<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0">
<channel>
<title><![CDATA[LÊ THIẾU NHƠN]]></title> 
<link>http://lethieunhon.com/index.php</link> 
<description><![CDATA["cây đời mãi mãi xanh tươi"]]></description> 
<language>vi</language> 
<copyright><![CDATA[LÊ THIẾU NHƠN]]></copyright>
<item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/.htm</link>
<title><![CDATA[ĐẶNG NHẬT MINH làm phim như một định mệnh]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Ngã bảy nghệ thuật]]></category>
<pubDate>Sat, 06 Feb 2010 07:28:33 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p><img class="insertimage" src="attachment.php?fid=1444" border="0" align="left" /><span style="font-size: small"><strong>Đạo diễn Đặng Nhật Minh sinh năm Mậu Dần 1938. Đ&oacute;n Tết Canh Dần th&igrave; &ocirc;ng l&ecirc;n l&atilde;o 72 xu&acirc;n. Dẫu gh&eacute;t thế n&agrave;o, dẫu y&ecirc;u thế n&agrave;o, cũng kh&ocirc;ng thể phủ nhận Đặng Nhật Minh l&agrave; một gương mặt ti&ecirc;u biểu nhất của nghệ thuật thứ bảy Việt Nam từ ng&agrave;y đất nước thống nhất đến nay. V&agrave; c&oacute; thể c&agrave;ng ng&agrave;y ch&uacute;ng ta sẽ c&agrave;ng thấy những t&igrave;m t&ograve;i ng&ocirc;n ngữ điện ảnh của Đặng Nhật Minh l&agrave; những gợi &yacute; thuyết phục cho h&agrave;nh tr&igrave;nh hội nhập quốc tế. Thế nhưng, ngoảnh lại sự nghiệp của Đặng Nhật Minh mới hay &ocirc;ng l&agrave;m phim như một định mệnh!<br /></strong></span><br /><br /><br /></p><p><span style="font-size: large">ĐẶNG NHẬT MINH <span style="font-size: medium">L&Agrave;M PHIM NHƯ MỘT ĐỊNH MỆNH</span><br /></span></p><p><u>L&Ecirc; THIẾU NHƠN</u></p><p><br />Đặng Nhật Minh c&oacute; một xuất th&acirc;n kh&ocirc;ng tầm thường. Cha của &ocirc;ng l&agrave; b&aacute;c sĩ t&agrave;i danh Đặng Văn Ngữ, v&agrave; xa hơn ch&uacute;t nữa, &ocirc;ng ngoại của &ocirc;ng l&agrave; Thượng thư Bộ H&igrave;nh dưới triều Khải Định. Đặng Nhật Minh c&oacute; cốt c&aacute;ch nho nh&atilde;, hiếm khi lớn tiếng v&agrave; khu&ocirc;n mặt l&uacute;c n&agrave;o cũng lộ vẻ đăm chi&ecirc;u. C&ograve;n ph&iacute;a sau cặp k&iacute;nh trắng lấp l&aacute;nh, bao giờ cũng hiển hiện đ&ocirc;i mắt ướt v&agrave; buồn. Đ&ocirc;i mắt ấy kh&ocirc;ng lộ ra vẻ ủy mị, kh&ocirc;ng lộ ra vẻ x&oacute;t xa, m&agrave; chỉ khiến người đối diện bắt gặp một sự xao x&aacute;c. <br /><br />Đặng Nhật Minh vốn kh&ocirc;ng được đ&agrave;o tạo để l&agrave;m phim truyện. Sau 18 th&aacute;ng học ở Li&ecirc;n X&ocirc;, 19 tuổi Đặng Nhật Minh v&agrave;o đời bằng nghề phi&ecirc;n dịch tiếng Nga. M&atilde;i đến năm 27 tuổi, từ sự t&igrave;nh cờ run rủi, Đặng Nhật Minh mới được l&agrave;m đạo diễn cho bộ phim t&agrave;i liệu đầu ti&ecirc;n c&oacute; t&ecirc;n gọi &ldquo;Theo ch&acirc;n người địa chất&rdquo;. Kh&ocirc;ng phải l&agrave; người dễ h&ograve;a nhập đ&aacute;m đ&ocirc;ng, con đường lập th&acirc;n của Đặng Nhật Minh kh&ocirc;ng bằng phẳng lắm.&Ocirc;ng được giao l&agrave;m phim truyện đầu ti&ecirc;n v&agrave;o năm 1974, nhưng c&aacute;i kịch bản &ldquo;Những ng&ocirc;i sao biển&rdquo; chuyển thể theo một vở kịch n&oacute;i của Nguyễn Khắc Phục chẳng c&oacute; g&igrave; gần gũi với &ocirc;ng, n&ecirc;n t&aacute;c phẩm kia ho&agrave;n to&agrave;n mờ mịt b&oacute;ng d&aacute;ng t&aacute;c giả. Rồi sau khi được đ&agrave;o tạo ngắn hạn 6 th&aacute;ng ở Bungari về nước, Đặng Nhật Minh cũng tạm gọi l&agrave; đạo diễn c&oacute; bằng cấp, nhưng bộ phim &ldquo;Ng&agrave;y mưa cuối năm&rdquo; chuyển thể từ vở kịch &ldquo;Những người b&oacute;c đ&aacute;&rdquo; của Hồng Phi cũng chẳng c&oacute; tiếng vang g&igrave; đ&aacute;ng kể. <br /><br />Phải n&oacute;i thẳng, Đặng Nhật Minh chỉ l&agrave; Đặng Nhật Minh l&uacute;c bộ phim &ldquo;Thị x&atilde; trong tầm tay&rdquo; ra đời năm 1982. Tuy nhi&ecirc;n, &ldquo;Thị x&atilde; trong tầm tay&rdquo; th&agrave;nh c&ocirc;ng chẳng phải nhờ Đặng Nhật Minh g&oacute;p mặt bằng một vai diễn bất đắc dĩ nhỏ x&iacute;u, m&agrave; v&igrave; &ocirc;ng d&aacute;m thay đổi tư duy l&agrave;m phim quen thuộc của những người đi trước &ocirc;ng v&agrave; cả những người c&ugrave;ng thế hệ &ocirc;ng. &ldquo;Thị x&atilde; trong tầm tay&rdquo; tạo ra dư luận tr&aacute;i chiều, nhưng may mắn thay, tại Li&ecirc;n hoan phim Việt Nam năm 1983, ba văn nh&acirc;n t&ecirc;n tuổi Chế Lan Vi&ecirc;n, Ho&agrave;ng Trung Th&ocirc;ng v&agrave; Nguyễn Khải tham gia Ban gi&aacute;m khảo đ&atilde; quyết liệt ủng hộ v&agrave; trao giải B&ocirc;ng Sen V&agrave;ng cho &ldquo;Thị x&atilde; trong tầm tay&rdquo; gi&uacute;p Đặng Nhật Minh củng cố niềm tin về c&aacute;ch l&agrave;m phim ri&ecirc;ng &ocirc;ng.<br /><br />Đ&ograve;n bẩy quan trọng từ &ldquo;Thị x&atilde; trong tầm tay&rdquo;, Đặng Nhật Minh tiếp tục với &ldquo;Bao giờ cho đến th&aacute;ng Mười&rdquo;, &ldquo;C&ocirc; g&aacute;i tr&ecirc;n s&ocirc;ng&rdquo;, &ldquo;Trở về&rdquo;, &ldquo;Thương nhớ đồng qu&ecirc;&rdquo;, &ldquo;H&agrave; Nội m&ugrave;a đ&ocirc;ng 46&rdquo;, &ldquo;M&ugrave;a ổi&rdquo;&hellip; đều do Đặng Nhật Minh tự viết kịch bản. T&ocirc;i đ&atilde; đọc một tập truyện ngắn của Đặng Nhật Minh, tuy văn phong kh&ocirc;ng c&oacute; g&igrave; xuất sắc nhưng thỉnh thoảng nảy l&ecirc;n những chi tiết rất đắt. Đấy l&agrave; thế mạnh của một người l&agrave;m phim, biết chộp lấy một khoảnh khắc v&agrave; đ&aacute;nh thức gi&aacute; trị vĩnh cửu của khoảnh khắc ấy. Gần đ&acirc;y, Đặng Nhật Minh c&oacute; bộ phim &ldquo;Đừng đốt&rdquo; cũng được đ&aacute;nh gi&aacute; kh&aacute; cao. Nếu so với mặt bằng phim Việt, th&igrave; &ldquo;Đừng đốt&rdquo; xứng đ&aacute;ng được t&ocirc;n vinh, nhưng so với bản lĩnh của Đặng Nhật Minh th&igrave; thiếu hẳn c&aacute; t&iacute;nh độc đ&aacute;o. T&ocirc;i nghĩ, t&agrave;i năng của Đặng Nhật Minh trong nghệ thuật thứ bảy nước ta t&iacute;nh tới cuối thập ni&ecirc;n đầu ti&ecirc;n ở thế kỷ 21, th&igrave; chỉ c&oacute; một thước đo duy nhất l&agrave; ch&iacute;nh Đặng Nhật Minh. Bộ phim &ldquo;Đừng đốt&rdquo; nếu kh&ocirc;ng c&oacute; c&aacute;i kết thanh tho&aacute;t th&igrave; sức rung động thẩm mỹ dường như đủ để tượng h&igrave;nh &ldquo;Nhật k&yacute; Đặng Th&ugrave;y Tr&acirc;m&rdquo; tr&ecirc;n m&agrave;n bạc m&agrave; th&ocirc;i. C&aacute;i hay vượt trội để nhận dạng t&aacute;c phẩm mang thương hiệu Đặng Nhật Minh l&agrave; dựng l&ecirc;n được bối cảnh x&atilde; hội trắc ẩn cảm gi&aacute;c ch&ecirc;nh v&ecirc;nh giữa những người l&agrave;m n&ecirc;n lịch sử v&agrave; những người chịu đựng lịch sử. Đặng Nhật Minh chỉ l&agrave; Đặng Nhật Minh khi kh&aacute;n giả rời khỏi bộ phim của &ocirc;ng c&oacute; thể lấy c&aacute;i mất mất lung linh, c&aacute;i thua thiệt độ lượng trong mỗi số phận b&agrave;ng bạc l&agrave;m qu&agrave; tặng cho ri&ecirc;ng m&igrave;nh!<br /><br />Nếu nh&igrave;n bề ngo&agrave;i, Đặng Nhật Minh l&agrave; một mẫu người kh&aacute; vi&ecirc;n m&atilde;n. Gia đ&igrave;nh nhỏ của &ocirc;ng c&oacute; người vợ lu&ocirc;n s&aacute;t c&aacute;nh b&ecirc;n chồng v&agrave; hai người con th&agrave;nh đạt. Ri&ecirc;ng &ocirc;ng, ngo&agrave;i danh hiệu Nghệ sĩ Nh&acirc;n d&acirc;n, c&ograve;n c&oacute; h&agrave;ng chục trong nước v&agrave; quốc tế. Vậy m&agrave;, dường như thường trực ở &ocirc;ng l&agrave; sự cồn c&agrave;o khao kh&aacute;t được giải b&agrave;y bao nhi&ecirc;u ngổn ngang giữa d&ograve;ng đời bất tận. Đặng Nhật Minh tự th&uacute;: &ldquo;Nhiều người th&acirc;n của t&ocirc;i đ&atilde; lần lượt đi v&agrave;o c&otilde;i vĩnh hằng. Khi c&ograve;n sống họ đều &acirc;m thầm dạy dỗ t&ocirc;i bằng ch&iacute;nh cuộc sống của m&igrave;nh&rdquo;. Từ những lời Đặng Nhật Minh kể trong &ldquo;Hồi k&yacute; điện ảnh&rdquo;, t&ocirc;i chọn ba c&acirc;u chuyện giống như ba thước phim &acirc;m bản t&aacute;c động trực tiếp đến thao thức l&agrave;m phim của &ocirc;ng. Thứ nhất, h&igrave;nh ảnh người cậu d&ograve;ng d&otilde;i quan lại dấn th&acirc;n theo c&aacute;ch mạng: &ldquo;T&ocirc;i chỉ nhớ một h&ocirc;m mẹ t&ocirc;i mặc quần &aacute;o sạch sẽ cho t&ocirc;i rồi dắt t&ocirc;i v&agrave;o lao Thừa Phủ. Một khu&ocirc;n mặt hốc h&aacute;c bầm t&iacute;m hiện ra sau &ocirc; cửa. T&ocirc;i giật m&igrave;nh nhận ra cậu Long, em mẹ t&ocirc;i. Cậu t&ocirc;i cố gượng cười để mẹ t&ocirc;i y&ecirc;n l&ograve;ng, rồi c&uacute;i xuống nh&igrave;n t&ocirc;i. Hơn 50 năm qua, &aacute;nh mắt ấy, gương mặt sau &ocirc; cửa x&agrave; lim ng&agrave;y ấy vẫn c&ograve;n &aacute;m ảnh t&ocirc;i, theo suốt cuộc đời t&ocirc;i. Đối với t&ocirc;i, đ&oacute; l&agrave; gương mặt của lương t&acirc;m, của phẩm gi&aacute;, v&agrave; nh&acirc;n c&aacute;ch&rdquo;. Thứ hai, h&igrave;nh ảnh người vợ dắt con lặn lội t&igrave;m chồng ở chiến khu Việt Bắc: &ldquo;T&ocirc;i c&ograve;n nhớ như in gi&acirc;y ph&uacute;t khi cha mẹ t&ocirc;i gặp nhau b&ecirc;n bờ suối ở Chi&ecirc;m H&oacute;a &ndash; Tuy&ecirc;n Quang sau 9 năm xa c&aacute;ch. Cha t&ocirc;i từ tr&ecirc;n đồi chạy xuống, c&ograve;n mẹ t&ocirc;i th&igrave; quay lưng đi, như muốn chạy trốn&hellip; B&agrave; đ&atilde; mong đợi bao l&acirc;u gi&acirc;y ph&uacute;t n&agrave;y nhưng khi n&oacute; đến th&igrave; b&agrave; lại kh&ocirc;ng đủ can đảm để đ&oacute;n nhận. B&agrave; đ&atilde; qu&aacute; mệt mỏi v&igrave; chờ đợi, v&igrave; đường xa, v&igrave; đủ mọi gian tru&acirc;n vất vả kh&ocirc;ng thể n&agrave;o kể xiết&rdquo;. Thứ ba, c&aacute;i chết đột ngột của người cha: &ldquo;T&ocirc;i c&ograve;n nhớ đinh ninh lời b&aacute;c sĩ Phạm Ngọc Thạch &ndash; Bộ trưởng Bộ Y tế th&ocirc;ng b&aacute;o: &ldquo;Ba c&aacute;c ch&aacute;u đ&atilde; hy sinh tại chiến trường Trị Thi&ecirc;n v&agrave;o l&uacute;c 2 giờ ng&agrave;y 1 th&aacute;ng 4 năm 1967&rdquo;. Mơ ước của &ocirc;ng l&agrave; t&igrave;m mọi c&aacute;ch giảm tử vong v&igrave; sốt r&eacute;t cho bộ đội. &Ocirc;ng chưa t&igrave;m ra được vắc xin miễn dịch sốt r&eacute;t cho họ th&igrave; &ocirc;ng đ&atilde; chia sẻ với họ c&aacute;i chết. Em g&aacute;i t&ocirc;i đang học ở Li&ecirc;n X&ocirc; kh&ocirc;ng chịu đựng được nỗi đau n&agrave;y, đ&atilde; l&acirc;m bệnh rồi mất l&uacute;c mới 28 tuổi!&rdquo;. T&ocirc;i d&aacute;m chắc, một người kh&ocirc;ng sinh ra trong một m&ocirc;i trường nghệ thuật chỉ c&oacute; thể trở th&agrave;nh nghệ sĩ đ&iacute;ch thực khi thấm th&iacute;a được sự vĩ đại v&agrave; sự mong manh của một kiếp người. Đặng Nhật Minh đ&atilde; l&agrave;m phim như một định mệnh l&agrave; vậy!<br /><br />Những ng&agrave;y th&aacute;ng Chạp cuống cuồng của năm Kỷ Sửu, khi Đặng Nhật Minh chuẩn bị đ&oacute;n năm Dần thứ 6 trong đời m&igrave;nh, t&ocirc;i hỏi &ocirc;ng c&oacute; &yacute; định l&agrave;m phim nữa kh&ocirc;ng. Đặng Nhật Minh cười: &ldquo;Cũng chưa biết được!&rdquo;. Từ truyện ngắn &ldquo;Nước mắt kh&ocirc;&rdquo; của m&igrave;nh, Đặng Nhật Minh đ&atilde; viết một kịch bản phim kh&aacute; gần gũi với t&acirc;m sự ri&ecirc;ng &ocirc;ng. Trong &ldquo;Nước mắt kh&ocirc;&rdquo; c&oacute; một nữ diễn vi&ecirc;n trẻ từ gi&atilde; c&aacute;m dỗ điện ảnh để quay về b&aacute;n tạp h&oacute;a ở chợ v&igrave; c&ocirc; kh&ocirc;ng thể kh&oacute;c khi đ&oacute;ng những cảnh phim giả dối, nhưng c&ocirc; đ&atilde; tr&agrave;o nước mắt khi gặp lại người l&iacute;nh từng đ&oacute;ng thay những đoạn nguy hiểm trong một bộ phim ng&agrave;y xưa với c&ocirc;, b&acirc;y giờ giải ngũ vẫn xu&ocirc;i ngược t&igrave;m kiếm h&agrave;i cốt đồng đội. T&ocirc;i mường tượng, nếu Đặng Nhật Minh thực hiện &ldquo;Nước mắt kh&ocirc;&rdquo; th&igrave; c&ocirc;ng ch&uacute;ng sẽ c&oacute; th&ecirc;m một bộ phim hay, bởi lẽ &ocirc;ng l&agrave; một người hiểu trọng lượng của nước mắt ngay từ khi &ocirc;ng c&ograve;n l&agrave; một đại biểu Quốc hội: &ldquo;Cho đến h&ocirc;m nay t&ocirc;i kh&ocirc;ng thể n&agrave;o qu&ecirc;n cảnh tượng những b&agrave;n tay vẫy vẫy những l&aacute; đơn c&ugrave;ng gương mặt những người n&ocirc;ng d&acirc;n chạy về ph&iacute;a t&ocirc;i, đặc biệt gương mặt một b&agrave; cụ chạy trước đ&aacute;m đ&ocirc;ng. Suốt đời t&ocirc;i kh&ocirc;ng thể n&agrave;o qu&ecirc;n được gương mặt ấy. T&ocirc;i cũng kh&ocirc;ng bao giờ c&oacute; thể qu&ecirc;n được &aacute;nh mắt của những người n&ocirc;ng d&acirc;n trong những lần tiếp x&uacute;c cử tri ở địa phương, nh&igrave;n thẳng v&agrave;o ch&uacute;ng t&ocirc;i, những người m&agrave; họ cho l&agrave; đại diện cho họ ở một cơ quan quyền lực cao nhất. Những &aacute;nh mắt hừng hực lửa hy vọng như muốn nuốt chửng lấy ch&uacute;ng t&ocirc;i. Hiện tại, nhắm mắt lại t&ocirc;i vẫn h&igrave;nh dung r&otilde; mồn một những &aacute;nh mắt ấy m&agrave; cảm thấy đau l&ograve;ng&rdquo;.<br />&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; S&agrave;i G&ograve;n, 1-2010</p><p></p>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php?&amp;guid=0#topreply</link>
<title><![CDATA[[Thảo luận] ĐẶNG NHẬT MINH làm phim như một định mệnh]]></title> 
<author> &lt;user@domain.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Thảo luận]]></category>
<pubDate>Thu, 01 Jan 1970 00:00:00 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php?&amp;guid=0#topreply</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	
]]>
</description>
</item>
</channel>
</rss>