Phân trang 3/90
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
[Vào lúc : 16:11 - 14/04/2012 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Tâm tư của nhà văn Phan Hồng Giang: “Có thể chờ một vị học vấn lỗ mỗ, mang tấm bằng thật mà học giả, "năng lực có hạn mà sự khốn nạn lại vô cùng", với những phong bì nặng đô, đi qua hết cửa (sau) này đến cửa (sau) khác để cuối cùng đạt được một vị trí mầu mỡ khả dĩ mau chóng sinh lợi, bõ công sức tiền bạc bỏ ra đầu tư..., một ngày đẹp trời nào đó bỗng thổn thức ăn năn thú tội trước các đồng chí Đảng ủy cấp trên và các chiến hữu trong chi bộ rằng mình đã không thắng nổi tham vọng cá nhân, đã không đặt quyền lợi của Đảng của Dân lên trên hết để đến nỗi sa ngã, trót chạy chức chạy quyền, nay xin treo ấn từ quan "thà làm phó thường dân trong sạch hơn là là quan tham tội lỗi" ?! Có thể có cảnh tượng như thế chăng ? Xin thưa : Không bao giờ! Một kịch bản tương tự chỉ có thể chờ xẩy ra trong ngày Tết Congo!”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:14 - 11/04/2012 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Nếu xem phim “Mùi cỏ cháy”, không khó để nhận ra kịch bản chưa hẳn thuyết phục ở chi tiết và nhân vật, mà truyền tải được không gian của một thời tuổi trẻ biết sống vô tư và dâng hiến. Không gian ấy chất chứa lý tưởng “tôi thôi làm cây nến buồn thành phố, tôi làm ngọn đuốc thắp hừng đông” từng hiện diện trong tập thơ đầu tay “Những câu thơ viết đợi mặt trời” của Hoàng Nhuận Cầm do Nhà xuất bản Tác Phẩm Mới in năm 1983. Những ngày khói lửa khốc liệt, Hoàng Nhuận Cầm cùng bè bạn tình nguyện rời giảng đường đại học để vác ba lô vào chiến trường Bình - Trị- Thiên thấu hiểu “Buổi sáng trên chốt” cam go: “Bom giặc ném vào bờ tre. Đau cả lòng Thánh Gióng. Da trời căng như mặt trống. Vó ngựa về trong khao khát bao năm. Con đã sống những ngày cao đẹp nhất. Tuổi hai mươi chỉ có một lần”.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:46 - 10/04/2012 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Nhà văn Phan Hồng Giang đánh giá: “Theo cảm nhận của riêng tôi thì đời sống văn học ở nước ta hiện nay tuy khá phong phú, đa dạng nhưng cũng không quá nhộn nhịp sôi động bởi không có sự xuất hiện của nhiều tên tuổi nổi bật hay sự chú ý đặc biệt của đông đảo độc giả dành cho văn học. Hình như cuộc mưu sinh tất bật khắp nơi hôm nay cùng với sự xuất hiện của nhiều phương tiện nghe nhìn hấp dẫn khác đã khiến số lượng người đọc sách văn học giảm đến mức thê lương: Với số dân gần 90 triệu, trung bình mỗi đầu sách văn chương chỉ được in ra phổ biến là trên dưới 1000 bản. Văn chương thưa vắng người đọc khác nào... bóng đá trước khán đài lơ thơ người xem?!”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 08:55 - 09/04/2012 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Từ nhiều năm nay, Bằng Việt vẫn được coi là một trong những tác giả tiêu biểu của lớp nhà thơ chống Mỹ. Bản thân anh từng phát biểu: “Thơ viết trong thời kỳ ấy cũng là thước đo một thái độ sống, một nhân cách sống. Không nhà thơ nào sống hèn đớn, lẩn tránh, đào ngũ trong thời kỳ ấy mà lại thành một nhà thơ lớn được”. Lần theo những gì Bằng Việt đã viết, ta nhận thấy, có một thời nhà thơ của chúng ta không hề “nhàn tản”, “ăn trên ngồi trốc” như ai đó lầm tưởng. Trở về từ “thiên đường của chủ nghĩa xã hội” - cách người ta vẫn gọi nước Nga thời ấy - Bằng Việt xung phong đi làm phóng viên chiến trường (thuộc Ban Tuyên huấn Đoàn bộ 559 - Binh đoàn Trường Sơn), có mặt ở cả những nơi đạn bom khốc liệt. Nhiều địa danh, sự việc đã được đề cập tới trong thơ Bằng Việt.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:39 - 08/04/2012 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Tản mạn của nhà thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát: "Không học Nghị quyết thì ai cũng biết rất rõ tình trạng đạo đức trong xã hội suy thoái đáng báo động đỏ. Con giết cha vợ giết chồng xảy ra nhiều quá, tệ nạn tham ô tham nhũng chạy chức chạy quyền ở đâu cũng có. Phân hóa giàu nghèo ngày càng rõ rệt. Sờ đến lĩnh vực nào cũng thấy ngổn ngang. Sống thực dụng chỉ suy tôn mỗi tiền- gặp nhau toàn nhìn quần áo, xe cộ hoặc đồ dùng hàng hiệu để đánh giá sự thành đạt và giàu có. Mắt chữ O mồm chữ A. Chả cần biết những thứ đó ở đâu ra và làm thế nào để có những thứ cao cấp ấy? Không phủ nhận là họ đã lao động cật lực hoặc kinh doanh buôn bán “vào cầu”. Hoặc phải rất thông minh (hay mánh lới?) mới có được từ những nguồn thu khác? Thiên hạ từ xưa tới nay dường như chả ai dở hơi xưng xưng khai ra cách mình kiếm tiền như thế nào..."
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:14 - 07/04/2012 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Trang Hạ, nữ nhà văn từng gây xôn xao với cuốn sách dịch “Xin lỗi em chỉ là con đĩ…”, sau đó, chị hứng thú chuyên tâm với những cuốn tản văn đầy tuyên ngôn nữ quyền như “Đàn ông không đọc Trang Hạ”, “Những đốm lửa trên vịnh Tây Tử”, “Chuyện kể dưới ngọn đèn đường”… Ở Trang Hạ có màu liều và cả máu ghen rất đàn bà nhưng lại “hiền như Bụt”. Chị lặng lẽ đọc hết email của cô bồ gửi cho chồng và không nhảy chồm lên như hổ, tự thấy thương chồng bởi đã lâu rồi, anh vắng xa những lời yêu thương. Trước cốc cà phê, đôi khi chị thở dài “Ôi, người đàn ông biết bắt cướp…”.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 14:37 - 06/04/2012 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Mọi người đều do cha mẹ sinh ra, người Việt có câu “trẻ cậy cha già cậy con” , mình tự kết thúc đời mình, đến khi bố mẹ già ốm đau cần người chăm sóc thì ai chăm sóc đây? Nếu mình lá xanh đã tự ra đi trước lá vàng, có phải không hoàn thành chữ hiếu? Mỗi cá nhân còn là một mắt xích của xã hội, nếu ta chết, chỉ cần giống một cái ốc ở phanh long ra, cả cái xe lao xuống vực, thì xã hội chao đảo thế nào? Chưa cần nói xa, ta tự tử, bỗng nhà trường phải gọi đội ngũ khoa học về giám định rất tốn kém, lại làm tâm lý các bạn xung quanh hoảng loạn thì học hành kiểu gì. Và đám tang ai đó diễu qua chợ, làm cả chợ phải ngừng bán hàng, đường thì ách tắc, có phải ta chưa kịp lớn, chưa kịp làm già nhiều để đóng góp cho xã hội đã gây phiền hà không?
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 08:39 - 06/04/2012 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Khi công bố bài "Đông và Tây - từ khác nhau trong văn hóa đến khác biệt tư duy", tôi đã dự liệu về tình huống sẽ nhận được ý kiến trao đổi, đặc biệt rất chú ý tới các tác giả vốn trung thành với xu hướng coi “Việt Nam là trung tâm”. Nên tôi đã giới thuyết, chỉ rõ phạm vi khảo sát của mình. Vậy mà tôi vẫn được ông Hà Văn Thùy lên lớp đến nơi đến chốn qua một bài viết với phong thái tự tin của một “ông kẹ”, bằng các “tri thức” và luận chứng mà đến nay, dù đọc bài vở của ông đã nhiều, tôi vẫn chưa thấy bị thuyết phục; nên đối với tôi, trao đổi với ông là việc không cần thiết. Bên cạnh đó, trong phạm vi khảo sát của mình, tôi thấy hình như các “tri thức” và luận chứng mà ông trình tấu lâu nay, vẫn chưa nhận được sự đồng thuận của giới nghiên cứu...
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 12:10 - 05/04/2012 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Nhà nghiên cứu Hà Văn Thùy trao đổi với nhà phê bình Nguyễn Hòa xoay quanh những nhận thức về văn hóa: “Ông Nguyễn Hòa là nhà phê bình văn chương. Bỏ qua một số bài mang tính đao to búa lớn, tôi thấy ông là cây viết trực ngôn và sắc sảo, một phẩm chất quý trong tình trạng văn đàn nhạt nhẽo đương thời. Tuy nhiên, dường như văn hóa học không phải sở trường của ông nên khi sa vào đó, ông hơi bị lạng quạng. Bài “Đông và Tây- khác biệt về văn hóa và tư duy” in hai kỳ hoành tráng trên tờ Nghệ Thuật Mới đã thể hiện điều này. Ông Nguyễn Hòa tạo dựng được chỗ đứng riêng trên văn đàn. Vì vậy khi thấy ông bàn về đề tài văn hóa, tôi kỳ vọng học được những điều bổ ích. Tiếc rằng, đó là bài viết không chỉ cũ kỹ nhàm chán, không đem lại điều gì mới cho học thuật mà lại có những cái sai không nên có nơi một đầu óc mẫn tiệp. Xin trao đổi với ông đôi lời”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 22:27 - 04/04/2012 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Nhà thơ – nhà biên kịch Nguyễn Thị Hồng Ngát băn khoăn: “Mình vừa vào mạng thấy tin sốc : 3 học sinh gái lớp 7 cùng nhau tự tử. Các em cùng tuổi cùng học một lớp. Trước khi tìm đến cái chết các em đã viết nhật ký ghi lại tâm trạng mình từ khá lâu và đã manh nha có ý định rời bỏ thế giới này rồi. Lớp 7 thì các em chỉ ở độ tuổi 13-14 thôi. Tại sao lại như thế? Cha mẹ của 3 em đau đớn, tất nhiên rồi, nhưng các bậc phụ huynh đều nói các em ở nhà rất ngoan, rất lễ phép. Chịu khó giúp bố mẹ, chăm em. Trước khi đi học còn khoanh tay chào bố mẹ. Không có biểu hiện gì khác thường. Như vậy là không phải bị bố mẹ chửi mắng nên uất ức đến nỗi phải tự tử. Ở trường cũng không thấy thày cô phàn nàn về học tập hay tư cách của các em. Như vậy nguyên nhân cũng không bắt nguồn từ đây. Vậy tại sao các em lại rủ nhau tự tử?”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
Phân trang 3/90
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
Những bài mới nhất