<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0">
<channel>
<title><![CDATA[LÊ THIẾU NHƠN]]></title> 
<link>http://lethieunhon.com/index.php</link> 
<description><![CDATA["cây đời mãi mãi xanh tươi"]]></description> 
<language>vi</language> 
<copyright><![CDATA[LÊ THIẾU NHƠN]]></copyright>
<item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/3770.htm</link>
<title><![CDATA[Sự xót xa của những lời bộc bạch diêm dúa]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Chuyện làng văn nghệ]]></category>
<pubDate>Mon, 06 Jul 2009 08:09:09 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/3770.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img class="insertimage" src="attachment.php?fid=1025" border="0" align="left" /><strong><span style="font-size: small">T&ocirc;i đ&atilde; từng ngạc nhi&ecirc;n khi thấy dịch giả D tự nhận m&igrave;nh đ&atilde; từng g&oacute;p mặt v&agrave;o một tr&agrave;o lưu văn học, ngồi ngang chiếu với những nh&agrave; thơ, nh&agrave; văn nổi tiếng. V&agrave;i người thạo tin khẳng định, &ocirc;ng D gần đ&acirc;y mới tham gia chuyển ngữ v&agrave;i danh t&aacute;c nước ngo&agrave;i v&agrave; l&agrave;m thơ hậu hiện đại nồng n&atilde; m&ugrave;i đ&agrave;n b&agrave; hay m&ugrave;i thiếu phụ. Vậy tại sao dịch giả D l&uacute;c n&agrave;o trả lời phỏng vấn cũng h&agrave;o hứng khẳng định uy t&iacute;n của &ocirc;ng từ&hellip;hơn nửa thế kỷ trước? C&oacute; lần một đồng nghiệp đ&atilde; cắc cớ điều n&agrave;y, &ocirc;ng D gay gắt: &ldquo;C&aacute;c cậu sinh sau đẻ muộn, l&agrave;m g&igrave; biết qu&aacute; khứ oanh liệt của tớ!&rdquo;. Cũng may, người c&ugrave;ng thời với dịch giả D vẫn c&ograve;n nhiều, nguy&ecirc;n nh&acirc;n nhanh ch&oacute;ng được x&aacute;c định. Chuyện rằng, c&aacute;ch đ&acirc;y gần 20 năm, một tờ b&aacute;o trong tại TPHCM muốn phỏng vấn nh&agrave; thơ HC qua điện thoại. Thế nhưng, hồi ấy nh&agrave; ri&ecirc;ng của nh&agrave; thơ HC chưa c&oacute; điện thoại. Dịch giả D đ&atilde; nhanh nhẹn đứng ra sắp xếp. &Ocirc;ng D mời nh&agrave; thơ HC đến nh&agrave; m&igrave;nh ăn cơm v&agrave; chờ điện thoại ph&oacute;ng vi&ecirc;n. L&uacute;c nh&agrave; thơ HC trả lời phỏng vấn, &ocirc;ng D ngồi b&ecirc;n cạnh lu&ocirc;n miệng n&agrave;i nỉ &ldquo;cậu nhắc tớ t&iacute;&rdquo;. </span></strong><br /><br /><br /><br /><br /><span style="font-size: large">SỰ X&Oacute;T XA CỦA NHỮNG LỜI BỘC BẠCH DI&Ecirc;M D&Uacute;A</span><br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<u>TUY H&Ograve;A</u><br /><br />Kh&ocirc;ng chỉ c&oacute; t&aacute;c phẩm, đ&ocirc;i khi những t&acirc;m t&igrave;nh của văn nghệ sĩ cũng rất th&uacute; vị đối với c&ocirc;ng ch&uacute;ng. Bởi lẽ, y&ecirc;u th&iacute;ch một c&acirc;u thơ, say m&ecirc; một bộ phim hoặc ngưỡng mộ một cuốn s&aacute;ch khiến người ta c&oacute; mối quan t&acirc;m kh&aacute; s&acirc;u sắc đến những chuyện lớn, chuyện nhỏ xung quanh t&aacute;c giả. Tất nhi&ecirc;n, c&aacute;c văn nghệ sĩ cũng hiểu được điều ấy, n&ecirc;n thỉnh thoảng họ cũng h&eacute; lộ v&agrave;i lời bộc bạch rực rỡ m&agrave;u sắc.<br /><br />T&ocirc;i đ&atilde; từng ngạc nhi&ecirc;n khi thấy dịch giả D tự nhận m&igrave;nh đ&atilde; từng g&oacute;p mặt v&agrave;o một tr&agrave;o lưu văn học, ngồi ngang chiếu với những nh&agrave; thơ, nh&agrave; văn nổi tiếng. V&agrave;i người thạo tin khẳng định, &ocirc;ng D gần đ&acirc;y mới tham gia chuyển ngữ v&agrave;i danh t&aacute;c nước ngo&agrave;i v&agrave; l&agrave;m thơ hậu hiện đại nồng n&atilde; m&ugrave;i đ&agrave;n b&agrave; hay m&ugrave;i thiếu phụ. Vậy tại sao dịch giả D l&uacute;c n&agrave;o trả lời phỏng vấn cũng h&agrave;o hứng khẳng định uy t&iacute;n của &ocirc;ng từ&hellip;hơn nửa thế kỷ trước? C&oacute; lần một đồng nghiệp đ&atilde; cắc cớ điều n&agrave;y, &ocirc;ng D gay gắt: &ldquo;C&aacute;c cậu sinh sau đẻ muộn, l&agrave;m g&igrave; biết qu&aacute; khứ oanh liệt của tớ!&rdquo;. Cũng may, người c&ugrave;ng thời với dịch giả D vẫn c&ograve;n nhiều, nguy&ecirc;n nh&acirc;n nhanh ch&oacute;ng được x&aacute;c định. Chuyện rằng, c&aacute;ch đ&acirc;y gần 20 năm, một tờ b&aacute;o trong tại TPHCM muốn phỏng vấn nh&agrave; thơ HC qua điện thoại. Thế nhưng, hồi ấy nh&agrave; ri&ecirc;ng của nh&agrave; thơ HC chưa c&oacute; điện thoại. Dịch giả D đ&atilde; nhanh nhẹn đứng ra sắp xếp. &Ocirc;ng D mời nh&agrave; thơ HC đến nh&agrave; m&igrave;nh ăn cơm v&agrave; chờ điện thoại ph&oacute;ng vi&ecirc;n. L&uacute;c nh&agrave; thơ HC trả lời phỏng vấn, &ocirc;ng D ngồi b&ecirc;n cạnh lu&ocirc;n miệng n&agrave;i nỉ &ldquo;cậu nhắc tớ t&iacute;&rdquo;. Chẳng đặng đừng, nh&agrave; thơ HC đ&agrave;nh phải kể &ldquo;bạn b&egrave; l&uacute;c ấy&rdquo; c&oacute; cả&hellip;dịch giả D. C&oacute; trong tay &ldquo;chứng chỉ hộ mệnh&rdquo;, dịch giả D bắt đầu k&eacute;o d&agrave;i sự nghiệp m&igrave;nh tương đương với c&aacute;c c&acirc;y b&uacute;t l&atilde;o th&agrave;nh. Cứ thế, l&acirc;u ng&agrave;y ch&iacute;nh dịch giả D cũng đinh ninh bản th&acirc;n đ&atilde; s&aacute;ng t&aacute;c c&ugrave;ng thời với nh&agrave; thơ HC, v&agrave; kh&ocirc;ng bỏ lỡ cơ hội n&agrave;o để giới thiệu &ldquo;h&agrave;nh trang văn học hơn nửa thế kỷ&rdquo;!<br /><br />Th&ocirc;ng thường, c&aacute;ch giới thiệu những bộc bạch &ecirc;m &aacute;i nhất l&agrave; in k&egrave;m theo t&aacute;c phẩm n&agrave;o đ&oacute;. B&acirc;y giờ b&igrave;a 4 của nhiều cuốn s&aacute;ch đ&atilde; th&agrave;nh nơi t&ocirc;n vinh t&aacute;c giả với tất cả sự lấp l&aacute;nh c&oacute; thể gom nhặt được trong tầm tay của ch&iacute;nh t&aacute;c giả. C&oacute; người liệt k&ecirc; h&agrave;ng chục t&aacute;c phẩm, c&oacute; người liệt k&ecirc; h&agrave;ng chục giải thưởng, v&agrave; c&oacute; người c&ograve;n liệt k&ecirc; h&agrave;ng chục tổ chức đo&agrave;n thể từ trung ương đến địa phương m&agrave; m&igrave;nh tham gia. T&aacute;c giả ng&acirc;y thơ tự giới thiệu bản th&acirc;n l&agrave; hội vi&ecirc;n c&acirc;u lạc bộ thơ phường hay hội vi&ecirc;n c&acirc;u lạc bộ nguy&ecirc;n cứu thư ph&aacute;p khu phố, chỉ khiến độc giả thấy đ&aacute;ng thương. Ngược lại, ch&uacute;ng ta kh&ocirc;ng thể kh&ocirc;ng buồn cười khi nh&agrave; thơ lại lấy l&agrave;m h&atilde;nh diện ghi th&ecirc;m &ldquo;chức danh&rdquo; hội vi&ecirc;n hội kế to&aacute;n, hội vi&ecirc;n hội bơi lội hoặc hội vi&ecirc;n hội phụ nữ v&agrave; &ocirc; t&ocirc;. Dĩ nhi&ecirc;n, g&oacute;p mặt v&agrave;o c&aacute;c hội nghề nghiệp hay hội thư gi&atilde;n đều rất đ&aacute;ng qu&yacute;, nhưng kh&ocirc;ng thể kh&ocirc;ng đắn đo khi &ldquo;trưng b&agrave;y&rdquo; sự đa năng, đa t&agrave;i trước thi&ecirc;n hạ vốn đa cảm!<br /><br />T&igrave;nh cờ xem một tập san văn chương chọn lọc, t&ocirc;i đ&atilde; kh&ocirc;ng khỏi giật m&igrave;nh khi thấy hai phần giới thiệu t&aacute;c giả đặt cạnh nhau kh&aacute; khập khiễng. Nh&agrave; văn l&atilde;o th&agrave;nh Nguyễn Quang S&aacute;ng chỉ được giới thiệu c&oacute; mấy d&ograve;ng về ng&agrave;y th&aacute;ng năm sinh cũng như t&aacute;c phẩm ti&ecirc;u biểu, nhưng nh&agrave; văn Y c&oacute; tầm v&oacute;c khi&ecirc;m tốn hơn lại được giới thiệu d&agrave;y đặc cả hai trang in về tiểu sử nghề nghiệp. Hỏi ra mới biết, tập san văn chương chọn lọc ấy do nh&agrave; văn Y thực hiện, n&ecirc;n &ocirc;ng phải tranh thủ chứng minh tầm v&oacute;c lớn lao hơn hẳn Nguyễn Quang S&aacute;ng về khoản...bộc bạch sự cao qu&yacute;. Chưa hết, ngay trong tập san ấy, c&ograve;n c&oacute; b&agrave;i ca ngợi nh&agrave; văn Y l&ecirc;n tận m&acirc;y xanh với b&uacute;t danh l&agrave;&hellip;t&ecirc;n thật cậu con trai của nh&agrave; văn Y. Chẳng c&oacute; g&igrave; phải ch&ecirc; tr&aacute;ch, nếu ch&uacute;ng ta b&igrave;nh thản nghĩ rằng, &ldquo;con h&aacute;t mẹ khen hay&rdquo; được th&igrave; &ldquo;bố viết con khen giỏi&rdquo; cũng được chứ sao. Chỉ c&oacute; điều cần lưu &yacute;, c&aacute;i b&agrave;i &ldquo;bố viết con khen hay&rdquo; kia, d&ugrave; k&yacute; t&ecirc;n con th&igrave; &ocirc;ng bố cũng đ&atilde; liếc mắt qua v&agrave; th&ecirc;m dăm c&acirc;u v&agrave;ng ngọc m&agrave; con chưa kịp hiểu hết mức độ si&ecirc;u ph&agrave;m của bố!<br /><br />Từ xưa đến nay, n&oacute;i về bản th&acirc;n vẫn được xem l&agrave; một chuyện kh&oacute; khăn. Thế nhưng, khi tr&iacute; kh&ocirc;n của nh&acirc;n loại đ&atilde; thức tỉnh ho&agrave;n to&agrave;n, th&igrave; kỹ nghệ marketing của văn nghệ sĩ cũng bước qua cơn ng&aacute;i ngủ. Chỉ cần nh&igrave;n qua thị trường một c&aacute;ch lơ đễnh, kh&ocirc;ng &iacute;t t&aacute;c giả nhạy b&eacute;n đ&atilde; nhận ra sở dĩ trứng g&agrave; đắt gi&aacute; hơn trứng vịt l&agrave; v&igrave; con g&agrave; m&aacute;i mỗi lần đẻ xong liền cục ta cục t&aacute;c ầm ĩ. C&aacute;i tiếng cục t&aacute;c mang chức năng tiếp thị của con g&agrave; m&aacute;i đ&atilde; l&agrave;m bật dậy những rung động thẩm mỹ s&acirc;u xa v&agrave; huyền diệu của c&aacute;c t&aacute;c giả gi&agrave;u mộng lắm mơ. B&acirc;y giờ một t&aacute;c phẩm mới xuất hiện được chuyển đến giới truyền th&ocirc;ng bằng những buổi họp b&aacute;o ho&agrave;nh tr&aacute;ng hay bằng những b&agrave;n tay nhờ vả ch&acirc;n t&igrave;nh, thường c&oacute; một b&agrave;i hoan h&ocirc; được viết sẵn bởi&hellip;ch&iacute;nh t&aacute;c giả hoặc người quen của t&aacute;c giả. Nếu đọc kỹ những b&agrave;i hoan h&ocirc; ấy sẽ ph&aacute;t hiện c&ocirc;ng thức chung với hai phần: Phần một, khẳng định t&aacute;c giả l&agrave; người lu&ocirc;n được c&ocirc;ng ch&uacute;ng mọi lứa tuổi ch&agrave;o đ&oacute;n nhiệt liệt. Phần hai, &uacute;p mở t&aacute;c phẩm n&agrave;y vượt trội to&agrave;n bộ t&aacute;c phẩm trước đ&acirc;y của t&aacute;c giả cũng như l&agrave;ng nghệ thuật. V&iacute; dụ, t&aacute;c phẩm l&agrave; một tập thơ th&igrave; hồ hởi &ldquo;một phi&ecirc;n đổi g&aacute;c của nền thơ Việt Nam hiện đại&rdquo;, c&ograve;n t&aacute;c phẩm l&agrave; một bộ phim th&igrave; h&agrave;o hứng &ldquo;một si&ecirc;u phẩm đủ sức so t&agrave;i với Holywood&rdquo;. Đồng thời để tạo sự kh&ocirc;ng kh&iacute; long trọng, khi tiếp x&uacute;c b&aacute;o ch&iacute; th&igrave; bao giờ t&aacute;c giả cũng mở đầu bằng th&aacute;i độ ban ơn: &ldquo;H&agrave;ng trăm cuộc gọi phỏng vấn, nhưng tớ đều từ chối hết, tớ ưu &aacute;i d&agrave;nh cho cậu những th&ocirc;ng tin độc quyền đấy!&rdquo;<br /><br />Để khẳng định gi&aacute; trị nếu c&oacute; của một t&aacute;c phẩm th&igrave; sự chứng nhận đ&aacute;ng tin cậy nhất đều nằm ở ph&iacute;a người thưởng thức. Tuy nhi&ecirc;n, v&agrave;i văn nghệ sĩ kh&ocirc;ng chấp nhận ngồi đợi thời gian bồi đắp ch&uacute;t h&agrave;o quang t&igrave;nh cờ l&ecirc;n t&aacute;c phẩm. Họ cảm thấy sốt ruột trước sự lặng lẽ của dư luận. Họ đ&atilde; lấy đất nặn l&ecirc;n một h&igrave;nh th&ugrave; nhất định th&igrave; họ tự cho m&igrave;nh c&oacute; quyền gọi t&ecirc;n t&aacute;c phẩm theo xu hướng thần th&aacute;nh h&oacute;a. Chẳng hạn, b&agrave;i thơ &ldquo;Th&aacute;ng s&aacute;u trời mưa&rdquo; của nh&agrave; thơ Nguy&ecirc;n Sa đ&atilde; đi v&agrave;o l&ograve;ng nhiều thế hệ độc giả v&agrave; sức lan tỏa rộng khắp hơn nhờ &acirc;m nhạc Ng&ocirc; Thụy Mi&ecirc;n chắp c&aacute;nh. Bỗng nhi&ecirc;n, v&agrave;o một ng&agrave;y kh&ocirc;ng phải th&aacute;ng s&aacute;u nhưng trời cũng lất phất mưa, c&oacute; một nhạc sĩ cũng phổ nhạc &ldquo;Th&aacute;ng s&aacute;u trời mưa&rdquo; v&agrave; cảm thấy giai điệu của m&igrave;nh hơn hẳn Ng&ocirc; Thụy Mi&ecirc;n. Trong c&aacute;c cuộc giao lưu, nhạc sĩ Ng&ocirc; Thụy Mi&ecirc;n vốn th&agrave;nh c&ocirc;ng với nhiều ca kh&uacute;c phổ thơ Nguy&ecirc;n Sa, cũng chỉ n&oacute;i về ca kh&uacute;c &ldquo;Th&aacute;ng s&aacute;u trời mưa&rdquo; khi&ecirc;m nhường rằng đ&atilde; đọc được b&agrave;i thơ v&agrave; đồng cảm với t&aacute;c giả như thế n&agrave;o. Ngược lại, vị nhạc sĩ kia treo một băng r&ocirc;n cực lớn trước một c&aacute;i qu&aacute;n nhỏ ở TPHCM: &ldquo;Chương tr&igrave;nh &ldquo;H&aacute;t với nhau&rdquo; hằng đ&ecirc;m do nhạc sĩ H, t&aacute;c giả ca kh&uacute;c bất hủ &ldquo;Th&aacute;ng s&aacute;u trời mưa&rdquo; phụ tr&aacute;ch&rdquo;. Kh&ocirc;ng biết vẻ ki&ecirc;u h&atilde;nh &ldquo;t&aacute;c giả ca kh&uacute;c bất hủ&rdquo; đ&atilde; l&ocirc;i k&eacute;o bao nhi&ecirc;u kh&aacute;ch h&acirc;m mộ, nhưng vừa trải qua một th&aacute;ng s&aacute;u c&oacute; mưa v&agrave; một th&aacute;ng bảy cũng c&oacute; mưa, th&igrave; c&aacute;i qu&aacute;n nằm ngay một ngả tư sầm uất vẫn ế ẩm v&agrave;&hellip; phải th&aacute;o gỡ những d&ograve;ng chữ di&ecirc;m d&uacute;a v&agrave;o một ng&agrave;y kh&ocirc;ng c&oacute; mưa m&agrave; kh&ocirc;ng nỡ &ldquo;lạy trời mưa&rdquo;, đ&uacute;ng như Nguy&ecirc;n Sa viết &ldquo;da em trắng, anh chẳng cần &aacute;nh s&aacute;ng&rdquo;!<br /><br />Kh&ocirc;ng giống nhạc sĩ H qu&aacute; cầu cạnh v&agrave;o hai chữ &ldquo;bất hủ&rdquo;, nhạc sĩ T lại thổ lộ ho&agrave;n cảnh s&aacute;ng t&aacute;c gắn với những danh nh&acirc;n đương thời. Một b&agrave;i h&aacute;t viết về m&agrave;u đen xen lẫn m&agrave;u trắng, th&igrave; &ocirc;ng T bảo viết tặng nhạc sĩ Trịnh C&ocirc;ng Sơn khi chứng kiến &ocirc;ng ngồi vẽ như thấy cả biến động lu&acirc;n hồi trước mặt. Chưa hết, b&agrave;i h&aacute;t hứng ch&iacute; l&yacute; qua mương hay hứng ch&iacute; l&yacute; qua k&ecirc;nh g&igrave; đ&oacute;, th&igrave; nhạc sĩ T cam đoan viết tặng một nh&agrave; l&atilde;nh đạo khi &ocirc;ng ấy cưới vợ. Chẳng biết nh&agrave; l&atilde;nh đạo c&oacute; được nghe ca kh&uacute;c viết tặng m&igrave;nh chưa, nhưng những người chỉ cần am tường một ch&uacute;t sẽ biết b&agrave;i h&aacute;t của nhạc sĩ T ra đời trong thời đổi mới c&ograve;n nh&agrave; l&atilde;nh đạo đ&atilde; cưới vợ từ trong chiến khu. Khoảng c&aacute;ch hơn 20 năm giữa đ&aacute;m cưới của nh&agrave; l&atilde;nh đạo v&agrave; b&agrave;i h&aacute;t hứng ch&iacute;, phải chăng cho ch&uacute;ng ta hiểu nhạc sĩ T đ&atilde; viết b&agrave;i h&aacute;t trong một giấc mơ đẹp đẽ, c&ograve;n những c&acirc;u thủ thỉ ho&agrave;n cảnh s&aacute;ng t&aacute;c l&agrave; giấc mơ của&hellip; giấc mơ! <br /><br />Với những người quyết t&acirc;m bộc bạch t&agrave;i năng m&igrave;nh mọi l&uacute;c mọi nơi th&igrave; họ kh&ocirc;ng m&agrave;ng diễn đ&agrave;n lớn hay nhỏ. Tr&ecirc;n một trang web c&aacute; nh&acirc;n, nh&agrave; ph&ecirc; b&igrave;nh Đ sau khi ch&ecirc; bai nh&agrave; thơ Trần Đăng Khoa v&agrave; thẳng thừng ch&ecirc; bai lu&ocirc;n cả bạn đọc, đ&atilde; tranh thủ cơ hội n&oacute;i về bản th&acirc;n như sau: &ldquo;T&ocirc;i c&oacute; những bạn đọc trung th&agrave;nh l&agrave; cựu đại sứ, gi&aacute;o sư uy t&iacute;n, tiến sĩ đầu ng&agrave;nh. Nữ sĩ Anh Thơ khen t&ocirc;i l&agrave; người th&ocirc;ng minh nhất trong đời m&agrave; b&agrave; đ&atilde; gặp. C&ograve;n văn chương của t&ocirc;i th&igrave; đ&atilde; được cỡ Chế Lan Vi&ecirc;n đ&oacute;ng dấu chất lượng.&rdquo;. Sau khi bị một số người kh&aacute;c chế giễu c&aacute;ch tr&iacute;ch dẫn miệng v&agrave; dựa hơi người đ&atilde; khuất, nh&agrave; ph&ecirc; b&igrave;nh Đ b&egrave;n đưa ra dẫn chứng &ldquo;&ocirc;ng Ho&agrave;i Anh từng viết t&ocirc;i l&agrave;m thơ hay v&igrave; c&oacute; b&iacute; quyết t&acirc;m truyền của Chế Lan Vi&ecirc;n&rdquo;.&nbsp;&nbsp;Bạn đọc th&ecirc;m một phen t&eacute; ngửa trước sự ngạo nghễ tuyệt đối của nh&agrave; ph&ecirc; b&igrave;nh Đ. L&agrave;m thơ cũng c&oacute; b&iacute; quyết ư, m&agrave; lại l&agrave; &ldquo;b&iacute; quyết t&acirc;m truyền&rdquo; mới khiếp chứ! Nếu nh&agrave; thơ Chế Lan Vi&ecirc;n c&oacute; &ldquo;b&iacute; quyết&rdquo; để l&agrave;m thơ hay, th&igrave; lẽ ra &ocirc;ng phải &ldquo;t&acirc;m truyền&rdquo; cho người th&acirc;n của &ocirc;ng, chứ sao lại &ldquo;t&acirc;m truyền&rdquo; cho nh&agrave; ph&ecirc; b&igrave;nh Đ nhỉ? Chắc chắn hai người con c&oacute; l&agrave;m thơ của nh&agrave; thơ Chế Lan Vi&ecirc;n l&agrave; Phan Lai Triều v&agrave; Phan Thị V&agrave;ng Anh cũng sẽ ngớ ra khi nghe đến &ldquo;b&iacute; quyết t&acirc;m truyền&rdquo; v&agrave; kh&ocirc;ng thể n&agrave;o biết &ldquo;b&iacute; quyết t&acirc;m truyền&rdquo; tr&ograve;n m&eacute;o ra sao!<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;TPHCM, 20-6-2009<br /><br /><br /><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php?3770&amp;guid=0#topreply</link>
<title><![CDATA[[Thảo luận] Sự xót xa của những lời bộc bạch diêm dúa]]></title> 
<author>TÚ ANH &lt;user@domain.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Thảo luận]]></category>
<pubDate>Mon, 06 Jul 2009 10:40:14 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php?3770&amp;guid=0#topreply</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Bài viết của Tuy Hòa rất hay, chỉ với một lượng chữ rất ít mà lật ra được những hiện trạng, những típ hợm hĩnh trong giới văn chương. Tôi có đọc đôi bài của Tuy Hòa trên trang W Lê Thiếu Nhơn, một đôi bài chưa đủ để đánh giá, nhưng văn chương bất luận ngắn dài, chỉ đọc vài mẩu thôi cũng đủ thấy đây là một bút lực, cũng có thể là một bút danh của một nhà thơ hay nhà phê bình nào đó rất có tài. Cảm ơn lê Thiếu Nhơn
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php?3770&amp;guid=1#topreply</link>
<title><![CDATA[[Thảo luận] Sự xót xa của những lời bộc bạch diêm dúa]]></title> 
<author>Nguyễn Hoà &lt;user@domain.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Thảo luận]]></category>
<pubDate>Mon, 06 Jul 2009 14:40:54 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php?3770&amp;guid=1#topreply</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Viết như thế này thì xem ra &quot;bút lực&quot; của tôi cũng vào hạng xoàng (cho dù tôi cũng đã biết ông D, ông Đ... từng &quot;diễn&quot; những trò gì). Không rõ Tuy Hoà là ai, đành gửi lời chào qua Lê Thiếu Nhơn và cảm ơn nhiều nhiều.
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php?3770&amp;guid=2#topreply</link>
<title><![CDATA[[Thảo luận] Sự xót xa của những lời bộc bạch diêm dúa]]></title> 
<author>Võ Tấn &lt;user@domain.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Thảo luận]]></category>
<pubDate>Tue, 07 Jul 2009 01:52:18 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php?3770&amp;guid=2#topreply</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Ôi. Nghe qua mấy từ trên cái &quot;tít&quot; biết ngay là người Tuy Hòa mà bác Nguỹen Hòa còn hỏi Tuy Hòa là ai?. Người Tuy Hòa thích những bài viết dạng này của &quot;người Tuy Hòa&quot;. Không tin cứ hỏi &quot;người Tuy hòa Lê thiếu Nhơn&quot; coi. Tui ủng hộ.
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php?3770&amp;guid=3#topreply</link>
<title><![CDATA[[Thảo luận] Sự xót xa của những lời bộc bạch diêm dúa]]></title> 
<author>Trần Hoàng Nhân &lt;user@domain.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Thảo luận]]></category>
<pubDate>Tue, 07 Jul 2009 05:51:31 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php?3770&amp;guid=3#topreply</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Tui xin khẳng định (dù hơi vội vàng, nhưng cho chắc cú): Tuy Hòa là quê tui chứ không phải là tui à nghe. Nhưng chắc có tay nào thóc mách thọc mạch, muốn những tài năng &quot;nhớn&quot; như dịch giả cụ già D, nhà văn Y, B, C... gì đó ghét dân Tuy Hòa &quot;hiền lành chất phác&quot; nên viết bậy bạ thế này. Được các cụ như cụ D ghét thì sang biết mấy nhỉ?!<br/>Mong pà con cực kỳ cảnh giác với giọng điệu xuyên tạc hơn các thế lực thù địch đang diễn biến hòa bình của kẻ ký Tuy Hòa. Hắn đang đố kỵ danh tiếng của người khác đấy. Dù có thể những danh tiếng này &quot;thùng rỗng&quot; thì tất nhiên phải &quot;kêu to&quot;.
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php?3770&amp;guid=4#topreply</link>
<title><![CDATA[[Thảo luận] Sự xót xa của những lời bộc bạch diêm dúa]]></title> 
<author>Đắc Hòang &lt;dachoang2710@yahoo.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Thảo luận]]></category>
<pubDate>Wed, 08 Jul 2009 02:50:33 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php?3770&amp;guid=4#topreply</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Tôi dám chắc Tuy Hòa không phải&quot;bác Nguyễn hòa vì giọng điệu và &quot;e&quot; văn là của người miền Nam. Cũng nhiệt liệt hoan nghênh bài viết này của Tuy Hòa, dù trước đó có nhiều bài không thích lắm vì cách đặt, nêu, giải phẫu vấn đề trong văn chương.<br/>Đúng là có tình hình như thế, và đang là &quot;mode&quot; của những người sợ thiên hạ quên mình nên phải tự sơn phết hào nhóang bóng lộn bản thân. Nhưng cái gì cũng có sự trả giá, làm như thế chỉ lừa bịp được những người không biết gì, nhưng khi nhận ra sự thật thì sự khinh bỉ còn gấp trăm gấp ngàn. Còn những người biết chuyện thì chỉ mỉm cười- chấp làm gì những kẻ háo danh, chết còn để người đời cười..
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php?3770&amp;guid=5#topreply</link>
<title><![CDATA[[Thảo luận] Sự xót xa của những lời bộc bạch diêm dúa]]></title> 
<author>Hong Ho &lt;user@domain.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Thảo luận]]></category>
<pubDate>Wed, 08 Jul 2009 05:38:41 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php?3770&amp;guid=5#topreply</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Phát hiện mới nhất: nhiều người không biết Tuy Hòa là ai kể cả người gần gần Tuy Hòa.
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php?3770&amp;guid=6#topreply</link>
<title><![CDATA[[Thảo luận] Sự xót xa của những lời bộc bạch diêm dúa]]></title> 
<author>docgiaquen &lt;docgiaquen@net.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Thảo luận]]></category>
<pubDate>Wed, 08 Jul 2009 06:53:23 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php?3770&amp;guid=6#topreply</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Tui chỉ là độc giả quèn hay đọc văn chương báo chí trên mạng. Tui thấy bác Người Tuy Hòa này có lối viết rất kín kín hở hở rất hay. Tui đề nghị bác vào trang Talawas nghiên cứu và viết về mấy nhân vật như Đỗ Kh. Hà Minh, Phạm Thị Hòai, Nhỏ thanh, Phạm Xuân Nguyên, Hòang Hưng, vv...vv. Vì sau khi tui đọc đọan blog này của ông độc giả Hà Minh, người thường viết cho Talawas blog tả gián tiếp ông &quot;Đỗ Kh.&quot; như thế này:<br/>Hà Minh nói:<br/>07/07/2009 lúc 1:48 chiều<br/>Văn sĩ Đỗ Kh. tưởng tượng ra một “công dân toàn cầu” lãng mạn như điệp viên 007 với một vali, hộ chiếu trong tay, và lại còn ngủ chung lều với hippy Bắc Âu, trốn chui trốn lủi ở phi trường Charles De Gaulle (như Tom Hank – trong The Terminal) thì làm gì còn “đậm đà bản sắc dân tộc” nữa. Chẳng thế mà lớp trẻ 9x bây giờ thích nhận mình là Cosmopolite – hay World Citizen, vì chỉ riêng cái chuyện “bản sắc” thôi mà Các Cụ Cãi Cọ Cả Chiều (CCCCCC).<br/>Thì tui liên tưởng ngay ông Đỗ Kh. là điệp viên văn hóa trên mạng. Không biết có đúng vậy chăng. Nếu bác &quot;Người Tuy Hòa&quot; ở gần mặt trời, có quen biết lớn, nghe nói ông Đỗ Kh. này đã từng có thời gian bồ bịch với hai ba cô thi sĩ họ Phan như Phan Huyền Thư, Phan thị Vàng Anh, bác thử nghiên cứu và viết một bài như bài trên, thì đọc thích đong đi phải không ạ<br/>Cám ơn bác đã cung cấp những món lạ miệng<br/>độc giả quèn
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php?3770&amp;guid=7#topreply</link>
<title><![CDATA[[Thảo luận] Sự xót xa của những lời bộc bạch diêm dúa]]></title> 
<author>Lam Thúy &lt;user@domain.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Thảo luận]]></category>
<pubDate>Fri, 10 Jul 2009 15:17:27 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php?3770&amp;guid=7#topreply</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Viết thì đọc,nói thì nghe nhưng không thể tin cả vào những gì Tuy Hòa kể ra....
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php?3770&amp;guid=8#topreply</link>
<title><![CDATA[[Thảo luận] Sự xót xa của những lời bộc bạch diêm dúa]]></title> 
<author>Rau Muống luộc &lt;user@domain.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Thảo luận]]></category>
<pubDate>Sat, 11 Jul 2009 10:40:39 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php?3770&amp;guid=8#topreply</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Ối giời ơi,cái thói háo danh dỏm này là đặc sản văn hóa &quot;một miếng giữa đàng bằng một sàn dưới bếp&quot;của xã hội phong kiến hủ lậu đấy thôi.Tôi đã từng thấy những người như vậy giở mánh&nbsp;&nbsp;bốc thơm mình và bốc thơm nhau đến độ muốn ụa ói.Nó tồi hết sức là tồi.Mà không riêng gì trong lãnh vực văn chương thi phú đâu.Ngày xửa ngày xưa,bọn vua chúa phong kiến hủ lậu còn dám bốc thơm mình là con...trời nữa kìa.Bốc mình là nhà văn này nhà thơ kia là còn dễ ...thương đó....
]]>
</description>
</item>
</channel>
</rss>