Sân khấu Việt trước thử thách kép


[Vào lúc : 11:11 - 10/02/2010 | Chuyện mục : Ngã bảy nghệ thuật]

Hiện tại kinh phí dàn dựng giữa sân khấu nhà nước và sân khấu tư nhân đều ngang nhau ở mức 300-400 triệu cho mỗi vở diễn. Ba vở diễn lấy đề tài lịch sử khiến người xem thích mắt là “Ngàn năm tình sử” của sân khấu IDECAF và “Nỏ thần” của sân khấu Phú Nhuận không thua kém gì khi đặt cạnh “Mỹ nhân và anh hùng” của Nhà hát Tuổi Trẻ. Và có lẽ đây là ba vở diễn đáng lưu ý nhất trong năm 2009 với nhiều điều nên được đánh giá một cách sòng phẳng. “Ngàn năm tình sử” muốn đưa ra một cách nhìn khác về danh tướng Lý Thường Kiệt, còn “Mỹ nhân và anh hùng” muốn phác thảo rõ nét chân dung nữ vương Lý Chiêu Hoàng, nhưng chỉ dừng ở góc độ miêu tả lịch sử, chứ chưa đủ khơi dậy tâm thức hiện đại. Khi xem bất kỳ vở kịch lịch sử nào, thì điều khán giả nung nấu chờ đợi nhất là những diễn ngôn rúng động tâm can người đương thời. Dù hai nhà viết kịch Nguyễn Quang Lập và Chu Thơm đã dồn nhiều nhiệt huyết mỗi nhân vật, nhưng “Ngàn năm tình sử” lẫn “Mỹ nhân và anh hùng” chỉ mới có được những đối đáp chớp nhoáng lý giải mâu thuẫn mà thôi! Còn vở kịch “Nỏ thần” không những không có diễn ngôn mà còn trống trải cả những cảm thức mới mẻ cần thiết của một tác phẩm sân khấu ngoảnh lại quá khứ. Nhiều trường đoạn của “Nỏ thần” chẳng khác gì hoạt cảnh minh họa cho truyền thuyết thành Cổ Loa!

ĐẶNG NHẬT MINH làm phim như một định mệnh


[Vào lúc : 14:28 - 06/02/2010 | Chuyện mục : Ngã bảy nghệ thuật]

Đạo diễn Đặng Nhật Minh sinh năm Mậu Dần 1938. Đón Tết Canh Dần thì ông lên lão 72 xuân. Dẫu ghét thế nào, dẫu yêu thế nào, cũng không thể phủ nhận Đặng Nhật Minh là một gương mặt tiêu biểu nhất của nghệ thuật thứ bảy Việt Nam từ ngày đất nước thống nhất đến nay. Và có thể càng ngày chúng ta sẽ càng thấy những tìm tòi ngôn ngữ điện ảnh của Đặng Nhật Minh là những gợi ý thuyết phục cho hành trình hội nhập quốc tế. Thế nhưng, ngoảnh lại sự nghiệp của Đặng Nhật Minh mới hay ông làm phim như một định mệnh!

Quán vắng khách. Ánh đèn sáng vừa đủ, chúng tôi vẫn nhận rõ một cô gái ngồi trầm ngâm bên tách cà phê góc phòng, Cô gái với khuôn mặt đẹp và buồn. Có thể chúng tôi ào vào quán với niềm hứng khởi, nên cô gái chú ý chăng?  Bản nhạc của Trịnh Công Sơn phát ra từ chiếc đài cát-sét. Lời bản nhạc như lời thánh ca xa xăm. Cô gái vẫn ngồi lặng lẽ. Không ai nói với ai câu nào, nhưng  cùng  ý nghĩ, không nên làm gợn cái không khí thanh sạch và u buồn trong phòng. Cảm hứng ùa đến, Bùi Quang Ngọc vội rút cuốn sổ  trong túi ra vẽ. Anh vẽ trong ánh sáng mờ mờ, vẽ con đường có bóng ô che, vẽ khuôn mặt người nhòa trong sương, vẽ con đường xa xăm không biết dẫn về đâu. Cô gái vẫn ngồi  như không hề nhúc nhích. Tách cà-phê trên tay cô chợt rơi xuống nền nhà  vỡ tan. Người bán hàng nhẹ  tới, cô gái khẽ nói lời xin lỗi, rồi lặng lẽ ra ngoài đường...

Người Việt yêu tranh không phải nhiều, người Việt yêu tranh đến mức trở thành nhà sưu tập càng ít hơn. Bên cạnh những nhà sưu tập đã thành danh hiếm hoi, gần đây công chúng chú ý đến Lê Thái Sơn bởi anh đã cất công tìm kiếm được nhiều tác phẩm hội họa hình thành trong chiến tranh. Lẽ thường, loại tranh này dẫu có tiền cũng không dễ mua. Bằng sự nhiệt tình và lòng yêu mỹ thuật của mình, Lê Thái Sơn đã thuyết phục được các họa sĩ cũng như thân nhân của họ. Từng bức họa chiến trường được cẩn thận mang về phòng tranh và được nâng niu như tâm huyết của chính chủ phòng tranh. Với hơn 300 bức họa chiến tranh, rõ ràng tiền bạc và công sức Lê Thái Sơn bỏ ra không phải ít.

Nhạc sĩ Đặng Hữu Phúc đau xót  “có nhà báo của ta trên báo Văn hoá thể thao còn ví pianist Clayderman nhân dịp anh ta sang biểu diễn ở TP HCM với Beethoven (?!) quả là một điều khôi hài có thật”, còn đạo diễn Đặng Nhật Minh chua chát: “Một nhà phê bình phim kể với tôi câu chuyện sau: Anh có cô con gái , nối nghiệp cha, học khoa phê bình điện ảnh. Ra trường anh xin cho con vào làm tại một toà báo có uy tín, phụ trách mảng điện ảnh. Anh phấn khởi thấy các bài viết của con mình ngày càng sâu sắc, hy vọng có thể thành một cây bút phê bình điện ảnh có uy tín. Nào ngờ một thời gian sau cô gái được Tổng biên tập gọi lên trao cho một nhiệm vụ khác: phụ trách mảng pháp luật của tờ báo với lý do sau một thời gian làm việc có tín nhiệm, cô nên đảm trách một công việc quan trọng hơn. Phần việc theo dõi điện ảnh để dành cho một phóng viên trẻ  mới được toà soạn nhận vào làm!” 

PHAN VŨ phiêu lãng Giai Điệu Màu


[Vào lúc : 11:27 - 10/08/2009 | Chuyện mục : Ngã bảy nghệ thuật]

Ở tuổi 83, Phan Vũ mở cuộc triển lãm cá nhân tại phòng tranh Tự Do – TPHCM khiến công chúng vừa ngạc nhiên vừa thú vị. Ngạc nhiên vì sự yêu đời của Phan Vũ và thú vị vì đường nét trẻ trung của Phan Vũ.
Lấy tên gọi “Giai điệu màu”, Phan Vũ bước vào sân chơi mỹ thuật bằng tâm tư: “Tôi muốn kéo những bức tranh của tôi đến gần những bài thơ của tôi. Một cái gì như một chút bi tráng tự sự với những màu sắc rực rỡ, đối lập, nhưng lại có độ trầm tạo thành nỗi buồn dịu êm”. Thật vậy, bài thơ dài “Em ơi, Hà Nội phố” của Phan Vũ do Phú Quang phổ nhạc, đã quen thuộc với giới mộ điệu, thì một ý thơ “Dương cầm trong căn nhà đổ” cũng được Phan Vũ biến thành một tác phẩm hội họa.
Phan Vũ tài hoa và đa tình. Phan Vũ làm thơ, làm báo, viết kịch, đạo diễn rồi dừng lại cảm xúc bên giá vẽ với người vợ hiện tại làm nguồn hứng khởi tươi non. Phải chăng đó cũng là đoạn kết mỹ mãn giống như những lời Phan Vũ ghi trên bức chân dung tự họa: “Thời gian ghi những dấu riêng cho từng khuôn mặt, rồi xóa đi như một chối từ…”?


Một thành viên trong Ban tổ chức Đại lễ 1000 năm Thăng Long- Hà Nội, tuyên bố với truyền thông, là phim “Thái Tổ Lý Công Uẩn” sẽ được làm phim truyền hình nhiều tập, thế chỗ phim “Trần Thủ Độ”- được giãn tiến độ vì sự cố diễn viên bỏ vai, phim sẽ được “xã hội hóa” không lấy tiền Nhà nước. Nhưng chưa đầy nửa ngày, trên một số báo điện tử đã có lời phát biểu của đại diện một hãng phim của Nhà nước nói không phải làm phim truyền hình “Thái Tổ Lý Công Uẩn”, mà là một dự án phim điện ảnh hòan tòan khác, mang tên “Chiếu dời đô”, kịch bản của một tác giả ít ai biết, đã được “âm thầm” chuẩn bị bằng tiền tài trợ của tư nhân, để tránh sự mất thời gian qua khâu kiểm duyệt kịch bản của Hội đồng duyệt phim…

Vở kịch “Ngàn năm lịch sử” tái hiện cuộc đời danh nhân Lý Thường Kiệt, do Nghệ sĩ Ưu tú Thành Lộc làm đạo diễn, vừa được sân khấu IDECAF – TPHCM dàn dựng đã nhận được những ý kiến đánh giá khác nhau. Với tư cách tác giả kịch bản, nhà văn Nguyễn Quang Lập khẳng định: “Tôi chỉ muốn nói thế này thôi: Dù anh làm gì, nếu biết đội xã tắc lên đầu thì nhân dân sẽ  quý trọng anh, lịch sử sẽ ghi nhận. Ngược lại thì sẽ bị nhân dân và lịch sử lên án. Đối với tuổi trẻ tôi muốn giới thiệu một tấm gương cao cả của tình yêu, và nói với các bạn trẻ rằng bất kỳ việc gì trên đời nếu bạn biết mất thì bạn sẽ được. Chính vì thế tôi tin lớp trẻ sẽ thích vở diễn này”  

Nghệ sĩ nhiếp ảnh Võ An Ninh, nhân vật anh cả của nền nhiếp ảnh Việt Nam, đã từ trần lúc 18g45 ngày 4-6-2009 tại nhà riêng ở 164 Ngô Gia Tự, Q.10, TP.HCM, hưởng thọ 103 tuổi. Bằng ống kính nghề nghiệp và bằng vốn sống của mình, Võ Anh Ninh được xem như một nhân chứng lịch sử của đất nước ta thế kỷ 20. Tuổi trời cho ông thật nhiều, và ông cũng đóng góp cho xã hội thật nhiều. Trái tim của Võ An Ninh đã ngừng đập, nhưng không còn gì để nghi ngờ sự bất tử của ông. Thời gian có thể xóa nhòa không ít thứ sang trọng lẫn nhỏ bé, và thời gian càng làm tăng thêm giá trị những tác phẩm của Võ An Ninh. Vĩnh biệt ông, một tượng đài kỳ vĩ trong nghệ thuật nhiếp ảnh của dân tộc, lethieunhon.com xin giới thiệu những bức ảnh nổi tiếng nhất của ông về nạn đói năm Ất Dậu, về vẻ huyền ảo SaPa và về nét thâm nghiêm Hà Nội.


Có nụ hồng vẫn gọi tên BẢO PHÚC


[Vào lúc : 15:29 - 02/06/2009 | Chuyện mục : Ngã bảy nghệ thuật]
Ngày 31-5-2009, nhạc sĩ Bảo Phúc đã khép lại cuộc đời 52 năm của mình một cách vội vàng, sau cơn đột quỵ. Một tuần cấp cứu tại Bệnh viện Chợ Rẫy cũng không thể kéo anh ra khỏi lưỡi hái tử thần, nhưng âm nhạc vẫn giữ anh ở lại với công chúng. Tôi tin như thế, khi chứng kiến đời sống âm nhạc đang vắng lặng bỗng xôn xao những lời tiếc thương một tài hoa đoản mệnh! Viết về một người vừa nằm xuống, rất dễ bị chi phối bởi những cảm xúc run rẩy. Tôi biết vậy, nên chầm chậm nghĩ về cuộc đời bươn bả của nhạc sĩ Bảo Phúc.

Phân trang 1/7 Trang đầu 1 2 3 4 5 6 7 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất