Chuyên mục : Ngã bảy nghệ thuật
Phân trang 1/15
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
[Vào lúc : 10:52 - 11/05/2012 | Chuyện mục :
Ngã bảy nghệ thuật]
Chuyện tách, nhập ở nước ta là “chuyện thường ngày ở huyện”, vì thế dân gian mới có câu: “ Văn minh như thể nước Nga, người ta cũng vẫn tách ra nhập vào/ Lạc hậu như thể nước Lào, người ta cũng vẫn nhập vào tách ra/ Nữa là như thể nước ta....”. Mới đây, chuyện tưởng như đùa, ấy là việc sáp nhập Nhà hát Tuổi Trẻ và Nhà hát Kịch Việt Nam thành… Nhà hát Kịch Quốc gia. Mặc những phản ứng, kiến nghị... của các nghệ sĩ tên tuổi, những người từng là lãnh đạo của Bộ, Cục, Vụ...trước đây và dư luận xã hội... Ngày 5-4, Bộ VHTTDL vẫn công bố quyết định sáp nhập hai nhà hát: Nhà hát Kịch Việt Nam vàà Nhà hát Tuổi Trẻ thành Nhà hát Kịch Quốc gia, với quan điểm như Thứ trưởng của Bộ, ông Hồ Anh Tuấn nói: “Để củng cố sân khấu kịch phía Bắc...”. Và đến ngày 8-5, ông Hồ Anh Tuấn vẫn khẳng định: “Tiêu chí ban đầu thành lập Nhà hát Kịch Quốc gia là rất tốt. Đây là mơ ước lớn của nhiều thế hệ nghệ sĩ...”.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 17:42 - 22/04/2012 | Chuyện mục :
Ngã bảy nghệ thuật]
Nhà văn Tô Hoàng đánh giá một chặng đường điện ảnh TPHCM: “Diều đang vun vút bay bỗng ngưng gió. Khoảng cuối những năm 1980, việc sản xuất phim không còn có thể trông chờ ở “nguồn sữa mẹ” duy nhất- tức đồng vốn Nhà nước bỏ ra làm phim. Thiếu phim nhựa Việt nam, phim truyện video Mỹ, Hồng Công, Đài loan ùa ập tràn vào chiếm lĩnh thị phần phim ảnh Việt. Tại Sài gòn và nhiều đô thị khác ở phía Nam, nhiều “ông chủ” phim của Nhà nước săng sái, nhanh nhậy cho đóng cửa các rạp chiếu phim nhựa, tung vốn mua tivi màn ảnh cỡ lớn về doanh thu bộn tiền bởi chiếu phim video ngoại. Vì sự mau mắn này, có vị lãnh đạo xuất nhập phim đã phải ngồi “bóc lịch” 5, 7 năm. Nhưng thực tế không thể chối bỏ là khán giả Việt không có phim Việt để xem. Khoảng trống ấy mau chóng được lấp kín bởi dòng phim sau này được mệnh danh là “mì ăn liền”.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:45 - 18/04/2012 | Chuyện mục :
Ngã bảy nghệ thuật]
Ingmar Bergman thực hiện phim truyền hình “Chiếc sáo thần” dựa vào tác phẩm nổi tiếng của nhạc sĩ Áo Mozart, kết hợp một cách tuyệt vời âm nhạc và hình ảnh. Phim được bán cho tất cả các hãng truyền hình lớn trên thế giới. Thuế vụ Thuỵ Điển lập tức đánh thuế nghệ sĩ như đánh thuế những người “xuất cảng hàng tiêu dùng thông thường”. Ông bực mình di cư sang Đức, ở đây ông viết vở Trứng rắn miêu tả sự xuất hiện của chủ nghĩa Quốc xã tại Berlin, đồng thời phê phán cả bọn phát xít kiểu mới Mac Carthy ở Mỹ đàn áp những nghệ sĩ và người Do Thái. Rồi cuối cùng ông lại trở về hoạt động ở quê hương. “Bản Xô-nat mùa thu” (1978) ghi lại những suy nghĩ về nghệ thuật và chủ nghĩa nhân văn. Những phim cuối đời của Bergman đi sâu trực diện vào quan hệ gia đình, phân tích những băn khoăn đạo lý…
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 14:20 - 06/04/2012 | Chuyện mục :
Ngã bảy nghệ thuật]
Có một bức ảnh nổi tiếng đang được treo tại chính điện của Đền Đô - Bắc Ninh, mang tên: "Bát đế vân du". Và nó đã được in ra thành hàng ngàn hàng vạn phiên bản các cỡ dành phục vụ cho du khách thập phương suốt hơn một thập kỷ qua. Đây là một bức ảnh phong cảnh đẹp theo những tiêu chuẩn thẩm mỹ hiện đại về nhiếp ảnh- và đã trở nên quen thuộc với đông đảo công chúng trong nước lẫn quốc tế… Bức ảnh từ khi ra đời đến nay, sau 15 năm vẫn gây ra sự kinh ngạc cùng nhiều bàn cãi tranh luận. Song cũng có không ít người chưa hiểu được ý nghĩa của bức ảnh. Còn nếu có hiểu, thì cũng còn lơ mơ, chung chung. Và, ít người có điều kiện để biết rằng, để có thể đường hoàng hiện diện được ở Đền Đô hôm nay cho khách hành hương tới chiêm ngưỡng, bức ảnh đã trải qua không ít thăng trầm sóng gió!...
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:41 - 05/04/2012 | Chuyện mục :
Ngã bảy nghệ thuật]
Nhân kỷ niệm 6 năm họa sĩ Nguyễn Văn Phương rời xa cõi nhân sinh bộn bề, phòng tranh Tự Do – TPHCM tổ chức triển lãm 45 tác phẩm sơn dầu và sơn mài của ông với tên gọi “Mùa xuân vĩnh cữu” từ ngày 7-4 đến ngày 7-5-2012. Mỗi tác phẩm của Nguyễn Văn Phương đều lấy cảm hứng từ nếp ăn nếp ở truyền thống người Việt Nam. Bến sông mùa cây thay lá, góc chợ thuận bán vừa mua, đêm hát quan họ trao duyên… lần lượt hiện ra trong tranh ông như gợi nhớ, như bái vọng, như nặng nợ. Không thể nói khác hơn, Nguyễn Văn Phương đắm đuối với lễ hội dân gian và tôn thờ vẻ đẹp làng quê rực rỡ. Xem tranh Nguyễn Văn Phương có thể nhận diện được nhiều phong tục, nhiều tập quán từng ngự trị trong tinh thần chúng ta. Xem tranh Nguyễn Văn Phương, thấy sự lãng mạn hồi sinh theo từng vạt áo tứ thân, thấy sự thanh bình ru hời từng ánh mắt đa tình.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 12:07 - 02/04/2012 | Chuyện mục :
Ngã bảy nghệ thuật]
Mỗi bức họa của Trịnh Công Sơn gần như một món quà ân tình mà ông dành cho người mẫu. Hoa hậu Giáng My, Hoa hậu Hà Kiều Anh, người mẫu Thủy Hương, ca sĩ Hồng Nhung, ca sĩ Trần Thu Hà, ca sĩ Hiền Thục… đều có cơ duyên trở thành nhân vật trong tranh Trịnh Công Sơn. Có thể những mỹ nhân từng làm mẫu vẽ cho Trịnh Công Sơn không hề cân đong được trình độ mỹ thuật của người đang cầm cọ như thế nào. Đơn giản, họ ngồi trước giá vẽ như đang phiêu bồng dạo chơi trong một không gian âm nhạc khác của Trịnh Công Sơn. Rất có thể, họ không chú ý đến màu sắc của Trịnh Công Sơn mà họ mường tượng chân dung mình xa vắng “ru mãi ngàn năm dòng tóc em buồn” hoặc “ôi áo xưa lồng lộng đã trôi dạt trời chiều, như từng con nước rộng xóa một ngày đìu hiu”. Bao giờ khi ngừng tay cọ, quyền sở bức tranh lập tức được Trịnh Công Sơn trao lại cho người mẫu trong tâm niệm “em cứ bay trong đời dịu dàng như cơn gió, em cứ bay nhưng đừng bỏ lại tôi một mình”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 20:34 - 01/04/2012 | Chuyện mục :
Ngã bảy nghệ thuật]
Cách đây cũng khá lâu rồi, có phóng viên hỏi tôi: Việt Nam có cần ngày Mồng Một Tháng Tư không? Tôi nói vui rằng, ngày Mồng Một Tháng Tư là ngày nói dối. Suốt bảy năm sống ở nước ngoài, ngày ấy năm nào tôi cũng bị lừa, dù mình đã có ý thức đề phòng mà vẫn không thể tránh nổi. Ta chả nên “nhập khẩu” ngày nói dối làm gì. Nếu ta có ngày Mồng Một Tháng Tư thì cũng nên chuyển thành ngày Nói Thật. Làm sao ngày ấy, chúng ta có thể trải lòng mình mà không bị bạn bè dị nghị. Đối với tôi, ngày Mồng Một Tháng Tư là ngày đau buồn. Đau buồn một cách nghiêm túc. Vì đó là ngày mất của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 09:40 - 23/03/2012 | Chuyện mục :
Ngã bảy nghệ thuật]
Nhà biên kịch Tô Hoàng hé lộ: Mấy ngày sau khi LHP Cánh Diều Vàng năm nay kết thúc, tính cả khen cả chê, nhiều trang báo la oai oái với những sự ngạc nhiên. Trong số những điều ngạc nhiên đó có sự ngơ ngác, sửng sốt khi phim “ Sài Gòn Yo” được trao Giải Bạc; và Nguyễn Thị Quỳnh Hoa- một dancer hiphop thuần chất, chưa từng chạm ngõ “làng điện ảnh” lần nào bỗng được trao tặng giải Nữ Diễn viên chính xuất sắc. Sự ngạc nhiên ấy- thực ra đâu có gì đáng ngạc nhiên, nếu ai đó biết rằng chúng được bắt đầu, trước tiên, chính từ các thành viên Ban Giám khảo phim truyện điện ảnh chúng tôi...
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:10 - 15/03/2012 | Chuyện mục :
Ngã bảy nghệ thuật]
Tính từ năm 2003, khi giải thưởng hàng năm của Hội Điện ảnh Việt Nam chính thức được tổ chức và mang tên Giải Cánh Diều, thì đây là lần đâu tiên phim tham dự giải mang tính giải trí áp đảo phim mang tính nghệ thuật. Nếu xét theo tiêu chí của giải Cánh Diều 2012: “đề cao tác phẩm điện ảnh, phim truyền hình có dấu ấn sáng tạo trong nghệ thuật thể hiện, mang đậm bản sắc dân tộc, giàu giá trị nhân văn và đạt hiệu quả xã hội tích cực”, đối với những tác phẩm ứng thí đợt này, e rằng không phim nào hội đủ tiêu chuẩn. Liệu điện ảnh Việt Nam có đủ gió để “bay” khi dòng phim giải trí làm chủ đạo?
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 14:47 - 10/03/2012 | Chuyện mục :
Ngã bảy nghệ thuật]
Trong chương trình “Ai là triệu phú” phát trên VTV3 lần đầu tiên vào 20h ngày 06 tháng 03 năm 2012, phát lại lần thứ nhất vào 8h 50 ngày 07 tháng 02 năm 2012, lần thứ hai vào 16h 10 cùng ngày , người dẫn chương trình- ông Trưởng ban VTV3 - Lại Văn Sâm hỏi một cặp chơi (một đôi nam nữ đang sống và làm việc tại thủ đô Hà Nội, tôi không muốn nhắc lại tên vì làm như vậy là xúc phạm họ) về cá tính sở thích của hai người. Sau khi nghe họ trả lời đại ý rất hợp nhau, Lại Văn Sâm liền bình luận tỉnh bơ rằng: “Quả là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã” ( Trâu tìm trâu, ngựa tầm ngựa) (!). Cả hai người chơi, cử tọa gồm nam phụ lão ấu trong trường quay và cả MC gương mặt đầy kiêu hãnh cũng không ai có phản ứng gì trước lời bình luận hớ hênh, phản cảm, xúc phạm nặng nề hai người chơi của chương trình này.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
Phân trang 1/15
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
Những bài mới nhất