Phân trang 10/164
5 6 7 8 9 10 11 12 13 14
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
[Vào lúc : 15:12 - 11/01/2010 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Thấy ánh mắt thi sĩ như dò hỏi, tôi định nói mấy câu, nhưng chất giọng oang oang của ông Bộ trưởng đã cất trước “Thưa bác, 38 năm trước trong hành trang của chúng cháu vào chiến đấu ở chiến trường Thành cổ Quảng Trị, ngoài súng đạn lương khô còn có bài thơ cháu chép tay để trong túi áo ngực. Đó là bài “Màu tím hoa sim”. Trong rất nhiều ca khúc người lính vẫn hát như bài “Vì nhân dân quên mình”, “Giải phóng miền Nam” có mấy bài “Màu tím hoa sim” mà các nhạc sĩ đã phổ nhạc. Những bài hát ấy đã động viên chúng cháu vượt qua gian khó rất nhiều. Rất nhiều những người lính nằm lại chiến trường đã đọc bài thơ và đã hát bài Màu tím hoa sim của bác...”. Hình như tất thảy đều thở phào, hóa ra chúng tôi chỉ lo hão! Ông Bộ trưởng có cách nói của ông ấy. Bất đồ, tôi thấy đuôi mắt của thi sĩ ươn ướt... Từ cặp môi khô nẻ âm thanh lào phào... Lặng phắc đi một lúc, chúng tôi mới nghe thủng rằng anh đang làm gì? Ông Nguyễn Quốc Triệu đáp rõ ràng: “Thưa bác, cháu làm Bộ trưởng Bộ Y tế...”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 12:13 - 11/01/2010 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Từ không khí hào hứng của cuộc thi thơ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội, nhà thơ Phạm Đình Ân hỏi: “Theo anh mở rộng Hà Nội có ảnh hưởng gì đến sáng tác đề tài về Hà Nội, về tâm lý, tình cảm?”, nhà thơ Thái Thăng Long trả lời: “Mở rộng Hà Nội – theo tôi nghĩ không ảnh hưởng gì đến sáng tác. Hà Nội vẫn là Hà Nội. Tất cả tinh hoa, con người, văn hoá là vậy. Nó mãi mãi là vậy. Đề tài chỉ một phần, người sáng tác phải có cách nhìn nhận, cảm, viết ra dưới tất cả các góc độ đó. Còn Hà Nội mở rộng gồm “nông thôn hoá, miền núi hoá” có nhà sàn Mường, suối, núi, rừng nghĩ cũng thấy lạ, lạ là vì hiếm có Thủ đô nào dàn trải như vậy…Theo tôi, mở rộng Hà Nội như hiện nay là quá xô bồ, nhếch nhác, lem nhem làm sao ấy. Rồi đến một lúc nào đó người ta sẽ thấy sự sai lầm và điều chỉnh lại. Tôi tin như vậy, niềm tin là chắc chắn. Rồi anh xem tôi nói có đúng không. “Nông thôn hoá Hà Nội” còn gì là tinh hoa. Rất nhiều người nói ngọng ở Hà Nội. Nói ngọng bất cứ chỗ nào: từ diễn giải, cán bộ huyện, xã… Sự xuống cấp về văn hoá, về giáo dục, con người thì buồn lắm! Tại sao? Tại ai? Tất cả phải xem xét đến tận cùng. Nhà văn là phải “nhìn” ra và thấy… Cái đau là phải chục năm, thậm chí trăm năm anh ạ!”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:54 - 11/01/2010 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Nhân trường hợp tạp chí Văn Nghệ Quân Đội không tìm được trạng nguyên truyện ngắn, nhà văn Đình Kính cho rằng: “Tiêu chí một cuộc thi văn chương (hay bất cứ cuộc thi nào trong lĩnh vực văn học, nghệ thuật) khác với tiêu chí xét tặng thưởng của một tổ chức. Các cuộc xét tặng thưởng văn học nghệ thuật của một tổ chức, có thể không có tác phẩm đoạt nhất. Nhưng một cuộc thi văn học nghệ thuật cụ thể của một tổ chức thì nhất thiết không thể không có giải nhất. Chẳng có cớ gì để tuyên bố rằng không chọn được tác phẩm hay nhất trong số tác phẩm gửi đến dự thi của cuộc thi cụ thể đó. Bất cứ cuộc thi nào ở bất cứ lĩnh vực nào của bất cứ tổ chức nào cũng phải có giải nhất, xin nhắc lại, vì đó là người chạy nhanh nhất, viết hay nhất, vẽ đẹp nhất... của cuộc thi viết, thi chạy và thi vẽ đó”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:57 - 10/01/2010 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Nghệ sĩ nhân dân Đào Trọng Khánh là một gương mặt sáng rỡ ràng trong làng điện ảnh - tài liệu của Việt Nam. Là người chuyên viết lời bình của những phim tài liệu nghệ thuật nổi tiếng như “Hà Nội trong mắt ai”, “Chuyện tử tế”, “Năm mươi khoảnh khắc cuộc đời"... Đào Trọng Khánh với lời bình phim vừa tinh tế vừa sâu xa vừa thẳng thắn của mình đã chinh phục người xem không chỉ ở Việt Nam. Những thành công lớn trong điện ảnh của Đào Trọng Khánh bắt nguồn từ đâu? Theo tôi, nó có được chính vì Đào Trọng Khánh “xuất thân” là một nhà thơ, một nhà thơ với những bài thơ đằm thắm, xúc động và khá hiện đại từ những năm chống Mỹ ở Hải Phòng.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:35 - 10/01/2010 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Nhà thơ Trần Mạnh Hảo nhận định về hai tác giả vừa đoạt giải nhất thơ của tạp chí Văn Nghệ Quân Đội: “Cái gọi là “bài thơ” của Nguyễn Linh Khiếu không có tứ, không có hình tượng, hình ảnh tượng trưng nào, không có nghĩa bóng ( nghĩa ẩn- đa ngữ nghĩa) chỉ có những câu nói chăm xuống dòng, sao có thể gọi là thơ ? Hay là vì chúng tôi người trần mắt thịt, không có “long nhãn” như các vị trong ban chấm giải nên không thấy cái hay tuyệt vời của bài tấu được gọi nhầm là thơ trên đây? Còn “Hào phóng thềm lục địa” của Nguyễn Thanh Mừng cứ kể lể dông dài vớ vẩn như thế suốt 108 lần xuống dòng, với một giọng điệu giả cầy cách tân, làm dáng hiện đại, uốn éo, cầu kỳ, ngô nghê, sáo mới…một cách rất khó chịu, tịnh chẳng thấy câu nào có thể gọi là câu thơ?”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 12:45 - 09/01/2010 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Trong những bài phỏng vấn nhiều vấn đề quan trọng khác của thơ đã được nêu lên với những kiến giải sâu sắc: thơ không vần, thơ tự do, thơ “trình diễn”, thơ Tân hình thức, thơ hiện đại “có dáng dấp cổ điển”… Có những nhà thơ được phỏng vấn đề cập những vấn đề này ở một tầm lý thuyết rất cao. Có lẽ vấn đề được công chúng thơ trong và ngoài nước quan tâm hơn cả là: hiện tình của thơ Việt. Phải chăng thơ Việt đương xuống cấp? Phải chăng nói đến việc “xả rác” hiện nay ở các nhà xuất bản, Nguyễn Khoa Điềm không loại trừ những ấn phẩm thơ? Có những nguyên nhân được phơi bày không phải để dè bỉu, để mạt sát mà biểu lộ những thao thức, lo lắng chân thành của những nhà thơ
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:19 - 09/01/2010 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Tại Hội nghị quốc tế giới thiệu văn học Việt Nam, dịch giả - nhà nghiên cứu văn học Chúc Ngưỡng Tu lý giải: "Dân tộc nào cũng có những trang sử vẻ vang, nhưng đồng thời cũng có những vết thương của mình. Vết thương đó có thể nặng hay nhẹ, chỉ có dân tộc đó thấu hiểu được những đau khổ do vết thương mang tới. Cách mạng văn hóa Trung Quốc đã mang lại bao nhiêu đau khổ, bi kịch cho bao nhiêu người. Người ta phải nghĩ lại, không phải để lên án hay khóc lóc mà để rút ra bài học để ngăn ngừa những việc tương tự trong tương lai. Ở Trung Quốc dòng văn học về này được gọi là "dòng văn học thương tích"... Lật lại bài học quá khứ không phải để gây thù hằn, mâu thuẫn hay để than khóc; mà để rút ra bài học. Phải nhìn thẳng vào quá khứ để định hướng tương lai. Không thể né tránh "vết thương" bởi đơn giản, dù thế nào, nó là một phần của lịch sử".
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:32 - 08/01/2010 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Nhà thơ Trần Quang Quý cho rằng: “Thế hệ những nhà thơ 7X, 8X, tạm gọi là “Thơ trẻ” cũng vậy. Thậm chí, như tôi đọc được trong một văn bản của một nhà thơ trẻ nói rằng, thế hệ họ muốn “chôn” thơ các thế hệ trước. Tức họ đang biểu thị một tinh thần quật khởi của Thơ trẻ. Và chúng ta theo dõi xem họ quật khởi ở cái gì, ở chỗ nào, họ có làm “cách mạng” thành công hay không? Tôi nói ý trên là vì có ý kiến băn khoăn rằng, có nên gọi là thơ đổi mới hay không. Như Nguyễn Quang Thiều, tập thơ đầu tay “Ngôi nhà mười bảy tuổi” của ông là giọng thơ trữ tình giãi bày, cảm xúc lãng mạn, còn vân vi truyền thống, nhưng đến “Sự mất ngủ của lửa”, ông viết hoàn toàn khác, thậm chí có người cho là thơ “Tây dịch”, thì mới gọi là đổi mới; nhưng lứa Phan Huyền Thư, Văn Cầm Hải, Ly Hoàng Ly… thì thốt thơ ra đã thế rồi, vẫn thế, sao lại gọi là đổi mới?”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:35 - 08/01/2010 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Sau hai năm phát động, hai cuộc thi Truyện ngắn và Thơ trên Văn nghệ Quân đội đã thu hút được đông đảo các cây bút trong và ngoài quân đội, từ mọi miền tổ quốc và cả những cây bút kiều bào nhiệt tình tham gia. Đã có hàng ngàn truyện ngắn, hàng ngàn bài thơ gửi về toà soạn , Ban biên tập đã chọn ra trong số đó những tác phẩm tiêu biểu, đạt chất lượng nhất định về nội dung, nghệ thuật để in trên tạp chí Văn nghệ Quân đội và trang web vannghequandoi.com.vn. Trong số đó cũng có những tác phẩm gửi về vào những ngày cuối của cuộc thi, hoặc do số trang của mỗi số tạp chí có hạn chưa thể in hết trong thời gian diễn ra cuộc thi, chúng tôi sẽ chọn lựa và in tiếp trên tạp chí và các tác phẩm này đều được hưởng nhuận bút theo quy định hiện hành, và tất cả những bản thảo gửi về trước ngày 31.12.2009 đều được ban Sơ khảo đọc và đánh giá.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:13 - 07/01/2010 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Cách đặt nhan đề, tiêu đề còn có những vết gợn rất “phản thơ”. Có lẽ tác giả không giống tôi, một người miền Bắc đã trải qua một thời gian dài của cái “văn hóa hợp tác xã”, nên không cảm nhận thấy cái giọng giống như tên của một vở dân ca, chèo hay tuồng “cải biên” theo tinh thần công-nông-binh trong những năm 1960-70-80 của cái tiêu đề “Mừng vui còn có hôm nay” . Tôi thấy nếu bỏ đi hai chữ “mừng vui” thì sẽ có một cái title đầy biểu cảm! Lối khen tặng nhau trong các cuộc đối thoại còn làm người Bắc Hà nghe thấy hơi bị thô (hay “phô”). Kiểu như “anh dịu dàng, ấm áp”, “ung dung, thanh thoát”, “đậm đà, say mê”… Trong bối cảnh sử dụng ngôn ngữ giao tiếp hiện nay của người Việt, những cách khen như thế thường làm cho người nghe hiểu đó là câu mỉa mai hay xỏ xiên gì đó đối với người khác.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
Phân trang 10/164
5 6 7 8 9 10 11 12 13 14
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
Những bài mới nhất