Một nhà văn Việt Nam ở cách xa nước Pháp hàng ngàn dặm như tôi mà bỗng nhiên được dịch và in tới hai cuốn tiểu thuyết ở một Nhà xuất bản truyền thống L'Aube thì thay vì đó là một sự vinh hạnh, một tín hiệu rất vui, rất đáng để xúc động, vậy mà ngược lại nó lại đưa đến cho tôi những buồn phiền không đáng có. Tất cả đều do cách ứng xử thiếu minh bạch và không đàng hoàng của Nhà xuất bản L'Aube. Thiếu minh bạch trên cả hai cuốn tiểu thuyết của tôi, cuốn sau nghiêm trọng hơn cuốn trước.
Sự nghiệp văn học của nhà thơ Phan Xuân Hạt không có cơ may chói sáng như một số nhà văn khác, nhưng ông luôn giữ được sức bền bỉ và âm thầm với công việc sáng tạo. Gần một đời sáng tác, nhà thơ Phan Xuân Hạt đã công bố non chục tập thơ. Nghe vợ đùa: “Thời trẻ, lấy ông vì tôi mê thơ của ông. Chứ tham quyền chức, thì tôi đã lấy cái người theo đuổi tôi mãi. Người ấy đã lên chức Bộ trưởng rồi đấy!", nhà thơ Phan Xuân Hạt phả hơi thuốc, thũng thẵng đáp: "Thì đã mấy ông Bộ trưởng có được câu thơ để lại cho đời!", rồi ông quay lại nói nhỏ với đồng nghiệp Vũ Từ Trang : "Mình chỉ có mấy bài thơ tâm đắc với mình thôi, chứ tay Bộ trưởng ấy có mấy nghìn mét đất cơ đấy".






