề cuộc sống nhưng h&agrave;o hiệp v&agrave; trượng nghĩa l&agrave;m s&aacute;ng cả trang văn, như &ocirc;ng gi&agrave; v&ocirc; danh trong &ldquo;S&oacute;ng nước V&agrave;m Nao&rdquo; hoặc &ocirc;ng gi&agrave; trăm tuổi trong &ldquo;Cơn gi&ocirc;ng&rdquo;!<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nh&agrave; văn L&ecirc; Văn Thảo c&oacute; một gia thế kh&ocirc;ng tầm thường. Cha của &ocirc;ng l&agrave; ch&iacute; sĩ Dương Văn Di&ecirc;u, c&ograve;n b&aacute;c của &ocirc;ng l&agrave; đại tướng Dương Văn Minh một thời lừng lẫy tr&ecirc;n ch&iacute;nh trường miền Nam Việt Nam trước năm 1975. Khi nh&agrave; văn L&ecirc; Văn Thảo đang học đại học năm thứ ba tại S&agrave;i G&ograve;n th&igrave; người cha lo sợ kh&ocirc;ng kh&eacute;o con trai m&igrave;nh sẽ l&agrave;m việc cho chế độ Việt Nam Cộng H&ograve;a n&ecirc;n cho gọi &ocirc;ng v&agrave; em trai (đạo diễn L&ecirc; Văn Duy) v&agrave;o chiến khu. Một qu&atilde;ng đời trai trẻ của L&ecirc; Văn Thảo quăng quật v&agrave; thấu hiểu lớp học sinh đ&ocirc; thị nao n&uacute;ng v&agrave; bế tắc khi chưa nổ ra phong tr&agrave;o đồng khởi. Cuốn tiểu thuyết mới nhất của &ocirc;ng c&oacute; t&ecirc;n gọi &ldquo;Những năm th&aacute;ng nhọc nhằn&rdquo; viết về giai đoạn 1958-1959 ấy, được Nh&agrave; xuất bản Văn H&oacute;a &ndash; Văn Nghệ ấn h&agrave;nh nh&acirc;n dịp &ocirc;ng được trao giải thưởng Hồ Ch&iacute; Minh.<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Từ &ldquo;Đ&ecirc;m Th&aacute;p Mười&rdquo; đến &ldquo;Những năm th&aacute;ng nhọc nhằn&rdquo; vừa đ&uacute;ng 40 năm để ch&acirc;n dung nh&agrave; văn L&ecirc; Văn Thảo ph&aacute;c họa đầy đủ trong l&agrave;ng văn chương Việt Nam.<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; S&agrave;i G&ograve;n, 5-2012 <br /><br /><br /><br /><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/5897.htm</link>
<title><![CDATA[Hai nhà văn U70 phóng mô tô đi trao học bổng]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Chuyện làng văn nghệ]]></category>
<pubDate>Fri, 18 May 2012 10:39:38 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/5897.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img class="insertimage" src="attachment.php?fid=3699" border="0" align="left" /><strong><span style="font-size: small">S&aacute;ng 17-5, hai &ocirc;ng nh&agrave; văn Nguyễn Đ&ocirc;ng Thức (61 tuổi) v&agrave; Đo&agrave;n Thạch Biền (65 tuổi) c&ugrave;ng nhau tr&ecirc;n một chiếc m&ocirc;-t&ocirc; hướng về miền T&acirc;y Nam bộ. Hai &ocirc;ng nh&agrave; văn U70 n&agrave;y sẽ đến 13 tỉnh của s&ocirc;ng Cửu Long để trao học bổng ở 13 x&atilde; ngh&egrave;o nhất. Kinh ph&iacute; ăn ở dọc đường to&agrave;n bộ l&agrave; tiền t&uacute;i của hai người. Tại sao hai &ocirc;ng nh&agrave; văn nổi danh n&agrave;y lại đi trao học bổng ở miền T&acirc;y Nam bộ khi tuổi đ&atilde; xế chiều v&agrave; tại sao hai &ocirc;ng lại chọn m&ocirc;-t&ocirc; m&agrave; kh&ocirc;ng đi xe đ&ograve; hay c&aacute;c phương tiện kh&aacute;c? <br />Theo th&ocirc;ng tin lethieunhon.com vừa nhận được, chiều nay 18-5, hai &ocirc;ng đ&atilde; trao học bổng tại x&atilde; Ph&uacute; Hữu, huyện An Ph&uacute;, tỉnh An Giang. Ng&agrave;y mai, 19-5 hai &ocirc;ng sẽ &quot;h&agrave;nh qu&acirc;n&quot; về Ki&ecirc;n Giang!</span></strong><br /><br /><br /><br /><br /><span style="font-size: large">Hai nh&agrave; văn U70 ph&oacute;ng m&ocirc;-t&ocirc; đi trao học bổng </span><br /><br /><u><strong>HO&Agrave;NG NH&Acirc;N</strong></u><br /><br /><strong>T&igrave;m hiểu xem vựa l&uacute;a sao vẫn ngh&egrave;o?</strong><br />&ldquo;Đi m&ocirc;-t&ocirc; l&agrave; sở th&iacute;ch c&aacute; nh&acirc;n từ l&acirc;u. Sau 1975 t&ocirc;i l&agrave;m việc li&ecirc;n mi&ecirc;n, quay đi ngoảnh lại đ&atilde; 37 năm! Giờ đ&atilde; tuổi hưu, chợt thấy thời gian sắp hết, nghĩ đến b&agrave;i It&rsquo;s now or never (B&acirc;y giờ hoặc kh&ocirc;ng bao giờ) Elvis Presley từng h&aacute;t m&agrave; quyết định phải đi th&ocirc;i! Trước 1975 đ&atilde; c&oacute; 1 chiếc Honda Super 90. Đến năm 1990 mới c&oacute; lại 1 chiếc Honda CMT 125. Sau đ&oacute; bịnh qu&aacute; phảI b&aacute;n. Giờ mới mua chiếc Honda Benly CD 125 cho chuyến đi n&agrave;y. <br />Từ rất l&acirc;u t&ocirc;i đ&atilde; m&ecirc; một chuyến m&ocirc;-t&ocirc; xuy&ecirc;n Việt. N&oacute;i cho đ&uacute;ng l&agrave; từ năm 18 tuổi (1969), sau khi xem phim Easy Rider với 2 t&agrave;i tử Peter Fonda v&agrave; Dennis Hopper, mỗi người một chiếc m&ocirc;-t&ocirc; đi hết v&ugrave;ng miền Nam v&agrave; T&acirc;y Nam nước Mỹ, với soundtrack l&agrave; b&agrave;i rock Born to be wild kinh điển của ban Steppenwolf. Nay 61 tuổi mới bắt đầu thực hiện v&igrave; thấy... sắp hết thời gian. Thật sự l&agrave; muốn đi xuy&ecirc;n Việt, nhưng trước mắt sẽ chỉ đi 1 v&ograve;ng 13 tỉnh miền T&acirc;y xem thử... như thế n&agrave;o&rdquo; - nh&agrave; văn Nguyễn Đ&ocirc;ng Thức &ldquo;tr&igrave;nh b&agrave;y&rdquo; về ước mơ được cưỡi m&ocirc;-t&ocirc; bay tr&ecirc;n đường quốc lộ của m&igrave;nh.<br /><br />Đi m&ocirc;-t&ocirc; đến c&aacute;c tỉnh th&agrave;nh của đất nước để thỏa m&atilde;n sở th&iacute;ch từ thời trai trẻ, nhưng th&ocirc;ng qua chuyến đi, nh&agrave; văn Nguyễn Đ&ocirc;ng Thức c&ograve;n muốn kết hợp l&agrave;m c&ocirc;ng t&aacute;c x&atilde; hội, v&igrave; đi chơi kh&ocirc;ng th&ocirc;i sẽ k&eacute;m phần &yacute; nghĩa. Hai &ocirc;ng nh&agrave; văn t&aacute;c giả của nhiều đầu s&aacute;ch nổi tiếng đ&atilde; vận động bạn b&egrave; để gửi tặng học bổng cho 20 trẻ em ngh&egrave;o hiếu học ở mỗi x&atilde;. Mỗi học bổng l&agrave; 1.000.000 đồng.<br />Nh&agrave; văn Đo&agrave;n Thạch Biền, bộc bạch: &ldquo;Ch&uacute;ng t&ocirc;i chọn những x&atilde; ngh&egrave;o nhất của 13 tỉnh, để t&igrave;m hiểu v&igrave; sao miền T&acirc;y Nam bộ - vựa l&uacute;a lớn nhất nước Việt m&agrave; cứ đ&oacute;i ngh&egrave;o ho&agrave;i? C&aacute;i kh&oacute; nhất l&agrave; khi ch&uacute;ng t&ocirc;i chọn ra 13 x&atilde; ngh&egrave;o nhất của 13 tỉnh th&agrave;nh, v&igrave; hầu hết đều... qu&aacute; ngh&egrave;o. Ngo&agrave;i ra, ch&uacute;ng t&ocirc;i muốn l&agrave;m một v&ograve;ng du k&yacute; cảnh đẹp, con người, ẩm thực... s&ocirc;ng Cửu Long coi c&oacute; viết k&yacute; sự được g&igrave; kh&ocirc;ng? Một chuyến đi kiểu Ta ba-l&ocirc; bảo đảm th&uacute; vị v&agrave; c&oacute; ch&uacute;t &yacute; nghĩa&rdquo;.<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <img class="insertimage" src="attachment.php?fid=3700" border="0" /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <em><strong><span style="font-size: xx-small">Nguyễn Đ&ocirc;ng Đức v&agrave; Đo&agrave;n Thạch Biền l&ecirc;n đường &quot;h&agrave;nh hiệp giang hồ&quot;!</span></strong></em><br /><br /><strong>Khi vui kh&ocirc;ng qu&ecirc;n người kh&aacute;c</strong><br />Nh&agrave; văn Nguyễn Đ&ocirc;ng Thức, cho biết: &ldquo;Số tiền tặng học bổng cho chuyến đi n&agrave;y gần đủ 60 triệu, t&ocirc;i v&agrave; anh Đo&agrave;n Thạch Biền sẽ bỏ th&ecirc;m v&agrave;o để đủ trao 3 x&atilde; của 3 tỉnh trong đợt đi n&agrave;y. Ch&uacute;ng t&ocirc;i chờ mong sự hỗ trợ của x&atilde; hội cho những lượt đi sau&rdquo;. 60 học sinh ngh&egrave;o sẽ nhận học bổng từ hai &ocirc;ng nh&agrave; văn U70 chịu chơi ở c&aacute;c x&atilde;: Ph&uacute; Hữu (huyện An Ph&uacute;, tỉnh An Giang), T&acirc;n Kh&aacute;nh H&ograve;a (huyện Giang Th&agrave;nh, tỉnh Ki&ecirc;n Giang) v&agrave; T&acirc;n Duyệt (huyện Đầm Dơi, tỉnh C&agrave; Mau).<br />Cũng xin nhắc t&ecirc;n những bạn b&egrave; của hai &ocirc;ng nh&agrave; văn đ&atilde; hưởng ứng g&oacute;p tiền trao học bổng d&ugrave; họ kh&ocirc;ng muốn n&ecirc;u t&ecirc;n, gồm: Quỹ t&igrave;nh thơ của L&acirc;m Xu&acirc;n Thi, nh&agrave; thơ Phạm Hồng Danh, KTS Trần Minh T&acirc;m, KTS Nguyễn Ngọc Dũng, anh L&ecirc; Nguy&ecirc;n Đại - Chủ nh&agrave; s&aacute;ch Thời Đại... v&agrave; một v&agrave;i &ldquo;em g&aacute;i&rdquo; h&acirc;m mộ hai &ocirc;ng &ldquo;chơi đẹp&rdquo;. Chỉ c&oacute; chừng ấy bạn b&egrave; đ&atilde; g&oacute;p đủ 60 suất học bổng cho 3 x&atilde; ngh&egrave;o. Tuy nhi&ecirc;n, nếu đi đủ 13 tỉnh, chắc phải cần sự hỗ trợ của cộng đồng. Nh&agrave; văn Nguyễn Đ&ocirc;ng Thức khẳng định: &ldquo;Được cộng đồng gi&uacute;p bao nhi&ecirc;u, ch&uacute;ng t&ocirc;i sẽ chi hết bấy nhi&ecirc;u, nếu rộng r&atilde;i th&igrave; kh&ocirc;ng chỉ 1 x&atilde; 20 em nhận học bổng m&agrave; hơn thế nữa&rdquo;. <br />Nh&agrave; văn Nguyễn Đ&ocirc;ng Thức từng phẫu thuật thay khớp ch&acirc;n, nh&agrave; văn Đo&agrave;n Thạch Biền hiện đang sống chung với bệnh đau tim. Liệu hai &ocirc;ng c&oacute; đảm bảo h&agrave;nh tr&igrave;nh khi sức khỏe kh&ocirc;ng ho&agrave;n hảo? Nguyễn Đ&ocirc;ng Thức chắc nịch n&oacute;i: &ldquo;Phương ch&acirc;m l&agrave; mệt nghỉ, khỏe chạy. Thật sự t&ocirc;i muốn&hellip; vượt qua ch&iacute;nh m&igrave;nh trong chuyến đi n&agrave;y&rdquo;.<br /><br />Hỏi th&ecirc;m Nguyễn Đ&ocirc;ng Thức, rằng: &ldquo;Tại sao &ocirc;ng rủ nh&agrave; văn 65 tuổi Đo&agrave;n Thạch Biền kh&ocirc;ng biết l&aacute;i xe m&ocirc;-t&ocirc; đi với m&igrave;nh m&agrave; kh&ocirc;ng rủ một người trẻ để c&oacute; thể cầm l&aacute;i gi&uacute;p khi &ocirc;ng mệt mỏi?&rdquo;. Nguyễn Đ&ocirc;ng Thức n&oacute;i rằng: &ldquo;Anh Biền rất th&iacute;ch x&ecirc; dịch v&agrave; l&agrave; người anh t&ocirc;i qu&yacute; nhất trong nhiều năm nay. T&ocirc;i v&agrave; anh đều kh&ocirc;ng th&iacute;ch n&oacute;i nhiều, đi với nhau sẽ đỡ bị điếc tai. Anh Biền cũng đang rảnh rang v&agrave; muốn t&igrave;m th&ecirc;m vốn sống&hellip; cuối đời&rdquo;.&nbsp;&nbsp;<br />H&agrave;nh tr&igrave;nh m&ocirc;-t&ocirc; của hai &ocirc;ng nh&agrave; văn U70 đi miền T&acirc;y Nam bộ diễn ra t&uacute;c tắc trong 3 - 4 đợt. Sau đ&oacute;, nếu &ldquo;c&ograve;n g&acirc;n&rdquo;&nbsp;&nbsp;hai &ocirc;ng sẽ t&iacute;nh tiếp đến &ldquo;miền Đ&ocirc;ng gian lao m&agrave; anh dũng&rdquo;. <br />Nguyễn Đ&ocirc;ng Thức cho rằng: &ldquo;Nước m&igrave;nh cứ ra khỏi c&aacute;c th&agrave;nh phố l&agrave; thấy ngay cảnh ngh&egrave;o. Ai l&agrave;m được g&igrave; gi&uacute;p đồng b&agrave;o m&igrave;nh th&igrave; n&ecirc;n l&agrave;m. Ch&uacute;ng t&ocirc;i đi thế n&agrave;y thật ra đồng thời cũng để mở mắt thấy được nhiều điều. Sẽ c&oacute; ghi ch&eacute;p sau chuyến đi. Mong vậy&rdquo;.<br />Hai &ocirc;ng nh&agrave; văn U70 cưỡi m&ocirc;-t&ocirc; cho thỏa m&aacute;u x&ecirc; dịch trong người, nhưng trong khi vui, hai &ocirc;ng vẫn kh&ocirc;ng qu&ecirc;n người kh&aacute;c đang c&ograve;n kh&oacute; khăn cần &ldquo;trợ lực&rdquo;.<br /><br /><br />Nguồn: Thể Thao &amp; Văn H&oacute;a<br /><br /><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/5896.htm</link>
<title><![CDATA[Cảm thức thời gian trong thơ DƯƠNG KIỀU MINH]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Ý kiến - đối thoại]]></category>
<pubDate>Thu, 17 May 2012 09:16:47 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/5896.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img class="insertimage" src="attachment.php?fid=3698" border="0" align="left" /><strong><span style="font-size: small">Nh&agrave; ph&ecirc; b&igrave;nh Đỗ Ngọc Y&ecirc;n đ&aacute;nh gi&aacute;: &ldquo;Dương Kiều Minh được ghi nhận như một trong những nh&agrave; thơ c&oacute; nhiều đ&oacute;ng g&oacute;p trong qu&aacute; tr&igrave;nh c&aacute;ch t&acirc;n thơ Việt từ cuối những năm 80, đầu những năm 90 thế kỷ trước. C&aacute;c t&aacute;c phẩm thơ của &ocirc;ng gồm: &ldquo;Củi lửa&rdquo;, &ldquo;D&acirc;ng mẹ&rdquo;, &ldquo;Những thời đại thanh xu&acirc;n&rdquo;, &ldquo;Tựa cửa&rdquo;, đ&atilde; in trong &ldquo;Thơ Dương Kiều Minh&rdquo;, &ldquo;T&ocirc;i ngắm m&atilde;i những ng&agrave;y thu tận&rdquo;, &ldquo;Kh&uacute;c chuyển m&ugrave;a&rdquo; đ&atilde; in trong &ldquo;Thơ Dương Kiều Minh&rdquo;. Đ&acirc;y l&agrave; cuốn s&aacute;ch tập hợp đầy đủ nhất c&aacute;c t&aacute;c phẩm thơ của &ocirc;ng từ trước đến nay. C&oacute; lẽ Dương Kiều Minh l&agrave; một trong những người hiếm hoi thuộc thế hệ c&aacute;c nh&agrave; thơ hậu đ&aacute;nh Mỹ đ&atilde; d&agrave;nh trọn cả cuộc đời m&igrave;nh cho s&aacute;ng tạo thi ca, đặc biệt l&agrave; qu&aacute; tr&igrave;nh đổi mới thi ph&aacute;p thơ. C&ograve;n những c&ocirc;ng việc kh&aacute;c đối với &ocirc;ng chẳng qua chỉ l&agrave; &ldquo;&aacute;ng m&acirc;y s&agrave; buổi mai&rdquo;. Điều quan trọng l&agrave;, dường như đ&atilde; biết trước được mệnh Trời, n&ecirc;n &ocirc;ng đ&atilde; lĩnh trọn &ldquo;tr&aacute;ch nhiệm&rdquo; cao cả ấy với một tinh thần tự gi&aacute;c cao v&agrave; thỏa nguyện, để rồi ứng xử với n&oacute; một c&aacute;ch hết sức tự nhi&ecirc;n, nghi&ecirc;m t&uacute;c v&agrave; c&oacute; văn&rdquo;</span></strong><br /><br /><br /><br /><br /><span style="font-size: large">CẢM THỨC THỜI GIAN TRONG THƠ DƯƠNG KIỀU MINH</span><br /><br />(<em><strong>Tr&iacute;ch tham luận đọc tại buổi&nbsp; Tọa đ&agrave;m: &ldquo;Dương Kiều Minh trong diễn tr&igrave;nh đổi mới thơ đương đại&rdquo; do Khoa Viết văn- B&aacute;o ch&iacute;, Trường Đại học Văn h&oacute;a tổ chức ng&agrave;y 16/5/2012 tại H&agrave; Nội)</strong></em><br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <u><strong>ĐỖ NGỌC Y&Ecirc;N</strong></u><br /><br /><em><strong>I. Dẫn nhập</strong></em><br /><strong>I.1. </strong><br />Đối với qu&aacute; tr&igrave;nh s&aacute;ng tạo văn chương- nghệ thuật n&oacute;i chung v&agrave; thơ ca n&oacute;i ri&ecirc;ng, thời gian l&agrave; một đại lượng mang đầy t&iacute;nh chất chủ quan v&agrave; rất kh&oacute; x&aacute;c định. N&oacute; vừa cụ thể, s&aacute;ng tỏ, đến từng gi&acirc;y, từng ph&uacute;t, ho&agrave;n to&agrave;n c&oacute; thể c&acirc;n đo đong đếm được, lại vừa v&ocirc; c&ugrave;ng, v&ocirc; tận, v&ocirc; thủy, v&ocirc; chung, kh&ocirc;ng c&oacute; khởi đầu cũng kh&ocirc;ng c&oacute; kết th&uacute;c, rất mơ hồ, hỗn độn, thậm ch&iacute; &ldquo;lộn t&ugrave;ng ph&egrave;o&rdquo;, khiến nhiều khi người ta chỉ c&oacute; thể nắm bắt được n&oacute; bằng cảm thức, n&ecirc;n đ&atilde; g&acirc;y kh&ocirc;ng &iacute;t kh&oacute; khăn l&agrave;m &aacute;ch tắc qu&aacute; tr&igrave;nh tiếp nhận văn bản thơ đối với người đọc. Tuy nhi&ecirc;n, ai cảm thức được thời gian chắc chắn sẽ c&oacute; trong tay một thứ &ldquo;vũ kh&iacute;&rdquo; lợi hại trong qu&aacute; tr&igrave;nh s&aacute;ng tạo cũng như tiếp nhận văn bản thơ của m&igrave;nh.&nbsp; <br />Cảm thức được thời gian thực/ vật chất trong c&aacute;c hoạt động sống h&agrave;ng ng&agrave;y đ&atilde; l&agrave; một việc kh&oacute;, thậm ch&iacute; l&agrave; rất kh&oacute; đối với kh&ocirc;ng &iacute;t người. Cảm thức được thời gian kh&ocirc;ng c&oacute; thực/ ảo trong qu&aacute; tr&igrave;nh vận động của t&acirc;m l&yacute; s&aacute;ng tạo c&ograve;n mu&ocirc;n v&agrave;n lần kh&oacute;, nhiều khi tưởng như kh&ocirc;ng thể. Với hầu hết ch&uacute;ng ta, c&oacute; lẽ &ocirc;ng Trời chỉ ph&uacute; cho một số &iacute;t người n&agrave;o đấy khả dĩ cảm thức được một c&aacute;ch tương đối thời gian t&acirc;m l&yacute; s&aacute;ng tạo, để họ c&oacute; thể đem đến cho người v&agrave; cho đời một trong những b&aacute;u vật m&agrave; ch&uacute;ng ta quen gọi l&agrave; thơ.<br />Phải chăng Dương Kiều Minh l&agrave; một trong số &iacute;t những người được &ocirc;ng Trời ban cho bảo bối &ldquo;cảm thức thời gian&rdquo; để tạo n&ecirc;n những mặc khải thi ca linh diệu (!?) <br /><strong><br />I.2.</strong><br />Dương Kiều Minh thuộc thế hệ nh&agrave; thơ hậu đ&aacute;nh Mỹ. Bởi lẽ, khi cuộc chiến tranh chống Mỹ, cứu nước kết th&uacute;c (1975) anh mới 15 tuổi. V&igrave; thế, so với c&aacute;c nh&agrave; thơ thuộc thế hệ chống Ph&aacute;p v&agrave; chống Mỹ, thơ Dương Kiều Minh kh&aacute; mới ở cả hai phương diện: cảm quan thế giới, cuộc đời v&agrave; con người v&agrave; thể hiện bằng giọng điệu, ng&ocirc;n từ, vần nhịp,...mới. C&ugrave;ng thế hệ với Dương Kiều Minh c&ograve;n c&oacute; c&aacute;c nh&agrave; thơ như Nguyễn Quang Thiều, Nguyễn Lương Ngọc, Mai Văn Phấn, Ng&ocirc; Tự Lập,... Hầu hết trong số họ đều được đ&aacute;nh gi&aacute; l&agrave; những nh&agrave; thơ c&oacute; xu hướng &ldquo;c&aacute;ch t&acirc;n&rdquo; v&agrave; l&agrave; những người đại diện cho xu hướng n&agrave;y.<br />Đối với c&aacute;c nh&agrave; thơ bước ra từ hai cuộc kh&aacute;ng chiến chống Ph&aacute;p v&agrave; chống Mỹ, đổi mới l&agrave; một cơn vật lộn h&oacute;a sinh đầy gian nan v&agrave; cực nhọc, l&agrave; sự nỗ lực c&aacute; nh&acirc;n phi thường của chủ thể s&aacute;ng tạo, th&igrave; c&aacute;c nh&agrave; thơ thế hệ hậu đ&aacute;nh Ph&aacute;p v&agrave; đ&aacute;nh Mỹ, những người được coi l&agrave; &ldquo;ngo&agrave;i cuộc&rdquo;, đổi mới l&agrave; nhu cầu đến từ cả hai ph&iacute;a chủ quan v&agrave; kh&aacute;ch quan. Lịch sử cần c&aacute;c người thơ thời hậu chiến n&oacute;i l&ecirc;n một c&aacute;ch thẳng thắn, ch&acirc;n thật nhất những vấn đề m&agrave; x&atilde; hội thời hậu chiến quan t&acirc;m, c&ugrave;ng t&acirc;m tư, nguyện vọng c&aacute; nh&acirc;n của những con người đang sống v&agrave; dựng x&acirc;y đất nước h&ocirc;m nay. Do vậy, đổi mới thơ trở th&agrave;nh lẽ đương nhi&ecirc;n, kh&oacute; c&oacute; thể cưỡng lại được với hầu hết c&aacute;c nh&agrave; thơ hậu chiến. Vấn đề l&agrave; đổi mới c&aacute;i g&igrave; v&agrave; đổi mới như thế n&agrave;o để thơ vẫn m&atilde;i l&agrave; m&oacute;n ăn tinh thần thường trực của c&ocirc;ng ch&uacute;ng d&acirc;n tộc Việt, g&oacute;p phần bồi đắp cho t&acirc;m hồn người Việt ng&agrave;y c&agrave;ng trong s&aacute;ng v&agrave; th&aacute;nh thiện hơn lại l&agrave; một c&acirc;u chuyện d&agrave;i khiến kh&ocirc;ng &iacute;t người nhầm tưởng, thậm ch&iacute; l&agrave; kh&ocirc;ng hề biết đến. <br /><br /><em><strong>II. Cảm thức thời gian thực/ vật chất</strong></em><br /><strong>II.1 </strong><br />Dương Kiều Minh được ghi nhận như một trong những nh&agrave; thơ c&oacute; nhiều đ&oacute;ng g&oacute;p trong qu&aacute; tr&igrave;nh c&aacute;ch t&acirc;n thơ Việt từ cuối những năm 80, đầu những năm 90 thế kỷ trước. C&aacute;c t&aacute;c phẩm thơ của &ocirc;ng gồm: &ldquo;Củi lửa&rdquo;, &ldquo;D&acirc;ng mẹ&rdquo;, &ldquo;Những thời đại thanh xu&acirc;n&rdquo;, &ldquo;Tựa cửa&rdquo;, đ&atilde; in trong &ldquo;Thơ Dương Kiều Minh&rdquo;, &ldquo;T&ocirc;i ngắm m&atilde;i những ng&agrave;y thu tận&rdquo;, &ldquo;Kh&uacute;c chuyển m&ugrave;a&rdquo; đ&atilde; in trong &ldquo;Thơ Dương Kiều Minh&rdquo;. Đ&acirc;y l&agrave; cuốn s&aacute;ch tập hợp đầy đủ nhất c&aacute;c t&aacute;c phẩm thơ của &ocirc;ng từ trước đến nay. <br />C&oacute; lẽ Dương Kiều Minh l&agrave; một trong những người hiếm hoi thuộc thế hệ c&aacute;c nh&agrave; thơ hậu đ&aacute;nh Mỹ đ&atilde; d&agrave;nh trọn cả cuộc đời m&igrave;nh cho s&aacute;ng tạo thi ca, đặc biệt l&agrave; qu&aacute; tr&igrave;nh đổi mới thi ph&aacute;p thơ. C&ograve;n những c&ocirc;ng việc kh&aacute;c đối với &ocirc;ng chẳng qua chỉ l&agrave; &ldquo;&aacute;ng m&acirc;y s&agrave; buổi mai&rdquo;. Điều quan trọng l&agrave;, dường như đ&atilde; biết trước được mệnh Trời, n&ecirc;n &ocirc;ng đ&atilde; lĩnh trọn &ldquo;tr&aacute;ch nhiệm&rdquo; cao cả ấy với một tinh thần tự gi&aacute;c cao v&agrave; thỏa nguyện, để rồi ứng xử với n&oacute; một c&aacute;ch hết sức tự nhi&ecirc;n, nghi&ecirc;m t&uacute;c v&agrave; c&oacute; văn.<br />T&ocirc;i chọn ngẫu nhi&ecirc;n 52 b&agrave;i thơ, ứng với số tuổi thọ của Dương Kiều Minh,&nbsp;&nbsp; thuộc tất cả c&aacute;c tập đ&atilde; v&agrave; chưa xuất bản của &ocirc;ng để đọc. Cảm nhận đầu ti&ecirc;n v&agrave; cũng l&agrave; ấn tượng s&acirc;u sắc nhất đối với t&ocirc;i l&agrave; CẢM THỨC THỜI GIAN TRONG THI PH&Aacute;P THƠ <br />của &ocirc;ng ở tất cả c&aacute;c thi phẩm m&agrave; t&ocirc;i đ&atilde; đọc. <br />C&oacute; 4/52 b&agrave;i t&aacute;c giả nhắc tới thời gian một lần: &ldquo;B&ocirc;ng loa k&egrave;n nở ngang t&agrave;ng m&ugrave;a hạ...&rdquo;; Tiếng đầu ti&ecirc;n mẹ gọi giữa trưa nồng; D&acirc;ng rực t&iacute;m v&ograve;m bằng lăng nước/ em về d&atilde;y phố m&ugrave;a h&egrave;; Điềm non nước/ hung kh&iacute; n&agrave;y tụ ph&aacute;t/ nửa đ&ecirc;m cho&agrave;ng thức,...&nbsp; V&agrave; c&oacute; 1/52 b&agrave;i nhiều nhất, 45 lần Dương Kiều Minh nhắc tới thời gian. Đấy l&agrave; b&agrave;i &ldquo;Niềm vọng niệm&rdquo; <br />Trong số 52 b&agrave;i thơ m&agrave; t&ocirc;i khảo s&aacute;t c&oacute; tới 437 lần Dương Kiều Minh sử dụng c&aacute;c từ/cụm từ chỉ về hoặc li&ecirc;n quan đến thời gian, trung b&igrave;nh mỗi b&agrave;i c&oacute; tới hơn 8,4 lần. Vấn đề ở đ&acirc;y l&agrave; tại sao người thơ lại quan t&acirc;m nhiều đến thời gian như vậy. V&agrave; <br />cảm thức thời gian đ&atilde; chi phối qu&aacute; tr&igrave;nh s&aacute;ng tạo c&aacute;c thi phẩm của &ocirc;ng, nhất l&agrave; về kh&iacute;a cạnh thi ph&aacute;p như thế n&agrave;o? <br />Trong số 45 lần nhắc tới thời gian ở b&agrave;i &ldquo;Nềm vọng niệm&rdquo;, c&oacute; 37 từ/cụm từ biểu thị thời gian thực/ vật chất, c&ograve;n lại 8 từ/ cụm từ biểu thị thời gian kh&ocirc;ng c&oacute; thực/ ảo m&agrave; t&ocirc;i tạm gọi l&agrave; thời gian t&acirc;m l&yacute; s&aacute;ng tạo. C&aacute;c từ/ cụm từ chỉ thời gian ảo nằm ở c&aacute;c c&acirc;u thơ: hơi lạnh đầy đầy vẻ thu chừng m&atilde;n; rũ lớp bụi thời gian, trở lại; c&oacute; lẽ l&ograve;ng m&igrave;nh đ&atilde;&nbsp; thời gian bụi phủ; &Ocirc; con thuyền kh&ocirc;ng mui từ bao giờ lặng lẽ; nhắc m&igrave;nh thời vận; thời vận; thời vận; thời vận,... trong b&agrave;i thơ n&oacute;i tr&ecirc;n. <br />Ri&ecirc;ng b&agrave;i &ldquo;Niềm vọng niệm&rdquo; c&oacute; tới 37 từ/ cụm từ như vậy. Quan s&aacute;t những c&acirc;u thơ tr&ecirc;n, mọi người dễ d&agrave;ng c&oacute; thể nhận ra c&aacute;c từ/ cụm từ chỉ hoặc li&ecirc;n quan đến thời gian thực trong b&agrave;i thơ: đầu hạ, m&ugrave;ng 8 th&aacute;ng tư, h&ocirc;m qua, m&ugrave;a lũ,&nbsp; tuần đ&ocirc;ng ch&iacute;, h&ocirc;m sau, s&aacute;u năm,... <br />Điều khiến t&ocirc;i quan t&acirc;m ở đ&acirc;y kh&ocirc;ng phải l&agrave; số lượng từ/ cụm từ chỉ thời gian c&oacute; tần xuất cao hay thấp v&agrave; sự ph&acirc;n loại &ldquo;thực&rdquo; hay &ldquo;ảo&rdquo; trong thơ Dương Kiều Minh ch&iacute;nh x&aacute;c đến mức n&agrave;o. Quan trọng hơn l&agrave; v&igrave; sao &ocirc;ng lại sử dụng nhiều từ/ cụm từ chỉ thời gian như thế nhằm mục đ&iacute;ch g&igrave;, liệu c&oacute; g&acirc;y nh&agrave;m ch&aacute;n bởi sự lặp lại? Ở đ&acirc;y kh&ocirc;ng thể n&oacute;i rằng, nh&agrave; thơ th&iacute;ch th&igrave; d&ugrave;ng. R&otilde; r&agrave;ng c&oacute; một sự vận động kh&ocirc;ng ngừng b&ecirc;n trong t&acirc;m l&yacute; s&aacute;ng tạo- d&ograve;ng &yacute; thức của &ocirc;ng, n&ecirc;n những từ/ cụm chỉ thời gian lu&ocirc;n &aacute;m ảnh chi phối qu&aacute; tr&igrave;nh s&aacute;ng tạo đến mức Dương Kiều Minh kh&ocirc;ng thể n&agrave;o cưỡng lại được. <br /><br /><strong>II.2</strong><br />Quan s&aacute;t c&aacute;c từ/ cụm từ chỉ thời gian thực ở b&agrave;i thơ tr&ecirc;n, ch&uacute;ng ta kh&ocirc;ng thể n&agrave;o nhận ra b&agrave;i thơ được viết v&agrave;o l&uacute;c n&agrave;o, nếu như kh&ocirc;ng c&oacute; sự ghi ch&uacute; từ chủ nh&acirc;n của n&oacute; ở cuối b&agrave;i. V&igrave; c&aacute;c từ/ cụm từ chỉ một qu&atilde;ng thời gian kh&aacute; d&agrave;i v&agrave; rất kh&oacute; x&aacute;c định: &ldquo;đầu hạ, m&ugrave;ng 8 th&aacute;ng tư, h&ocirc;m qua, vẻ thu chừng m&atilde;n, m&ugrave;a lũ,&nbsp; tuần đ&ocirc;ng ch&iacute;, h&ocirc;m sau, s&aacute;u năm,...&rdquo;. Tuy c&aacute;c từ/ cum từ n&agrave;y kh&aacute; cụ thể, nhưng ph&iacute;a sau những c&aacute;i cụ thể ấy l&agrave; một t&acirc;m trạng rối bời như canh hẹ của người thơ, đặc biệt khi &ocirc;ng nghĩ v&agrave; li&ecirc;n tưởng đến những điều mu&ocirc;n thưở của c&otilde;i đời, kiếp người. L&uacute;c ấy, những từ/ cụm từ chỉ thời gian thực, cụ thể bỗng dưng trở n&ecirc;n v&ocirc; nghĩa v&agrave; tan biến đi đ&acirc;u mất, chỉ c&ograve;n lại cảm thức về một &ldquo;d&ograve;ng thời gian bất định&rdquo; với c&aacute;c từ/ cụm từ như: &ldquo;bụi thời gian&rdquo;, &ldquo;thời gian bụi phủ&rdquo;, &ldquo;từ bao giờ&rdquo;, &ldquo;thời vận,...&rdquo;.<br />Khởi xuất l&agrave; những đại lượng thời gian thực v&agrave; kết th&uacute;c l&agrave; đại lượng thời gian ảo. Thậm ch&iacute; &ocirc;ng đ&atilde; 4 lần nhắc tới từ &ldquo;thời vận&rdquo; ở cuối b&agrave;i thơ, một đại lượng thời gian kh&ocirc;ng c&oacute; khởi đầu, cũng kh&ocirc;ng c&oacute; kết th&uacute;c, v&ocirc; thủy, v&ocirc; chung, nhưng n&oacute; lại lu&ocirc;n hiện tồn trong t&acirc;m thức nh&agrave; thơ như một hằng số bất biến. V&agrave; quan trọng hơn n&oacute; c&ograve;n tồn tại trong t&acirc;m thức của Dương Kiều Minh như một đại lượng x&aacute;c t&iacute;n. <br /><br /><em><strong>III. Cảm thức thời gian ảo/ t&acirc;m l&yacute; s&aacute;ng tạo</strong></em><br /><strong>III.1</strong><br />Tuy số lượng từ/ cụm từ chỉ thời gian ảo chỉ c&oacute; 125 so với 312 trong tổng số 437 từ/ cụm từ c&ugrave;ng biểu thị về thời gian. Nhưng điều đ&aacute;ng n&oacute;i ở đ&acirc;y l&agrave; tuy sử dụng c&aacute;c từ/ cụm từ chỉ thời gian &ldquo;đậm đặc&rdquo; đến như thế, nhưng người đọc thơ &ocirc;ng vẫn kh&ocirc;ng hề cảm thấy nh&agrave;m ch&aacute;n v&igrave; sự &ldquo;v&ocirc; lối&rdquo; của c&aacute;c từ v&agrave; cụm từ ấy. Ngược lại, c&agrave;ng l&agrave;m cho người ta đi từ th&iacute;ch th&uacute; đến sự ngưỡng vọng thơ &ocirc;ng. Mới m&agrave; kh&ocirc;ng lạ hoắc, nhiều m&agrave; kh&ocirc;ng tr&ugrave;ng lặp, ấy ch&iacute;nh l&agrave; t&agrave;i năng sử dụng ng&ocirc;n ngữ v&agrave; cũng l&agrave; một trong những đặc trưng thi ph&aacute;p thơ của Dương Kiều Minh. <br />Những từ/ cụm từ chỉ thời gian thực, c&oacute; thể x&aacute;c định được như: &ldquo;đầu hạ&rdquo;, &ldquo;m&ugrave;ng &ldquo;8 th&aacute;ng tư&rdquo;, &ldquo;h&ocirc;m qua&rdquo;,... v&agrave; những từ/ cụm từ chỉ thời gian ảo như: &ldquo;bụi thời gian&rdquo;, &ldquo;thời gian bụi phủ&rdquo;, &ldquo;từ bao giờ&rdquo;, &ldquo;thời vận&rdquo;,...lu&ocirc;n đan xen lẫn nhau, chứng tỏ t&acirc;m thức của người thơ lu&ocirc;n ở trong trạng th&aacute;i rối nhiễu, d&ugrave;ng dằng, chẳng thể n&agrave;o &ldquo;vượt tho&aacute;t&rdquo; được, v&igrave; sự &ldquo;dan d&iacute;u&rdquo; với cuộc đời n&agrave;y. Để rồi cuối c&ugrave;ng thi sĩ đ&agrave;nh mượn c&aacute;ch n&oacute;i của tiền nh&acirc;n l&agrave; &ldquo;thời vận&rdquo; để tự giải tho&aacute;t cho ch&iacute;nh m&igrave;nh.<br /><br />Trong thơ Dương Kiều Minh cảm thức thời gian được đặc trưng bởi h&igrave;nh tượng &ldquo;m&ugrave;a&rdquo;. Với 52 b&agrave;i thơ m&agrave; ch&uacute;ng t&ocirc;i khảo s&aacute;t c&oacute; tới c&oacute; tới 217 lần nh&agrave; thơ nhắc tới từ/cụm từ &ldquo;m&ugrave;a&rdquo;, &ldquo;m&ugrave;a vụ&rdquo;, &ldquo;m&ugrave;a m&agrave;ng&rdquo;, &ldquo;vẻ thu&rdquo;, &ldquo;hơi xu&acirc;n&rdquo;, &ldquo;chiều đ&ocirc;ng&rdquo;,... T&iacute;nh trung b&igrave;nh mỗi b&agrave;i c&oacute; tới tr&ecirc;n 4,17 lần &ocirc;ng nhắc đến c&aacute;c từ/cụm từ gắn liền với h&igrave;nh tượng n&agrave;y. Đặc biệt c&aacute;c từ/cụm từ chỉ thời gian ảo như: &ldquo;c&otilde;i người&rdquo;, &ldquo;kiếp người&rdquo;, &ldquo;xưa cổ&rdquo;, &ldquo;thời vận&rdquo;, &ldquo;thi&ecirc;n thu&rdquo;,... được nh&agrave; thơ tinh d&ugrave;ng v&agrave;o những vị tr&iacute; hết sức đắc địa: &ldquo;...Đ&ecirc;m m&ecirc;nh m&ocirc;ng san s&aacute;t bầu t&acirc;m sự/ tiếng chim khuya nhắc m&igrave;nh thời vận/ thời vận/ thời vận/&nbsp; thời vận...&rdquo; <br />Trong c&aacute;c m&ugrave;a của năm, dường như m&ugrave;a thu c&oacute; duy&ecirc;n nợ nhất đối với Dương Kiều Minh, n&ecirc;n n&oacute; c&oacute; sức &aacute;m ảnh lạ thường. Trong số 52 b&agrave;i thơ như t&ocirc;i đ&atilde; n&oacute;i, c&oacute; tới 37 lần t&aacute;c giả nhắc tới từ/cụm từ chỉ/ li&ecirc;n quan đến &ldquo;m&ugrave;a thu&rdquo;. Trung b&igrave;nh cứ khoảng 0,7 b&agrave;i thơ &ocirc;ng lại nhắc đến &ldquo;m&ugrave;a thu&rdquo; một lần. <br />Đối với Dương Kiều Minh, dường như trong &ocirc;ng đ&atilde; hội đủ c&aacute;c yếu tố đặc trưng của m&ugrave;a, n&ecirc;n đ&atilde; tạo ra được những thi phẩm da diết v&agrave; thẳm s&acirc;u về m&ugrave;a thu với đủ c&aacute;c cung bậc, sắc th&aacute;i, xa gần, s&acirc;u rộng kh&aacute;c nhau. D&ugrave; cho đ&ocirc;i khi điều ấy c&oacute; l&agrave;m cho người đọc cảm gi&aacute;c thơ &ocirc;ng đượm một vẻ buồn mang m&aacute;c, hắt hiu, nhưng kh&ocirc;ng hề sầu n&atilde;o, bi lụy. Tr&aacute;i lại ch&iacute;nh điều ấy c&agrave;ng dễ xo&aacute;y s&acirc;u v&agrave;o l&ograve;ng người. <br />&nbsp; <br /><strong>III.2 </strong><br />Ch&uacute;ng ta h&atilde;y xem x&eacute;t một b&agrave;i thơ cụ thể về m&ugrave;a thu, b&agrave;i &ldquo;Vừa giấc mơ dịu d&agrave;ng đậu xuống&rdquo; sau đ&acirc;y của Dương Kiều Minh được viết v&agrave;o ng&agrave;y 24- 8- 2011, tức l&agrave; c&aacute;ch ng&agrave;y &ocirc;ng ra đi 28- 3- 2012, đ&uacute;ng 7 th&aacute;ng 4 ng&agrave;y, để thấy khả năng khai triển thi ph&aacute;p của &ocirc;ng một c&aacute;ch b&agrave;i bản, nhưng kh&ocirc;ng k&eacute;m phần t&aacute;o bạo v&agrave; đ&atilde; đem lại hiệu quả khả quan cả về mặt &yacute; tưởng lẫn gi&aacute; trị thẩm mỹ cho thi phẩm: <br /><em>&ldquo;Vừa giấc mơ dịu d&agrave;ng đậu xuống <br />vươn dậy đồng loạt b&ocirc;ng tiểu li lan m&ugrave;a thu<br />Cơn mưa đ&ecirc;m để lại vệt nước tr&ecirc;n t&aacute;n l&aacute; kh&oacute;m đại hồng m&ocirc;n<br />b&agrave;i ca đuổi theo bước ch&acirc;n trẻ thơ con đường &ocirc; t&ocirc; chạy men đồng b&atilde;i<br />ai như tiếng mẹ gọi ng&ocirc;i l&agrave;ng kh&oacute;i tỏa xa xa<br />...<br />&nbsp;Mẹ ạ,<br />giấc mơ con đ&atilde; đủ đầy cơn gi&oacute; l&agrave;nh đồng nội<br />mương nước ngập tr&agrave;n c&aacute;nh đồng đổ ải<br />những đ&aacute;m m&acirc;y đ&atilde; đợi con th&ecirc;nh thang trời rộng<br />những đ&aacute;m m&acirc;y đ&atilde; chở con qua d&acirc;u bể cuộc đời<br />con nhận thấy giấc mơ dịu d&agrave;ng vừa đậu xuống<br />đồng loạt vươn b&ocirc;ng tiểu li lan<br />theo b&agrave;i ca d&agrave;i bước ch&acirc;n trẻ thơ vang vang đầu thu con đường sương kh&oacute;i.<br />*<br />Ồ, tr&ecirc;n t&aacute;n kh&oacute;m đại hồng m&ocirc;n c&ograve;n để lại vệt mưa đ&ecirc;m trước&rdquo;</em>. <br />B&agrave;i thơ viết về một m&ugrave;a thu trong giấc mơ dịu d&agrave;ng, hay n&oacute;i c&aacute;ch kh&aacute;c đ&acirc;y l&agrave; một &ldquo;m&ugrave;a thu ảo&rdquo; c&oacute; những cơn mưa đ&ecirc;m bất chợt để lại những giọt nước tr&ecirc;n kh&oacute;m l&aacute;, với những b&agrave;n ch&acirc;n trẻ thơ đ&oacute;n ch&agrave;o một ng&agrave;y mới đang đến. Ch&iacute;nh l&uacute;c n&agrave;y nh&agrave; thơ thấy m&igrave;nh như trở về ng&agrave;y thơ dại, lon ton những bước ch&acirc;n chạy &ugrave;a t&igrave;m gặp mẹ nơi ch&iacute;n suối trong tiếng chu&ocirc;ng của những b&ocirc;ng tiểu li lan nhỏ x&iacute;u, kh&oacute;m đại hồng m&ocirc;n c&ugrave;ng những đ&aacute;m m&acirc;y lang thang bay về ph&iacute;a c&aacute;nh đồng nơi mẹ y&ecirc;n nằm. <br />Thật nhẹ nh&agrave;ng, kh&ocirc;ng ồn &agrave;o, kh&ocirc;ng c&oacute; những từ, những c&acirc;u g&acirc;y cảm gi&aacute;c mạnh, tr&aacute;i lại rất gần gũi th&acirc;n quen, đặc biệt l&agrave; đối với những ai đ&atilde; sinh ra v&agrave; c&oacute; qu&atilde;ng đời tuổi thơ gắn b&oacute; với v&ugrave;ng qu&ecirc; trung du ngh&egrave;o, mới cảm nhận hết được nỗi niềm của Dương Kiều Minh khi viết những c&acirc;u thơ n&agrave;y. <br />B&agrave;i thơ mới v&agrave; lạ về &yacute; tưởng, cảm quan về con người, cuộc đời v&agrave; thế giới tự nhi&ecirc;n. N&oacute; l&agrave; kẻ mang tr&ecirc;n m&igrave;nh th&ocirc;ng điệp nối đ&ocirc;i bờ giữa hai thế giới hư v&agrave; thực, sống v&agrave; chết, giữa c&aacute;i hữu hạn của đời người với c&aacute;i v&ocirc; hạn của đất trời, vũ trụ. V&agrave; đối với Dương Kiều Minh, dường như chỉ c&oacute; thơ mới đủ năng lực đảm tr&aacute;ch sứ mệnh ấy. D&ugrave; vậy, b&agrave; thơ đ&atilde; được thể hiện dưới h&igrave;nh thức ng&ocirc;n từ hết sức mộc mạc, ch&acirc;n th&agrave;nh, đ&uacute;ng với bản chất của v&ugrave;ng qu&ecirc; ngh&egrave;o, với t&igrave;nh mẫu tử, nghĩa sinh th&agrave;nh v&agrave; với c&otilde;i v&ocirc; bi&ecirc;n. Điều ấy đ&atilde; tạo n&ecirc;n một bức tranh qu&ecirc; thật sự hiền h&ograve;a, với h&igrave;nh tượng trung t&acirc;m l&agrave; người mẹ th&acirc;n thương đ&atilde; qu&aacute; cố, vừa lung linh huyền ảo, thơ ng&acirc;y, vừa đủ da diết để n&iacute;u k&eacute;o t&acirc;m tưởng người đọc can dự v&agrave;o mối t&igrave;nh cốt nhục của thi nh&acirc;n. <br /><br />C&oacute; lẽ, điểm nhấn r&otilde; nhất trong sự vận động của thi tứ l&agrave; cảm thức về thời gian. B&agrave;i thơ chỉ c&oacute; 26 c&acirc;u m&agrave; Dương Kiều Minh đ&atilde; 12 lần sử dụng c&aacute;c từ/ cụm từ chỉ thời gian. Như vậy, trung b&igrave;nh cứ hơn 2 c&acirc;u, &ocirc;ng lại nhắc đến thời gian một lần, m&agrave; chủ yếu l&agrave; thời gian của m&ugrave;a thu, m&ugrave;a của sự bắt đầu từ c&aacute;i hữu hạn chuyển dần sang c&aacute;i v&ocirc; hạn của mu&ocirc;n thưở kiếp người. <br />Tuy nhi&ecirc;n, người đọc lại kh&ocirc;ng hề cảm thấy nh&agrave;m ch&aacute;n hay tắc tị, kh&oacute; hiểu về c&aacute;i sự c&oacute; vẻ như cố &yacute; &ldquo;lặp lại&rdquo; qu&aacute; nhiều về thời gian ấy. Tr&aacute;i lại, n&oacute; c&agrave;ng l&agrave;m cho&nbsp; người đọc cảm th&ocirc;ng, chia sẻ với &ocirc;ng, khi m&agrave; dường như &ocirc;ng đ&atilde; cảm thức được thời gian vật chất đối với đời một con người kh&ocirc;ng phải l&agrave; v&ocirc; hạn. <br />B&agrave;i thơ với nhiều biểu tượng kh&aacute; đắt được đặt ở những vị tr&iacute; đắc địa của n&oacute;, khiến cho sức lay động c&agrave;ng s&acirc;u, c&agrave;ng xa m&atilde;i v&agrave;o c&otilde;i v&ocirc; thường. C&oacute; thể coi đ&acirc;y l&agrave; một trong những b&agrave;i thơ viết về mẹ v&agrave; m&ugrave;a thu hay nhất của Dương Kiều Minh. B&agrave;i thơ đ&atilde; đạt đến độ ch&iacute;n về cảm x&uacute;c, chiều s&acirc;u về suy tưởng, lung linh về h&igrave;nh ảnh ng&ocirc;n từ. <br />Nh&igrave;n từ một g&oacute;c độ n&agrave;o đấy, đ&acirc;y c&oacute; thể coi l&agrave; lời b&aacute;o hiếu hay l&agrave; b&agrave;i thơ tuyệt mệnh của &ocirc;ng đối với người mẹ qu&aacute; cố của m&igrave;nh. Chẳng ai c&oacute; thể n&oacute;i rằng b&agrave;i thơ n&agrave;y kh&ocirc;ng &ldquo;đổi mới&rdquo; hay &ldquo;c&aacute;ch t&acirc;n&rdquo; so với truyền thống thi ca Việt trong thời kỳ đ&aacute;nh Ph&aacute;p v&agrave; đ&aacute;nh Mỹ trước đ&acirc;y, cũng như thi ca Việt đương đại, x&eacute;t tr&ecirc;n mọi phương diện. <br /><br /><em><strong>VI. Thay lời kết</strong></em><br />&Yacute; thức về thời gian trong cảm quan quay về với qu&aacute; khứ kỷ niệm, vượt ra&nbsp; khỏi những r&agrave;ng buộc của đời sống thường nhật, tiến gần s&aacute;t đến độ nghiệm sinh thời vận, si&ecirc;u tho&aacute;t khỏi c&otilde;i ph&agrave;m trần, đấy ch&iacute;nh l&agrave; sự biến thi&ecirc;n của thời gian t&acirc;m l&yacute; s&aacute;ng tạo thường thấy trong nhiều b&agrave;i thơ của Dương Kiều Minh. <br />&Ocirc;ng tuy&ecirc;n chiến với đời sống thực tại, vốn đầy rẫy những nhiễu nhương lu&ocirc;n l&agrave;m phiền l&ograve;ng người thơ ch&acirc;n ch&iacute;nh bằng c&aacute;ch l&agrave;m cho đời sống thực tại ấy tốt đẹp hơn, đ&aacute;ng sống hơn với những vần thơ da diết t&igrave;nh người, nghĩa đời, t&igrave;nh đồng loại, nghĩa ch&uacute;ng sinh. Như vậy cũng c&oacute; nghĩa l&agrave; &ocirc;ng đ&atilde; v&agrave; đang tuy&ecirc;n chiến với thứ thơ qu&aacute; dễ d&atilde;i, tắc tị, hũ n&uacute;t, quay lưng lại với con người, cuộc đời vốn được du nhập từ c&aacute;c nh&agrave; thơ tượng trưng Ph&aacute;p cuối thế kỷ XIX, ở v&agrave;o giai đoạn tho&aacute;i tr&agrave;o của n&oacute;, m&agrave; kh&ocirc;ng &iacute;t người nhầm tưởng rằng đấy l&agrave; &ldquo;Thơ Mới&rdquo;, &ldquo;Thơ c&aacute;ch t&acirc;n&rdquo;. <br /><br />C&aacute;i l&agrave;m n&ecirc;n phong c&aacute;ch thi ph&aacute;p thơ Dương Kiều Minh ch&iacute;nh l&agrave; t&iacute;nh nhạc bắt nguồn từ cuộc sống m&agrave; &ocirc;ng kh&ocirc;ng bao giờ c&oacute; thể chối bỏ hoặc v&ocirc; cảm với n&oacute; được. Tr&aacute;i lại, &ocirc;ng chấp nhận v&agrave; dung nạp tất cả v&agrave;o đời sống t&acirc;m tưởng c&aacute; nh&acirc;n, để rồi nh&agrave;o nặn th&agrave;nh một &ldquo;thực tại kh&aacute;c&rdquo; bằng ng&ocirc;n ngữ thi ca của ri&ecirc;ng m&igrave;nh ở một cấp độ cao hơn, đẹp hơn c&aacute;i thực tại như n&oacute; vốn c&oacute;. Đấy ch&iacute;nh l&agrave; năng lực ph&oacute;ng sinh trong t&acirc;m l&yacute; s&aacute;ng tạo ở những t&agrave;i năng thơ ca đ&iacute;ch thực của Dương Kiều Minh.<br />Thời gian với Dương Kiều Minh kh&ocirc;ng chỉ l&agrave; thước đo hiệu quả hoạt động sống của con người, m&agrave; hơn thế n&oacute; c&ograve;n để đo chiều s&acirc;u của l&ograve;ng người, c&otilde;i đời, cũng tức l&agrave; để đo tầm v&oacute;c tư duy s&aacute;ng tạo nghệ thuật của ch&iacute;nh &ocirc;ng. Thời gian trong mắt &ocirc;ng, thực đấy, m&agrave; ảo đấy, hữu h&igrave;nh đấy, m&agrave; v&ocirc; h&igrave;nh đấy, hữu hạn đấy, m&agrave; cũng v&ocirc; hạn đấy. Nếu chỉ căn cứ v&agrave;o c&aacute;c từ/cụm từ chỉ thời gian đến mức &ldquo;đậm đặc&rdquo; trong c&aacute;c thi phẩm của &ocirc;ng m&agrave; bảo Dương Kiều Minh &ldquo;cố t&igrave;nh&rdquo; lập lại, tức l&agrave; chưa hiểu được ng&ocirc;n ngữ thơ &ocirc;ng nằm ở ph&iacute;a sau văn bản. Ngược lại ch&iacute;nh sự c&oacute; vẻ như &ldquo;cố t&igrave;nh&rdquo; ấy kh&ocirc;ng những gi&uacute;p &ocirc;ng thỏa nguyện trong cuộc rong ruổi của suy tư s&aacute;ng tạo thi ca của m&igrave;nh, như một cuộc rượt đuổi kh&ocirc;ng bao giờ c&oacute; hồi kết. Điều đ&oacute; đ&atilde; tạo n&ecirc;n n&eacute;t khu biệt độc đ&aacute;o về thi ph&aacute;p thơ Dương Kiều Minh so với c&aacute;c nh&agrave; thơ c&ugrave;ng thời v&agrave; c&aacute;c thế hệ nh&agrave; thơ đi trước, giống như một &ldquo;lực sĩ&rdquo; lu&ocirc;n vắt kiệt sức lực của m&igrave;nh ra để chiến đấu đến c&ugrave;ng cho diễn tr&igrave;nh đổi mới thi ca đương đại Việt.&nbsp; <br />V&agrave; t&ocirc;i chỉ c&oacute; thể n&oacute;i như vậy về &ocirc;ng./.<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; H&agrave; N&ocirc;i, 4/2012<br /><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/5895.htm</link>
<title><![CDATA[Địa Tầng Đứt Gẫy có tạo ra đổ vỡ nhân tình ?]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Thế giới sách]]></category>
<pubDate>Thu, 17 May 2012 08:36:42 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/5895.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img class="insertimage" src="attachment.php?fid=3697" border="0" align="left" /><strong><span style="font-size: small">Nh&agrave; văn Cao Tiến L&ecirc; giới thiệu: &ldquo;Địa tầng đứt gẫy&rdquo; l&agrave; một cuốn tiểu thuyết luận đề của nh&agrave; văn Nguyễn Tiến H&oacute;a. Một người đ&atilde; từng học tập, c&ocirc;ng t&aacute;c, gắn b&oacute;&nbsp;&nbsp;với Li&ecirc;n X&ocirc; trong nhiều năm. Đ&acirc;y l&agrave; cuốn tiểu thuyết đầu ti&ecirc;n của một t&aacute;c giả Việt Nam lấy vấn đề sụp đổ m&ocirc; h&igrave;nh chủ nghĩa x&atilde; hội ở Li&ecirc;n X&ocirc; v&agrave; Đ&ocirc;ng &Acirc;u l&agrave;m đề t&agrave;i của t&aacute;c phẩm. T&aacute;c phẩm đ&atilde; t&aacute;i hiện tổng thể một bức tranh ho&agrave;nh tr&aacute;ng v&agrave; bi kịch của qu&aacute; khứ, trong giai đoạn tho&aacute;i tr&agrave;o của &ldquo;chủ nghĩa x&atilde; hội hiện thực&rdquo; ở Li&ecirc;n X&ocirc; v&agrave; Đ&ocirc;ng &Acirc;u, th&ocirc;ng qua những th&acirc;n phận những con người X&ocirc; viết, v&agrave; th&acirc;n phận những người Việt Nam đ&atilde; từng sống, học tập, c&ocirc;ng t&aacute;c v&agrave; mưu sinh tại Li&ecirc;n X&ocirc;. T&aacute;c giả đ&atilde; tập trung ph&acirc;n t&iacute;ch những nguy&ecirc;n nh&acirc;n kh&aacute;ch quan v&agrave; chủ quan dẫn đến sự tan r&atilde; Li&ecirc;n bang, đồng thời đưa ra những nhận định mới về sự đổ vỡ Li&ecirc;n X&ocirc; v&agrave; dự b&aacute;o m&ocirc; h&igrave;nh x&atilde; hội tốt đẹp của lo&agrave;i người trong tương lai. </span></strong><br /><br /><br /><br /><br />&nbsp;&nbsp; <span style="font-size: large">&nbsp;&nbsp;&ldquo;Địa tầng đứt gẫy&rdquo; c&oacute; tạo ra đổ vỡ nh&acirc;n t&igrave;nh?</span><br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<u><strong>CAO TIẾN L&Ecirc;</strong></u><br /><br /> Xin n&oacute;i trước rằng đ&acirc;y l&agrave; một tiểu thuyết rất kh&oacute; đọc, kh&ocirc;ng phải v&igrave; n&oacute; kh&ocirc;ng hấp dẫn, m&agrave; rất hấp dẫn, hấp dẫn từng chi tiết đến kh&aacute;i qu&aacute;t. Những&nbsp;&nbsp;vấn đề tiểu thuyết đề cập c&aacute;ch&nbsp;&nbsp;nay đ&atilde; hơn 20 năm. Đ&oacute; l&agrave; ng&agrave;y 19 th&aacute;ng 8 năm 1991- Cuộc ch&iacute;nh biến chưa từng c&oacute; trong lịch sử, đ&atilde; xảy ra ở Li&ecirc;n X&ocirc; m&agrave; người ta v&iacute; như trận động đất, s&oacute;ng thần l&agrave;m rung chuyển h&agrave;nh tinh, l&agrave;m thay đổi bản đồ ch&iacute;nh trị thế giới, l&agrave;m sụp đổ Li&ecirc;n X&ocirc;, l&agrave;m cả thế giới chao đảo, b&agrave;ng ho&agrave;ng, ảnh hưởng, t&aacute;c động s&acirc;u sắc đến h&agrave;ng ngh&igrave;n triệu nguời tr&ecirc;n thế giới. Hai mười năm đ&atilde; qua đi, trong một thế giới đầy biến động v&agrave; đổi thay, bởi sức s&aacute;ng tạo phi thường của c&aacute;ch mạng kỹ thuật, v&agrave; sự b&ugrave;ng nổ của c&ocirc;ng nghệ th&ocirc;ng tin, nhưng sự thật của biến cố lịch sử ở Li&ecirc;n X&ocirc; l&agrave;m tan r&atilde; hệ thống ch&iacute;nh trị của c&aacute;c nước x&atilde; hội chủ nghĩa ở Đ&ocirc;ng &Acirc;u&nbsp;&nbsp;đến nay vẫn nằm trong v&ograve;ng b&iacute; mật. Ch&uacute;ng vẫn l&agrave; những vấn đề thời sự n&oacute;ng hổi, cần được giải m&atilde; tr&ecirc;n phạm vi to&agrave;n thế giới. Người ta vẫn chưa c&oacute; một kết luận n&agrave;o thống nhất v&ecirc; sự tan r&atilde;, sụp đổ n&agrave;y. C&oacute; rất nhiều &yacute; kiến kh&aacute;c nhau, người&nbsp;&nbsp;cho l&agrave; kẻ th&ugrave; b&ecirc;n ngo&agrave;i nh&uacute;ng tay v&agrave;o, người cho l&agrave; sự đối kh&aacute;ng b&ecirc;n trong, người cho l&agrave; tự th&acirc;n n&oacute; mục ruỗng., . .<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &ldquo;Địa tầng đứt gẫy&rdquo; l&agrave; một cuốn tiểu thuyết luận đề của nh&agrave; văn Nguyễn Tiến H&oacute;a. Một người đ&atilde; từng học tập, c&ocirc;ng t&aacute;c, gắn b&oacute;&nbsp;&nbsp;với Li&ecirc;n X&ocirc; trong nhiều năm. Đ&acirc;y l&agrave; cuốn tiểu thuyết đầu ti&ecirc;n của một t&aacute;c giả Việt Nam lấy vấn đề sụp đổ m&ocirc; h&igrave;nh chủ nghĩa x&atilde; hội ở Li&ecirc;n X&ocirc; v&agrave; Đ&ocirc;ng &Acirc;u l&agrave;m đề t&agrave;i của t&aacute;c phẩm. T&aacute;c phẩm đ&atilde; t&aacute;i hiện tổng thể một bức tranh ho&agrave;nh tr&aacute;ng v&agrave; bi kịch của qu&aacute; khứ, trong giai đoạn tho&aacute;i tr&agrave;o của &ldquo;chủ nghĩa x&atilde; hội hiện thực&rdquo; ở Li&ecirc;n X&ocirc; v&agrave; Đ&ocirc;ng &Acirc;u, th&ocirc;ng qua những th&acirc;n phận những con người X&ocirc; viết, v&agrave; th&acirc;n phận những người Việt Nam đ&atilde; từng sống, học tập, c&ocirc;ng t&aacute;c v&agrave; mưu sinh tại Li&ecirc;n X&ocirc;. T&aacute;c giả đ&atilde; tập trung ph&acirc;n t&iacute;ch những nguy&ecirc;n nh&acirc;n kh&aacute;ch quan v&agrave; chủ quan dẫn đến sự tan r&atilde; Li&ecirc;n bang, đồng thời đưa ra những nhận định mới về sự đổ vỡ Li&ecirc;n X&ocirc; v&agrave; dự b&aacute;o m&ocirc; h&igrave;nh x&atilde; hội tốt đẹp của lo&agrave;i người trong tương lai. Với b&uacute;t ph&aacute;p dồn n&eacute;n,&nbsp;&nbsp;mạch văn đa thanh, đa chiều của tiểu thuyết hiện đại, cấu tr&uacute;c biến đổi lớp lang, m&acirc;u thuẫn phức hợp đan xen, c&aacute;c t&igrave;nh huống kịch t&iacute;nh được đẩy đến cao tr&agrave;o giữa&nbsp;&nbsp;c&aacute;c&nbsp;&nbsp;nh&acirc;n vật ch&iacute;nh v&agrave; phụ, giữa đơn tuyến v&agrave; đa tuyến, giữa c&aacute; nh&acirc;n v&agrave; cộng đồng, v&agrave; mổi quan hệ rằng rịt giũa những người Việt Nam v&agrave; những người X&ocirc; Viết nhiều lứa tuổi v&agrave; nhiều tầng lớp kh&aacute;c nhau. T&aacute;c giả đ&atilde; lột tả được hiện trạng sống động, bi h&ugrave;ng của x&atilde; hội X&ocirc; viết&nbsp;&nbsp;qua&nbsp;&nbsp;c&aacute;c thời kỳ hưng thịnh, tho&aacute;i tr&agrave;o v&agrave; sụp đổ. Đ&oacute; l&agrave;&nbsp;&nbsp;tiếng kh&oacute;c ngần ngật của đứa trẻ tr&ecirc;n tay người mẹ khi chạy nạn Omon. L&agrave; tiếng k&ecirc;u x&eacute; ruột thảm thiết của đứa con, khi mẹ định quy&ecirc;n sinh, v&agrave; h&igrave;nh ảnh cụ gi&agrave;&nbsp;&nbsp;bị đ&aacute;nh tr&ecirc;n s&acirc;n bay, m&aacute;u chảy tr&agrave;n k&iacute;n mặt. V&agrave; đ&acirc;u chỉ c&oacute; người Việt gặp tai ương, m&agrave; cả những người Nga tai họa cũng kh&ocirc;ng chừa họ, tr&ecirc;n ch&iacute;nh tổ quốc m&igrave;nh.<br /><br /> H&igrave;nh ảnh b&agrave; cụ gi&agrave; k&ecirc;u cứu khi bị trấn lột giữa ban ng&agrave;y m&agrave; kh&ocirc;ng ai đến gi&uacute;p, hay h&igrave;nh ảnh người cựu chiến binh, ngực đeo đầy hu&acirc;n chương, đi dự lễ kỷ niện chiến thắng trở về bị cướp, k&ecirc;u cứu&nbsp;&nbsp;tr&ecirc;n ga tầu điện, m&atilde;i vẫn l&agrave; những vết thương l&ograve;ng đau đớn của một x&atilde; hội xuống cấp kh&ocirc;ng phanh về nh&acirc;n t&iacute;nh. &ldquo;Dưới con mắt nh&igrave;n sắc sảo v&agrave; sự th&acirc;m nhập kh&aacute; s&acirc;u&nbsp;&nbsp;v&agrave;o x&atilde; hội Li&ecirc;n X&ocirc;&nbsp;&nbsp;của một nh&agrave; quản l&yacute;, nh&agrave; ngoại giao, v&agrave; đ&ocirc;ng đảo những người lao động Việt Nam hiện diện ở đ&oacute; v&agrave;o thời kỳ chuyển biến khốc liệt n&agrave;y, cộng với c&aacute;c mối quan hệ đa dạng v&agrave; th&acirc;n thiết của họ với nhiều tầng lớp người Nga, t&aacute;c giả đ&atilde; h&eacute; mở cho ch&uacute;ng ta thấy bề s&acirc;u của c&aacute;c suy nghĩ, trải nghiệm của nhiều tầng lớp người X&ocirc; viết, những người Việt Nam&nbsp;&nbsp;với xiết bao thăng trầm. v&agrave; nghiệt ng&atilde;, với những hy vọng&nbsp;&nbsp;v&agrave; thất vọng&nbsp;&nbsp;trong một cuộc &ldquo;đại giải phẫu đổi đời&rdquo;&nbsp;&nbsp;m&agrave; họ kh&ocirc;ng hề mong muốn&rdquo;. Với lối dẫn truyện hấp dẫn, l&ocirc;i cuốn, khi th&igrave; dồn n&eacute;n, triết luận, khi th&igrave; tu&ocirc;n tr&agrave;o &agrave;o ạt, trần trụi sống động như những trang k&yacute; sự c&ograve;n hầm hập hơi thở của d&ograve;ng&nbsp;&nbsp;sự kiện.<br /><br /> C&aacute;c nh&acirc;n vật Nga, Việt được đan c&agrave;i gắn kết trong nhiều t&igrave;nh huống khoảnh khắc, được khắc họa r&otilde; n&eacute;t về t&iacute;nh c&aacute;ch, quan điểm, những suy nghĩ v&ograve; x&eacute; t&acirc;m can trong một cuộc đổi đời d&acirc;u bể. Đ&oacute; l&agrave; số phận&nbsp;&nbsp;những con người đ&atilde; một thời được người ta ngưỡng mộ k&iacute;nh trọng nay bị bật khỏi ch&iacute;nh trường. L&agrave; những ch&iacute;nh kh&aacute;ch một thời vang b&oacute;ng, nay phải v&aacute;c bị,.đứng đường, những giảng vi&ecirc;n đại học thất nghiệp phải&nbsp;&nbsp;dọn b&agrave;n, lau nh&agrave; vệ sinh, v&agrave; những nguy&ecirc;n so&aacute;i tướng lĩnh thất sủng, tự nguyện &ldquo;về với ch&uacute;a&rdquo;. Sự sụp đổ của Li&ecirc;n X&ocirc; cũng gắn liền với th&acirc;n phận&nbsp;&nbsp;những người lao động Việt Nam đi t&igrave;m sự đổi đời ở một xứ sở m&agrave; từ bao l&acirc;u nay họ vẫn nghĩ về một &ldquo; miền đất hứa&rdquo; v&agrave; kết quả phải thất vọng ra về với hai b&agrave;n tay trắng&hellip; L&agrave; những c&ocirc; Hoa, c&ocirc; L&agrave;nh cậu Tấn, l&agrave; những kẻ bất lương tha h&oacute;a lưu manh&nbsp;&nbsp;như Đ&agrave;, như&nbsp;&nbsp;Chiến. L&agrave; sự ho&agrave;nh h&agrave;nh, kh&ocirc;ng kiểm so&aacute;t được của thế giới tội &aacute;c Maphia. Nhưng trong cuộc t&agrave;n ph&aacute; phũ ph&agrave;ng của cơn b&atilde;o cải tổ, đ&oacute; đ&acirc;y vẫn ngời s&aacute;ng lấp l&aacute;nh t&igrave;nh người, t&igrave;nh cảm thắm thiết giữa những người X&ocirc; viết nh&acirc;n hậu v&agrave; những người bạn thủy chung Việt Nam. Đ&oacute; l&agrave; h&igrave;nh ảnh c&ocirc; g&aacute;i Nga chới với nhập nho&agrave;ng tr&ecirc;n s&acirc;n ga tiễn người y&ecirc;u về nước với bức thư đẫm lệ, t&igrave;nh nguyện theo bạn về Viết Nam chiến đấu. Người đọc nghẹn l&ograve;ng trước cảnh, người phi&ecirc;n dịch gi&agrave; Li&ecirc;n X&ocirc;, hai tay &ocirc;m chặt&nbsp;&nbsp;người bạn vong ni&ecirc;n Việt Nam c&ugrave;ng những lời x&uacute;c động: &ldquo;Thực kh&ocirc;ng ngờ ch&uacute;ng t&ocirc;i vẫn c&ograve;n những người bạn thủy chung đến thế&rdquo;. V&agrave;&nbsp;&nbsp;t&igrave;nh y&ecirc;u giữa một c&ocirc;ng nh&acirc;n Việt Nam bị tai nạn lao động với một c&ocirc; g&aacute;i Nga đ&atilde; được đơm tr&aacute;i bằng những giọt nước mắt hạnh ph&uacute;c. T&igrave;nh y&ecirc;u của họ kh&ocirc;ng kh&aacute;c g&igrave; t&igrave;nh y&ecirc;u cổ t&iacute;ch , một Romeo Juli&eacute;t thời hiện đại. &ldquo;Địa tầng đứt gẫy&rdquo; đ&atilde; ph&aacute;c họa bức tranh to&agrave;n cảnh của x&atilde; hội Li&ecirc;n X&ocirc; thời đ&oacute;, với những n&eacute;t chấm ph&aacute; sinh động, sắc sảo, gợi mở, khơi gợi, dũng cảm , quyết liệt, phơi ra những điều m&agrave;&nbsp;&nbsp;cho đến&nbsp;&nbsp;nay người ta vẫn chưa biết, bỏ qua hoặc n&eacute; tr&aacute;nh. Ba mươi tư chương l&agrave; ba mươi tư cuốn phim h&agrave;nh động, khi th&igrave; khoan nhặt, khi th&igrave; dữ dội, quyết liệt ở những cung bậc thăng trầm kh&aacute;c nhau. Cuốn s&aacute;ch n&agrave;y kh&oacute; đọc, thuộc lại s&aacute;ch k&eacute;n người chứ kh&ocirc;ng phải người k&eacute;n s&aacute;ch. Đ&egrave; t&agrave;i của t&aacute;c phẩm mang t&iacute;nh thời đ&acirc;ị v&agrave; nh&acirc;n văn s&acirc;u sắc V&igrave; thế phạm vi lan tỏa của n&oacute; kh&ocirc;ng bị hạn chế b&oacute; hẹp, bởi&nbsp;&nbsp;giới hạn của kh&ocirc;ng gian v&agrave; thời gian.<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;C&aacute;ch nay gần hai trăm năm, &ldquo;C&ocirc;ng x&atilde; Pari thất bại&rdquo;, người ta đ&atilde; tốn kh&ocirc;ng biết bao nhi&ecirc;u giấy mực viết về nguy&ecirc;n nh&acirc;n thất bại v&agrave; những hệ lụy c&uacute;a sự kiện n&agrave;y. C&aacute;c nh&agrave; s&aacute;ng tạo ra Chủ nghĩa Cộng sản khoa học như C&aacute;c M&aacute;c, Ăng Ghen cũng đ&atilde; c&oacute; nhiều c&ocirc;ng tr&igrave;nh nghi&ecirc;n cứu&nbsp;&nbsp;đ&aacute;nh gi&aacute; v&agrave; tổng kết những b&agrave;i học cho giai cấp v&ocirc; sản từ sự kiện n&agrave;y. Rồi khi c&aacute;ch mạng th&aacute;ng Mười ở Nga th&agrave;nh c&ocirc;ng, t&aacute;c giả người Mỹ Gi&ocirc;n r&iacute;t cũng đ&atilde; c&oacute; t&aacute;c phẩm nổi tiếng &ldquo;Mười ng&agrave;y rung chuyển thế giới&rdquo; v&agrave; h&agrave;ng triệu c&aacute;c ấn phẩm nghi&ecirc;n cứu về những b&agrave;i học c&aacute;ch mạng th&aacute;ng Mười đ&atilde; lần lượt ra đời trong suốt một thế kỷ. Thế nhưng ch&iacute;nh biến 19.08.1991 ở Li&ecirc;n X&ocirc; l&agrave;m tan r&atilde; phe x&atilde; hội chủ nghĩa - thảm họa lớn nhất của nhận loại trong th&eacute; kỷ 20, cho đến nay vẫn chưa c&oacute; một t&aacute;c phẩm n&agrave;o nghi&ecirc;n cứu một c&aacute;ch hệ thống, v&agrave; đ&aacute;nh gi&aacute; ch&iacute;nh thức về biến cố n&agrave;y. C&aacute;c ấn phẩm li&ecirc;n quan đến sự kiện, hầu hết thuộc thể loại hồi k&yacute;, những cảm th&aacute;n, nhận x&eacute;t của người trong cuộc, v&agrave; ngo&agrave;i cuộc trước biến cố chưa c&oacute; tiền lệ trong lịch sử. Bất cứ một cuộc c&aacute;ch mạnh n&agrave;o, thất bại hay thắng lợi đều c&oacute; những nguy&ecirc;n nh&acirc;n chủ quan v&agrave; kh&aacute;ch quan của n&oacute;. Bất cứ một cuộc khủng hoảng kinh tế ch&iacute;nh trị đều c&oacute; căn nguy&ecirc;n v&agrave; hệ lụy của sự đổ vỡ. Kh&ocirc;ng biết được căn nguy&ecirc;n, nguồn gốc của khủng hoảng x&agrave; hội , kh&ocirc;ng thể t&igrave;m được phương ph&aacute;p khắc phục. N&oacute; chẳng kh&aacute;c g&igrave; người ốm m&agrave; kh&ocirc;ng biết&nbsp;&nbsp;bệnh, kh&ocirc;ng thể&nbsp;&nbsp;t&igrave;m ra&nbsp;&nbsp;thuốc. V&igrave; vậy việc chẩn đo&aacute;n bệnh l&yacute;&nbsp;&nbsp;c&oacute; tầm quan trọng đặc biệt. gi&uacute;p thầy thuốc c&oacute; biện ph&aacute;p&nbsp;&nbsp;hữu hiệu chữa trị. Đo&aacute;n nhầm bệnh, kh&ocirc;ng biết bệnh m&agrave; cứ liều ph&aacute;t thuốc th&igrave; người bệnh gặp nguy hiểm, thậm ch&iacute; tử vong m&agrave; kh&ocirc;ng biết v&igrave; sao. Cuốn &ldquo;Địa tầng đứt gẫy&rdquo; l&agrave; cuốn tiểu thuyết, lấy ch&iacute;nh biến ở Li&ecirc;n X&ocirc; l&agrave;m đề t&agrave;i ch&iacute;nh, hy vọng sẽ đem đến cho độc giả, những chia sẻ, v&agrave; giải đ&aacute;p&nbsp;&nbsp;về những g&igrave; m&agrave; những người quan t&acirc;m mong muốn. Người đọc kh&ocirc;ng dễ thưởng thức m&agrave; phải suy ngẫm c&ugrave;ng người viết, để c&oacute; được những kết luận x&aacute;c đ&aacute;ng. Mỗi một d&acirc;n tộc, m&otilde;i một đất nước đều c&oacute; thể r&uacute;t ra những b&agrave;i học bổ &iacute;ch v&agrave; hướng đi từ sự đổ vỡ n&agrave;y. V&agrave; đ&oacute;&nbsp;&nbsp;ch&iacute;nh&nbsp;&nbsp;l&agrave; t&acirc;m niệm, &yacute; tưởng v&agrave; th&ocirc;ng điệp của t&aacute;c giả gửi tới mọi người.<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Quan Hoa, Cầu Giấy, Ng&agrave;y 6.5.2012&nbsp;&nbsp;<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <br /><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/5894.htm</link>
<title><![CDATA[NGUYỄN KHOA ĐĂNG Nắng Quái Chiều Hôm - Kỳ 2]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Nhà văn Nguyễn Khoa Đăng]]></category>
<pubDate>Thu, 17 May 2012 04:38:55 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/5894.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img class="insertimage" src="attachment.php?fid=3696" border="0" align="left" /><strong><span style="font-size: small">Trong một x&atilde; hội khao kh&aacute;t hội nhập s&acirc;u rộng với thế giới, nhưng nền tảng đạo đức đ&atilde; c&oacute; dấu hiệu lung lay, th&igrave; mọi vui buồn của con người đều dễ rơi v&agrave;o cực đoan theo kiểu quyền biến c&aacute; nh&acirc;n. Ranh giới đ&uacute;ng &ndash; sai trong mọi h&agrave;nh vi ứng xử đ&atilde; trở n&ecirc;n mong manh. Chọn một th&aacute;i độ sống, hay thờ ơ bu&ocirc;ng xu&ocirc;i theo thời cuộc, đang l&agrave; c&acirc;u hỏi lớn. Nh&agrave; văn Nguyễn Khoa Đăng t&igrave;m c&aacute;ch trả lời ri&ecirc;ng bằng những trang tiểu thuyết &ldquo;Nắng qu&aacute;i chiều h&ocirc;m&rdquo; gay cấn v&agrave; chua x&oacute;t: &ldquo;Nh&igrave;n miếng thịt miệng l&atilde;o cười nhưng l&ograve;ng l&atilde;o kh&oacute;c. &Ocirc;i vậy đ&acirc;y c&oacute; l&agrave; t&igrave;nh y&ecirc;u, l&agrave; sự ngoại t&igrave;nh. T&igrave;nh y&ecirc;u g&igrave;, ngoại t&igrave;nh g&igrave; m&agrave; người trong cuộc kh&ocirc;ng &ldquo;hy sinh&rdquo; cho nhau một miếng thịt thừa?&rdquo; </span></strong><br /><br /><br />&nbsp;<br /><br /><span style="font-size: large">Nắng qu&aacute;i chiều h&ocirc;m </span><br /><br />Tiểu thuyết của <u><strong>NGUYỄN KHOA ĐĂNG</strong></u><br /><br /><strong>2.</strong><br /><br />Tạm g&aacute;c lại chuyện c&ocirc; b&eacute; Thi&ecirc;n V&acirc;n Mang Mang 17 tuổi. C&ocirc; b&eacute; c&oacute; trở th&agrave;nh người y&ecirc;u của l&atilde;o n&uacute;p dưới danh nghĩa &ldquo;bố con&rdquo; hay kh&ocirc;ng v&agrave; chuyện ấy g&acirc;y rắc rối cho l&atilde;o như thế n&agrave;o, sẽ n&oacute;i sau.&nbsp; Xin kể c&acirc;u chuyện n&agrave;y trước. Cơ quan l&atilde;o c&oacute; một c&ocirc; văn thư đ&aacute;nh m&aacute;y h&igrave;nh thức b&igrave;nh thường, nếu kh&ocirc;ng muốn n&oacute;i l&agrave; qu&aacute; khi&ecirc;m tốn, năm đ&oacute; tuổi cũng ngo&agrave;i ba mươi. Trong th&acirc;m t&acirc;m l&atilde;o kh&ocirc;ng c&oacute; một ch&uacute;t cảm t&igrave;nh với người phụ nữ n&agrave;y v&agrave; c&ocirc; ta thực t&igrave;nh cũng dửng dưng, chẳng một ch&uacute;t cảm t&igrave;nh với l&atilde;o. Thế m&agrave; kh&ocirc;ng hiểu v&igrave; sao vợ l&atilde;o cứ ghen với người phụ nữ n&agrave;y để h&agrave;ng chục năm trời đẵng đẵng l&atilde;o đi&ecirc;u đứng. L&atilde;o nghĩ m&atilde;i m&agrave; kh&ocirc;ng sao t&igrave;m ra l&yacute; do, ngo&agrave;i một l&yacute; do duy nhất v&agrave; l&atilde;ng xẹt. <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ấy l&agrave; lần Li&ecirc;n, t&ecirc;n người phụ nữ ấy, bị kẻ gian lấy cắp chiếc xe đạp, phương tiện đi lại duy nhất của c&ocirc; ta v&agrave; gia đ&igrave;nh v&agrave;o thời điểm n&agrave;y. Ng&agrave;y đ&oacute; l&atilde;o l&agrave;m ph&oacute; thường trực cơ quan, tức l&agrave; l&atilde;o phải lo mọi thứ thượng v&agrave;ng hạ c&aacute;m cho c&aacute;c nh&acirc;n vi&ecirc;n dưới quyền, trong đ&oacute; kh&ocirc;ng thể kh&ocirc;ng c&oacute; chuyện đi t&igrave;m c&aacute;i xe đạp bị mất cắp cho Li&ecirc;n. Nghề đời khi cần ai gi&uacute;p m&igrave;nh việc g&igrave; th&igrave; kẻ khờ khạo nhất hoặc ki&ecirc;u căng nhất cũng phải c&oacute; những cử chỉ hơi kh&aacute;c l&uacute;c b&igrave;nh thường với người m&igrave;nh cần nhờ. Li&ecirc;n cũng thế. C&ocirc; cũng kh&ocirc;ng&nbsp; cười với l&atilde;o từ xa hoặc đầu m&agrave;y cuối mắt g&igrave;. Cũng chẳng phải em em anh anh ngọt như m&iacute;a l&ugrave;i với l&atilde;o trong mỗi c&acirc;u mỗi chữ. Nhưng cũng thể trơn tuột để kh&ocirc;ng&nbsp; nỉ non xụt x&ugrave;i, nước mắt ngắn nước mắt d&agrave;i. Chuyện n&agrave;y kể ra cũng l&agrave; b&igrave;nh thường, rất b&igrave;nh thường nếu rơi v&agrave;o trường hợp người kh&aacute;c. Nhưng với l&atilde;o th&igrave; kh&ocirc;ng? L&atilde;o vốn c&oacute; &ldquo;dớp&rdquo; trong con mắt của vợ n&ecirc;n tất cả những cử chỉ d&ugrave; v&ocirc; cảm thế n&agrave;o của Li&ecirc;n v&agrave; của l&atilde;o nữa, rốt cuộc cũng&nbsp; kh&ocirc;ng thể n&agrave;o tr&ocirc;i tuột tuột v&agrave;o trong con mắt vốn đầy định kiến của vợ l&atilde;o&nbsp; được. Thế l&agrave; b&agrave; bắt đầu t&igrave;m cớ &ldquo;vịnh Bắc bộ&rdquo; để g&acirc;y chiến với l&atilde;o, để rồi mọi cử chỉ của l&atilde;o đối với Li&ecirc;n qua lăng k&iacute;nh của vợ l&atilde;o đều bị l&agrave; ngoại t&igrave;nh. L&atilde;o trả Li&ecirc;n tiền th&ugrave; lao ngo&agrave;i giờ đ&aacute;nh m&aacute;y một văn bản c&aacute; nh&acirc;n của l&atilde;o, vợ l&atilde;o cũng l&agrave;m to&aacute;ng l&ecirc;n rằng l&atilde;o l&agrave;m thế cốt l&agrave; để hợp thức h&oacute;a việc dấm d&uacute;i chuyển tiền v&agrave;o t&agrave;i khoản của t&igrave;nh nh&acirc;n. Rồi từ đ&oacute; b&agrave; ra đ&ograve;n nặng tr&ugrave;y hơn. Tất cả c&aacute;c văn bản cơ quan, l&atilde;o bỏ trong cặp mang về nh&agrave; đều bị b&agrave; l&eacute;n l&uacute;t đem ra ngo&agrave;i phố bỏ tiền nh&agrave; ra thu&ecirc; người ta đ&aacute;nh m&aacute;y lại. B&agrave; bảo l&agrave;m thế để họ khỏi dứt mối tơ vương đến nhau. Lại nữa, theo quy định của cơ quan th&igrave; cứ hết 11 giờ l&agrave; tan tầm buổi s&aacute;ng, b&agrave; trừ cho 15 ph&uacute;t đi đường, tức l&agrave; 11 giờ 15, l&atilde;o đ&atilde; phải c&oacute; mặt ở nh&agrave;, thế l&agrave; rộng r&atilde;i lắm rồi v&igrave; từ nh&agrave; đến cơ quan l&atilde;o xa kh&ocirc;ng đầy nửa c&acirc;y số. Vậy m&agrave; c&oacute; nhiều h&ocirc;m l&atilde;o kh&ocirc;ng thực hiện được điều ấy. V&igrave; c&oacute; nhiều l&yacute; do kh&ocirc;ng thể biết trước. Như thủng vỏ xe, như hết xăng, như đang đi bạn b&egrave; gọi dừng lại mời gh&eacute;&nbsp; ly bia. Mỗi lần nhu&nbsp; thế l&atilde;o bị coi l&agrave; vi phạm nội quy gia đ&igrave;nh v&agrave; sẽ phải chịu h&igrave;nh phạt l&agrave; những lời chỉ tr&iacute;ch nặng ch&igrave;nh chịch do từ ch&iacute;nh miệng b&agrave; tu&ocirc;n ra. M&agrave; mở đầu bao giờ cũng l&agrave; c&acirc;u hỏi kh&ocirc;ng cần nghe trả lời. S&aacute;ng nay đi đ&acirc;u? C&agrave; ph&ecirc; đ&egrave;n mờ (d&ugrave; ban ng&agrave;y) hay ra b&atilde;i biển m&agrave; về nh&agrave; trễ thế? (Hồi đ&oacute; chưa c&oacute; nh&agrave; nghỉ san s&aacute;t như b&acirc;y giờ v&agrave; c&oacute; muốn v&agrave;o chỗ đ&oacute; phải mang theo giấy h&ocirc;n th&uacute; v&agrave; phải l&agrave; người theo giấy chứng minh nh&acirc;n d&acirc;n th&igrave; l&agrave; người nơi kh&aacute;c đến) n&ecirc;n kh&ocirc;ng bao giờ b&agrave; nghi ngờ chuyện n&agrave;y. Tất nhi&ecirc;n lần n&agrave;o l&atilde;o cũng trả lời v&agrave; thanh minh đầy đủ, chi tiết, thanh minh kỹ c&agrave;ng đến nỗi con c&aacute;i phải bất b&igrave;nh: Bố đừng c&oacute; l&agrave;m thế. L&agrave;m thế mẹ c&agrave;ng nghi ngờ. Bố chỉ cần n&oacute;i ngắn gọn l&agrave; bố đi đằng n&agrave;y đằng kia th&ocirc;i, chứ cứ k&ecirc; khai đầy đủ như ghi th&agrave;nh t&iacute;ch xin tăng lương thế kia, kh&ocirc;ng được đ&acirc;u. <br />L&atilde;o biết c&aacute;c con n&oacute;i đ&uacute;ng. V&agrave; l&atilde;o cũng thừa biết d&ugrave; c&oacute; thanh minh bằng những con số r&otilde; r&agrave;ng như đếm từ một đến mười th&igrave; vợ l&atilde;o cũng kh&ocirc;ng bao giờ đếm xỉa đến những lời thanh minh ấy. L&atilde;o biết, xưa nay, &yacute; b&agrave; vẫn l&agrave; &yacute; trời m&agrave;. V&igrave; thế c&oacute; lần nghe bạn b&egrave; kh&iacute;ch b&aacute;c, l&atilde;o nỗi c&aacute;u bảo &ldquo;t&ocirc;i đặt ra sau đ&acirc;y mấy trường hợp m&agrave; t&ocirc;i kh&ocirc;ng thể thanh minh nổi. Nếu ai gi&uacute;p t&ocirc;i được, d&ugrave; đ&aacute;ng tuổi con ch&aacute;u, t&ocirc;i cũng xin lạy một lạy. <br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; Th&igrave; &ocirc;ng thử đưa ra, xem ch&uacute;ng t&ocirc;i c&oacute; gi&uacute;p được &ocirc;ng kh&ocirc;ng n&agrave;o.<br />Mọi người h&ugrave;a v&agrave;o n&oacute;i với l&atilde;o. L&atilde;o đưa ra trường hợp thứ nhất:<br />Lần ấy, l&atilde;o đang ngồi nh&agrave; một m&igrave;nh (vợ l&atilde;o đi chợ), &ocirc;ng b&aacute;n đồ cũ dạo, cụt tay, khệ nệ cắp n&aacute;ch đem đến v&agrave; t&aacute;n tỉnh l&atilde;o mua cho &ocirc;ng ta chiếc m&aacute;y quay đĩa, c&oacute; k&egrave;m theo mấy c&aacute;i đĩa h&aacute;t in h&igrave;nh những ca sĩ nổi danh một thời, trong đ&oacute; c&oacute; một nữ ca sĩ rất khả &aacute;i. Thực l&ograve;ng l&atilde;o kh&ocirc;ng th&iacute;ch những b&agrave;i h&aacute;t ghi trong những c&aacute;i đĩa n&agrave;y. V&igrave; đ&oacute; kh&ocirc;ng thuộc gu thẩm mỹ của l&atilde;o. L&atilde;o từ chối thẳng thừng. &Ocirc;ng b&aacute;n đồ cũ thu xếp dồ nghề định lui ra th&igrave; bất ngờ vợ l&atilde;o vế. Vừa thấy b&agrave;, biết t&iacute;nh b&agrave; xởi lởi, &ocirc;ng ta quay ngay lại, ch&igrave;a c&aacute;i đĩa h&aacute;t m&agrave; l&uacute;c n&atilde;y bị l&atilde;o ch&ecirc;, cho vợ l&atilde;o xem k&egrave;m theo c&acirc;u tiếp thị khiến l&atilde;o đỡ kh&ocirc;ng kịp: &ldquo;&Ocirc;ng nh&agrave; bảo &ocirc;ng rất th&iacute;ch c&aacute;i đĩa n&agrave;y&rdquo;. &Ocirc;ng b&aacute;n đồ cũ thật tr&aacute;o trở, l&atilde;o muốn h&eacute;t l&ecirc;n, v&igrave; l&atilde;o đ&atilde; linh cảm thấy điều sắp xảy ra rồi. Linh cảm ấy với l&atilde;o quả kh&ocirc;ng sai. Vợ l&atilde;o vừa nh&igrave;n thấy c&aacute;i đĩa h&aacute;t đ&atilde; x&aacute;m mặt lại rồi cầm nguy&ecirc;n c&aacute;i đĩa như thế n&eacute;m đ&aacute;nh v&egrave;o ra ngo&agrave;i đường, khiến cả l&atilde;o cả &ocirc;ng b&aacute;n đồ cũ cứ ngơ ngơ ng&aacute;c ng&aacute;c. Bấy giờ b&agrave; mới thủng thẳng giải th&iacute;ch: &ldquo;Hai &ocirc;ng đừng c&oacute; h&ugrave;a nhau chơi xỏ con mụ n&agrave;y. Hai &ocirc;ng thử nh&igrave;n xem c&aacute;i con ca sĩ n&agrave;y c&oacute; c&aacute;i mặt to ph&egrave;n phẹt rất giồng con Li&ecirc;n, bồ của &ocirc;ng chồng t&ocirc;i kh&ocirc;ng?&rdquo;. Thật đ&uacute;ng đem ti&ecirc;n so với c&uacute;! L&atilde;o định thanh minh inhư thế nhưng nghĩ n&oacute;i thế l&agrave; x&uacute;c phạm Li&ecirc;n, v&igrave; thực t&igrave;nh c&ocirc; c&oacute; tội lỗi g&igrave; đ&acirc;u, với lại c&oacute; thanh minh đến trời th&igrave; vợ l&atilde;o cũng vẫn chẳng bao giờ tin. &Yacute; vợ l&atilde;o l&agrave; &yacute; trời m&agrave;. L&atilde;o vẫn chả thường n&oacute;i thế l&agrave; g&igrave;.<br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; N&agrave;o c&aacute;c &ocirc;ng thanh minh gi&ugrave;m t&ocirc;i đi!<br />C&ograve;n đ&acirc;y l&agrave; trường hợp thứ hai. Ấy l&agrave; lần vợ chồng l&atilde;o dắt nhau đi xem kịch ở c&aacute;i rạp gần nh&agrave; . Hai vợ chồng l&atilde;o ngồi b&ecirc;n nhau, hẳn nhi&ecirc;n rồi. H&ocirc;m nay l&atilde;o rất vui v&igrave; từ l&acirc;u rồi vợ chồng mới c&oacute; dịp thể hiện t&igrave;nh y&ecirc;u như thế n&agrave;y. L&atilde;o c&agrave;ng vui hơn khi nh&igrave;n c&aacute;c h&agrave;ng ghế trước ghế sau hiện diện kh&ocirc;ng &iacute;t người quen ở c&aacute;i thị x&atilde; nhỏ b&eacute; n&agrave;y. Nhưng rồi l&ograve;ng l&atilde;o dang vui th&igrave; bỗng bị hụt hẫng như đang đi tr&ecirc;n đường bằng phẳng bỗng sa xuống c&aacute;i hố s&acirc;u. C&aacute;i hố đ&oacute; ch&iacute;nh l&agrave; bộ mặt l&uacute;c n&agrave;y kh&aacute; l&agrave; tươi tỉnh của Li&ecirc;n. C&ocirc; ngồi trước vợ chồng l&atilde;o mấy h&agrave;ng ghế. Trống ngực l&atilde;o bỗng dưng đập li&ecirc;n hồi kỳ trận. Lại sắp c&oacute; sự kiện vịnh Bắc Bộ nữa rồi. M&agrave; c&aacute;i c&ocirc; Li&ecirc;n kể cũng lạ. Đ&agrave;n b&agrave; con g&aacute;i g&igrave; m&agrave; đầu &oacute;c tối như hũ n&uacute;t thế vậy? Đ&agrave;n b&agrave; con g&aacute;i g&igrave; m&agrave; chỗ đ&ocirc;ng người vẻ mặt cứ tươi hơn hớn! Đ&atilde; vậy lại c&ograve;n kh&ocirc;ng th&egrave;m để &yacute; đến th&aacute;i độ của vợ l&atilde;o l&uacute;c n&agrave;y nữa! Li&ecirc;n ơi, c&ocirc; kh&ocirc;ng biết b&agrave; ấy dang rất kh&oacute; chịu về sự xuất hiện bất đắc dĩ của c&ocirc; trong kh&aacute;n ph&ograve;ng n&agrave;y hay sao m&agrave; c&ograve;n tr&ecirc;u chọc b&agrave; ấy, m&agrave; c&ograve;n từ h&agrave;ng ghế tr&ecirc;n chốc chốc lại quay xuống mủm mỉm cười v&agrave; đ&aacute; l&ocirc;ng nheo với l&atilde;o? Thế kia c&oacute; đ&uacute;ng l&agrave; m&oacute; gi&aacute;i ngựa kh&ocirc;ng? Mai đến cơ quan phải riềng cho c&ocirc; n&agrave;y một trận mới được. C&acirc;y muốn lặng, gi&oacute; chẳng đừng. Thế l&agrave; điều l&atilde;o dự đo&aacute;n đ&atilde; xảy ra. Vợ l&atilde;o chẳng n&oacute;i chẳng rằng,đ&ugrave;ng đ&ugrave;ng đứng dậy, bỏ ra vềsau khi&nbsp; n&eacute;m v&agrave;o mặt l&atilde;o một c&acirc;u m&agrave; chỉ m&igrave;nh l&atilde;o nghe thấy: &Ocirc;ng ở lại m&agrave; đ&uacute; đởn với con đĩ.<br />&nbsp;Rồi xồng xộc ra về. L&atilde;o vội v&agrave;ng đứng dậy đi theo. Tiếng ghế bật theo chan ch&aacute;t như s&uacute;ng bắn đuổi, nghe gh&ecirc; rợn. <br />&nbsp;S&aacute;ng h&ocirc;m sau l&atilde;o gọi Li&ecirc;n l&ecirc;n ph&ograve;ng l&agrave;m việc qu&aacute;t th&aacute;o. <br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; Sao c&ocirc; nỡ l&agrave;m thế? Vuốt mặt cũng phải nể mũi chứ!<br />&nbsp;Li&ecirc;n ngơ ng&aacute;c:<br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thủ trưởng n&oacute;i g&igrave; em kh&ocirc;ng hiểu.<br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; Th&ocirc;i, đừng vờ vịt nữa. T&ocirc;i lạy c&ocirc;. C&ocirc; tha cho t&ocirc;i.<br />Li&ecirc;n vẫn kh&ocirc;ng hiểu chuyện g&igrave; đang xảy ra với m&igrave;nh. L&atilde;o buộc l&ograve;ng phải n&oacute;i lại chuyện đ&ecirc;m qua. Thế l&agrave; Li&ecirc;n ph&aacute; l&ecirc;n cười. Mặt c&ocirc; đ&atilde; lựng như vừa uống rượu vang:<br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; N&egrave;. Đừng nghi oan cho em thế l&agrave; kh&ocirc;ng được đ&acirc;u . Vợ thủ trưởng th&igrave; cọp, c&ograve;n thủ trưởng th&igrave; như nai&hellip;em đ&acirc;u d&aacute;m mượn tay thủ trưởng m&agrave; xỉa răng cọp.<br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vậy l&agrave; thế n&agrave;o?<br />Li&ecirc;n trịnh trọng:<br />- Dạ, thưa, vợ chồng thủ trưởng lầm to rồi. Em&nbsp; c&oacute; quay lại cười ph&aacute; quấy, nhưng kh&ocirc;ng phải với vợ chồng thủ trưởng đ&acirc;u ạ. M&agrave; với con nhỏ bạn em ngồi c&ugrave;ng h&agrave;ng ghế với vợ chồng thủ trưởng đấy &agrave;. <br />L&atilde;o ngượng ch&iacute;n cả mặt. Tr&ecirc;n lầu kh&ocirc;ng c&oacute; lỗ nẻ để l&atilde;o chui xuống.<br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; N&agrave;o, c&aacute;c &ocirc;ng thanh minh gi&ugrave;m t&ocirc;i đi!<br />T&igrave;nh huống thứ ba. Sau đ&oacute; kh&ocirc;ng biết buồn chuyện g&igrave; m&agrave; vợ l&atilde;o xin nghỉ hưu trước tuổi. Nh&agrave; l&atilde;o l&agrave; nh&agrave; mặt tiền. Con&nbsp; phố chạy qua trước nh&agrave; lại l&agrave; con đường độc đạo. Gần như tới 90 phần trăm người d&acirc;n thị x&atilde; n&agrave;y mỗi lần c&oacute; việc ra khỏi nh&agrave; l&agrave; phải đi qua đ&acirc;y. Vợ l&atilde;o h&agrave;ng ng&agrave;y thường đốt ch&aacute;y th&igrave; giờ nh&agrave;n rỗi bằng c&aacute;ch bắc c&aacute;i ghế bố ra h&agrave;ng hi&ecirc;n, để vừa nh&acirc;m nhi ly c&agrave; ph&ecirc; đ&aacute; vừa thả mắt ngắm nh&igrave;n mu&ocirc;n mặt cuộc đời. Nhờ thế m&agrave; b&agrave; nắm được rất chắc h&agrave;nh tung những người quen biết b&agrave; h&agrave;ng ng&agrave;y c&oacute; việc phải qua đ&acirc;y. Ai đi sớm, ai về muộn, ai đi một m&igrave;nh hay c&ograve;n kẽo kẹt chở th&ecirc;m người kh&aacute;c, b&agrave; biết hết. Thế mới khổ cho l&atilde;o. Khổ nhất l&agrave; bỗng dưng s&aacute;ng nay, b&agrave; tống cho l&atilde;o một c&acirc;u nhận x&eacute;t:<br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; C&aacute;i con Li&ecirc;n, bồ của &ocirc;ng (L&atilde;o bực lắm định qu&aacute;t l&ecirc;n b&agrave; chỉ n&oacute;i bậy, bồ của t&ocirc;i bao giờ nhưng nghĩ lại kh&ocirc;ng c&atilde;i lại nổi b&agrave; n&ecirc;n lại th&ocirc;i) đ&agrave;n b&agrave; con g&aacute;i g&igrave; m&agrave; hai s&aacute;ng nay c&oacute; một chiếc &aacute;o mặc ho&agrave;i. <br />L&atilde;o nghe thấy thế th&igrave; cũng chỉ biết ngậm hột thị trong miệng cho qua ph&uacute;t, qua giờ, chứ biết n&oacute;i g&igrave; l&uacute;c n&agrave;y? Tưởng thế l&agrave; y&ecirc;n. N&agrave;o ngờ c&oacute; y&ecirc;n được. L&agrave; đ&agrave;n b&agrave; con g&aacute;i th&igrave; ngh&egrave;o đến mấy hai ba ng&agrave;y người ta cũng phải thay đồ chứ!&nbsp; Li&ecirc;n cũng ngoại lệ. Thế l&agrave; vợ l&atilde;o lồng l&ecirc;n:<br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; &Ocirc;ng t&agrave;i thật đấy! T&ocirc;i mới n&oacute;i với &ocirc;ng h&ocirc;m qua m&agrave; h&ocirc;m nay &ocirc;ng đ&atilde; x&uacute;i n&oacute;. &Ocirc;ng li&ecirc;n lạc với n&oacute; bằng c&aacute;ch n&agrave;o vậy? T&agrave;i nhỉ! (Xin nhớ hồi xảy ra chuyện n&agrave;y, điện thoại đang c&ograve;n l&agrave; xa xỉ phẩm). <br />Lần n&agrave;y th&igrave; l&atilde;o kh&ocirc;ng chịu đựng nổi. L&atilde;o trừng mắt:<br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; T&ocirc;i x&uacute;i đấy. Kh&ocirc;ng th&igrave; h&ocirc;i như c&uacute; t&ocirc;i chịu nổi sao nổi!<br />Vợ l&atilde;o đ&atilde; lồng l&ecirc;n:<br />- Thật thế &agrave;? Trời ơi! Sao c&aacute;i th&acirc;n t&ocirc;i n&oacute; khốn nạn thế n&agrave;y? <br />L&atilde;o im lặng. Nhờ thế m&agrave; cuộc chiến vừa khơi m&agrave;o đ&atilde; nhanh ch&oacute;ng được dập tắt.<br />Cứ thế thời gian tr&ocirc;i qua đ&atilde; c&oacute; h&agrave;ng trăm c&acirc;u chuyện dở kh&oacute;c dở cười như thế xảy ra xung quanh với Li&ecirc;n, người đ&agrave;n b&agrave; đ&atilde; c&oacute; 4 mặt con n&agrave;y. <br />Thời gian tr&ocirc;i qua, do biết đề ph&ograve;ng những nguy cơ, đại loại như &ldquo;qua ruộng dưa, kh&ocirc;ng c&uacute;i xuống sửa gi&agrave;y, qua vườn l&ecirc; kh&ocirc;ng giơ tay sửa mũ&rdquo; những chuyện m&agrave; t&aacute;c nh&acirc;n l&agrave; c&ocirc; Li&ecirc;n dần dần kh&ocirc;ng c&ograve;n l&yacute; do để t&aacute;c oai t&aacute;c qu&aacute;i trong quan hệ vợ chồng l&atilde;o nữa.<br />Vậy m&agrave; rồi vẫn c&oacute; chuyện l&atilde;o vẫn bị rơi v&agrave;o t&igrave;nh huống gậy &ocirc;ng đập lưng &ocirc;ng. <br />Một c&acirc;u chuyện m&agrave; đến b&acirc;y giờ mỗi lần nhớ lại da l&atilde;o lại muốn nổi gai ốc. Lần ấy đang ở trong thời kỳ bao cấp, thịt heo rất kh&oacute; mua v&agrave; muốn mua phải tem phiếu. Nh&acirc;n dịp ng&agrave;y lễ quốc kh&aacute;nh, cơ quan l&atilde;o được ban Tuy&ecirc;n huấn Tỉnh ủy cấp kh&ocirc;ng cho mỗi người một k&yacute; thịt heo do anh em cơ quan b&ecirc;n ấy chăn nu&ocirc;i được. C&ocirc; Li&ecirc;n, tất nhi&ecirc;n rồi, được anh em trong cơ quan ủy quyền sang b&ecirc;n ban tuy&ecirc;n gi&aacute;o l&atilde;nh thịt mang về chia cho anh em. Li&ecirc;n trở th&agrave;nh nh&acirc;n vật quan tro5nh nhất cơ quan l&uacute;c n&agrave;y. Cả chục người vui vẻ x&uacute;m quanh c&ocirc; như năm Ất Dậu chờ ph&aacute;t chẩn. Cũng l&agrave; xem c&ocirc; diễn tr&ograve; xiếc với sự kh&eacute;o l&eacute;o điệu nghệ của đ&ocirc;i b&agrave;n tay của một nghệ nh&acirc;n m&agrave; khi chưa v&agrave;o l&agrave;m văn thư ở cơ quan n&agrave;y, c&ocirc; đ&atilde; từng l&agrave;m nghề b&aacute;n thịt heo c&oacute; tiếng ở nh&agrave; lồng chợ. C&ocirc; Li&ecirc;n kh&eacute;o tay đến cắt miếng thịt n&agrave;o ra miếng thịt ấy, cần 1 k&yacute; l&agrave; đ&uacute;ng 1 k&yacute;, 8 lạng l&agrave; c&oacute; 8 lạng. Ch&iacute;n lần đặt l&ecirc;n b&agrave;n c&acirc;n l&agrave; ch&iacute;nh x&aacute;c cả ch&iacute;n, khỏi phải th&ecirc;m v&agrave;o, bớt đi c&acirc;n lại. Vậy m&agrave; trường hợp cũa l&atilde;o lại l&agrave; ngoại lệ. Kh&ocirc;ng hiểu v&igrave; c&ocirc; hồi hộp hay sao m&agrave; phần thịt được chia của l&atilde;o lại kh&ocirc;ng ch&iacute;nh x&aacute;c. H&igrave;nh như n&oacute; bị dư khoảng hơn một kh&iacute;a (10 gam) v&agrave; để c&ocirc;ng bằng c&ocirc; Li&ecirc;n đạ lập tức xẻo lại phần thịt vượt trội đ&oacute;. Khốn khổ, n&oacute; chỉ to bằng đ&uacute;ng một ng&oacute;n tay &uacute;t. V&agrave; thế l&agrave; chả cần đắn đo, c&ocirc; Li&ecirc;n cầm dao cắt bớt lại ng&agrave;y miếng thịt dư đ&oacute;. N&oacute;i ra thật xấu hổ. Miếng ăn qu&aacute; khẩu th&agrave;nh t&agrave;n. Nhưng kh&ocirc;ng n&oacute;i ra sẽ kh&ocirc;ng ai hiểu nỗi l&ograve;ng của l&atilde;o l&uacute;c n&agrave;y. N&oacute; dở cười dở kh&oacute;c. Nh&igrave;n miếng thịt miệng l&atilde;o cười nhưng l&ograve;ng l&atilde;o kh&oacute;c. &Ocirc;i vậy đ&acirc;y c&oacute; l&agrave; t&igrave;nh y&ecirc;u, l&agrave; sự ngoại t&igrave;nh. T&igrave;nh y&ecirc;u g&igrave;, ngoại t&igrave;nh g&igrave; m&agrave; người trong cuộc kh&ocirc;ng &ldquo;hy sinh&rdquo; cho nhau một miếng thịt thừa?&nbsp; L&atilde;o tiếc giấy ph&uacute;t n&agrave;y sao kh&ocirc;ng c&oacute; vợ l&atilde;o ở đ&acirc;y để chứng kiến việc n&agrave;y. L&atilde;o bỗng bật l&ecirc;n tiếng cười nho nhỏ, cầm lấy miếng thịt treo to&ograve;ng teng l&ecirc;n ghi đ&ocirc;ng xe đạp rồi h&iacute; hửng đạp về nh&agrave;. L&atilde;o hu&yacute;t s&aacute;o miệng. Một động t&aacute;c l&atilde;o vẫn l&agrave;m mỗi khi l&ograve;ng l&atilde;o vui. Trưa nay đợi l&uacute;c cả nh&agrave; ăn cơm, l&atilde;o sẽ đem c&acirc;u chuyện miếng thịt thừa kia ra n&oacute;i với vợ với con. Chắc chắn vợ l&atilde;o sau khi nhận ra sự thật, nhận ra sự ngoại t&igrave;nh đ&acirc;u c&oacute; tầm thường đến thế, chắc chắn vợ l&atilde;o sẽ thương l&atilde;o hơn v&agrave; sẽ phải thốt l&ecirc;n d&ugrave; trong t&acirc;m tr&iacute;: Ồ, thật l&agrave; tội nghiệp! L&acirc;u nay t&ocirc;i đ&atilde; hiểu kh&ocirc;ng đ&uacute;ng về &ocirc;ng.&nbsp; Chỉ cần nghĩ vợ l&atilde;o hiểu l&atilde;o l&agrave; l&atilde;o vui lắm rối. L&atilde;o kh&ocirc;ng cần g&igrave; hết!<br />L&atilde;o cất tiếng h&aacute;t một m&igrave;nh v&agrave; cười một m&igrave;nh tr&ecirc;n y&ecirc;n xe đạp. Cuộc đời vẫn đẹp sao!<br />Trưa h&ocirc;m ấy, dưới b&agrave;n tay kh&eacute;o l&eacute;o của vợ l&atilde;o, miếng thịt heo tuy&ecirc;n huấn kh&ocirc;ng bao l&acirc;u sau th&agrave;nh m&oacute;n thịt kho tầu tuyệt vời.&nbsp; L&atilde;o nhường vợ con ăn trước. Khi vợ l&atilde;o vừa đặt miếng thịt v&agrave;o b&aacute;t, l&atilde;o vừa cười vừa n&oacute;i: H&ocirc;m nay bố c&oacute; chuyện n&agrave;y rất vui, kể cho cả nh&agrave; nghe nh&eacute;! <br />L&atilde;o kể lại chuyện vừa xảy ra s&aacute;ng nay k&egrave;m theo c&acirc;u kết luận: Thế m&agrave; mẹ ch&uacute;ng m&agrave;y cứ bảo c&ocirc; Li&ecirc;n với bố l&agrave; bồ bịch của nhau. Bồ bịch g&igrave; m&agrave; thế. Đến như b&agrave; nh&agrave; văn nước ngo&agrave;i kia tặng &ocirc;ng nh&agrave; văn nước ta cả mấy t&ograve;a nh&agrave; ở thủ đ&ocirc; nước ấy m&agrave; người ta c&ograve;n chưa d&aacute;m n&oacute;i đ&oacute; l&agrave; t&igrave;nh y&ecirc;u nữa kia k&igrave;a. Một miếng thịt vừa bằng ng&oacute;n tay! <br />N&oacute;i xong l&atilde;o im bặt, mặt ngản t&ograve; te ra. L&atilde;o đang để &yacute; đến th&aacute;i độ của vợ. L&atilde;o chờ ở vợ l&atilde;o một nụ cười. Vậy m&agrave; kh&ocirc;ng. Thật khổ cho l&atilde;o.&nbsp; Đ&aacute;p lại l&atilde;o ngay sau đấy l&agrave; tiếng đập đ&aacute;nh ch&aacute;t đ&ocirc;i đũa tre xuống c&aacute;i m&acirc;m nh&ocirc;m. Đĩa thịt heo rung l&ecirc;n bần bật như vừa gặp cơn động đất. Cả nh&agrave; sợ xanh mặt. L&atilde;o cũng kh&ocirc;ng phải l&agrave; ngoại lệ. Thằng con &uacute;t vốn được mẹ cưng chiều nhất nh&agrave;, bực m&igrave;nh hỏi lại:<br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; Sao vậy mẹ?<br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tao buồn n&ocirc;n!<br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thịt ngon thế m&agrave;!<br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tao buồn n&ocirc;n v&igrave; miếng thịt c&oacute; hơi tay của con Li&ecirc;n&hellip;<br />Ối trời ơi! Ối trời ới! Cả nh&agrave; l&atilde;o kh&ocirc;ng ai cất l&ecirc;n một lời n&agrave;o. Kh&ocirc;ng kh&iacute; trong nh&agrave; đ&atilde; k&ecirc;u thay l&ecirc;n thế&hellip;<br />Đ&ecirc;m h&ocirc;m đ&oacute; l&atilde;o lại kh&ocirc;ng ngủ được. L&atilde;o kh&ocirc;ng những kh&ocirc;ng giận vợ m&agrave; c&agrave;ng thấy thương hơn. Tạo n&ecirc;n những cử chỉ qu&aacute; quắt vừa qua, vợ l&atilde;o n&agrave;o c&oacute; sung sướng g&igrave;. Mỗi lần như thế b&agrave; kh&aacute;c g&igrave; người ngồi đồng. Bao tr&iacute; tr&iacute; lực dốc ra cho bằng hết. Chả thế m&agrave; những ng&agrave;y sau mặt b&agrave; cứ hốc h&aacute;c đi, hai g&ograve; m&aacute; nổi gồ l&ecirc;n, đường g&acirc;n đường m&aacute;u tr&ecirc;n ch&acirc;n, tr&ecirc;n tay nổi l&ecirc;n xanh l&eacute;t, như người vừa ốm dậy, tr&ocirc;ng thương lắm. <br />L&atilde;o thấy lo. Lo rằng nếu cứ để k&eacute;o d&agrave;i t&igrave;nh trạng n&agrave;y kh&ocirc;ng biết gia đ&igrave;nh l&atilde;o sẽ đi đến đ&acirc;u. H&agrave;ng ng&agrave;y cả nh&agrave; l&atilde;o cứ bị x&aacute;o x&agrave;o nhảy tung l&ecirc;n như t&eacute;p trong r&aacute; thế kia th&igrave; sống sao nổi. Rồi con c&aacute;i của l&atilde;o nữa, ch&uacute;ng l&agrave;m ăn, học h&agrave;nh l&agrave;m sao được? L&atilde;o kh&ocirc;ng đồng t&igrave;nh với c&aacute;ch giải quyết m&agrave; h&ocirc;m nọ &ocirc;ng Tư Lam, người c&ugrave;ng cơ quan l&atilde;o đ&atilde; b&agrave;y cho. H&ocirc;m đ&oacute; nghe l&atilde;o kể chuyện vợ chồng, &ocirc;ng đ&atilde; b&ugrave;ng l&ecirc;n cơn giận dữ như ch&iacute;nh &ocirc;ng l&agrave; người trong cuộc. &Ocirc;ng đỏ nhừ mặt như vừa uống hết cả chai rượu mạnh rồi đấm mạnh tay xuống b&agrave;n l&agrave;m ly ch&eacute;n rung l&ecirc;n tr&agrave;o tr&agrave;o. &Ocirc;ng qu&aacute;t:<br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tại sao ch&uacute; lại c&oacute; thể chịu đựng được như thế nhỉ? T&ocirc;i ấy &agrave;? L&agrave;nh th&igrave; l&agrave;m g&aacute;o vỡ l&agrave;m muối, t&ocirc;i đ&aacute;nh cho vỡ mặt.<br />Đ&aacute;nh cho vỡ mặt. Nghe th&igrave; c&oacute; l&yacute; đấy nhưng l&agrave;m sao l&atilde;o l&agrave;m nổi ? Xưa nay l&atilde;o chỉ c&oacute; thể tự tay m&igrave;nh đ&aacute;nh m&igrave;nh chứ c&oacute; d&aacute;m đ&aacute;nh ai đ&acirc;u nhất l&agrave; với vợ con. Nằm trước đứa con g&aacute;i l&atilde;o 14 tuổi c&oacute; chuyện g&igrave; đ&oacute;, l&atilde;o tức lắm mới t&aacute;t v&agrave;o mặt n&oacute; một c&aacute;i. N&oacute; kh&oacute;c, &ocirc;m mặt hỏi lại sao bố đ&aacute;nh con đau thế? L&atilde;o chợt tỉnh để rồi sau đ&oacute; l&atilde;o ra sau nh&agrave; cứ tự tay t&aacute;t v&agrave;o mặt m&igrave;nh để rồi sau đ&oacute; cứ một m&igrave;nh rấm rứt kh&oacute;c cho đến hết ng&agrave;y. Với lại trong mọi chuyện xảy ra l&acirc;u nay giữa vợ chồng l&atilde;o, theo l&atilde;o c&ograve;n c&oacute; lỗi của l&atilde;o nữa chứ. Người ngo&agrave;i thường chả bảo l&atilde;o c&oacute; b&agrave; vợ tuyệt vời đấy sao. L&atilde;o nhớ lại chuyện b&agrave; ấy chủ động tổ chức cho l&atilde;o đi chơi h&ocirc;m n&agrave;o. <br />Vậy th&igrave; tại sao, tại sao lại như thế nhỉ? <br />V&igrave; sao vợ l&atilde;o cứ lu&ocirc;n t&igrave;m cớ g&acirc;y sự với l&atilde;o? V&igrave; sao gia đ&igrave;nh l&atilde;o c&agrave;ng ng&agrave;y c&agrave;ng v&ocirc; văn h&oacute;a đến thế? Tại sao n&oacute; cứ xảy ra như cơm bữa? Xảy ra đến nỗi&nbsp; mỗi lần đi đầu về thấy vẻ mặt vợ l&atilde;o lạnh tanh l&agrave; l&atilde;o sợ kh&ocirc;ng co r&uacute;m người lại th&igrave; cũng gần như thế. Những lần như thế l&atilde;o lại do&aacute;n gi&agrave; đo&aacute;n non rằng hẳn l&agrave; vừa c&oacute; người n&agrave;o đến nh&agrave; chơi đ&atilde; b&oacute;ng gi&oacute; xa x&ocirc;i n&oacute;i điều g&igrave; l&agrave;m vợ l&atilde;o chạm nọc rồi. Hay cũng c&oacute; thể b&agrave; vừa đọc trong đống sổ s&aacute;ch cũ của l&atilde;o c&oacute; một c&acirc;u ghi ch&eacute;p g&igrave; đ&oacute;, d&ugrave; đ&atilde; l&acirc;u rồi. Hay lại vừa xem phim truyền h&igrave;nh trong đ&oacute; c&oacute; chuyện giống chuyện b&agrave; đang nghi? &Ocirc;i h&agrave;ng trăm thứ, h&agrave;ng ng&agrave;n nguy&ecirc;n nh&acirc;n. Đấu &oacute;c l&atilde;o cứ căng l&ecirc;n như mặt trống m&ugrave;a hanh. L&atilde;o nghĩ m&atilde;i m&agrave; kh&ocirc;ng t&igrave;m ra nguy&ecirc;n nh&acirc;n. V&igrave; vợ l&atilde;o qu&aacute; y&ecirc;u l&atilde;o chăng? C&oacute; y&ecirc;u mới ghen. Ghen v&igrave; kh&ocirc;ng muốn t&igrave;nh y&ecirc;u của m&igrave;nh th&agrave;nh sở hữu chung! Nhưng nghĩ lại lại thấy v&ocirc; l&yacute;! Y&ecirc;u sao lại h&agrave;nh hạ chồng! Ghen sao lại c&oacute; l&uacute;c muốn thả l&ograve;ng chồng. Chịu. L&atilde;o kh&ocirc;ng giải th&iacute;ch nổi. <br />L&atilde;o t&igrave;m đến s&aacute;ch vở . Cũng chẳng thấy s&aacute;ch vở n&agrave;o n&oacute;i đến chuyện n&agrave;y. L&atilde;o gọi điện cho những chuy&ecirc;n gia t&acirc;m l&yacute;. C&acirc;u trả lời l&atilde;o nhận được đều giống nhau trứng g&agrave; trứng vịt. Như n&agrave;o l&agrave; do kh&ocirc;ng tin tưởng v&agrave;o nhau. Do b&agrave; qu&aacute; y&ecirc;u &ocirc;ng. Rồi kh&ocirc;ng c&oacute; lửa sao c&oacute; kh&oacute;i! Chắc l&agrave; thời trẻ &ocirc;ng trăng hoa lắm. V&acirc;n v&acirc;n&hellip;L&atilde;o kh&ocirc;ng thỏa m&atilde;n. Bụng l&atilde;o vẫn ấm ức như ăn phải thức ăn kh&ocirc;ng ti&ecirc;u.<br />C&oacute; đ&ecirc;m l&atilde;o liều lĩnh lần sang giường vợ, bụng nghĩ đ&acirc;y vẫn l&agrave; phương ph&aacute;p t&aacute;c chiến hiệu quả nhất để đ&aacute;nh thủng những boong ke ki&ecirc;n cố trong hệ thống ph&ograve;ng thủ của đối phương. Với lại l&atilde;o cũng nghĩ , thời gian qua đi cũng đ&atilde; l&acirc;u, đến phấn hoa c&ograve;n h&oacute;a thạch, nữa l&agrave; con người. <br />L&atilde;o lại đặt tay l&ecirc;n người vợ v&agrave; l&atilde;o kh&ocirc;ng giấu nổi sự ngạc nhi&ecirc;n v&igrave; vẫn bị bất ngờ. Giống như h&agrave;ng chục lần của những năm trước, vợ l&atilde;o vẫn cương quyết:<br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; Bỏ tay ra! B&agrave;n tay dơ bẩn!<br />L&atilde;o lại tiu nghỉu như m&egrave;o bị cắt tai. Lại thở d&agrave;i v&agrave; cau c&oacute; trở về với c&aacute;i giường c&aacute; nh&acirc;n lạnh tanh buồn tẻ của m&igrave;nh, trở về với thực tại chua ch&aacute;t.<br />Cứ thế l&atilde;o chờ đợi.<br />Cho đến một h&ocirc;m, may mắn sao, người ta m&aacute;ch cho l&atilde;o một chuy&ecirc;n gia t&acirc;m l&yacute; đang l&agrave; cộng t&aacute;c vi&ecirc;n của đ&agrave;i ph&aacute;t thanh ở qu&ecirc; &ocirc;ng, một tỉnh ở đồng bằng Bắc bộ. Người ta cho biết nh&agrave; t&acirc;m l&yacute; học n&agrave;y c&oacute; &ldquo;đ&agrave;i danh&rdquo; l&agrave; Thuận Nhĩ, thường chỉ tư vấn tr&ecirc;n l&agrave;n s&oacute;ng của đ&agrave;i tỉnh v&agrave;o tầm từ 10 đến 12 giờ đ&ecirc;m khuya, với giọng n&oacute;i nhẹ nh&agrave;ng, nữ t&iacute;nh. &ldquo;Đ&agrave;i danh&rdquo; của &ocirc;ng thật đ&uacute;ng với khả năng của &ocirc;ng. Thầm th&igrave; thủ thỉ mỗi lần cất giọng l&agrave; một lần r&oacute;t mật v&agrave;o lỗ tai người nghe. Nghe n&oacute;i trước khi l&agrave;m chuy&ecirc;n gia cho đ&agrave;i ph&aacute;t thanh &ocirc;ng l&agrave; gi&aacute;o vi&ecirc;n khoa t&acirc;m l&yacute; gi&aacute;o dục trường Sư phạm của tỉnh. Khi được biết &ocirc;ng thầy t&acirc;m l&yacute; n&agrave;y tuổi cũng đ&atilde; lớn như tuổi l&atilde;o, l&atilde;o mừng lắm. C&oacute; thế mới th&agrave;nh tri &acirc;m, tri kỷ được. Những người trẻ l&agrave;m sao hiểu được t&acirc;m l&yacute; người gi&agrave;!<br />Chuyện cũa l&atilde;o kh&oacute; n&oacute;i c&ocirc;ng khai v&agrave; c&oacute; n&oacute;i cũng phải cả ng&agrave;y may ra mới thấu đ&aacute;o. Mấy h&ocirc;m sau l&atilde;o quyết vượt cả ng&agrave;n c&acirc;y số ra qu&ecirc; t&igrave;m gặp nh&agrave; t&acirc;m l&yacute; Thuận Nhĩ m&agrave; từ nay l&atilde;o coi như một &ocirc;ng thầy, một b&aacute;c sĩ diều trị. Trước khi l&ecirc;n đường, l&atilde;o đ&atilde; viết cho &ocirc;ng Thuận Nhĩ một bức thư kh&aacute; d&agrave;i, d&agrave;i đến mười trang tờ phơi đ&uacute;p. L&atilde;o kể mọi chuyện chỉ giấu &eacute;m, kh&ocirc;ng cho &ocirc;ng thầy biết t&ecirc;n thật của l&atilde;o, của vợ l&atilde;o l&agrave; g&igrave;, qu&ecirc; l&atilde;o ở đ&acirc;u, thời trẻ v&agrave; hiện nay l&atilde;o l&agrave;m g&igrave;. <br />Sau mấy ng&agrave;y vật v&atilde; với kh&oacute;i bụi đường trường, l&atilde;o đ&atilde; ra đến nơi l&atilde;o cần đến.<br />&nbsp;Nh&agrave; &ocirc;ng thầy t&acirc;m l&yacute; ở cuối con ng&otilde; hẹp, s&acirc;u hun h&uacute;t, đất c&aacute;t gồ ghề lồi l&otilde;m, v&aacute;ng ph&egrave;n nổi v&agrave;ng kh&egrave;, hai b&ecirc;n nh&ocirc;m nham, trằng x&oacute;a những bọc nilon d&ugrave;ng rồi, trong một c&aacute;i l&agrave;ng nhỏ b&ecirc;n trong con đ&ecirc; biển. Ở đ&acirc;y đ&ecirc;m ng&agrave;y l&uacute;c n&agrave;o cũng nghe r&otilde; tiếng s&oacute;ng &igrave; ầm.<br />L&atilde;o đ&atilde; v&agrave;o đến mảnh s&acirc;n l&aacute;t gạch tầu trước nh&agrave; sau khi qua một c&aacute;i cổng r&ecirc;u phong cũ kỹ c&oacute; khắc mấy chữ nho &ldquo;H&agrave;o hoa phong nh&atilde;&rdquo; tr&ecirc;n cao. Cổng cũ nhưng chữ h&agrave;ng Nho đắp nổi c&ograve;n mới toanh, kh&ocirc;ng biết chủ nh&acirc;n ng&ocirc;i nh&agrave; muốn chứng tỏ g&igrave; đ&acirc;y!<br />&nbsp;L&atilde;o nh&igrave;n v&agrave;o thấy trong nh&agrave; c&oacute; đến v&agrave;i chục thanh ni&ecirc;n trai g&aacute;i đang ngồi xếp th&agrave;nh hai h&agrave;ng tr&ecirc;n những chiếc ghế nhựa nho nhỏ thấp l&egrave; t&egrave;, l&atilde;o cứ tưởng đ&oacute; l&agrave; bọn học tr&ograve; đến học th&ecirc;m. Nhưng h&igrave;nh như kh&ocirc;ng phải thế. Dạy g&igrave; m&agrave; thầy lại d&ugrave;ng những c&acirc;y đũa bằng nhựa chăm chăm chọc chọc v&agrave;o m&aacute;, v&agrave;o cổ&hellip; bọn trẻ thế kia. L&atilde;o hỏi một ch&uacute; &ldquo;tiểu đồng&rdquo;. Ch&uacute; b&eacute; cung k&iacute;nh thưa. Thầy con chữa bệnh cận thị bằng diện chẩn đấy ạ.<br />&nbsp;L&atilde;o chợt nhớ ra. Đ&atilde; c&oacute; lần l&atilde;o đọc được một t&agrave;i liệu về phương ph&aacute;p chữa bệnh bằng c&aacute;ch d&ugrave;ng vật cứng t&aacute;c động v&agrave;o c&aacute;c huyệt tr&ecirc;n mặt mỗi con người. <br />L&atilde;o xưng t&ecirc;n k&egrave;m theo c&acirc;u dặn n&oacute;i với thầy l&atilde;o ở miền Nam ra . <br />Ch&uacute; tiểu đồng v&acirc;ng dạ rồi chạy v&agrave;o nh&agrave;. Ngay sau đ&oacute; l&atilde;o nghe thấy tiếng &ocirc;ng thầy dặn d&ograve; bệnh nh&acirc;n rằng h&ocirc;m nay t&ocirc;i c&oacute; kh&aacute;ch m&igrave;nh nghỉ sớm hơn mọi ng&agrave;y một ch&uacute;t nh&eacute;. <br />Cả đ&aacute;m &agrave;o &agrave;o đứng l&ecirc;n rồi lục tục ra về.<br />Chờ cho bọn trẻ về hết, ch&uacute; tiểu đồng n&oacute;i với l&atilde;o:<br />&nbsp;- Thầy ch&aacute;u mời &ocirc;ng v&agrave;o nh&agrave; ạ.<br />L&atilde;o v&agrave;o nh&agrave;. D&ugrave; kh&ocirc;ng t&ograve; m&ograve; l&atilde;o vẫn cứ nh&igrave;n thấy nh&agrave; thầy sao m&agrave; lắm giấy khen đến thế, cơ man n&agrave;o l&agrave; giấy khen h&agrave;nh nghề treo la liệt k&iacute;n m&iacute;t bốn bức tường. <br />Từ buồng trong, &ocirc;ng thầy t&acirc;m l&yacute; bước ra. Cứ như một l&atilde;o ph&ugrave; thủy trong truyện cổ A Rập. R&acirc;u quai n&oacute;n, r&acirc;u cằm d&agrave;i, trắng như cước, cứng như l&ocirc;ng thỏ. <br />L&atilde;o chắp hai tay trước ngực cung k&iacute;nh c&uacute;i rạp người:<br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ch&agrave;o thầy ạ!<br />V&agrave; khi &ocirc;ng thầy vừa c&ograve;n mắt nhắm mắt mở, chưa kịp nhận ra ai th&igrave; l&atilde;o đ&atilde; reo l&ecirc;n, rồi dang cả hai tay lao v&agrave;o &ocirc;m chầm lấy &ocirc;ng: <br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; &Ocirc;i, thằng Cầu! B&ugrave;i Văn Cầu! Đ&uacute;ng thằng Cầu rồi! Bố ti&ecirc;n sư nh&agrave; m&agrave;y, trốn đ&acirc;u mấy chục năm nay giờ mới l&oacute; mặt ra.<br />Ch&uacute; tiểu đồng trố mắt nh&igrave;n. Một chuyện lạ. Sao lại c&oacute; người d&aacute;m gọi &ocirc;ng thấy đ&aacute;ng k&iacute;nh của n&oacute; l&agrave; thằng, l&agrave; m&agrave;y!<br />&Ocirc;ng thầy cũng kh&ocirc;ng giấu nổi sự ngạc nhi&ecirc;n. &Ocirc;ng hấp h&aacute;y đ&ocirc;i mắt gi&agrave; nua, miệng lắp bắp:<br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; Dạ, thưa t&ocirc;i vẫn chưa nhận ra qu&yacute; &ocirc;ng l&agrave; ai ạ!<br />L&atilde;o nắm chặt rồi lắc lắc tay &ocirc;ng thầy:<br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vậy l&agrave; m&agrave;y vẫn kh&ocirc;ng nhận ra tao &agrave;? M&agrave; th&ocirc;i ch&uacute;ng m&igrave;nh gi&agrave; cả rồi xưng m&agrave;y m&agrave;y tao tao nghe chướng qu&aacute;, phải kh&ocirc;ng. Vậy th&igrave; gọi nhau l&agrave; &ocirc;ng với t&ocirc;i nh&eacute;. N&agrave;o bắt đầu! Vậy &ocirc;ng kh&ocirc;ng nhận ra t&ocirc;i thật hả? T&ocirc;i l&agrave; thằng c&oacute; t&ecirc;n kh&ocirc;ng giống ai đ&acirc;y, t&ocirc;i l&agrave; Đặng Thổ Tr&igrave;. T&ocirc;i c&ugrave;ng dạy với &ocirc;ng ở trường cấp hai d&acirc;n lập Th&aacute;i Lung, t&iacute;nh đến nay vừa d&uacute;ng 45 năm rồi &ocirc;ng ạ.. &Ocirc;ng nhận ra chưa?<br />B&ugrave;i Văn Cầu c&oacute; vẻ ngượng ng&ugrave;ng v&igrave; c&aacute;i tr&iacute; nhớ k&eacute;m cỏi của m&igrave;nh:<br />- Ờ..ờ&hellip;để m&igrave;nh từ từ nhớ lại&hellip;&Agrave;, m&igrave;nh nhớ ra rồi. Thổ Tr&igrave;. Vườn Ao. T&ocirc;i nhớ nếu kh&ocirc;ng lầm th&igrave; năm học đ&oacute; &ocirc;ng về trường t&ocirc;i dạy học khi năm học khai giảng đ&atilde; dược hai ba th&aacute;ng rồi phải kh&ocirc;ng? Ng&agrave;y đ&oacute; &ocirc;ng c&oacute; giải th&iacute;ch với t&ocirc;i về c&aacute;i t&ecirc;n kh&ocirc;ng giống ai của &ocirc;ng. &Ocirc;ng bảo đ&oacute; nỗi đam m&ecirc; của mẹ &ocirc;ng, một người đ&agrave;n b&agrave; suốt đời chỉ m&ecirc; ao với vườn, c&oacute; đồng tiền n&agrave;o cũng t&iacute;ch c&oacute;p lại để mua những thứ n&agrave;y. V&agrave; c&aacute;i t&ecirc;n ấy cũng l&agrave; c&aacute;i khổ, c&aacute;i nhục của bản th&acirc;n &ocirc;ng. &Ocirc;ng bảo v&igrave; n&oacute; m&agrave; thời cải c&aacute;ch ruộng đất nh&agrave; &ocirc;ng bị quy l&agrave; địa chủ v&agrave; &ocirc;ng v&igrave; thế mới kh&ocirc;ng được v&agrave;o đại học để phải đi dạy cấp hai d&acirc;n lập c&ugrave;ng ch&uacute;ng t&ocirc;i. Đầu &oacute;c bọn gi&agrave; ch&uacute;ng ta lạ thế đấy. Cứ như c&aacute;i b&ugrave;i nh&ugrave;i rơm. Kh&ocirc;ng th&igrave; th&ocirc;i. Thổi gi&oacute; v&agrave;o l&agrave; lửa b&ugrave;ng l&ecirc;n. B&acirc;y giờ th&igrave; t&ocirc;i đang lần lần nhớ nhiều về &ocirc;ng đ&acirc;y&hellip;Rồi &ocirc;ng sẽ phải sợ t&ocirc;i về c&aacute;i tr&iacute; nhớ ấy. C&ograve;n &ocirc;ng? <br />L&atilde;o định n&oacute;i ngay khi vừa bước v&agrave;o đ&acirc;y l&atilde;o đ&atilde; nhận ra đ&acirc;y l&agrave; &ocirc;ng bạn Cầu của l&atilde;o nhờ v&agrave;o c&aacute;i v&agrave;nh tai bị cắt nham nhở dở dang kia với phần c&ograve;n lại th&acirc;y lẩy một mẩu thịt thừa như miếng mộc nhĩ bị c&oacute;c gặm nhưng sợ bạn tự &aacute;i cho l&agrave; l&atilde;o xỏ xi&ecirc;n n&ecirc;n lại th&ocirc;i. <br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đ&uacute;ng l&agrave; thi&ecirc;n duy&ecirc;n, nếu kh&ocirc;ng thằng trong Nam bỗng dưng lại lặn lội ra tận v&ugrave;ng biển ngo&agrave;i Bắc để gặp nhau, dể h&agrave;n huy&ecirc;n t&acirc;m sự.<br />&nbsp; Chiều h&ocirc;m ấy &ocirc;ng Cầu đ&atilde; thủ thỉ với l&atilde;o như vậy. Hai người vừa mới c&oacute; cuộc cạch ch&eacute;n bằng thịt d&ecirc; n&uacute;i Ninh B&igrave;nh (ấy l&agrave; nh&agrave; h&agrave;ng ghi trong thực đơn thế vậy, chứ thực ra chỗ họ ngồi đ&acirc;y c&ograve;n c&aacute;ch Ninh B&igrave;nh cả trăm c&acirc;y số) với rượu m&agrave; nh&agrave; h&agrave;ng bảo l&agrave; ng&acirc;m bằng toa thuốc Minh Mạng thang &ldquo;&ocirc;ng uống b&agrave; khen&rdquo;. Uống rượu với nhau xong, hai người k&eacute;o nhau ra ngo&agrave;i để biển h&oacute;ng m&aacute;t. Một khoảng kh&ocirc;ng m&ecirc;nh m&ocirc;ng đen s&igrave; . Một kh&ocirc;ng kh&iacute; tanh m&ugrave;i c&aacute; v&agrave; mằn mặn m&ugrave;i muối. Gi&oacute; cứ thổi &ugrave; &ugrave;. Hai người bạn muốn thầm th&igrave; t&acirc;m sự nhưng kh&ocirc;ng kh&iacute; lợm giọng thế n&agrave;y ngồi l&acirc;u sao được, lại c&ograve;n tiếng s&oacute;ng ấm &agrave;o, tiếng gi&oacute; rin r&iacute;t &ugrave; &ugrave; b&ecirc;n tai thế n&agrave;y n&oacute;i sao cho lọt v&agrave;o nhau.<br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; Th&ocirc;i. M&igrave;nh về nh&agrave; đi. Ở đ&acirc;y ch&aacute;n ngo&eacute;t.<br />&Ocirc;ng Cầu n&oacute;i. Hai l&atilde;o lại đưa nhau về nh&agrave;. Hai b&oacute;ng đen l&ugrave;i lũi dưới trời mờ mờ ảo ảo &aacute;nh l&acirc;n tinh. <br />&nbsp;Đ&ecirc;m ấy cả hai l&atilde;o đều kh&ocirc;ng ngủ. L&atilde;o th&igrave; kh&ocirc;ng nhưng &ocirc;ng Cầu th&igrave; chốc chốc lại x&ograve;ng xọc h&uacute;t thuốc l&agrave;o bằng chiếc điếu c&agrave;y dựng ở g&oacute;c nh&agrave;. Đ&ecirc;m ấy &ocirc;ng Cầu n&oacute;i nhiều v&agrave; l&atilde;o cũng n&oacute;i nhiều. Chuyện mấy chục năm dồn lại một đ&ecirc;m m&agrave;.<br />&nbsp;&Ocirc;ng Cầu bảo với l&atilde;o h&ocirc;m nay ngo&agrave;i chuyện hai thằng bạn cũ gặp nhau, c&ograve;n l&agrave; chuyện bệnh nh&acirc;n kể bệnh với thầy thuốc nữa chứ. C&oacute; kể nhiều về m&igrave;nh th&igrave; mới bắt mạch tr&uacute;ng bệnh được. Bệnh nh&acirc;n phải hiểu nhiều về người thầy thuốc sắp điều trị cho m&igrave;nh th&igrave; mới th&agrave;nh c&ocirc;ng.<br />Đ&ecirc;m ấy &ocirc;ng Cầu đ&atilde; kh&ocirc;ng giấu l&atilde;o bất kỳ điều g&igrave;, cả những điều b&igrave;nh thường v&agrave; kh&ocirc;ng b&igrave;nh thường. <br />&Ocirc;ng Cầu bảo b&igrave;nh thường l&agrave; sau khi đi bộ đội bị thương phục vi&ecirc;n về l&agrave;ng, cưới vợ, c&ocirc; g&aacute;i qu&ecirc; xinh đẹp chờ &ocirc;ng gần chục năm trời, sau đ&oacute; th&igrave; sinh cho &ocirc;ng một đứa con trai, hiện đ&atilde; c&oacute; vợ con v&agrave; đang c&ocirc;ng t&aacute;c ngo&agrave;i H&agrave; Nội. C&ograve;n vợ &ocirc;ng th&igrave; đ&atilde; mất c&aacute;ch đ&acirc;y 5 năm sau căn bệnh ung thư tử cung. <br />B&igrave;nh thường l&agrave; sau đ&oacute; &ocirc;ng được cấp tr&ecirc;n cho đi học khoa t&acirc;m l&yacute; học ở trường Đại học Sư phạm, sau đ&oacute; về dạy ở trường Cao đẳng Sư phạm tỉnh cho đến ng&agrave;y nghỉ hưu.<br />&Ocirc;ng Cầu bảo b&igrave;nh thường l&agrave; c&ocirc;ng việc &ocirc;ng đang l&agrave;m: chữa bệnh cận thị cho đ&aacute;m sinh vi&ecirc;n bằng phương ph&aacute;p diện chẩn, tuy rất đ&ocirc;ng kh&aacute;ch nhưng l&agrave;m từ thiện l&agrave; ch&iacute;nh v&igrave; tiền c&ocirc;ng &ocirc;ng lấy chả đ&aacute;ng l&agrave; bao v&agrave; &ocirc;ng chỉ lấy khi bệnh nh&acirc;n ho&agrave;n to&agrave;n khỏi bệnh. Bệnh nh&acirc;n của &ocirc;ng rải r&aacute;c ở khắp đất nước từ mũi C&agrave; Mau đến M&oacute;ng C&aacute;i. &Ocirc;ng Cầu l&ocirc;i từ tr&ecirc;n gi&aacute; xuống một tập s&aacute;ch d&agrave;y cộp đưa cho l&atilde;o, bảo &ocirc;ng xem đi, những bệnh nh&acirc;n họ ph&aacute;t biểu cảm tưởng về t&ocirc;i của họ khi đến đ&acirc;y chữa bệnh đấy, c&oacute; người l&uacute;c đến thị lực kiểm tra qua bảng chữ c&aacute;i cho thấy mắt họ gần như m&ugrave; m&agrave; nay đ&atilde; đọc chữ nhỏ li ti kh&ocirc;ng cần đến k&iacute;nh.<br />B&igrave;nh thường nữa l&agrave; việc hằng đ&ecirc;m đều đặn &ocirc;ng tư vấn cho những người c&oacute; y&ecirc;u cầu qua điện thoại. &Ocirc;ng n&oacute;i việc tuy b&igrave;nh thường nhưng &ocirc;ng đ&atilde; cứu kh&aacute; nhiều người vượt qua những cơn khủng hoảng tinh thần. Trong số n&agrave;y c&oacute; những người đ&atilde; định t&igrave;m đến c&aacute;i chết nhưng sau một hồi nghe &ocirc;ng tư vấn họ đ&atilde; quyết định hủy bỏ &yacute; đồ đi&ecirc;n rồ của m&igrave;nh.<br />Như vậy c&oacute; thể n&oacute;i, &ocirc;ng Cầu bảo với &ocirc;ng, ban ng&agrave;y t&ocirc;i đem lại c&aacute;i nh&igrave;n cho người khỏi hỏng mắt, c&ograve;n ban đ&ecirc;m t&ocirc;i lấy lại cho con người một c&aacute;ch nh&igrave;n. N&oacute;i theo ng&agrave;y nay th&igrave; ban ng&agrave;y t&ocirc;i cứu c&aacute;i hữu vật thể, ban đ&ecirc;m t&ocirc;i cứu c&aacute;i phi vật thể. Bệnh của &ocirc;ng, của b&agrave; vợ &ocirc;ng, t&ocirc;i xin được xếp v&agrave;o c&aacute;i phi vật thể, &ocirc;ng chịu kh&ocirc;ng?<br />Đ&oacute; l&agrave; những việc m&agrave; &ocirc;ng Cầu n&oacute;i với l&atilde;o l&agrave; b&igrave;nh thường! C&ograve;n đ&acirc;y l&agrave; những việc kh&ocirc;ng b&igrave;nh thường. &Ocirc;ng Cầu lấy ng&oacute;n tay trỏ chỉ v&agrave;o b&ecirc;n tai phải: <br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; &Ocirc;ng c&ograve;n nhớ chuyện lai lịch về c&aacute;i tai n&agrave;y của t&ocirc;i kh&ocirc;ng?<br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; Sao c&oacute; thể qu&ecirc;n được! Ng&agrave;y đ&oacute; &ocirc;ng chả kể cho mọi người nghe, &ocirc;ng chui v&agrave;o bụi chặt tre, bị c&acirc;y tre bật ngược lại c&agrave;o r&aacute;ch n&aacute;t một b&ecirc;n tai.<br />&Ocirc;ng Cầu cười sằng sặc:<br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đấy l&agrave; t&ocirc;i n&oacute;i dối đấy. V&igrave; thời ấy n&oacute;i dối l&agrave; một phẩm chất để ph&acirc;n biệt người th&agrave;nh đạt với người kh&ocirc;ng th&agrave;nh đạt m&agrave;.<br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vậy th&igrave; v&igrave; sao?<br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; T&ocirc;i bị người ta xẻo tai!<br />L&atilde;o kh&ocirc;ng giấu nổi b&igrave;nh tĩnh, giọng run run:<br />- Ai xẻo? V&igrave; sao xẻo?<br />- Thằng cha trốn nghĩa vụ qu&acirc;n sự, n&oacute; xẻo tai t&ocirc;i!<br />- Sao sao, &ocirc;ng kể tiếp đi.<br />- Tại t&ocirc;i ngủ với vợ hắn v&agrave; bị hắn bắt được!<br />Th&igrave; ra trước khi về trường Th&aacute;i Lung dạy c&ugrave;ng với l&atilde;o, &ocirc;ng Cầu c&oacute; thời gian dạy ở huyện b&ecirc;n. Ng&agrave;y đ&oacute; do nh&agrave; trường chưa c&oacute; nh&agrave; tập thể n&ecirc;n Cầu được gửi đến trọ ở một nh&agrave; d&acirc;n. Cũng l&agrave; do thời ấy người ta coi trọng thầy gi&aacute;o, coi thầy gi&aacute;o l&agrave; nh&acirc;n vật thần th&aacute;nh kh&ocirc;ng thể n&agrave;o mắc lỗi trần tục dược n&ecirc;n đ&atilde; để Cầu đến ở một nh&agrave; chỉ c&oacute; một b&agrave; mẹ gi&agrave; v&agrave; một c&ocirc; con g&aacute;i vừa cưới chồng được mấy h&ocirc;m th&igrave; chồng phải đi nghĩa vụ qu&acirc;n sự v&agrave; đi chiến trường. Thế l&agrave; một b&ecirc;n g&aacute;i mới lớn, mới c&oacute; chồng v&agrave; chồng lại đi xa biền biệt, một b&ecirc;n trai hai mươi hừng hực chưa vợ, x&oacute;m l&agrave;ng vắng vẻ, b&agrave; mẹ chiều con, đ&ecirc;m n&agrave;o cũng sang nh&agrave; b&agrave; bạn h&agrave;ng x&oacute;m chơi rồi ngủ lu&ocirc;n tại đ&oacute;, để con g&aacute;i ở nh&agrave; cho thầy Cầu bổ t&uacute;c (văn h&oacute;a), hai t&acirc;m hồn c&ocirc; đơn, hai x&aacute;c thịt lẻ loi t&igrave;m đến nhau bổ sung những c&aacute;i thiếu cho nhau l&agrave; chuyện tất nhi&ecirc;n. Cuộc t&igrave;nh vụng trộm n&agrave;y tr&oacute;t lọt gấn được một năm học th&igrave; một đ&ecirc;m g&atilde; chồng kia trốn đơn vị về nh&agrave;. V&agrave; anh ta ngẫu nhi&ecirc;n m&agrave; bắt được quả tang vợ đang ngủ với &ocirc;ng thầy gi&aacute;o trong buồng. G&atilde; bộ đội B quay (t&ecirc;n gọi những người đi Nam đảo ngũ) đ&ecirc;m ấy, tức lắm cũng chỉ d&aacute;m xin thầy C&acirc;u, một c&aacute;i tai để kỷ niệm chứ đ&acirc;u d&aacute;m l&agrave;m to chuyện v&igrave; sau đ&oacute; hắn phải chui ngay c&aacute;i hầm b&iacute; mật đ&agrave;o ở trong nh&agrave;, sống như con chuột đến tận khi chiến tranh kết th&uacute;c. Nhờ l&yacute; do đ&oacute; m&agrave; Cầu tho&aacute;t nạn, để hết h&egrave; năm ấy &ocirc;ng ta xin chuyển trường về Th&aacute;i Lung. &Ocirc;ng Cầu hỏi l&atilde;o:<br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; &Ocirc;ng c&oacute; biết sao đến h&ocirc;m nay, t&ocirc;i mới lại đem chuyện cũ ra kể với &ocirc;ng kh&ocirc;ng?<br />L&atilde;o chưa kịp đ&aacute;p g&igrave; th&igrave; &ocirc;ng Cầu đ&atilde; lại n&oacute;i ngay:<br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; Một l&agrave;, kh&ocirc;ng n&oacute;i ra th&igrave; t&ocirc;i cứ như người mang khối u suốt đời kh&oacute; chịu lắm. Hai l&agrave; để t&ocirc;i thanh minh với &ocirc;ng c&aacute;i ng&agrave;y m&agrave; với tư c&aacute;ch b&iacute; thư chi đo&agrave;n gi&aacute;o vi&ecirc;n, &ocirc;ng tổ chức cuộc họp kiểm điểm l&atilde;o gi&aacute;o U&ocirc;ng về tội &ocirc;m h&ocirc;n con học sinh t&ecirc;n Huệ, t&ocirc;i c&aacute;o ốm kh&ocirc;ng tham dự. T&ocirc;i kh&ocirc;ng dự v&igrave; t&ocirc;i cho l&agrave; tr&ograve; vớ vẩn. L&atilde;o U&ocirc;ng, chưa vợ. Con Huệ chưa chồng v&agrave; đ&atilde; đến tuổi th&agrave;nh ni&ecirc;n, ch&uacute;ng h&ocirc;n nhau th&igrave; tội t&igrave;nh g&igrave; m&agrave; &ocirc;ng cũng b&agrave;y ra kiểm điểm n&agrave;y nọ. L&ograve;ng vả cũng như l&ograve;ng sung. T&ocirc;i c&ograve;n nguy&ecirc;n c&aacute;i tai bị cắt đứt v&igrave; hủ h&oacute;a n&agrave;y đ&acirc;y, tư c&aacute;ch g&igrave; m&agrave; đi kiểm điểm người ta h&ocirc;n nhau?<br />V&igrave; thế lương t&acirc;m bắt t&ocirc;i phải từi chối việc đ&oacute;. T&ocirc;i nghe n&oacute;i h&ocirc;m đ&oacute; U&ocirc;ng vừa kh&oacute;c vừa lạy c&aacute;c &ocirc;ng rằng &ldquo;Em tr&oacute;t dại, k&iacute;nh mong đ&egrave;n trời soi x&eacute;t&rdquo;. Soi x&eacute;t c&aacute;i con mẹ g&igrave;, chuyện h&ocirc;n nhau. Vậy m&agrave; c&aacute;c &ocirc;ng vẫn cứ hạ của U&ocirc;ng một bậc lương. Ngay c&aacute;i chuyện của t&ocirc;i nữa. Nghĩ ra t&ocirc;i cũng chẳng c&oacute; tội g&igrave;. T&ocirc;i l&agrave;m việc tốt đấy &ocirc;ng ạ, &ocirc;ng cứ nghĩ m&agrave; xem!<br />L&atilde;o kh&ocirc;ng biết n&ecirc;n n&oacute;i lại với &ocirc;ng Cầu thế n&agrave;o. V&igrave; thế l&atilde;o cứ ngẩn t&ograve; te ra nh&igrave;n &ocirc;ng Cầu r&iacute;t thuốc. H&uacute;t xong, thở kh&oacute;i xong l&atilde;o lại n&oacute;i:<br />- Đ&uacute;ng l&agrave; ch&uacute;ng ta c&oacute; một thời thật kỳ cục. C&aacute;i m&agrave; m&igrave;nh th&iacute;ch th&igrave; kh&ocirc;ng cho người kh&aacute;c th&iacute;ch. &Ocirc;ng thấy t&ocirc;i n&oacute;i đ&uacute;ng kh&ocirc;ng? <br />Lần n&agrave;y th&igrave; l&atilde;o trả lời:<br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; Kh&ocirc;ng đ&uacute;ng! Hoặc đ&uacute;ng với nhiều người nhưng trừ t&ocirc;i!<br />&Ocirc;ng Cầu tủm tỉm cười:<br />-&nbsp; &Ocirc;ng n&oacute;i đ&uacute;ng. T&ocirc;i biết &ocirc;ng sẽ n&oacute;i thế v&igrave; t&ocirc;i đi guốc trong bụng &ocirc;ng từ l&acirc;u rồi. T&ocirc;i c&ograve;n biết v&igrave; thế m&agrave; &ocirc;ng hiệu trưởng Tề cụt tay nổi tiếng nghi&ecirc;m khắc thời ấy mới mời &ocirc;ng đứng ra l&agrave;m chủ tọa trong cuộc kiểm điểm thằng U&ocirc;ng b&oacute;p v&uacute; con Huệ chứ!<br />Nhưng th&ocirc;i, chuyện ấy n&oacute;i sau. B&acirc;y giờ để t&ocirc;i n&oacute;i nốt chuyện cũ đ&atilde; nh&eacute;! &Ocirc;ng trời thật s&ograve;ng phẳng, cho ai c&aacute;i g&igrave; th&igrave; sẽ lấy của người ấy đi c&aacute;i đ&oacute;. T&ocirc;i th&igrave; chiến tranh cho được những gi&acirc;y ph&uacute;t thần ti&ecirc;n với c&ocirc; con g&aacute;i trẻ c&oacute; chồng đi bộ đội kia nhưng rồi sau đ&oacute; th&igrave; ch&iacute;nh chiến tranh đ&atilde; cướp lại của t&ocirc;i cội nguồn m&agrave; nhờ đ&oacute; t&ocirc;i c&oacute; những giấy ph&uacute;t thần ti&ecirc;n kia.<br />&Ocirc;ng Cầu lim dim con mắt nh&igrave;n l&atilde;o rồi lại hỏi:<br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; &Ocirc;ng c&oacute; biết t&ocirc;i định n&oacute;i g&igrave; kh&ocirc;ng?<br />L&atilde;o lắc đầu. &Ocirc;ng Cầu mỉm cười:<br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cuối c&ugrave;ng chiến tranh đ&atilde; cướp của t&ocirc;i thứ qu&yacute; gi&aacute; nhất để sau đ&oacute; biến g&atilde; đ&agrave;n &ocirc;ng cường tr&aacute;ng l&agrave; t&ocirc;i th&agrave;nh một hoạn quan, một th&aacute;i gi&aacute;m thời hiện đại &ocirc;ng ạ.<br />L&atilde;o tr&ograve;n xoe mắt định hỏi lại: Thật thế &agrave;? Vậy m&agrave; &ocirc;ng vẫn c&oacute; vợ v&agrave; vẫn đẻ con?<br />Nhưng l&atilde;o chưa kịp hỏi th&igrave; &ocirc;ng Cầu đ&atilde; bu&ocirc;ng ra một c&acirc;u hỏi:<br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; C&ograve;n &ocirc;ng! H&igrave;nh như thời nhỏ &ocirc;ng từng bị một c&uacute; sốc t&acirc;m l&yacute; rất lớn, t&ocirc;i muốn n&oacute;i về c&uacute; sốc t&acirc;m l&yacute; t&igrave;nh dục ấy. &Ocirc;ng cứ nhớ lại đi. Rồi n&oacute;i sau với t&ocirc;i cũng được!<br />&Ocirc;ng Cầu kh&ocirc;ng n&oacute;i th&ecirc;m nữa. &Ocirc;ng lấy ra một quyển s&aacute;ch d&agrave;y cộp b&igrave;a cứng m&agrave; l&atilde;o do&aacute;n l&agrave; cuốn gi&aacute;o khoa về t&acirc;m l&yacute; học. Chẳng cần m&agrave;o đầu, chẳng cần một lời giải th&iacute;ch, &ocirc;ng đọc ngay l&ecirc;n một đoạn m&agrave; chả cần biết l&atilde;o c&oacute; muốn nghe hay kh&ocirc;ng.<br />Freud kết luận: ham muốn t&igrave;nh dục l&agrave; nh&acirc;n tố mạnh nhất l&agrave;m n&ecirc;n đặc điểm t&acirc;m l&yacute; của mỗi người, v&agrave; bản năng t&igrave;nh dục c&oacute; trong cả trẻ con (Thuyết h&agrave;nh vi t&igrave;nh dục của trẻ con). Năm 1905, Freud l&agrave;m dư luận bị sốc khi &ocirc;ng c&ocirc;ng bố c&aacute;c &yacute; tưởng đ&oacute; trong cuốn Ba b&agrave;i viết về thuyết t&igrave;nh dục. Tr&ecirc;n cơ sở đ&oacute;, Freud đưa ra thuyết Ph&acirc;n t&acirc;m học &ndash; chiếc ch&igrave;a kho&aacute; gi&uacute;p lo&agrave;i người mở c&aacute;nh cửa t&acirc;m hồn m&igrave;nh, nhận thức một c&aacute;ch khoa học c&aacute;i tự ng&atilde; (ego), bản ng&atilde; (id) v&agrave; si&ecirc;u ng&atilde; (super ego) trong chốn s&acirc;u k&iacute;n nhất của nội t&acirc;m. Đ&acirc;y l&agrave; một hệ thống t&acirc;m l&yacute; học v&agrave; liệu ph&aacute;p t&acirc;m l&yacute;, về sau được Adler v&agrave; Jung gọi bằng thuật ngữ ch&iacute;nh x&aacute;c hơn, l&agrave; t&acirc;m l&yacute; học ph&acirc;n t&iacute;ch v&agrave; t&acirc;m l&yacute; học c&aacute; thể. Freud thấy l&agrave; kh&ocirc;ng t&igrave;m ra được nguy&ecirc;n nh&acirc;n vật chất của bệnh loạn thần kinh m&agrave; chỉ biết đ&oacute; l&agrave; do c&aacute;c rối loạn cảm x&uacute;c g&acirc;y ra, v&igrave; thế &ocirc;ng ph&aacute;t triển quan điểm v&ocirc; thức (sau gọi l&agrave; bản ng&atilde; - id) v&agrave; cho rằng nỗi lo &acirc;u l&agrave; sự ức chế bản năng t&igrave;nh dục. &Ocirc;ng giải th&iacute;ch nh&acirc;n c&aacute;ch, động cơ h&agrave;nh động v&agrave; sự rối loạn t&acirc;m thần theo c&aacute;ch t&igrave;m hiểu qu&aacute; khứ bệnh nh&acirc;n đ&atilde; trải qua, c&aacute;c xung đột nội t&acirc;m, c&aacute;c biện ph&aacute;p bệnh nh&acirc;n đ&atilde; d&ugrave;ng để giải quyết nhu cầu t&igrave;nh dục v&agrave; chống đỡ với c&aacute;c sức &eacute;p trong đời sống ri&ecirc;ng. Freud chia nh&acirc;n c&aacute;ch l&agrave;m 3 nh&acirc;n tố: bản ng&atilde;, tự ng&atilde; v&agrave; si&ecirc;u ng&atilde;; chia &yacute; thức l&agrave;m 3 mức độ: v&ocirc; &yacute; thức (hoặc v&ocirc; thức), &yacute; thức v&agrave; tiềm &yacute; thức, cho rằng h&agrave;nh vi của con người l&agrave; do c&aacute;c nh&acirc;n tố v&ocirc; thức điều khiển; nh&acirc;n c&aacute;ch quyết định ngay từ thủa nhỏ; giải trừ ức chế t&igrave;nh dục l&agrave; mấu chốt của việc giải quyết c&aacute;c vấn đề t&acirc;m l&yacute;.<br />&Ocirc;ng Cầu đọc tiếp:<br />&nbsp;C&oacute; thể n&oacute;i S.Freud đ&atilde; l&agrave;m một cuộc c&aacute;ch mạng trong T&acirc;m L&yacute; Học; chỉ c&oacute; điều ca ngợi &ocirc;ng vẫn kh&ocirc;ng phải l&agrave; vấn đề; m&agrave; c&aacute;i ch&iacute;nh l&agrave; cần nh&igrave;n nhận lại những g&igrave; m&agrave; học thuyết của &ocirc;ng đem lại<br />Học thuyết Freud kh&ocirc;ng chỉ c&oacute; khả năng gi&uacute;p người ta nhận r&otilde; những g&igrave; đang bị ức chế trong T&acirc;m của họ; những sự tức giận, l&ograve;ng đố kị...v&agrave; đặc biệt l&agrave; những ham muốn của con người; những ham muốn m&agrave; họ kh&ocirc;ng muốn n&oacute;i ra; v&igrave; kh&ocirc;ng ph&ugrave; hợp với đạo đức x&atilde; hội; hay đơn giản chỉ v&igrave; chưa được x&atilde; hội chấp nhận ...kh&ocirc;ng chỉ thế m&agrave; học thuyết c&ograve;n gi&uacute;p ch&uacute;ng ta nh&igrave;n thấy những g&igrave; ch&uacute;ng ta chưa nh&igrave;n thấy; hay chưa nh&igrave;n r&otilde; về bản th&acirc;n m&igrave;nh .<br />Những điều s&acirc;u k&iacute;n trong nội t&acirc;m c&oacute; thể chia l&agrave;m 2 tầng nấc :những điều ta thấy được (nhưng kh&ocirc;ng muốn n&oacute;i ra) ; v&agrave; những điều ta kh&ocirc;ng thấy được (ẩn s&acirc;u v&agrave;o v&ocirc; thức)&hellip;<br />&Ocirc;ng Cầu hỏi l&atilde;o:<br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; &Ocirc;ng biết Phớt chứ?<br />L&atilde;o trả lời miễn cưỡng:<br />-&nbsp;&nbsp;&nbsp; C&oacute; biết sơ sơ sơ. &Ocirc;ng ấy l&agrave; một b&aacute;c sĩ người &Aacute;o, người đề xướng thuyết ph&acirc;n t&acirc;m học, m&agrave; nội dung ch&iacute;nh &ocirc;ng vừa nhắc ở tr&ecirc;n.<br />&Ocirc;ng Cầu trầm tư:<br />- H&igrave;nh như t&ocirc;i, &ocirc;ng v&agrave; cả vợ &ocirc;ng nữa, ch&uacute;ng ta đều l&agrave; những nạn nh&acirc;n &iacute;t nhiều li&ecirc;n quan đến học thuyết của &ocirc;ng ấy&hellip;T&ocirc;i n&oacute;i thế kh&ocirc;ng biết c&oacute; đ&uacute;ng kh&ocirc;ng?<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (C&ograve;n tiếp)<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <br /><br /><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/5893.htm</link>
<title><![CDATA[Làm bạn với ĐỨC HẬU]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Chuyện làng văn nghệ]]></category>
<pubDate>Thu, 17 May 2012 04:06:55 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/5893.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img class="insertimage" src="attachment.php?fid=3695" border="0" align="left" /><strong><span style="font-size: small">Cuối năm 1990 hội Văn học Nghệ thuật Th&aacute;i B&igrave;nh tổ chức đại hội, Đức Hậu được bầu l&agrave;m chủ tịch với số phiếu rất cao khi &ocirc;ng chưa l&agrave; đảng vi&ecirc;n. Nh&agrave; văn Đức Hậu l&ecirc;n diễn đ&agrave;n nhậm chức trong tr&agrave;ng vỗ tay k&eacute;o d&agrave;i mấy ph&uacute;t. Trong tiếng vỗ tay ấy vang l&ecirc;n tiếng h&ocirc; của ai đ&oacute;: &ldquo;Đảng đổi mới mu&ocirc;n năm!&rdquo;. Kh&ocirc;ng kh&iacute; n&aacute;o nức của đại hội n&oacute;i l&ecirc;n rằng anh em văn nghệ sĩ đặt niềm tin lớn v&agrave;o sự đổi mới của văn nghệ ở một v&ugrave;ng đất c&oacute; nền văn h&oacute;a truyền thống ắp đầy cần phải được cải tổ bởi sự g&aacute;nh v&aacute;c của vị t&acirc;n chủ tịch 43 tuổi điềm đạm, kiệm lời. Nhưng cũng ch&iacute;nh c&aacute;i kh&ocirc;ng kh&iacute; ấy đ&atilde; mang lại cho &ocirc;ng nhiều hệ lụy. Ngay sau đại hội, một số người gửi đơn khiếu kiện về việc người l&agrave;m l&atilde;nh đạo chủ chốt lại chưa phải đảng vi&ecirc;n v&agrave; c&ograve;n bịa ra nhiều chuyện để b&ocirc;i nhọ nữa. Họ kiện cả việc chỉ đạo đại hội của l&atilde;nh đạo tỉnh.<br /></span></strong><br /><br /><br />&nbsp;&nbsp; <br /><span style="font-size: large">L&agrave;m bạn với Đức Hậu</span><br /><br /><u><strong>M&Atilde; A LỀNH</strong></u><br /><br />Đ&atilde; đọc v&agrave; nghe một c&aacute;i danh Đức Hậu, rồi gặp ở hội nghị, t&ocirc;i nhận ra ngay bởi qua văn thấy người. Lớp nh&agrave; văn từ khoảng thập kỷ 90 thế kỷ XX trở về trước hầu như đều biết đều quen nhau bởi một l&agrave; số lượng kh&ocirc;ng đ&ocirc;ng lắm, hai l&agrave; d&ugrave; c&aacute; t&iacute;nh g&igrave; th&igrave; cũng lấy c&aacute;i sự th&acirc;n thiện, h&ograve;a nh&atilde; l&agrave;m trọng. Tuy thế, t&ocirc;i chỉ trộm ngắm nh&igrave;n Đức Hậu từ xa bởi c&aacute;i vẻ lạnh l&ugrave;ng bề ngo&agrave;i. Phải đến năm 2004 tại hội nghị văn học miền n&uacute;i ở Sa Pa ch&uacute;ng t&ocirc;i mới thật quen nhau. Trong hội trường, diễn giả đang cao giọng oang oang, cử tọa chật n&iacute;ch ồn &agrave;o. Vốn kh&ocirc;ng ngồi y&ecirc;n một chỗ, lại thủ vai ph&oacute;ng vi&ecirc;n tạp ch&iacute; văn nghệ L&agrave;o Cai, t&ocirc;i khẽ đi ra ngo&agrave;i th&igrave; thấy Đức Hậu đang trầm ng&acirc;m tựa lan can. Một thế đứng rất nh&agrave; văn can trường. T&ocirc;i mạnh bao xin được phỏng vấn v&agrave; chụp ảnh ch&acirc;n dung. Một thời gian sau giở lại phim, l&agrave;m một tấm cỡ CP, c&agrave;ng nh&igrave;n c&agrave;ng thấy đẹp. T&ocirc;i gọi cho Đức Hậu c&oacute; cần th&igrave; gửi phim cho. Đức Hậu gọi cho t&ocirc;i: &ldquo;Ảnh của &ocirc;ng đẹp đến mức kinh điển. Bạn b&egrave; Th&aacute;i B&igrave;nh ai cũng th&iacute;ch&rdquo;. Sau đ&oacute; Đức Hậu gửi cho t&ocirc;i một tấm ảnh ph&oacute;ng to v&agrave; trả lại phim.<br /><br />&nbsp;Quả l&agrave; trong số ảnh ch&acirc;n dung nghệ thuật t&ocirc;i chụp chỉ c&oacute; ảnh Đức Hậu l&agrave; ưng nhất: D&aacute;ng to cao lịch l&atilde;m, t&oacute;c xoăn s&oacute;ng tự nhi&ecirc;n, đ&ocirc;i mắt nh&igrave;n s&acirc;u thẳm được t&ocirc; điểm bằng h&agrave;ng ria đậm. Kh&ocirc;ng ngờ nh&acirc;n vật trong tấm ảnh như một nh&agrave; qu&yacute; tộc thượng lưu đầy uy quyền v&agrave; sang trọng thời Phục Hưng. Ch&iacute;nh tấm ảnh đ&atilde; kết ch&uacute;ng t&ocirc;i th&agrave;nh bạn th&acirc;n. C&oacute; người bảo t&ocirc;i n&ecirc;n gửi treo hoặc triển l&atilde;m nhưng rồi cứ nấn n&aacute; đắn đo cho đến l&uacute;c quyết định giữ lại cho m&igrave;nh, chứ giới ảnh m&agrave; nghe c&aacute;i t&ecirc;n người miền n&uacute;i ngồ ngộ l&agrave; họ vứt nho&aacute;ch đi ngay th&ocirc;i. Chốn nghệ trường c&oacute; điều trớ tr&ecirc;u l&agrave; thế, kh&ocirc;ng l&yacute; giải được, d&ugrave; t&aacute;c phẩm hay, tốt nhưng kh&ocirc;ng hiểu sao đeo một c&aacute;i t&ecirc;n t&aacute;c giả th&igrave; lại th&aacute;i nhau, vả lại ch&acirc;n dung một thi&ecirc;n nh&acirc;n m&agrave; đem treo cho mọi người xem, cứ cảm thấy như m&igrave;nh bị hạ thấp phẩm gi&aacute;. Hồi ấy Đức Hậu đang l&agrave;m Chủ tịch hội Văn nghệ tỉnh Th&aacute;i B&igrave;nh. Kh&ocirc;ng nhớ r&otilde; năm 2005 hay 2006, Đức Hậu tổ chức một đo&agrave;n văn nghệ sĩ Th&aacute;i B&igrave;nh đi thực tế s&aacute;ng t&aacute;c ở tỉnh L&agrave;o Cai. Bất chợt Chủ tịch hội L&agrave;o Cai gọi t&ocirc;i đi c&ugrave;ng tiếp đo&agrave;n, do ch&iacute;nh đo&agrave;n Th&aacute;i B&igrave;nh chi&ecirc;u đ&atilde;i. Gặp nhau, mới biết m&igrave;nh được gọi l&agrave; do Đức Hậu y&ecirc;u cầu. Đức Hậu rủ t&ocirc;i l&ecirc;n ph&ograve;ng kh&aacute;ch sạn, giới thiệu vợ l&agrave; kiến tr&uacute;c sư v&agrave; tặng t&ocirc;i cuốn s&aacute;ch &ldquo;Đức Hậu - Tuyển tập truyện ngắn chọn lọc&rdquo;. Rồi gặp trong đại hội nh&agrave; văn khu vực miền Bắc tại th&agrave;nh phố Y&ecirc;n B&aacute;i, gặp ở đại hội đại biểu nh&agrave; văn to&agrave;n quốc tại th&agrave;nh phố H&agrave; Nội nhưng chỉ tho&aacute;ng qua v&igrave; ai cũng bận việc. Lần gặp n&agrave;o Đức Hậu cũng nhắc lời mời t&ocirc;i về Th&aacute;i B&igrave;nh chơi. Trung tuần th&aacute;ng 10 năm 2008 lại gặp nhau tại hội nghị nh&agrave; văn khu vực ph&iacute;a Bắc ở Ninh B&igrave;nh, Đức Hậu nhắc th&ecirc;m lời mời. Thấy từ Ninh B&igrave;nh đến Th&aacute;i B&igrave;nh kh&ocirc;ng bao xa n&ecirc;n t&ocirc;i cả quyết nhận lời. Kh&ocirc;ng phụ thuộc xe cộ, kết th&uacute;c hội nghị, t&ocirc;i c&ugrave;ng về Th&aacute;i B&igrave;nh qu&ecirc; &ocirc;ng. Đến th&agrave;nh phố Th&aacute;i B&igrave;nh, Đức Hậu đưa t&ocirc;i về một kh&aacute;ch sạn nhỏ đủ tiện nghi. Vợ Đức Hậu, L&ecirc; Thị H&ograve;a đ&atilde; đến trước để xếp ph&ograve;ng. Đức Hậu bảo:<br />- T&ocirc;i rất muốn đưa &ocirc;ng về nh&agrave;. Nh&agrave; t&ocirc;i rộng r&atilde;i, c&oacute; ri&ecirc;ng ph&ograve;ng m&aacute;y lạnh cho kh&aacute;ch nhưng d&ugrave; sao cũng kh&ocirc;ng tiện cho &ocirc;ng, v&igrave; biết &ocirc;ng hay viết về đ&ecirc;m. &Ocirc;ng đi tắm đi. T&ocirc;i về tắm c&aacute;i rồi tới đ&oacute;n &ocirc;ng về nh&agrave; t&ocirc;i ăn cơm!<br />Th&igrave; ra cung c&aacute;ch đối xử với bạn b&egrave; của vợ chồng Đức Hậu rất hiện đại. Trọng t&igrave;nh nhau th&igrave; phải trọng c&aacute; t&iacute;nh của nhau; chứ m&agrave; qu&yacute; nhau cứ phải dằng d&acirc;y v&agrave;o nhau th&igrave; phiền to&aacute;i lắm, nhất l&agrave; c&aacute;nh văn chương, cứ lục sục cả đ&ecirc;m. L&uacute;c sau cả hai vợ chồng Đức Hậu mỗi người một xe đến l&agrave;m t&ocirc;i x&uacute;c động ứa nước mắt. Về đến nh&agrave;, m&acirc;m cơm của b&agrave; H&ograve;a chẳng b&agrave;y biện g&igrave;, chỉ một t&ocirc; lớn g&agrave; ta hầm nguy&ecirc;n con, một r&aacute; rau sống lẫn rau thơm, đĩa b&uacute;n v&agrave; mấy quả ớt. Đức Hậu l&ocirc;i trong g&oacute;c tủ ra chai rượu ngoại, chắc l&agrave; đắt tiền lắm.<br />- Đ&ecirc;m nay nghỉ ngơi th&ocirc;i nh&aacute;. D&ugrave; sao th&igrave; cũng gi&agrave; rồi, viết được đến đ&acirc;u th&igrave; viết, cứ phải giữ sức, nhưng d&ugrave; sao t&ocirc;i với &ocirc;ng cũng phải đ&aacute;nh đổ chai n&agrave;y!... M&agrave; n&agrave;y! Văn của &ocirc;ng cứ nhẩn nha t&uacute;c tắc như l&agrave; đi đường n&uacute;i, rồi &ocirc;ng pha th&ecirc;m c&aacute;i chất sương kh&oacute;i huyền thoại nữa n&ecirc;n rất s&acirc;u lắng, t&iacute;nh nh&acirc;n văn nổi trội l&ecirc;n vừa cuốn h&uacute;t, vừa &aacute;m ảnh. C&aacute;i Biển xa xăm của &ocirc;ng đăng b&aacute;o Văn nghệ t&ocirc;i đọc đến hai lần. N&agrave;o, ch&agrave;o mừng &ocirc;ng đến Th&aacute;i B&igrave;nh!<br /><br />Thế rồi c&acirc;u chuyện ch&uacute;ng t&ocirc;i xoay quanh cuộc đời, chuyện bạn b&egrave; kẻ c&ograve;n người mất. Kiến tr&uacute;c sư L&ecirc; Thị H&ograve;a chỉ ngồi nghe, kh&ocirc;ng hề động đến giọt rượu n&agrave;o. T&ocirc;i được biết b&agrave; đ&atilde; từng l&agrave; Ủy vi&ecirc;n Ban chấp h&agrave;nh hội kiến tr&uacute;c sư Việt Nam hai kh&oacute;a v&agrave; từng l&agrave;m Chủ tịch hội Kiến tr&uacute;c sư tỉnh Th&aacute;i B&igrave;nh. B&agrave; vui vẻ ngồi tiếp m&oacute;n ăn cho ch&uacute;ng t&ocirc;i đến t&agrave;n cuộc rượu. Đ&uacute;ng như Đức Hậu giao hẹn, ch&uacute;ng t&ocirc;i đ&aacute;nh đổ cả c&acirc;y Chivas regal 18 loại to.<br />Đ&ecirc;m. Trằn trọc. T&ocirc;i cứ mơ mơ m&agrave;ng m&agrave;ng nghĩ về Đức Hậu. Tr&ocirc;ng tướng ấy đ&aacute;ng phải l&agrave; một nh&agrave; quan chức cấp cao. C&aacute;i thằng văn chương cứ phải m&eacute;o m&oacute;, dẹo dọ như t&ocirc;i mới đ&uacute;ng chứ! C&oacute; thể Đức Hậu kh&ocirc;ng tr&uacute;ng số? C&oacute; thể Đức Hậu chọn nghề văn chương bởi &ocirc;ng y&ecirc;u n&oacute;, cũng như t&ocirc;i, văn chương kh&ocirc;ng c&oacute; chuyện sang h&egrave;n nhưng trước hết n&oacute; l&agrave; Con Người. Triết sinh của t&ocirc;i l&agrave; thế n&ecirc;n t&ocirc;i học l&agrave;m Người trước khi l&agrave;m văn. C&oacute; phải thế kh&ocirc;ng, Đức Hậu?<br /><br />S&aacute;ng h&ocirc;m sau ngủ dậy muộn khi Đức Hậu đ&atilde; chờ ở lễ t&acirc;n. &Ocirc;ng đ&egrave;o t&ocirc;i đi ăn canh c&aacute; r&ocirc;, m&oacute;n đặc sản Th&aacute;i B&igrave;nh. Rồi ch&uacute;ng t&ocirc;i đi uống c&agrave; ph&ecirc; ở một qu&aacute;n b&ecirc;n bờ s&ocirc;ng c&oacute; h&agrave;ng liễu rủ la đ&agrave; với những l&agrave;n gi&oacute; thoảng nhẹ m&aacute;t l&agrave;nh. Về nh&agrave;, thấy b&agrave; H&ograve;a đang ngồi căng mắt vẽ b&ecirc;n m&aacute;y vi t&iacute;nh. Kh&ocirc;ng nh&igrave;n ch&uacute;ng t&ocirc;i, b&agrave; bảo:<br />- Em xin lỗi kh&ocirc;ng đi ăn s&aacute;ng với hai anh được. H&ocirc;m nay em bận việc từ sớm!<br />Trong khi ch&uacute;ng t&ocirc;i leo bậc cầu thang l&ecirc;n tầng, Đức Hậu bảo:<br />- Vợ t&ocirc;i bận lắm. Về hưu, b&agrave; ấy đứng ra lập một c&aacute;i c&ocirc;ng ty tư vấn thiết kế, gi&aacute;m s&aacute;t v&agrave; x&acirc;y dựng. L&agrave;m cả quy hoạch v&agrave; x&acirc;y dựng n&ocirc;ng th&ocirc;n. C&aacute;c ch&aacute;u đi l&agrave;m xa cả, nh&agrave; chỉ c&oacute; hai vợ chồng, b&agrave; ấy vừa lo c&ocirc;ng việc, vừa phục vụ t&ocirc;i. B&agrave; n&agrave;y y&ecirc;u nghề v&agrave; y&ecirc;u chồng con hết mực!<br />Chưa v&agrave;o ph&ograve;ng, Đức Hậu dẫn t&ocirc;i thẳng l&ecirc;n sảnh ph&iacute;a sau s&acirc;n thượng tầng ba.<br />- &Ocirc;ng thấy gi&agrave;n trầu mẹ t&ocirc;i mượt chưa. Gi&agrave;n trầu của mẹ t&ocirc;i đấy!<br />Đức Hậu n&oacute;i vậy tức gi&agrave;n trầu ch&iacute;nh l&agrave; b&oacute;ng h&igrave;nh người mẹ. &Ocirc;ng v&acirc;n v&ecirc; những c&aacute;nh l&aacute; xanh mập:<br />- &Ocirc;ng ạ, t&ocirc;i lu&ocirc;n nghĩ phải học L&agrave;m Người trước khi viết văn. Học L&agrave;m Người quả thật kh&ocirc;ng đễ d&agrave;ng g&igrave;, v&igrave; trước hết phải lu&ocirc;n nhận phần thiệt th&ograve;i về m&igrave;nh. Tuy thế, suy đi ngẫm lại, thấy chẳng thiệt đ&acirc;u. Giời c&oacute; mắt m&agrave;!<br />T&ocirc;i ớ người ra rồi ch&igrave;a tay bắt tay Đức Hậu thật chặt.<br />- T&ocirc;i cứ nghĩ cuộc đời m&igrave;nh như một c&aacute;i diều, d&ugrave; bay lượn thế n&agrave;o th&igrave; cũng phải cột chặt đầu d&acirc;y v&agrave;o một điểm tựa. Điểm tựa đ&oacute; ch&iacute;nh l&agrave; l&agrave;ng qu&ecirc; m&igrave;nh. Kh&ocirc;ng c&oacute; điểm tựa, m&igrave;nh sẽ bị gi&oacute; quăng quật rồi rơi v&agrave;o đ&acirc;u kh&ocirc;ng biết. Anh h&ugrave;ng, vĩ nh&acirc;n th&igrave; cũng phải sinh ra từ một c&aacute;i l&agrave;ng, phải c&oacute; một chỗ ch&ocirc;n nhau cắt rốn. Nếu t&ocirc;i kh&ocirc;ng sinh trong một c&aacute;i l&agrave;ng ngh&egrave;o, chắc g&igrave; t&ocirc;i đ&atilde; th&agrave;nh nh&agrave; văn. M&agrave; ng&agrave;y xưa l&agrave;ng t&ocirc;i ngh&egrave;o lắm!<br /><br />Đức Hậu tuổi Đinh Hợi, qu&ecirc; l&agrave;ng Tam Lộng, x&atilde; Thụy Hưng, huyện Th&aacute;i Thụy. Bố mẹ sinh được cả thảy ch&iacute;n anh em nhưng chết bốn c&ograve;n năm. &Ocirc;ng l&agrave; thứ tư, giờ th&agrave;nh thứ hai. Người chị tr&ecirc;n &ocirc;ng sinh năm 1944, năm đ&oacute;i Ất Dậu phải đem cho người ta ở chợ đến nay vẫn chưa t&igrave;m được. Bố l&agrave; Vũ Đức Phi&ecirc;u hoạt động b&iacute; mật từ năm 1948, sau h&ograve;a b&igrave;nh l&agrave;m c&aacute;n bộ x&atilde; cho đến khi nghỉ hưu. M&igrave;nh mẹ quanh đời đeo giỏ m&ograve; cua bắt c&aacute; đồng nu&ocirc;i con. Năm 1965 v&agrave;o học cấp ba b&ecirc;n huyện Th&aacute;i Ninh v&igrave; hai huyện mới c&oacute; một trường. Nh&agrave; ngh&egrave;o qu&aacute; kh&ocirc;ng c&oacute; gạo để trọ học, Đức Hậu th&ocirc;i học rồi xin đi học trung cấp mỏ. Năm 1967 đi l&agrave;m ở mỏ V&agrave;ng Danh - Quảng Ninh. Nhận được đồng lương đầu ti&ecirc;n, Đức Hậu đi t&igrave;m mua s&aacute;ch để đọc v&agrave; cuốn s&aacute;ch đầu ti&ecirc;n tự m&igrave;nh mua được l&agrave; cuốn B&uacute;t k&yacute; triết học. Cũng năm 1967 truyện ngắn đầu ti&ecirc;n ra đời, mang t&ecirc;n Niềm vui, được in v&agrave;o tuyển tập truyện ngắn Quảng Ninh năm 1968. Truyện tiếp theo l&agrave; Người nh&agrave; m&aacute;y, đăng trang nhất b&aacute;o Văn nghệ năm 1971. L&atilde;nh đạo mỏ thấy Đức Hậu th&iacute;ch viết, liền điều động l&agrave;m c&ocirc;ng đo&agrave;n phụ tr&aacute;ch về văn h&oacute;a. Thế l&agrave; ng&agrave;y th&igrave; l&agrave;m việc, tối th&igrave; đi học bổ t&uacute;c văn h&oacute;a cấp ba. Tối thứ bảy kh&ocirc;ng học văn h&oacute;a th&igrave; đi học nhạc, c&aacute;ch xa mười bảy c&acirc;y số, phải lấy ống bơ tạo một c&aacute;i đ&egrave;n ma z&uacute;t để chạy bộ tr&ecirc;n đường ray. Năm 1969 về nghỉ ph&eacute;p, Đức Hậu mang theo chiếc ghi-ta v&agrave; mấy c&aacute;i truyện ngắn t&igrave;m tới Ty văn h&oacute;a tỉnh Th&aacute;i B&igrave;nh sơ t&aacute;n ở x&atilde; Đ&ocirc;ng Dương, huyện Đ&ocirc;ng Hưng. Gặp được &ocirc;ng Hồng Dương trưởng ph&ograve;ng, &ocirc;ng Thanh Long, ph&oacute; ph&ograve;ng văn nghệ. Qua c&acirc;u chuyện, thấy Đức Hậu hiểu nhiều biết rộng, &ocirc;ng Hồng Dương đ&atilde; học thời T&acirc;y hỏi sao hiểu biết rộng vậy. Đức Hậu bảo kh&ocirc;ng c&oacute; điều kiện học h&agrave;nh nhưng chịu kh&oacute; đọc nhiều s&aacute;ch. &Ocirc;ng khuy&ecirc;n n&ecirc;n về ty Văn h&oacute;a. Về hỏi bố. Bố g&agrave;n. Thế l&agrave; tự l&agrave;m đơn, l&yacute; lịch rồi đi t&igrave;m &ocirc;ng Ph&oacute; Chủ tịch huyện Tạ B&aacute; Kh&ugrave; sơ t&aacute;n trong nh&agrave; d&acirc;n để xin x&aacute;c nhận. &Ocirc;ng Kh&ugrave; chẳng mấy khi tiếp kh&aacute;ch xởi lởi nhưng gặp được người thanh ni&ecirc;n trẻ hiểu nhiều biết rộng n&ecirc;n hai người chuyện tr&ograve; suốt cả buổi chiều. &Ocirc;ng k&yacute; x&aacute;c nhận lu&ocirc;n rồi bảo đi lấy dấu, &ocirc;ng c&ograve;n ch&uacute;c th&agrave;nh c&ocirc;ng v&agrave; khuy&ecirc;n h&atilde;y l&agrave;m một nh&agrave; văn của Đảng thật tốt. C&aacute;n bộ tổ chức ty Văn h&oacute;a xuống x&aacute;c minh rồi nhận về l&agrave;m ở ph&ograve;ng s&aacute;ng t&aacute;c. Năm 1971 tỉnh th&agrave;nh lập hội Văn nghệ, Đức Hậu l&agrave; một trong ba người về Hội đầu ti&ecirc;n, sau đ&oacute; đi học lớp bồi dưỡng những người viết văn trẻ của hội Nh&agrave; văn Việt Nam tại Quảng B&aacute; kh&oacute;a V. C&ugrave;ng học, Đức Hậu c&ograve;n nhớ c&oacute; Duy Kh&aacute;n lớp trưởng, Nguyễn Khắc Trường, T&ocirc; Nhuận Vĩ, Xu&acirc;n Đức, Vương Trọng, Nguyễn Đức Mậu, Văn Phan, Ph&uacute;c Lai, Ph&ugrave; Ninh, Thanh T&ugrave;ng, Thanh Quế, Trần Nhuận Minh, Phan Thị Thanh Nh&agrave;n, L&acirc;m Thị Mỹ Dạ, Trần Ho&agrave;i Dương, Bế Kiến Quốc... Học xong về, Đức Hậu tập trung hết t&acirc;m lực viết về n&ocirc;ng th&ocirc;n miền Bắc thời kỳ hợp t&aacute;c x&atilde; đang dồn hết sức người sức của cho cuộc kh&aacute;ng chiến chống Mỹ. Những năm 70, 80 thế kỷ trước, Đức Hậu l&agrave; một trong v&agrave;i c&acirc;y b&uacute;t viết về n&ocirc;ng th&ocirc;n kh&aacute; ti&ecirc;u biểu thường xuy&ecirc;n xuất hiện tr&ecirc;n b&aacute;o Văn nghệ v&agrave; một số b&aacute;o ch&iacute; kh&aacute;c với những b&uacute;t k&yacute;, truyện ngắn n&oacute;ng hổi hơi thở cuộc sống. &Ocirc;ng say m&ecirc; đi v&agrave; viết. &Ocirc;ng thường về n&ocirc;ng th&ocirc;n sống với n&ocirc;ng d&acirc;n ch&acirc;n lấm tay b&ugrave;n, mặt d&aacute;n đất, lưng d&aacute;n trời c&oacute; khi h&agrave;ng th&aacute;ng. D&ugrave; l&uacute;c ở phố hay khi ở n&ocirc;ng th&ocirc;n &ocirc;ng vẫn kh&ocirc;ng ngừng đọc. Đọc dưới &aacute;nh đ&egrave;n dầu. Đọc dưới &aacute;nh lửa, thậm ch&iacute; cả dưới &aacute;nh trăng. &Ocirc;ng dồn hết t&acirc;m huyết v&agrave; t&igrave;nh y&ecirc;u cho văn chương v&agrave; s&aacute;ch vở, kh&ocirc;ng tham vọng ch&iacute;nh trị, kh&ocirc;ng bận t&acirc;m kinh tế. Cho đến b&acirc;y giờ nh&agrave; văn Đức Hậu - Trưởng ban c&ocirc;ng t&aacute;c c&aacute;c nh&agrave; văn ph&iacute;a Bắc vẫn lu&ocirc;n nhắc đến một &acirc;n nh&acirc;n, như l&agrave; người thầy đầu ti&ecirc;n của m&igrave;nh. Đ&oacute; l&agrave; &ocirc;ng gi&aacute;o Nguyễn Văn Riệm, con trai của cụ Đồ nguy&ecirc;n mẫu nh&acirc;n vật trong Người đ&agrave;n b&agrave; &aacute;m ảnh, một truyện ngắn nổi tiếng của Đức Hậu m&agrave; t&ocirc;i xếp v&agrave;o loại kinh điển. &Ocirc;ng gi&aacute;o Riệm tuy kh&ocirc;ng trực tiếp dạy, nhưng từ Sơn La về chỉ với một tủ s&aacute;ch lớn v&agrave; tủ s&aacute;ch ấy chỉ một m&igrave;nh Đức Hậu được đọc. Đọc l&uacute;c chăn tr&acirc;u. Đọc khi thổi bếp. Đọc l&uacute;c gi&atilde; gạo. Đọc khi đi đường&hellip; To&agrave;n những s&aacute;ch kinh điển như Sếch-xpia, L&eacute;p T&ocirc;n-xt&ocirc;i, M&aacute;c-xim Go&oacute;c-ky, V&iacute;ch-to Huy-g&ocirc;, S&eacute;c-văng-t&eacute;c, Đuy-ma, Phu-x&iacute;ch, Tuốc-gh&ecirc;-nhi-&eacute;p, Lỗ Tấn, Ta-go&hellip; Y&ecirc;u s&aacute;ch v&agrave; đọc nhiều s&aacute;ch thế từ thuở trẻ, thảo n&agrave;o s&aacute;ch đứng s&aacute;ch ngồi chật cứng cả bức tường trong thư ph&ograve;ng của nh&agrave; văn Đức Hậu m&agrave; b&ecirc;n tường đối diện với gi&aacute; s&aacute;ch l&agrave; tấm ch&acirc;n dung t&ocirc;i chụp.<br />- Tr&ecirc;n gi&aacute; s&aacute;ch kia nh&agrave; văn Đức Hậu ngự ở g&oacute;c n&agrave;o?<br />Đức Hậu đứng dậy đến b&ecirc;n gi&aacute; s&aacute;ch. T&ocirc;i cũng bước tới. Đức Hậu r&uacute;t ra một cuốn của m&igrave;nh.<br />- T&ocirc;i viết &iacute;t lắm &ocirc;ng ạ. Cho đến giờ mới c&oacute; 8 cuốn, bắt đầu bằng tiểu thuyết B&ocirc;ng c&uacute;c biển (1976) v&agrave; V&ugrave;ng đất mới (1980)!...<br />C&ograve;n sau đ&oacute; Đức Hậu bận l&agrave;m c&ocirc;ng t&aacute;c quản l&yacute; n&ecirc;n c&oacute; lẽ c&oacute; tới 20 năm liền chuy&ecirc;n viết truyện ngắn, in trong c&aacute;c tập Bạn b&egrave; sau chiến tranh, Chuyện kể của b&eacute; Hạnh, Người đ&agrave;n b&agrave; &aacute;m ảnh v&agrave; Đức Hậu - Truyện ngắn chọn lọc&hellip; Đức Hậu bảo rất y&ecirc;u truyện ngắn v&igrave; thể loại n&agrave;y cực kỳ tinh xảo v&agrave; kh&oacute; viết. &Ocirc;ng c&ograve;n một tập bản thảo tiểu thuyết nữa viết về thời kỳ tập thể h&oacute;a n&ocirc;ng th&ocirc;n, đ&atilde; tr&iacute;ch đăng nhưng đ&agrave;nh l&ograve;ng rứt bỏ v&igrave; hiện thực cuộc sống đ&atilde; thay đổi, cảm quan thẩm mỹ cũng phải đổi thay, kh&ocirc;ng luyến tiếc nữa.<br />- Thế c&ograve;n cuốn Nh&agrave; văn Th&aacute;i B&igrave;nh to đ&ugrave;ng n&agrave;y? Ho&agrave;nh tr&aacute;ng qu&aacute;!<br />T&ocirc;i chỉ tr&ecirc;n gi&aacute; s&aacute;ch. V&agrave; đ&oacute; l&agrave; cuốn kỷ yếu do Đức Hậu chủ bi&ecirc;n để tri &acirc;n 45 nh&agrave; văn hội vi&ecirc;n Th&aacute;i B&igrave;nh qua hai thế hệ chống Ph&aacute;p v&agrave; chống Mỹ. C&ocirc;ng tr&igrave;nh l&agrave;m mất hai năm, nay đều c&oacute; trong c&aacute;c tủ s&aacute;ch của gần một ngh&igrave;n trường học của tỉnh. Mới đ&acirc;y Đức Hậu c&ograve;n gửi qua bưu điện tặng t&ocirc;i cuốn tạp văn Một ch&uacute;t hồn s&ocirc;ng n&uacute;i mới in xong.<br />- Thế b&acirc;y giờ &ocirc;ng đang viết g&igrave;?<br />- Vẫn chuyện người n&ocirc;ng d&acirc;n th&ocirc;i. Mấy chục năm nghi&ecirc;n cứu v&agrave; suy nghĩ về n&ocirc;ng d&acirc;n, n&ocirc;ng th&ocirc;n, về lịch sử d&acirc;n tộc &aacute;o n&acirc;u, thấy vấn đề thật lớn lao. M&igrave;nh biết mười, trăm, mới viết được một, chục, bởi t&agrave;i thấp, lại lười nữa!<br />Đức Hậu chỉ m&aacute;y vi t&iacute;nh tr&ecirc;n b&agrave;n l&agrave;m việc, một cố định, một l&aacute;p-tốp, rằng m&oacute;n duy&ecirc;n nợ với qu&ecirc; hương &ocirc;ng đang cố gắng trả bằng một tiểu thuyết viết dở trong m&aacute;y kia. Cứ nhẩn nha viết, bao giờ xong cũng được, viết để gửi gắm chứ kh&ocirc;ng bao giờ coi văn chương l&agrave; chuyện danh lợi, v&igrave; thế &ocirc;ng kh&ocirc;ng ham số lượng, cũng chẳng bao giờ thi thố. &Ocirc;ng c&ograve;n một số bản thảo b&uacute;t k&yacute; đ&atilde; đăng rải r&aacute;c tr&ecirc;n b&aacute;o ch&iacute;, ph&aacute;t tr&ecirc;n đ&agrave;i nhưng chưa nghĩ đến việc tập hợp để xuất bản, phần v&igrave; c&oacute; b&agrave;i bị thất lạc, phần v&igrave; c&oacute; b&agrave;i vấn đề đ&atilde; lỗi thời.<br />- Tiểu thuyết đ&ograve;i hỏi c&ocirc;ng sức gh&ecirc; gớm, lại phải tập trung cao độ, thế m&agrave; t&ocirc;i vẫn thấy &ocirc;ng đăng truyện ngắn, b&uacute;t k&yacute;, &ocirc;ng ưu ti&ecirc;n loại n&agrave;o hơn, viết m&aacute;y n&agrave;o l&agrave; ch&iacute;nh?<br />- Viết cả hai m&aacute;y. Viết cả mấy loại. L&uacute;c viết m&aacute;y n&agrave;y. L&uacute;c viết m&aacute;y kia. L&uacute;c đi chơi cờ. Biết l&agrave; vẫn phải chạy đua với thời gian nhưng chẳng cần hối hả. Dạo n&agrave;y t&ocirc;i đang viết một cuốn s&aacute;ch cho thiếu nhi, h&igrave;nh như c&oacute; viết cho thiếu nhi th&igrave; mới đọng lại s&acirc;u nhất l&agrave;ng qu&ecirc;, hồn qu&ecirc;!<br />Đức Hậu với t&ocirc;i lại tr&ugrave;ng nhau điểm n&agrave;y. Văn Đức Hậu s&acirc;u lắng, h&agrave;m x&uacute;c to&aacute;t l&ecirc;n vẻ sang trọng, kh&ocirc;ng bới m&oacute;c, rỉa r&oacute;i, kh&ocirc;ng lợi dụng chuyện đời nhố nhăng đưa v&agrave;o t&aacute;c phẩm cho người đọc li&ecirc;n tưởng những chuyện nhỏ nhặt, v&igrave; văn l&agrave; nh&acirc;n văn. Nh&acirc;n vật trong văn Đức Hậu d&agrave;nh phần nhiều cho giới tr&iacute; thức nhưng hầu như c&oacute; chung nguồn gốc sinh ra từ l&agrave;ng qu&ecirc;. T&ocirc;i y&ecirc;u Đức Hậu bởi ch&uacute;ng t&ocirc;i c&ugrave;ng chung quan điểm thẩm mỹ v&agrave; lẽ sống. Nh&agrave; văn Đức Hậu lu&ocirc;n đồng nhất giữa Văn với Người. Văn th&igrave; đằm thắm t&igrave;nh người, phần Người th&igrave; lu&ocirc;n đồng cảm y&ecirc;u thương, sẵn l&ograve;ng gi&uacute;p đỡ bạn b&egrave;, đồng nghiệp. T&ocirc;i từng trực tiếp l&agrave;m c&ocirc;ng t&aacute;c quản l&yacute; một hội Văn học Nghệ thuật miền n&uacute;i hơn 15 năm n&ecirc;n c&oacute; biết t&igrave;nh cảnh của c&aacute;c hội. Đức Hậu l&agrave;m Chủ tịch hội Th&aacute;i B&igrave;nh đến 17 năm hẳn đ&atilde; từng trải nhiều chuyện kh&ocirc;ng vui.<br />- T&ocirc;i c&oacute; nghe &ocirc;ng đ&atilde; từng vấp phải những chuyện buồn bực?...<br />Đức Hậu ung dung r&oacute;t tr&agrave;.<br />- Văn l&agrave; cuộc đời m&agrave; &ocirc;ng. D&ugrave; &ocirc;ng sống như thế n&agrave;o th&igrave; cũng c&oacute; kẻ y&ecirc;u người gh&eacute;t. Kẻ gh&eacute;t v&igrave; ghen tức. Người gh&eacute;t v&igrave; sống v&agrave; nghĩ kh&aacute;c m&igrave;nh. Nh&agrave; văn Chu Văn c&oacute; n&oacute;i: &ldquo;Ghen t&igrave;nh v&agrave; t&agrave;i l&agrave; hai c&aacute;i ghen cay độc nhất&rdquo;. Biết l&agrave;m sao được. C&aacute;i ch&iacute;nh l&agrave; sống l&agrave;m sao kh&ocirc;ng để ai coi thường. Ghen gh&eacute;t th&igrave; kh&ocirc;ng tr&aacute;nh được, nhưng nếu để người đời coi khinh th&igrave; kh&ocirc;ng thể sống được, &ocirc;ng ạ! M&igrave;nh sống thế n&agrave;o th&igrave; văn m&igrave;nh cũng như thế!<br />- Nhưng những kẻ bị người đời coi khinh vẫn nhan nhản, vẫn nhơn nhơn&hellip; - T&ocirc;i kh&ocirc;ng t&igrave;m được từ ngữ để n&oacute;i th&ecirc;m.<br />- Giời c&oacute; mắt. Quanh ta c&oacute; biết bao người tốt chứ, v&agrave; hẳn c&oacute; nhiều người biết đến ta chứ!<br /><br />Trong ph&ograve;ng kh&aacute;ch tầng trệt treo một đ&ocirc;i c&acirc;u đối viết bằng chữ H&aacute;n kh&aacute; bay bướm, Đức Hậu bảo nh&agrave; văn L&ecirc; B&iacute;nh tặng v&agrave;o dịp tết nguy&ecirc;n đ&aacute;n Mậu T&yacute;, 2008: Tam lộng sinh nh&acirc;n, thập thất lai ni&ecirc;n quan chủ hội / Bắc H&agrave; nh&acirc;n sĩ, lục tuần dư tuế trưởng văn gia (L&agrave;ng Tam Lộng sinh ra người 17 năm l&agrave;m chủ tịch hội / Ngo&agrave;i 60 tuổi l&agrave;m trưởng ban nh&agrave; văn Bắc H&agrave;). T&ocirc;i hỏi xuất xứ. Đức Hậu n&oacute;i lảng: &ldquo;Đ&oacute; l&agrave; một c&acirc;u chuyện d&agrave;i&rdquo;. Đức Hậu, một con người tinh tế v&agrave; k&iacute;n đ&aacute;o đ&atilde; kh&ocirc;ng muốn n&oacute;i n&ecirc;n t&ocirc;i kh&ocirc;ng gặng th&ecirc;m. T&ocirc;i chưa đọc b&agrave;i của c&aacute;c anh V&otilde; B&aacute; Cường, Nguyễn Dương C&ocirc;n viết về Đức Hậu trong tập truyện ngắn chọn lọc của &ocirc;ng, nghĩ rằng m&igrave;nh hiểu Đức Hậu thế n&agrave;o th&igrave; cứ viết đ&atilde;, rồi sẽ đọc sau kẻo bị họ l&ocirc;i cuốn l&agrave;m m&igrave;nh mất giọng điệu ri&ecirc;ng. Suy đi t&iacute;nh lại, xin lỗi bạn đọc, c&oacute; lẽ t&ocirc;i vẫn phải viết ra v&agrave;i điều về người bạn t&acirc;m giao của t&ocirc;i. C&acirc;u chuyện hơi lộn xộn được x&acirc;u chuỗi lại như thế n&agrave;y: Cuối năm 1990 hội Văn học Nghệ thuật Th&aacute;i B&igrave;nh tổ chức đại hội, Đức Hậu được bầu l&agrave;m chủ tịch với số phiếu rất cao khi &ocirc;ng chưa l&agrave; đảng vi&ecirc;n. Nh&agrave; văn Đức Hậu l&ecirc;n diễn đ&agrave;n nhậm chức trong tr&agrave;ng vỗ tay k&eacute;o d&agrave;i mấy ph&uacute;t. Trong tiếng vỗ tay ấy vang l&ecirc;n tiếng h&ocirc; của ai đ&oacute;: &ldquo;Đảng đổi mới mu&ocirc;n năm!&rdquo;. Kh&ocirc;ng kh&iacute; n&aacute;o nức của đại hội n&oacute;i l&ecirc;n rằng anh em văn nghệ sĩ đặt niềm tin lớn v&agrave;o sự đổi mới của văn nghệ ở một v&ugrave;ng đất c&oacute; nền văn h&oacute;a truyền thống ắp đầy cần phải được cải tổ bởi sự g&aacute;nh v&aacute;c của vị t&acirc;n chủ tịch 43 tuổi điềm đạm, kiệm lời. Nhưng cũng ch&iacute;nh c&aacute;i kh&ocirc;ng kh&iacute; ấy đ&atilde; mang lại cho &ocirc;ng nhiều hệ lụy. Ngay sau đại hội, một số người gửi đơn khiếu kiện về việc người l&agrave;m l&atilde;nh đạo chủ chốt lại chưa phải đảng vi&ecirc;n v&agrave; c&ograve;n bịa ra nhiều chuyện để b&ocirc;i nhọ nữa. Họ kiện cả việc chỉ đạo đại hội của l&atilde;nh đạo tỉnh. Trong một buổi l&agrave;m việc với Thường trực tỉnh ủy, Đức Hậu n&oacute;i: &ldquo;T&ocirc;i chưa bao giờ d&aacute;m nghĩ sẽ l&agrave;m chủ tịch hội. B&acirc;y giờ được anh em t&iacute;n nhiệm, nếu c&aacute;c anh ủng hộ, t&ocirc;i sẽ l&agrave;m hết sức m&igrave;nh để đổi mới phong tr&agrave;o văn nghệ tỉnh nh&agrave;. Nếu kh&ocirc;ng, t&ocirc;i xin lui về để thanh thản s&aacute;ng t&aacute;c!&rdquo;. Đồng ch&iacute; B&iacute; thư tỉnh ủy từ tốn như t&acirc;m sự nhưng l&agrave; mệnh lệnh, đại &yacute; l&atilde;nh đạo tỉnh rất tin ở Đức Hậu, Đức Hậu h&atilde;y d&agrave;nh t&acirc;m huyết lo cho phong tr&agrave;o để đ&aacute;p lại l&ograve;ng tin của anh em văn nghệ sĩ v&agrave; của tỉnh ủy. Rất nhiều việc phải l&agrave;m. Rất nhiều kh&oacute; khăn th&aacute;ch thức ph&ocirc; b&agrave;y ra trước mắt vị t&acirc;n chủ tịch hội: Chi bộ li&ecirc;n tục bị xếp loại yếu k&eacute;m. Cơ quan mất đo&agrave;n kết triền mi&ecirc;n. Đời sống c&aacute;n bộ hội rất kh&oacute; khăn. Trụ sở hội l&agrave; một d&atilde;y nh&agrave; m&aacute;i ng&oacute;i tường mười x&acirc;y từ sau chiến tranh ph&aacute; hoại, mỗi trận mưa l&agrave; nh&agrave; dột, s&acirc;n lội. Từ ng&agrave;y th&agrave;nh lập đến khi đ&oacute; tờ ng&ocirc;n luận của hội vẫn chỉ l&agrave; tập san, năm th&igrave; mười họa ra được một số l&egrave;o t&egrave;o v&agrave;i trăm cuốn biếu tặng. Đức Hậu bắt đầu sự nghiệp quản l&yacute; bằng c&ocirc;ng t&aacute;c tổ chức. &Ocirc;ng l&ecirc;n kế hoạch đưa ra thảo luận trong Ban chấp h&agrave;nh rồi tiến h&agrave;nh th&agrave;nh lập c&aacute;c chi hội chuy&ecirc;n ng&agrave;nh, tr&igrave;nh Thường trực tỉnh ủy thủ tục đề nghị bộ Văn h&oacute;a cấp giấy ph&eacute;p xuất bản định kỳ cho tạp ch&iacute; Văn nghệ Th&aacute;i B&igrave;nh. Năm 1994 tạp ch&iacute; ra đời theo giấy ph&eacute;p của Bộ Văn h&oacute;a - Th&ocirc;ng tin. Đức Hậu ph&acirc;n c&ocirc;ng nh&agrave; văn Đỗ Vĩnh Bảo - Ph&oacute; chủ tịch hội l&agrave;m Tổng bi&ecirc;n tập. L&agrave; người giỏi l&agrave;m b&aacute;o, Đỗ Vĩnh Bảo đ&atilde; đưa Văn nghệ Th&aacute;i B&igrave;nh th&agrave;nh tạp ch&iacute; c&oacute; số lượng tia-ra 4000 bản ph&aacute;t h&agrave;nh qua bưu điện c&oacute; lẽ l&agrave; lớn nhất so với tạp ch&iacute; văn nghệ c&aacute;c địa phương. 8 quy chế được soạn ra th&ocirc;ng qua Ban chấp h&agrave;nh cho c&aacute;c tổ chức ch&acirc;n rết của hội đưa v&agrave;o thực thi. Văn nghệ Th&aacute;i B&igrave;nh cất c&aacute;nh từ đấy với đội ngũ văn nghệ sĩ đ&ocirc;ng đảo được tập hợp v&agrave; tổ chức chặt chẽ c&ugrave;ng sự mở rộng giao lưu thường xuy&ecirc;n với đồng nghiệp to&agrave;n quốc. Kh&oacute;a thứ hai chủ tịch hội Đức Hậu xin tỉnh được trụ sở mới. Nh&acirc;n cơ hội n&agrave;y &ocirc;ng xin lại một phần đất cơ quan cũ cấp cho anh em c&aacute;n bộ hội. Việc nh&agrave; đất vốn rất kh&oacute;, phải mất nhiều thời gian, c&ocirc;ng sức, kh&ocirc;ng ki&ecirc;n tr&igrave; l&agrave; dễ nản l&ograve;ng. Khi được tỉnh chấp nhận, Đức Hậu nhờ vợ vẽ quy hoạch, chia l&ocirc; l&agrave;m hồ sơ cấp đất. Người được nhận đất l&agrave;m nh&agrave; đầu ti&ecirc;n l&agrave; cựu chủ tịch hội B&uacute;t Ngữ rồi đến c&aacute;c c&aacute;n bộ văn ph&ograve;ng như Trọng Khu&ecirc;, Kim Chu&ocirc;ng, L&ecirc; B&iacute;nh, H&agrave; Tr&iacute; Dũng, Đức Ba, Trịnh Trung Th&ocirc;ng, Nguyễn Thị Duy&ecirc;n, V&otilde; Song H&agrave;o, Nguyễn Thị Đức&hellip;<br />- &Ocirc;ng th&igrave; sao? - T&ocirc;i hỏi.<br />Đức Hậu cười:<br />- M&igrave;nh đi l&agrave;m ph&uacute;c m&agrave; lại nhận phần th&igrave; coi sao được!<br /><br />Trở lại xuất xứ đ&ocirc;i c&acirc;u đối n&oacute;i tr&ecirc;n. L&ecirc; B&iacute;nh vốn l&agrave; một c&aacute;n bộ cũ của hội, tuổi đời c&ograve;n trẻ đ&atilde; phải về mất sức. Cuộc sống ngh&egrave;o t&uacute;ng c&ugrave;ng cực đến nỗi c&aacute;i xe đạp c&agrave; t&agrave;ng cũng phải b&aacute;n đi để lấy tiền đong gạo nu&ocirc;i con nhưng anh vẫn viết v&agrave; ra được s&aacute;ch. Gặp thời cơ c&oacute; ch&iacute;nh s&aacute;ch gi&aacute;m định lại sức khỏe cho những người c&ograve;n trẻ c&oacute; thể tuyển dụng v&agrave;o cơ quan Nh&agrave; nước, Đức Hậu bảo L&ecirc; B&iacute;nh l&agrave;m đơn rồi &ocirc;ng l&agrave;m việc với c&aacute;c ng&agrave;nh cho L&ecirc; B&iacute;nh trở lại hội k&egrave;m với việc n&acirc;ng liền hai bậc lương. Đức Hậu rằng &ldquo;những việc thuộc về ch&iacute;nh s&aacute;ch, để l&agrave;m được, phải nhờ v&agrave;o sự ủng hộ của anh em, bạn b&egrave; ở c&aacute;c ng&agrave;nh chức năng, chứ bản th&acirc;n m&igrave;nh d&ugrave; c&oacute; tốt đến mấy, t&agrave;i th&aacute;nh đến mấy cũng chẳng l&agrave;m được&rdquo;. Được trở lại c&ocirc;ng t&aacute;c, L&ecirc; B&iacute;nh về thưa với cha. L&uacute;c ấy người cha bật kh&oacute;c, đ&ocirc;i vai gi&agrave; nua rung l&ecirc;n từng hồi rồi liền sửa soạn ba m&acirc;m cơm, tờ Quyết định con trai trở lại c&ocirc;ng t&aacute;c được đặt trịnh trọng tr&ecirc;n ban thờ. L&ecirc; B&iacute;nh trở th&agrave;nh một trong những c&acirc;y b&uacute;t chủ lực của Th&aacute;i B&igrave;nh, được bổ nhiệm l&agrave;m Thư k&yacute; t&ograve;a soạn tạp ch&iacute; Văn nghệ v&agrave; được kết nạp v&agrave;o Hội Nh&agrave; văn Việt Nam. Trường hợp tương tự l&agrave; t&aacute;c giả Nguyễn Long, từng l&agrave;m c&ocirc;ng nh&acirc;n một c&ocirc;ng ty của bộ Giao th&ocirc;ng, đi lao động ở Đức về rồi mất việc, Đức Hậu đ&atilde; nhận về cơ quan. Nguyễn Long c&oacute; b&agrave;i thơ Thường d&acirc;n nổi tiếng. C&ograve;n một số văn nghệ sĩ nữa d&ugrave; l&agrave; hội vi&ecirc;n địa phương hay hội vi&ecirc;n chuy&ecirc;n ng&agrave;nh trung ương cũng được Đức Hậu cưu mang, gi&uacute;p đỡ vượt l&ecirc;n ho&agrave;n cảnh để c&oacute; điều kiện chuy&ecirc;n t&acirc;m hoạt động văn học, nghệ thuật. Ri&ecirc;ng L&ecirc; B&iacute;nh tết n&agrave;o cũng đến thăm Đức Hậu, rồi về Tam Lộng thắp hương cho hai cụ th&acirc;n sinh ra &ocirc;ng. Cuối năm Đinh Hợi Đức Hậu nghỉ hưu, tết năm đ&oacute; đ&ocirc;i c&acirc;u đối của L&ecirc; B&iacute;nh được viết th&agrave;nh hai bản, một bản ở nh&agrave; Đức Hậu, một bản treo ở qu&ecirc; Tam Lộng. T&igrave;nh cảm của kẻ sĩ với nhau được như thế thật đ&aacute;ng tr&acirc;n trọng.<br />- &Ocirc;ng l&agrave;m điều tốt cho nhiều người, m&agrave; ăn ở với &ocirc;ng như L&ecirc; B&iacute;nh được mấy?<br />Đức Hậu nh&igrave;n gi&aacute; s&aacute;ch như ở đ&oacute; c&oacute; sẵn những c&acirc;u trả lời:<br />- &Ocirc;ng hiểu con người m&agrave;! Ngạn ngữ phương T&acirc;y c&oacute; c&acirc;u: &ldquo;O&aacute;n th&ugrave; khắc tr&ecirc;n đ&aacute; hoa. &Acirc;n huệ vẽ tr&ecirc;n c&aacute;t&rdquo;. C&aacute;c cụ ta th&igrave; n&oacute;i: &ldquo;Cứu vật vật trả &acirc;n, cứu nh&acirc;n nh&acirc;n trả o&aacute;n&rdquo;, v&agrave;&hellip; &ldquo;thương người th&igrave; kh&oacute; đến th&acirc;n&rdquo;. Nhưng theo triết l&yacute; đạo Phật th&igrave; l&agrave;m ơn ai nghĩ đến trả ơn. Mẹ t&ocirc;i xưa vẫn thường dặn phải ăn ở để ph&uacute;c cho con ch&aacute;u. T&ocirc;i c&oacute; những người bạn tốt, như &ocirc;ng, như nh&agrave; văn L&ecirc; B&iacute;nh chẳng hạn. T&ocirc;i cũng c&oacute; một gia đ&igrave;nh y&ecirc;n ấm, c&aacute;c con ngoan hiền, học giỏi, kh&ocirc;ng phụ l&ograve;ng cha mẹ. Đ&acirc;y, con g&aacute;i t&ocirc;i đ&acirc;y!<br /><br />N&oacute;i rồi Đức Hậu giở m&aacute;y vi t&iacute;nh cho t&ocirc;i xem&nbsp; ảnh con g&aacute;i &uacute;t vui đ&ugrave;a tr&ecirc;n tuyết. Ch&aacute;u đang học thạc sĩ b&ecirc;n Thụy Điển khiến t&ocirc;i lại nhớ da diết nước Nga cho&agrave;ng tuyết trắng. Ch&aacute;u được giải văn quốc gia, v&agrave;o thẳng đại học, tốt nghiệp cử nh&acirc;n b&aacute;o ch&iacute; rồi thi được học bổng đi du học. Hai con trai, một kiến tr&uacute;c sư, một kỹ sư giao th&ocirc;ng đều trưởng th&agrave;nh, c&oacute; nh&agrave; cửa, vợ con v&agrave; đang l&agrave;m việc ở H&agrave; Nội. C&oacute; tiếng gọi nhỏ nhẹ của b&agrave; H&ograve;a ở cầu thang. Ch&uacute;ng t&ocirc;i đi xuống th&igrave; m&oacute;n nhắm v&agrave; chai rượu qu&yacute; đ&atilde; b&agrave;y sẵn. Tr&ecirc;n m&acirc;m c&oacute; m&oacute;n nem th&iacute;nh, một khay t&ocirc;m he nướng thơm lừng, ba b&aacute;t nước chấm c&ugrave;ng mấy loại rau sống, rau thơm, l&aacute; sung v&agrave; quả sung non. Ch&uacute;ng t&ocirc;i trịnh trọng n&acirc;ng ly bằng cả hai tay. Uống rượu với Đức Hậu phải sang. M&oacute;n ăn d&acirc;n d&atilde; m&agrave; sang. Rượu sang. Người sang n&ecirc;n cung c&aacute;ch uống cũng phải sang. Đức Hậu giải th&iacute;ch rằng m&oacute;n nem l&agrave; bản quyền của người cha truyền lại cho con d&acirc;u. L&agrave;m kh&ocirc;ng kh&oacute;, vật liệu dễ kiếm nhưng cầu kỳ. Ri&ecirc;ng như th&agrave;nh phần th&iacute;nh, phải l&agrave; gạo ngon nấu cơm rồi phơi kh&ocirc;, khi n&agrave;o l&agrave;m nem th&igrave; đem rang v&agrave;ng rồi xay mịn. Sau đ&oacute; chọn thịt, gia vị, ướp tẩm theo b&iacute; quyết ri&ecirc;ng. Ăn một miếng nem g&oacute;i l&aacute; sung k&egrave;m một quả sung nữa, quả l&agrave; nhớ đời. Nhấp ngụm rượu l&ecirc;n m&ocirc;i, t&ocirc;i đ&ugrave;a:<br />- Nghe n&oacute;i Đức Hậu được vợ chiều lắm. Sống với c&aacute;i &ocirc;ng nh&agrave; văn g&agrave;n dở chỉ biết lo cho thi&ecirc;n hạ n&agrave;y b&agrave; c&oacute; thấy dễ chịu kh&ocirc;ng?<br />B&agrave; H&ograve;a với tay gắp thức ăn cho t&ocirc;i:<br />- Em chỉ biết canh ngon cơm dẻo cho chồng con. Em chẳng m&agrave;ng, chẳng thiết g&igrave; về danh lợi. Chỉ mong nh&agrave; em để thật nhiều ph&uacute;c đức cho con ch&aacute;u. C&oacute; vậy mới c&oacute; người như anh từ miền n&uacute;i xa x&ocirc;i về chơi!<br />Đức Hậu r&oacute;t th&ecirc;m rượu.<br />- Gi&agrave;n trầu n&atilde;y &ocirc;ng xem l&agrave; vợ t&ocirc;i lấy giống đ&uacute;ng d&acirc;y ng&agrave;y xưa ở l&agrave;ng qu&ecirc; mẹ t&ocirc;i trồng ăn h&agrave;ng ng&agrave;y, cứ ng&agrave;y nhất ng&agrave;y rằm l&agrave; vợ t&ocirc;i lại ngắt thắp hương&hellip; - Đang n&oacute;i, chợt Đức Hậu quay mặt nh&igrave;n ph&iacute;a v&ocirc; định nơi cửa vẫn mở toang, ph&iacute;a xa kia l&agrave; c&aacute;nh đồng trải ra ng&uacute;t ng&aacute;t.<br /><br />T&ocirc;i cứ nghĩ m&atilde;i m&agrave; chưa l&yacute; giải được, một thằng d&acirc;n miền n&uacute;i th&ocirc; mộc l&agrave; t&ocirc;i lại được l&agrave;m bạn với Đức Hậu? Cơ may hay l&agrave; duy&ecirc;n hữu? Nhưng t&ocirc;i thấy m&igrave;nh thật may mắn.<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <br />Nguồn: Vanvn. net<br /><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/5892.htm</link>
<title><![CDATA[Phó Chủ tịch Hội Khoa học Lịch sử Đồng Tháp có dấu hiệu đạo văn ?]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Chuyện làng văn nghệ]]></category>
<pubDate>Wed, 16 May 2012 09:38:41 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/5892.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img class="insertimage" src="attachment.php?fid=3694" border="0" align="left" /><strong><span style="font-size: small">T&aacute;c giả Trần Minh Tạo y&ecirc;u cầu lẽ c&ocirc;ng bằng: &ldquo;T&ocirc;i ph&aacute;t hiện b&agrave;i viết đứng t&ecirc;n L&ecirc; Xu&acirc;n Th&agrave;nh, trừ phần mở đầu v&agrave; kết th&uacute;c, ch&iacute;nh l&agrave; phần văn từ c&acirc;u chữ cốt l&otilde;i nằm trong b&agrave;i k&yacute; sự về một trận chiến đấu vũ trang của Đại đội Địa phương qu&acirc;n Hồng Ngự thời chống Mỹ, c&oacute; tựa đề &ldquo;Trận cuối c&ugrave;ng đ&aacute;nh địch tại Mương Lớn-An B&igrave;nh&rdquo; m&agrave; t&ocirc;i đ&atilde; từng trực tiếp viết ra th&agrave;nh văn, tồn tại trong một h&igrave;nh thức thể loại k&yacute; sự ho&agrave;n chỉnh c&aacute;ch đ&acirc;y tr&ecirc;n dưới 2 năm, hiện c&ograve;n nằm dưới dạng bản thảo, chỉ gửi duy nhất lần đầu cho Ban Li&ecirc;n Lạc Đại đội ĐPQ Hồng Ngự thời chống Mỹ đọc g&oacute;p &yacute;, tức chưa ấn h&agrave;nh phổ biến lần n&agrave;o. Ho&agrave;n to&agrave;n kh&ocirc;ng hề&nbsp; l&agrave; nguồn t&agrave;i liệu lịch sử &ldquo;th&ocirc;&rdquo; về Đại đội địa phương qu&acirc;n Hồng Ngự&rdquo; m&agrave; &ocirc;ng L&ecirc; Xu&acirc;n Th&agrave;nh c&oacute; thể &ldquo;bi&ecirc;n soạn&rdquo; lại hay đ&atilde; &ldquo;bi&ecirc;n soạn&rdquo; lại&nbsp; như dẫn nguồn b&ecirc;n tr&ecirc;n v&igrave; rằng b&agrave;i &ldquo;Điều g&igrave; xảy ra ở Hồng Ngự trước ng&agrave;y 30/4/1975&rdquo; chỉ ho&agrave;n to&agrave;n &ldquo;ch&eacute;p lại&rdquo;, &ldquo;đạo lại&rdquo; gần như từ đầu tới cuối c&acirc;u chữ văn từ, kể cả mạch &yacute;, mạch t&igrave;nh nằm ở phần cốt l&otilde;i b&agrave;i viết &ldquo;Trận cuối c&ugrave;ng đ&aacute;nh địch tại Mương Lớn-An B&igrave;nh&rdquo; của t&ocirc;i m&agrave; th&ocirc;i!&rdquo;</span></strong><br /><br /><br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<span style="font-size: large">&nbsp;&nbsp; ĐƠN KIẾN NGHỊ, Y&Ecirc;U CẦU GIẢI TH&Iacute;CH</span><br /><br /><em>V/v: Một phần rất lớn bản thảo b&agrave;i viết &ldquo;Trận cuối c&ugrave;ng đ&aacute;nh địch tại Mương Lớn-An B&igrave;nh&rdquo; ( Hồng Ngự) của t&ocirc;i lại nằm trong b&agrave;i viết &ldquo;Điều g&igrave; xảy ra ở Hồng Ngự trước ng&agrave;y 30/4/1975&rdquo; do &ocirc;ng L&ecirc; Xu&acirc;n Th&agrave;nh, Ph&oacute; chủ tịch Hội Khoa học Lịch sử tỉnh Đồng Th&aacute;p ki&ecirc;m Thư k&yacute; T&ograve;a soạn Tạp ch&iacute; nghi&ecirc;n cứu khoa học - Hội Khoa học Lịch sử tỉnh Đồng Th&aacute;p đứng t&ecirc;n đăng trong ch&iacute;nh Tạp ch&iacute; nghi&ecirc;n cứu khoa học - Hội Khoa học Lịch sử tỉnh Đồng Th&aacute;p n&oacute;i tr&ecirc;n v&agrave;o số 36-th&aacute;ng 4 /2012.</em><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; K&iacute;nh thưa: <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; -Tổng Bi&ecirc;n tập Tạp ch&iacute; Nghi&ecirc;n cứu Khoa học-Hội Khoa học Lịch sử tỉnh Đồng Th&aacute;p.<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đồng k&iacute;nh thưa:<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; -L&atilde;nh đạo UBND tỉnh Đồng Th&aacute;p, L&atilde;nh đạo Sở Th&ocirc;ng tin-Truyền th&ocirc;ng Đồng Th&aacute;p,Chủ tịch Hội Nghi&ecirc;n cứu Khoa học Lịch sử tỉnh Đồng Th&aacute;p c&ugrave;ng Ban Tuy&ecirc;n gi&aacute;o Tỉnh ủy Đồng Th&aacute;p&nbsp; (để biết). <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; T&ocirc;i t&ecirc;n l&agrave; TRẦN MINH TẠO, sinh năm 1959, hiện ở tại nh&agrave; số 87, đường Hồ T&ugrave;ng Mậu,TX Sa-Đ&eacute;c, tỉnh Đồng Th&aacute;p. Điện thoại di động số: 0906363007. <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <strong>1-</strong>Tạp ch&iacute; Nghi&ecirc;n cứu Khoa học - Hội Khoa học Lịch sử tỉnh Đồng Th&aacute;p vừa ấn h&agrave;nh số 36-th&aacute;ng 4 năm 2012 kỷ niệm ng&agrave;y chiến thắng lịch sử 30/4/1975 từ giấy ph&eacute;p số 05/GP-STTTT của Sở Th&ocirc;ng tin-Truyền th&ocirc;ng Đồng Th&aacute;p k&yacute; ng&agrave;y 12/3/2012.<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <strong>2-</strong>Tại c&aacute;c trang 4, 5, 6 v&agrave; 7 của Tạp ch&iacute; c&oacute; đăng b&agrave;i viết &ldquo;Điều g&igrave; xảy ra ở Hồng Ngự trước ng&agrave;y 30/4/1975&rdquo;&nbsp; k&egrave;m theo t&ecirc;n t&aacute;c giả được ghi l&agrave; L&Ecirc; XU&Acirc;N TH&Agrave;NH ; c&oacute; phụ ch&uacute; b&ecirc;n dưới b&agrave;i viết l&agrave; &ldquo;Thạc sĩ, Ph&oacute; chủ tịch Hội Khoa học Lịch sử Đồng Th&aacute;p&rdquo;. Nơi phần&nbsp; &ldquo;T&agrave;i liệu tham khảo&rdquo; c&oacute; ghi c&aacute;c nguồn như sau:<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; a-Lịch sử Đảng bộ tỉnh Đồng Th&aacute;p tập III (1954-1975), Ban Tuy&ecirc;n gi&aacute;o Tỉnh ủy v&agrave; NXB Đồng Th&aacute;p ,1997.<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; b-Nửa thế kỷ đấu tranh c&aacute;ch mạng ki&ecirc;n cường của nh&acirc;n d&acirc;n&nbsp; Hồng Ngự (1930-1975),NXB Đồng Th&aacute;p v&agrave; Ban Tuy&ecirc;n gi&aacute;o Huyện&nbsp; ủy Hồng Ngự, 1986.<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; c-T&agrave;i liệu bi&ecirc;n soạn Lịch sử bi&ecirc;n ni&ecirc;n Đại đội địa phương qu&acirc;n Hồng Ngự.<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <strong>3-</strong>Tuy nhi&ecirc;n, điều bất ngờ l&agrave;, sau khi đọc xong, t&ocirc;i ph&aacute;t hiện b&agrave;i viết đứng t&ecirc;n L&Ecirc; XU&Acirc;N TH&Agrave;NH n&oacute;i tr&ecirc;n, trừ phần mở đầu v&agrave; kết th&uacute;c, ch&iacute;nh l&agrave; phần văn từ c&acirc;u chữ cốt l&otilde;i nằm trong b&agrave;i k&yacute; sự về một trận chiến đấu vũ trang của Đại đội Địa phương qu&acirc;n Hồng Ngự thời chống Mỹ, c&oacute; tựa đề &ldquo;Trận cuối c&ugrave;ng đ&aacute;nh địch tại Mương Lớn-An B&igrave;nh&rdquo; m&agrave; t&ocirc;i đ&atilde; từng trực tiếp viết ra th&agrave;nh văn, tồn tại trong một h&igrave;nh thức thể loại k&yacute; sự ho&agrave;n chỉnh c&aacute;ch đ&acirc;y tr&ecirc;n dưới 2 năm, hiện c&ograve;n nằm dưới dạng bản thảo, chỉ gửi duy nhất lần đầu cho Ban Li&ecirc;n Lạc Đại đội ĐPQ Hồng Ngự thời chống Mỹ đọc g&oacute;p &yacute;, tức chưa ấn h&agrave;nh phổ biến lần n&agrave;o; ho&agrave;n to&agrave;n kh&ocirc;ng hề&nbsp; l&agrave; nguồn t&agrave;i liệu lịch sử &ldquo;th&ocirc;&rdquo; về Đại đội địa phương qu&acirc;n Hồng Ngự &rdquo; m&agrave; &ocirc;ng L&Ecirc; XU&Acirc;N TH&Agrave;NH c&oacute; thể &ldquo;bi&ecirc;n soạn&rdquo; lại hay đ&atilde; &ldquo; bi&ecirc;n soạn&rdquo; lại&nbsp; như dẫn nguồn b&ecirc;n tr&ecirc;n v&igrave; rằng b&agrave;i &ldquo;Điều g&igrave; xảy ra ở Hồng Ngự trước ng&agrave;y 30/4/1975&rdquo; chỉ ho&agrave;n to&agrave;n &ldquo;ch&eacute;p lại&rdquo;, &ldquo;đạo lại&rdquo; gần như từ đầu tới cuối c&acirc;u chữ văn từ, kể cả mạch &yacute;, mạch t&igrave;nh nằm ở phần cốt l&otilde;i b&agrave;i viết &ldquo;Trận cuối c&ugrave;ng đ&aacute;nh địch tại Mương Lớn-An B&igrave;nh&rdquo; (Hồng Ngự) của t&ocirc;i m&agrave; th&ocirc;i.<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<strong> 4</strong>- Do vậy, h&ocirc;m nay, t&ocirc;i tr&acirc;n trọng khiếu nại&nbsp; sự vụ n&agrave;y tới Tổng Bi&ecirc;n tập Tạp ch&iacute; Nghi&ecirc;n cứu khoa học-Hội Khoa học Lịch sử tỉnh Đồng Th&aacute;p. Y&ecirc;u cầu giải th&iacute;ch cho t&ocirc;i r&otilde; v&igrave; sao lại ghi t&ecirc;n &ocirc;ng Thạc sĩ, Ph&oacute; chủ tịch ki&ecirc;m Thư k&yacute; Hội Khoa học Lịch sử Đồng Th&aacute;p l&agrave; t&aacute;c giả một phần rất d&agrave;i nơi b&agrave;i k&yacute; sự&nbsp; n&oacute;i tr&ecirc;n của t&ocirc;i sau khi đ&atilde; được &ocirc;ng L&Ecirc; XU&Acirc;N TH&Agrave;NH cung cấp nguồn&nbsp; đang c&oacute; sẳn b&agrave;i ấy b&ecirc;n trong do ch&iacute;nh t&ocirc;i đứng t&ecirc;n. Chẳng những vậy, th&ocirc;ng qua Hội đồng Bi&ecirc;n tập Tạp ch&iacute; Nghi&ecirc;n cứu khoa học-Hội Khoa học Lịch sử tỉnh Đồng Th&aacute;p đang c&oacute; &ocirc;ng L&Ecirc; XU&Acirc;N TH&Agrave;NH l&agrave;m Thư k&yacute; T&ograve;a soạn b&ecirc;n trong, t&ocirc;i tr&acirc;n trọng y&ecirc;u cầu&nbsp; &ocirc;ng Ph&oacute; chủ tịch ki&ecirc;m Thư k&yacute; T&ograve;a soạn L&Ecirc; XU&Acirc;N TH&Agrave;NH giải th&iacute;ch cho t&ocirc;i r&otilde; v&igrave; sao lại đem gần hết văn từ c&acirc;u chữ trong b&agrave;i &ldquo;Trận cuối c&ugrave;ng đ&aacute;nh địch tại Mương Lớn-An B&igrave;nh&rdquo; của t&ocirc;i v&agrave;o b&agrave;i &ldquo;Điều g&igrave; xảy ra ở Hồng Ngự trước ng&agrave;y 30/4/1975&rdquo; do ch&iacute;nh &ocirc;ng đề t&ecirc;n m&igrave;nh l&agrave; t&aacute;c giả.<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<strong>&nbsp;&nbsp; 5-</strong> Ngo&agrave;i ra, th&ocirc;ng qua đơn n&agrave;y, t&ocirc;i cũng tr&acirc;n trọng th&ocirc;ng b&aacute;o sự vụ tới qu&yacute; L&atilde;nh đạo UBND tỉnh Đồng Th&aacute;p, L&atilde;nh đạo Sở Th&ocirc;ng tin-Truyền th&ocirc;ng Đồng Th&aacute;p, Chủ tịch Hội Nghi&ecirc;n cứu Khoa học Lịch sử tỉnh Đồng Th&aacute;p c&ugrave;ng Ban Tuy&ecirc;n gi&aacute;o Tỉnh ủy Đồng Th&aacute;p để nắm biết nội dung t&igrave;nh h&igrave;nh, v&igrave; đối tượng Thạc sĩ, Ph&oacute; chủ tịch ki&ecirc;m Thư k&yacute; Hội Khoa học Lịch sử Đồng Th&aacute;p l&agrave; người đang c&oacute; chức vị c&ocirc;ng vụ trong một tổ chức c&oacute; chức năng tham gia t&iacute;ch cực, quan trọng v&agrave;o&nbsp; hệ thống c&ocirc;ng t&aacute;c văn h&oacute;a- tư tưởng tr&ecirc;n địa b&agrave;n tỉnh Đồng Th&aacute;p hiện nay n&oacute;i ri&ecirc;ng.<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; TX Sa Đ&eacute;c ng&agrave;y 11/5/2012<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; K&iacute;nh đơn<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <u><strong>TRẦN MINH TẠO</strong></u><br /><br /><br /><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/5891.htm</link>
<title><![CDATA[Chủ tịch Hội văn nghệ Thái Bình bị khởi tố]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Chuyện làng văn nghệ]]></category>
<pubDate>Wed, 16 May 2012 05:59:09 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/5891.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img class="insertimage" src="attachment.php?fid=3693" border="0" align="left" /><strong><span style="font-size: small">C&ocirc;ng an tỉnh Th&aacute;i B&igrave;nh vừa ra quyết định khởi tố vụ &aacute;n v&agrave; khởi tố bị can đối với đương ki&ecirc;m Chủ tịch Hội văn nghệ Th&aacute;i B&igrave;nh &ndash; Trịnh Trung Th&ocirc;ng. Trong ng&agrave;y 14-5-2012, cảnh s&aacute;t điều tra đ&atilde; tiến h&agrave;nh kh&aacute;m x&eacute;t nơi l&agrave;m việc của &ocirc;ng Trịnh Trung Th&ocirc;ng tại số 26 Quang Trung &ndash; Th&agrave;nh phố Th&aacute;i B&igrave;nh v&agrave; kh&aacute;m x&eacute;t nh&agrave; ri&ecirc;ng của &ocirc;ng Trịnh Trung Th&ocirc;ng tại số 33 Ho&agrave;ng Hoa Th&aacute;m &ndash; Th&agrave;nh phố Th&aacute;i B&igrave;nh. &Ocirc;ng Trịnh Trung Th&ocirc;ng nguy&ecirc;n l&agrave; diễn vi&ecirc;n Đội ch&egrave;o Bộ chỉ huy Qu&acirc;n sự tỉnh Th&aacute;i B&igrave;nh, sau đ&oacute; chuyển về l&agrave;m Ch&aacute;nh văn ph&ograve;ng Hội văn nghệ Th&aacute;i B&igrave;nh. Tại đại hội Hội văn nghệ Th&aacute;i B&igrave;nh nhiệm kỳ 2007-2012, &ocirc;ng Trịnh Trung Th&ocirc;ng được chỉ định l&agrave;m Chủ tịch Hội văn nghệ Th&aacute;i B&igrave;nh. Do vụ l&ugrave;m x&ugrave;m của &ocirc;ng Trịnh Trung Th&ocirc;ng n&ecirc;n đại hội nhiệm kỳ mới v&agrave; lễ kỷ niệm 40 th&agrave;nh lập Hội văn nghệ Th&aacute;i B&igrave;nh dự kiến diễn ra th&aacute;ng 5-2012, đ&atilde; bị dời lại v&agrave;o thời điểm kh&aacute;c! Th&aacute;i B&igrave;nh ơi Th&aacute;i B&igrave;nh, ai đặt t&ecirc;n cho đất m&agrave; lắm nỗi nhi&ecirc;u kh&ecirc;! Th&aacute;i B&igrave;nh tự bao giờ, m&agrave; nơi thơ nơi nhạc, dơ bẩn vẫn sinh s&ocirc;i&hellip; Th&aacute;i B&igrave;nh ơi, sao m&agrave; gh&ecirc; đến thế!!!</span></strong><br /><br /><br /><br /><br /><span style="font-size: large">CHỦ TỊCH HỘI VĂN NGHỆ TH&Aacute;I B&Igrave;NH BỊ KHỞI TỐ</span><br /><br />Theo kết luận của Thanh tra Th&aacute;i B&igrave;nh, từ th&aacute;ng 9-2007 đến th&aacute;ng 3-2009, &ocirc;ng Trịnh Trung Th&ocirc;ng đ&atilde; lập quỹ đen tr&ecirc;n 223 triệu đồng, biển thủ 184 triệu đồng. Sau khi bị kỷ luật cảnh c&aacute;o, &ocirc;ng Trịnh Trung Th&ocirc;ng tiếp tục c&oacute; những sai phạm kh&aacute;c, như l&agrave;m khống h&oacute;a đơn gi&aacute; trị gia tăng để tham &ocirc; 130 triệu đồng, để ngo&agrave;i sổ s&aacute;ch hơn 500 triệu đồng, giả chứng từ để chiếm đoạt 126 triệu đồng từ kinh ph&iacute; xuất bản tạp ch&iacute; Văn Nghệ Th&aacute;i B&igrave;nh.<br /><br />Hiện tại &ocirc;ng Trịnh Trung Th&ocirc;ng bị cấm đi khỏi nơi cư tr&uacute; v&igrave; hai tội danh &ldquo;Lạm dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi h&agrave;nh c&ocirc;ng vụ&rdquo; v&agrave; &ldquo;L&agrave;m tr&aacute;i c&aacute;c qui định về quản l&yacute; kinh tế g&acirc;y hậu quả nghi&ecirc;m trọng&rdquo;.<br /><br />Do l&ugrave;m x&ugrave;m vụ &ocirc;ng Trịnh Trung Th&ocirc;ng n&ecirc;n đại hội nhiệm kỳ mới v&agrave; lễ kỷ niệm 40 th&agrave;nh lập Hội văn nghệ Th&aacute;i B&igrave;nh dự kiến diễn ra th&aacute;ng 5-2012 đ&atilde; bị dời lại v&agrave;o thời điểm kh&aacute;c!<br /><br />Th&aacute;i B&igrave;nh ơi Th&aacute;i B&igrave;nh, ai đặt t&ecirc;n cho đất m&agrave; lắm nỗi nhi&ecirc;u kh&ecirc;! Th&aacute;i B&igrave;nh tự bao giờ, m&agrave; nơi thơ nơi nhạc, dơ bẩn vẫn sinh s&ocirc;i&hellip; Th&aacute;i B&igrave;nh ơi, sao m&agrave; gh&ecirc; đến thế!!!<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<u><strong>PV</strong></u><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <br /><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/5890.htm</link>
<title><![CDATA[LÊ HUY QUANG ơi quê nắng miền Trung]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tác phẩm của đồng nghiệp]]></category>
<pubDate>Wed, 16 May 2012 03:50:12 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/5890.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img class="insertimage" src="attachment.php?fid=3692" border="0" align="left" /><strong><span style="font-size: small">H&agrave; Nội khuya rồi vẫn oi oi n&oacute;ng bức. Bất chợt, một cơn mưa đầu h&egrave; v&agrave;o l&uacute;c tang tảng mở b&igrave;nh minh, đ&atilde; l&agrave;m dịu m&aacute;t cả kh&ocirc;ng gian v&agrave; cả l&ograve;ng người. Th&agrave;nh phố&nbsp; thức dậy, trong l&agrave;nh v&agrave; b&igrave;nh y&ecirc;n. Chiếc xe &ocirc; t&ocirc; đưa một tốp nh&agrave; b&aacute;o v&agrave; nghệ sĩ ch&uacute;ng t&ocirc;i l&ecirc;n đường đi Quảng Nam- Đ&agrave; Nẵng, chạy một mạch v&agrave;o đến Thanh Ho&aacute;. Khi vừa qua H&agrave;m Rồng vượt d&ograve;ng s&ocirc;ng M&atilde;, một c&ocirc; ca sĩ trẻ đ&atilde; lĩnh xướng để tất cả mọi người tr&ecirc;n xe c&ugrave;ng cất l&ecirc;n tiếng h&aacute;t d&agrave;n đồng ca &ldquo;ai v&agrave;o Thanh Ho&aacute;&hellip;d&ocirc; t&aacute;, d&ocirc; t&agrave;&rdquo;; ch&uacute;ng t&ocirc;i gh&eacute; v&agrave;o một qu&aacute;n nước dưới h&agrave;ng dừa xanh che b&oacute;ng m&aacute;t. Đặc sản nem chua g&oacute;i vu&ocirc;ng chằn chặn của xứ Thanh kh&ocirc;ng thua k&eacute;m nem Ph&ugrave;ng truyền thống H&agrave; Nội; tr&aacute;i dừa xứ Thanh đầy nước ngọt lừ được c&ocirc; chủ qu&aacute;n đưa ra ch&agrave;o mời c&ugrave;ng vị bia chai &ldquo;Thanh Hoa&rdquo; thời mở cửa, hội nhập. Ai đ&oacute; ng&acirc;m nga một c&acirc;u thơ trong&nbsp; &ldquo;M&agrave;u t&iacute;m hoa sim&rdquo; trữ t&igrave;nh v&agrave; l&atilde;ng mạn của thi sĩ Hữu Loan đ&uacute;ng v&agrave;o l&uacute;c anh ch&agrave;ng l&aacute;i xe vui t&iacute;nh gọi to- đi hơn về k&eacute;m, mười giờ năm ph&uacute;t rồi, mời c&aacute;c anh c&aacute;c chị l&ecirc;n đường&hellip; </span></strong><br /><br /><br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <span style="font-size: large">ƠI QU&Ecirc; NẮNG MIỀN TRUNG&hellip; </span><br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tuỳ b&uacute;t&nbsp; của <u><strong>L&Ecirc; HUY QUANG</strong></u><br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; V&agrave;o đến th&agrave;nh phố Vinh l&uacute;c một giờ chiều, ăn bữa trưa qua qu&yacute;t, ch&uacute;ng t&ocirc;i đi lu&ocirc;n l&ecirc;n thăm qu&ecirc; hương Hồ Chủ tịch. Qua Hưng Nguy&ecirc;n- Th&aacute;i L&atilde;o, thắp hương tưởng niệm c&aacute;c liệt sĩ hy sinh trong ng&agrave;y 12/9/1930 của phong tr&agrave;o X&ocirc; viết Nghệ- Tĩnh; đ&atilde; thấy lối rẽ Nam Đ&agrave;n. Dẫu kh&ocirc;ng &iacute;t lần về thăm qu&ecirc; B&aacute;c, vậy m&agrave; l&ograve;ng ai cũng x&uacute;c động; đ&uacute;ng v&agrave;o những ng&agrave;y lịch sử, cả nước tưng bừng chuẩn bị Kỷ niệm 122 năm Sinh nhật Chủ tịch Hồ Ch&iacute; Minh ( 1890-2012). Trời cao trong xanh, nắng v&agrave;ng rạng rỡ, m&acirc;y trắng lửng lơ bay. Đ&atilde; v&agrave;i ba năm nay chưa c&oacute; dịp trở lại qu&ecirc; B&aacute;c, t&ocirc;i thật sự ngạc nhi&ecirc;n trước những đổi thay kỳ diệu của v&ugrave;ng đất nơi đ&acirc;y. Nh&agrave; ng&oacute;i đ&atilde; mọc l&ecirc;n san s&aacute;t từ c&aacute;c x&oacute;m th&ocirc;n, đường s&aacute; rộng r&atilde;i, phong quang; v&agrave; điều đ&aacute;ng n&oacute;i nhất l&agrave; một kh&ocirc;ng kh&iacute; vui tươi, đầm ấm lu&ocirc;n hiện r&otilde; tr&ecirc;n n&eacute;t mặt mỗi người d&acirc;n. Đ&oacute; l&agrave; một Nam Đ&agrave;n b&igrave;nh tĩnh nhưng h&agrave;o hứng, s&ocirc;i nổi, đa năng v&agrave; cũng rất tự chủ trong những bước đi vững chắc của ch&iacute;nh m&igrave;nh. C&acirc;u ca xưa &ldquo;Nh&uacute;t Thanh Chương, tương Nam Đ&agrave;n&rdquo; ( vừa ra vẻ để khoe về &ldquo;đặc sản&rdquo;, nhưng lại vừa muốn n&oacute;i l&ecirc;n một hiện thực l&agrave; hai v&ugrave;ng đất ngh&egrave;o nhất nh&igrave; xứ Nghệ n&agrave;y, quanh năm chỉ ăn nh&uacute;t, ăn tương); như đ&atilde; trở th&agrave;nh một kỷ niệm để ta c&agrave;ng tự h&agrave;o với những g&igrave; m&agrave; h&ocirc;m nay đ&atilde; c&oacute;. Tất nhi&ecirc;n b&acirc;y giờ, tương Nam Đ&agrave;n vẫn l&agrave; đặc sản, m&agrave; ai ai khi về thăm qu&ecirc; B&aacute;c, đều thưởng thức một m&oacute;n ăn d&acirc;n d&atilde; ngon l&agrave;nh l&agrave; c&aacute; ch&eacute;p kho tương... <br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Buổi tối, cả đo&agrave;n ch&uacute;ng t&ocirc;i trở về Vinh, nghỉ qua đ&ecirc;m để s&aacute;ng mai lại l&ecirc;n đường sớm. Vinh b&acirc;y giờ đ&atilde; l&agrave; một th&agrave;nh phố lớn, với những quy hoạch tổng thể đẹp đẽ, sạch sẽ, bề thế, khang trang, đường s&aacute; rộng r&atilde;i, vỉa h&egrave; tho&aacute;ng đ&atilde;ng v&agrave; một nhịp sống hiện đại. B&ecirc;n cạnh sự đầu tư c&oacute; trọng điểm của nh&agrave; nước, với cơ chế thị trường, li&ecirc;n doanh, li&ecirc;n kết của xu thế hội nhập to&agrave;n cầu; l&agrave; c&aacute;c c&ocirc;ng tr&igrave;nh x&acirc;y dựng của người d&acirc;n mọc l&ecirc;n với một cuộc sống ng&agrave;y c&agrave;ng ấm no, đẹp đẽ, đầy hứng khởi. Từ Qu&aacute;n H&agrave;nh, Qu&aacute;n B&aacute;nh, Qu&aacute;n B&agrave;u v&agrave;o thẳng chợ Vinh hi&ecirc;̣n đại đ&ocirc;ng vui, sầm uất. Từ Cửa L&ograve;, Cửa Hội v&ograve;ng l&ecirc;n theo đ&ecirc; s&ocirc;ng Lam, Hưng Thủy, Hưng Nguy&ecirc;n, Nam Đ&agrave;n qu&ecirc; B&aacute;c. Từ ch&ugrave;a &ldquo;Sư Nữ&rdquo; duy&ecirc;n d&aacute;ng, xinh xẻo, thanh b&igrave;nh kh&oacute;i hương; thẳng một vệt đại lộ chạy giữa th&agrave;nh Vinh xuống cầu Bến Thuỷ lừng lững, ho&agrave;nh tr&aacute;ng- nối Nghệ An với qu&ecirc; hương Nguyễn C&ocirc;ng Trứ, Nguyễn Du của địa đầu H&agrave; Tĩnh với 99 ngọn n&uacute;i Hồng...Cũng v&agrave;o những ng&agrave;y chuyển nhịp v&agrave;o đầu m&ugrave;a hạ năm nay, đi giữa th&agrave;nh Vinh; ta bỗng thấy b&igrave;nh t&acirc;m đến lạ kỳ. Nghệ An đ&atilde; trở th&agrave;nh trung t&acirc;m kinh tế địa đầu của miền Trung. C&ugrave;ng với những ấn tượng ng&agrave;y một trưởng th&agrave;nh về quy hoạch x&acirc;y dựng đ&ocirc; thị, đầu tư c&aacute;c khu c&ocirc;ng nghiệp, cả trong cơ chế thị trường, h&agrave;ng h&oacute;a, b&aacute;n bu&ocirc;n...v&agrave; cả trật tự an ninh với một x&atilde; hội ng&agrave;y c&agrave;ng ổn định, đi l&ecirc;n; th&igrave; một ấn tượng tốt đẹp kh&aacute;c cũng đang h&igrave;nh th&agrave;nh trong t&ocirc;i- đ&oacute; l&agrave; h&igrave;nh ảnh lớp trẻ nam nữ thanh ni&ecirc;n th&agrave;nh Vinh trong cuộc sống đương đại. Họ xinh xắn hơn l&ecirc;n, đẹp đẽ hơn l&ecirc;n, khoẻ khoắn hơn l&ecirc;n, duy&ecirc;n d&aacute;ng hơn l&ecirc;n; v&agrave; điều quan trọng nhất l&agrave; đ&atilde; tự tin hơn l&ecirc;n trong những c&ocirc;ng việc m&agrave; họ đ&atilde; v&agrave; đang g&aacute;nh v&aacute;c; của một nhịp sống mới mẻ, l&agrave;nh mạnh, văn minh v&agrave; c&ocirc;ng nghiệp. Mới thật thấm th&iacute;a một thực tiễn đ&aacute;ng buồn đ&atilde; v&agrave; đang xẩy ra ở kh&ocirc;ng &iacute;t địa phương tr&ecirc;n đất nước ta- nhất l&agrave; c&aacute;c đ&ocirc; thị lớn, trong xu thế hội nhập toàn c&acirc;̀u h&ocirc;m nay- do chỉ coi trọng sự đầy đủ, gi&agrave;u sang về của cải, vật chất, tiền bạc, nh&agrave; cửa, xe cộ...n&ecirc;n đ&atilde; tạo ra th&oacute;i quen hưởng thụ, lười biếng, đơn điệu, m&ograve;n mỏi, nh&agrave;m ch&aacute;n- m&agrave; thiếu đi một&nbsp; đời sống văn ho&aacute; tinh thần l&agrave;nh mạnh của cộng đồng; v&ocirc; t&igrave;nh l&agrave;m cho lớp trẻ trở n&ecirc;n v&ocirc; cảm, v&ocirc; hồn, vật vờ v&agrave; bệnh hoạn...th&igrave; chẳng phải l&agrave; ch&uacute;ng ta đ&atilde; thất bại trong c&ocirc;ng cuộc đổi mới hay sao&hellip;<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; V&igrave; thế, cứ mỗi lần trở về qu&ecirc; hương Nghệ -Tĩnh, nơi sinh ra, lớn l&ecirc;n, rồi phải c&aacute;ch xa; và đã s&ocirc;́ng, làm vi&ecirc;̣c ng&oacute;t nửa thế kỷ tại Thủ đ&ocirc; Hà N&ocirc;̣i; trong t&ocirc;i bao giờ cũng c&oacute; cảm gi&aacute;c như tự nh&igrave;n lại ch&iacute;nh m&igrave;nh- những học h&agrave;nh, l&agrave;m ăn, c&ocirc;ng việc, danh vọng, tiền bạc, đất đai, nh&agrave; cửa; những được thua, c&ograve;n mất, vui buồn, ngọt ng&agrave;o, cay đắng...đan xen giữa qu&aacute; khứ, hiện tại v&agrave; cả tương lai của một g&atilde; d&acirc;n qu&ecirc; tự n&eacute;m m&igrave;nh ra giữa chốn Thăng Long phồn hoa đ&ocirc; hội. Nh&igrave;n cầu Bến Thuỷ lừng lững vượt s&oacute;ng Lam giang. Ngỡ như nghe &ldquo; Xẩm đ&aacute; đỏ&rdquo; ng&agrave;y n&agrave;o vẫn vọng về từ Quỳ Ch&acirc;u rừng xanh n&uacute;i thẳm. Thắp một n&eacute;n t&acirc;m hương tưởng nhớ Nguy&ecirc;̃n C&ocirc;ng Trứ v&agrave; Đại Thi h&agrave;o Nguyễn Du - Ti&ecirc;n Điền, Nghi Xu&acirc;n, H&agrave; Tĩnh. Đứng tr&ecirc;n một kh&aacute;ch sạn cao tầng&nbsp; nh&igrave;n to&agrave;n cảnh th&agrave;nh Vinh trong nắng mới mở h&egrave; l&oacute;a s&aacute;ng. Lững thững thả bộ trong đ&ecirc;m bất chợt sương m&ugrave; giăng giăng l&atilde;ng đ&atilde;ng. Nghe một giọng h&ograve; v&iacute; dặm đậm đ&agrave;, da diết- Giận th&igrave; giận, m&agrave; thương th&igrave; thương...V&agrave; rồi lại chợt buồn chợt nghĩ- H&igrave;nh như, v&ugrave;ng đất xứ Nghệ địa linh nh&acirc;n kiệt ta, thừa người, thừa đất, thừa sức, thừa đức, thừa t&agrave;i; để tạo n&ecirc;n những nghiệp lớn cả về kinh tế, c&ocirc;ng nghiệp ho&aacute;, hiện đại ho&aacute;; cả về văn chương, nghệ thuật...cho v&ugrave;ng đất của m&igrave;nh. Nhưng, lại cũng h&igrave;nh như, xứ Nghệ ta cũng đang thiếu đi một điều g&igrave; đ&oacute;, vừa cụ thể, lại vừa như v&ocirc; h&igrave;nh; vừa dễ n&oacute;i, lại vừa như kh&oacute; n&oacute;i- c&oacute; vẻ như l&agrave; cũ, l&agrave; chậm, l&agrave; cố hữu, l&agrave; bảo thủ, l&agrave; tự bằng l&ograve;ng với ch&iacute;nh m&igrave;nh...để l&agrave;m cho Nghệ An, H&agrave; Tĩnh c&oacute; thể bay bổng l&ecirc;n được hay chăng? V&acirc;ng. Cứ mỗi lần về thăm qu&ecirc; cha H&agrave; Tĩnh, qu&ecirc; mẹ Nghệ An, t&ocirc;i lại cứ ngẫm ngợi như thế- chẳng biết l&agrave; đ&uacute;ng, hay sai- nhưng đ&oacute; l&agrave; gan ruột, cũng l&agrave; cảm x&uacute;c đ&iacute;ch thực của l&ograve;ng m&igrave;nh, kh&ocirc;ng biết gi&atilde;i b&agrave;y c&ugrave;ng ai? <br />&nbsp;&nbsp; <br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tạm biệt Nghệ An để l&ecirc;n đường v&agrave;o Quảng Trị. Qua Ti&ecirc;n Điền, Nghi Xu&acirc;n- H&agrave; Tĩnh- qu&ecirc; hương Đại thi h&agrave;o Nguyễn Du v&agrave; thi sĩ Nguyễn C&ocirc;ng Trứ; gh&eacute; l&ecirc;n ng&atilde; ba Đồng Lộc thắp hương tưởng niệm mười c&ocirc; g&aacute;i thanh ni&ecirc;n xung phong nằm y&ecirc;n nghỉ m&agrave; chiến c&ocirc;ng của họ sẽ để lại mu&ocirc;n đời. Qua Đ&egrave;o Ngang, những vần thơ B&agrave; Huyện Thanh Quan bỗng thức dậy buồn buồn vang vọng như thể b&oacute;ng đ&atilde; xế t&agrave;. Đến ch&acirc;n cầu Hiền Lương, con s&ocirc;ng Bến Hải nhỏ b&eacute;, hiền l&agrave;nh tr&ocirc;i đ&atilde; đi v&agrave;o lịch sử d&acirc;n tộc suốt hai mươi năm trời đất nước bị cắt chia. Ch&uacute;ng t&ocirc;i rẽ v&agrave;o thăm l&agrave;ng địa đạo Vĩnh Mốc, thuộc Vĩnh Thạnh, Vĩnh Linh- Quảng Trị. Đ&atilde; qua 13 giờ chiều, trời vẫn nắng gắt. Nh&igrave;n xa về ph&iacute;a biển Cửa T&ugrave;ng, những đồi v&ograve;ng cung c&aacute;t trắng m&ecirc;nh m&ocirc;ng. Khi đi xuống l&ograve;ng địa đạo, một kh&ocirc;ng kh&iacute; m&aacute;t mẻ dễ chịu v&agrave; man m&aacute;c hơi nước nhẹ bay. Trong đo&agrave;n, c&oacute; nh&agrave; b&aacute;o đ&atilde; từng chiến đấu tại đ&acirc;y, từ những năm th&aacute;ng chiến tranh chống Mỹ &aacute;c liệt, cũng c&oacute; người chỉ nghe qua s&aacute;ch vở, b&aacute;o ch&iacute;; c&oacute; người đ&atilde; từng gh&eacute; thăm nhiều lần, nhưng h&aacute;o hức nhất l&agrave; mấy c&ocirc; nghệ sĩ trẻ sinh ra sau năm 1975&hellip;nhưng ai cũng tr&agrave;n đầy x&uacute;c động khi nghĩ đến một giai đoạn lịch sử h&agrave;o h&ugrave;ng của cả một d&acirc;n tộc đ&atilde; trải qua tr&ecirc;n nửa thế kỷ.<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Địa đạo Vĩnh Mốc l&agrave; một c&ocirc;ng tr&igrave;nh qu&acirc;n sự độc đ&aacute;o trong h&agrave;ng chục c&ocirc;ng tr&igrave;nh lớn nhỏ của c&aacute;c l&agrave;ng qu&ecirc; Vĩnh Linh, Quảng Trị h&igrave;nh th&agrave;nh từ những năm 1965- 1966 trong thời kỳ đ&aacute;nh Mỹ; nay đ&atilde; được xếp hạng di t&iacute;ch lịch sử- với h&agrave;ng ng&agrave;n m&eacute;t đường hầm xuy&ecirc;n s&acirc;u dưới l&ograve;ng đất c&ugrave;ng hệ thống giao th&ocirc;ng h&agrave;o chiến đấu. Ch&iacute;nh từ cuộc sống dưới l&ograve;ng đất s&acirc;u thẳm n&agrave;y, đ&atilde; c&oacute; mười bảy ch&aacute;u b&eacute; ra đời, v&agrave; cũng từ đ&acirc;y, cả hậu phương lớn miền Bắc đ&atilde; chi viện cho đảo Cồn Cỏ v&agrave; chiến trường miền Nam để giữ vững đất th&eacute;p Vĩnh Linh. Khi xuống s&acirc;u trong l&ograve;ng địa đạo, những chiến sĩ du k&iacute;ch dũng cảm trẻ trung năm xưa- nay l&agrave; những cựu chiến binh bước v&agrave;o tuổi xưa nay hiếm-&nbsp; đ&atilde; t&acirc;m sự với ch&uacute;ng t&ocirc;i về cuộc sống của l&agrave;ng qu&ecirc; anh h&ugrave;ng n&agrave;y trong c&ocirc;ng cuộc đổi mới, hội nhập. C&oacute; một điều tưởng như l&agrave; một nghịch l&yacute;- kh&ocirc;ng &iacute;t miền qu&ecirc; dũng cảm chiến đấu, hy sinh trong cuộc kh&aacute;ng chiến chống Mỹ, cứu nước- th&igrave; nay c&ograve;n gặp kh&ocirc;ng &iacute;t kh&oacute; khăn, thiếu thốn trong cuộc sống thường nhật. Sự quan t&acirc;m thật sự th&iacute;ch đ&aacute;ng đến những v&ugrave;ng qu&ecirc; năm xưa n&agrave;y, trong cuộc sống hiện đại, b&ugrave;ng nổ của cơ chế kinh tế thị trường; thiết tưởng l&agrave; một việc l&agrave;m cấp b&aacute;ch trước mắt cũng như l&acirc;u d&agrave;i sau n&agrave;y, để đền đ&aacute;p lại một phần nhỏ sự hy sinh to lớn m&agrave; những người d&acirc;n tr&ecirc;n mảnh đất ấy đ&atilde; cống hiến sức người, sức của hy sinh cả xương m&aacute;u cho cuộc kh&aacute;ng chiến thần th&aacute;nh của d&acirc;n tộc&hellip;<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mới tờ mờ s&aacute;ng, nghe gi&oacute; biển từ Cửa Việt thổi về, con đường đất đỏ đi qua Cồn Ti&ecirc;n, Dốc Miếu, qua những địa danh lịch sử Đường 9- Nam L&agrave;o, đưa ch&uacute;ng t&ocirc;i viếng thăm Nghĩa trang Liệt sĩ Trường Sơn. Nơi đ&acirc;y, c&oacute; mười một ngh&igrave;n ng&ocirc;i mộ của c&aacute;c liệt sĩ ở hầu hết c&aacute;c v&ugrave;ng qu&ecirc; trong cả nước. Rừng c&acirc;y v&agrave; những v&ugrave;ng đồi y&ecirc;n tĩnh, m&agrave;u xanh ng&uacute;t ng&agrave;n, c&acirc;y l&aacute; x&agrave;o xạc ho&agrave; trong tiếng chim h&oacute;t lảnh l&oacute;t. Những n&eacute;n t&acirc;m hương trầm thơm ch&aacute;y đỏ, bay l&ecirc;n nh&egrave; nhẹ trong kh&ocirc;ng gian nho&agrave; nắng ban mai, như đ&oacute;n c&aacute;c hương hồn liệt sĩ linh thi&ecirc;ng bay về&hellip;Tạm biệt Nghĩa trang Trường Sơn, ch&uacute;ng t&ocirc;i l&ecirc;n đường v&agrave;o th&agrave;nh cổ Quảng Trị đ&uacute;ng v&agrave;o giờ ch&iacute;nh Ngọ. Tại Đ&agrave;i tưởng niệm, ch&uacute;ng t&ocirc;i được nghe kể lại 81 ng&agrave;y đ&ecirc;m chiến đấu anh dũng tuyệt vời của qu&acirc;n v&agrave; d&acirc;n ta năm 1972; để đến h&ocirc;m nay, khu th&agrave;nh cổ n&agrave;y đ&atilde; trở th&agrave;nh một trung t&acirc;m văn ho&aacute; lịch sử, du lịch đ&oacute;n đồng b&agrave;o cả nước v&agrave; kh&aacute;ch du lịch quốc tế thăm quan&hellip;Buổi tối, v&agrave;o đến cố đ&ocirc; Huế cũng l&agrave; l&uacute;c hai bờ d&ograve;ng s&ocirc;ng Hương đ&atilde; bừng s&aacute;ng &aacute;nh đ&egrave;n , thấp tho&aacute;ng những con thuyền xu&ocirc;i ngược. Những h&igrave;nh ảnh cầu Tr&agrave;ng Tiền, n&uacute;i Ngự B&igrave;nh, ch&ugrave;a Thi&ecirc;n Mụ; rồi Bảo t&agrave;ng B&aacute;c Hồ tại Huế; Nh&agrave; tưởng niệm ch&iacute; sĩ Phan Bội Ch&acirc;u; qu&ecirc; hương Đại tướng Nguyễn Ch&iacute; Thanh ở Quảng Thọ, Quảng Điền; th&ocirc;n Vĩ Dạ của thi sĩ t&agrave;i danh H&agrave;n Mặc Tử; Bảo t&agrave;ng mỹ thuật, đi&ecirc;u khắc Điềm Ph&ugrave;ng Thị, L&ecirc; B&aacute; Đảng&hellip;rồi những lăng tẩm, đền đ&agrave;i của vua quan Triều Nguyễn đ&atilde; hiện l&ecirc;n trước mắt cũng như trong &yacute; nghĩ theo d&ograve;ng li&ecirc;n tưởng t&ugrave;y theo t&igrave;nh cảm c&aacute; nh&acirc;n của mỗi người. Tất cả, tất cả đ&atilde; l&agrave;m n&ecirc;n một mảnh đất cố đ&ocirc; đầy hấp dẫn- Huế trầm mặc, điềm tĩnh trong cơ chế thị trường theo một phong c&aacute;ch rất ri&ecirc;ng của m&igrave;nh. C&oacute; lẽ, đ&oacute; l&agrave; đặc điểm một v&ugrave;ng đất trong nhịp sống của cả nước đi l&ecirc;n- &ldquo; đất lề, qu&ecirc; th&oacute;i&rdquo;- &acirc;u cũng g&oacute;p phần để bảo vệ, g&igrave;n giữ những bản sắc văn ho&aacute; độc đ&aacute;o của d&acirc;n tộc Việt Nam.<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; H&ocirc;m sau, v&agrave;o l&uacute;c rạng rỡ &aacute;nh b&igrave;nh minh từ ph&iacute;a cửa biển Thuận An dọi về, từ gi&atilde; cố đ&ocirc; Huế, ch&uacute;ng t&ocirc;i đi qua đường hầm đ&egrave;o Hải V&acirc;n; đ&atilde; thấy Đ&agrave; Nẵng mờ mờ thức dậy trong nắng sớm. Đất Quảng Nam chưa mưa đ&atilde; thấm/Rượu Hồng Đ&agrave;o chưa nhắm đ&atilde; say. Kh&ocirc;ng biết c&acirc;u ca đ&oacute; c&oacute; tự bao giờ, m&agrave; mỗi khi nhắc đến, ta lại thấy dậy l&ecirc;n một hương vị ngọt ng&agrave;o, đằm thắm v&agrave; h&igrave;nh ảnh Quảng Nam- Đ&agrave; Nẵng &ldquo; Trung dũng, ki&ecirc;n cường đi đầu diệt Mỹ&rdquo;, với những chiến c&ocirc;ng vang dội, lại như bản h&ugrave;ng ca bất tận m&atilde;i m&atilde;i vang l&ecirc;n trong t&acirc;m tr&iacute; mỗi người. V&agrave; đến h&ocirc;m nay, cho d&ugrave; Quảng Nam đ&atilde; t&aacute;ch khỏi Đ&agrave; Nẵng, th&igrave; mảnh đất đ&oacute; vẫn chỉ l&agrave; một- trong t&igrave;nh cảm, trong lối sống, cả trong văn ho&aacute; - để c&ugrave;ng nhau chung sức, chung l&ograve;ng x&acirc;y dựng những v&ugrave;ng qu&ecirc; ngh&egrave;o đi l&ecirc;n c&ocirc;ng nghiệp ho&aacute;, hiện đại ho&aacute;; h&ograve;a chung v&agrave;o c&ocirc;ng cuộc đổi của cả đất nước&hellip;<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đến xứ Quảng trong một s&aacute;ng sang h&egrave; ch&oacute;i chang, ấm n&oacute;ng. Từ th&agrave;nh phố Đ&agrave; Nẵng tới Tam Kỳ ( thủ phủ tỉnh Quảng Nam), một kh&ocirc;ng kh&iacute; lao động s&ocirc;i nổi, khẩn trương, h&agrave;o hứng v&agrave; bộ mặt đổi thịt, thay da của những đ&ocirc; thị mới- với những đường phố đẹp đẽ, những c&ocirc;ng tr&igrave;nh cầu, cảng hiện đại&hellip;chắc chắn, sẽ mở ra những triển vọng mới về mọi mặt v&agrave;o mười năm thứ hai n&agrave;y của thế kỷ XXI. C&ugrave;ng với những thay đổi to lớn về kinh tế, Quảng Nam- Đ&agrave; Nẵng vốn l&agrave; mảnh đất văn ho&aacute; nổi tiếng với Bảo t&agrave;ng Chăm, khu phố cổ Hội An, th&aacute;nh địa Mỹ Sơn, khu du lịch B&agrave; N&agrave;, Ngũ H&agrave;nh Sơn&hellip;với l&agrave;n điệu d&acirc;n ca B&agrave;i Ch&ograve;i đằm thắm, ngọt ng&agrave;o, da diết v&agrave; giọng h&aacute;t Tuồng độc đ&aacute;o; bao giờ cũng để lại những ấn tượng mạnh mẽ trong cảm x&uacute;c của mỗi người khi đ&atilde; ch&acirc;n bước tới đ&acirc;y; cũng như&nbsp; lu&ocirc;n nhắc nhở mỗi người con của qu&ecirc; hương xứ Quảng- cho dẫu đi xa vẫn nhớ về nguồn cội- mảnh đất văn ho&aacute;, anh h&ugrave;ng soi b&oacute;ng tr&ecirc;n d&ograve;ng s&ocirc;ng Thu Bồn- dẫu c&ograve;n kh&ocirc;ng &iacute;t kh&oacute; khăn, th&aacute;ch thức, nhưng đ&atilde; biết chuyển m&igrave;nh để đi l&ecirc;n ph&iacute;a trước&hellip;<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ơi miền Trung, qu&ecirc; nắng ngọt ng&agrave;o... Chỉ mới từ xứ Thanh v&agrave;o đến xứ Quảng- đ&atilde; đẹp đẽ đến thế, đ&aacute;ng y&ecirc;u đến thế, nghĩa t&igrave;nh đến thế; mặc d&ugrave;&nbsp; con người ở đ&acirc;y vẫn sống chung với thi&ecirc;n nhi&ecirc;n, quyết t&acirc;m khắc phục, vượt qua mọi hiểm nguy, gian khổ; nhưng trong l&ograve;ng t&ocirc;i cứ đau đ&aacute;u một &yacute; nghĩ n&agrave;y- kể từ ng&agrave;y đất nước ta ho&agrave;n to&agrave;n thống nhất ( 30/4/1975) đến nay đ&atilde; tr&ograve;n 37 năm; b&atilde;o, lũ, thi&ecirc;n tai ng&agrave;n đời của cả miền Trung th&igrave; ai ai cũng biết. Vậy m&agrave; nh&agrave; nước ta vẫn chưa thực sự t&igrave;m ra được những biện ph&aacute;p n&agrave;o thật hiệu quả để quy hoạch một c&aacute;ch tổng thể, bền vững, l&acirc;u d&agrave;i hệ thống thuỷ lợi, mương m&aacute;ng, hồ chứa nước, thuỷ điện, nh&agrave; ở, chăn nu&ocirc;i, trồng trọt&hellip;để người d&acirc;n miền Trung c&oacute; thể chung sống một c&aacute;ch chủ động, an to&agrave;n, ph&ugrave; hợp với quy luật của thi&ecirc;n nhi&ecirc;n&hellip;Tr&aacute;nh t&igrave;nh trạng biết rồi, khổ lắm, n&oacute;i m&atilde;i- năm n&agrave;o cũng chạy lũ, chạy lụt, chạy b&atilde;o; năm n&agrave;o cũng thiệt hại h&agrave;ng ng&agrave;n ng&agrave;n tỉ đồng; h&agrave;ng trăm người chết, mất t&iacute;ch- để rồi cả nước lại chung l&ograve;ng cứu trợ, lại &ldquo; l&aacute; l&agrave;nh đ&ugrave;m l&aacute; r&aacute;ch&rdquo;&hellip;nhưng nếu cứ &ldquo;đ&ugrave;m bọc&rdquo; nhau m&atilde;i như thế; th&igrave; liệu đến bao giờ, Việt Nam ta mới hiện đại h&oacute;a đất nước để năm 2020, đứng v&agrave;o h&agrave;ng ngũ c&aacute;c nước c&ocirc;ng nghiệp được đ&acirc;y? &Yacute; nghĩ nhỏ n&agrave;y, cũng để kết th&uacute;c b&agrave;i viết ngắn sau một chuyến đi- buồn vui trộn lẫn- nhưng trong l&ograve;ng t&ocirc;i, vẫn lu&ocirc;n nghĩ về qu&ecirc; nắng miền Trung qu&ecirc; cha, đất mẹ y&ecirc;u dấu của m&igrave;nh!&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; <br /><br /><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/5889.htm</link>
<title><![CDATA[Vài nét HỮU THỈNH]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Chuyện làng văn nghệ]]></category>
<pubDate>Tue, 15 May 2012 04:08:22 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/5889.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img class="insertimage" src="attachment.php?fid=3691" border="0" align="left" /><strong><span style="font-size: small">Văn Chinh mở lời ch&uacute;c mừng Hữu Thỉnh đoạt Giải thưởng Hồ Ch&iacute; Minh: &ldquo;&Ocirc;ng lăn lộn với phong tr&agrave;o, mở trại s&aacute;ng t&aacute;c, xin kinh ph&iacute; đầu tư/ t&agrave;i trợ s&aacute;ng t&aacute;c, mở hội thảo về văn học nhiều v&ugrave;ng miền, c&aacute;c đề t&agrave;i, thăm viếng c&aacute;c nh&agrave; văn l&atilde;o th&agrave;nh, ốm đau, l&acirc;m nạn hoặc c&aacute;c nh&agrave; văn sống ở v&ugrave;ng ngh&egrave;o đ&oacute;i, lắm thi&ecirc;n tai lũ lụt. Đặc biệt, Hữu Thỉnh c&oacute; biệt t&agrave;i viết v&agrave; đọc diễn văn, tổng kết hội thảo; vừa đầy t&iacute;nh học thuật vừa h&ugrave;ng hồn m&agrave; thuyết phục chứ kh&ocirc;ng s&aacute;o; nhưng đặc biệt l&agrave; c&aacute;c điếu văn, nhiều nh&agrave; văn ao ước m&igrave;nh chết được Hữu Thỉnh đọc điếu văn, c&oacute; người di ng&ocirc;n cho con ch&aacute;u niềm ao ước ấy. Cả nước kh&ocirc;ng biết chị Tuyển l&agrave;m sao c&oacute; thể v&aacute;c đạn ở cầu H&agrave;m Rồng gấp đ&ocirc;i trọng lượng m&igrave;nh, c&ograve;n t&ocirc;i, thật t&igrave;nh, t&ocirc;i kh&ocirc;ng sao hiểu nổi Hữu Thỉnh lấy đ&acirc;u ra năng lượng để l&agrave;m việc từ 16 đến 18 giờ mỗi ng&agrave;y suốt mấy chục năm qua? Năm 2009, t&ocirc;i theo Hữu Thỉnh l&ecirc;n Đền H&ugrave;ng xin lửa thi&ecirc;ng về l&agrave;m Ng&agrave;y thơ Văn Miếu, &ocirc;ng dẫn đầu đo&agrave;n h&agrave;nh hương, đi cứ phăm phăm, t&ocirc;i v&agrave; nhiều người theo &ocirc;ng l&ecirc;n được đền Trung th&igrave; mệt qu&aacute; ngồi bệt xuống gốc đại trong khi &ocirc;ng sang sảng đọc khấn chức xin lửa tr&ecirc;n đền Thượng, sợ thật! </span></strong><br /><br /><br /><br /><br /><span style="font-size: large">V&Agrave;I N&Eacute;T HỮU THỈNH</span><br /><br /><u><strong>VĂN CHINH</strong></u><br /><br />Hữu Thỉnh xuất th&acirc;n từ phong tr&agrave;o văn nghệ quần ch&uacute;ng rồi trưởng th&agrave;nh l&agrave;m nh&agrave; thơ; &ocirc;ng từng l&agrave; c&aacute;n sự văn, soạn kịch rồi diễn kịch từ hồi học lớp 8, đi bộ đội l&agrave;m Đội trưởng Đội tuy&ecirc;n văn ki&ecirc;m Tổng bi&ecirc;n tập b&aacute;o (thuộc binh ch&uacute;ng) Tăng thiết gi&aacute;p. Khi l&ecirc;n đến đỉnh cao của thơ rồi, &ocirc;ng vẫn kh&ocirc;ng tho&aacute;t được tập t&iacute;nh phong tr&agrave;o, như một định mệnh. Cố nhi&ecirc;n l&agrave; phong tr&agrave;o tr&ecirc;n phạm vi cả nước: &Ocirc;ng hiện l&agrave; Chủ tịch Ủy ban to&agrave;n quốc c&aacute;c Hội li&ecirc;n hiệp VHNT Việt Nam, &Ocirc;ng c&ograve;n l&agrave; Chủ tịch Hội Nh&agrave; văn Việt Nam, một chức vụ m&agrave; c&aacute;c vị tiền nhiệm hầu như kh&ocirc;ng l&agrave;m g&igrave;, Tổng thư k&yacute; Hội suốt 30 năm, nh&agrave; văn Nguyễn Đ&igrave;nh Thi n&oacute;i đấy l&agrave; chức vụ to th&igrave; c&oacute; to, nhưng kh&ocirc;ng mấy khi phải l&agrave;m g&igrave;, c&oacute; l&agrave;m cũng kh&ocirc;ng ra g&igrave;; chả lẽ lại chỉ thị rằng, nh&agrave; thơ ơi, anh h&atilde;y viết cho hay, đại kh&aacute;i n&oacute; na n&aacute; Tổng thư k&yacute; Li&ecirc;n hiệp quốc. <br /><br />Nhưng với Hữu Thỉnh th&igrave; kh&aacute;c, &ocirc;ng lăn lộn với phong tr&agrave;o, mở trại s&aacute;ng t&aacute;c, xin kinh ph&iacute; đầu tư/ t&agrave;i trợ s&aacute;ng t&aacute;c, mở hội thảo về văn học nhiều v&ugrave;ng miền, c&aacute;c đề t&agrave;i, thăm viếng c&aacute;c nh&agrave; văn l&atilde;o th&agrave;nh, ốm đau, l&acirc;m nạn hoặc c&aacute;c nh&agrave; văn sống ở v&ugrave;ng ngh&egrave;o đ&oacute;i, lắm thi&ecirc;n tai lũ lụt. Đặc biệt, Hữu Thỉnh c&oacute; biệt t&agrave;i viết v&agrave; đọc diễn văn, tổng kết hội thảo; vừa đầy t&iacute;nh học thuật vừa h&ugrave;ng hồn m&agrave; thuyết phục chứ kh&ocirc;ng s&aacute;o; nhưng đặc biệt l&agrave; c&aacute;c điếu văn, nhiều nh&agrave; văn ao ước m&igrave;nh chết được Hữu Thỉnh đọc điếu văn, c&oacute; người di ng&ocirc;n cho con ch&aacute;u niềm ao ước ấy. Cả nước kh&ocirc;ng biết chị Tuyển l&agrave;m sao c&oacute; thể v&aacute;c đạn ở cầu H&agrave;m Rồng gấp đ&ocirc;i trọng lượng m&igrave;nh, c&ograve;n t&ocirc;i, thật t&igrave;nh, t&ocirc;i kh&ocirc;ng sao hiểu nổi Hữu Thỉnh lấy đ&acirc;u ra năng lượng để l&agrave;m việc từ 16 đến 18 giờ mỗi ng&agrave;y suốt mấy chục năm qua? Năm 2009, t&ocirc;i theo Hữu Thỉnh l&ecirc;n Đền H&ugrave;ng xin lửa thi&ecirc;ng về l&agrave;m Ng&agrave;y thơ Văn Miếu, &ocirc;ng dẫn đầu đo&agrave;n h&agrave;nh hương, đi cứ phăm phăm, t&ocirc;i v&agrave; nhiều người theo &ocirc;ng l&ecirc;n được đền Trung th&igrave; mệt qu&aacute; ngồi bệt xuống gốc đại trong khi &ocirc;ng sang sảng đọc khấn chức xin lửa tr&ecirc;n đền Thượng, sợ thật! <br /><br />Nh&agrave; văn Trần Chiến một lần nghe &ocirc;ng tổng kết hội thảo đ&atilde; nhận x&eacute;t, &ocirc;ng nghiện đ&aacute;m đ&ocirc;ng. Nhưng t&ocirc;i th&igrave; t&ocirc;i thấy &ocirc;ng y&ecirc;u c&ocirc;ng việc, nếu kh&ocirc;ng c&oacute; việc th&igrave; &ocirc;ng sẽ ốm, n&oacute; như một c&aacute;i nghiệp. Năm 1983, khi Hữu Thỉnh l&agrave;m BTV ở Tạp ch&iacute; Văn nghệ qu&acirc;n đội, t&ocirc;i gửi đến một ch&ugrave;m thơ; &ocirc;ng nhắn đến để b&agrave;n bạc. Vừa mở cửa ph&ograve;ng, &ocirc;ng đ&atilde; n&oacute;i ngay, chỉ c&oacute; t&ocirc;i v&agrave; &ocirc;ng, nhưng &ocirc;ng lại n&oacute;i:<br />- Hỡi c&aacute;c nh&agrave; thơ, h&atilde;y khẩn trương tho&aacute;t khỏi vũng v&ugrave;n của sự kể lể; để thơ được bay l&ecirc;n bầu trời của tầm cao kh&aacute;i qu&aacute;t!<br />Đ&oacute; l&agrave; ph&eacute;p b&uacute;t n&oacute; sẽ l&agrave;m thơ Hữu Thỉnh c&oacute; những bước chuyển động nhanh v&agrave; dứt kho&aacute;t. C&oacute; thể coi b&agrave;i thơ l&agrave;m năm 1962 l&agrave; nơi bắt đầu, n&oacute; vừa phảng ph&aacute;t Nguyễn B&iacute;nh vừa lộ t&igrave;nh lai l&aacute;ng:<br /><em>L&aacute; sả đấy gội đ&acirc;y say<br />Ru em b&ecirc;n ấy b&ecirc;n n&agrave;y thiu thiu</em><br />Chỉ hơn chục năm sau, thơ đ&atilde; kh&aacute;c hẳn, kh&ocirc;ng c&ograve;n kể lể, dẫu l&agrave; kể t&igrave;nh:<br /><em>Ra s&ocirc;ng vớt đ&aacute;m củi rều<br />Cha t&ocirc;i mang về những kh&uacute;c ca tr&ocirc;i nổi</em><br />Xin h&atilde;y đọc khổ thơ như một ph&aacute;c thảo cay đắng về diện mạo n&ocirc;ng th&ocirc;n:<br /><em>Vạc mảnh bờ con cua mất qu&ecirc;<br />Rau đay l&agrave;m lẽ buổi anh về<br />Ổi đ&agrave;o l&ecirc;n tỉnh xem son phấn<br />Mẹ vẫn chờ em r&oacute;c m&iacute;a de</em><br />C&acirc;u thứ ba c&ograve;n vừa c&oacute; vị ngọt, lại vừa c&oacute; vị chua x&oacute;t m&agrave; giễu cợt; một dạng thức lạ l&ugrave;ng của văn học trong c&acirc;u c&oacute; c&acirc;u, ngo&agrave;i vị c&oacute; vị m&agrave; ngo&agrave;i những t&agrave;i năng, kh&ocirc;ng phải ai nắm chắc b&iacute; quyết cũng vận dụng th&agrave;nh c&ocirc;ng.<br /><br />Văn học c&aacute;ch mạng Việt Nam gần 70 năm qua c&oacute; hai lần được đất nước coi l&agrave; binh đo&agrave;n đặc biệt tinh nhuệ v&agrave; thơ với h&agrave;nh trang ra trận gọn nhẹ của n&oacute;, đ&atilde; được đưa l&ecirc;n tuyến đầu: 1, Chống Ph&aacute;p, Mỹ v&agrave; 2, Chống đạo đức x&atilde; hội suy tho&aacute;i. Cả hai tuyến đầu đều c&oacute; mặt Hữu Thỉnh. Xin kh&ocirc;ng n&oacute;i nhiều về thơ Hữu Thỉnh tr&ecirc;n tuyến đầu lần thứ nhất. P<em>han Thiết c&oacute; anh t&ocirc;i, Sức bền của đất, Đường tới th&agrave;nh phố</em> đ&atilde; nổi tiếng, được nhiều người n&oacute;i tới v&agrave; c&oacute; vị tr&iacute; vững v&agrave;ng trong văn học sử. T&ocirc;i chỉ xin th&ecirc;m: Tr&ecirc;n c&aacute;i mặt bằng thơ chống Mỹ m&agrave; đặc trưng của n&oacute; l&agrave; c&aacute;i chung &aacute;t c&aacute;i ri&ecirc;ng, kể cả n&oacute;i về kỷ niệm cũng thường nhắm tới c&aacute;i kỷ niệm đ&atilde; trở th&agrave;nh hằng số, bề nổi sự kiện &aacute;t hẳn chiều s&acirc;u triết luận - c&aacute;i chiều s&acirc;u vốn được coi l&agrave; l&otilde;i của văn học. <br />C&aacute;c t&aacute;c giả trong &ldquo;tiểu đội thơ chống Mỹ&rdquo; đ&atilde; đi đến đỉnh cao với tất cả những ưu v&agrave; khuyết điểm ấy (c&oacute; lần t&ocirc;i đ&atilde; h&igrave;nh dung Phạm Tiến Duật l&agrave; tiểu đội trưởng, &ocirc;ng đ&atilde; b&agrave;n giao chức vụ ấy cho Hữu Thỉnh v&agrave;o cuối cuộc chiến tranh) nhưng, nếu như độ ch&iacute;n của thơ Hữu Thỉnh chậm hơn cả trong tiểu đội của m&igrave;nh th&igrave;, kh&ocirc;ng hiểu bằng b&iacute; quyết n&agrave;o, thời gian ch&iacute;n của thơ &ocirc;ng lại k&eacute;o rất d&agrave;i. Mặt kh&aacute;c, nhờ &ldquo;chậm hơn&rdquo; n&ecirc;n Đường tới th&agrave;nh phố c&oacute; được nhiều c&acirc;u n&oacute;i về nỗi đau mất m&aacute;t, về c&aacute;i gi&aacute; của chiến thắng:<br /><em>Hai mươi năm chị t&ocirc;i đi đ&ograve; đầy<br />Chỉ sợ đắm v&igrave; m&igrave;nh c&ograve;n nhan sắc<br />(&hellip;) Chiến dịch n&agrave;y ăn cơm kh&ocirc;ng phải độn<br />Mừng th&igrave; mừng nhưng thương mẹ biết bao nhi&ecirc;u</em><br />C&oacute; c&acirc;u viết cứ như kh&ocirc;ng m&agrave; đọc xong chợt thấy gai người:<br /><em>Sau trận bom v&ugrave;i gặp to&agrave;n l&iacute;nh mới</em><br />Lại c&oacute; c&acirc;u chạm được tới c&otilde;i t&acirc;m linh m&agrave; v&agrave;o thời bấy giờ c&ograve;n như một cấm kỵ:<br /><em>Qu&agrave;ng vai bạn ta v&ocirc; t&igrave;nh chạm phải<br />C&aacute;i cựa m&igrave;nh tin cậy của rừng đ&ecirc;m</em><br /><br />Với th&agrave;nh c&ocirc;ng của thơ tuyến đầu lần thứ nhất, Hữu Thỉnh được chọn l&agrave;m người l&atilde;nh đạo của Hội Nh&agrave; văn Việt Nam, từ thấp đến cao. Ở &ldquo;ng&ocirc;i&rdquo; cao m&agrave; quyền lực kh&ocirc;ng tương xứng, Hữu Thỉnh chịu nhiều chuyện thị phi, phải l&agrave; một học tr&ograve; số 1 của chữ nhẫn, kh&ocirc;ng, đ&uacute;ng hơn l&agrave; phải c&oacute; t&igrave;nh y&ecirc;u con người gh&ecirc; gớm như &ocirc;ng mới chịu nổi. Chứ cả như t&ocirc;i, t&ocirc;i tung h&ecirc; tất để viết hồi k&yacute; ngh&igrave;n trang về những kẻ n&oacute;i xấu &ocirc;ng thực ra v&igrave; c&aacute;i g&igrave;; nhưng &ocirc;ng cứ nuốt oan ức v&agrave;o l&ograve;ng, để l&agrave;m thơ như một nhắn nhủ: Đối với mẹ sẽ l&agrave; đ&ograve;n đau nhất/ C&oacute; kẻ n&agrave;o r&igrave;nh n&eacute;m bẩn l&ecirc;n t&ocirc;i. M&agrave; c&oacute; lẽ số &ocirc;ng n&oacute; vậy, &ocirc;ng l&agrave;m n&ocirc; bộc cho cả ng&agrave;n người th&igrave; kh&aacute; chu đ&aacute;o, c&agrave;ng những người hay la &oacute; &ocirc;ng lại c&agrave;ng chu đ&aacute;o; chứ &iacute;t kẻ v&igrave; &ocirc;ng như &ocirc;ng đ&atilde; v&igrave; họ. Nhưng ở đ&acirc;y c&oacute; một nghịch l&yacute;, tưởng mất nhiều m&agrave; h&oacute;a ra kh&ocirc;ng, từ vũng lầy của thị phi thơ như sen đ&atilde; mọc, thơ đ&atilde; khắc khoải trước nh&acirc;n t&iacute;nh m&agrave; mọc l&ecirc;n, đưa Hữu Thỉnh lần thứ hai đứng tr&ecirc;n tuyến đầu của thơ Việt.<br /><br />Ngay sau cuộc chiến tranh chống Mỹ kh&ocirc;ng l&acirc;u, v&agrave;o đầu thập kỷ 80 tr&ecirc;n mặt trận tư tưởng đ&atilde; xuất hiện kh&aacute;i niệm ti&ecirc;u cực v&agrave; suy tho&aacute;i x&atilde; hội. Đấy cũng l&agrave; l&uacute;c ch&uacute;ng ta thấy thơ Hữu Thỉnh như một niềm khắc khoải trước x&oacute;i m&ograve;n nh&acirc;n t&iacute;nh :<br /><em>Mỗi lần sau đ&aacute;m tang<br />L&ograve;ng ai cũng h&eacute;o<br />Dạ ai cũng sầu<br />T&ocirc;i cứ tưởng tốt với nhau bao nhi&ecirc;u cũng c&ograve;n chưa đủ<br />Nhưng kh&ocirc;ng phải, trời ơi, cuốc k&ecirc;u kh&ocirc;ng phải thế<br />(&hellip;) Ch&uacute;ng ta bị c&aacute;i chết gạt về một ph&iacute;a<br />Bị hư danh gạt về một ph&iacute;a<br />Phải vượt mấy tr&ugrave;ng khơi mới bắt gặp nụ cười<br />(&hellip;) Vừa mới gặp nụ cười<br />Th&igrave; lại nghe tiếng cuốc</em><br />B&agrave;i thơ Nghe tiếng cuốc k&ecirc;u viết năm 1989, liền mấy năm sau đ&oacute;, năm n&agrave;o Hữu Thỉnh cũng c&oacute; những b&agrave;i như tiếng k&ecirc;u khẩn thiết về c&otilde;i người. Đ&acirc;y l&agrave; mấy c&acirc;u tr&iacute;ch ở Buổi s&aacute;ng thức dậy:<br /><em>Đi qua nhiều mũ &aacute;o<br />Để t&igrave;m một b&agrave;n tay<br />(&hellip;) Thấm mệt t&ocirc;i ngồi nghỉ<br />B&oacute;ng m&aacute;t một ch&ugrave;m gai<br />Những c&acirc;u sau đ&acirc;y tr&iacute;ch từ b&agrave;i Một ng&agrave;y:<br />Th&ecirc;m một ng&agrave;y y&ecirc;n t&acirc;m nh&igrave;n c&aacute;c con<br />Chưa b&ocirc;i x&oacute;a chưa phản loạn<br />Uống nước c&ograve;n biết tự xấu hổ<br />Chưa hắt cặn sang người kh&aacute;c<br />(&hellip;) Th&ecirc;m một lần đi tr&ecirc;n gai<br />Th&ecirc;m một ng&agrave;y được l&agrave;m người lương thiện</em><br />Đ&acirc;y l&agrave; lời của c&aacute;i c&acirc;y từng thiết tha xin người đổi b&oacute;ng cho m&igrave;nh:<br /><em>Mới một tho&aacute;ng l&agrave;m người<br />C&acirc;y bỗng đ&ograve;i b&oacute;ng lại<br />(&hellip;) &ndash; B&atilde;o trời ta coi khinh<br />B&atilde;o người kh&ocirc;ng chịu nổi</em><br />Đ&acirc;y nữa, một c&acirc;u thơ x&eacute; l&ograve;ng lại cũng gắn với c&acirc;y:<br /><em>Một lời như thể lưỡi cưa<br />Khi tỉnh lại bao th&acirc;n c&acirc;y đ&atilde; đổ</em><br />Vẫn chưa hết:<br /><em>Ta đ&acirc;u c&oacute; đề ph&ograve;ng từ ph&iacute;a những người y&ecirc;u<br />C&acirc;y đổ về nơi kh&ocirc;ng c&oacute; vết r&igrave;u </em><br />Sao lại n&oacute;i về c&acirc;y nhiều đến thế? Phải chăng, l&yacute; do c&oacute; mặt tr&ecirc;n đời của c&acirc;y cũng giống như c&acirc;u trả lời v&igrave; sao đời cần thơ, cần những nh&agrave; thơ? Ch&uacute;ng giống nhau cả sự yếu bấy:<br /><em>Những h&agrave;ng c&acirc;y lặng lẽ bảo vệ m&igrave;nh<br />Bằng ch&iacute;nh b&uacute;p của th&oacute;i quen đem tặng</em><br /><br />Tr&ecirc;n kia t&ocirc;i c&oacute; n&oacute;i về t&igrave;nh y&ecirc;u người gh&ecirc; gớm của Hữu Thỉnh, t&ocirc;i n&oacute;i thế c&ograve;n&nbsp;&nbsp;l&agrave; bởi sau tất cả những g&igrave; phải chịu, c&aacute;i lắng cặn trong thơ Hữu Thỉnh l&agrave; kh&aacute;t vọng đẹp về con người. Đ&oacute; cũng l&agrave; l&yacute; do của văn học:<br /><em>Cha t&ocirc;i gặp trăm điều c&oacute; một điều chưa gặp<br />Hạnh ph&uacute;c<br />C&acirc;y rơm vẫn mơ th&agrave;nh đ&aacute;m m&acirc;y v&agrave;ng</em><br />Cũng c&oacute; thể &ocirc;ng chỉ coi ch&uacute;ng như c&aacute;i Nghiệp phải g&aacute;nh:<br /><em>Thu hết mọi tiếng chu&ocirc;ng th&agrave;nh một sắc &aacute;o v&agrave;ng<br />C&otilde;i thiện xa xăm c&acirc;u kinh vượt dốc</em><br />Trong c&aacute;i g&aacute;nh nặng căn nghiệp, &ocirc;ng tựa v&agrave;o đ&acirc;u? C&oacute; lẽ với c&acirc;u tr&ecirc;n, &ocirc;ng tựa v&agrave;o triết luận Phật v&ocirc; thường, c&ograve;n c&acirc;u dưới n&agrave;y, &ocirc;ng tựa v&agrave;o ch&iacute;nh t&igrave;nh y&ecirc;u của con người:<br /><em>Ước g&igrave; c&oacute; ch&uacute;t hương bồ kết<br />Cho đ&aacute; mềm đi n&uacute;i ấm l&ecirc;n&nbsp;&nbsp;</em><br /><br />Hữu Thỉnh c&oacute; một mảng thơ nữa l&agrave;m n&ecirc;n tầm v&oacute;c thơ &ocirc;ng, ấy l&agrave; l&ograve;ng y&ecirc;u nước. Nhưng, khi n&oacute;i về điều n&agrave;y, t&ocirc;i chợt lại nhớ đến tập t&iacute;nh văn nghệ quần ch&uacute;ng. Năm 1977, l&agrave; năm m&agrave; c&aacute;i TV đen trắng Neptun của Ba Lan c&ograve;n v&ocirc; c&ugrave;ng qu&yacute; hiếm, ch&uacute;ng t&ocirc;i những văn nghệ sỹ tỉnh lẻ c&ograve;n đang ch&uacute;i mũi v&agrave;o xem tất cả mọi chương tr&igrave;nh. Một lần như thế, Hữu Thỉnh xuất hiện v&agrave; đ&acirc;y l&agrave; lời ch&agrave;o hỏi của &ocirc;ng:<br />- Hỡi c&aacute;c nh&agrave; văn thi sĩ, h&atilde;y vươn tầm mắt khỏi tầm ăng ten của sự ngắn ngủi trước mặt để nh&igrave;n cho r&otilde; h&igrave;nh b&oacute;ng qu&acirc;n th&ugrave; v&agrave; nghe thấy những bước ch&acirc;n rậm rịch của ch&uacute;ng nơi bi&ecirc;n th&ugrave;y tổ quốc!<br />Đ&oacute; cũng l&agrave; năm Hữu Thỉnh chuẩn bị để viết <em>Trường ca Biển</em> v&agrave; &ocirc;ng đ&atilde; khởi thảo ngay trong những năm th&aacute;ng m&agrave; vinh quang của Đường tới th&agrave;nh phố c&ograve;n đang ch&oacute;i lọi. Biết l&agrave;m sao, khi c&aacute;i nhậy cảm trời ph&uacute; cho thi sĩ khiến &ocirc;ng sớm nhận ra:<br /><em>Cơn lốc đen đ&aacute;nh &uacute;p l&aacute; b&agrave;ng<br />T&ocirc;i cảm thấy m&ugrave;a thu đang mất m&aacute;u<br />C&ograve;n một ch&uacute;t hoa rong giềng cuối dậu<br />Sợ một ng&agrave;y sương muối đến mang đi</em><br />Biết l&agrave;m sao, khi kinh nghiệm của chiến thắng mấy ng&agrave;n năm v&agrave; của cuộc chiến vừa qua chỉ c&ograve;n l&agrave; những đồng tiền để ti&ecirc;u tr&ecirc;n mặt đất:<br /><em> - T&ocirc;i đ&atilde; đi suốt hai đầu đất nước<br />Biển hiu hiu th&aacute;n phục<br /> - Những vết thương của t&ocirc;i nhiều hơn cả tuổi đời<br />Biển hiu hiu th&aacute;n phục<br />V&agrave; biển chỉ hỏi anh đơn giản điều n&agrave;y:<br />- Anh c&oacute; biết bơi kh&ocirc;ng<br />V&agrave;, biết l&agrave;m sao, khi trong trận tuyến m&agrave; &ocirc;ng ti&ecirc;n cảm c&oacute; rất nhiều vấn đề trong đội ngũ:<br />- Người l&iacute;nh n&oacute;i:<br />- Kh&ocirc;ng phải ai cũng biết bơi. Thế m&agrave; sao vẫn rất nhiều c&aacute;i huơ tay h&atilde;nh tiến<br />Biển n&oacute;i:<br />- Họ đang bơi tr&ecirc;n số phận của m&igrave;nh<br />Một nửa tr&iacute; kh&ocirc;n của con người l&agrave; t&igrave;m c&aacute;ch chứng nhận m&igrave;nh v&agrave; chứng nhận lẫn nhau</em><br /><br />Trong những vấn đề thuộc đội ngũ, c&oacute; nhược điểm căn t&iacute;nh của người Việt l&agrave; nhạt biển, xa rừng như nh&agrave; văn h&oacute;a TS Ng&ocirc; Đức Thịnh đ&atilde; chỉ ra. V&agrave; Hữu Thỉnhl&agrave; nh&agrave; thơ nhiều &acirc;u lo về căn t&iacute;nh ấy, &ocirc;ng như c&aacute;c sĩ phu tiền nh&acirc;n, lo trước c&aacute;i lo của thi&ecirc;n hạ; &ocirc;ng trở th&agrave;nh tham mưu trưởng tr&ecirc;n mặt trận văn học. Chiến lược của &ocirc;ng l&agrave; qu&ecirc; hương h&oacute;a biển khơi, k&eacute;o biển gần lại với mỗi con người. Đ&acirc;y l&agrave; c&acirc;u thơ thuộc chương<em> H&oacute;a thạch những d&ograve;ng s&ocirc;ng</em>:<br /><em>Khi gặp biển l&agrave; l&uacute;c d&ograve;ng s&ocirc;ng đem cho lần cuối, một cuộc cho trọn vẹn huy ho&agrave;ng như thơ cho, như m&ugrave;a d&acirc;ng quả, c&ocirc; g&aacute;i đi lấy chồng l&agrave;m mẹ nơi xa để lại sau lưng bao tiếng thở d&agrave;i. V&agrave; khi kh&ocirc;ng c&ograve;n g&igrave; để cho, s&ocirc;ng như tr&aacute;ng sỹ kh&ocirc;ng c&ograve;n vũ kh&iacute;, gi&aacute;o chủ kh&ocirc;ng c&ograve;n mật kinh, v&otilde; sư kh&ocirc;ng c&ograve;n b&iacute; quyết; s&ocirc;ng như nghệ sỹ đ&atilde; sắm xong vai, một kẻ trắng tay giầu c&oacute; đo m&igrave;nh bằng k&iacute;ch thước của biển.</em><br />C&ograve;n c&acirc;u thơ sau lại biến c&aacute;i v&ocirc; c&ugrave;ng l&agrave; biển khơi th&agrave;nh một g&oacute;c qu&ecirc; hương vừa cụ thể trước mắt vừa ng&agrave;n năm da diết:<br /><em>Ta bới s&oacute;ng đi t&igrave;m c&aacute;c d&ograve;ng s&ocirc;ng<br />Gặp c&aacute;i chao ch&acirc;n khi em mười t&aacute;m tuổi<br />Ta đi vớt tiếng s&aacute;o diều đắm đuổi<br />Th&uacute;c ba hồi trống qu&acirc;n</em><br />Như một đặc sản trong trường ca Hữu Thỉnh, ở Trường ca Biển cũng c&oacute; rất nhiều c&acirc;u thơ hay nhưng thi ph&aacute;p để viết ch&uacute;ng đ&atilde; c&oacute; bước chuyển động mạnh mẽ để dứt kho&aacute;t hiện đại:<br /><em>Đảo nhỏ qu&aacute; n&oacute;i một c&acirc;u l&agrave; hết<br />(&hellip;) Đảo c&oacute; l&iacute;nh, c&aacute;t non th&agrave;nh tổ quốc <br />(&hellip;) Nổi ch&igrave;m bao kiếp người<br />D&igrave;u nhau ngoi tr&ecirc;n s&oacute;ng</em><br />Hữu Thỉnh c&oacute; biệt t&agrave;i ch&ecirc;nh chao h&oacute;a c&aacute;i c&ocirc; đơn:<br /><em>Em muốn đem t&oacute;c xanh<br />Buộc trời cho khỏi b&atilde;o<br />Em muốn gửi tr&ograve;n tay<br />Gối mềm tr&ecirc;n c&aacute;t đảo</em><br />Cũng như c&oacute; biệt t&agrave;i b&igrave;nh d&acirc;n h&oacute;a, cố n&ocirc;ng h&oacute;a sự vĩ đại:<br /><em>Anh đ&atilde; h&uacute;p b&aacute;t ch&aacute;o lo&atilde;ng cuối c&ugrave;ng của chiến tranh<br />Rồi lặng lẽ đi rửa b&aacute;t</em><br />Như thế, t&ocirc;i nghĩ <em>Trường ca Biển </em>đứng ở h&agrave;ng đầu những t&aacute;c phẩm văn học xứng đ&aacute;ng nhận Giải thưởng Hồ Ch&iacute; Minh lần n&agrave;y. <br /><br /><br />Nguồn: b&aacute;o N&ocirc;ng Nghiệp VN<br /><br /><br />
]]>
</description>
</item>
</channel>
</rss>
