Phân trang 16/333
11 12 13 14 15 16 17 18 19 20
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
[Vào lúc : 10:15 - 20/03/2012 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Nhà văn “cổ điển sống” của văn học thiếu nhi Thụy Điển -Annika Thor, tác giả bộ tứ tiểu thuyết nổi tiếng “Đảo ở biển” (tác phẩm được trao giải văn học của Đức năm 1999), “Đầm huệ trắng”, “Độ sâu của biển”, “Biển mở”, mới đây đã đến Moskva để tham dự buổi giới thiệu cuốn sách dành cho thiếu niên “Sự thật hay hậu quả” do nhà xuất bản “Samokat” vừa mới ấn hành. Nhân dịp này bà đã có cuộc trò chuyện với phóng viên báo “Tin tức Moskva” về tác hại của các hình tượng tích cực và về những điều cấm kị bí mật tồn tại trong văn học thiếu nhi. Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 12:21 - 19/03/2012 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Bề nổi ở Hội nhà văn Cần Thơ qua vụ “đạo báo” thì mọi người đều thấy, còn phần chìm của tảng băng phải là người trong cuộc mới cảm nhận hết sự cay đắng của cái gọi là người làm văn chương của vùng đất được mệnh danh “cầm thi” này. Trong chuyện xét tài trợ in ấn tác phẩm của anh em hội viên từ Quỹ hỗ trợ sáng tạo của Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam, Hội Nhà văn Cần Thơ đã có những biểu hiện rất tùy tiện và vô nguyên tắc. Năm 2008, nhà văn Ngũ Lang gởi bản thảo tập tiểu luận - phê bình xin tài trợ cùng nhiều bản thảo của các hội viên khác. Hội Nhà văn đã thành lập ban thẩm định đồng ý tài trợ cho tác phẩm này. Nhà văn Ngũ Lang gởi bản thảo xin phép Nhà xuất bản Văn nghệ TP. HCM. Sau khi được NXB cấp phép, thì đùng một cái Hội quyết định không tài trợ với lý do có một bài “có vấn đề”. Hoàn toàn bất ngờ với quyết định này, nhà văn Ngũ Lang đã phải chạy vạy bỏ tiền túi in tác phẩm của mình, còn bài viết “có vấn đề” thì sau đó được in trang trọng trên Tạp chí Thơ của Hội Nhà văn Việt Nam?!
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 12:13 - 19/03/2012 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Bóng tối của bạn là những trang giấy
Mà Thơ đang lật qua
Thơ đang nhập vào bạn
Không phải để lên đồng
Đó là sự trung thực của bóng tối
Thơ muốn chứng minh sự khốn nạn của bóng tối
Vì bóng tối đã lấy đi đôi mắt của thơ
Và nghiền nát chúng
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 22:24 - 18/03/2012 | Chuyện mục :
Thế giới sách]
Sau 5 tập thơ trình làng, nhà thơ Tô Ngọc Thạch vừa ấn hành tập văn xuôi đầu tiên có tên gọi “Trôi dạt cõi người". Với 13 bút ký, sách dày 360 trang, “Trôi dạt cõi người” thực sự làm nên giá trị phản ánh. Giá trị của những hiện thực phong phú, sinh động được khơi dậy từ thế giới của “đại giác”. Bằng nhiều cuộc đối thoại qua những chuyến đi tới nhiều vùng đất, nhiều xứ sở, châu lục, mười ba bút ký ở “Trôi dạt cõi người” là hồi ức, kỷ niệm của “người trong cuộc”. Nó có được từ hai chiều phát lộ, một phía đóng vai trò chủ thể nhà văn với một phía là khách thể rộng lớn.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 22:16 - 18/03/2012 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Cắt nghĩa bằng xã hội học, chánh chị học e khó. Tôi muốn nói khía cạnh y lí, bệnh lí. Cớ sao cái sự không tử tế ngày một nhiều, đến mức không kiểm soát nổi. Nó là thứ vi trùng, siêu vi trùng , vi rút các dạng thức hay còn là cái gì khác ? Có phải nó là tế bào tác nhân ung thư, thậm chí như cái sự HIV, như đại dịch cúm gà cúm vịt ? Như cái chứng tâm thần rối loạn lưỡng cực đa cực của người? Chỉ đồ rằng đến mức này thì không còn là căn bệnh cá thể. Mà là bệnh tập thể, bệnh bầy người, cộng đồng người. Nó khởi phát ở cái chung, cái sâu thẳm. Nó lây lan nhanh như vậy thì người thầy thuốc phải nghĩ ngay đến căn nguyên gốc, tế bào gốc, ở hệ điều hành. Là căn bệnh của hệ điều hành, của tế bào gốc. Chữa từ đó, chứ không thể chữa vu vơ như bắt mạch ở chân gà chân vịt , hoặc xem lở mồm long móng ở trâu bò được.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 12:29 - 17/03/2012 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Ông đã đi xa hơn một năm nay... Nhưng cây ban rừng Tây Bắc mà ông trồng trước cửa nhà đến độ tháng 3 này vẫn lại nở hoa. Những chậu hoa cây cảnh trong vườn dù vắng ông vẫn tiếp tục lặng lẽ thực hiện sứ mệnh làm đẹp cho đời của chúng. Có điều, những cánh hoa long lanh sương sớm lại dường như rưng rưng một nỗi buồn xa cách; những dáng cây thế tuy vẫn khoe dáng song lại như có gì ngơ ngác, bơ vơ, bởi người tạo ra chúng và hàng ngày chăm sóc chúng đã không còn trên cõi thế; bởi chủ nhân thật sự của những cây và hoa đó lúc sinh thời đã gửi gắm cả tâm hồn mình vào chúng, coi chúng như những người bạn tâm giao, tâm đắc. Dường như ông vẫn còn quanh quẩn ở đâu đó để thở dài não nuột và rơi lệ khi cánh mai trắng muốt rơi rụng đầy vườn lạnh: "Gió thở dài xót cánh hoa bay/ Sương rơi lệ thương cành mảnh khảnh" (Mai rụng). Đó là nhà văn hóa Đặng Tiến Nam - người đã yêu thiên nhiên, yêu văn hóa một cách sâu nặng, đã sống với thiên nhiên, sống với văn hóa một cách hết lòng, và coi đó là phương thức tồn tại chủ yếu của mình trong suốt nhiều năm tháng dài...
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 12:12 - 17/03/2012 | Chuyện mục :
Tác phẩm của đồng nghiệp]
Nhà thơ Nguyễn Hoàng Đức gọi tác phẩm “Ngước lên cao” của mình là “trường ca thần học”. Khái niệm đầy mỹ cảm ấy có lẽ còn xa lạ với đại bộ phận công chúng văn học. Thế nhưng, trong đời sống văn chương nhạt nhẽo và tù đọng hiện nay tại Việt Nam, bất cứ sự sáng tạo nào cũng đáng trân trọng. Nguyễn Hoàng Đức hết lòng dấn thân vào một cuộc chơi nhiều cam go, thành công hay không thành công, có lẽ chưa hẳn là điều phải bận tâm. “Ngước lên cao” có không ít câu hỏi được đặt ra dồn dập và khắc khoải “lý tưởng tự thân hay ở ngoài thân”. Thơ của Nguyễn Hoàng Đức đang nỗ lực trả lời những băn khoăn đó, bằng ngôn từ có màu sắc tâm linh. Với thiện chí tạo diễn đàn cho mọi tìm tòi, lethieunhon.com trích giới thiệu trường ca này, như một cơ hội thử thách cho bạn đọc, và cũng như một cơ hội thử thách cho chính tác giả Nguyễn Hoàng Đức!
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:39 - 17/03/2012 | Chuyện mục :
Kết nối]
Ngày 16-3-2012 tại TPHCM, đã diễn ra buổi gặp gỡ kỷ niệm 3 năm thành lập Chibooks, dịch giả Nguyễn Lệ Chi khẳng trước giới truyền thông: “Xuất khẩu văn chương Việt là dự định ấp ủ của tôi từ lâu nhưng mãi tới giờ mới là cơ hội thực sự chín muồi để Chibooks có điều kiện chào bán bản quyền sách văn học VN ra quốc tế. Chibooks rất vinh dự được các nhà văn VN tin tưởng gửi gắm những đứa con tinh thần của mình, để chúng tôi giới thiệu ra độc giả quốc tế. Quá trình này tất yếu sẽ có nhiều khó khăn ban đầu, tuy nhiên tôi tin rằng dần dần tác phẩm văn học VN, thể hiện được tâm tư tình cảm, những xáo trộn về xã hội, văn hóa VN… của các tác giả đương đại VN sẽ được các NXB nước ngoài chuyển ngữ và qua chúng, độc giả các nước hiểu thêm về đất nước, con người VN, cũng như tâm tư tình cảm nguyện vọng người dân VN”.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 16:40 - 16/03/2012 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Lá thư nối gần khoảng cách thế hệ của nữ sĩ Phan Thị Thanh Nhàn: “Các bạn trẻ thấy người già có đáng thương không? Riêng bọn già chúng tôi thì rất chi là tự thương mình. Ví dụ, tôi đã làm thơ từ cách đây khoảng hơn 20 năm: “Mắt đeo kính, tóc rụng thưa. Gặp người yêu cũ muốn vờ rằng quên!”… Nhưng nói thì nói thế, chứ bọn già cũng có điều mà các bạn trẻ không thể so sánh được(!), tức là chúng tôi đã đến cái tuổi…muốn nói gì thì nói ! Và bây giờ, tôi sẽ tâm sự với các bạn về cái thời “ kẻ đón người đưa”, nghĩa là cái thời tuổi như các bạn đó nghe! Thôi thì cái tuổi thật là trẻ, lúc 18-20, nghĩa là lúc biết yêu lần đầu, thì thôi nhé. Vì cái thời đó, nó ngờ nghệch, trong trẻo, thiêng liêng quá, nhắc đến cứ là gai hết cả người, bỏ qua đi! Tôi muốn nói đến cái tuổi trưởng thành hơn, từng trải hơn, đã hơi ..chán đàn ông rồi cơ!”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 12:07 - 16/03/2012 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Nhà thơ Nguyễn Thái Sơn kể một chuyện bì hài: “Hôm nay, tự nhiên nhận được mấy cái meo, tin nhắn chúc mừng, chia vui của mấy người quen, bảo rằng mới đọc, vừa được thưởng thức những bài thơ “tuyển chọn” của Nguyễn Thái Sơn hay lắm lắm. Tôi giật thót. Thơ mình lâu nay bị chê bai chê bôi là nhiều, đâu có hay ho đến mức được tinh tuyển chọn lựa thế vậy. “Còn khiêm tốn dấu…tài nữa hử, thì cứ mở theo đường dẫn để xem có còn chối cãi được nữa không. Khao đi! Khao đi!”. Tôi lập cập lập tức ngồi trước máy, và đã nhìn thấy “toàn cảnh”. Ấy chết, nguy cho nhà thơ nào đó trùng tên với tôi rồi. Cứ như chữ nghĩa đã được thể hiện đã phát lộ ở bài thơ này thì thơ của quý vị (xin phép được dùng “khách sáo ngữ” là quý vị, vì tôi chưa có điều kiện để hiểu tuổi tác giới tính cương vị chức vụ của tác giả bài thơ toàn bích này, gọi bừa e thất lễ) hay lắm, tôi bảo đảm là (dù phải thú nhận điều này cũng thấy đau xót lắm) tôi chưa bao giờ và chắc chắn sẽ không bao giờ làm nổi được những câu thơ như của quý vị”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
Phân trang 16/333
11 12 13 14 15 16 17 18 19 20
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
Những bài mới nhất