Sài Gòn tháng 5-2009, nhà thơ Thanh Tùng tâm sự: “Hà Nội và tháng ngày lang bạt” đối với tôi, đã trở thành nỗi đam mê chuyển dần sang niềm tiếc nuối. Khi tôi ngồi chọn lại những bài thơ này, thấy ký ức bám từng mảng rêu xanh lên bao nhiêu khoảnh khắc chấp chới hạnh phúc và ngộ nhận. Nhạc sĩ Phú Quang đã mượn vài lời để phổ nhạc: ca khúc “Hà Nội ngày trở về” từ bài thơ “Hà Nội” và ca khúc “Mùa thu giấu em” từ bài thơ “Em và thu”. Hà Nội nhờ bóng dáng bạn bè cũ mà liễu Hồ Gươm còn hiện về trong tâm tưởng. Hà Nội nhờ mối tình sương khói mà gió Hồ Tây còn giật thành cơn bão trong thương nhớ khôn nguôi.
Vài dòng của Thanh Tùng: Tôi đã gắn bó với Hải Phòng gần trọn cuộc đời. Tôi đã làm thơ trong khi đẩy xe bò thời thanh niên xung phong. Tôi đã làm thơ trong khi quai búa thời công nhân. Tôi đã làm thơ trong khi tay trắng thời bị cho về hưu với vỏn vẹn hai chỉ vàng. Và tôi đã làm thơ trong khi áp tải thời nhọc nhằn kiếm sống qua ngày. Hải Phòng còn nguyên giọt nước mắt chưa khô, bạn bè cực khổ, văn chương đọa đày. Nơi ấy, tôi có một căn nhà nhỏ để anh em thi phú tụ bạ. Nơi ấy tôi có hạnh phúc ngắn ngủi và dằng dặc đổ vỡ. Những bài thơ đã giữ gìn dùm tôi chút khói sương chiều Tam Bạc, chút nắng gió Cát Dài, chút xa vắng Cát Cụt, và hàng trăm gương mặt người quen đang nhòa dần theo ký ức!
Bộc bạch của nhà thơ Thanh Tùng: Năm nay tôi 74 tuổi, cả cuộc đời nếu có chút gì đáng gọi là thu hoạch, thì chỉ có thơ. Trong thời bao cấp, nhờ vị thế “nhà thơ công nhân”, tôi được in nửa tập thơ (chung với Trần Lưu, có tên “Con sông chảy từ thành phố”). Đến năm 2001, nhờ bạn bè Sài Gòn hào hiệp hỗ trợ, tôi mới in được tập thơ riêng lấy tên “Thời hoa đỏ”. Tôi nghĩ mình không có cơ hội in thơ nữa, nên dồn thơ trong sổ tay vào hết tập “Thời hoa đỏ”. Dù được Hội nhà văn VN trao giải B năm 2002, tôi vẫn thấy tập thơ sắp xếp hơi lộn xộn. Được sự gợi ý của chủ nhân lethieunhon.com, tôi tự chọn lại thơ mình để đưa lên mạng, theo 5 chủ đề: “Quả táo Hồ Chí Minh và những bài thơ viết ngoài vòng tay Tổ quốc”, “Thời hoa đỏ và quê hương Hải Phòng”, “Hà Nội và tháng ngày lang bạt”, “Xứ nắng và thơ giữa chợ”, “Miền yêu và chân dung hai ta”.
Vắng nhà thơ, ai nói thật bây giờ?
Mẹ không nuôi nhà thơ bằng sợ hãi
Hôm nay mẹ chỉ khóc thầm thôi, nước mắt vẫn cháy lên như lửa
Mẹ chỉ nuôi nhà thơ bằng tình yêu
Nhà thơ vẫn phải vào ngục tối, nước mắt bào mòn ngực mẹ đêm đêm
Tôi viết cho ông lá thư để củng cố lòng tin
Tôi cũng hồi hộp như ông trên đường đua vào chức Tổng Thống
Bây giờ màu da ông đã in lên tường Nhà Trắng như vết son cho muôn đời
Bây giờ thì thật rồi, như có thật mặt trời sau một đêm đen





