THANH TÙNG một trái tim chưa hề mệt mỏi


[Vào lúc : 12:07 - 04/09/2011 | Chuyện mục : Nhà thơ Thanh Tùng]
Thanh Tùng bắt đầu đời thơ ngay trong những ngày lam lũ đời thợ. Đời thơ và đời thợ theo Thanh Tùng suốt mấy chục năm như chính ông tự thú với “Hải Phòng – muối của đời tôi” bùi ngùi và rạo rực “tôi làm thơ từ sau xe bò chở gạch/ đến quảng trường nổi gió lúc nửa đêm”. Thế nhưng, Thanh Tùng khác biệt những nhà thơ công nhân cùng trang lứa. Bên cạnh cái thô ráp, Thanh Tùng có cái phiêu lãng và cái phóng túng của một kẻ dường như chỉ sinh ra để đóng vai thi sĩ, dẫu năm tháng lao động chân tay nhọc nhằn “cái nghề khuân vác của tôi/ trong mơ còn thấy giọt mồ hôi cười/ tôi sợ nó và tôi yêu nó/ như người mẹ sợ cơn đau đẻ nhưng vẫn thèm có con” thì ông vẫn ý thức rõ ràng “con chỉ của mẹ cha một nửa/ một nửa còn của những quãng đường ca/ của những cơn gió xé hết mình trên bến bãi/ của những nỗi đau chưa biết mặt bao giờ”. Đọc thơ Thanh Tùng giống như bước vào một vùng cảm xúc mâu thuẫn, giữa sự ngang tàng và sự yếu đuối, giữa sự tinh tế và sự vụng về, giữa sự mạnh mẽ và sự dở dang!

THANH TÙNG bụi đường và nỗi đam mê


[Vào lúc : 11:19 - 12/07/2011 | Chuyện mục : Nhà thơ Thanh Tùng]
Vợ chồng Thanh Tùng đặc biệt hay cãi nhau về …thơ trong bữa ăn.Tôi luôn phải làm nhiệm vụ  hòa giải mỗi khi gặp nghịch cảnh đó. Chị Nhàn luôn phản ứng với thơ bỏ vần của chồng. Ngay cả khi anh được giải thưởng chính thức Văn học công nhân của Tổng Công đoàn đến hai lần. Chị bảo nếu thơ có vần, chắc được giải cao hơn (!) Người phụ nữ này đã từng làm Thanh Tùng dịu đi những gì thô tháp, làm trong lại những gì bụi bậm trong anh, nhưng chính chị đã cho anh biết những đau khổ lớn của kiếp người: yêu đến man dại và ghen đến điên cuồng. Khi hai người chưa chia tay nhau, lòng ghen ấy hướng về quá khứ. Lúc tình yêu thăng hoa nhất, vẫn len lỏi một bóng mờ dĩ vãng của mối tình đầu “Trong câu thơ của em/ anh không có mặt”… Họ đã qua mối tình đầu dại khờ thời trẻ, nhưng mối tình đó ai ngờ lại là bất tử…Trong trạng thái ấy, bài thơ Thời hoa đỏ ra đời. Mỗi người trong cuộc tình đều bị cánh hoa mang lửa này đặt một “vết xước vào trái tim”, vết thương tinh tế mà sắc lẻm, nỗi đau không trào máu mà rỉ máu…

THANH TÙNG và mối tình Thời Hoa Đỏ


[Vào lúc : 10:38 - 22/10/2010 | Chuyện mục : Nhà thơ Thanh Tùng]
Trả lời phỏng vấn Đài Tiếng nói VN, nhà thơ Thanh Tùng nói về sự ra đời của một bài thơ gây xúc động cho người khác: “Không biết nói thế nào cả, tự mình mình không thể đánh giá được. Sự tích tụ để trở thành một bài thơ có thể nói từ vài trăm năm, vài chục năm, một đời người chắc gì đã có được một bài!. Đây là sự tích trữ từ nhiều thế hệ, từ bố tôi trở về, từ lịch sử, tình yêu của loài người mà tôi đọc được, rồi những thi sỹ bậc thầy của mình, những người đi trước mình, những người đã làm thơ tình như TTKH với Hai sắc hoa ti gôn… nó góp lại cho mình chứ không phải tự nhiên từ trên trời rơi xuống mà mình làm được bài thơ. Đây là sự tích luỹ ghê gớm và âm thầm. Cũng chả giải thích sao cây lại ra hoa, như trái cây rụng xuống đất nó tiếp lửa cho cây để cây ra hoa… cũng khó mà giải thích thế nào ? Nhiều lúc bản thân mình cũng chả hiểu chính mình…”

THANH TÙNG trước một Vũ Điệu Thơ


[Vào lúc : 10:49 - 03/08/2010 | Chuyện mục : Nhà thơ Thanh Tùng]
Sáng nay 3-8, nhà thơ Thanh Tùng bay từ Sài Gòn ra Hà Nội để dự đại hội VIII Hội Nhà văn VN. Theo ông thì, hội hè chỉ là chuyện nhỏ, chủ yếu tranh thủ ghé qua Hải Phòng thăm viếng sức khỏe anh em chốn cố hương. Nhà thơ tuổi 75 có vẻ rất phấn chấn, nhưng con gái của ông vẫn không chút yên tâm, cứ dặn đi dặn lại: “Gặp bạn bè, bố bớt bia rượu dùm con. Nhớ nhé, lý trí của bố rất kém, mà sức khỏe của bố cũng sa sút rồi!”. Nhà thơ chỉ biết cười trừ, vì ai hiểu bố bằng con. Lâu lắm mới có dịp quay lại đất Bắc, nhà thơ Thanh Tùng nhờ lethieunhon.com giới thiệu bài thơ mới nhất ông viết về sức sống mảnh đất phương Nam, hình như cũng có mùi lãng mạn: “Đêm Bình Dương đồng lõa với em. Quyến rũ tràn ra đầy bóng tối…”

Ứng tác kiểu THANH TÙNG


[Vào lúc : 14:05 - 14/05/2010 | Chuyện mục : Nhà thơ Thanh Tùng]
Nhắc đến nhà thơ Thanh Tùng có lẽ công chúng sẽ nhớ ngay đến bài thơ “Thời hoa đỏ”. Ngoài tác phẩm nổi tiếng ấy, những người quen biết nhà thơ Thanh Tùng còn có một điểm độc đáo nữa để kể về ông, đó là cái thú làm thơ ứng tác! Bất cứ cuộc gặp gỡ nào, dù là hội nghị long trọng hay tiệc tùng vui vẻ, chỉ cần đề nghị là Thanh Tùng ngay lập tức xuất khẩu thành… thi. Khoảnh khắc ứng tác mới nhất của Thanh Tùng là khi nghe tin Hoàng Cầm qua đời ở Hà Nội, đã chia buồn cùng đồng nghiệp ngay trong một góc cà phê Sài Gòn: “Tình yêu có thật, nhưng trái tim mù lòa. Con người biết làm sao? Anh đã đi xa. Nắng vãn đồng chiều khóc mãi. Bây giờ lá đi tìm anh”

Gặp Nhà Thơ Áp Tải ở Sài Gòn


[Vào lúc : 11:58 - 02/04/2010 | Chuyện mục : Nhà thơ Thanh Tùng]
Phơ phơ đầu tóc bạc/ Lừng lẫy danh tiếng vang/ Nghĩa khí mây cao nhất/ Trời thu trăng sáng choang... Không hiểu sao, khi gần sáng tỉnh dậy, trong tiếng gà nhu nhơ gáy nơi cây bông gòn nhà khách số 8 Nguyễn Bỉnh Khiêm thành phố Hồ Chí Minh, những câu thơ cổ trong Tam Quốc khi nói về lão tướng Nghiêm Nhan trấn ải đất Ba Thục kiên quyết không chịu đầu hàng cánh quân của Lưu Huyền Đức do Trương Phi thống lĩnh cứ ngân nga trong tâm trí tôi sau suốt một buổi chiều tới khuya trò chuyện với lão nhà thơ Thanh Tùng. Lứa chúng tôi cách sau ông ngót nửa thế kỷ nên mọi thứ, kể cả văn chương đã là khác lắm. Nhưng ông quá dễ gần, đến nỗi, tôi, lần đầu tiên được hầu chuyện và hầu rượu đã như thấy mình hoàn toàn có thể nói thẳng băng những suy nghĩ, nhất là văn chương, nhất là những kị húy trong làng văn nghệ với ông mà không cần phải rào đón, e dè.

Một bài thơ về thảm họa động đất Haiti


[Vào lúc : 14:01 - 27/01/2010 | Chuyện mục : Nhà thơ Thanh Tùng]
Trận động đất ở Haiti đã gây bàng hoàng khắp năm châu. Tang thương và mất mát khiến nhân loại lặng đi trong xúc động và khổ đau. Nhà thơ Thanh Tùng đã liên hệ thảm họa Haiti với những thảm họa khác từng xảy ra trên thế giới như bom nguyên tử ném xuống hai thành phố xứ sở Nhật Bản hay loạt bom B52 ném xuống Khâm Thiên – Hà Nội và An Dương – Hải Phòng. Và ông vỡ òa nước mắt thi sĩ tuổi 76: “Ta cùng đổ máu Haiti. Ta cùng xác chết Haiti. Hai tay cào đổ vỡ, ta gào: Haiti!”


Thời Hoa Đỏ và trái tim chàng đàn ông vô lý


[Vào lúc : 11:44 - 17/10/2009 | Chuyện mục : Nhà thơ Thanh Tùng]
Nhà thơ Hoàng Đình Quang đi tìm cách hiểu mới cho một bài thơ quen thuộc: “Cách đây nhiều năm, khi ngồi uống bia với Thanh Tùng, tôi hỏi: “Anh là tác giả của Thời Hoa đỏ. Bài thơ hay lắm, câu nào cũng hay! Khi nó được làm lời cho ca khúc cùng tên, bài hát cũng hay, có một số câu sửa đi theo yêu cầu của âm nhạc, cũng vẫn còn hay. Nhưng tôi đố anh, trong đó có một câu hay nhất, phải nói là cái đinh của bài thơ, Đến nỗi, nếu rút nó đi, thì bài thơ sẽ đổ, hoặc chí ít, nó cũng chỉ là một bài thơ tình ở mức trung bình? Đố anh biết nó là câu nào?”. Thanh Tùng ngớ người ra, lắc đầu: Chịu! Tôi tiếp: “Câu thơ đó không phải là câu thơ hay, để người ta phải chép vào sổ, hay được đem ra phân tích ngữ pháp. Nó chỉ hay khi đứng trong bài thơ này, và bài thơ này hay là nhờ nó... Vì bài thơ tình này không dành cho số đông". Nhìn vẻ mặt căng thẳng của Thanh Tùng, tôi càng tin rằng: thi sĩ làm thơ là bằng gan ruột, băng giây phút thăng hoa nhất định, chứ tuyệt nhiên không phải bằng chữ nghĩa, lại càng không phải bằng thủ pháp tu từ nào để người đọc tuỳ tâm suy diễn”

Chùm thơ về Hà Nội và tháng ngày lang bạt


[Vào lúc : 23:17 - 24/05/2009 | Chuyện mục : Nhà thơ Thanh Tùng]

Sài Gòn tháng 5-2009, nhà thơ Thanh Tùng tâm sự: “Hà Nội và tháng ngày lang bạt” đối với tôi, đã trở thành nỗi đam mê chuyển dần sang niềm tiếc nuối. Khi tôi ngồi chọn lại những bài thơ này, thấy ký ức bám từng mảng rêu xanh lên bao nhiêu khoảnh khắc chấp chới hạnh phúc và ngộ nhận. Nhạc sĩ Phú Quang đã mượn vài lời để phổ nhạc: ca khúc “Hà Nội ngày trở về” từ bài thơ “Hà Nội” và ca khúc “Mùa thu giấu em” từ bài thơ “Em và thu”. Hà Nội nhờ bóng dáng bạn bè cũ mà liễu Hồ Gươm còn hiện về trong tâm tưởng. Hà Nội nhờ mối tình sương khói mà gió Hồ Tây còn giật thành cơn bão trong thương nhớ khôn nguôi.

Thời Hoa Đỏ và quê hương Hải Phòng


[Vào lúc : 23:04 - 10/05/2009 | Chuyện mục : Nhà thơ Thanh Tùng]

Vài dòng của Thanh Tùng: Tôi đã gắn bó với Hải Phòng gần trọn cuộc đời. Tôi đã làm thơ trong khi đẩy xe bò thời thanh niên xung phong. Tôi đã làm thơ trong khi quai búa thời công nhân. Tôi đã làm thơ trong khi tay trắng thời bị cho về hưu với vỏn vẹn hai chỉ vàng. Và tôi đã làm thơ trong khi áp tải thời nhọc nhằn kiếm sống qua ngày. Hải Phòng còn nguyên giọt nước mắt chưa khô, bạn bè cực khổ, văn chương đọa đày. Nơi ấy, tôi có một căn nhà nhỏ để anh em thi phú tụ bạ. Nơi ấy tôi có hạnh phúc ngắn ngủi và dằng dặc đổ vỡ. Những bài thơ đã giữ gìn dùm tôi chút khói sương chiều Tam Bạc, chút nắng gió Cát Dài, chút xa vắng Cát Cụt, và hàng trăm gương mặt người quen đang nhòa dần theo ký ức!

Phân trang 1/3 Trang đầu 1 2 3 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất