Vở kịch “Ngàn năm lịch sử” tái hiện cuộc đời danh nhân Lý Thường Kiệt, do Nghệ sĩ Ưu tú Thành Lộc làm đạo diễn, vừa được sân khấu IDECAF – TPHCM dàn dựng đã nhận được những ý kiến đánh giá khác nhau. Với tư cách tác giả kịch bản, nhà văn Nguyễn Quang Lập khẳng định: “Tôi chỉ muốn nói thế này thôi: Dù anh làm gì, nếu biết đội xã tắc lên đầu thì nhân dân sẽ  quý trọng anh, lịch sử sẽ ghi nhận. Ngược lại thì sẽ bị nhân dân và lịch sử lên án. Đối với tuổi trẻ tôi muốn giới thiệu một tấm gương cao cả của tình yêu, và nói với các bạn trẻ rằng bất kỳ việc gì trên đời nếu bạn biết mất thì bạn sẽ được. Chính vì thế tôi tin lớp trẻ sẽ thích vở diễn này”  

Nghệ sĩ nhiếp ảnh Võ An Ninh, nhân vật anh cả của nền nhiếp ảnh Việt Nam, đã từ trần lúc 18g45 ngày 4-6-2009 tại nhà riêng ở 164 Ngô Gia Tự, Q.10, TP.HCM, hưởng thọ 103 tuổi. Bằng ống kính nghề nghiệp và bằng vốn sống của mình, Võ Anh Ninh được xem như một nhân chứng lịch sử của đất nước ta thế kỷ 20. Tuổi trời cho ông thật nhiều, và ông cũng đóng góp cho xã hội thật nhiều. Trái tim của Võ An Ninh đã ngừng đập, nhưng không còn gì để nghi ngờ sự bất tử của ông. Thời gian có thể xóa nhòa không ít thứ sang trọng lẫn nhỏ bé, và thời gian càng làm tăng thêm giá trị những tác phẩm của Võ An Ninh. Vĩnh biệt ông, một tượng đài kỳ vĩ trong nghệ thuật nhiếp ảnh của dân tộc, lethieunhon.com xin giới thiệu những bức ảnh nổi tiếng nhất của ông về nạn đói năm Ất Dậu, về vẻ huyền ảo SaPa và về nét thâm nghiêm Hà Nội.


Có nụ hồng vẫn gọi tên BẢO PHÚC


[Vào lúc : 15:29 - 02/06/2009 | Chuyện mục : Ngã bảy nghệ thuật]
Ngày 31-5-2009, nhạc sĩ Bảo Phúc đã khép lại cuộc đời 52 năm của mình một cách vội vàng, sau cơn đột quỵ. Một tuần cấp cứu tại Bệnh viện Chợ Rẫy cũng không thể kéo anh ra khỏi lưỡi hái tử thần, nhưng âm nhạc vẫn giữ anh ở lại với công chúng. Tôi tin như thế, khi chứng kiến đời sống âm nhạc đang vắng lặng bỗng xôn xao những lời tiếc thương một tài hoa đoản mệnh! Viết về một người vừa nằm xuống, rất dễ bị chi phối bởi những cảm xúc run rẩy. Tôi biết vậy, nên chầm chậm nghĩ về cuộc đời bươn bả của nhạc sĩ Bảo Phúc.

Trong bộ phim “Đừng đốt” (dựng từ "Nhật ký Đặng Thùy Trâm" – đạo diễn Đặng Nhật Minh) có sử dụng 1 phút 30 giây giai điệu tác phẩm Thiên thai của nhạc sĩ (NS) Văn Cao. Và hiện gia đình cố NS đang kiến nghị về việc các nhà làm phim quên nhắc đến tác phẩm của ông. Bà Nguyễn Thị Hồng Ngát - GĐ Hãng phim Hội Điện ảnh, đơn vị sản xuất phim “Đừng đốt” giải thích: "Để xảy ra lỗi này là tại đạo diễn Đặng Nhật Minh. Ban đầu, đạo diễn đã sử dụng nhạc phẩm Thiên thai trong phim. Sau, ông lại bỏ đi. Tới khi sang Thái Lan làm hậu kỳ, ông lại cho vào. Mà lúc đó, mọi việc từ tít phim tới các dòng generic trong phim đã hoàn tất, chỉ còn công đoạn cuối cùng là hòa âm thôi".

Hôm nay, trên báo Công An TPHCM có bài “Điện ảnh Việt: “Sinh con” không biết đặt tên!” của tác giả Hoài Giang có ý phê phán cái tên phim “Đừng đốt” còn đáng chán hơn cái tên phim “14 ngày phép”. Thế nhưng, đạo diễn Đặng Nhật Minh trong bài phỏng vấn trên báo Văn Nghệ lại trả lời câu hỏi “nguyên bản của câu nói nổi tiếng liên quan đến cuốn Nhật kí Đặng Thuỳ Trâm là“ Đừng đốt, bên trong đã có lửa”, nhưng tên phim được rút gọn thành “ Đừng đốt”, ông có nghĩ rằng mình đã thực sự chọn được tên cho bộ phim một cách thoả đáng?” một cách tự tin rằng: “Tôi nghĩ là thoả đáng và chính xác. Nếu không có câu nói đó của viên trung sỹ Sài gòn thì chắc gì cuốn nhật ký trên đã còn đến ngày nay … và lúc đó cũng sẽ không có bộ phim này. Có người thích cái tên “Đêm qua tôi mơ thấy hoà bình “. Nhưng cái tên này nhà xuất bản bên Mỹ đặt cho cuốn nhật ký họ đã xuất bản rồi. Dùng lại là vi phạm bản quyền và chưa chắc đã hay hơn.

Gần đây trên TT&VH, tác giả Trần Hậu Yên Thế có phát hiện ra hình tượng rồng có đôi tay vũ nữ trên hai chiếc sập đá đền thờ vua Đinh ở cố đô Hoa Lư, Gia Viễn, Ninh Bình. Bản dập của những chiếc sập này hiện đang được triển lãm tại Trung tâm Việt Art centre (từ ngày 3-12/4), đã khiến chúng tôi vô cùng thích thú. Từ triển lãm này chúng tôi đã có dịp đọc lại lịch sử triều Đinh, tiền Lê và đã phát hiện ra một số những vấn đề lịch sử thú vị giúp kiến giải biểu tượng rồng có đôi tay phụ nữ này. Đồng thời từ những ẩn ngữ được các nhà chạm khắc dân gian tạo tác nên, chúng ta lại có dịp soi chiếu lại lịch sử về các vị vua tiền triều.

Tên phim, sai một ly đi mấy dặm?


[Vào lúc : 11:57 - 27/03/2009 | Chuyện mục : Ngã bảy nghệ thuật]
Lịch sử văn học Việt Nam ghi nhận đã có nhiều tác phẩm nước ngoài dịch tựa sang tiếng Việt hay “thần sầu quỷ khốc”, và trong số đó phải “ngả mũ bái phục” 3 cái tựa Việt sau: “For Whom the Bells Toll” của Ernest Hemingway có tựa Việt “Chuông nguyện hồn ai”, “Gone With the Wind” của Margaret Mitchell có cái tên Việt không thể nào dịch hay hơn là “Cuốn theo chiều gió”, và “The Godfather” của Mario Puzo còn ngoạn mục hơn với cái tên Việt bất hủ, “Bố Già” – Cha đẻ của cái tựa này là dịch giả Ngọc Thứ Lang. Trong tiếng Anh, Godfather có nghĩa là Cha đỡ đầu, nhưng dịch giả Ngọc Thứ Lang lại thay nghĩa đó bằng hai chữ “Bố Già” để khái quát toàn bộ nội dung của cuốn sách (Hai chữ này được sử dụng hay đến mức, xã hội đã dùng nó để gọi tên những ông Trùm cộm cán của giới giang hồ sau này).

Hiện nay, sân khấu chủ yếu phục vụ người xem tại Hà Nội và TPHCM, còn những địa phương khác hầu như đã trở thành “vùng trắng” kịch nghệ. Những đơn vị nghệ thuật dù không phải “xa xôi hẻo lánh” như Đoàn kịch Hải Phòng, Nhà hát tuồng Nguyễn Hiển Dĩnh – Đà Nẵng và Nhà hát tuồng Đào Tấn – Bình Định chỉ được nhắc đến mỗi khi có hội diễn toàn quốc. Vì vậy, câu hỏi thiết tha nhất và cũng day dứt nhất là khán giả nông thôn Việt Nam có còn biết đến sân khấu không? Văn học có thể về làng quê, điện ảnh có thể về làng quê, ca nhạc có thể về làng quê, còn sân khấu thì sao?

Đối thoại với TRẦN KHẢI CA


[Vào lúc : 16:41 - 12/03/2009 | Chuyện mục : Ngã bảy nghệ thuật]
Nền điện ảnh Trung Quốc đương đại xuất hiện nhiều tên tuổi đạo diễn lớn, mà người Việt Nam biết đến nhiều nhất là Trương Nghệ Mưu và Trần Khải Ca. Trong bối cảnh đó, báo giới Trung Quốc cũng hình thành một số cây bút chuyên viết về điện ảnh như Lý Nhĩ Uy. Sau hai cuốn “Đối thoại với Trương Nghệ Mưu” và “Đối thoại với Củng Lợi”, Lý Nhĩ Uy tiếp tục ra mắt “Đối thoại với Trần Khải Ca”. Dĩ nhiên, một cuốn sách thì chắc chắn đề cập đến nhiều vấn đề, ở đây lethieunhon.com chỉ xin trích giới thiệu một đoạn liên quan đến quan niệm điện ảnh của Trần Khải Ca trong xu thế toàn cầu hóa!



Hình ảnh về người anh hùng dân tộc - Bà Triệu, trên bức tranh dân gian Đông Hồ giống như một giấc mơ. Một giấc mơ ngọt ngào không có gươm đao.Cuộc đời ngắn ngủi mà oanh liệt của bà đã lưu danh vào sử sách. Và bức tranh Đông Hồ này là bức tranh duy nhất còn lại tới nay về hình ảnh của Bà. Trên một nền điệp lung linh, rực rỡ không một hàng chữ, người nghệ nhân thật tự tin với câu chuyện rất hóm hỉnh của mình.



Phân trang 2/7 Trang đầu Trang trước 1 2 3 4 5 6 7 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất