Phân trang 12/193
7 8 9 10 11 12 13 14 15 16
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
[Vào lúc : 13:10 - 01/07/2010 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Nhà thơ - liệt sĩ Nguyễn Trọng Định, phóng viên Báo Nhân Dân hy sinh trên chiến trường Quảng Đà ngày 26-8-1968. Mãi 25 năm sau, năm 1993, tập thơ đầu tiên “Sắc cầu vồng" của anh mới ra mắt bạn đọc. Trong lời nói đầu, nhà thơ Lữ Huy Nguyên - Giám đốc NXB Văn học khi đó, đã cám ơn gia đình, bạn bè anh Định gửi tới NXB những trang bản thảo của Nguyễn Trọng Định mà mỗi người với những cơ duyên khác nhau còn lưu giữ được, và đặc biệt trân trọng “…những trang bản thảo cuối cùng của Nguyễn Trọng Định nằm trong chiếc ba lô đẫm máu đã được nhà văn Trần Mai Hạnh (cũng là bạn học dưới Định một lớp) cùng nhóm phóng viên chiến trường lúc ấy mang ra, giao tận tay gia đình, lẫn với cả chiếc áo khoác sờn rách nắng mưa mà cụ thân sinh Định đã choàng cho con khi Định cầm bút vào chiến trường…”. Tuy nhiên, nhìn một cách toàn diện và chân thành, cuộc đời Nguyễn Trọng Định không chỉ có thi ca. Trong trang đầu cuốn nhật ký duy nhất để lại cho đời (mà người yêu của anh lưu giữ hơn 40 năm qua, chưa từng công bố) Nguyễn Trọng Định phóng khoáng chép câu tuyên ngôn nổi tiếng của thi hào Pê- tô- phi: “Tự do và Ái tình. Vì các ngươi ta sống”. Là một nhân chứng nặng lòng, trong hồi ký sắp xuất bản có tên gọi “Cuộc đời, khoảnh khắc và suy tư”, nhà báo – nhà văn Trần Mai Hạnh đã ghi lại đôi nét phác họa trang nghiêm về đồng nghiệp đáng kính Nguyễn Trọng Định!
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 12:46 - 01/07/2010 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Nhà văn Tô Hoài tâm sự với nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn: “Tôi lại kể cô nghe về một chi tiết sai mà ngày xưa tôi chưa kể nhé. Cô vừa nghe trưởng ban văn học thiếu nhi tuyên dương “Dế mèn phiêu lưu ký” được dịch nhiều thứ tiếng. Đúng. Dịch nhiều và tôi cũng được đi nhiều nơi: Đức, Nga, ấn Độ, Ba Lan... để nói chuyện với thiếu nhi các nước về cuốn này. Nhưng chỉ ở Nga mới thực sự thấy thú vị, vì trẻ con ở đây rất tinh tế và tò mò. Đấy là một phẩm chất nhà văn, cô hiểu không? Các em hỏi tôi: “Chúng cháu đã đọc sách của bác. Chúng cháu cũng chơi chọi dế, cũng đúc dế như các bạn Việt Nam. Nhưng dế của chúng cháu răng nâu chứ không trắng như bác viết. Cháu hỏi bác, chả lẽ dế ở Việt Nam răng trắng, dế ở Nga răng lại nâu ạ?”. Tôi về cứ ngượng mãi. Thực ra lúc viết mình cũng có xem răng của dế thế nào đâu. Cứ nghĩ răng người trắng, răng dế cũng trắng. Lần ấy về bắt dế xem lại, hoá ra răng nâu thật”.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:44 - 30/06/2010 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Nhân mùa World Cup, báo Văn Nghệ Công An thực hiện chuyên đề “Thi sĩ và bóng đá” để hé mở cho bạn đọc biết sự mơ màng cầu trường của những kẻ cầm bút. Nhà thơ Anh Ngọc cho rằng “không có vinh quang ảo trong bóng đá”. Nhà thơ Nguyễn Duy tâm sự quanh mấy câu thơ “Quả bóng buồn tênh qua chân các anh/ bay bay lên mà thành nghệ thuật/ và cú đá người đời không ưa/ các anh biến hóa ra cái đẹp” . Còn nhà thơ Trần Ninh Hồ hé lộ từng viết trường ca về bóng đá, nhưng mấy chục lần đi tiếp thị rôm rả và hoành tráng khắp nơi mà vẫn chưa có câu lạc bộ nào mời đến đọc. Phải chăng “trong lúc không ít người hâm mộ bóng đá khó chịu về sự non kém, thiếu hiểu biết của một số bình luận viên bóng đá trên truyền hình, thì những bài bình luận của các nhà thơ, với ngôn ngữ đầy ắp màu sắc của thi ca, nghệ thuật, đã thổi vào những ngày tháng “ăn, ngủ bóng đá” của họ một nguồn cảm hứng hoàn toàn mới” ?
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:08 - 29/06/2010 | Chuyện mục :
Tác phẩm của bạn bè]
Cát Du là bút danh của một người phụ nữ đang công tác trong ngành Hải Quan của tỉnh Bình Dương. Chị đã in một tập thơ có tên “Cảm” và được nhận Giải thưởng Huỳnh Văn Nghệ năm 2005. Giữa những số liệu xuất nhập khẩu, Cát Du vẫn giành một không gian cho bao nhiêu ý tứ xuất hiện với niềm tin cậy "chỉ cần có ai đó để cười". Cát Du chuẩn bị ra mắt một tập thơ mới, có tên “Nàng”. 5 bài thơ chọn tình cờ từ bản thảo của Cát Du, cũng ít nhiều thể hiện được tâm tư của một gương mặt thơ miền Đông Nam bộ. Nếu ai từng nghĩ rằng, Bình Dương chỉ có những khu công nghiệp, thì có thể đọc chùm thơ của Cát Du sẽ thấy mảnh đất ấy cũng giàu phẩm chất thi ca!
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:15 - 29/06/2010 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Một kiểu thường gặp là kiểu nịnh trước, chửi sau. Khi gặp một vị lãnh đạo, hoặc người có uy tín nào đó anh vẫn xun xoe nịnh nọt, tâng bốc ngất trời, dành những mỹ từ để làm mát mặt người đó. Nếu một lần nghe anh ta “ngoại giao” kiểu đó thì thật sự cứ tưởng lòng tôn kính của anh ta dành cho người trước mặt là tuyệt đối. Nhưng khi người đó vừa đi, lập tức anh ta bĩu môi, xì ra một chàng những từ khinh miệt, coi thường, theo kiểu: cái tay đó mèo mù vớ phải cá rán, nông dân khôn lỏi bỏ ruộng đồng lên buôn bán ở hè phố… biết cái cóc khô gì… số nó đỏ nên có lộc trời ban chứ ngu lắm! Cứ thế anh ta mắng, đay nghiến, chì chiết, chửi rủa, coi thường, bêu xấu… như không đáng một xu. Thực sự khi chứng kiến cảnh này tôi đã trố mắt kinh ngạc và tự hỏi tại sao người ta có thể hành xử như thế nhỉ!? Những lời nói cùng từ một cái miệng, được cái lưỡi dẻo quẹo ấy đưa ra, từ cái thanh quản trơn tru ấy đẩy lên thế mà trước đang nở hoa rực rỡ, lập tức ngay sau đó là rác, là phân là tất cả những gì bẩn thỉu nhất được xổ ra. Kỳ lạ thật! Có người nói rằng, cuộc đời là một sân khấu lớn, cứ thế mà diễn. Tôi lại nhớ đến câu nói của đạo diễn Doãn Hoàng Giang: đời diễn giỏi, sao sân khấu diễn tồi thế!?
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 15:00 - 27/06/2010 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Để cho ra đời những đứa con tinh thần, Gia Dũng tự nguyện dấn thân và trở thành con nợ. Nợ với thi ca và nợ cả tài chính để làm bà đỡ cho thi ca. Ấy vậy mà, với tiêu chí thơ phải hay và đẹp, thơ phải là thứ hàng hóa đặc biệt không thể bán bằng tiền, dù khó khăn nợ nần chồng chất, Gia Dũng cũng không vì thế làm thi ca “hạ giá”. Nhà thơ Gia Dũng kể: Hôm nọ có một ông tỷ phú đến gạ tài trợ hai trăm triệu và còn mua vài chục bộ để được in một tập thơ. Nhưng khi đọc thơ, Gia Dũng nhận ra đây không phải là thơ, nên ông nằng nặc từ chối làm bà đỡ. Lại có một người đẹp chân dài muốn nổi tiếng thêm, nhờ ông tình cảm chọn vài bài vào một tuyển tập thơ. Nhận thấy đây chưa phải là thơ, ông cũng kiên quyết… lắc đầu. Có lẽ thế mà hầu hết các tác phẩm thơ biên soạn của ông có thể còn có những ý kiến khác nhau, nhưng nhìn chung được các nhà chuyên môn và dư luận đánh giá cao.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 12:55 - 27/06/2010 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Chúng ta hãy bắt đầu công việc thăm dò kho tình cảm nhớ nhung của người xưa từ câu ca dao than thở: “Gió sao gió mát sau lưng. Dạ sao dạ nhớ người dưng thế này”. "Người dưng", hay có khi nói là "người dưng nước lã" để chỉ sự không ràng buộc, không có chút gì gắn bó hay thân thiết. Ấy thế mà bỗng nhiên lại có sự nhớ thì đúng là trái khoáy, là bất thường. Nhớ người dưng là mở đầu cho một nỗi bâng khuâng…Để còn qua biết bao ướm hỏi, đón đưa "công trình kể biết mấy mươi", người dưng ấy mới thành người thương, người chung một mái nhà…Nguyên nhân của nỗi nhớ chính là sự cách trở về không gian làm cho khuất lời, xa mặt. Vậy cho nên khi đã yêu, đã cảm, đã phải lòng nhau thì chỉ có ước ao: “Ước gì sum họp một nhà. Ra đụng vào chạm kẻo mà nhớ thương”. Vì một lí do nào đó mà rồng xa mây, bến xa thuyền, cây măng vòi xa chim chèo bẻo, anh xa em, thiếp xa chàng thì đấy chính là khi cuộn lên bao nỗi nhớ, niềm thương.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:41 - 26/06/2010 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Để rồi xem, trong khi ông Hữu Thỉnh, chủ tịch Hội hào hứng đọc bản báo cáo rất hay “Vì sự cường thịnh của đất nước, vì phẩm giá con người” thì ở bên dưới các nhà văn ta sẽ cứ nói chuyện rào rào, quay ngang quay ngửa, liếc dọc liếc ngang cho mà coi. Biết rồi, nói mãi…với nhà văn cái quan trọng nhất là tác phẩm, nói có hay bằng trời mà viết cứ cũ rích, nhạt hoét thì cũng coi như bằng không. Nhưng, đừng lo nhà văn cướp micro đăng đàn, la ó đuổi người tham luận xuống vì thời nay đã khác xưa rồi. Sẽ là một đại hội ai phát biểu cứ phát biểu, ai nói chuyện tào lao cứ nói chuyện tào lao nhưng rất ôn hòa vui vẻ. Thế là vui.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 20:19 - 25/06/2010 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Sau tiểu thuyết Hư thực khá ấn tượng thu hút sự quan tâm của độc giả và bạn viết, nhà văn Phùng Văn Khai đang triển khai một tiểu thuyết mới (Hồ đồ), tôi đã đọc khoảng trên 100 trang, vẫn là lối viết mới mẻ với phong cách hiện thực huyền ảo tinh tế. Ngoài sáng tác, anh còn rất say mê khảo sát các chân dung văn học. Anh đã in hai tập sách mỏng về chân dung nhà văn Lê Lựu và nhà văn Nguyễn Bình Phương. Thời gian gần đây, anh công bố một loạt phác thảo các chân dung văn học trên báo và các trang mạng khá ấn tượng về Nguyễn Thi, Xuân Sách, Vũ Cao, Vũ Trọng Phụng, Thanh Tùng, Hoàng Quốc Hải, Đoàn Văn Cừ, Dương Hướng, Lê Kim, Nguyễn Minh Châu, Ngân Giang, Thanh Giang, Xuân Thiêm, Đỗ Trung Lai, Đào Bá Đoàn, Nguyễn Hoàng Đức, Nguyễn Anh Nông… Anh có ý định nối nhà văn với đời sống và tác phẩm, trong đó nòng cốt là đời sống nhân dân, đời sống dân tộc. Anh khẳng định, trong một nhà văn có hai con người, con người xã hội và con người văn chương. Anh kiên trì hé mở sự thật về lương tâm, nỗi đau, bản lĩnh, chuyện riêng tư của họ. Theo anh, quan tâm đến nhà văn là điều cần thiết, thiết thân của người yêu mến văn chương.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 20:13 - 25/06/2010 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Sau khi đưa ý kiến của tác giả Doãn Hải Thanh với tư cách một bạn đọc có đôi điều trao đổi với nữ sĩ Vi Thùy Linh, lethieunhon.com cảm thấy rất cần thiết giới thiệu lại bài viết của nữ sĩ Vi Thùy Linh để bạn đọc có cơ sở thẩm định thấu đáo và công bằng. Chính nữ sĩ Vi Thùy Linh cũng ủng hộ cuộc đối thoại thiện chí, nên gửi nguyên văn cho trang web này. Mời bạn đọc cùng chia sẻ thắc mắc của nữ sĩ Vi Thùy Linh: “Hội nhà văn Việt Nam là Hội nghề nghiệp lớn nhất trong các Hội nghệ thuật nước ta. Báo, tạp chí của Hội để đăng tải những bài có tính chuyên môn, chất lượng nghệ thuật ít nhất ở mức “sạch nước cản” chấp nhận được, sao Nhà văn lại cho in bài viết trình độ yếu của Song Nguyễn? Tôi đã hỏi TBT Nguyễn Trác, rồi thấy cần cảm ơn ông, chính vì ông cho in bài ấy, những người cầm bút tận tụy với nghề, lao động đích thực, mới càng thấy rõ, độc giả cũng có dăm bảy loại…”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
Phân trang 12/193
7 8 9 10 11 12 13 14 15 16
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
Những bài mới nhất