Phân trang 2/36
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
[Vào lúc : 11:08 - 11/04/2012 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Năm 1890, Nhà máy bia Hommel bắt đầu xây dựng trên núi Voi đường Hoàng Hoa Thám (nay là Công ty bia Hà Nội), sau hai năm thì hoàn thành. Nhà máy có hơn ba chục công nhân và công suất ban đầu là 150 lít/ngày. Bia chủ yếu phục vụ công chức và đám binh lính, sỹ quan Pháp đóng ở Hà Nội. Như cuốn hồi ký "Đông Dương ngày ấy 1898-1908" của Claude Bourrin vốn là một viên chức của Sở thuế Bắc Kỳ, người sở hữu chiếc xe máy hiệu Herstal của Bỉ nhập vào Hà Nội năm 1903 thường đến đây uống bia vào buổi chiều cùng với nhóm kịch nói không chuyên của ông ta thì bia được đóng chai đậy bằng nút li e để đảm bảo chất lượng. Vì thế cứ chiều muộn, đám trẻ quanh vùng đi lượm nút chai quanh quầy gom lại rồi bán cho nhà máy.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:00 - 06/04/2012 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Nguyễn Nguyên Bảy đọc thơ Nguyễn Thái Sơn: “Dọc ngang dăm bảy thế cờ/ nước hay thì ít nước sơ lại nhiều/ mới ban mai đã xế chiều/ già mau do phận buồn nhiều bởi thơ”. Khoái sướng cạn bốn câu thơ trên, cất tiếng gọi Mình ơi. Chỉ nghe cánh cửa bảo: Bà nhà đã lên đò sang chợ. Thoáng hờn vì bỗng thiếu người chia sướng. Một mình ngẩn ngơ. Rồi nghĩ làn man, chỉ có mỗi một việc rau giá cá đậu cho sinh tồn sinh lý mà hôm nào cũng lội đò sang chợ. “Mới ban mai đã xế chiều” ý này chúng ta đã gặp nhau, khoảng năm 1970, mình đã viết " Chưa sáng đã chiều, thời gian chảy máu", tất nhiên câu thơ của Sơn hay hơn nhiều, sắc sảo hơn nhiều.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 17:57 - 02/04/2012 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Chúa ơi
nhịp tim
đâu có nằm trong ngũ giác
như anh bạn tưởng
và không gian
cũng chẳng phải được đo
bằng ngũ giác
bởi con người hữu hạn
chúng ta
chẳng có lấy một trực giác nào
tương xướng với không gian
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 15:47 - 29/03/2012 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Thơ có thể già đi nhưng trái tim Thơ mãi là chàng trai trẻ
Ánh mắt vô tư một khoảng trời
Bập bùng ghi-ta bên suối
Thơ hát người ơi người ơi
Trong một chiều mưa nơi biên giới
Bạn của Thơ trúng đạn bị đau
Thơ cởi quần áo cho người, Thơ mặc quần áo cho người
Như ngày xưa mẹ hát con ơi con ơi…
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:16 - 29/03/2012 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Người thân của mẹ Mùi Thị Dậu đã đón đợi hàng tiếng đồng hồ trên bến để đưa mẹ và cả đoàn về bản Sao Tua- xã Tân Hợp, về ngôi nhà sàn của vợ chồng anh Mùi Văn Quý và chị Mùi Thị Dứa. Chị Dứa là con nuôi của mẹ, theo một phong tục người Mường: khi anh Chính lên 8 tuổi, mẹ không sinh nở thêm được nữa thì có quyền xin con nuôi ngay tại bản... Các con cháu, họ hàng, dân bản tới chào và thăm hỏi mẹ. Mẹ trở về giữa lòng quê hương, bề ngoài vẫn dáng vẻ bình lặng như mọi khi. Song, trong ánh mắt khi ngồi bên các cháu, khi ngồi bên bếp lửa nghe kể chuyện làng bản lại đong đầy niềm thương nhớ, tự hào, và cả sự lo lắng...
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:23 - 25/03/2012 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Hạnh phúc của Thơ bây giờ
Là một căn phòng nhỏ
Làm việc cho đến ngày chủ nhật rảnh rỗi
Thơ tăng tốc vào hoàng hôn
Trước khi bóng tối
Hôn hoàng
Lên mắt
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:17 - 22/03/2012 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Vào dịp Ngày Lễ Thơ sẽ chăm sóc cổ họng của Thơ
Người yêu của Thơ vì là ông quan nên hay nói dối
Như ông không nhớ lần quan hệ tình dục với Thơ cuối cùng là khi nào
Ông lẫn lộn Thơ với các cô gái ẩn danh rất nhiều vào đêm mùa hè
Những đêm ấy
Các cô gái không phải chỉ quỳ trước ông hay Chúa
Mà là quỳ trước sự trinh tiết của mình
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 17:18 - 21/03/2012 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
câu hỏi lo âu
của con người
chưa kịp cất lời
thì niềm hy vọng
đã kịp lượn về
trên cánh các loài chim
và giăng trên
những màng tơ nhện
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 12:13 - 19/03/2012 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Bóng tối của bạn là những trang giấy
Mà Thơ đang lật qua
Thơ đang nhập vào bạn
Không phải để lên đồng
Đó là sự trung thực của bóng tối
Thơ muốn chứng minh sự khốn nạn của bóng tối
Vì bóng tối đã lấy đi đôi mắt của thơ
Và nghiền nát chúng
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 12:12 - 17/03/2012 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Nhà thơ Nguyễn Hoàng Đức gọi tác phẩm “Ngước lên cao” của mình là “trường ca thần học”. Khái niệm đầy mỹ cảm ấy có lẽ còn xa lạ với đại bộ phận công chúng văn học. Thế nhưng, trong đời sống văn chương nhạt nhẽo và tù đọng hiện nay tại Việt Nam, bất cứ sự sáng tạo nào cũng đáng trân trọng. Nguyễn Hoàng Đức hết lòng dấn thân vào một cuộc chơi nhiều cam go, thành công hay không thành công, có lẽ chưa hẳn là điều phải bận tâm. “Ngước lên cao” có không ít câu hỏi được đặt ra dồn dập và khắc khoải “lý tưởng tự thân hay ở ngoài thân”. Thơ của Nguyễn Hoàng Đức đang nỗ lực trả lời những băn khoăn đó, bằng ngôn từ có màu sắc tâm linh. Với thiện chí tạo diễn đàn cho mọi tìm tòi, lethieunhon.com trích giới thiệu trường ca này, như một cơ hội thử thách cho bạn đọc, và cũng như một cơ hội thử thách cho chính tác giả Nguyễn Hoàng Đức!
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
Phân trang 2/36
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
Những bài mới nhất