Chuyện tách, nhập ở nước ta là “chuyện thường ngày ở huyện”, vì thế dân gian mới có câu: “ Văn minh như thể nước Nga, người ta cũng vẫn tách ra nhập vào/ Lạc hậu như thể nước Lào, người ta cũng vẫn nhập vào tách ra/ Nữa là như thể nước ta....”. Mới đây, chuyện tưởng như đùa, ấy là việc sáp nhập Nhà hát Tuổi Trẻ và Nhà hát Kịch Việt Nam thành…  Nhà hát Kịch Quốc gia. Mặc những phản ứng, kiến nghị... của các nghệ sĩ tên tuổi, những người từng là lãnh đạo của Bộ, Cục, Vụ...trước đây và dư luận xã hội... Ngày 5-4, Bộ VHTTDL vẫn công bố quyết định sáp nhập hai nhà hát: Nhà hát Kịch Việt Nam vàà Nhà hát Tuổi Trẻ thành Nhà hát Kịch Quốc gia, với quan điểm như Thứ trưởng của Bộ, ông Hồ Anh Tuấn nói: “Để củng cố sân khấu kịch phía Bắc...”. Và đến ngày 8-5, ông Hồ Anh Tuấn vẫn khẳng định: “Tiêu chí ban đầu thành lập Nhà hát Kịch Quốc gia là rất tốt. Đây là mơ ước lớn của nhiều thế hệ nghệ sĩ...”.

DI LI đường về xứ nẫu


[Vào lúc : 15:18 - 10/05/2012 | Chuyện mục : Tác phẩm của đồng nghiệp]
Ghi chép của nhà văn Di Li sau trại sáng tác do Văn Nghệ Quân Đội tổ chức tại Phú Yến: “Ăn bò một nắng kèm muối ớt lá é trắng hay muối ớt kiến vàng (muối, ớt, trứng, kiến vàng tươi và nhiều gia vị khác), người sành ăn khó có thể quên hương vị pha trộn giữa biển cả và đất liền, nhất là khi trong bữa ăn lại có một nhân vật hứng chí ca bài chòi. Bài chòi cũng là một đặc sản nữa của Phú Yên. Người ta bảo tôi không hiểu vì khi nghệ nhân đã hát bài chòi là phải hát bằng tiếng nẫu. Tiếng nẫu là tiếng gì chứ? Bữa trước có đọc một truyện ngắn của nhà văn Huỳnh Thạch Thảo, tổng biên tập báo Văn nghệ Phú Yên, có nhan đề “Nẫu về...”. Đúng bữa ăn trưa ở thị xã Sông Cầu, tác giả lại ngồi ngay cạnh tôi, giải thích rằng tiếng nẫu là tiếng của người miền biển ở Phú Yên, còn dân thành phố Tuy Hòa thì nói nhẹ hơn. Người xứ nẫu tự hào và thân thương với tiếng nẫu, với những bài chòi mộc mạc, hồn nhiên được hát bằng tiếng nẫu. Riết rồi tôi cứ nghe bài chòi là vỗ tay rồi cười theo dù không hiểu gì mấy”

NGÔ KHẮC TÀI và Trái Tim Trong Túi


[Vào lúc : 15:06 - 10/05/2012 | Chuyện mục : Tác phẩm của đồng nghiệp]
mái tóc xoăn thơm
dường như người mới gội đầu
đôi môi ngọt
dường như son môi có pha kem
cặp nhủ hoa
dường như là đôi núi hướng vào ta
đôi chân dài như hàng cột
nhưng cái ở giữa
chính là cửa dẫn vào thiên đường


Một cuốn truyện nối hai bờ đại dương


[Vào lúc : 10:49 - 10/05/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Nhà văn Bernadin de Saint Piere là kỹ sư công binh trước khi thành nhà văn chuyên nghiệp. Ông đi tìm nhiều chân trời lạ và ở Đảo Pháp hai năm. Trong bối cảnh xã hội – văn hoá thế kỷ 18 thấm nhuần lý trí triết học Ánh Sáng, ông đã theo khuynh hướng ngược lại của Rousseau: theo thiên nhiên, nặng tình cảm, tìm về cái thiện tâm của con người ban sơ bị nền văn minh hủy hoại. Ông chống lại những người vô thần bằng cách chứng minh là Thượng đế luôn chăm sóc con người, sắp xếp vũ trụ cho phù hợp với con người. Ông nổi tiếng về bộ sách Nghiên cứu thiên nhiên mà tập cuối là “Paul và Virginie”. Cuốn tiểu thuyết này được hoan nghênh nhiệt liệt khi mới ra đời.

Lại thêm một vụ đạo văn trắng trợn


[Vào lúc : 10:14 - 09/05/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Nhà thơ Vũ Từ Trang hoảng hốt phát hiện: Hơn 150 trang, trong tổng số 172 trang của cuốn “Hỏi đáp về Nghề truyền thống Việt Nam” của Hồ Châu, đã trích và chép nguyên văn từ cuốn “Nghề cổ đất Việt” 604 trang của tôi. Tệ hại hơn, là chép nguyên văn từ dấu chấm, dấu phảy. Tôi không thể trích ra để so sánh, vì nó quá nhiều, hầu như toàn bộ cuốn sách đó. Có một số trang, tác giả Hồ Châu cắt xén, đổi dòng, đổi đoạn để cho khác chút ít với cuốn sách của tôi. Xin thưa, cuốn khảo cứu “ Nghề cổ đất Việt ” (2007) của tôi được tái bản bổ sung từ những cuốn khảo cứu mà tôi đã xuất bản trước đó, như  cuốn “Nghề đẹp tỉnh Bắc”(1981), cuốn “ Nghề cổ nước Việt”(2001, tái bản 2002).  

Nhà thơ Nga nổi tiếng Sergei Mikhalkov là  tác giả phần lời Quốc ca Liên Xô (cùng với G. El-Registan) và Quốc ca Nga. Từ năm 1962 ông là tổng biên tập tạp chí điện ảnh trào phúng "Ngòi nổ". Tiếp đó, hơn 20 năm ông liên tục giữ các cương vị lãnh đạo của Hội Nhà văn Liên bang Nga, Hội Nhà văn Liên Xô và Hiệp hội nhà văn quốc tế các nước SNG. Ông đã đoạt giải thưởng Lênin, 3 giải thưởng Stalin và 3 giải thưởng Nhà nước Liên Xô; là Anh hùng Lao động Xã hội chủ nghĩa. Ông được trao tặng 4 huân chương Lênin, huân chương Cờ đỏ, huân chương Chiến tranh vệ quốc hạng nhất, huân chương Sao đỏ, huân chương "Công trạng đối với  Tổ quốc" hạng hai, và nhiều huân, huy chương khác…  Sau đây chúng tôi xin trân trọng giới thiệu câu chuyện Sergei Mikhalkov viết lời cho Quốc ca Liên Xô, trích từ cuốn sách của ông “Tôi là nhà văn Liên Xô”.

DU TỬ LÊ ám ảnh phố phường


[Vào lúc : 11:19 - 08/05/2012 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Lần về Việt Nam này, Du Tử Lê không mang theo tác phẩm của ông. Ông ngại, khâu kiểm duyệt hay những phiền phức có thể gặp phải. Hơn một lần, tôi định nói với ông là ông quan trọng hóa một vấn đề đơn giản. Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, lại thôi. Nhiều năm trôi qua rồi, vết thương cũng bắt đầu khép miệng rồi, ký ức khi nhớ khi quên rồi… mọi thứ có còn nặng nề như trước đây nữa đâu mà băn khoăn cho thêm phiền lòng. Quý nhau vì một câu thơ hay, nên tìm đến với nhau hơn là tìm đến một giai thoại. Vốn dĩ, tôi không tin vào giai thoại. Bởi giai thoại là thứ đơn giản nhất người ta có thể tự nghĩ ra để lừa nhau, chỉ có chữ nghĩa là không thể giấu diếm.

Ai đẩy văn hóa đọc xuống cấp ?


[Vào lúc : 09:49 - 08/05/2012 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]
Nhà văn – dịch giả Nguyễn Bích Lan ưu tư: “Những tác phẩm văn học lớn là nguồn thức ăn tinh thần bổ dưỡng nhất bởi chúng chứa đựng những yếu tố nhân văn cao đẹp, hướng thiện, khuyến khích sự phát triển tích cực của tâm hồn. Làm thế nào để số đông các độc giả của chúng ta thích đọc các tác phẩm văn học có giá trị? Đọc sách nói chung phải là việc được thực hành từ những năm ấu thơ mới trở thành thói quen được. Đọc sách văn học cũng vậy. Phần lớn những người ở tuổi trưởng thành thích đọc sách văn học đều là những người thường xuyên được tiếp cận với các tác phẩm văn học từ thuở ấu thơ và là những người hiểu được cái hay, sự bổ ích của các tác phẩm văn học đối với sự phát triển tinh thần”

Nhà văn Kao Sơn hé lộ một góc khuất trong trái tim Trần Hoài Dương: "Lúc đầu, tôi nghĩ chủ yếu trong chuyến về Ninh Binh lần này các anh muốn thăm thú phong cảnh của miền đất Cố Đô Hoa Lư là chính. Nhưng hóa ra với Trần Hoài Dương, bên cạnh đó lại là một lí do mà anh giấu kín từ đầu cuộc khởi hành cho tới tận đêm cuối của chuyến về Ninh Bình anh mới hé lộ. Trần Hoài Dương cho biết hồi trẻ khi vừa tốt nghiệp đại học, anh đã về thực tập ở báo Ninh Bình và… cũng trong thời gian đó anh đã quen rồi yêu một người con gái. “Đây là mối tình đầu của tôi. Chúng tôi hồi đó yêu nhau, nhưng trong sáng lắm. Đêm đi chơi với nhau, tôi mang một mảnh áo mưa để cô ấy ngồi, còn tôi thì ngồi trên chiếc dép của mình, cách cô ấy một đoạn… Và tận đến khi tôi phải về Hà Nội cũng mới chỉ dám cầm tay nhau một đôi lần gì đó…”. Anh tâm sự vậy và nói thêm: “Tình yêu của chúng tôi kéo dài mấy năm trời. Đang có chiến tranh nên mối liên lạc chủ yếu là những lá thư… và nếu không có việc tôi phải di nhận nhiệm vụ xa thì có lẽ tình cảm giữa chúng tôi đã không bị gián đoạn…”.

Lặng lẽ nhớ TRẦN HOÀI DƯƠNG


[Vào lúc : 15:05 - 07/05/2012 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Nhà văn Trần Huy Quang hồi tưởng: “Trần Hoài Dương nhìn xoáy vào tôi bảo, ôi còn phong độ lắm, Dương cứ tưởng... Lại hỏi, đời sống của Quang thế nào? Tôi bảo lâu lắm mới được gặp lại Dương, còn nhìn thấy nhau cũng là may lắm rồi. Khi vào họp ngồi cạnh nhau, Dương lại bảo, mình bỏ hết rồi Quang ạ, bây giờ không có gì ràng buộc nữa, thích viết cái gì thì viết. Tôi ngồi lặng đi vì buồn, một điều gì do liên tưởng từ Dương làm cho tôi buồn. Cái đó gọi là gì, một tiết tháo, một người quân tử, một nhân cách, người ấy không vì chút lợi mà sống luồn cúi, sống trong giả dối. Người xưa thấy đời đục thì từ quan về nhà dạy học, không vì một chút bổng lộc thừa mà tha hóa, sống không còn là mình, bán rẻ nhân cách. Đời nay có mấy ai, còn mấy ai? Nhưng Dương đã làm được điều đó. Về làm người dân thường, không lương hưu, không bảo hiểm để được sống là chính mình, để được ngẩng cao đầu, để được tự do nghĩ...”

Phân trang 3/333 Trang đầu Trang trước 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất