Chuyên mục : Tác phẩm của bạn bè
Phân trang 1/36
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
[Vào lúc : 10:50 - 16/05/2012 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Hà Nội khuya rồi vẫn oi oi nóng bức. Bất chợt, một cơn mưa đầu hè vào lúc tang tảng mở bình minh, đã làm dịu mát cả không gian và cả lòng người. Thành phố thức dậy, trong lành và bình yên. Chiếc xe ô tô đưa một tốp nhà báo và nghệ sĩ chúng tôi lên đường đi Quảng Nam- Đà Nẵng, chạy một mạch vào đến Thanh Hoá. Khi vừa qua Hàm Rồng vượt dòng sông Mã, một cô ca sĩ trẻ đã lĩnh xướng để tất cả mọi người trên xe cùng cất lên tiếng hát dàn đồng ca “ai vào Thanh Hoá…dô tá, dô tà”; chúng tôi ghé vào một quán nước dưới hàng dừa xanh che bóng mát. Đặc sản nem chua gói vuông chằn chặn của xứ Thanh không thua kém nem Phùng truyền thống Hà Nội; trái dừa xứ Thanh đầy nước ngọt lừ được cô chủ quán đưa ra chào mời cùng vị bia chai “Thanh Hoa” thời mở cửa, hội nhập. Ai đó ngâm nga một câu thơ trong “Màu tím hoa sim” trữ tình và lãng mạn của thi sĩ Hữu Loan đúng vào lúc anh chàng lái xe vui tính gọi to- đi hơn về kém, mười giờ năm phút rồi, mời các anh các chị lên đường…
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 12:23 - 13/05/2012 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Cây cỏ Trường Sa
mới mọc
đã thấm đậm màu da dân tộc
xanh xanh ngọn lúa đồng bằng Cửu Long…
Nước biển Trường Sa
mằn mặn ngọn gió vắt qua Đèo Cả
mang máu cha anh thấm cột chủ quyền
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 15:18 - 10/05/2012 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Ghi chép của nhà văn Di Li sau trại sáng tác do Văn Nghệ Quân Đội tổ chức tại Phú Yến: “Ăn bò một nắng kèm muối ớt lá é trắng hay muối ớt kiến vàng (muối, ớt, trứng, kiến vàng tươi và nhiều gia vị khác), người sành ăn khó có thể quên hương vị pha trộn giữa biển cả và đất liền, nhất là khi trong bữa ăn lại có một nhân vật hứng chí ca bài chòi. Bài chòi cũng là một đặc sản nữa của Phú Yên. Người ta bảo tôi không hiểu vì khi nghệ nhân đã hát bài chòi là phải hát bằng tiếng nẫu. Tiếng nẫu là tiếng gì chứ? Bữa trước có đọc một truyện ngắn của nhà văn Huỳnh Thạch Thảo, tổng biên tập báo Văn nghệ Phú Yên, có nhan đề “Nẫu về...”. Đúng bữa ăn trưa ở thị xã Sông Cầu, tác giả lại ngồi ngay cạnh tôi, giải thích rằng tiếng nẫu là tiếng của người miền biển ở Phú Yên, còn dân thành phố Tuy Hòa thì nói nhẹ hơn. Người xứ nẫu tự hào và thân thương với tiếng nẫu, với những bài chòi mộc mạc, hồn nhiên được hát bằng tiếng nẫu. Riết rồi tôi cứ nghe bài chòi là vỗ tay rồi cười theo dù không hiểu gì mấy”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 15:06 - 10/05/2012 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
mái tóc xoăn thơm
dường như người mới gội đầu
đôi môi ngọt
dường như son môi có pha kem
cặp nhủ hoa
dường như là đôi núi hướng vào ta
đôi chân dài như hàng cột
nhưng cái ở giữa
chính là cửa dẫn vào thiên đường
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:23 - 04/05/2012 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Tạp bút của nhà văn Ngô Khắc Tài nhân lễ Phật đản: “Vì muốn để cho các đệ tử đối diện với chính mình, giây phút cuối đời Đức Phật già nua đưa đôi mắt hiền từ nhìn các đệ tử nói lời cuối cùng “bốn mươi năm ta không nói với ai câu nào” rồi Phật lặng lẽ nhập Niết bàn. Bốn mươi năm gì thương chúng sinh Đức Phật lặn lội từ nước nầy sang nước kia để giáo hóa. Nay Phật lại kêu mình không nói câu nào nghe có vẻ lạ, khó hiểu. Nhưng chẳng có gì khó hiểu sau khi Phật đi, hàng đệ tử ở lại bơ vơ mới nhớ lại câu nói kia và chợt nhận ra Đức sư phụ đi rồi – giờ chỉ còn lại mình. Chính vì vậy khi chắp tay đứng trước Phật, khán vái cho nhiều mà quên nhìn lại tâm mình, chắc là Phật không nghe đâu…"
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 13:23 - 22/04/2012 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Cuộc đời bề bộn ư?
bạn không thấy sao
nào lo ăn
lo giường để ngủ
lo áo che thân
và lo có bạn tình nâng giấc
để không phải chết buồn
giữa trần gian hiu quạnh
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:34 - 19/04/2012 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Cả đại đội còn lại dăm người thoát khỏi vòng vây, rút lui trên một chiếc xuồng máy nhỏ vẫn dùng để câu mực. Họ hy vọng sẽ đến được một hòn đảo khác của quân ta trong quần đảo này. Trên xuồng chỉ có Khiêm, Thịnh và ba chiến sĩ còn trẻ măng. Thầy Kiến Đức và ni cô vẫn bay lượn trên không, theo sát từng chặng đường di chuyển gian nan của họ. Xuồng đi đã gần hết đêm vẫn dập dềnh quẩn quanh dưới mưa, không dò được phương hướng, lại bị quá tải cứ chìm dần. Hoàn cảnh thật bi đát, có thể cả năm người cùng chết. Thịnh đứng lên nhân danh Tổ chức dõng dạc kêu gọi ba chiến sĩ trẻ tình nguyện nhảy xuống biển để thuyền đi tiếp. Anh ta nói lời lạnh tanh, miệng dẻo kẹo: “Lúc này Tổ chức cần đến sự hy sinh của các đồng chí. Một người còn là Tổ chức còn, tiếp tục lãnh đạo cuộc chiến đấu giành lại đảo thân yêu cho Tổ quốc.” Ba người lính trẻ nhìn nhau ngơ ngác, nhảy cũng chết mà không nhảy cũng chết, cuối cùng họ đành thở dài, gạt lệ nhảy xuống biển.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:28 - 19/04/2012 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Nhà văn Uông Triều phân tích một mối quan hệ mơ hồ: “Cô gái bình yên để mặc cho dòng ý nghĩ lạ kì tiếp tục cuộc phiên lưu của mình. Nó bò trên tay cô, mân mê những ngón tay nhỏ hồng mát lạnh, mút mát như một đứa trẻ nhỏ đưa tay vào miệng. Những lời của người nghệ sĩ già, kinh nghiệm của người đi trước sẽ có ích với cô, sự khởi đầu của tuổi trẻ không dễ dàng gì, cả một thế giới quá rộng lớn phía trước. Đối với cô gái, ông có thể coi như một học trò mới vào nghề, nhưng trong thâm tâm, ông không hề muốn thế. Quan hệ thầy trò là một thứ khuôn phép có thể gây cho người ta những rào cản nhất định, ông sẽ phải suy nghĩ, cân nhắc lời nói, trang phục, tác phong… Ông không muốn phải vướng vào một thứ khuôn phép vô hình nào đấy, những tình huống khó xử, một thứ ràng buộc không cần thiết về đạo đức và công việc. Mối quan hệ giữa ông và cô gái, không phải là thầy trò, cũng không phải là đồng nghiệp, một thứ gì đó mỏng manh ở giữa hai ranh giới ấy”.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 14:39 - 15/04/2012 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Có một thi sĩ quá chán với ba thứ thơ mây hoa trăng gió. Anh ta nghĩ rằng làm thơ về ruồi cũng dễ thương chứ sao. Anh ta ghét kiểu mỉa mai của Aziz Nesin đối với ruồi. Anh nghĩ đó là thứ khệnh khạng của mấy người đắc đạo học đòi. Anh ta yêu mến những con ruồi thật sự. Thế là ruồi hiện lên trong thơ anh thật đẹp và dễ thương chưa từng có. Từ ánh mắt lồi lên như một gương cầu, lấp lánh phản chiếu còn hơn cả cầu vồng. Những chiếc chân li ti rung như lông mày nàng Huyền Trân chớp mắt. Từ hai cánh mảnh mai bay thành những giai điệu vi vu mà chưa chắc tiếng sáo chàng Trương Chi so nổi... Ai cũng thấy nhờ anh mà ruồi có một vị trí trong lòng người yêu thơ, không chỉ lơ ngơ bên toa lét.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 15:52 - 14/04/2012 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Văn chương ở phía hồn nhiên trong trẻo của trái tim
Hay ở phía thần kinh siêu dị biệt !?
Loay hoay mãi trắng đêm không nỡ cầm bút viết
Nhỡ cuối đời lại lạc lối văn chương …
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
Phân trang 1/36
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
Những bài mới nhất