Tô Hoài thực sự là nhà văn chuyên nghiệp. Nghĩa là ông hoàn toàn sống được bằng nghề văn. Ngồi đâu, ông cũng viết được văn, kể cả trong những lúc hội họp. Có người còn kể rằng, trong một hội nghị quốc tế sang trọng, Tô Hoài ngồi ghế chủ tịch đoàn. Người ta ngạc nhiên khi thấy ông cứ lật sổ viết nhoay nhoáy. Tưởng Tô Hoài ghi biên bản hội nghị. Hoá không phải. Ông đang viết tiểu thuyết. Không ít tác phẩm nổi tiếng của Tô Hoài đã ra đời trong những hoàn cảnh đặc biệt như thế. Ta hiểu vì sao Tô Hoài có được một lượng sách thật đồ sộ: 175 tác phẩm, nhiều hơn gấp đôi số tuổi của ông. Đó là một con số ký lục mà không phái nhà văn nào trên thế giới cũng có thể đạt được. Chuẩn bị kỷ niệm một ngàn năm Thăng Long Hà Nội, tôi có dịp lân la hỏi chuyện ông, rồi cùng ông đi dạo quanh... phố phường Hà Nội.

Nàng Thơ phi thường


[Vào lúc : 14:19 - 03/03/2010 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Suốt 32 năm ngồi trên xe lăn với cơ thể tật nguyền, chị Đinh Thị Hoàng Loan (ngụ KP2, phường Quang Vinh, TP. Biên Hòa) đã viết nên những câu thơ chứa chan tình cảm và đắm say lòng người qua đôi tay cong vẹo. Nhìn cái cách chị viết thơ mới thấy tại sao người ta gọi chị là “Nàng thơ phi thường”: “Mái tóc bạc ngả màu sương gió/ Đôi mắt già nua hằn những dấu chân chim/ Thương làm sao đôi tay gầy guộc/ Những nhọc nhằm năm tháng nuôi con…”. Khi Loan thẹn thò đưa bài thơ đầu tay này cho mẹ, bà Hoàng Thị Xuân đã bật khóc nức nở bởi đứa con tật nguyền đã thực sự trưởng thành và với bà Loan đã làm được một điều thực sự phi thường.

Cùng mang chủ đề “Trời Nam thương nhớ đất Thăng Long”, Ngày thơ VN tại TPHCM tốn hàng trăm triệu đã diễn ra đầy chất “tháp ngà” trong nhà hát, còn Ngày thơ VN tại Bến Tre chỉ tốn có 20 triệu lại diễn ra đông vui. Thế mới biết, không phải tiền to hay đô thị to là có thể có Ngày Thơ VN đúng nghĩa. Nhà văn Phong Hân tường thuật từ Bến Tre: “Ngoài sân khấu chính trình diễn thơ, còn có quán thơ được dựng bên cạnh cây Bạch Mai 300 tuổi trước sân đình để trưng bày giới thiệu và bán sách của các tác giả đang sinh sống tại Bến Tre (Trang Thế Hy, Vũ Hồng, Nguyên Tùng, Hàn Vĩnh Nguyên, Nguyễn Nhật Nam, Từ Phạm Hồng Hiên…). Nổi bật là góc thư pháp, đã thu hút khá đông các bạn trẻ đến xin chữ, với hơn 200 bức được viết trên giấy và gốm tặng tại chỗ theo nội dung yêu cầu”

Nhà thơ vẽ tranh bằng cảm xúc


[Vào lúc : 11:27 - 26/02/2010 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Công chúng đang được xem một tác phẩm của đạo diễn Đỗ Minh Tuấn, đó là bộ phim truyền hình dài 70 tập “Bí mật Eva” phát sóng trên kênh VTV3. Không chỉ nổi danh trong điện ảnh, Đỗ Minh Tuấn còn lừng lẫy trong văn chương qua các thể loại thơ, tiểu thuyết, phê bình, kịch bản… Và một điều nữa khiến nhiều người quan tâm đến hội họa ngạc nhiên: Đỗ Minh Tuấn không miệt mài suốt ngày bên giá vẽ, nhưng tranh của ông bán khá chạy! Nhân Ngày Thơ VN, thay vì giới thiệu thơ của Đỗ Minh Tuấn, chúng tôi giới thiệu một nhà thơ Đỗ Minh Tuấn cầm cọ!

NGUYỄN QUANG MINH bình thản chốn thị phi


[Vào lúc : 22:19 - 15/02/2010 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]

Điểm lại những đám cưới nổi tiếng trong giới showbiz năm 2009, không thể không nhắc đến cuộc thành hôn của Tiến sĩ Nghệ thuật học Nguyễn Quang Minh với siêu mẫu Huỳnh Thanh Tuyền. Đều được xếp vào danh sách những gương mặt đáng chú ý, chú rể mới trải qua 50 mùa xuân vẫn tràn trề phong độ đi bên cạnh cô dâu 22 tuổi nõn nà nhan sắc, làm cho công chúng một phen ngây ngất và dư luận một dịp xôn xao. Tuy nhiên, Tiến sĩ Nghệ thuật học Nguyễn Quang Minh không chỉ khiến thiên hạ nức nở vì đám cưới với siêu mẫu Huỳnh Thanh Tuyền. Nhìn dọc nhìn ngang, chẳng có mấy người hiểu được một Nguyễn Quang Minh có vẻ ngoài đạo mạo luôn bình thản lướt đi giữa chốn thị phi.

Ai đã cứu Dế Cụ TÔ HOÀI?


[Vào lúc : 22:57 - 12/02/2010 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]

Chúng tôi, hai thế hệ, nhà thơ, nhà văn và nhà báo, như bầy trẻ thơ líu ríu quanh ông, làm chật cái phòng khách hẹp. Cụ khoe, đang Làm hàng Tết! Như lệ bao năm của người Hà Nội gốc, 36 phố phường, hai ba tháng Tết có Hàng Tết! Cụ viết báo Xuân, báo Tết theo lời mời! Suốt buổi, Dế Cụ luôn tít mắt cười, hết chuyện này ra chuyện khác, dường như mọi sự trên đời chưa từng có gì… Chưa từng dính bụi. Như hôm qua gọi điện tới chia sẻ với cụ một việc chả ra gì. Cụ nói qua điện thoại: “Thọ bôn ba thế, bao gian nan, vất vả. Về nước có thời gian, dành mà chơi, mà viết, để ý gì chuyện vớ vẩn”. Lại bảo: “Lớn như sông Cái, mùa nước đầy rác rưởi bèo bọt. Tất cả trôi ra biển, còn phù sa ở lại!” Tôi nhắc lại lời cụ qua điện thoại với nhà báo H.Đ, rồi chua thêm: “Tuổi và trải đời như Dế Cụ, ngộ tất cả rồi”.

Nhà văn Việt chạm trán an ninh Mỹ


[Vào lúc : 10:26 - 12/02/2010 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]

Xin ông cho biết, ông có tiền Canada không? Không, tôi không có tiền Canada. Vậy ông có đô la Mỹ không? Có một ít. "Một ít" là bao nhiêu? Sáu bảy chục đô. Đi với con gái thì cần gì nhiều tiền? Nhưng an ninh Hoa Kỳ khiến cha con tôi rối cả lên nên không còn nhớ gì đến tiền bạc hết. Cô gái mỉm cười thông cảm. Ông có bị bệnh gì nặng không? Không hề. Tôi sực nghĩ, cô này hỏi vậy, nếu mình nói là không có xu nào và đang bị bệnh tiểu đường tip 2 mức vừa vừa… thì răng hè? Cô cho tiền dắt túi chắc? Ngay lúc đó tôi đã lờ mờ đoán mục đích của các câu hỏi rất bếp núc đó và sau này bạn bè Canada cho biết thêm, nếu tôi khai vậy thì chắc chắn trạm biên giới này sẽ phải bảo đảm cho tôi số tiền ăn tối thiểu, và cả chỗ tạm trú nếu anh không có chỗ ở để không phải lang thang. Còn nếu anh có bệnh nặng thì họ cũng phải làm sao đó để tôi không bị nguy hiểm một khi bệnh bột phát bất ngờ. Bởi, nếu trường hợp xấu đó xảy ra, một khi điều tra phát hiện tai nạn do sự không chu đáo từ trạm biên giới này thì cô nhân viên đó và cả trạm sẽ bị kỷ luật rất nặng. Ô chà chà, dù là trách nhiệm có trong quy định tác nghiệp, nhưng quy định sao mà nhân đạo, sao quá hay vậy!

Nhà văn Nguyễn Thành Long, tên gọi rồng phượng thế, nhưng suốt đời lận đận. Hồi ấy lận đận vì bài kí “Cái gốc” làm lộ tiềm lực hậu phương miền Bắc. Trước đó nữa, hồi còn đấu tranh thống nhất theo hiệp định Genève, thì một truyện ngắn nhớ quê của anh bị phê là bi quan. Phê thôi, không có gì to tát nhưng cũng đã thành người có lỗi. Anh mang mặc cảm ấy trong cả đời người nhưng không để một gợn bực bội cá nhân nào lẫn vào tác phẩm. Nguyễn Thành Long được anh em trong giới gọi là "cây truyện ngắn” có lẽ vì vẻ đẹp thuần khiết trong văn anh, trong tâm hồn anh. Tôi thắp hương lên bàn thờ anh chị Nguyễn Thành Long, trong căn nhà ấm cúng của vợ chồng con gái anh ở đất New York vốn biết bao xa lạ với anh, mà trong lòng thấy cồn lên bao ý nghĩ về năm tháng đời người.

Chuyện về một nữ nhà thơ cầm tinh con cọp


[Vào lúc : 10:16 - 11/02/2010 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]

Nói nhà thơ không thì thiếu, bởi người phụ nữ đa đoan này có trong tay một “bộ sưu tập nhà”. Nhà giáo, nhà báo, nhà thơ và nhà lý luận phê bình văn học. Nhưng thơ là tất cả đối với chị, nó là người bạn tri kỷ để chị trút hết những nỗi niềm trong cõi đời xô bồ mà từ khi “mang nặng kiếp người” chị đã nếm trải không ít những truân chuyên. Đó là Chu Thị Thơm, nữ nhà thơ cầm tinh con cọp, với những tác phẩm đã in: Từ cõi ảo (tiểu luận và phê bình văn học-2004); Dự cảm mùa thu (tập thơ-2005); Chuyện làng giáo- làng văn (tạp cảm-2006); Gió và em (tập thơ- 2008);  Chiều muộn (tập truyện ngắn-2009)…Ngoài đời, chị là người vui vẻ, hay đùa tếu. Chị không bao giờ để những người tiếp xúc với mình có cảm giác khó chịu, hoặc ngượng ngập-kể cả những người mà chị không ưa.
 

Nhà văn học tiếng Việt từ dân quê


[Vào lúc : 11:14 - 10/02/2010 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]

Giáo sư Nguyễn Lân Dũng kể về một nhà văn được đào tạo trong môi trường ngôn ngữ của nông thôn: “Thời đi học tôi luôn luôn là người bé nhất lớp và cũng được cưng chiều nhất lớp. Thế hệ chúng tôi có rất nhiều người thành danh trong các lĩnh vực khác nhau. Họ là những thầy giáo đầu tiên sau ngày giải phóng Thủ đô dạy ở các Trường Đại học và nay đều đã về hưu hết cả, mặc dầu nhiều người vẫn còn đang tham gia các hoạt động xã hội hoặc hướng dẫn các cán bộ trẻ trong giảng dạy và nghiên cứu khoa học. Tuy nhiên, trở thành nhà văn tài hoa có lẽ chỉ có một người. Đó là Ma Văn Kháng. Gần đây Kháng bị bệnh tim phải vào điều trị tại Viện Tim mạch Trung ương, nơi em trai tôi làm Viện trưởng. Tôi giao cho Lân Việt phải chăm sóc Kháng, vậy mà một tháng sau Lân Việt mới tìm thấy ông nhà văn bạn thân của anh mình. Hóa ra Kháng lấy tên khai sinh ghi trong y bạ là Đinh Trọng Đoàn, nên Lân Việt không thấy có bệnh nhân nào tên Ma Văn Kháng nhập viện…”

Phân trang 1/44 Trang đầu 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất