Phân trang 189/333
184 185 186 187 188 189 190 191 192 193
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
[Vào lúc : 11:37 - 19/11/2009 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Tuy không có những cuốn điển hình như “Đắc nhân tâm” và “Quẳng gánh lo đi và vui sống”, nhưng số lượng sách tương đối lớn của giáo sư Hoàng Xuân Việt cũng bật lên những điểm sáng có tác động đến nhận thức độc giả nhiều thế hệ như “Đức tự chủ”, “Đầu tư tương lai”, “Chạm trán với đời” hoặc “Sống trên trung bình”… Ngày 20-11 năm nay, nhân dịp bước vào tuổi 80, giáo sư Hoàng Xuân Việt cũng chính thức công bố sự nghiệp 60 năm của mình, với 180 tác phẩm. Không chỉ mong mỏi tổng kết cuộc đời cầm bút, giáo sư Hoàng Xuân Việt cũng muốn tự trang bị cho bản thân một cơ hội để đối phó với tình trạng xâm hại bản quyền. Hiện nay có rất nhiều sách của Hoàng Xuân Việt được nhiều nhà xuất bản và các công ty tư nhân xem như một mặt hàng kinh doanh có lãi, mà chính người viết thì bị lãng quên.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:24 - 19/11/2009 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Sau này tôi biết nghề đạo diễn mà Nguyễn Đình Nghi yêu mê đến mức ném nguyên cả cuộc đời ông vào đó lại không bắt đầu từ bất cứ trường lớp đào tạo chính quy nào, mà bắt đầu ngay từ chính người cha ruột của ông - thi sĩ tiền phong của trào lưu Thơ Mới, mở màn cho văn chương Việt hiện đại từ những năm 30 của thế kỉ trước. Chính là Thế Lữ đã chú ý giáo dục con trai theo lối văn minh Phương Tây, để chuẩn bị cho Nguyễn Đình Nghi một vốn "văn hoá Tây" thật cần cho đoạn đường sau này. Và cũng chính là Thế Lữ dạy cho Nguyễn Đình Nghi tình yêu tiếng Việt, tình yêu hồn vía văn hoá Việt truyền thống của sân khấu dân tộc: rối nước, quan họ, ca trù, tuồng, chèo, cải lương...Hơn hết, chính là Thế Lữ đã giáo dục và trông nom cho tâm hồn Nguyễn Đình Nghi có được sự hoà quyện uyển chuyển chan hoà từ cả hai nguồn ảnh hưởng: văn hoá Việt và văn hoá Pháp.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:38 - 18/11/2009 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Sáng nay 18.11, tại Hà Nội diễn ra lễ kỷ niệm 30 năm Trường viết văn Nguyễn Du (1979-2009). Cho đến bây giờ, sau ba mươi năm, chúng tôi mới nhớ ra rằng, chẳng ai trong hơn 40 học viên có được bất cứ bức ảnh nào của ngôi trường buổi đầu ấy. Không ai nghĩ đến việc ghi hình nó cả. Có lẽ hình ảnh một dãy nhà mái tranh vách đất ọp ẹp, tồi tàn, luộm thuộm, đã không gây được cảm hứng cho bất cứ ai để nghĩ đến việc phải ghi hình nó. Vả lại thời kỳ 1979 mới giải phóng đầy khó khăn thiếu thốn ấy, “ảnh iếc” là một thứ quá ư xa xỉ, và chẳng việc gì người ta phải tốn phim để chụp ảnh một cái nhà kho xấu xí
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 19:38 - 16/11/2009 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Trong cuộc gặp gần đây nhất, tôi nhận thấy nhà thơ Nguyễn Linh Khiếu có băn khoăn về việc mới - cũ trong sáng tác thơ. Tôi tự nghĩ, thử hỏi có gì cũ hơn cuộc đời; nhưng cũng thử hỏi, có gì mới hơn cuộc đời. Cái cuộc đời cứ chảy tràn miên viễm từ đời này sang đời khác, từ thời này sang thời khác, sao ta vẫn thấy vô cùng mới mẻ, và lúc nào cũng vậy thật rất khó mường tượng được cuộc đời ở phía trước. Theo tôi, vấn đề mới - cũ trong thơ cũng như các ngành nghệ thuật khác, là ở chỗ cái nền cảm xúc và tư duy của chủ thể sáng tạo có trùng lặp với người khác không. Mới - cũ là nằm ở đó. Hiện tôi thấy những bài thơ được nhà thơ Nguyễn Linh Khiếu thi triển cảm xúc trên những vùng đất mới tràn trề sinh lực và đam mê này, chưa tạo thành mạch chủ trong lộ trình thơ của anh...
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 19:31 - 16/11/2009 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Nhà giáo, nhà thơ Trần Hòa Bình đã vĩnh viễn ra đi, nhưng những học trò của ông mỗi năm vào ngày 20/11 đều không quên thắp một nén hương lòng để tưởng nhớ ông. Trong cuộc đời một con người, chắc chắn là ai cũng có những người thầy dìu dắt mình từ khi ngồi trên ghế nhà trường. Riêng với thầy giáo Trần Hòa Bình, tôi tin, ai đã là học trò của ông đều không thể quên ông, vì những ấn tượng đẹp đẽ mà ông để lại. Năm 1975, khi bắt đầu đi thực tế đứng trên bục giảng ở Hải Phòng, với cảm xúc tươi mới, Trần Hòa Bình đã viết: "Cái tiếng Thầy đầu tiên trẻ gọi/ Sẽ nhớ suốt đời không thể quên đâu". Và ông xác tín một điều: "Các em tin tôi, tin vào điều chân thật/ Tôi xin nhận tin yêu trong mỗi tiếng gọi Thầy". Đó dường như cũng chính là một tuyên ngôn thầm lặng với nghề mà suốt đời nhà giáo Trần Hòa Bình hướng tới.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 12:46 - 15/11/2009 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Như là một thông lệ, cứ đến dịp cuối năm, tại trước các cổng chùa, đền, miếu lại xuất hiện những người bán các loại sách, lịch bói toán, xem tử vi, lịch Tam tông miếu (xem ngày tốt, ngày xấu)… Và cũng thế, các ngành chức năng lại tổ chức ra quân xóa bỏ những điểm bán này. Tuy nhiên, những năm gần đây, việc truy quét loại sách này trở nên khó xử hơn khi sách bói toán đã được xuất bản chính thức và xuất hiện trong các nhà sách lớn. Giữa năm 2009, tại các quầy sách trên cả nước xuất hiện cuốn sách có nhan đề Kim Oanh ký của tác giả Thái Kim Oanh, do NXB Lao Động xuất bản. Cuốn sách này vốn được xuất bản vào khoảng những năm 1962, 1964, đến năm 2004 được NXB Thanh Hóa tái bản và bây giờ đến lượt NXB Lao Động. Điều đáng nói là cuốn sách này vốn được xem là tác phẩm “kinh điển” của những người bán sách bói toán, tử vi dạo trước các cổng chùa, miếu trước đây.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:53 - 14/11/2009 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
31 chương của Phiên bản, tựa như 31 khúc thức của một bản nhạc được diễn tấu bởi hai bè, trầm - nổi, trong - đục. Các bè đối ứng từng cặp, như hai chủ lưu trong cùng một dòng chảy, nhênh nhang, bập bềnh, trôi đi theo dòng hồi ức. Đó là một cuốn phim quay chậm, với nhiều xen cận cảnh, nội soi đến từng chi tiết, ở đáy cùng của cuộc sống… Tác giả dường như chưa chú trọng đến các suy tư, tra vấn về ngôn ngữ và đường dây kết nối bên trong của các nhân vật, ngõ hầu, có thể đi tới những chiêm nghiệm, suy tư hồi hướng về chiều sâu bản thể, để trả lời cho câu hỏi “tại sao” của đời sống. Mà tiểu thuyết “Phiên bản” từ đề tài, cốt truyện, nhân vật… dường như là một mảnh đất tốt để tác giả có thể “dụng võ”. Nhưng tiếc thay, sự dụng ngôn ở đây, đơn giản vẫn chỉ là ngôn ngữ trần thuật, giàu tính thông tấn, chứ chưa phải thứ ngôn ngữ tiểu thuyết, ẩn dụ, đa âm và giàu sức liên tưởng. Thứ nữa, sự dụng ngôn dễ dãi, thiếu sự tinh tuyển, đãi lọc, khiến các ngữ đoạn bị loãng, nhạt…
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:34 - 14/11/2009 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Mọi sự cũng sẽ qua đi, cái ác dứt khoát bị trừng phạt, trò nhố nhăng bị dẹp bỏ, mưu toan bị bóc trần và trật tự sẽ được vãn hồi. Thế nhưng, có những sự việc, với nhiều chiều kích thông tin mà báo chí chuyển tải chắc chắn sẽ còn lâu dài ám ảnh tâm trí chúng ta… Trong lời phát biểu chào mừng Đại hội lần thứ IX Đảng cộng sản Việt Nam, đồng chí trưởng đoàn đại biểu Đảng cộng sản Áchentina đã nhắc lại lời Máctin Fiêrô, nhà thơ lớn của Achentina nói rằng: “Ngay cả một sợi tóc gầy guộc cũng để lại bóng râm của mình trên mặt đất”. Điều đó hàm ý sâu xa rằng, không có hành vi nào của chúng ta, nhất là của người lãnh đạo dù chỉ của một cơ quan, một đơn vị lại không chịu sự giám sát của quần chúng, lại không để lại dấu ấn và sự nhận xét trong suy nghĩ, tâm trí, thậm chí trong ký ức của những người khác. Mà đã trở thành ký ức thì nó dai dẳng và khó quên lắm đấy
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 22:24 - 13/11/2009 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Có câu thơ buồn mà ám ảnh: "Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ”. Đó là lời tố cáo chiến tranh đanh thép nhất. Hình ảnh thơ này Phan Vũ viết về một người bạn gái có thật của mình. Có người hỏi, nhà thơ Phan Vũ kể rằng, "cô ấy nhà ở phố Quán Thánh, chơi đàn Piano. Cô ấy học với bà Thái Thị Liên cùng Đặng Thái Sơn. Sau này cô sang Nga học, rồi sang Pháp định cư. Thuở đó chúng tôi là bạn thân, ở nhà gần nhau. Trời lạnh, tôi sang nghe cô đàn. Cô ấy sau này có một cuộc đời nhiều truân chuyên, trắc trở". Những chi tiết đời thường, cái chung và cái riêng, được nhà thơ chọn lọc, rồi sắp đặt chúng thành bức chân dung Hà Nội làm thổn thức tim người...
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:19 - 13/11/2009 | Chuyện mục :
Thế giới sách]
Nhiều năm nay, First News – Trí Việt nổi tiếng với thể loại sách dạy khôn, kể cả dạy làm người dân lương thiện lẫn dạy làm đại gia tiêu tiền. Dù góp mặt trong cuộc bình chọn “Việt Nam tốt nhất” có một lần duy nhất của báo điện tử Vietnamnet nhưng đến nay những ấn phẩm mang thương hiệu First News vẫn bán rất chạy. Tuần này lethieunhon.com xin giới thiệu hai cuốn sách mới của đơn vị xuất bản lừng danh này. Tất nhiên, nội dung ca ngợi “Tư duy tối ưu” và “Cảm xúc cuộc sống từ chiếc xe lăn” do chính bộ phận PR của First News viết, có thể kích thích bạn đọc móc ví hay không hoàn toàn nằm ngoài khả năng tiên liệu của lethieunhon.com.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
Phân trang 189/333
184 185 186 187 188 189 190 191 192 193
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
Những bài mới nhất