Chuyên mục : Tác phẩm của bạn bè
Phân trang 1/20
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
[Vào lúc : 11:16 - 30/08/2010 | Chuyện mục :
Tác phẩm của bạn bè]
Đọc Bùi Giáng thi thoảng thấy có câu lạ, thi thoảng lại thấy có câu hay, chứ bài hay thì quả tình quá hiếm hoi. Rất nhiều những câu thơ “dở hơi”, lằng nhằng khó gặm. Lại còn nhiều câu lục bát lạc vần, như thể cố tình chống lại các quy tắc của thể thơ này…Nhìn chung là đọc không vào, thành ra không thích. Hỏi một số bạn bè, họ cũng nghĩ tương tự như thế! Vậy mà tại sao một thi sỹ có nhiều ý kiến trái chiều, đến nay lại được nhắc nhiều trên mặt báo, như một “kỳ nhân”, như một vị khách vãng lai ở cõi người, mà chưa rõ tung tích? Bài thơ “Mắt buồn” của Bùi Giáng được chọn tuyển vào tập “Ngàn năm thơ Việt” (NXB Văn Học-2010), có lẽ là một trong những bài thơ tiêu biểu cho vẻ thơ độc đáo của ông chăng? Bài thơ lục bát không mấy ngọt ngào, tựa đề “Mắt buồn”, mà chỉ có hai câu kết là nói về mắt, nói về “còn hai con mắt khóc người một con”... Đó chính là hai câu khép lại tứ thơ, vu vơ mà tận cùng sâu thẳm nỗi niềm, khiến người ta phải cúi đầu ngẫm nghĩ!
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:33 - 28/08/2010 | Chuyện mục :
Tác phẩm của bạn bè]
Sau khi đọc bài bình luận cuốn sách “Lỏng và tuột” của nhà văn Nhật Tuấn, nhiều độc giả có nguyện vọng được đọc tác phẩm của nhà văn Trần Đức Tiến, nhằm kiểm định xem có phải các ông đồng nghiệp cầm bút cao hứng tung hô nhau không! Tuy nhiên, cuốn sách “Lỏng và tuột” do công ty Nhã Nam bỏ vốn đầu tư, phải để cho họ kiếm chút lợi nhuận chứ, không thể hồn nhiên tung lên mạng. Cân nhắc một cách đúng mực, nhà văn Trần Đức Tiến đồng ý giới thiệu trên lethieunhon.com một truyện ngắn được chọn làm tên gọi chung cho cả tập truyện: “Hai thằng nằm gác đùi lên nhau, cười hô hố, tranh nhau kể ra những tình huống, những câu nói, những việc làm. Tối hôm trước nó thề thốt với mày thì tối hôm sau nó ngã vào lòng tao. Nó ném chăn ném gối với mày trên giường thì nó sụt sùi đau đớn véo tai dứt tóc tao ăn vạ. Nhưng cái gì cũng có giá cả đấy. Nó bòn mày con di động thì nó mơi tao sợi dây chuyền... Cứ thế, công khai, ráo hoảnh, những mảnh tình chim chuột của hai thằng đàn ông với một con đàn bà được trưng ra bằng hết, và chúng giống hệt nhau như những bản photocoppy”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:28 - 24/08/2010 | Chuyện mục :
Tác phẩm của bạn bè]
Nhà văn Phùng Văn Khai tuyên bố viết trường ca. Nhiều người giật mình, nửa tin nửa ngờ. Thực tế, từ lâu gã trai phiêu lãng này đã bí mật viết hàng trăm câu ngổn ngang “Hoa bên cột mốc”. Có lẽ, đã đủ tự tin, Phùng Văn Khai nhờ lethieunhon.com trình làng: “ngọn gió nghiêng mình hát một bài ca/ bài ca có con sông chảy từ bên ấy/ bụi sắn củ mọc ba bề bốn bên/ phù sa nhường nhau mùa vụ/ ngọn cỏ nhường nhau đón ánh mặt trời/ đá nguyện nhường nhau/ đầu bạc như mây/ trẻ con nhường nhau / nên già làng trưởng bản”. Biết đâu, vài năm nữa, thiên hạ không ai nhớ nhà thơ Phùng Văn Khai đã từng viết văn xuôi. Biết đâu đấy!
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 12:19 - 24/08/2010 | Chuyện mục :
Tác phẩm của bạn bè]
Xuất thân từ nghề giáo, nhà thơ Bùi Kim Anh trở thành một khuôn mặt quen thuộc của giới thơ nữ Hà Nội. Sau 6 tập thơ chủ yếu được viết theo giọng điệu mềm mại, nhà thơ Bùi Kim Anh vừa ấn hành “Bắc lên ngọn gió mà cân” với nhiều ưu tư và dằn vặt hơn. “Bắc lên ngọn gió mà cân” do NXB Hội Nhà Văn cấp giấy phép, gồm ba phần “Tôi viết cho mình những câu thơ không biết mỏi”, “trời quang mây tạnh biết gần hay xa” và “tia sáng rớt từ cơn mơ”. Nhân không khí ngày rằm tháng bảy âm lịch, lethieunhon.com xin trích giới thiệu ba bài thơ mang ý nghĩa tâm linh của nhà thơ Bùi Kim Anh!
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 12:35 - 15/08/2010 | Chuyện mục :
Tác phẩm của bạn bè]
Báo động rồi, nguy cơ có thể thành hiểm hoạ tức thì. Nhưng cũng có khi báo động mà sau đó cũng không hoặc là chưa xảy ra nguy hại trực tiếp. Máy bay địch đi rồi, bình yên trở lại… Sau báo động là bình yên, là “lặng im”, nhưng chưa chắc đã là bình yên thật sự. Trong lặng yên, có thể vẫn có sự “chẳng yên” tiềm ẩn, đang quanh quẩn đâu đây. Nhà thơ Phạm Đức cảnh báo: “Chẳng ai báo động, khéo quên mất mình!”. Một lời cảnh báo chí lý và sâu sắc. Chúng ta không được ngủ quên trong hoà bình hạnh phúc. Kẻ thù “êm ái” đang lẩn quất quanh ta, bên ta, trong mỗi cuộc đời, trong mỗi con người...
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:43 - 12/08/2010 | Chuyện mục :
Tác phẩm của bạn bè]
Tôi ghét phải ngồi dưới cái gốc cây ấy một mình. Tôi một mình, nó một mình, cánh đồng một mình và buồn một mình. Tôi nghĩ nếu một tháng nữa bọn Tây không tăng cường cho thợ vẽ nào tôi sẽ nghỉ việc, trả cao đến mấy tôi cũng nghỉ. Thề có cây bạch đàn kia chứng kiến, tôi sẽ đào tẩu nếu không có ai đó để bầu bạn, ít nhất cũng phải được nói vài câu với ai chứ, chẳng lẽ cả ngày tôi cứ ngậm miệng để làm việc à? Đôi lúc tôi như phát điên và gào rú giữa cánh đồng mênh mông ấy để chứng tỏ mình còn tồn tại. Hoặc tôi phải tự nghêo ngao hát những câu vô nghĩa, nếu không tôi sẽ rơi từ độ cao tróng mặt ấy xuống đất vì buồn. Tôi có gào, có hát, có làm gì đi nữa thì cũng chẳng ai nghe thấy, tất cả vẫn im lặng mênh mông giữa cái nắng oi bức của mùa hè.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:22 - 08/08/2010 | Chuyện mục :
Tác phẩm của bạn bè]
Nhà văn Ngô Phan Lưu tường trình cuộc hạnh ngộ bất ngờ: “Một sáng tại quán Cà phê Osaka, lúc ấy gió mát lắm, một ông bạn nhà văn hứng chí bảo tôi: “Một câu chuyện ám ảnh tác giả thì câu chuyện đó mới có khả năng thành tác phẩm hay. Lúc đó, tác giả không cố gắng gì nhiều, chính sự ám ảnh đó tự viết ra rất nhanh và rất đạt”. Sau nhiều suy nghĩ và liên hệ với quá trình viết lách của mình, tôi thấy suy nghĩ của ông bạn nhà văn là có lý. Quả thật, một sự việc ám ảnh tác giả thì sự việc đó đã thật sự sống và thật sự khuấy động tác giả. Và như thế rõ ràng khi viết sẽ có nhiều cảm hứng và sâu sắc.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 12:03 - 31/07/2010 | Chuyện mục :
Tác phẩm của bạn bè]
Tâm tình của Vũ Bình Lục khi viết về Tạ Vũ: Tôi thi thoảng đọc thơ Tạ Vũ, từ hồi còn là sinh viên ĐHSP Hà Nội. Biết bút danh Tạ Vũ, nhưng cho đến bây giờ, vẫn chưa một lần diện kiến. Đơn giản vì tôi xa Hà Nội cũng đã hơn ba chục năm, về hưu rồi, mới có cơ hội trở lại sinh sống ở Thủ đô! Mới đây, lần dở đọc lại Phụ san Thơ số 19-20 năm 2005 chợt gặp bài của Trịnh Thanh Sơn viết về Tạ Vũ, có in kèm 3 bài thơ của người thợ “sơn vôi” này, thấy cảm động. Hơn nữa, đọc kỹ 3 bài thơ được chọn in ở đây, mới thấy dần hiện lên một chân dung thi sỹ đích thực, rất tài hoa. Tôi, tuổi Mậu Tý (1948) lận đận long đong, tha phương cầu thực, cuối đời, ông trời mới cho một tý thanh thơi, không phải kính thưa kính gửi gì nữa! Không phải “chạy ăn từng bữa toát mồ hôi” nữa! Bây giờ thì đọc sách , viết văn chơi! Còn bác Tạ Vũ thì năm nay cũng đã chạm vách tám mươi rồi. Tôi cứ hình dung “thi sỹ quét vôi”, hoặc cao hơn một tý, “thi sỹ sơn vôi” Tạ Vũ, bây giờ chắc cũng xơ xác lắm rồi. Và mái tóc bạc phơ, chắc cũng không còn được bồng bềnh kiêu hãnh như trong tấm hình in trên tờ báo mà tôi đang có! Vậy nên, linh cảm mách tôi phải mau viết bài này, bình giải mấy bài thơ của Tạ Vũ, giới thiệu cùng bạn đọc. Và cũng để bác Tạ Vũ, như chiếc lá vàng lắt lẻo trên cây, được nhìn thấy, nghe thấy mấy lời nôm na của kẻ tri âm, một chút đồng điệu nào chăng?
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:27 - 27/07/2010 | Chuyện mục :
Tác phẩm của bạn bè]
Ba linh hồn chấp chới dạt vào quầng sáng. Thưa cha! Chúng con là vợ chồng. Đây là hai người chồng của con, người bên này người bên kia giới tuyến. Chồng sau của con đã giết chồng trước là người phía bên kia và sống với con. Con cũng đã chết vì oan ức, vì miệng lưỡi thế gian đồn thổi, vu vạ. Ôi những đứa con của con bây giờ dường như nó vẫn còn oán thù nhau vì khác cha, khác dòng máu... Tiếng linh hồn phụ nữ nỉ non thống thiết. Hai linh hồn đàn ông tiến lên, vẻ u uất và tuyệt vọng. Quầng sáng khe khẽ thở dài nói dứt khoát. Các con ơi! Các con đã đem tính mạng mình, niềm tin và lý tưởng phụng sự Tổ quốc non sông. Và vợ các con nữa cũng chịu quá nhiều hy sinh mất mát cả tinh thần cả thể chất. Phải gác lại những oán cừu, oan khuất mà dắt nhau siêu thoát. Mảnh đất này đang xanh. Da thịt này đang xanh là tương lai của con cái các con. Chúng nó đang bắt tay nhau hồi sinh xương máu mà các con đã đổ xuống. Hãy tìm về với chúng. Hãy cùng nhau vun vén cho chúng. Nào có đâu một kiếp người mới để các con tìm lại đường đi mới cho mình. Cũng không nên tự trách mình, tự trách số phận mình...
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:35 - 13/07/2010 | Chuyện mục :
Tác phẩm của bạn bè]
Phải cho đến tận bây giờ trong những giấc mơ về cái bản Pác Thay nghèo khó ấy tôi mới nhận ra vẻ đẹp tuyệt vời của màn ân ái giữa hoa và chim. Và mỗi khi về quê việc đầu tiên tôi vẫn ra đứng dưới gốc cây đa già, háo hức đợi những bông hoa nở và đàn chim trở về. Thật may mắn, trong những lần về quê ấy, nếu vào mùa hè tôi vẫn được chiêm ngưỡng những chùm phong lan rực rỡ, những con chim ruồi rực rỡ bay lượn. Lúc này tôi bắt đầu chiêm ngưỡng chúng với một cách khác. Tôi đã là một gã đàn ông gần 40 tuổi, tôi đã đi xa cái bản nhỏ bé của mình hơn 20 năm. Tôi đã nhồi nhét vào đầu tất cả những gì có thể của cái được gọi là nền văn minh bên ngoài. Nhiều lúc tôi nghĩ, mình sẽ vĩnh viễn mất đi cái cảm nhận nguyên thủy của bản năng. Và sự thật đã là như vậy, rất khó thấy xúc động, rất khó rơi nước mắt, và rất khó nở một nụ cười thật sự… Nếu có cũng chỉ lướt qua như một tia chớp. Cuộc sống bon chen luôn làm người ta khô kiệt và tôi cũng không ngoại lệ.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
Phân trang 1/20
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
Những bài mới nhất