Phân trang 3/65
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
[Vào lúc : 13:21 - 13/04/2012 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Sau nhiều đề cử, tranh luận, kiện tụng và trách móc, cuối cùng Giải thưởng Hồ Chí Minh và Giải thưởng Nhà Nước giai đoạn 2006-2011 về văn học nghệ thuật cũng đã được công bố. Nhìn vào danh sách, thấy giới cầm bút chiếm số lượng khá lớn. Ví dụ, ở Giải thưởng Hồ Chí Minh, sân khấu chỉ có ba (Nguyễn Đình Nghi, Dương Ngọc Đức và Sỹ Tiến) âm nhạc chỉ có hai (Phạm Tuyên và Văn Chung), mỹ thuật chỉ có một ( Nguyễn Gia Trí) thì văn chương có đến bảy vị được vinh danh. Cứ đà này, có lẽ Việt Nam sẽ phải mở thêm rất nhiều con đường để treo tên tuổi các văn nhân, thi sĩ khá tích cực sáng tạo và rất tích cực làm đơn xin xét tặng các loại giải thưởng.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:53 - 10/04/2012 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Tại sao gốc của huyền thoại văn minh Trung Quốc lại là tư tưởng thống trị đế chế? Theo Billeter: “Muốn hiểu hiện tượng tư tưởng này, cần đi ngược lên nguồn vào thời điểm hình thành của nó, vào thời điểm đế chế đầu tiên ra đời.” . Tần Thủy Hoàng lập ra đế chế nhà Tần (221 trước Công nguyên) bằng bạo lực, nhưng đế chế Tần cũng sụp đổ do bạo lực. Mối quan tâm của đế chế thứ hai tiếp đó, nhà Hán (202 trước Công nguyên) là tránh được sự sụp đổ nhanh chóng như đế chế Tần. Các hoàng đế nhà Hán và mưu sĩ của họ, và cả các triều đại sau, đã tìm ra một sách lược văn hoá, ít dùng hoặc không cần dùng đến bạo lực mà đế chế vẫn tồn tại. Tư tưởng trung quân đã thành một vũ khí văn hoá, một tín điều khiến toàn dân chỉ nghĩ đến bảo vệ quyền lực của đế chế. Nhờ vậy mà đế chế nhà Hán kéo dài 400 năm, hệ thống đế chế 2.000 năm.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:01 - 07/04/2012 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Con người Văn Cao là một khối mâu thuẫn lớn. Ở Văn Cao có hai con người: con người của cộng đồng, ông đã nói hộ cộng đồng này những tình cảm yêu nước dạt dào. Cộng đồng này đã hát lên tiếng lòng của ông không chỉ những tráng ca, mà cả những ước mơ lãng mạn vượt khỏi cõi đời thường. Con người thứ hai của ông thì ít người biết. May thay, nhờ những bài thơ trong sổ tay của ông để lại (đã được in ra) mà người ta thấy có những lúc Văn Cao cô đơn, cô độc đến nhường nào! Thí dụ bài thơ “Đôi bạn” ông đề tặng Nguyễn, viết năm 1967. Đó là năm những thành phố bị đảo lộn mọi sinh hoạt vì tiếng còi báo động, tiếng bom của không lực Mỹ. Vậy mà tiếng bom lớn đến thế vẫn không động tới cái góc u tĩnh của tâm hồn ông. Qua tâm trạng bài thơ, ông như một đồ vật bị bỏ quên, cũ nát từng ngày.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:53 - 05/04/2012 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Ngày 22-2-2012, ông Dmitry Nabokov, con trai của nhà văn Nga - Mỹ vĩ đại Vladimir Nabokov, đã qua đời tại bệnh viện thành phố Vevey - Thuỵ Sĩ, cách Montreux không xa. Cũng tại bệnh viện này, vào tháng 7 năm 1977, nhà văn Vladimir Nabokov đã từ trần, còn năm 1991 – bà quả phụ của nhà văn - Vera Slonim, người đã gìn giữ hết sức cẩn thận di sản của chồng, cũng từ giã thế gian. Sau khi bà mất, toàn bộ bản quyền được chuyển cho con trai Dmitry, đồng thời cũng là dịch giả khá thành công cho nhiều tác phẩm Vladimir Nabokov. Với tư cách người thừa kế của bố, Dmitry Nabokov đã thực hiện nhiều hành động khác nhau, mà không phải ai cũng có thể lý giải một cách thấu đáo!
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 12:38 - 02/04/2012 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Dương Kiều Minh hiền quá, thậm chí có cảm giác là anh… nhu nhược nữa. Cộng với vóc dáng gầy gò, nhỏ thó, trông anh lại càng xo rụi, để lại cho người đối thoại một ấn tượng “khổ khổ” thế nào ấy. Chẳng thế mà, khi Hội Văn nghệ Hà Tây sáp nhập với Hội Văn nghệ Hà Nội, khi có người nêu ý kiến Dương Kiều Minh trẻ thế, phải làm…Chủ tịch Hội Văn nghệ Hà Nội mới đúng, nhiều người đã bác ngay: “Trông cóm róm thế, Chủ tịch Hội Thủ đô thế nào được. Làm Phó Chủ tịch thế, là oách rồi”. Bản thân Dương Kiều Minh rất biết “thân phận” mình, nên khi nghe ai đó đặt vấn đề kiểu này, anh rất ngại, thậm chí rất…hãi!
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 15:20 - 01/04/2012 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Nhà thơ Nguyễn Linh Khiếu tiếc nhớ một đồng nghiệp: “Sớm tìm được con đường riêng của thơ mình, Dương Kiều Minh hăm hở và mải miết bước vào cuộc hành trình thơ bất tận. Càng khai phá, càng bứt phá, càng thành tựu, thơ Minh càng xa cách thơ của những bạn thơ cùng thời. Có lẽ, không có mấy nhà thơ đương đại được bước vào cuộc hành trình thơ đầy hoan lạc với “sự tràn ngập của âm thanh mê đắm và khoái cảm” như Dương Kiều Minh. Bây giờ đọc tuyển thơ Dương Kiều Minh (2011), ta thấy từ bài thơ đầu tiên đến bài thơ cuối cùng thi nhân bao giờ cũng vô cùng đắm đuối và mãn nguyện. Mỗi câu thơ, mỗi bài thơ, mỗi tập thơ và cả đời thơ của Minh là một thế giới quá đỗi mong manh, tinh khiết, bảng lảng khói sương và đẹp đến nỗi không thể không buồn”.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 15:13 - 31/03/2012 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Nhà thơ Trần Anh Thái hoài vọng: “Tôi biết Dương Kiều Minh đã lâu, từ những năm tám chín, chín mươi của thế kỷ trước. Hồi đó chúng tôi không thân thiết và cũng không gặp nhau như sau này. Tôi sống ở phố cổ Hà Nội còn Minh ở tận Hà Đông. Nhưng khi đó, Minh là người nổi tiếng. Tôi nhớ một lần đến chơi nhà một nhà thơ đàn anh, ông đưa cho tôi tập thơ “Củi Lửa”, rồi bảo: Cậu mang về mà đọc, thơ hiện đại lắm, mới mẻ, trong sáng, câu thơ bài thơ đẹp… Hồi ấy phong trào đổi mới thơ ca thời sau chiến tranh mới bắt đầu. Tôi vừa viết tiểu thuyết vừa cùng với mấy anh em nhà thơ quân đội in chung một tập thơ có tên là “Chát đắng và ngọt ngào”. Những bài thơ trong tập chủ yếu là viết theo lối cũ, vần điệu chỉn chu, đậm đặc âm thanh đì đùng chiến trận… Có tập thơ “Củi lửa” tôi đọc say mê, và càng đọc càng ngạc nhiên về một giọng thơ mới lạ, thuần túy thơ ca của anh...”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 21:23 - 24/03/2012 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Các nhân vật trong tác phẩm của Dickens là một đề tài riêng cho các cuộc tranh luận và thăm dò ý kiến. Chẳng hạn, trang chủ Penguin của Anh chuyên giới thiệu sách đã tiến hành một cuộc khảo sát để xác định nhân vật được yêu thích nhất của Dickens – hóa ra đó là lão Scrooge, nhân vật của tác phẩm “Khúc ca Noel”, nguyên mẫu của lão Scrooge nổi tiếng trong bộ phim hoạt hình nhiều tập của hãng Walt Disney về những chú vịt, và nói chung là biểu tượng đồng thời của sự tham lam và lễ Giáng Sinh. Điều lý thú là rơi vào top 10 bảng xếp hạng của Penguin chủ yếu là những nhân vật độc ác và đểu cáng.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:08 - 21/03/2012 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Phan Kế An đến trụ sở Hội Văn hóa cứu quốc tìm gặp nhà văn Nguyên Hồng. Vừa gặp, ông đã ngờ ngợ như đã gặp ông này ở đâu rồi! “à” một tiếng, ông đã nhớ! Thì ra ông đã có một thời thơ ấu được học cùng lớp với nhà văn ở trường dòng Nam Định, trường này nổi tiếng dạy tóan giỏi, nên khi cụ Phan Kế Tọai được điều về làm thương tá (trợ lý cho Tổng đốc) Nam Định, cụ đưa cậu bé An về học lớp élémentaire (lớp 3). Anh Hồng đang học lớp ấy nhưng lớn hơn ông nhiều, sau mới biết anh vừa bị “đúp” liền 3 lớp enfantin, préparatoire, élémentaire, An học 3 năm thì Nguyên Hồng phải học 6 năm. Vì vậy năm cuối học cùng lớp élémentaire, An mới lên 8 thì anh Hồng đã 11, 12 tuổi. Điều dễ nhớ nhất là lúc ra sân bóng, anh Hồng cao lêu nghêu, nên An hễ tranh bóng đụng phải anh, là ngã bắn ra xa. Nên An thấy anh đến gần là…nhường bóng, tránh voi chả xấu mặt nào!
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:15 - 20/03/2012 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Nhà văn “cổ điển sống” của văn học thiếu nhi Thụy Điển -Annika Thor, tác giả bộ tứ tiểu thuyết nổi tiếng “Đảo ở biển” (tác phẩm được trao giải văn học của Đức năm 1999), “Đầm huệ trắng”, “Độ sâu của biển”, “Biển mở”, mới đây đã đến Moskva để tham dự buổi giới thiệu cuốn sách dành cho thiếu niên “Sự thật hay hậu quả” do nhà xuất bản “Samokat” vừa mới ấn hành. Nhân dịp này bà đã có cuộc trò chuyện với phóng viên báo “Tin tức Moskva” về tác hại của các hình tượng tích cực và về những điều cấm kị bí mật tồn tại trong văn học thiếu nhi. Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
Phân trang 3/65
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
Những bài mới nhất