Chuyên mục : Ý kiến - đối thoại
Phân trang 1/90
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
[Vào lúc : 17:46 - 18/05/2012 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Cũng như rất nhiều nhà văn đi kháng chiến, sau ngày đất nước thống nhất, Lê Văn Thảo có chừng 10 năm loay hoay tìm phương pháp sáng tác mới. Thời bom đạn, chỉ có hai phía ta và địch, mất mát có thể nương nhẹ đi, thành tích có thể tô hồng thêm. Thời thanh bình, không có giới tuyến nữa, cuộc sống đa chiều đa dạng hơn, rối rắm phức tạp hơn. Cuộc chiến chuyển sang từng gia đình, từng con người. Cuộc chiến diễn ra bên trong mỗi con người. Nhà văn phải thay đổi quan niệm cầm bút, như mệnh lệnh của xã hội, cũng là mệnh lệnh của trái tim mình. Thế nhưng, thay đổi cách nào không đơn giản. Chẳng biết nên xác định Lê Văn Thảo may mắn hay không may mắn, vì cùng thế hệ với ông, nếu Nguyễn Minh Châu biến chuyển rất nhanh, thì vài nhà văn khác buông bút hẳn.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:16 - 17/05/2012 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Nhà phê bình Đỗ Ngọc Yên đánh giá: “Dương Kiều Minh được ghi nhận như một trong những nhà thơ có nhiều đóng góp trong quá trình cách tân thơ Việt từ cuối những năm 80, đầu những năm 90 thế kỷ trước. Các tác phẩm thơ của ông gồm: “Củi lửa”, “Dâng mẹ”, “Những thời đại thanh xuân”, “Tựa cửa”, đã in trong “Thơ Dương Kiều Minh”, “Tôi ngắm mãi những ngày thu tận”, “Khúc chuyển mùa” đã in trong “Thơ Dương Kiều Minh”. Đây là cuốn sách tập hợp đầy đủ nhất các tác phẩm thơ của ông từ trước đến nay. Có lẽ Dương Kiều Minh là một trong những người hiếm hoi thuộc thế hệ các nhà thơ hậu đánh Mỹ đã dành trọn cả cuộc đời mình cho sáng tạo thi ca, đặc biệt là quá trình đổi mới thi pháp thơ. Còn những công việc khác đối với ông chẳng qua chỉ là “áng mây sà buổi mai”. Điều quan trọng là, dường như đã biết trước được mệnh Trời, nên ông đã lĩnh trọn “trách nhiệm” cao cả ấy với một tinh thần tự giác cao và thỏa nguyện, để rồi ứng xử với nó một cách hết sức tự nhiên, nghiêm túc và có văn”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 15:32 - 12/05/2012 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Sự phiên âm kỳ lạ với dấu gạch nối không phải không có nguyên nhân. Trước đây, giai đoạn ban đầu của chữ quốc ngữ, chúng ta phiên âm các danh từ riêng đến từ ngoài lãnh thổ theo kiểu bị tác động không ít bởi tư duy Hán tự. Ví dụ, Washington gọi là Hoa Thịnh Đốn, New York gọi là Nữu Ước, Argentina gọi là Á Căn Đình. Sau cách mạng tháng 8- 1945, quyết tâm thực hiện “giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt”, chúng ta đã phiên âm các danh từ riêng theo kiểu Việt Nam hóa và quần chúng hóa. Vì vậy, có thể hiểu cách phiên âm có dấu gạch nối là di chứng của một giai đoạn quá khứ kéo dài đến hôm nay. Bây giờ, đã qua thời cả nước phải xóa mù chữ, hầu hết người Việt Nam đều có thể đọc danh từ riêng nước ngoài nên có lẽ phải ngừng cách phiên âm cũ.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 15:24 - 12/05/2012 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Người Việt nói “cái răng, cái tóc là góc con người”, với con gái mái tóc còn quan trọng hơn ai hết, vì nó mang rất nhiều biểu tượng mềm mại hiền thục của phụ nữ. Vậy mà sau khi dùng số đông đánh bạn lên bờ xuống ruộng, thâm tím mặt mày, lại còn cắt tóc để làm nhục lâu hơn. Thử hỏi đó có còn là tình bạn bè, học trò vô tư trong trắng cắp sách đến trường để cùng nhau mang một dự phóng khao khát lý tưởng cho ngày mai? Vụ bạo hành đó không chỉ phản ánh chính bản thân nó, mà ngay cả những bạn bè khác có mặt tại đó, có cả những bạn trai sức dài vai rộng đi qua ngay, làm như không hề nhìn thấy. Họ vô cảm chăng?
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 09:49 - 08/05/2012 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Nhà văn – dịch giả Nguyễn Bích Lan ưu tư: “Những tác phẩm văn học lớn là nguồn thức ăn tinh thần bổ dưỡng nhất bởi chúng chứa đựng những yếu tố nhân văn cao đẹp, hướng thiện, khuyến khích sự phát triển tích cực của tâm hồn. Làm thế nào để số đông các độc giả của chúng ta thích đọc các tác phẩm văn học có giá trị? Đọc sách nói chung phải là việc được thực hành từ những năm ấu thơ mới trở thành thói quen được. Đọc sách văn học cũng vậy. Phần lớn những người ở tuổi trưởng thành thích đọc sách văn học đều là những người thường xuyên được tiếp cận với các tác phẩm văn học từ thuở ấu thơ và là những người hiểu được cái hay, sự bổ ích của các tác phẩm văn học đối với sự phát triển tinh thần”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 15:33 - 03/05/2012 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Tỉnh lẻ xoay bề nào cũng sống được. Thì mình không phải ở nhà thuê, mua thì mua mớ, lại có đồng chí kia giúp sức, có thể trồng thêm rau cải… Túm lại là hỏi nhầm người rồi nghe, vì trước giờ tui lơ ngơ mấy vụ này lắm, chưa bao giờ biết lương mình bậc mấy, hệ số mấy, cũng không đọc báo, xem tivi, lại ít la cà mạng nữa… Đời sống tỉnh lẻ có cái hay của nó là không bị cuốn vào vòng xoáy tiêu xài, có nhiều xài nhiều, có ít xài ít. Nhưng khi chat với mấy anh cùng viết văn, mình vẫn thấy cả bọn bạc rạc vì chữ tiền. Cái mà bạn bè mình hay nói với nhau là sao nhà văn xứ mình còn phải nghĩ tới tiền ăn xôi hả trời? Chết cha, tại sao mua gói xôi mà đắn đo? Nhà văn gì mà khổ vậy, chữ chạy hết cũng phải!
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 15:23 - 02/05/2012 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Nhà thơ Gia Dũng tâm sự: “Những việc tôi đã và đang làm với một khối lượng tương đối lớn sưu tập và kiếm tìm tài liệu, cho dù bây giờ có những phương tiện hiện đại, nhưng riêng tôi vẫn nghĩ trí óc con người và sự hoạt động cần mẫn, vô tư cũng vẫn quyết định. Tôi rất biết và trong tất cả các sách tôi xuất bản đều đã có lời thưa trước: Công việc quá lớn, khối lượng công việc quá nặng nề, thời gian quá dài, quá xa, không gian quá rộng, quá phức tạp… tôi đã cố gắng hết sức, hết mức, hết lực nhưng tôi tự khẳng định thiếu sót là điều không tránh khỏi, tôi thành tâm, thành thực xin lỗi và mong được các tác giả và độc giả lượng thứ. Tuyển chọn thơ ca cho cả nước trong nhiều thời gian khác nhau, tôi dứt khoát không thể làm theo “gu” của mình. Tiêu chí cao nhất mà tôi theo đuổi là chọn tìm thơ hay và đẹp – một khái niệm không cụ thể nhưng cũng không thể chung chung. Có khi cảm nghĩ được nhưng lại không diễn đạt được”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 18:54 - 01/05/2012 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Nhà văn Văn Chinh đọc “Minh sư” của Thái Bá Lợi: “Tiểu thuyết có chi tiết như một cách lý giải về tên của nó. Nguyễn Hoàng nói với hai tên lính gác đang bàn tán về ông với những lời bất kính: “Các anh đã nhắc ta biết một sự thật ta có thể quên thì đó là minh sư của ta”; và Thành cũng tin, chắc hẳn ông cũng nói thế về những người từng xóa tên ông khỏi những đường phố, những ngôi trường. Nhưng mảnh đất thấm máu tiền nhân, nơi hài cốt và mộ phần chồng lên hài cốt phần mộ và cư dân quanh các chùa miếu thì vẫn cứ bốn mùa hương khói, suốt hơn bốn trăm năm, cho mọi linh hồn, không phân biệt người của thời nào, dưới trướng của ai và từ quê quán nào mà đến. Đó là minh triết Việt. Và là minh sư của Thời Gian…”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 21:10 - 30/04/2012 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Nhà văn Trần Kỳ Trung ái ngại thực tế: “Hình như các cấp lãnh đạo thành phố Hải Phòng không muốn, cụ thể hơn, bất chấp ý kiến chỉ đạo của Thủ tướng, tự mình hành xử theo “luật riêng của Hải Phòng”. Cũng phải có một nguyên nhân cao siêu nào đó, những người lãnh đạo thành phố Hải Phòng mới dám làm chuyện ngược ngạo ấy! Nếu suy luận này đúng, thì nạn cát cứ không phải không đáng băn khoăn ư? Tiếp đến những phát ngôn và việc làm của ông Đinh La Thăng- Bộ trưởng Bộ GTVT, gây bất bình rất lớn trong xã hội… Hình như ông Bộ trưởng họ Đinh vẫn cứ “thăng” không ngán, bỏ ngoài tai tất cả sự chỉ trích, phẫn nộ của dư luận, một mình một cõi, cương quyết thực hiện những việc làm vừa không thuận lòng dân vừa không phù hợp thực tiễn xã hội. Tại sao ông ta dám làm điều đó!? Một sự vĩ cuồng thật ngộ nghĩnh, hay một thiên tài kiểu quái chiêu trong một vở hí kịch quyền lực?”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:18 - 26/04/2012 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Nhà thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát đau đáu hướng về quê hương: Mấy hôm nay trên các trang mạng đưa tin cực nóng: vụ cưỡng chế đất đai ở Văn Giang để xây dựng khu đô thị ECOPARK phải huy động cả ngàn cảnh sát và có nhiều người dân đã bị bắt vì hành động bức xức. Mình sinh ra và lớn lên ở Văn Giang. Nói cách khác, Văn Giang là nơi chôn rau cắt rốn của mình nên vụ việc này mình không thể không quan tâm. Mình về quê lần nào chả đi ngang qua khu ECOPARK. Cổng Khu ECOPARK ngay trên đường đê. Lối vào được trồng hai hàng cây to cao, xanh tốt như những cây dừa Tây ta thường thấy ở những Khu đô thị mới.Có bảo vệ canh gác 24/24. Thỉnh thoảng nơi này mỗi lần mình đi qua cũng thấy đông bà con đứng đứng ngồi ngồi…mình đoán là chắc có “chuyện gì rồi”.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
Phân trang 1/90
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
Những bài mới nhất