Chuyên mục : Tư liệu văn nghệ sĩ
Phân trang 1/65
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
[Vào lúc : 09:30 - 15/05/2012 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
PGS-TS Lê Đình Cúc, nguyên Tổng biên tập Tạp chí Khoa Học Xã Hội phân tích: “Trong toàn bộ Di chúc và các bản bổ sung, cụm từ “xã hội chủ nghĩa” chỉ được Bác viết 1 lần khi nói về thanh niên: “Đảng cần phải chăm lo giáo dục đạo đức cách mạng cho họ, đào tạo họ thành những người thừa kế, xây dựng chủ nghĩa xã hội vừa hồng vừa chuyên”. Từ "cộng sản" được Bác viết 1 lần trong phần “về phong trào cộng sản Thế giới” nhưng là để nói đến sự “bất hòa hiện nay giữa các Đảng anh em” mà không nói gì đến chủ nghĩa cộng sản và xây dựng đất nước ta đi lên chủ nghĩa cộng sản . Như vậy Chủ nghĩa Xã hội và Chủ nghĩa Cộng sản cũng là điều tất yếu, như cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước nhất định thắng lợi , như Bác đã dự báo? Sau vấn đề nói về Đảng, toàn bộ Di chúc của Bác Hồ là tập trung nói về Tổ quốc và nhân dân”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 19:16 - 13/05/2012 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Vốn là một trí thức có cá tính mạnh luôn luôn chú ý đến các vấn đề phương pháp luận tư tưởng và phương pháp luận phê bình, nghiên cứu văn học và lại đang hoạt động trong tâm điểm của bộ phận nhạy cảm đó, dĩ nhiên Trương Tửu nổi lên như là một điểm sáng. Do thực sự là một tín đồ nhiệt thành của chủ nghĩa Mác xit, Trương Tửu nôn nóng muốn khắc phục các khuyết điểm trong phương pháp thực hiện của nó, những lệch lạc trong kháng chiến, đặc biệt là trên lĩnh vực văn hóa, văn nghệ, nhằm mang lại một không gian rộng rãi hơn cho cuộc sống của trí thức, văn nghệ sĩ cũng như toàn bộ người dân...
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 09:59 - 09/05/2012 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Nhà thơ Nga nổi tiếng Sergei Mikhalkov là tác giả phần lời Quốc ca Liên Xô (cùng với G. El-Registan) và Quốc ca Nga. Từ năm 1962 ông là tổng biên tập tạp chí điện ảnh trào phúng "Ngòi nổ". Tiếp đó, hơn 20 năm ông liên tục giữ các cương vị lãnh đạo của Hội Nhà văn Liên bang Nga, Hội Nhà văn Liên Xô và Hiệp hội nhà văn quốc tế các nước SNG. Ông đã đoạt giải thưởng Lênin, 3 giải thưởng Stalin và 3 giải thưởng Nhà nước Liên Xô; là Anh hùng Lao động Xã hội chủ nghĩa. Ông được trao tặng 4 huân chương Lênin, huân chương Cờ đỏ, huân chương Chiến tranh vệ quốc hạng nhất, huân chương Sao đỏ, huân chương "Công trạng đối với Tổ quốc" hạng hai, và nhiều huân, huy chương khác… Sau đây chúng tôi xin trân trọng giới thiệu câu chuyện Sergei Mikhalkov viết lời cho Quốc ca Liên Xô, trích từ cuốn sách của ông “Tôi là nhà văn Liên Xô”.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 15:12 - 07/05/2012 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Nhà văn Kao Sơn hé lộ một góc khuất trong trái tim Trần Hoài Dương: "Lúc đầu, tôi nghĩ chủ yếu trong chuyến về Ninh Binh lần này các anh muốn thăm thú phong cảnh của miền đất Cố Đô Hoa Lư là chính. Nhưng hóa ra với Trần Hoài Dương, bên cạnh đó lại là một lí do mà anh giấu kín từ đầu cuộc khởi hành cho tới tận đêm cuối của chuyến về Ninh Bình anh mới hé lộ. Trần Hoài Dương cho biết hồi trẻ khi vừa tốt nghiệp đại học, anh đã về thực tập ở báo Ninh Bình và… cũng trong thời gian đó anh đã quen rồi yêu một người con gái. “Đây là mối tình đầu của tôi. Chúng tôi hồi đó yêu nhau, nhưng trong sáng lắm. Đêm đi chơi với nhau, tôi mang một mảnh áo mưa để cô ấy ngồi, còn tôi thì ngồi trên chiếc dép của mình, cách cô ấy một đoạn… Và tận đến khi tôi phải về Hà Nội cũng mới chỉ dám cầm tay nhau một đôi lần gì đó…”. Anh tâm sự vậy và nói thêm: “Tình yêu của chúng tôi kéo dài mấy năm trời. Đang có chiến tranh nên mối liên lạc chủ yếu là những lá thư… và nếu không có việc tôi phải di nhận nhiệm vụ xa thì có lẽ tình cảm giữa chúng tôi đã không bị gián đoạn…”.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 15:05 - 07/05/2012 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Nhà văn Trần Huy Quang hồi tưởng: “Trần Hoài Dương nhìn xoáy vào tôi bảo, ôi còn phong độ lắm, Dương cứ tưởng... Lại hỏi, đời sống của Quang thế nào? Tôi bảo lâu lắm mới được gặp lại Dương, còn nhìn thấy nhau cũng là may lắm rồi. Khi vào họp ngồi cạnh nhau, Dương lại bảo, mình bỏ hết rồi Quang ạ, bây giờ không có gì ràng buộc nữa, thích viết cái gì thì viết. Tôi ngồi lặng đi vì buồn, một điều gì do liên tưởng từ Dương làm cho tôi buồn. Cái đó gọi là gì, một tiết tháo, một người quân tử, một nhân cách, người ấy không vì chút lợi mà sống luồn cúi, sống trong giả dối. Người xưa thấy đời đục thì từ quan về nhà dạy học, không vì một chút bổng lộc thừa mà tha hóa, sống không còn là mình, bán rẻ nhân cách. Đời nay có mấy ai, còn mấy ai? Nhưng Dương đã làm được điều đó. Về làm người dân thường, không lương hưu, không bảo hiểm để được sống là chính mình, để được ngẩng cao đầu, để được tự do nghĩ...”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 14:59 - 07/05/2012 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Nhà văn – nhà giáo Trần Đồng Minh nhận định: “Trần Hoài Dương yêu hoa lá đắm đuối đến kì lạ. Anh đã nhiều lần ngây người ngắm lá cây bồ đề. Đi với tôi trên đường Hà Nội qua dẫy phố có hàng cây bồ đề xôn xao lá gió, anh dừng lại bảo tôi rằng cuống lá bồ đề dài và thanh nên cứ gió thổi qua là rung lên như những quả chuông nhỏ. Quả là một nhận xét tinh tế, thú vị. Khi sống ở thành phố lớn phương Nam, anh lại mách với tôi rằng anh đã biết con đường, góc đường nào ở đây cũng có cây hoa sữa; thí dụ ở góc đường Nguyễn Thị Minh Khai cắt Nam Kỳ Khởi Nghĩa có cây hoa sữa cao, lá dày, tỏa tròn, xen kẽ những chùm hoa trắng xanh, đẹp lắm. Về sau anh lại đem một cây sấu nhỏ từ đất Bắc vào trồng tại vườn nhà anh ở Gò Vấp, và nâng niu, chăm bón cực kì cẩn thận. Khi người ta chặt mất cây hoa công chúa- anh gọi tên như thế- nở nhiều chùm hoa vàng tươi rất đẹp trong sân một nhà xuất bản, anh cứ ngẩn ngơ tiếc hoài”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 14:54 - 07/05/2012 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Nhà văn Hoàng Minh Tường ngoảnh lại nhớ nhung: “Nhà Hiền Phương ở chung cư gần đường Phan Đăng Lưu, cách nhà Trần Hoài Dương ở hẻm 56/38 Thích Quảng Đức chừng ba trăm mét. Ông là người hàng xóm gần gũi nhất của chúng tôi. Những cuộc gặp gỡ bạn văn khu vực quận Phú Nhuận thường có Trần Hoài Dương, Nhật Tuấn, Nguyễn Vũ Tiềm, Nguyễn Quang Thân, Dạ Ngân, Lê Khắc Hoan, Thanh Tùng, Lê Thiếu Nhơn, và sau này là Trần Mạnh Hảo, Nguyễn Khoa Đăng…Trong một buổi vui đầu Xuân, Trần Hoài Dương khoe ông đang viết gần xong cuốn tiểu thuyết tự truyện hơn 1000 trang. Hè năm ngoái, ông sang Anh ở sáu tháng với thằng cháu đích tôn và đã hầu như căn bản hoàn thành. Ông kể với chúng tôi một vài chương mà ông tâm đắc, như những chương hồi ông làm biên tập Tạp chí Học Tập ( nay là Tạp chí Cộng Sản). Ông kể hằng tuần ông đã mang bài lên để đồng chí Trường Chinh đọc duyệt như thế nào, ông từng gặp gỡ phỏng vấn, đặt bài đồng chí Lê Duẩn ra sao, rồi ông và đồng chí Nguyễn Phú Trọng ngày cùng cơ quan, cùng chi bộ... Ông khắc họa chân dung nhiều nhà lãnh đạo bằng những nét chấm phá thật sinh động, ấn tượng”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 14:47 - 07/05/2012 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Nhà văn Lê Phương Liên bày tỏ: «Không hiểu sao tôi nghĩ rằng anh Trần Hoài Dương đã tạm biệt trần thế rất thanh thản và kỳ ảo như những nhân vật của Andecxen. Những nhân vật như Cô bé bán diêm, Chú lính chì dũng cảm, Nàng tiên cá…đều như là những người bạn thân mà Trần Hoài Dương đã suốt đời yêu tha thiết và khao khát được gặp gỡ nơi vĩnh cửu. Sự tồn tại trần thế của mỗi con người đều là hữu hạn, nhưng sức sống của những khát vọng văn học lại là vô hạn. Mỗi lần mở trang sách bước vào thế giới truyện cổ tích Andecxen, tôi thấy những con chữ không chỉ là chữ mà đã sống dậy, khiến cho mình bật cười, bật khóc. Dẫu có buồn da diết như biết rằng mình sẽ vĩnh viễn không bao giờ gặp lại được một người bạn thân yêu, nhưng tâm hồn mình bỗng bừng thức như nàng tiên cá đã không biến thành bọt biển. Dường như bóng dáng Trần Hoài Dương vẫn ở đâu đây, trong những hoạt động văn học thiếu nhi đang diễn ra như niềm mong ước của anh»
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 18:38 - 06/05/2012 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Phó Giáo sư – Tiến sĩ Lê Đình Cúc hoài niệm: “Đến báo Văn Nghệ, tôi cứ xông bừa vào, gặp bất cứ biên tập viên nào cũng được, để nộp bản thảo chứ đâu biết là ai. Một người nho nhã, trắng trẻo, hơi gầy, trông không được khỏe lắm mở cửa phòng biên tập mời tôi vào, Rồi cũng với giọng nói nhỏ nhẹ, không có gì là ồn ào táo tợn như tôi vẫn nghe người ta nói là nhà văn thường vẫn thế. Anh hỏi tôi nhiều điều, chuyện văn chương, dịch thuật và cả chuyện linh tinh ngoài đời. Tôi cũng chẳng quan tâm lắm đến người đang tiếp mình như là khách đến báo Văn Nghệ. Đến lượt tôi trình bày nguyện vọng về mấy truyện ngắn dịch mang theo. Khi nhắc đến đến truyện viết cho thiếu nhi của Mark Twain liên hệ với những nhà văn Việt Nam thì tôi mới biết, người nho sinh đang tiếp tôi là Trần Hoài Dương. Tôi giật mình, đây mà là nhà văn Trần Hoài Dương ư? Nhà văn mình đã đọc từ hồi lớp 4 trường làng dưới bức tranh “Nhà tranh bên gốc mít” của họa sĩ Tạ Thúc Bình ấy đã theo mình đi suốt năm tháng của chiến tranh và trường đại học ư?”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 09:54 - 05/05/2012 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Bảo Đại và hoàng gia hoảng hốt và sợ hãi (là tâm lý tất nhiên của con người trước thời cuộc) nhưng rồi họ ngạc nhiên va an tâm, tin tưởng vào chính quyền mới. Bảo Đại được Bác Hồ và Chính phủ mời (chứ không phải triệu) ra làm cố vấn cho Chính phủ. Những ngày gian khổ và nguy nan của Tổ quốc mà chính quyền vẫn lo chu đáo nơi ăn, chốn ở và sinh hoạt cho Bảo Đại (Ở Hà Nội, Bảo Đại đã viết thư gửi về cho mẹ là bà Từ Cung “Cụ Hồ tốt lắm. Con ra đây được Cụ Hồ thương lắm. Cụ thương con như con. Ả (tức mẹ) cứ yên tâm. Không phải lo chi cho con cả”.. Bác chiếu cố cả những mong muốn của ông khi chọn hoàng thân Vĩnh Cẩn cùng ra Hà Nội ”cho có bạn, đỡ nhớ nhà...” (Vĩnh Cẩn là anh em hoàng tộc, hàng chú nhưng cùng trang lứa, từng đi theo Bảo Đại dịp sang Pháp từ tuổi thơ, chơi thân với Bảo Đại). Nghĩa là Bác rất hiểu và đáp ứng tâm lý và tình cảm của ông vua ham chơi, ham hưởng lạc...
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
Phân trang 1/65
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
Những bài mới nhất