Mùa xuân với người hồi sinh quá khứ


[Vào lúc : 22:10 - 29/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Một lần tôi mời nhà thơ Vân Long đi Tây nguyên vào mùa xuân, mùa hoa cà phê. Bạt ngàn hoa, trắng xóa hoa, thơm nức hoa. Ông miên man đi trong hương hoa cà phê và bật ra câu thơ, một khám phá mới trong nhịp điệu cũ rích  thường ngày: Một đời uống cà phê đen/ Hóa ra ta uống hồn hoa trắng. Tôi cũng bị sửng sốt khi ông hạ câu thơ này như vừa bắn rụng ý thơ vụt bay qua. Chính ông đã tái tạo lại cho mình cảm giác mới khi uống cà phê. Ly cà phê nóng, thơm mỗi buổi sáng, ai chả vậy. Chỉ nhà thơ mới gọi hồn chúng lên được. Những người đã làm thơ lâu năm, biết giữ một khoảng cách vừa đủ, tầm cao vừa đủ để quan sát cuộc sống, mới có thể hái lượm bất ngờ từ quá trình tích tụ!

Chuyện ấy xảy ra ở miếu thờ thuỷ thần. Tôi đã kể một phần trong cuốn “Đảo chìm”. Đó là một chuyện thật mà tôi không hề bịa đặt, hư cấu. Bây giờ thì tôi xin kể tiếp cái phần mà cuốn sách không đề cập đến. Sự việc rất ngẫu nhiên. Bắt đầu từ khi Thiêm, cậu lính trẻ của đảo mang chăn ra biển giặt. Thế rồi bất ngờ, một con sóng ào đến, cuốn chiếc chăn ra xa. Thiêm nhào xuống vớt chăn. Túm được mảnh chăn rồi thì Thiêm không còn sức bơi vào đảo nữa. Biển cả không hề êm đềm như Thiêm nghĩ. Chẳng mấy chốc, cu cậu đã chới với bên mép san hô. Nghe tiếng kêu cứu của Thiêm, Trung đội trưởng ào xuống ứng cứu. Rồi tiếp theo là Chính trị viên, rồi Đảo trưởng...Lần lượt bảy con người. Cả bảy con cá kình ấy đều bị sóng cuốn. Đảo báo động khẩn cấp. Tầu trực chiến quần lượn suốt mấy ngày trời mới vớt được sáu người lính trôi dạt. Còn Thiêm thì vẫn chẳng thấy đâu.

Rộn ràng Tết Quê


[Vào lúc : 17:25 - 27/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Nhà thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát cảm nhận: “Mùa xuân- mùa dịu dàng, mùa sinh sôi, mùa tuyệt vời ...nó làm cho mọi con sóng đang sôi lên sùng suc rồi cũng sẽ dịu lại, làm cho mọi cơn uất ức, giận dữ rồi cũng nguôi ngoai. Nói cho cùng, con người lúc nào cũng cần phải sống. Sống bao giờ cũng khó hơn là chết. Hôm 28 mình đã ra ngoài đồng bãi thắp hương mộ mẹ và ông bà nội, thắp hương cho hết thảy các ông chẻ bà chẻ mà mình biết khi họ còn sống. Tâm linh. Không biết có thiêng không nhưng thấy lòng nhẹ nhõm, thư thái hơn. Những ngôi mộ biết nói về cuộc đời của họ- giờ năm im ả, cô đơn. Ai rồi cuối cùng cũng nằm đó thôi. Nhưng bây giờ cần phải sống cái đã. Chết sớm làm chi. Uổng”

Ở rừng, cái rét thường kéo dài qua tết, đến tận mùa xuân vẫn còn rét. Nếu mùa không tính theo tháng mà tính theo thời tiết, thì mùa đông có khi phải dài tới 5 tháng, từ đầu tháng 10 âm lịch năm nay, tới hết tháng 2 năm sau. Khi đó mới thấy chút ấm áp của hơi xuân. Trẻ con bọn tôi sợ nhất là mùa này. Buổi sáng, dậy từ tinh mơ, trời còn tối om, mở cửa ra nhìn thấy sương mù dày đặc như chỉ cần quơ tay ra trước mặt là sẽ có ngay một vốc. Co ro xuống bếp, thổi phù phù cho cái gộc củi to tướng mẹ ủ từ tối cho lửa cháy lên, lôi nồi cơm nguội ra, nhệu nhạo chén một bát. Vừa ăn vừa ngủ, vừa sưởi lửa vừa ngủ. Những hôm sắp thi còn dậy sớm hơn nữa, để học bài. Học bài buổi sáng sớm giống như ăn cơm lúc bụng rỗng tuếch vậy, rất dễ vào. Trời sáng hơn một chút, nhìn ra ngõ thấy con đường nhỏ hiện lên lờ mờ trăng trắng, cũng là lúc có một đứa bạn, chõ cái miệng bốc hơi vì rét từ tít ngoài quốc lộ gọi vào. Đứa này không bao giờ gọi tử tế, nó luôn gọi theo kiểu quát tháo: T ơi, đã đi chưa hả? Vẫn còn ngủ hay sao thế hả? Có muốn đứng úp mặt vào bảng không hả? Và sau tiếng quát của nó, thế nào đàn chó của cả xóm cũng thi nhau sủa ầm ĩ.

Một tản văn xuân


[Vào lúc : 16:33 - 24/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]

Lý lẽ lí sự là cần nhưng nhiều khi rơi vào ngõ cụt. Thôi thì cứ xin hồn nhiên. Tản, là tản ra, thoáng ra, không vón cục lại.Như mây gió tản ra trên trời.Người trên phố tản ra, không siêu tắc đương như hiện nay. Cuối ngày đi tản bộ…Cái sự tản có lẽ là như vậy. Nhưng mây tản, đường tản cũng như cuộc đời. Dương sao âm vậy. Tản sao, vón cục vậy. Mây gió tản trên trời không chỉ là sự thoáng đãng.Cuối một ngày đi tản bộ chưa hẳn đã là thanh thản. Bởi vậy xin đừng cãi nhau. Tản văn là cuộc đời. Đời sao, tản văn vậy. Vui vậy. Buồn vậy. Lo vậy. Thoáng. Tất tần tật.

Sáng mồng hai hoặc mồng ba, đến lượt bố tôi ở nhà trông con nhỏ và tiếp khách, tôi cùng các chị được theo mẹ lên chùa. Tôi còn nhớ lần đầu tiên bước chân vào cổng tam quan ngôi chùa nhỏ thơm ngát mùi hoa chanh hoa bưởi hoa cau, tôi chợt thấy người mình nhẹ lâng lâng, như bỗng nhiên bước vào cõi khác. Và khi mẹ dắt tôi vào lễ Phật, tôi quả thật đã bị choáng ngợp trước các pho tượng cổ kính đã tróc sơn song nét mặt vô cùng hiền hậu và trang nghiêm dưới ánh nến mờ ảo làm tôi hơi rờn rợn. Lại là một cõi linh thiêng, bí ẩn và thanh khiết vô cùng (mà bây giờ, nhiều lần đi chùa, tôi không bao giờ gặp lại cảm giác ấy như hồi thơ bé nữa…).

NGUYỄN MỸ NỮ đẫm ngập Tết tuổi thơ


[Vào lúc : 12:53 - 22/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Ngược lại với những phong kẹo hết sức quê mùa là, thứ mứt hết sức sang cả mà chúng tôi cũng chỉ được thưởng thức rất ít, dẫu là đang giữa tết. Đó là mứt hạt sen của nhà cụ Chi. Cụ Chi là bạn với bà nội tôi, vốn người Hà Nội. Khác với bà tôi nhìn vào là rõ ngay một cụ bà nhà quê. Cụ Chi rất ra dáng người Tràng An thanh lịch. Là người hàng phố. Ấy! Cũng nói theo bà nội. Rất nhiều năm trôi qua mà tôi vẫn còn nhớ như in cái áo dài cụ Chi mặc, tấm khăn cụ khoác hờ, vòng chuỗi cụ đeo…Cụ luôn xuất hiện ở ngôi nhà tềnh toàng của chúng tôi vào đúng hai tám tháng chạp. Bao giờ cũng vậy. Đủng đỉnh vào trong nhà và yên vị trên ghế hẳn hoi. Sau khi nhấp hết một tách trà, cụ mới thư thả lấy túi mứt với đúng nửa ký từ trong giỏ xách ra...

Cuối năm, đọc thơ PHẠM HỒNG NHẬT


[Vào lúc : 12:44 - 22/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Nhà văn Nguyễn Đức Huệ giới thiệu: “Sau mấy chục năm bôn ba Hải ngoại, khi về nước nghỉ hưu còn được nhiều doanh nghiệp mời ra làm Giám đốc sản xuất, anh vẫn có thơ để mỗi khi đi công chuyện về, lại tìm đến chỗ bạn bè, đọc cho chúng tôi nghe. Tôi và nhà thơ Anh Chi khuyên anh nên tập hợp in thành sách, Phạm Hồng Nhật lúc đầu còn ngại, văn chương thời nay đang mất giá, in ra chẳng để làm gì. Nhưng sau thấy người ta cứ in sách ào ào, anh cũng ào theo, trong vòng hai năm qua (2010 – 2011) anh cho xuất bản liền ba cuốn: "Dư âm ngày trở về", "Thung lũng tình yêu" và "Hương thơm mời gọi". Giờ lại tập hợp những bài mới viết gần đây thành cuốn nữa, đó là tập “Hải Phòng đêm lạnh

LÊ HƯNG TIẾN trong thế giới Ễn Lên Đêm


[Vào lúc : 12:37 - 22/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Nhà thơ Inrasara viết lời tựa: “Cho dù không ý đồ thơ tái hiện hiện thực, giữa trận đồ chữ mù mịt này, Lê Hưng Tiễn vẫn cho người đọc lờ mờ nhận ra cuộc sống bế tắc nơi kí ức của một cơ thể hổng hểnh với đôi ba ý tưởng mắt lưới chìm ngập giữa vũng lầy những giấc mơ không cánh; sự lẩn quẩn không lối thoát của vài kẻ mồ côi ý tưởng đang chỏng cẳng biệt xứ; vài sinh thể mà bản thể đã đánh mất một phần ba tư cách, nhân cách, tính cách. Đánh mất luôn lí lịch cá nhân: “không tên không họ không hàng/ không ngày không tháng không năm sinh”. Trường ca “Ễn lên đêm”  bắt đầu bằng câu “ngồi chầu hẩu đôi ba ý tưởng mắt lưới”

Y PHƯƠNG ngồi đợi Giao Thừa


[Vào lúc : 14:15 - 21/01/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Ai cũng có những kỷ niệm đẹp, lung linh, huyền ảo về đêm giao thừa ở nơi quê nhà.  Sống qua bao nhiêu tuổi, người ấy có bấy nhiêu niềm vui chờ đợi. Cả một năm dài đằng đẵng, chỉ có mỗi đêm ba mươi là háo hức nhất, hộn hạo lên xuống trong lòng mình. Người già háo hức theo kiểu người già. Thanh niên theo kiểu thanh niên. Nhưng đặc biệt nhất là trẻ con. Trẻ con trong đêm giao thừa được tự do tuyệt đối. Chúng là đối tượng chính tham dự vào lễ hội trời đất. Trẻ con với thiên nhiên là một. Thiên nhiên và trẻ con không có khoảng cách. Cứ nhìn vào đôi mắt trẻ thơ là biết miền đất ấy thịnh hay bại. Đôi mắt trẻ con biết nói. Mắt đứa nào cũng mở to, tròn đen lay láy. Những ngấn hạnh phúc ấy cứ hướng về miền ánh sáng của lửa đêm giao thừa.

Phân trang 8/94 Trang đầu Trang trước 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất