Hai nhà văn U70 phóng mô tô đi trao học bổng


[Vào lúc : 17:39 - 18/05/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Sáng 17-5, hai ông nhà văn Nguyễn Đông Thức (61 tuổi) và Đoàn Thạch Biền (65 tuổi) cùng nhau trên một chiếc mô-tô hướng về miền Tây Nam bộ. Hai ông nhà văn U70 này sẽ đến 13 tỉnh của sông Cửu Long để trao học bổng ở 13 xã nghèo nhất. Kinh phí ăn ở dọc đường toàn bộ là tiền túi của hai người. Tại sao hai ông nhà văn nổi danh này lại đi trao học bổng ở miền Tây Nam bộ khi tuổi đã xế chiều và tại sao hai ông lại chọn mô-tô mà không đi xe đò hay các phương tiện khác?
Theo thông tin lethieunhon.com vừa nhận được, chiều nay 18-5, hai ông đã trao học bổng tại xã Phú Hữu, huyện An Phú, tỉnh An Giang. Ngày mai, 19-5 hai ông sẽ "hành quân" về Kiên Giang!


Làm bạn với ĐỨC HẬU


[Vào lúc : 11:06 - 17/05/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Cuối năm 1990 hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình tổ chức đại hội, Đức Hậu được bầu làm chủ tịch với số phiếu rất cao khi ông chưa là đảng viên. Nhà văn Đức Hậu lên diễn đàn nhậm chức trong tràng vỗ tay kéo dài mấy phút. Trong tiếng vỗ tay ấy vang lên tiếng hô của ai đó: “Đảng đổi mới muôn năm!”. Không khí náo nức của đại hội nói lên rằng anh em văn nghệ sĩ đặt niềm tin lớn vào sự đổi mới của văn nghệ ở một vùng đất có nền văn hóa truyền thống ắp đầy cần phải được cải tổ bởi sự gánh vác của vị tân chủ tịch 43 tuổi điềm đạm, kiệm lời. Nhưng cũng chính cái không khí ấy đã mang lại cho ông nhiều hệ lụy. Ngay sau đại hội, một số người gửi đơn khiếu kiện về việc người làm lãnh đạo chủ chốt lại chưa phải đảng viên và còn bịa ra nhiều chuyện để bôi nhọ nữa. Họ kiện cả việc chỉ đạo đại hội của lãnh đạo tỉnh.

Tác giả Trần Minh Tạo yêu cầu lẽ công bằng: “Tôi phát hiện bài viết đứng tên Lê Xuân Thành, trừ phần mở đầu và kết thúc, chính là phần văn từ câu chữ cốt lõi nằm trong bài ký sự về một trận chiến đấu vũ trang của Đại đội Địa phương quân Hồng Ngự thời chống Mỹ, có tựa đề “Trận cuối cùng đánh địch tại Mương Lớn-An Bình” mà tôi đã từng trực tiếp viết ra thành văn, tồn tại trong một hình thức thể loại ký sự hoàn chỉnh cách đây trên dưới 2 năm, hiện còn nằm dưới dạng bản thảo, chỉ gửi duy nhất lần đầu cho Ban Liên Lạc Đại đội ĐPQ Hồng Ngự thời chống Mỹ đọc góp ý, tức chưa ấn hành phổ biến lần nào. Hoàn toàn không hề  là nguồn tài liệu lịch sử “thô” về Đại đội địa phương quân Hồng Ngự” mà ông Lê Xuân Thành có thể “biên soạn” lại hay đã “biên soạn” lại  như dẫn nguồn bên trên vì rằng bài “Điều gì xảy ra ở Hồng Ngự trước ngày 30/4/1975” chỉ hoàn toàn “chép lại”, “đạo lại” gần như từ đầu tới cuối câu chữ văn từ, kể cả mạch ý, mạch tình nằm ở phần cốt lõi bài viết “Trận cuối cùng đánh địch tại Mương Lớn-An Bình” của tôi mà thôi!”

Công an tỉnh Thái Bình vừa ra quyết định khởi tố vụ án và khởi tố bị can đối với đương kiêm Chủ tịch Hội văn nghệ Thái Bình – Trịnh Trung Thông. Trong ngày 14-5-2012, cảnh sát điều tra đã tiến hành khám xét nơi làm việc của ông Trịnh Trung Thông tại số 26 Quang Trung – Thành phố Thái Bình và khám xét nhà riêng của ông Trịnh Trung Thông tại số 33 Hoàng Hoa Thám – Thành phố Thái Bình. Ông Trịnh Trung Thông nguyên là diễn viên Đội chèo Bộ chỉ huy Quân sự tỉnh Thái Bình, sau đó chuyển về làm Chánh văn phòng Hội văn nghệ Thái Bình. Tại đại hội Hội văn nghệ Thái Bình nhiệm kỳ 2007-2012, ông Trịnh Trung Thông được chỉ định làm Chủ tịch Hội văn nghệ Thái Bình. Do vụ lùm xùm của ông Trịnh Trung Thông nên đại hội nhiệm kỳ mới và lễ kỷ niệm 40 thành lập Hội văn nghệ Thái Bình dự kiến diễn ra tháng 5-2012, đã bị dời lại vào thời điểm khác! Thái Bình ơi Thái Bình, ai đặt tên cho đất mà lắm nỗi nhiêu khê! Thái Bình tự bao giờ, mà nơi thơ nơi nhạc, dơ bẩn vẫn sinh sôi… Thái Bình ơi, sao mà ghê đến thế!!!

Vài nét HỮU THỈNH


[Vào lúc : 11:08 - 15/05/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Văn Chinh mở lời chúc mừng Hữu Thỉnh đoạt Giải thưởng Hồ Chí Minh: “Ông lăn lộn với phong trào, mở trại sáng tác, xin kinh phí đầu tư/ tài trợ sáng tác, mở hội thảo về văn học nhiều vùng miền, các đề tài, thăm viếng các nhà văn lão thành, ốm đau, lâm nạn hoặc các nhà văn sống ở vùng nghèo đói, lắm thiên tai lũ lụt. Đặc biệt, Hữu Thỉnh có biệt tài viết và đọc diễn văn, tổng kết hội thảo; vừa đầy tính học thuật vừa hùng hồn mà thuyết phục chứ không sáo; nhưng đặc biệt là các điếu văn, nhiều nhà văn ao ước mình chết được Hữu Thỉnh đọc điếu văn, có người di ngôn cho con cháu niềm ao ước ấy. Cả nước không biết chị Tuyển làm sao có thể vác đạn ở cầu Hàm Rồng gấp đôi trọng lượng mình, còn tôi, thật tình, tôi không sao hiểu nổi Hữu Thỉnh lấy đâu ra năng lượng để làm việc từ 16 đến 18 giờ mỗi ngày suốt mấy chục năm qua? Năm 2009, tôi theo Hữu Thỉnh lên Đền Hùng xin lửa thiêng về làm Ngày thơ Văn Miếu, ông dẫn đầu đoàn hành hương, đi cứ phăm phăm, tôi và nhiều người theo ông lên được đền Trung thì mệt quá ngồi bệt xuống gốc đại trong khi ông sang sảng đọc khấn chức xin lửa trên đền Thượng, sợ thật!

Mặc dù tiếng thơ Chử Văn Long có những nét hồn hậu, đáng yêu, và trong chừng mực nào đó anh cũng là nhà thơ có độc giả, song sòng phẳng mà nói, sự quá ư… thật thà của anh trong cách thể hiện suy nghĩ, cảm xúc ở nhiều bài thơ đã khiến anh dễ bị bạn bè trong giới… xem thường về "tay nghề", vì thế mà phần đặc sắc của anh nhiều khi đã bị "phủ lấp" một cách oan uổng. Đọc thơ Chử Văn Long, ta thấy rất nhiều câu được diễn đạt dễ dãi theo kiểu: "Làm thơ giờ sống ra sao/ Chẳng còn nhà xuất bản nào chịu in" (bài "Làm thơ giờ sống ra sao"), nghe như… vè vậy. Đấy là những bài anh giãi bày tình cảm. Ở những bài anh ngẫm nghĩ về thế sự, bàn luận về các đề tài liên quan đến những lĩnh vực chính trị, văn hóa, xã hội, càng thấy anh hổng hểnh về kiến thức, "quê mùa" trong cách phân tích, đặt vấn đề…

Nếu như lời bài hát “Hương thầm” có câu “Giấu một chùm hoa sau chiếc khăn tay/ Cô gái ngập ngừng sang nhà hàng xóm” thì tác giả của nó cũng có một chiếc khăn rất đẹp. Mỗi khi có sự kiện trọng đại, bà thường xuất hiện, khi thì váy, khi thì áo dài, nhưng luôn xúng xính chiếc khăn dài thả dáng. Tại Liên hoan thơ châu Á, Thái Bình Dương tôi thấy bà và nhà thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát cùng xuất hiện với chiếc khăn nổi bật, sau đó cũng với hình ảnh ấy bà đọc thơ trên sân khấu trước các đại biểu. Khi ấy trời Hạ Long còn se lạnh. Và khi dự trại sáng tác tại Phú Yên, dù đất phương Nam nắng nóng nhưng vẫn thấy Phan Thị Thanh Nhàn quấn quýt với chiếc khăn, khi thì căng ra đội lên đầu che nắng, khi thì quàng trên vai, cũng có khi buộc vắt ngang eo...

Tôi trở lại một vùng quê Kinh Bắc xưa... Chợt cồn cào nhớ đến một nhà nghiên cứu văn hóa quê gốc Song Hồ, Thuận Thành, Bắc Ninh. Đó là anh Hoàng Kỳ. Tôi thuộc thơ của thi sĩ Hoàng Cầm từ rất nhiều năm trước khi biết đến người con trai đầu của cụ. Qua nhà thơ Thanh Kim, phóng viên báo Bắc Giang, tôi được gặp anh lần đầu tại thư viện của thị xã Bắc Giang (tỉnh Hà Bắc cũ). Mới gặp, anh có vẻ lịch sự xã giao, thậm chí như hơi đề phòng- thói quen hình thành trong một hoàn cảnh gia đình đầy sóng gió đã ảnh hưởng sâu đậm tới cuộc đời anh... Nhưng dần dà, cái vỏ ngoài ấy đã biến mất hẳn sau nửa giờ trò chuyện, khi anh hiểu rõ rằng: trước mặt anh là một "con mọt sách", đang muốn tìm hiểu về văn hóa vùng Kinh Bắc...

TRẦN VĂN THƯỚC âm thầm minh triết làng


[Vào lúc : 13:16 - 11/05/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Nhà văn Đức Hậu viết về một kỳ nhân đất Thái Bình: "Bút ký "Xin hãy nghe”  đăng 2 kỳ báo Văn nghệ viết về tệ nạn cường hào mới ở nông thôn của Trần Văn Thước gây chú ý và cảm tình của bạn đọc cả nước, nhưng lại làm một số cán bộ địa phương bất bình. Họ kết tội Trần Văn Thước lợi dụng đổi mới bôi nhọ cán bộ.  Một buổi sáng, người ta tổ chức  cuộc  “tiếp thu báo chí”  tại hội trường làng, có đông đủ cán bộ, đảng viên tham dự. Trên nóc hội trường đặt bốn loa nén công xuất lớn chĩa ra bốn hướng truyền đi những ý kiến lên án anh nhà văn  ăn cơm của làng mà dám "vạch áo cho người xem lưng". Có người còn đòi truy tố. Dân làng đứng chật xung quanh hội trường và dọc đường làng. Tôi được Trần Văn Thước báo tin  từ chiều hôm trước, nên sáng  đó cũng có mặt ở làng, chứng kiến một sự kiện khá điển hình của nông thôn thời kỳ đầu đổi mới. Không khí làng xóm  căng như dây đàn,  người ngoài cuộc cũng thấy hãi, huống hồ một người mới cầm bút  như Trần Văn Thước..."

Làng Nhội với các di tích lịch sử giàu màu sắc huyền thoại là nơi hàng ngàn năm qua vẫn diễn ra một lễ hội độc đáo có một không hai trên khắp nước ta: Lễ Rước Vua Rước Chúa. Nguyên cớ thế này: kể từ khi Loa Thành xây xong, hàng năm cứ đến tiết xuân, vua Thục lại triệu tập quan quân từ Cổ Loa kéo về đền Sái dâng hương bái yết Đức thánh Huyền Thiên... Sau, thấy đại giá đi lại làm dân mệt nhọc và khiến dân hao phí tiền bạc, nên vua đã giao cho dân làng có quyền thay mặt vua tiến hành nghi lễ Thiên tử xuất cung bái vọng, giả xưng quan tước- gồm một Đô tướng, một phó Đô tướng, một quan Trấn thủ, một quan Tán lý, một quan Đề Lĩnh... Đình Thuỵ Lôi đến nay còn lưu giữ một số câu đối nhằm minh chứng lễ hội rước Vua đã thành tập tục kéo dài hàng ngàn năm này là thực hiện theo chiếu chỉ của Thục An Dương Vương

Phân trang 1/94 Trang đầu 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất