Nghệ sĩ nhân dân Đào Trọng Khánh là một gương mặt sáng rỡ ràng trong làng điện ảnh - tài liệu của Việt Nam. Là người chuyên viết lời bình của những phim tài liệu nghệ thuật nổi tiếng như “Hà Nội trong mắt ai”, “Chuyện tử tế”, “Năm mươi khoảnh khắc cuộc đời"... Đào Trọng Khánh với lời bình phim vừa tinh tế vừa sâu xa vừa thẳng thắn của mình đã chinh phục người xem không chỉ ở Việt Nam. Những thành công lớn trong điện ảnh của Đào Trọng Khánh bắt nguồn từ đâu? Theo tôi, nó có được chính vì Đào Trọng Khánh “xuất thân” là một nhà thơ, một nhà thơ với những bài thơ đằm thắm, xúc động và khá hiện đại từ những năm chống Mỹ ở Hải Phòng.

PHẠM SỸ SÁU gìn giữ khúc ca đồng đội


[Vào lúc : 13:03 - 02/01/2010 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Thơ Phạm Sỹ Sáu có thế mạnh ở khẩu khí, nếu đọc vang lên trước đám đông sẽ thăng hoa vẻ đẹp hào sảng và giục giã của những “bài hành tráng sĩ mới” rộn rã theo bước chân người lính trẻ: “Sông Dịch nào rộng bằng sông Mê - kông, sóng Mê-kông sao bằng sóng ở trong lòng, tráng sĩ chừ lên rừng biên giới, lá thư nhà thành nỗi chờ mong”. Chính vì vậy, không chỉ có trường ca “Ra đi từ thành phố” mà hầu hết thơ Phạm Sỹ Sáu đều có đặc tính càng dài càng thú vị. Giống như vóc dáng đường bệ của tác giả, thơ Phạm Sỹ Sáu khá nở nang về câu chữ và chi tiết, nhất là khi muốn thể hiện sự chân thành.

LÊ KHÁNH MAI không chỉ là giọng biển


[Vào lúc : 09:27 - 28/12/2009 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Nhà thơ Phạm Đình Ân đánh giá: "Nói đến các nhà thơ nữ ở phía nam miền Trung, bạn đọc nhớ ngay đến Lê Khánh Mai ở tỉnh Khánh Hòa, Trần Thị Huyền Trang ở tỉnh Bình Định… Tập thơ đầu tiên “Trái chín” của Lê Khánh Mai  ra mắt từ năm 1990. Hai tập thơ sau đáng chú ý là: Cổ tích xanh (NXB Thanh niên, 2000) và Đẹp buồn và trong suốt như sương (NXB Hội Nhà văn, 2005). Trong số tất cả 7 cuốn sách có một tập tiểu thuyết và một tập truyện ngắn. Tuy nhiên, Lê Khánh Mai chỉ được chú ý về thơ và chị vượt lên khá mạnh mẽ về thể loại này khoảng chục năm qua. Không chỉ là giọng biển tài hoa, có nghề, Lê Khánh Mai còn vượt thoát ra khỏi thành phố biển Nha Trang quê hương chị, nhằm tiếp tục hiện đại hóa thơ mình hơn nữa. Hiện đại hóa đến mức quyết liệt, táo bạo, không chỉ về hình thức- kỹ thuật mà chính là về mặt tâm thức sáng tạo"

TRẦN NHUẬN MINH người bay bằng chân


[Vào lúc : 14:26 - 23/12/2009 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Nhà thơ Trần Mạnh Hảo khi hân hoan tột độ thì nhảy lên tôn vinh “Đừng múc cạn nỗi buồn” của Nguyễn Thị Ánh Huỳnh là tập thơ hay nhất từ năm 1975 đến nay, còn khi trầm tư lặng lẽ thì lại khẳng định: “Lối thơ chân dung mộc và sâu của Trần Nhuận Minh, theo giọng thù tạc, rất khó viết. Viết nhiều, tất khó tránh khỏi những trùng lặp, thậm chí khi thần hồn đuối, rặt có nói không, thì sẽ rơi vào nôm na, đơn giản. Thơ chân dung của ông, có lúc, có nơi, có thể còn trùng lặp, còn thô vụng, nhưng là cái nôm na thô vụng của chính đời người. Người thợ kim hoàn tuyệt vời là Tạo Hoá kia, đôi khi còn xuất xưởng những tác phẩm chưa hoàn chỉnh, nữa là thơ ca của đám người trần, mắt thịt chúng ta. Sống hết lòng với cái chân thực của cõi người, hoá ra Trần Nhuận Minh đã có được cả cái hư ảo của trời đất”

PHẠM TIẾN DUẬT thơ say miền đất lạ


[Vào lúc : 11:24 - 18/12/2009 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Vào khoảng tháng 7/2003 Uỷ ban Toàn quốc Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam tổ chức Hội nghị báo chí văn nghệ địa phương tại thành phố Nha Trang. Lãnh đạo các  Hội từ Thừa Thiên Huế đến Cà Mau về dự. Nhà thơ Hữu Thỉnh, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam và nhà thơ Phạm Tiến Duật lúc ấy là Tổng biên tập Tạp chí  Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam cũng về dự. Buổi tối anh em văn nghệ quây quần tại một quán cóc bên lề con phố đổ ra biển, nhâm nhi bia, mực nướng. Nhà thơ “Năm anh em trên một chiếc xe  tăng” và nhà thơ “Tiểu đội xe không kính” lai rai cùng chúng tôi. Hai nhà thơ: Văn Công Hùng và Nguyễn Thanh Mừng thi nhau trổ tài thuộc thơ của hai thi sĩ đàn anh. Họ đọc thơ không dứt, hết “Đường tới thành phố” lại “Gửi em cô Thanh niên Xung phong”… khiến cho bao người “ngậm ngùi” vì muốn “khoe” cái sự thuộc thơ mà không thể chen vào chỗ nào được. Nhà thơ Hữu Thỉnh khen “thơ Duật rất lạ, độc đáo mà có duyên. Ảnh hưởng của thơ Duật rất lớn”. Nhà thơ Phạm Tiến Duật lại khen “Thơ Thỉnh sâu sắc, tài hoa nhưng là thơ chủ yếu viết về phía sau người lính”. Rồi ông tự nhận “Thơ Duật mới là thơ viết ở chiến trường, viết về lính trận”.

Trúc Cương là người thật tốt nhịn. Không chỉ nhường nhịn vợ con mà với cả bè bạn. Nhiều trường hợp nếu vào địa vị người khác, chắc sẽ có to tiếng, va chạm nhưng với Trúc Cương thì không, Trúc Cương và Quang Huy cùng tuổi Bính Tý (1936) lại cùng làm thơ, cùng vào Hội Nhà văn một đợt nên khá thân nhau. Hồi Quang Huy ở Nhà Văn hóa Trung ương thì Trúc Cương ở Nhà xuất bản Văn hóa. Mỗi khi đi làm về sớm, Trúc Cương thường rẽ qua chỗ Quang Huy tán gẫu. Hai người thường xưng hô: “tớ tớ, cậu cậu”; “mày mày tao tao”. Sau này Quang Huy thay Lữ Huy Nguyên lên làm giám đốc Nhà xuất bản Văn hóa, thì Trúc Cương thành cán bộ dưới quyền. Nghĩ chỗ thân tình nên khi gặp nhau, Trúc Cương vẫn hồn nhiên “tao tao, mày mày” với Quang Huy. Cả khi cơ quan đông người. Một lần sau khi làm việc xong với Trúc Cương, Quang Huy đành nói thẳng với bạn: - Cậu với tớ là bạn thân ai cũng rõ. Riêng hai đứa với nhau thì thế nào cũng xong. Nhưng trước cơ quan hay trước mặt khách cậu cần chú ý, nói năng sao cho tế nhị. Hơi bất ngờ, Trúc Cương mặt ngẩn ra. Rồi không trình bày, không thanh minh anh lẳng lặng đứng lên rời phòng làm việc của giám đốc. Nhưng cũng từ đấy trong ứng xử anh đã dè dặt hơn.

Nhà thơ Vũ Từ Trang nhớ lại: “Ngày ấy, Hội văn nghệ Hà Nội làm tập thơ tuyển, nhà thơ Hoài Anh đi tập hợp bài vở. Bài thơ  "Những làng đi qua" của ông chép nhoè nhoẹt, được Hoài Anh mang về in vào tập thơ tuyển. Thế là bài thơ được công bố sau thời gian dài ngủ yên trong sổ tay của ông. Với ông, in hay không in, không quan trọng.  Thú, thì viết. Viết cho mình đọc, là thú rồi. Nhờ sự ngẫu nhiên này, bạn đọc được biết thêm một tác phẩm hay của ông. Bài thơ có rất nhiều câu thần thái. Nó  phác hoạ được Hà Nội những năm kháng chiến với những nét đáng yêu. Tôi hỏi ông với ý muốn được đọc tiếp các bài thơ khác trong sổ tay của ông. Ông cười rất  lành. Ông cũng không có cả cuốn sổ tay riêng để chép thơ. Đôi ba bài thơ được ông ghi lẫn  vào sổ  mua gạo, mua mắm, hoặc sổ ghi công việc cơ quan. Ông lại là người không có thói quen thuộc thơ của mình. Viết thơ, viết hết mình, rồi lại quên đi. Thỉnh thoảng, bạn bè thân có chép lại, hoặc nhẩm thuộc, là lưu lại được. Ông viết văn cũng vậy, cứ dập dập xoá xoá. Viết rất kỹ. Rồi gửi báo, hoặc nhà xuất bản, chứ không lưu giữ cho mình bản nào”

Chuyện ở Hội Văn nghệ Hà Nội, báo Người Hà Nội. Bằng Việt kể: Ông Triệu Bôn có vẻ vùng vằng, nghĩ rằng mình đi vắng 2 tuần, ở nhà báo sẽ chẳng ra sao. Ai ngờ, cũng xong. Tô Hoài mủm mỉm cười, làm tuốt. Bùi Bình Thi kể về thái độ chịu chơi của Tô Hoài. Tô Hoài đang có chuyện gì đó làm mọi người bực ra mặt. Văn Linh cáu. Muốn xin lỗi, thừa lúc Văn Linh quay ra phía khác, Tô Hoài thò tay bắt tay Văn Linh từ phía sau, nắm thật chặt. Văn Linh có cáu mấy cũng đành đặt tay mình trong tay Tô Hoài. Nguyễn Minh Châu: Tô Hoài bao giờ cũng có xu thế muốn làm vừa lòng người nói chuyện với mình. Hễ mình nói cái gì động chạm là lão chuồn ngày, lảng sang chuyện khác ngay.

Vĩnh biệt Nhà thơ - Nhà báo NGUYỄN TRUNG BÌNH


[Vào lúc : 21:28 - 10/12/2009 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]

Lúc 17h10 chiều nay 10-12-2009 tại bệnh viện 175 – TPHCM, nhà thơ – nhà báo Nguyễn Trung Bình đã qua đời đột ngột do bạo bệnh, hưởng dương 42 tuổi. Linh cữu sẽ được chuyển về quàn và an táng ở quê nhà, làng Long Phước, Nam Phước, Duy Xuyên, Quảng Nam. Nhà thơ – nhà báo Nguyễn Trung Bình sinh ngày 10/5/1968 tại thị xã Hội An. Anh là Hội viên Hội nhà văn TPHCM, là đồng kịch bản lời thoại với Trần Anh Hùng trong phim Cyclo - giải Sư tử Vàng tại liên hoan phim Venise 1995. Anh từng có một tác phẩm in chung với ba người bạn mang tên “Miền mây trắng” - NXB Đà Nẵng1994 và tập thơ riêng “Bài của trẻ dáng nâu” – NXB Văn nghệ TP.HCM 1996. Tiễn biện một cây bút đoản mệnh, lethieunhon.com xin giới thiệu lại 3 bài thơ mà nhà thơ Nguyễn Trung Bình đã viết trong những ngày đang chống chọi với căn bệnh nan y bằng tâm trạng “lâu rồi mới thấy sương mờ giăng tràn ngõ phố”

Vũ Quần Phương kể: Ông ấy khôn lắm, không có cái gì bỏ qua, nhưng không dính vào việc gì cụ thể cả. “Lúc nào cần vắng thì tôi vào viện. Ở tuổi tôi thiếu gì bệnh để nằm viện”. Chính ông ấy nhận như thế. (Bùi Bình Thi có lần nói: Tô Hoài như một con rán, đặc biệt nhạy cảm với mọi tình thế.) Cơ quan có cô N. làm văn phòng. Ông Tô Hoài dùng nó, nể nó. Đùng một cái, nó xin vào Hội. Anh em thấy chuế, ông Tô Hoài cũng thấy chuế. Cho nó vào thì ra làm sao nữa. Có người như Bằng Việt nói thẳng, thôi N. ơi chờ chút đã, để bọn này viết cho N. mấy cái truyện hoặc mấy bài thơ rồi ký tên N. đã, N. hãy vào. Nhưng N. nó không chịu. Đến ngày Ban chấp hành bỏ phiếu thì ông Tô Hoài vắng một cách cố ý. Ấy, ông cứ sợ một đứa khùng dại như vậy để rồi có lúc ông coi thường cả một đại hội.

Phân trang 7/44 Trang đầu Trang trước 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất