<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0">
<channel>
<title><![CDATA[LÊ THIẾU NHƠN]]></title> 
<link>http://lethieunhon.com/index.php</link> 
<description><![CDATA["cây đời mãi mãi xanh tươi"]]></description> 
<language>vi</language> 
<copyright><![CDATA[LÊ THIẾU NHƠN]]></copyright>
<item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/.htm</link>
<title><![CDATA[HÀN MẶC TỬ thắp hương rồi không biết cắm vào đâu?]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tác phẩm của bạn bè]]></category>
<pubDate>Wed, 03 Feb 2010 08:28:30 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img class="insertimage" src="attachment.php?fid=1442" border="0" align="left" /><strong><span style="font-size: small">Nhiều thế hệ thi sỹ đồng cảm đ&atilde; viết về H&agrave;n v&agrave; sẽ c&ograve;n viết về H&agrave;n,&nbsp; như một niềm y&ecirc;u mến x&oacute;t xa, tiếc thương một t&agrave;i hoa vụt s&aacute;ng rồi vụt tắt. Nh&agrave; thơ Gia Dũng viết về H&agrave;n Mặc Tử cũng với niềm tiếc thương tr&acirc;n trọng x&oacute;t xa như thế, ở một g&oacute;c nh&igrave;n c&oacute; thể kh&ocirc;ng kh&aacute;c, nhưng l&agrave; một g&oacute;c cảm kh&aacute;c, một c&aacute;ch cảm kh&aacute;c. Một người đến sau, đến muộn, &ldquo;đến lỡ&rdquo;đang rưng rưng nghi&ecirc;m cẩn trước Hồn thơ Tử m&agrave; thắp n&eacute;n t&acirc;m nhang, thắp cho &ldquo;cả xưa sau&rdquo;, nghĩa l&agrave; cho cả c&otilde;i vĩnh hằng. Hai c&acirc;u cuối, cũng l&agrave; hai c&acirc;u thơ tả thực. Cũng c&oacute; thể, v&agrave; cũng kh&ocirc;ng nhất thiết phải l&agrave; một ly rượu c&oacute; thật, nhưng t&igrave;nh giao cảm l&agrave; c&oacute; thật. Nhưng đ&oacute; l&agrave; một ly rượu được ảo ho&aacute;, được thể hiện bằng thủ ph&aacute;p khoa trương, hợp l&yacute; v&agrave; hợp t&igrave;nh: &ldquo;Ly rượu đắng r&oacute;t tr&agrave;n trăng với gi&oacute;. N&acirc;ng ngang m&agrave;y ta c&ugrave;ng Tử chung đau&rdquo;</span></strong><br /><br /><br /><br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-size: large">H&Agrave;N MẶC TỬ</span> THẮP HƯƠNG RỒI KH&Ocirc;NG BIẾT CẮM V&Agrave;O Đ&Acirc;U?</span><br /><br /><u>VŨ B&Igrave;NH LỤC</u><br /><br />H&agrave;n Mặc Tử l&agrave; một thi t&agrave;i đ&atilde; được &ldquo;định danh định t&iacute;nh&rdquo;tr&ecirc;n văn đ&agrave;n Thơ mới (1932-1945). Mấy chục năm qua, H&agrave;n Mặc Tử vẫn sống như một &ldquo;thi sỹ ng&agrave;n đời chỉ chết với trăng th&ocirc;i&rdquo;!... Nhiều thế hệ thi sỹ đồng cảm đ&atilde; viết về H&agrave;n v&agrave; sẽ c&ograve;n viết về H&agrave;n,&nbsp; như một niềm y&ecirc;u mến x&oacute;t xa, tiếc thương một t&agrave;i hoa vụt s&aacute;ng rồi vụt tắt. Nh&agrave; thơ Gia Dũng viết về H&agrave;n Mặc Tử cũng với niềm tiếc thương tr&acirc;n trọng x&oacute;t xa như thế, ở một g&oacute;c nh&igrave;n c&oacute; thể kh&ocirc;ng kh&aacute;c, nhưng l&agrave; một g&oacute;c cảm kh&aacute;c, một c&aacute;ch cảm kh&aacute;c:<br /><em>C&oacute; ai hiểu đ&ecirc;m nay ta đọc Tử<br />Trăng mười tư vỡ vụn ở ngang đầu<br />C&oacute; ai biết đ&ecirc;m nay ta kh&oacute;c Tử<br />Thắp hương rồi kh&ocirc;ng biết cắm v&agrave;o đ&acirc;u?</em><br /><br />R&otilde; l&agrave; t&aacute;c giả kh&ocirc;ng phải đang ngồi đang đứng b&ecirc;n mộ H&agrave;n m&agrave; thắp hương tưởng nhớ một người đ&atilde; c&oacute; nhiều người nhớ, đ&atilde; c&oacute; nhiều người thương. T&aacute;c giả đọc thơ H&agrave;n hiểu t&acirc;m sự H&agrave;n, t&agrave;i năng H&agrave;n qua hồn chữ. Nghĩa l&agrave; t&aacute;c giả kh&ocirc;ng phải đối diện trước phần x&aacute;c m&agrave; đang đối diện với phần hồn của thi nh&acirc;n, tr&ograve; chuyện với hương hồn thi nh&acirc;n qua hồn chữ, đồng nghĩa với hồn người. Bốn d&ograve;ng thơ, m&agrave; c&oacute; hai c&acirc;u hỏi tu từ, ở hai cấp độ v&agrave; ngữ nghĩa kh&aacute;c nhau: &ldquo;C&oacute; ai hiểu / C&oacute; ai biết&rdquo;&hellip;Hai c&acirc;u hỏi tu từ dồn dập, nhưng lại hiện r&otilde; một kh&ocirc;ng gian, một thời gian hiện thực v&agrave; một t&acirc;m trạng thổn thức đến nao l&ograve;ng. Đ&ecirc;m khuya thanh vắng, đọc thơ H&agrave;n, cảm thấy như &ldquo;trăng mười tư đang vỡ vụn ngang đầu&rdquo;. Sao kh&ocirc;ng phải l&agrave; trăng rằm hay trăng mười s&aacute;u? C&oacute; thể l&agrave; trăng thực, nhưng cũng c&oacute; thể l&agrave; trăng ảo, chưa ch&iacute;n chưa tr&ograve;n, như Trăng- H&agrave;n- Mặc- Tử chẳng hạn! H&igrave;nh như tấm l&ograve;ng người sau cũng như đang &ldquo;vỡ vụn&rdquo; ra biết bao cảm x&uacute;c m&atilde;nh liệt, tan chảy th&agrave;nh nước mắt x&oacute;t thương cho một t&agrave;i hoa bạc mệnh. Nhưng thắp hương rồi m&agrave; &ldquo;kh&ocirc;ng biết cắm v&agrave;o đ&acirc;u&rdquo;&hellip;Thực đấy, nhưng m&agrave; ảo đấy! V&agrave; đ&oacute; cũng ch&iacute;nh l&agrave; chỗ linh diệu của c&otilde;i thơ!<br /><em>Cắm v&agrave;o trăng-Tử ơi trăng đ&atilde; vỡ<br />Cắm v&agrave;o thơ-thơ chỉ một điệu sầu</em><br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; C&oacute; lẽ, đ&acirc;y l&agrave; hai c&acirc;u thơ hay nhất trong b&agrave;i, cũng l&agrave; t&acirc;m điểm của tứ thơ, l&agrave; hồn v&iacute;a của b&agrave;i thơ. T&ocirc;i cho rằng hai c&acirc;u thơ tr&ecirc;n đ&acirc;y của Gia Dũng xứng đ&aacute;ng được viết v&agrave;o giải lụa thơ để thả l&ecirc;n trời trong ng&agrave;y thơ Nguy&ecirc;n ti&ecirc;u ở Văn Miếu m&agrave; kh&ocirc;ng cần phải b&agrave;n c&atilde;i l&agrave;m g&igrave;!<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; Một người đến sau, đến muộn, &ldquo;đến lỡ&rdquo;đang rưng rưng nghi&ecirc;m cẩn trước Hồn thơ Tử m&agrave; thắp n&eacute;n t&acirc;m nhang, thắp cho &ldquo;cả xưa sau&rdquo;, nghĩa l&agrave; cho cả c&otilde;i vĩnh hằng. Hai c&acirc;u cuối, cũng l&agrave; hai c&acirc;u thơ tả thực. Cũng c&oacute; thể, v&agrave; cũng kh&ocirc;ng nhất thiết phải l&agrave; một ly rượu c&oacute; thật, nhưng t&igrave;nh giao cảm l&agrave; c&oacute; thật. Nhưng đ&oacute; l&agrave; một ly rượu được ảo ho&aacute;, được thể hiện bằng thủ ph&aacute;p khoa trương, hợp l&yacute; v&agrave; hợp t&igrave;nh:<br /><em>Ly rượu đắng r&oacute;t tr&agrave;n trăng với gi&oacute;<br />N&acirc;ng ngang m&agrave;y ta c&ugrave;ng Tử chung đau.</em><br /><br />Cũng l&agrave; hai c&acirc;u thơ tuyệt b&uacute;t! &ldquo;Ly rượu đắng r&oacute;t tr&agrave;n trăng với gi&oacute;&rdquo;, chất liệu thơ kh&ocirc;ng mới, nhưng n&oacute; lại mới ở chỗ đắc địa. Ng&ocirc;n ngữ v&agrave; h&igrave;nh ảnh, vốn l&agrave; của chung thi&ecirc;n hạ, nhưng khi đặt v&agrave;o đ&uacute;ng chỗ của n&oacute;, th&igrave; lại l&agrave; sở đắc của một nh&agrave;. Thi sỹ c&oacute; t&agrave;i, phải xem ở chỗ ấy.<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; Gia Dũng đ&atilde; th&agrave;nh c&ocirc;ng với một b&agrave;i thơ nổi tiếng ở thời chống Mỹ. &ldquo;B&agrave;i ca Trường Sơn&rdquo; được phổ nhạc v&agrave; đ&atilde; đi c&ugrave;ng năm th&aacute;ng như một b&agrave;i ca bất hủ. Nhưng đ&oacute; l&agrave; cảm hứng c&ocirc;ng d&acirc;n, cảm hứng thời đại rộng lớn v&agrave; tr&aacute;ng liệt. Với &ldquo;H&agrave;n Mặc Tử&rdquo;, Gia Dũng lại &ldquo;ghi điểm&rdquo; ở một đề t&agrave;i giầu t&iacute;nh nh&acirc;n văn . C&oacute; thể n&oacute;i kh&ocirc;ng ngoa rằng, đ&oacute; mới thực sự l&agrave; Gia Dũng!..<br /><br />&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp; <br />H&agrave; Nội ng&agrave;y đầu Xu&acirc;n 2010<br /><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php?&amp;guid=0#topreply</link>
<title><![CDATA[[Thảo luận] HÀN MẶC TỬ thắp hương rồi không biết cắm vào đâu?]]></title> 
<author> &lt;user@domain.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Thảo luận]]></category>
<pubDate>Thu, 01 Jan 1970 00:00:00 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php?&amp;guid=0#topreply</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	
]]>
</description>
</item>
</channel>
</rss>