Chỉ 80 trang, nhưng “Bản tường trình giấc mơ đi vắng” có thể dắt độc giả vào miền rung động sâu xa. Bằng thái độ hướng thiện mạnh mẽ, phẩm chất tri thức trẻ của Lê Thiếu Nhơn bật dậy những câu thơ vừa gần gũi vừa xa vắng: “Tôi kỳ lạ chính mình giữa loay hoay lạ kỳ. Sao cứ thấy bàn tay chụp giựt đè lên bàn tay cặm cụi? Lo cận thị cao độ, mỗi tuần tôi đo kính một lần. Người tốt bóng mờ bóng nhỏ vừa lầm lũi vừa vô tận trong mưa”. Những ai biết vun đắp cho xã hội, chắc chắn sẽ tìm thấy chính mình qua băn khoăn thẩm mỹ của tác giả: “Tôi rời khỏi chiếc ghế nhiều vết bụi hôm qua. Thấy ánh mắt kẻ gian quán xá ngạo nghễ. Thấy ánh mắt người ngay đường phố e dè. Thấy ánh mắt thánh nhân cửa đền thành khẩn. Bất giác nghe lòng tự hỏi lòng. Mấy trang bản thảo từ máy tính. Có đủ an ủi ngọn lửa không?”
Đôi lời của Lê Thiếu Nhơn: Sau khi tự quảng cáo và được sự ủng hộ của các trang web thân thiết, tập thơ “Bản tường trình giấc mơ đi vắng” đã may mắn có nhiều bạn đọc dành cho không ít sự quan tâm thiện chí. Không có điều kiện gửi sách đến từng người, tôi chọn ngẫu nhiên ba bài thơ trong tập để chia sẻ cùng độc giả. Hiện tại, “Bản tường trình giấc mơ đi vắng” đã chính thức phát hành trên mạng ở nhà sách vinabook.com, chỉ cần nhấp chuột vào địa chỉ này sẽ được giao sách tận nhà. Trân trọng cám ơn!
Thưa bạn đọc!
Trong ba ngày cuối tuần, do máy chủ bị hư hỏng, khiến lethieunhon.com không truy cập được. Đó là lý do kỹ thuật nằm ngoài khả năng kiểm soát của chủ trang web. Vì vậy mong bạn đọc thông cảm cho trục trặc bất khả kháng này. Đồng thời, xin chân thành cảm ơn bạn bè và đồng nghiệp đã gọi điện và gửi e-mail thăm hỏi, chia sẻ sự cố rớt mạng vừa qua.
Nhân mấy hôm “cai nghiện web”, tôi bỗng nhận ra lời khẩn cầu của tôi đối với nhà cung cấp dịch vụ internet cũng đáng tội nghiệp, nhưng chưa đáng tội nghiệp bằng lời khẩn cầu của ban tổ chức lễ hội Hoa Anh Đào đối với công chúng thủ đô. Vì vậy tôi ngồi viết “Lời khẩn cầu đau đớn”. Mời bạn đọc liếc mắt qua một chút!
Với mong muốn tạo nhịp cầu giao lưu giữa bạn đọc và người viết, lethieunhon.com duy trì mục “thảo luận”, dù biết tiện ích tương tác này tốn rất nhiều thời gian và phiền phức. Thật đáng buồn, nhiều bạn đọc thiếu tự trọng đã lợi dụng thiện chí trao đổi của trang web để gửi những câu nhục mạ người khác một cách kém văn hóa. Đôi khi người quản trị sơ sót, không kiểm duyệt hết những comment vào các bài cũ, khiến lọt sổ vài câu chữ gây xấu hổ cho giới cầm bút!
Thật ái ngại khi tự viết về một công việc nho nhỏ mà mình đang làm. Thế nhưng, những ngày cuối tháng Chạp lặng lẽ ngồi nghĩ về một năm cũ chớp mắt trôi qua và một năm mới hồi hởi gõ cửa, tôi bỗng thấy cần dành vài lời chia sẻ với Hoa hậu Mai Phương Thúy cùng tập sách từ thiện “Người xưa áo lụa chiêm bao”
Nhiều nhà văn, nhà thơ tại TPHCM mà tôi quen biết vẫn thường than thở rằng, diện tích căn nhà mình đã không còn chỗ chứa sách, mà bán sách cũ thì không nỡ. Tại sao không san sẻ “bầu bí thương nhau” giữa người viết và người đọc? Tôi tin, chỉ cần một tổ chức nào đó, như Hội nhà văn TPHCM chẳng hạn, đứng ra phát động quyên góp sách từ các tác giả đang sinh sống tại thành phố thì hoàn toàn có thể gầy dựng hàng trăm tủ sách cho các tỉnh miền Tây Nam bộ.
Người cai nghiện thuốc lá bằng lo lắng gì?
Người cai nghiện ma túy bằng đau đớn gì?
Tôi cai nghiện web bằng lẻ loi câu hỏi
Sao thiên hạ cai nghiện nhân phẩm dễ như chơi?





