Nhà văn Nguyễn Quang Thiều
Phân trang 1/3
1 2 3
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
[Vào lúc : 16:05 - 01/03/2010 | Chuyện mục :
Nhà văn Nguyễn Quang Thiều]
Nguyễn Quang Thiều không chỉ là nhà thơ tiên phong với trào lưu hiện đại mà còn là cây viết văn xuôi giàu cảm xúc. Trong anh không chỉ có con người bay bổng, ưu tư với những phiền muộn thi ca, mà còn có một nhà báo linh hoạt và nhạy bén. Những bài viết của anh trên VietNamNet ẩn chứa nhiều thông điệp kêu gọi mỗi người hãy yêu cuộc sống của mình bằng một thái độ văn hoá. Trả lời phỏng vấn báo Sài Gòn Tiếp Thị, Nguyễn Quang Thiều khẳng định: “Với cá nhân tôi, khi tôi viết nghĩa là tôi đang hồi tưởng về một đời sống tôi đã sống. Tôi đang tự mang đến cho mình một nền tự do, một trí tưởng tượng và một giấc mơ. Cái mới với tôi là những gì tôi phát hiện trong đời sống của chính tôi, hoặc một đời sống liên quan đến tôi mà nhiều khi chính tôi tưởng đã cũ mèm. Cái mới này làm cho cá nhân tôi được mở rộng, được giàu có và được hưởng thụ. Cái mới này không liên quan đến những tranh luận sơ lược và nhiều lúc ấu trĩ về chuyện mới, cũ trong cái vỏ hình thức của những sáng tác mà chúng ta tốn phí thời gian tranh cãi”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 14:50 - 02/01/2010 | Chuyện mục :
Nhà văn Nguyễn Quang Thiều]
Ý kiến của Nguyễn Quang Thiều về thực trạng thơ Việt: “Nếu cho tôi toàn quyền quyết định giải thưởng, tôi cũng cảm thấy rất khó khăn để đi đến quyết định của mình. Chúng ta, những người làm văn học và bạn đọc, vẫn đợi chờ một chân dung mới của thơ ca Việt Nam. Việc xác lập một chân dung thơ ca mới của chúng ta đang ở trong một tình trạng rất lúng túng. Điều đó cho thấy những yếu tố để tạo nên một tác giả mới cho nền thơ Việt Nam còn chưa đủ. Việc đổi mới thơ ca không dễ dàng một chút nào. Nó không chỉ là hình thức, nó không chỉ là nội dung mà nó phải mang đến một tư duy khác, một mỹ học và một tư tưởng khác. Đổi mới thơ ca không bao giờ chứa đựng tính thời thượng”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 14:55 - 29/12/2009 | Chuyện mục :
Nhà văn Nguyễn Quang Thiều]
Chúng ta ai ai cũng hiểu rằng: kẻ tham nhũng đương nhiên phải là những người có quyền có chức, chứ nhân dân thì tham nhũng bằng cách gì. Bởi một chữ ký của người có quyền có chức là có thể giúp cho một nhà thầu, một công ty, một doanh nhân sau một đêm ngủ dậy bỗng có trong tay hàng trăm tỉ. Hoặc một chữ ký cho một người vào vị trí này hay vị trí kia và với vị trí đó họ có thể thu mỗi năm hàng chục tỉ. Bí thư Phạm Quang Nghị nói những người có quyền cho dù không đòi hỏi gì nhưng cứ bị hối lộ. 500.000 đô la không hạ gục được sự liêm khiết của người lãnh đạo đó thì 1.000.000 đô la. Nếu 1.000.000 đôla không đủ mạnh để hạ gục thì nhiều đô la hơn nữa... Bức thành trì liêm khiết của con người cũng có lúc bền vững hơn dãy Trường Sơn nhưng nhiều khi chỉ yếu như tờ giấy bị thấm nước. Hơn nữa, người nhận hối lộ luôn luôn tin tưởng rằng có phải một mình mình nhận hối lộ đâu, quanh mình nhiều người lắm. Bằng chứng là mình cũng hối lộ để có được vị trí hiện thời của mình cơ mà...
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 17:28 - 25/10/2009 | Chuyện mục :
Nhà văn Nguyễn Quang Thiều]
21 năm mới có dịp trở lại Moscow, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều cảm nhận: “Nước Nga đã thay đổi như một giấc mộng. Ngày hệ thống các nước XHCN Đông Âu sụp đổ, đã có không ít người Việt Nam ở lứa tuổi cha tôi khóc. Với họ, Liên Xô ngày ấy như một người anh em thăng trầm có nhau, như một chỗ dựa tinh thần vững chắc, như một niềm tin và như nơi chứa đựng những ký ức đẹp cho dù rất nhiều người trong số họ chưa hề đặt chân đến đất nước này. .. Nước Nga đang thức dậy cho dù tôi vẫn mang cảm giác dân tộc này thức dậy trong những động tác còn chậm chạp. Nhưng nước Nga là một dân tộc vĩ đại. Dân tộc Nga như con tuấn mã trong một bài thơ của nhà thơ Nga giải Nobel văn học, Joseph Brodsky. Con tuấn mã Nga mạnh mẽ đã thức dậy trong bóng đêm và chờ một kị sỹ, một người Nga quả cảm yêu Cái đẹp và Tự do, đứng dậy để lên đường”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 09:31 - 21/10/2009 | Chuyện mục :
Nhà văn Nguyễn Quang Thiều]
Nhà thơ Nguyễn Việt Chiến ghi nhận: “Trong sâu thẳm bản ngã sáng tạo nghệ thuật của mình, Nguyễn Quang Thiều vẫn coi thơ là “miền đất thánh” và anh luôn luôn hướng đến những tìm tòi nhằm cách tân thơ Việt. Theo tôi, bản chất của sự cách tân, đổi mới thơ không chỉ nằm ở sự tìm tòi về mặt hình thức nghệ thuật, cấu trúc của ngôn ngữ thơ, mà điều thiết yếu căn cốt là ở sự đổi mới nội dung đời sống được phản ánh trong thơ. Trong rất nhiều thế kỷ qua, các trường phái thơ lớn trên thế giới qua mỗi thời kỳ đều hướng tới sự tìm tòi và cách tân thơ. Điều khác biệt (và khu biệt nhất) để có thể nhận ra được các nhà thơ cách tân của mỗi thời đại có gương mặt thơ khác nhau như thế nào chính là ở nội dung đời sống trong thơ họ ở thời đại ấy đã được phản ánh, khắc họa trong một trường thẩm mỹ nào. Theo tôi, Nguyễn Quang Thiều và một số nhà thơ xuất hiện sau năm 1975 đã hướng đến những tư duy thẩm mỹ mới và hiện đại”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:30 - 06/10/2009 | Chuyện mục :
Nhà văn Nguyễn Quang Thiều]
Là người được đánh giá là gặt hái được nhiều thành công trong thế hệ thơ thứ ba, Nguyễn Quang Thiều đầy nhiệt huyết trong việc tìm tòi và cách tân thơ ca. Về mặt ngôn ngữ, không phải là những cách nhào nặn, sắp xếp kỳ khôi và rối rắm các con chữ kiểu Lê Đạt, Dương Tường, sự cách tân ngôn ngữ thơ của Nguyễn Quang Thiều là sử dụng thuần thục thể thơ văn xuôi để diễn đạt tân kỳ những câu thơ không vần điệu. Về nội dung, đó là góc nhìn cận cảnh những mặt trái của xã hội trong thời kỳ đô thị hóa, là sự khai thác những hình ảnh thơ, những biểu tượng độc đáo, mới lạ: những người đàn bà góa, những con vật, lửa… Ở khuôn khổ của bài viết này, chúng tôi xin được đề cập đến một khía cạnh nhỏ, đó chính là biểu tượng "lửa" trong tập thơ "Sự mất ngủ của lửa", mốc son đầu tiên định danh Nguyễn Quang Thiều
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:02 - 18/05/2009 | Chuyện mục :
Nhà văn Nguyễn Quang Thiều]
Vào những buổi chiều đẹp, chị thường rủ tôi ra đê chơi. Chị và tôi làm những chiếc kèn bằng lá dứa dại ngắt dưới chân đê. Rồi hai chị em tôi ngồi trên mặt đê nhìn về những cánh đồng phía bên kia sông. Lúc nào chị cũng rủ tôi thổi thi xem ai dài hơi hơn. Những chiều như thế, gió sông thổi lồng lộng làm mái tóc dài của chị bay như một dải mây. Và tiếng kèn lá dứa u trầm đổ xuống triền sông và trôi mãi về một bến bờ nào đó.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:52 - 09/05/2009 | Chuyện mục :
Nhà văn Nguyễn Quang Thiều]
Thi thoảng tôi ghé qua nhà mợ xem mợ có nhờ tôi giúp gì không. Trong ngôi nhà vách đất, lợp rạ tan hoang như một túp lều, mợ mở đôi mắt bàng bạc trên khuôn mặt vàng như nghệ nhìn tôi. Không phải mợ nhìn tôi mà mợ đang quan sát tôi. Rồi mợ Các ra đi vĩnh viễn. Lúc ấy tôi còn nhỏ, cho nên việc mợ Các ra đi chỉ làm tôi chông chênh một thời gian ngắn. Nhưng bây giờ, những buổi tối về quê ngồi một mình trong tiếng chó sủa, tôi không lúc nào không nghĩ về mợ. Mợ chỉ có một người con trai tên là Các nên gọi là mợ Các. Tên của mợ là gì tôi không biết
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:53 - 02/05/2009 | Chuyện mục :
Nhà văn Nguyễn Quang Thiều]
Gia đình cô từng sống lênh đênh trên đò dọc sông Đáy mấy đời. Họ bắt cá, cào hến và lấy cát bán cho những cư dân hai bên bờ sông để sinh sống. Mãi đến ngày hòa bình họ mới cập lại bến làng tôi và xin định cư trong một xóm trại nhỏ bên sông và làm nghề chèo đò ngang đưa khách qua sông. Thực sự tôi không biết quê quán họ ở đâu. Thường là vừa chèo đò cô vừa hỏi việc học hành của tôi. Cô bảo cô thèm được đi học nhưng nhà cô ngèo phải bỏ dở để cào hến, thả lưới bắt cá và chèo đò kiếm tiền nuôi gia đình
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:19 - 03/04/2009 | Chuyện mục :
Nhà văn Nguyễn Quang Thiều]
Đôi lời của Nguyễn Quang Thiều: Từ khi năm tuổi, tôi đã thường theo bà tôi ra bờ sông. Tôi nhìn thấy những người đàn bà làng tôi lam lũ và nhẫn nại gánh nước sông tưới ngô khoai trên bãi. Và bây giờ, gần 50 năm sau, tôi vẫn nhìn thấy hình ảnh đó. Một hình đẹp nhưng đau lòng. Hầu hết những bài thơ trong “Những người đàn bà gánh nước sông” do NXB Văn Học ấn hành năm 1995, là những ký ức buồn bã nhưng không bao giờ chết trong tôi. Giọng nói trong tập thơ đó là giọng nói của một cậu bé cho dù tôi viết về điều gì. Giọng nói của cô độc và hoang mang. Và tôi luôn luôn lo sợ đến một ngày cậu bé ấy biến mất trong tâm hồn mình.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
Phân trang 1/3
1 2 3
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
Những bài mới nhất