<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0">
<channel>
<title><![CDATA[LÊ THIẾU NHƠN]]></title> 
<link>http://lethieunhon.com/index.php</link> 
<description><![CDATA["cây đời mãi mãi xanh tươi"]]></description> 
<language>vi</language> 
<copyright><![CDATA[LÊ THIẾU NHƠN]]></copyright>
<item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php/4121.htm</link>
<title><![CDATA[NGUYỄN DUY đi qua câu kỳ, đến với giản dị]]></title> 
<author>LeThieuNhon &lt;lethieunhon@lethieunhon.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Ý kiến - đối thoại]]></category>
<pubDate>Sat, 06 Feb 2010 07:43:44 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php/4121.htm</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p><img class="insertimage" src="attachment.php?fid=1445" border="0" align="left" /><span style="font-size: small"><strong>L&agrave;m thơ theo mơ mộng l&agrave; kiểu l&agrave;m thơ của thời xa xưa, thời m&agrave; người ta thiếu thốn qu&aacute;, n&ecirc;n nghĩ tới một ch&eacute;n rượu ngon, một miếng ăn ngon; ở c&otilde;i trần tục n&agrave;y gian khổ qu&aacute;, người ta nghĩ đến một thế giới huyền ảo. Thơ b&acirc;y giờ tồn tại trong hiện thực. Thơ thời c&agrave;ng hiện đại c&agrave;ng tồn tại trong hiện thực, cũng như ng&ocirc;n ngữ thơ ng&agrave;y c&agrave;ng gần với ng&ocirc;n ngữ đời thường, ng&ocirc;n ngữ văn xu&ocirc;i chứ kh&ocirc;ng t&aacute;ch ra, giữa ng&ocirc;n ngữ đời thường với ng&ocirc;n ngữ thơ l&agrave; hai thế giới kh&aacute;c. Chuyện đ&oacute; l&agrave; của thời đ&atilde; qua rồi. C&aacute;i m&agrave; ng&agrave;y xưa gọi l&agrave; mơ mộng ấy, b&acirc;y giờ gọi l&agrave; li&ecirc;n tưởng, dẫn từ một &yacute; tưởng, từ một sự thực n&agrave;y đến một sự thực kh&aacute;c, từ c&otilde;i thực thăng hoa th&agrave;nh c&aacute;i ảo. V&agrave; c&aacute;i ảo đ&oacute; trở lại t&aacute;c động đến c&otilde;i thực, chứ kh&ocirc;ng phải l&agrave; mộng mơ theo kiểu những người l&agrave;m thơ thời xa xưa.<br /></strong></span><br /><br /><br /><br /><span style="font-size: large">Nh&agrave; thơ NGUYỄN DUY<br /><span style="font-size: medium">ĐI QUA CẦU KỲ, ĐẾN VỚI GIẢN</span> </span><span style="font-size: medium">DỊ<br /></span></p><p><em><strong>Với những b&agrave;i lục b&aacute;t tươi mới, gi&agrave;u sức sống, &ocirc;ng được giới ph&ecirc; b&igrave;nh đ&aacute;nh gi&aacute; l&agrave; người g&oacute;p phần l&agrave;m mới thể thơ n&agrave;y. &Ocirc;ng m&ecirc; hoặc người y&ecirc;u thơ bằng những b&agrave;i thơ tự do đầy trăn trở, bằng giọng đọc v&agrave; bằng kiểu quảng b&aacute; thơ rất độc đ&aacute;o: triển l&atilde;m thơ, ảnh tr&ecirc;n giấy d&oacute;, l&agrave;m lịch thơ...Lu&ocirc;n đi t&igrave;m c&aacute;i mới, kh&ocirc;ng cho ph&eacute;p lặp lại người kh&aacute;c v&agrave; lặp lại ch&iacute;nh m&igrave;nh. Biết dấn th&acirc;n v&agrave; cũng biết dừng lại để t&igrave;m mạch nguồn mới, đ&oacute; l&agrave; Nguyễn Duy, người con của đất Thanh H&oacute;a, cựu học sinh ng&ocirc;i trường mang t&ecirc;n cuộc khởi nghĩa Lam Sơn</strong></em>.<br />&nbsp; </p><p>@ &Ocirc;ng n&oacute;i: &ldquo;Ng&ocirc;n ngữ của đời sống, của người d&acirc;n lu&ocirc;n c&oacute; sự thay đổi, ph&aacute;t triển&rdquo;. C&ograve;n ng&ocirc;n ngữ thơ th&igrave; sao?<br /><strong>Nguyễn Duy</strong>: Ng&ocirc;n ngữ thơ cũng ph&aacute;t triển, thập kỷ n&agrave;y so với thập kỷ trước đ&atilde; kh&aacute;c. Ng&ocirc;n ngữ thơ cũng cập nhật theo sự ph&aacute;t triển của ng&ocirc;n ngữ d&acirc;n tộc. Ng&ocirc;n ngữ thơ định vị trong ng&ocirc;n ngữ d&acirc;n tộc. M&agrave; như thế mới chuyển tải được hồn d&acirc;n tộc.<br />Nếu b&acirc;y giờ m&igrave;nh l&agrave;m thơ theo ng&ocirc;n ngữ thời xa xưa, cố nhi&ecirc;n l&agrave; kh&ocirc;ng chuyển tải được. Nếu ng&ocirc;n ngữ đ&oacute; qu&aacute; xa lạ th&igrave; cũng kh&ocirc;ng chuyển tải được cảm x&uacute;c.<br /><br />@&nbsp; &Ocirc;ng l&agrave;m thế n&agrave;o để thơ m&igrave;nh - đặc biệt l&agrave; lục b&aacute;t - lu&ocirc;n tươi mới, trong khi người ta vẫn quan niệm rằng lục b&aacute;t l&agrave; thể thơ cũ kỹ?<br /><strong>Nguyễn Duy</strong>: T&ocirc;i thấy l&agrave;m thơ l&agrave; một lao động ng&ocirc;n ngữ. Anh phải c&oacute; vốn từ ngữ để biểu đạt cảm x&uacute;c, v&agrave; phải lựa chọn rất nhiều, l&agrave;m đi l&agrave;m lại để c&oacute; sự biểu đạt đ&oacute;. T&ocirc;i c&oacute; nhiều kiểu nh&aacute;p, viết nh&aacute;p ra giấy hoặc &ldquo;nh&aacute;p&rdquo; trong đầu. Phải c&oacute; nhiều bản nh&aacute;p, lựa chọn để c&oacute; một t&aacute;c phẩm.<br /><br />@ Người ta thường nghĩ nh&agrave; thơ l&agrave; những người mơ mộng. C&ograve;n ở &ocirc;ng, dường như sự mơ mộng đ&atilde; bị lấn &aacute;t bởi sự sắc sảo. &Ocirc;ng nghĩ sao?<br /><strong>Nguyễn Duy</strong>:&nbsp; L&agrave;m thơ theo mơ mộng l&agrave; kiểu l&agrave;m thơ của thời xa xưa, thời m&agrave; người ta thiếu thốn qu&aacute;, n&ecirc;n nghĩ tới một ch&eacute;n rượu ngon, một miếng ăn ngon; ở c&otilde;i trần tục n&agrave;y gian khổ qu&aacute;, người ta nghĩ đến một thế giới huyền ảo. Thơ b&acirc;y giờ tồn tại trong hiện thực. Thơ thời c&agrave;ng hiện đại c&agrave;ng tồn tại trong hiện thực, cũng như ng&ocirc;n ngữ thơ ng&agrave;y c&agrave;ng gần với ng&ocirc;n ngữ đời thường, ng&ocirc;n ngữ văn xu&ocirc;i chứ kh&ocirc;ng t&aacute;ch ra, giữa ng&ocirc;n ngữ đời thường với ng&ocirc;n ngữ thơ l&agrave; hai thế giới kh&aacute;c. Chuyện đ&oacute; l&agrave; của thời đ&atilde; qua rồi.<br />C&aacute;i m&agrave; ng&agrave;y xưa gọi l&agrave; mơ mộng ấy, b&acirc;y giờ gọi l&agrave; li&ecirc;n tưởng, dẫn từ một &yacute; tưởng, từ một sự thực n&agrave;y đến một sự thực kh&aacute;c, từ c&otilde;i thực thăng hoa th&agrave;nh c&aacute;i ảo. V&agrave; c&aacute;i ảo đ&oacute; trở lại t&aacute;c động đến c&otilde;i thực, chứ kh&ocirc;ng phải l&agrave; mộng mơ theo kiểu những người l&agrave;m thơ thời xa xưa.<br /><br />@&nbsp; &Ocirc;ng l&agrave;m thế n&agrave;o vượt qua &ldquo;h&agrave;ng r&agrave;o&rdquo; ni&ecirc;m luật, để trải hết cảm x&uacute;c, suy tư l&ecirc;n những b&agrave;i lục b&aacute;t v&agrave; chinh phục đ&ocirc;ng đảo người y&ecirc;u thơ?<br /><strong>Nguyễn Duy</strong>: Phải cố gắng để kh&ocirc;ng lặp lại những c&aacute;i m&agrave; người trước đ&atilde; l&agrave;m, ch&iacute;nh m&igrave;nh đ&atilde; l&agrave;m. Khi l&agrave;m thơ, t&ocirc;i lu&ocirc;n c&oacute; &yacute; thức l&agrave; kh&ocirc;ng bao giờ lặp lại. Bản th&acirc;n sự kh&ocirc;ng lặp lại đ&oacute; bắt m&igrave;nh phải tạo ra một c&aacute;i g&igrave; đ&oacute; kh&aacute;c đi, bắt m&igrave;nh phải l&agrave;m mới hơn. Đ&oacute; l&agrave; một b&iacute; quyết. Chứ c&ograve;n anh thấy thơ m&igrave;nh giống với thơ người n&agrave;y người kia, giống với thơ của m&igrave;nh trước kia m&agrave; ưng &yacute; th&igrave; kh&ocirc;ng bao giờ c&oacute; sự s&aacute;ng tạo. <br /><br />@ Lục b&aacute;t, như người ta vẫn n&oacute;i, dễ l&agrave;m nhưng kh&oacute; hay. V&igrave; sao &ocirc;ng lại chọn thể thơ n&agrave;y?</p><p><strong>Nguyễn Duy</strong>: C&oacute; thể n&oacute;i lục b&aacute;t ai cũng l&agrave;m được, nhưng giữa l&agrave;m v&egrave; với l&agrave;m thơ rất kh&aacute;c nhau. Một c&acirc;u thơ lục b&aacute;t l&agrave;m qu&aacute; dễ, nhưng để hay th&igrave; qu&aacute; kh&oacute;, đ&ograve;i hỏi sự c&ocirc;ng phu lao động. Ch&iacute;nh v&igrave; c&aacute;i kh&oacute; đ&oacute; m&agrave; t&ocirc;i chọn lục b&aacute;t. N&oacute; c&ocirc; đọng, h&agrave;m s&uacute;c, ng&ocirc;n ngữ b&igrave;nh dị. M&agrave; để tới được sự giản dị th&igrave; phải đi qua cầu kỳ phức tạp, chứ kh&ocirc;ng phải mộc mạc theo kiểu c&oacute; sao viết vậy. Phải lựa chọn, gọt dũa c&acirc;u chữ để đạt đến sự giản dị. Đi qua cầu kỳ, đi qua phức tạp để tới được với sự giản dị, chứ kh&ocirc;ng phải ngay từ đầu đ&atilde; c&oacute; sẵn sự giản dị.<br />&nbsp;<br />@ &Ocirc;ng đ&atilde; tạo được dấu ấn đặc biệt kh&ocirc;ng chỉ bằng những b&agrave;i lục b&aacute;t m&agrave; cả với thể thơ tự do. C&oacute; bao giờ &ocirc;ng cảm thấy bất lực khi s&aacute;ng t&aacute;c?<br /><strong>Nguyễn Duy</strong>: C&oacute; chứ. Ba mươi năm được in thơ, từ 1967 đến 1997, sau đ&oacute; th&igrave; t&ocirc;i ngừng, v&igrave; t&ocirc;i bất lực. Để tạo ra một mạch mới diễn tả cảm x&uacute;c của m&igrave;nh th&igrave; chưa, m&agrave; bắt đầu lặp lại c&aacute;i cũ. T&ocirc;i thấy kh&ocirc;ng n&ecirc;n lặp lại, thế l&agrave; t&ocirc;i ngừng. B&acirc;y giờ t&ocirc;i phải đi thăm d&ograve; một &ldquo;mỏ&rdquo; kh&aacute;c, chưa c&oacute; n&ecirc;n t&ocirc;i tạm dừng l&agrave;m thơ để l&agrave;m những việc kh&aacute;c, như l&agrave;m lịch thơ, triển l&atilde;m thơ&hellip; những c&ocirc;ng việc li&ecirc;n quan đến thơ.<br /><br />@ Trong c&aacute;c c&acirc;y b&uacute;t thơ trẻ ở miền Trung hiện nay, c&oacute; c&acirc;y b&uacute;t n&agrave;o l&agrave;m &ocirc;ng ch&uacute; &yacute;?<br /><strong>Nguyễn Duy</strong>: Miền Trung l&agrave; miền đất của thơ. C&aacute;c c&acirc;y b&uacute;t lớp sau, n&oacute;i thật l&agrave; thấy đ&ocirc;ng như rừng. Nhưng một c&acirc;y trội hẳn l&ecirc;n th&igrave; t&ocirc;i chưa định vị được c&acirc;y n&agrave;o. Cả một c&aacute;nh rừng thơ đang trăn trở, đang đổi mới th&igrave; thấy r&otilde;. T&ocirc;i hy vọng c&aacute;c c&acirc;y trội sẽ c&oacute;.<br /><br />@ Xin cảm ơn nh&agrave; thơ!<br /><br /><u>L&Acirc;M VY</u> ( thực hiện)<br /></p><p></p>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php?4121&amp;guid=0#topreply</link>
<title><![CDATA[[Thảo luận] NGUYỄN DUY đi qua câu kỳ, đến với giản dị]]></title> 
<author>Hoàng Lan &lt;hoang-lan@gmx.de&gt;</author>
<category><![CDATA[Thảo luận]]></category>
<pubDate>Sat, 06 Feb 2010 21:59:33 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php?4121&amp;guid=0#topreply</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Nếu nhà thơ VN nào cũng có ý thức sáng tạo , tài năng và tâm huyết như Nguyễn Duy thì Thơ VN đã khởi sắc từ lâu rồi. Ý kiến này của Nguyễn Duy thật xác đáng:&quot;Cả một cánh rừng thơ đang trăn trở, đang đổi mới thì thấy rõ. Tôi hy vọng các cây trội sẽ có.&quot; Chúc Nguyễn Duy năm mới Canh Dần tìm và khai thac được một mỏ thơ mới như ý nguyện của ông.
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://lethieunhon.com/read.php?4121&amp;guid=1#topreply</link>
<title><![CDATA[[Thảo luận] NGUYỄN DUY đi qua câu kỳ, đến với giản dị]]></title> 
<author>văn &lt;khamflexible@yahoo.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Thảo luận]]></category>
<pubDate>Wed, 12 May 2010 22:55:47 +0000</pubDate> 
<guid>http://lethieunhon.com/read.php?4121&amp;guid=1#topreply</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	phải NGUYễN DUY này là tác giả bài thơ TRE VIỆT NAM không? Bài thơ TRE VN hay lắm, mấy mươi năm mà tôi vẫn còn nhớ nằm lòng!
]]>
</description>
</item>
</channel>
</rss>