Nhà văn Nguyễn Tham Thiện Kế phác thảo: “Dường như, Hồng Thanh Quang luôn tự hỏi: Mình thành thật như thế đã đủ chưa nhỉ? Gã thành thật trong mọi mặt của đời sống mà gã góp mặt. Dù đôi lúc tôi ngỡ gã mâu thuẫn với chính gã. Gã mâu thuẫn, là để gã đi tìm gã. Trong các đối thoại, ngay cả những chuyện riêng tư, nhiều người sẽ ngại ngần hoặc giấu nhẹm, thì gã tự tin thú nhận. Chính vì sự thú nhận mà gã có sức mạnh”
Trong một cuộc gặp gỡ tại tư gia của nhà văn Hiền Phương, câu chuyện văn chương bỗng sôi nổi khi bàn tới thơ Nguyễn Khoa Điềm. Nhà thơ Thanh Tùng cho rằng: “Những bài công bố gần đây, chỉ tàm tạm, mạnh về ý, yếu về tình!”. Còn nhà thơ Nguyễn Vũ Tiềm khẳng định: “So với mặt bằng chung và so với chính anh Điềm thì thơ thời hồi hưu có phần nhỉnh hơn, nhưng vẫn không có bài hay!”. Nhà văn Hoàng Minh Tường hùng hồn tuyên bố: “Nếu tôi không viết văn thì tôi đã trở thành một nhà thơ, mà nếu tôi không làm thơ thì tôi sẽ là một nhà phê bình thơ tầm cỡ quốc gia!”. Không biết câu nói ấy bao nhiêu phần trăm nhờ bản lĩnh của tác giả “Thời của thánh thần” và bao nhiêu phần trăm nhờ…men cay, nhưng đó là tiền đề để Hoàng Minh Tường kết luận: “Nguyễn Khoa Điềm từng có một bài thơ rất hay là bài “Có một ngày” mà tôi đã chọn giới thiệu trên báo “Người giáo viên nhân dân” khoảng 20 năm trước!”.






