Ô tô, biểu trưng quyền lực


[Vào lúc : 12:21 - 03/04/2012 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]
Nhà văn Nguyễn Ngọc Tiến phân tích: “Ô tô cũng là đề tài cho văn học, Nguyễn Công Hoan có truyện ngắn "Cái nạn ô tô" kể về tri phủ một huyện ngoại thành có chiếc xe hỏng nhưng ra bộ ban ơn cho một phó lý bằng cách bán rẻ với giá mười lăm đồng. Mua xe rồi nhưng phó lý không thể mang về quê vì không có lái xe, không có xăng nên đành phải gửi lại huyện đường. Viên tri phủ thấy “thương” nên bảo phó lý là ngài đi hộ để xe khỏi bị hỏng, phó lý mừng quýnh như trút được gánh nặng. Ô tô chỉ là cái cớ để Nguyễn Công Hoan chỉ tên, vạch mặt đám tri phủ, tri huyện chuyên đè nén thiên hạ”

Phải trả lại danh dự cho tuần báo VĂN


[Vào lúc : 21:48 - 02/04/2012 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]
Nhà nghiên cứu Lại Nguyên Ân kiến nghị: Trong năm 2012 này, cụ thể là đến đầu tháng 4/2012, sẽ là tròn 55 năm kể từ hội nghị thành lập Hội nhà văn Việt Nam, diễn ra trong vài ba ngày đầu tháng 4/1957 tại Câu lạc bộ Đoàn Kết, ngay cạnh sân Nhà hát Lớn Hà Nội. Trong số những người cầm bút viết văn bằng tiếng Việt, hẳn đã và sẽ có không ít người hoặc ngấm ngầm hoặc công nhiên bày tỏ thái độ không thật sự kính trọng cái tổ chức mà suốt trên nửa thế kỷ tồn tại, tuy số thành viên ngày càng đông đảo, nhưng chưa bao giờ tỏ rõ ra được là một tổ chức độc lập, tự lập của nhà văn Việt Nam. Đây quả là một trong những vấn đề căn bản hiện tại và tương lai của tổ chức này. Song tại đây, xin tạm gác điều vừa nói để nêu một sự kiện thuộc lịch sử Hội nhà văn Việt Nam: vấn đề danh dự của tuần báo “Văn” (1957-1958).
Cập nhật lúc 15h30 ngày 3-4-2012: Theo đề nghị của bạn đọc, nhà nghiên cứu Lại Nguyên Ân cung cấp nhiều hình ảnh tư liệu quý giá. Mời xem trong bài!

Nhà thơ Phạm Khải đi tìm mạch nguồn thơ Nguyễn Quang Thiều: “Tôi đã không dưới một lần về thăm Làng Chùa (xã Sơn Công, huyện Ứng Hòa, Hà Tây) - quê Nguyễn Quang Thiều. Thú thật là tôi đã không khỏi ngạc nhiên khi nhận thấy nó cũng chẳng có gì đặc biệt hơn những làng quê thuần nông khác. Cái hồ nước đẹp mê hồn trong các tản văn của Nguyễn Quang Thiều cũng đục lờ, “phẳng dẹt” như mọi ao làng mà tôi từng thấy. Đường làng cũng đầy phân bò phân trâu. Biết sự thật là vậy, song tại sao mỗi lần “hồi tưởng” về quê Nguyễn Quang Thiều, tôi lại nhớ tới một làng quê thấm đẫm vẻ đẹp hồn vía ngàn đời như trong các câu thơ anh viết. Vậy cái đẹp ấy rốt cục có hay không, và nó ẩn khuất nơi đâu?”

Nói dối là ngọn nguồn của mọi bất hạnh, nên nói dối xấu lắm!? Vậy mà chúng ta đang đứng trước ngưỡng cửa ngày mùng một tháng tư, ngày nói dối châu Âu, châu Mỹ, rồi nay lan ra cả thế giới. Nhiều người còn cho đây là một ngày hội lớn, “nói dối vui vẻ”, thậm chí bị lừa hoặc nói dối còn may mắn. Thế thì tại sao lại “trù úm, dè bỉu” rằng nói dối là xấu được??? Tại sao? Chúng ta thử bàn kỹ về việc này. Thực ra sự kiện này là một niềm vui ở chỗ, không phải nhân loại yêu thích hay tôn vinh nói dối, mà người ta thấy nói dối giống như một tồn tại tất yếu không tránh nổi của kiếp người, vì thế họ tổ chức cho nói dối được xả rác một ngày cho đã  trong năm, để người ta không còn thèm đổ rác lung tung nữa. Đó hẳn là ý nghĩa tích cực của ngày nói dối.

Một khi không xác định được nội hàm và ngoại diên của thuật ngữ/khái niệm “thơ thủ cựu”, cái tối quan trọng làm đối sánh để tìm ra nghĩa của thuật ngữ đối lập với nó là “thơ cách tân”, thì sẽ không bao giờ tìm ra được nghĩa của thuật ngữ “thơ cách tân”. Vậy là, “thơ cách tân” chỉ là một thứ ngôn ngữ nói hơn là một thuật ngữ/ khái niệm khoa học có thể xác định được ngoại diên và nội hàm của nó. Thuật ngữ “thơ cách tân” chỉ là một cụm từ hết sức mơ hồ, chất ảo nhiều hơn chất thực. Cũng vì thế các cuộc bàn luận về nó đều không có cơ sở khoa học lẫn thực tiễn và những vấn đề xung quanh nó, thực chất đều là ngụy tạo. Tính chất giả chân thực của thuật ngữ/ khái niệm “thơ cách tân” chính là ở chỗ nó không được dùng để định danh cho một thuộc tính, một trào lưu hay giai đoạn nào của thi ca Việt.

Chuyện nghề văn với TẠ DUY ANH


[Vào lúc : 16:04 - 27/03/2012 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]
Làm gì có sự bàn giao, đổi ca, đổi gác trong văn học nghệ thuật! Thứ nhất sáng tác văn học không giống với làm việc trong Hợp tác xã hay bất cứ tập thể nào? Nó là nhu cầu cá nhân và chỉ được thực hiện bởi nỗ lực cá nhân. Không bao giờ có cái gọi là sáng tác tập thể thì làm gì có chuyện bàn giao, đổi gác? Bàn giao cái gì, đổi gác cho ai? Nhưng còn một thực tế đáng quan tâm hơn là, những nhà văn nhiều tuổi, nếu muốn bàn giao cho những nhà văn ít tuổi hơn, thì họ sẽ bàn giao cái gì, cái gì từ họ thì cũng chỉ có giá trị khi gắn với tên của họ. Chưa kể có nhiều thứ họ phải giấu biệt đi, phá huỷ đi trước khi rơi vào tay người khác. Trong khi đó liệu có nhà văn nào sinh sau đẻ muộn lại muốn nhận bàn giao từ người đi trước? Tự trọng nghề nghiệp và tính chất đặc thù của nó không cho phép anh ta hạ mình như vậy. Nếu anh ta cứ hạ mình thì không ai phải mất thời gian quan tâm đến anh ta làm gì nữa.

Thơ, cuộc lo toan đổi mới


[Vào lúc : 16:06 - 26/03/2012 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]
Nhà thơ Nguyễn Hữu Quý cho rằng: “Thơ không chỉ có nghĩa mà chủ yếu phải là tình, là hồn, những khái niệm ai cũng biết nhưng lý giải một cách thấu triệt và sâu sắc là vô cùng khó. Trong thơ có hơi thở, hồn vía của dân tộc mình, đồng bào mình. Nó chính là cái thấm sâu nhất, lâu nhất và đương nhiên chi phối nhiều hơn cả trong hành trình sáng tạo của người cầm bút. Các nhà thơ đích thực ít ai không khởi đầu và đề cao chất truyền thống trong sáng tác thi ca.Bập vào những trào lưu, trường phái ngoại lai một cách vội vã, thiếu chọn lọc dường như làm cho người ta dễ quên điều đó”

Đọc cả 4 tập thơ được giải thưởng Hội nhà văn VN, tôi nhận thấy một điều rất rõ là dường như tất cả họ đều có chung một phong cách thơ “phi truyền thống”. Riêng “Bầu trời không mái che” của Mai Văn Phấn có vẻ như phong cách gần với truyền thống hơn đôi chút, còn Đỗ Doãn Phương và Đinh Thị Như Thúy có cách nghĩ, lối viết rất xa lạ với thơ truyền thống. Vì thế có ý kiến cho rằng sở dĩ năm nay trao giải cho 2 tập thơ trên, Hội đồng chấm giải có ý định làm một cuộc cách mạng về thi pháp thơ Việt đương đại, để khỏa lấp dư luận về việc 3 năm qua thơ đã “mất mùa”, nay cần phải chứng tỏ nó chỉ tạm thời “nghỉ giải lao” vài năm để rồi có những cuộc bứt phá ngoạn mục, đem đến một “mùa bội thu” hơn. Thế nhưng sau vụ mùa ấy, công chúng lại đặt vấn đề nghi ngờ về sự “ bội thu” của thi ca Việt đương đại, khi họ không biết lấy tiêu chí nào để cân đong, đo đếm?

Chuyện tử tế, hay chuyện con vi-rút ?


[Vào lúc : 22:16 - 18/03/2012 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]
Cắt nghĩa bằng xã hội học, chánh chị học e khó. Tôi muốn nói khía cạnh y lí, bệnh lí. Cớ sao cái sự không tử tế ngày một nhiều, đến mức không kiểm soát nổi. Nó là thứ vi trùng, siêu vi trùng , vi rút các dạng thức hay còn là cái gì khác ? Có phải nó là tế bào tác nhân ung thư, thậm chí như cái sự HIV, như đại dịch cúm gà cúm vịt ? Như cái chứng tâm thần rối loạn lưỡng cực đa cực của người? Chỉ đồ rằng đến mức này thì không còn là căn bệnh cá thể. Mà là bệnh tập thể, bệnh bầy người, cộng đồng người. Nó khởi phát ở cái chung, cái sâu thẳm. Nó lây lan nhanh như vậy thì người thầy thuốc phải nghĩ ngay đến căn nguyên gốc, tế bào gốc, ở hệ điều hành. Là căn bệnh của hệ điều hành, của tế bào gốc. Chữa từ đó, chứ không thể chữa vu vơ như bắt mạch ở chân gà chân vịt , hoặc xem lở mồm long móng ở trâu bò được.

Nhà phê bình Nguyễn Hoàng Đức phân tích: “Việt Nam theo thống kê: số lãnh đạo cao cấp có bằng tiến sĩ, thạc sĩ cao gấp ba lần Nhật Bản, nhưng trình độ thật thế nào chúng ta đều biết, thậm chí khi còn sống học giả Hoàng Ngọc Hiến đã nói: dẫn một con bò qua biên giới Nga quay về nó là tiến sĩ. Chúng ta hãy nhìn Hy Lạp, rồi cường quốc văn học Nga, họ đâu có cần tìm ra 400 tác giả trường ca như ta mà vẫn là cường quốc văn học, còn ta thì lẹt đẹt lắm, mang cơm nắm sang Nga học văn hạng ba của họ còn chưa hiểu. Nếu không nhìn kỹ, phản tỉnh kỹ thì phong trào trường ca sẽ giống bệnh thành tích tại các trường phổ thông, 100% học sinh đỗ mà vẫn có cả giáo viên lẫn học sinh vào nhầm lớp, dạy gì học gì đều không biết”

Phân trang 4/90 Trang đầu Trang trước 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất