Hiện nay, sân khấu chủ yếu phục vụ người xem tại Hà Nội và TPHCM, còn những địa phương khác hầu như đã trở thành “vùng trắng” kịch nghệ. Những đơn vị nghệ thuật dù không phải “xa xôi hẻo lánh” như Đoàn kịch Hải Phòng, Nhà hát tuồng Nguyễn Hiển Dĩnh – Đà Nẵng và Nhà hát tuồng Đào Tấn – Bình Định chỉ được nhắc đến mỗi khi có hội diễn toàn quốc. Vì vậy, câu hỏi thiết tha nhất và cũng day dứt nhất là khán giả nông thôn Việt Nam có còn biết đến sân khấu không? Văn học có thể về làng quê, điện ảnh có thể về làng quê, ca nhạc có thể về làng quê, còn sân khấu thì sao?
Hình ảnh về người anh hùng dân tộc - Bà Triệu, trên bức tranh dân gian Đông Hồ giống như một giấc mơ. Một giấc mơ ngọt ngào không có gươm đao.Cuộc đời ngắn ngủi mà oanh liệt của bà đã lưu danh vào sử sách. Và bức tranh Đông Hồ này là bức tranh duy nhất còn lại tới nay về hình ảnh của Bà. Trên một nền điệp lung linh, rực rỡ không một hàng chữ, người nghệ nhân thật tự tin với câu chuyện rất hóm hỉnh của mình.






