Phân trang 4/53
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
[Vào lúc : 12:46 - 01/07/2010 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Nhà văn Tô Hoài tâm sự với nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn: “Tôi lại kể cô nghe về một chi tiết sai mà ngày xưa tôi chưa kể nhé. Cô vừa nghe trưởng ban văn học thiếu nhi tuyên dương “Dế mèn phiêu lưu ký” được dịch nhiều thứ tiếng. Đúng. Dịch nhiều và tôi cũng được đi nhiều nơi: Đức, Nga, ấn Độ, Ba Lan... để nói chuyện với thiếu nhi các nước về cuốn này. Nhưng chỉ ở Nga mới thực sự thấy thú vị, vì trẻ con ở đây rất tinh tế và tò mò. Đấy là một phẩm chất nhà văn, cô hiểu không? Các em hỏi tôi: “Chúng cháu đã đọc sách của bác. Chúng cháu cũng chơi chọi dế, cũng đúc dế như các bạn Việt Nam. Nhưng dế của chúng cháu răng nâu chứ không trắng như bác viết. Cháu hỏi bác, chả lẽ dế ở Việt Nam răng trắng, dế ở Nga răng lại nâu ạ?”. Tôi về cứ ngượng mãi. Thực ra lúc viết mình cũng có xem răng của dế thế nào đâu. Cứ nghĩ răng người trắng, răng dế cũng trắng. Lần ấy về bắt dế xem lại, hoá ra răng nâu thật”.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:44 - 30/06/2010 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Nhân mùa World Cup, báo Văn Nghệ Công An thực hiện chuyên đề “Thi sĩ và bóng đá” để hé mở cho bạn đọc biết sự mơ màng cầu trường của những kẻ cầm bút. Nhà thơ Anh Ngọc cho rằng “không có vinh quang ảo trong bóng đá”. Nhà thơ Nguyễn Duy tâm sự quanh mấy câu thơ “Quả bóng buồn tênh qua chân các anh/ bay bay lên mà thành nghệ thuật/ và cú đá người đời không ưa/ các anh biến hóa ra cái đẹp” . Còn nhà thơ Trần Ninh Hồ hé lộ từng viết trường ca về bóng đá, nhưng mấy chục lần đi tiếp thị rôm rả và hoành tráng khắp nơi mà vẫn chưa có câu lạc bộ nào mời đến đọc. Phải chăng “trong lúc không ít người hâm mộ bóng đá khó chịu về sự non kém, thiếu hiểu biết của một số bình luận viên bóng đá trên truyền hình, thì những bài bình luận của các nhà thơ, với ngôn ngữ đầy ắp màu sắc của thi ca, nghệ thuật, đã thổi vào những ngày tháng “ăn, ngủ bóng đá” của họ một nguồn cảm hứng hoàn toàn mới” ?
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 15:00 - 27/06/2010 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Để cho ra đời những đứa con tinh thần, Gia Dũng tự nguyện dấn thân và trở thành con nợ. Nợ với thi ca và nợ cả tài chính để làm bà đỡ cho thi ca. Ấy vậy mà, với tiêu chí thơ phải hay và đẹp, thơ phải là thứ hàng hóa đặc biệt không thể bán bằng tiền, dù khó khăn nợ nần chồng chất, Gia Dũng cũng không vì thế làm thi ca “hạ giá”. Nhà thơ Gia Dũng kể: Hôm nọ có một ông tỷ phú đến gạ tài trợ hai trăm triệu và còn mua vài chục bộ để được in một tập thơ. Nhưng khi đọc thơ, Gia Dũng nhận ra đây không phải là thơ, nên ông nằng nặc từ chối làm bà đỡ. Lại có một người đẹp chân dài muốn nổi tiếng thêm, nhờ ông tình cảm chọn vài bài vào một tuyển tập thơ. Nhận thấy đây chưa phải là thơ, ông cũng kiên quyết… lắc đầu. Có lẽ thế mà hầu hết các tác phẩm thơ biên soạn của ông có thể còn có những ý kiến khác nhau, nhưng nhìn chung được các nhà chuyên môn và dư luận đánh giá cao.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:41 - 26/06/2010 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Để rồi xem, trong khi ông Hữu Thỉnh, chủ tịch Hội hào hứng đọc bản báo cáo rất hay “Vì sự cường thịnh của đất nước, vì phẩm giá con người” thì ở bên dưới các nhà văn ta sẽ cứ nói chuyện rào rào, quay ngang quay ngửa, liếc dọc liếc ngang cho mà coi. Biết rồi, nói mãi…với nhà văn cái quan trọng nhất là tác phẩm, nói có hay bằng trời mà viết cứ cũ rích, nhạt hoét thì cũng coi như bằng không. Nhưng, đừng lo nhà văn cướp micro đăng đàn, la ó đuổi người tham luận xuống vì thời nay đã khác xưa rồi. Sẽ là một đại hội ai phát biểu cứ phát biểu, ai nói chuyện tào lao cứ nói chuyện tào lao nhưng rất ôn hòa vui vẻ. Thế là vui.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 20:19 - 25/06/2010 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Sau tiểu thuyết Hư thực khá ấn tượng thu hút sự quan tâm của độc giả và bạn viết, nhà văn Phùng Văn Khai đang triển khai một tiểu thuyết mới (Hồ đồ), tôi đã đọc khoảng trên 100 trang, vẫn là lối viết mới mẻ với phong cách hiện thực huyền ảo tinh tế. Ngoài sáng tác, anh còn rất say mê khảo sát các chân dung văn học. Anh đã in hai tập sách mỏng về chân dung nhà văn Lê Lựu và nhà văn Nguyễn Bình Phương. Thời gian gần đây, anh công bố một loạt phác thảo các chân dung văn học trên báo và các trang mạng khá ấn tượng về Nguyễn Thi, Xuân Sách, Vũ Cao, Vũ Trọng Phụng, Thanh Tùng, Hoàng Quốc Hải, Đoàn Văn Cừ, Dương Hướng, Lê Kim, Nguyễn Minh Châu, Ngân Giang, Thanh Giang, Xuân Thiêm, Đỗ Trung Lai, Đào Bá Đoàn, Nguyễn Hoàng Đức, Nguyễn Anh Nông… Anh có ý định nối nhà văn với đời sống và tác phẩm, trong đó nòng cốt là đời sống nhân dân, đời sống dân tộc. Anh khẳng định, trong một nhà văn có hai con người, con người xã hội và con người văn chương. Anh kiên trì hé mở sự thật về lương tâm, nỗi đau, bản lĩnh, chuyện riêng tư của họ. Theo anh, quan tâm đến nhà văn là điều cần thiết, thiết thân của người yêu mến văn chương.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:38 - 22/06/2010 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Đại hội VI của Hội Nhà Văn TPHCM không hiểu vì lý do gì, đã chọn địa điểm tổ chức là Nhà hát Bến Thành, nơi vốn dành cho những hoạt động hát ca nhảy múa nhộn nhịp. Có đến 355 hội viên, nhưng số người ngồi trong khán phòng khá thưa thớt. Có dãy ghế 1 người ngồi, và cũng có dãy ghế trống, khiến không khí cuộc gặp gỡ văn chương hơi nhuốm màu lạnh lẽo. Không sao, vẫn cứ khai mạc, vẫn cứ đọc tham luận, vẫn cứ bầu cử, vẫn cứ trúng cử… rộn ràng và thành công tốt đẹp như truyền thống xưa nay. Sau đây là những hình ảnh nóng hổi và ghi nhanh của lethieunhon.com
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:09 - 18/06/2010 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Năm lần bẩy lượt hẹn hò vậy mà mãi gần đây tôi mới dám hạ quyết tâm từ Hà Nội bay vào để lên tận Bình Dương thăm bạn. Túc tắc cái Attila, Tuấn đón tôi từ thị trấn Uyên Hưng về chỗ anh. Hơn mười cây số từ trung tâm huyện về Tân Thành, đường nhựa phẳng lì, xe cứ ro ro 60- 70km/h, hoàn toàn yên tâm vì không sợ có đồng chí công an nào rình bắn tốc độ. Quanh thị tứ Tân Thành giờ khác xưa quá nhiều. Vừa đi Nhật Tuấn vừa giới thiệu cho tôi khỏi bỡ ngỡ. Đã như một đô thị, đông vui đến không ngờ. Đủ hết, chợ búa, cửa hàng, cửa hiệu bề thế san sát, may đo thời trang, cho thuê váy áo cưới, rồi cắt tóc gội đầu thư giãn, sơn sửa móng chân móng tay...rồi cửa hàng phục vụ thiếu nhi, đồ chơi, quần áo...lại có cửa hiệu bán cả quan tài cho người chết. Từ trẻ sơ sinh đến các cụ già trăm tuổi nay đã có thể yên tâm. Hàng ăn nhậu thì nhiều vô kể, nửa đêm rời nơi ở là có quán ăn, hủ tiếu , hoành thánh, bò kho Nam Bộ, bún bò Huế, cầy tơ bẩy món Bắc Kì...rất nhiều quán cà phê, giải khát đèn mờ. Bất ngờ hơn, một hôm Nhật Tuấn rủ tôi ra quán giải khát thư giãn. Tưởng thế nào, hoá ra giải khát...nằm.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:26 - 17/06/2010 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Một sớm mai tỉnh giấc, tôi bắt gặp dòng tin trên báo: “Nhà văn Di Li ra tập truyện ngắn: “Tháp Babel Trên đỉnh Thác Ánh trăng”. Tôi tò mò hẹn gặp cô đồng nghiệp văn chương lúc chiều muộn chỉ để hỏi về 11 truyện ngắn, 11 món ăn “lạ” mà Di Li một lần nữa lại sắp sửa làm văn đàn trẻ bận rộn với những nhận xét, đánh giá về tác phẩm của chị. Di Li thổ lộ: “Tôi nghĩ mình may mắn, được độc giả yêu quý dù xuất hiện chưa lâu, đầu sách sau của tôi in vào cuối năm nay sẽ với ấn bản in cao hơn, có lẽ sẽ là 7000 hoặc 8000 bản. Tôi nhìn những người thiếu may mắn hơn tôi ở một góc độ khác. Tôi không thương hại họ, mà tôi chia sẻ để tìm ra những vẻ đẹp lấp lánh trong mỗi một cảnh ngộ, cuộc sống dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào!”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:28 - 15/06/2010 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Trong bài tiểu luận "Một thời đại trong thi ca" mở đầu cho thi tuyển "Thi nhân Việt Nam", Hoài Thanh ghi nhận: "Thi nhân ta cơ hồ đã mất hết cái cốt cách hiên ngang ngày trước... Đến chút lòng tự trọng để khinh cảnh cơ hàn, họ cũng không có nữa". Thật khó để làm phép so sánh. Thi nhân ngày trước không phải không từng nói tới cái nghèo, nhưng họ không đau đớn vật vã vì cái nghèo. Có triết lý "an bần lạc đạo" làm vũ khí, họ vui với cảnh nghèo, bỡn cợt với cái nghèo, coi cái nghèo như một thứ dung dịch làm bật lên sự cao cả của tinh thần. Sở dĩ có tâm lý ấy, một phần cũng bởi thời đó chưa có chợ cho văn chương, và thi nhân cũng chưa phải biết đến cảnh đem văn chương chèo chống mãi với sóng gió thị trường mà vẫn không sao thoát nghèo!.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:41 - 12/06/2010 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Khó có ai đủ say mê lần thứ hai xem một trận đấu bóng đá qua truyền hình (trừ những nhà chuyên môn nghiên cứu để “bắt bài” đối thủ, hoặc Ban tổ chức tìm bằng chứng xử phạt trọng tài) nhưng không hiếm người đọc đi đọc lại những bài bình luận. Có lẽ đó cũng chính là lý do để các loại Tin Nhanh ra đời mà không bao giờ sợ… ế ẩm. Thế nhưng, nô nức cùng mùa hè 2010 nóng bỏng trên đất nước Nam Phi, mỗi sáng sớm mở những trang báo còn thơm mùi mực tin ra, tôi vẫn cứ thấy xôn xao một cảm giác trống vắng. Không cầm lòng được, tôi nhớ hai cây bút đã khuất: Chánh Trinh và Tường Vy! Đó là hai nhà bình luận bóng đá mà sự vắng mặt của họ trong mùa World Cup này tạo ra khoảng trống chưa ai có thể lấp đầy trên những Tin Nhanh nóng bỏng nhịp điệu bóng đá!
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
Phân trang 4/53
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
Những bài mới nhất