Thú nhàn và sự gặp gỡ của cái tâm


[Vào lúc : 11:16 - 21/02/2010 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Nguyễn Bỉnh Khiêm ra đời sau cái chết oan khuất của Nguyễn Trãi gần nửa thế kỷ. Cũng lại tới gần nửa thế kỷ sau ông mới đi thi, đỗ ngay trạng nguyên triều Mạc Đăng Doanh. Những tưởng được đem tài học giúp đời, nhưng tiếc thay sở nguyện của ông chẳng thành. Ông dâng tấu xin vua chém đủ mười tám tên lộng thần tham nhũng, nhưng không được vua nghe theo. Trạng Trình liền cáo quan về thẳng, không mảy may băn khoăn luyến tiếc. Điểm này thì ông có phần hơi khác với ức Trai. Ông tự vui với thú nhàn, với tự do tự tại: “Một mai, một cuốc, một cần câu. Thơ thẩn, dầu ai vui thú nào”. Rồi ông tự xem mình là kẻ dại khờ. Ông đem cái dại cái khờ cái ngu của mình mà đối lập với cái khôn cái ngoan cái khéo của người đời: “Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ. Người khôn, người đến chốn lao xao”

ĐỖ NGỌC YÊN sợ cái hoắng trong phê bình


[Vào lúc : 10:58 - 21/02/2010 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]
Nhà văn Đỗ Ngọc Yên sinh năm 1950, quê Thanh Hóa. Đã xuất bản: “Văn chương - những cuộc truy tìm” (Tiểu luận - phê bình văn học, NXB QĐND, 2006); “Nghe - nhìn - đọc - viết… suy ngẫm” (Tiểu luận - phê bình văn học, NXB VHTT, 2007); “Hệ lụy văn chương” (Tiểu luận - phê bình văn học, NXB VHTT, 2008). Đỗ Ngọc Yên cho rằng, văn chương của mình hơi “gấu”, không chấp nhận sự nửa chừng. “Trong thơ tôi bớt “gấu” hơn, nhưng trong tiểu thuyết và phê bình tôi luôn quyết liệt”, ông nói. Chính vì luôn quyết liệt trong phê bình, có khi ông bị bạn giận, không hỏi han trong thời gian dài. Theo ông, một người cầm bút có học hành, đào tạo, “không được phép mượn danh người làm phê bình để ngòi bút đi chệch hướng”.

Từ dãi đất miền Trung đầy nắng và gió, giọng thơ Lê Khánh Mai cất lên với sự mặn nồng của biển xanh và sự rát bỏng của cát trắng. Từng tập thơ của chị lặng lẽ ra đời, đủ để độc giả hình dung một gương mặt nữ sĩ mang một ẩn số thân phận. Dường như Lê Khánh Mai không cố ý cài đặt bất cứ tâm sự gì trong mỗi câu chữ, nhưng niềm thảng thốt sâu xa cứ hiện ra khoảnh khắc “khép vạt áo nâu bờ đê ngược gió” lúc dặn lòng “cháy lên niềm kiêu hãnh cô đơn”. Sống ở Nha Trang, một mảnh đất mà bước chân du khách nhiều hơn ánh mắt thi nhân, Lê Khánh Mai vẫn chọn những vần điệu giản dị để thổ lộ “con sóng buồn luôn tự vỡ mình ra”. Nhân đầu năm mới Canh Dần, lethieunhon.com xin giới thiệu chùm thơ của nhà thơ Lê Khánh Mai

NGUYỄN QUANG MINH bình thản chốn thị phi


[Vào lúc : 22:19 - 15/02/2010 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]

Điểm lại những đám cưới nổi tiếng trong giới showbiz năm 2009, không thể không nhắc đến cuộc thành hôn của Tiến sĩ Nghệ thuật học Nguyễn Quang Minh với siêu mẫu Huỳnh Thanh Tuyền. Đều được xếp vào danh sách những gương mặt đáng chú ý, chú rể mới trải qua 50 mùa xuân vẫn tràn trề phong độ đi bên cạnh cô dâu 22 tuổi nõn nà nhan sắc, làm cho công chúng một phen ngây ngất và dư luận một dịp xôn xao. Tuy nhiên, Tiến sĩ Nghệ thuật học Nguyễn Quang Minh không chỉ khiến thiên hạ nức nở vì đám cưới với siêu mẫu Huỳnh Thanh Tuyền. Nhìn dọc nhìn ngang, chẳng có mấy người hiểu được một Nguyễn Quang Minh có vẻ ngoài đạo mạo luôn bình thản lướt đi giữa chốn thị phi.

Tình duyên NGUYỄN NGỌC KÝ


[Vào lúc : 17:56 - 15/02/2010 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]

Tình trong như đã, mà mặt ngoài chưa yên, bố của cô Nhiễu kiên quyết từ chối, khi nghe tin cô gái định lấy Nguyễn Ngọc Ký. Một người bạn thân tên là Cách vừa chở Nguyễn Ngọc Ký đến đầu ngõ thì bố của cô Nhiễu đã xua tay: “Không ai hoan nghênh. Ở đây không có Ký - Cách gì hết!”. Vừa buồn vừa tủi, Nguyễn Ngọc Ký than thở với nhà thơ Đoàn Văn Cừ. Vốn là hàng xóm của gia đình cô Nhiễu, nhà thơ Đoàn Văn Cừ khảng khái: “Cháu cứ yên tâm, để bác nói cho!”. Kéo bố của cô Nhiễu sang nhà uống rượu, “thi nhân Việt Nam” nức danh với bài thơ “Chợ Tết” mềm mỏng giải bày: “Người đời, ai cũng chết, chỉ có nhà thơ không chết, ông ạ! Cậu ấy tuy thua thiệt, nhưng là nhà thơ đấy! Hơn nữa, tên cậu ấy là Ngọc Ký, có nghĩa chữ viết trên đá quý giá. Chúng ta tuy viết bằng tay, nhưng chữ của chúng ta không thể có nhiều người muốn xin bằng chữ của cậu ấy viết bằng chân!”. Nể uy nhà thơ Đoàn Văn Cừ và nghe cũng xuôi tai, bố của cô Nhiễu đồng ý cho tổ chức đám cưới.

Tết Con Hổ đọc lại bài thơ Nhớ Rừng


[Vào lúc : 16:46 - 13/02/2010 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]

Tác giả nâng uy quyền của chúa rừng bằng cách đối diện với thiên nhiên, tạo hóa trong cả bốn bức tranh đó - đối diện với trăng, với mưa, với bình minh, với hoàng hôn. Và ở cả bốn khung cảnh, con hổ đều ở thế chế ngự - chú ý các động từ tả hoạt động của hổ trong bốn cảnh: “say mồi, đứng uống”, “lặng ngắm giang sơn”, “đợi mặt trời chết”, “để chiếm lấy”... Đẹp nhất, dữ dội, bi tráng nhất là cảnh hoàng hôn. Bức tranh rực rỡ trong gam đỏ: đỏ của máu lênh láng, đỏ của mặt trời gay gắt. Tác giả dùng chữ mảnh để gọi mặt trời, tưởng như mặt trời cũng bé đi trong mắt nhìn loài hổ. Không khí chết chóc bao trùm, gợi lên do máu lênh láng, do giây phút hấp hối gay gắt của mặt trời. Chỉ ít phút nữa vũ trụ sẽ chết lặng, ngự trị trong bóng tối, chỉ còn có oai linh của hổ. Đấy là điểm cao trào nhất của quyền lực, gần như sự bất tử...

Tác phẩm Tắt Đèn vừa ra đời, đã có hai ông Nghị tự xưng là nguyên mẫu Nghị Quế. Ông Nghị Quế ở tỉnh Phúc Yên cho rằng: “Đích thị cha Tố nói tôi chứ còn ai. Tôi là Nghị Sâm, trong sách nói trẹo thành Nghị Quế. Còn vụ mua con nhà Thân, trong sách đổi thành Dậu…”, còn ông Nghị Thế ở tỉnh Bắc Ninh nhờ luật sư dằn mặt nhà xuất bản: “Chuyện nhà ông Nghị Thế cho vay nặng lãi là có, chuyện thỉnh thoảng đánh nông dân cũng có, nhưng đó là em gái ông Thế trực tiếp. Bà Nghị trong truyện có thân hình mập mạp là em gái ông Thế, còn vợ ông Thế dân Hà Nội, người mảnh mai, đẹp có tiếng Bắc Ninh, lại thường xuyên ở với ông Thế trên tỉnh không dính gì tới nhà quê. Chuyện mua bán con như trong truyện không hề xảy ra”.

mặc một cái áo mới
trong túi chỉ còn một xu 
ôm trước ngực cuốn sách còn thơm mùi mực
quà tặng  tháng ngày không sống vô nghĩa.
nụ hôn sương muối trong đêm mùa xuân
ngọt ngào và
thấm đượm hơn những lá cờ giả trá
bài ca bùn đất  tổ tiên đưa dắt  ước mơ
dù sẽ còn rất nhiều điều không có thật


Ai đã cứu Dế Cụ TÔ HOÀI?


[Vào lúc : 22:57 - 12/02/2010 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]

Chúng tôi, hai thế hệ, nhà thơ, nhà văn và nhà báo, như bầy trẻ thơ líu ríu quanh ông, làm chật cái phòng khách hẹp. Cụ khoe, đang Làm hàng Tết! Như lệ bao năm của người Hà Nội gốc, 36 phố phường, hai ba tháng Tết có Hàng Tết! Cụ viết báo Xuân, báo Tết theo lời mời! Suốt buổi, Dế Cụ luôn tít mắt cười, hết chuyện này ra chuyện khác, dường như mọi sự trên đời chưa từng có gì… Chưa từng dính bụi. Như hôm qua gọi điện tới chia sẻ với cụ một việc chả ra gì. Cụ nói qua điện thoại: “Thọ bôn ba thế, bao gian nan, vất vả. Về nước có thời gian, dành mà chơi, mà viết, để ý gì chuyện vớ vẩn”. Lại bảo: “Lớn như sông Cái, mùa nước đầy rác rưởi bèo bọt. Tất cả trôi ra biển, còn phù sa ở lại!” Tôi nhắc lại lời cụ qua điện thoại với nhà báo H.Đ, rồi chua thêm: “Tuổi và trải đời như Dế Cụ, ngộ tất cả rồi”.

Một người ưa ngẫm ngợi như nhà văn Trang Thế Hy thì tránh sao khỏi những phút chạnh lòng. Ông tự nhủ, trang giấy trước mặt ông và xã hội xung quanh ông được nối bằng một sợi chỉ hồng. Ông mượn lời một cô gái có người yêu là nhà thơ để an ủi nỗi đau “Bứt đứt sợi chỉ hồng” theo ngậm ngùi xô đẩy: “Hồi mình mới yêu nhau, cây kéo kiểm duyệt tạm trú trong đầu anh như khách không mời mà đến, chỉ thỉnh thoảng nó mới e dè cắt bỏ một vài bông hoa tư duy nhỏ nở ra trên trang viết của anh” rồi diễn tiến dằng dai “Bây giờ cây kéo kiểm duyệt không phải là khách, nó có hộ khẩu thường trú trong trái tim anh. Trước sự dửng dưng vô cảm của anh, nó cắt xén không thương tiếc những bông hoa cảm nghĩ  của anh, kể cả những búp chưa kịp nở” và cuối cùng đành đoạn lau khô một cơn mê cũ: “Khi cây kéo kiểm duyệt không còn gì để cắt xén nữa. Trước sự vô hồn trần trụi của bản thân anh, nó sẽ cắt đến sợi chỉ hồng đã gắn bó đôi ta do bàn tay xe duyên của bà Nguyệt ông Tơ. Em thương sợi chỉ quá, nhưng đành bứt đứt nó bằng chính tay em”.

Phân trang 3/164 Trang đầu Trang trước 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất