Nguyễn Quang Thiều không chỉ là nhà thơ tiên phong với trào lưu hiện đại mà còn là cây viết văn xuôi giàu cảm xúc. Trong anh không chỉ có con người bay bổng, ưu tư với những phiền muộn thi ca, mà còn có một nhà báo linh hoạt và nhạy bén. Những bài viết của anh trên VietNamNet ẩn chứa nhiều thông điệp kêu gọi mỗi người hãy yêu cuộc sống của mình bằng một thái độ văn hoá. Trả lời phỏng vấn báo Sài Gòn Tiếp Thị, Nguyễn Quang Thiều khẳng định: “Với cá nhân tôi, khi tôi viết nghĩa là tôi đang hồi tưởng về một đời sống tôi đã sống. Tôi đang tự mang đến cho mình một nền tự do, một trí tưởng tượng và một giấc mơ. Cái mới với tôi là những gì tôi phát hiện trong đời sống của chính tôi, hoặc một đời sống liên quan đến tôi mà nhiều khi chính tôi tưởng đã cũ mèm. Cái mới này làm cho cá nhân tôi được mở rộng, được giàu có và được hưởng thụ. Cái mới này không liên quan đến những tranh luận sơ lược và nhiều lúc ấu trĩ về chuyện mới, cũ trong cái vỏ hình thức của những sáng tác mà chúng ta tốn phí thời gian tranh cãi”

Cùng mang chủ đề “Trời Nam thương nhớ đất Thăng Long”, Ngày thơ VN tại TPHCM tốn hàng trăm triệu đã diễn ra đầy chất “tháp ngà” trong nhà hát, còn Ngày thơ VN tại Bến Tre chỉ tốn có 20 triệu lại diễn ra đông vui. Thế mới biết, không phải tiền to hay đô thị to là có thể có Ngày Thơ VN đúng nghĩa. Nhà văn Phong Hân tường thuật từ Bến Tre: “Ngoài sân khấu chính trình diễn thơ, còn có quán thơ được dựng bên cạnh cây Bạch Mai 300 tuổi trước sân đình để trưng bày giới thiệu và bán sách của các tác giả đang sinh sống tại Bến Tre (Trang Thế Hy, Vũ Hồng, Nguyên Tùng, Hàn Vĩnh Nguyên, Nguyễn Nhật Nam, Từ Phạm Hồng Hiên…). Nổi bật là góc thư pháp, đã thu hút khá đông các bạn trẻ đến xin chữ, với hơn 200 bức được viết trên giấy và gốm tặng tại chỗ theo nội dung yêu cầu”

Tối ngày thêu hoa dệt gió mới là nhà thơ?


[Vào lúc : 11:51 - 28/02/2010 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]
Tôi chưa từng thấy ai đột ngột băng hà vì... không đọc thơ, nên người nào tuyên bố "sống vì thơ" thì e hơi ngoa ngôn và thiếu một chút bình tĩnh. Hơn 200 năm trước, Nguyễn Du trong "Thái bình mại ca giả" đã phải thốt lên "phàm nhân nguyện tử bất nguyện bần" thì ở thời kinh tế thị trường này, điều ấy càng chí lý. Một người làm thơ cứ "mai phục" đến ngày vui hay dịp lễ nào đấy để làm bài thơ mang tính thời sự hòng đăng báo kiếm chút tiền nhuận bút thì còn lâu mới thành tác giả tử tế. Tôi trộm nghĩ, ngoài tài năng trời cho và khả năng rèn luyện mỗi ngày, bây giờ người muốn thành nhà thơ, trước hết phải tìm kế sinh nhai một cách lương thiện, đủ tự tin và đủ kiêu hãnh để in danh thiếp "nghề chính: tạp vụ, nghề phụ: làm thơ".

PHAN TRUNG THÀNH vẫn nguyên vẹn trái tim thơ


[Vào lúc : 15:52 - 27/02/2010 | Chuyện mục : Tác phẩm của bạn bè]
Năm vừa qua, Phan Trung Thành phải thực hiện một cuộc phẫu thuật tim đầy cam go. Với sự động viên và hỗ trợ của gia đình lẫn bạn bè, anh đã bình an trở lại cuộc sống cùng những câu thơ thầm lặng trên trang giấy. Đúng Ngày Thơ VN 2010, Phan Trung Thành phát hành tập thơ “Những ngày vắng em” do NXB Hội Nhà Văn ấn hành. Như một lời chúc mừng đồng nghiệp, lethieunhon.com trích ngẫu nhiên 3 bài thơ từ “Những ngày vắng em” để chính thức thông báo với độc giả: trái tim của nhà thơ Phan Trung Thành vẫn gắn bó tha thiết với thơ!

Chùm thơ của DƯƠNG XUÂN LINH


[Vào lúc : 15:40 - 27/02/2010 | Chuyện mục : Tác phẩm của bạn bè]
Dân tộc Việt Nam vốn có truyền thống thi ca. Thơ hiện diện khắp nơi, từ trường học đến công sở, từ quán xá vỉa hè đến… song sắt trại giam. Nhân Ngày Thơ Việt Nam 2010, lethieunhon.com xin giới thiệu chùm thơ của nhà thơ Dương Xuân Linh – một tác giả đang công tác trong ngành cảnh sát. Với bốn tập thơ đã xuất bản, gồm “Lặng thầm”, “Trăng đầy”, “Bóng mình” và “Bóng người”, Dương Xuân Linh góp vào vườn thơ những vần điệu riêng anh, mà ít nhiều cũng chứng minh được rằng đời sống thi ca nước nhà đang trong thời trăm hoa đua nở một cách nhộn nhịp và sự lãng mạn ý tứ không phải là đặc quyền của riêng ai!

Nhà thơ vẽ tranh bằng cảm xúc


[Vào lúc : 11:27 - 26/02/2010 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Công chúng đang được xem một tác phẩm của đạo diễn Đỗ Minh Tuấn, đó là bộ phim truyền hình dài 70 tập “Bí mật Eva” phát sóng trên kênh VTV3. Không chỉ nổi danh trong điện ảnh, Đỗ Minh Tuấn còn lừng lẫy trong văn chương qua các thể loại thơ, tiểu thuyết, phê bình, kịch bản… Và một điều nữa khiến nhiều người quan tâm đến hội họa ngạc nhiên: Đỗ Minh Tuấn không miệt mài suốt ngày bên giá vẽ, nhưng tranh của ông bán khá chạy! Nhân Ngày Thơ VN, thay vì giới thiệu thơ của Đỗ Minh Tuấn, chúng tôi giới thiệu một nhà thơ Đỗ Minh Tuấn cầm cọ!

Các nhà nghiên cứu cho rằng, truyện Chử Đồng Tử có nguồn gốc từ một truyền thuyết về thời Hùng Vương. Truyền thuyết ấy tôn vinh công trạng khai khẩn đất hoang, san lấp sình lầy, góp phần làm nên bờ xôi ruộng mật, làm cho dân gian mỗi ngày thêm no ấm của Chử Đồng Tử, một trong những chàng rể của Vua Hùng, sau trở thành một trong mấy vị thần tối linh, được dân gian thờ cúng và ngưỡng vọng, ghi nhớ công ơn, lưu truyền cho đến ngày nay…Và khi truyền thuyết ấy trở thành truyện cổ tích như ta đã thấy, hơn nữa, cũng theo phán đoán của các nhà nghiên cứu, có thể người đời sau đã thêm thắt vào phần cuối, có nhiều yếu tố kỳ ảo, thì truyện Chử Đồng Tử đã trở thành truyện cổ tích thần kỳ. Đương nhiên, việc phân tích truyện Chử Đồng Tử phải dựa trên tinh thần văn bẳn hiện lưu hành. Do đó, các khía cạnh chủ đề của truyện, cũng vì thế mà mở rộng thêm ra, phong phú và hấp dẫn hơn nhiều. Chúng tôi xin trình bày đôi điều nghĩ thêm về truyện Chử Đồng Tử, một truyện cổ tích đặc sắc, đã được nhiều người quan tâm tìm hiểu.

NGUYỄN HỮU QUÝ một lần tản mạn thi ca


[Vào lúc : 11:08 - 26/02/2010 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]
Thơ hiện nay, lắm khi ta tưởng tác giả nghĩ nhiều hơn cảm, nhưng ngẫm kỹ thì cái nghĩ đó không thể không mang rung động của người sáng tác. Ngay đến một câu nói cũng bị trạng thái tình cảm chi phối huống hồ là thơ. Thơ vần, thơ không vần, thơ văn xuôi, thơ truyền thống hay thơ hiện đại cũng đều không vượt ra khỏi quy luật của cảm xúc, sự thăng hoa xuất thần của tâm hồn là cơ hội để người sáng tác tìm gặp được những ý thơ, tứ thơ, câu thơ, bài thơ hay. Sự thăng hoa có thể đến bất chợt khi nhà thơ chưa ngồi trước bàn phím hay cầm bút nhưng nó cũng có thể xuất hiện trong quá trình sáng tạo của họ. Đấy là ánh chớp của đam mê, là bùng nổ của mắt bão, là trào vọt của nham thạch, là tràn dâng của đỉnh lũ. Có nhà thơ tâm sự với tôi, khi anh viết xong trường ca thì người cứ rỗng cả ra, tất cả tinh lực đều dồn vào từng câu thơ, từng con chữ. Tôi nói, ông có thể chết vì thơ. Nhà thơ thở dài, không sợ bằng thơ bị chết yểu, thơ chết trước mình.

Lang bạt hai mươi năm, gã không để làm thơ mà để tầm thi thiên hạ. Gàn! Và rồi cái thu hoạch của gã từ những chuyến đi, từ chặng đời sống chết với thơ ca ấy là gì? Có trời mới biết. Người tử tế thì bảo: Thôi thì có tâm có tình với di sản thơ ca Việt, thì rồi trước sau gì cũng có phúc có lộc. Kẻ độc mồm bảo: Dở hơi. Người đa nghi thì bảo gã kiếm bộn đấy! Tôi hoài nghi tất cả. Nhưng tôi tin là gã hạnh phúc vì gã thoả mãn được cái ham mê của mình. Mà theo định nghĩa trong từ điển thì đúng là lão đang hạnh phúc. Vâng! Gã còn thu hoạch được thêm gì nữa không, thì chịu. Có cái tình bè bạn đâu đó. Có cái yêu mến của độc giả thần tượng đâu đó có giời biết. Nhưng cái chí tang bồng thì gã thừa. Vậy là sướng rồi. Tôi đồ rằng trên đời này, bây giờ đố có ai bỏ một phần đời đi sưu tầm thơ ca Việt rồi về sắp xếp, chọn lọc, thẩm định rồi đi vay tiền, in ra những tuyển tập đồ sộ cỡ… kỷ lục thế giới như Gia Dũng

Người phố ở quê


[Vào lúc : 16:22 - 22/02/2010 | Chuyện mục : Tác phẩm của bạn bè]
Đầu năm, nhà thơ Trần Đăng Khoa kể chuyện làng Điền Trì: "Thế là bắt đầu từ một lão phó cối thất nghiệp, cả làng lao vào làm giàu. Đám thanh niên, trai trẻ cũng lại nhao về thành phố tìm con đường làm ăn. Người mở đại lý đồ nhựa, người làm bồn tắm, làm vật liệu các công trình vệ sinh. Người không biết làm gì thì đánh chó, làm trạm trung chuyển, thu gom chó xuất cho Hà Nội. Làng tôi đã triệt chó. Mấy chục năm nay, tôi chẳng trông thấy một con chó nào, vậy mà có một gã trai làng mỗi ngày cung cấp cho Hà Nội hơn một tấn chó. Thế mới lạ. Đối với gã, thành phố là một cái máy nghiền thực phẩm khổng lồ. Bao nhiêu chó lùa vào đó cũng chỉ như muối bỏ bể. Gã đánh chó mới được hơn một năm mà đã thành tinh. Cứ trông thấy gã là chó cúp đuôi lủi thẳng, tuyệt không con nào dám sủa. Hãi thế!"

Phân trang 2/164 Trang đầu Trang trước 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất