PHẠM THÀNH Hậu Chí Phèo - Phần 1


[Vào lúc : 11:23 - 19/03/2008 | Chuyện mục : Tiểu Thuyết]
   Tiểu thuyết “Hậu Chí Phèo” của nhà văn – nhà báo Phạm Thành được in lần đầu tiên năm 1991 và gây tiếng vang không nhỏ trong đời sống văn chương. Năm 2006, Nhà xuất bản Thanh Hóa đã tái bản “Hậu Chí Phèo” nhằm đáp ứng nhu cầu thưởng thức của độc giả gần xa. Dù chính tác giả Phạm Thành nhận được nhiều phản hồi không mấy tích cực, nhưng tác phẩm “Hậu Chí Phèo” bằng chính giá trị thực sự trên văn bản vẫn tiếp tục chinh phục nhiều người đọc thiện chí. Được sự đồng ý của nhà văn – nhà báo Phạm Thành, lethieunhon.com lần lượt trích in “Hậu Chí Phèo” trong chuyên mục “Tiểu thuyết”! Theo bản in của Nhà xuất bản Thanh Hóa, “Hậu Chí Phèo” gồm 7 phần: Tình sử Chí Phèo, Nhà nông cự phách, Ám ảnh một dòng sông, Mộ tổ làng Vũ Đại, Gia phả dòng họ làng Vũ Đại, Thuốc thần làng Vũ Đại và Người hay quỷ làng Vũ Đại. Tuy nhiên, để bạn đọc tiện theo dõi, lethieunhon.com xin chia làm 10 phần khi giới thiệu “Hậu Chí Phèo” lên website này!

NHẬT TUẤN Đi về nơi hoang dã - Phần cuối


[Vào lúc : 11:24 - 17/03/2008 | Chuyện mục : Tiểu Thuyết]
   Hơn một tháng trời, đau đáu chờ đợi lạ thay, tiếng mọt nghiến gỗ trong đêm không làm ông khó chịu ngược lại ông mong được nghe nó để gợi nhớ lại những giây phút được sưởi ấm bằng thân thể nóng bỏng của bà trong cái đêm tưởng như không bao giờ lặp lại. Cho tới khi hy vọng đã tàn lụi, tình yêu thoáng chốc tưởng như đã vụt tắt như một ảo ảnh, đột nhiên không báo trước, bà trở lại

NHẬT TUẤN Đi về nơi hoang dã - Phần 10


[Vào lúc : 21:57 - 03/03/2008 | Chuyện mục : Tiểu Thuyết]
   Như để chứng thực lời nó, có tiếng sấm vẳng tới, mặt trời trốn rất nhanh sau tầng mây đen và một cơn mưa bất ngờ ào ạt đổ xuống. Những cây vầu khổng lồ vật vã trong tiếng gió. rít xoáy, những cành cây chết trên thân cổ thụ bị vặn gãy rơi tan tác trên những sườn đá lởm chởm. Mỗi đứa trong bọn tôi đều ôm chặt lấy một gốc cây khỏi bị gió quăng xuống vực và đành để mặc những cột nước xôi xả đổ lên nguời.

NHẬT TUẤN Đi về nơi hoang dã - Phần 9


[Vào lúc : 23:18 - 24/02/2008 | Chuyện mục : Tiểu Thuyết]
   Đôi mắt nó rực lên một vềû làm tôi hiểu rằng chính nó đang rất thành thực với những lời nó nói. Không hiểu sao tôi lại nhớ tới một câu trước đây nó vẫn lảm nhảm: thời xưa trên mặt đất vốn chẳng có đường nào cả, sau đó nhiều người đi qua lại nên mới thành đường mà thôi. “ Tôi buồn nhói nghĩ rằng không biết bao nhiêu người đã đi vào con đường như thằng học giả? Không hiểu trong các cuốn sách người ta đã nói tới chưa?

NHẬT TUẤN Đi về nơi hoang dã - Phần 8


[Vào lúc : 22:59 - 29/01/2008 | Chuyện mục : Tiểu Thuyết]
   ...Lâu lắm, lâu lắm rồi tôi mới gặp lại những quán hàng bây đủ thứ linh tinh từ cuộn chỉ màu, cái kim băng, cho tới cuốn vở học trò, những người đàn bà chân quấn sà cạp, ngổn ngang trên đất những chai mật ong, những con gà bị trói chân, những tảng thịt rừng... Cạnh đó những con ngựa ve vẩy đuôi đuổi đàn ruồi bu đầy một khoảng lưng rắn chắc. Gió chiều lành lạnh thoảng tới mùi thịt nướng khét lẹt. Tôi cứ đứng ngẩn ngắm nhìn quang cảnh xã hội con người tôi vừa trở về sau một thời gian dài lặn lội nơi hoang dã. Một nỗi xao xuyến bồi hồi cứ quặn lên làm tôi rưng rưng nước mắt.

NHẬT TUẤN Đi về nơi hoang dã - Phần 7


[Vào lúc : 21:09 - 19/01/2008 | Chuyện mục : Tiểu Thuyết]
   Tôi chẳng phải chờ lâu, trong buổi họp tối hôm sau, thằng học giả đã làm mọi người ngã ngửa ra vì ngạc nhiên khi nó nói rất trơn tru rằng bữa hôm trước nó muốn góp thêm chất tươi cho anh em trong bữa liên hoan nên đã lấy súng đi bắn chim gõ kiến, rằng nó không hề bi quan yếm thế đến nỗi phải xách súng định tự tử như mọi người tưởng tượng, rằng việc cắt đứt của cô làng xóm mấy năm nay nó đang tìm hiểu là việc tất yếu vì từ lâu nó đã cảm thấy nhân sinh quan của hai người không phù hợp nhau, nó không thể theo yêu cầu của cô ta bỏ nhiệm vụ trở về sống ở thành phố được... Tất cả chúng tôi đều ngẩn ra, cả đến ông toán trưởng cũng tròn mắt dưới cặp kính lão và rồi như linh cảm ở nó một chuyện gì đó rất khó chịu

NHẬT TUẤN Đi về nơi hoang dã - Phần 6


[Vào lúc : 04:48 - 06/01/2008 | Chuyện mục : Tiểu Thuyết]
   Bọn tôi ăn rào rào không thằng nào hé răng nói nửa lời khỏi ảnh hưởng tới công việc đang làm một cách hết sức chăm chú. Ông toán trưởng cũng bỏ thói quen ăn riêng mỗi ngày và bằng vào cung cách của ông, tôi ngờ ông cũng có một cái dạ dày khỏe khoắn không kém gì bọn tôi. Đó quả là một bữa tiệc ngon nhất trong đời mà rồi sau này dù có vào các nhà hàng sang trọng gọi những món ăn đặc biệt, những người ngồi đây khó mà gặp được một bữa nào ngon miệng hơn.

NHẬT TUẤN Đi về nơi hoang dã - Phần 5


[Vào lúc : 21:49 - 01/01/2008 | Chuyện mục : Tiểu Thuyết]
   Thằng học giả không thèm đối đáp kéo chăn chùm kín đầu. Thôi cứ để yên cho nó nằm tơ tưởng cô nàng búp bê, tôi can thằng hộ pháp và bỗng giật mình khi từ phía khu nhà mộ lại vẳng tới tiếng chó tru. Trời ơi, con chó hoang ấy vẫn còn sống, hai hôm nay, để yên cho nó chết theo chủ, tôi không tìm ra chỗ đó nữa và tin chắc cái phần sống cuối cùng trong nó là quả tim cũng đã ngừng co bóp, sáng mai tôi sẽ vác cuốc đào cho nó một ngôi mộ ngay bên cạnh chủ. Vậy mà chẳng ngờ...

NHẬT TUẤN Đi về nơi hoang dã - Phần 4


[Vào lúc : 22:52 - 23/12/2007 | Chuyện mục : Tiểu Thuyết]
   Tôi vội vàng bỏ cả bụi mây gai đang phát dở, luồn người lên trước. Quả thực cắt ngang tuyến chúng tôi đang đi là một con đường nhỏ xếp đá, cây hai bên phát quang, ven đường xếp những khúc gỗ bào nhẵn chắc làm ghế ngồi nghỉ cho người bộ hành. Tất cả những thứ đó hẳn đều do bàn tay con người làm ra và điều đó bỗng làm tôi mừng rỡ như người xa quê đột ngột được trở về nhìn lại ngôi nhà thân thuộc. Tôi quăng dao nằm ngửa ra, dang tay dang chân trên con đường lổn nhổn đá, ngửa mặt lên nhìn bầu trời xám ngắt, một con chim lẻ loi bay ngang và cảm thấy rất rõ những nhọc mệt đang tan nhanh trong mạch máu

NHẬT TUẤN Đi về nơi hoang dã - Phần 3


[Vào lúc : 00:19 - 16/12/2007 | Chuyện mục : Tiểu Thuyết]
   Đôi lúc, thằng học giả lại thì thào: “Tao đố mày thủ trưởng đang nghĩ gì?”. Tôi liếc nhìn ông lúc đó đang ngồi như một con cóc cụ nín rình đớp muỗi, ngay cả tấm bản đồ và cái địa bàn, những vật bất ly thân của ông đang đặt trước mặt, hình như cũng không phải thứ ông quan tâm. Bên trong cái vẻ ngoài băng lạnh kia, có trời biết được đang diễn ra những cảm nghĩ gì.
Phân trang 3/4 Trang đầu Trang trước 1 2 3 4 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất