Một bản tường trình rung động


[Vào lúc : 17:59 - 07/02/2010 | Chuyện mục : Tư liệu cá nhân]

Chỉ 80 trang, nhưng “Bản tường trình giấc mơ đi vắng” có thể dắt độc giả vào miền rung động sâu xa. Bằng thái độ hướng thiện mạnh mẽ, phẩm chất tri thức trẻ của Lê Thiếu Nhơn bật dậy những câu thơ vừa gần gũi vừa xa vắng: “Tôi kỳ lạ chính mình giữa loay hoay lạ kỳ. Sao cứ thấy bàn tay chụp giựt đè lên bàn tay cặm cụi? Lo cận thị cao độ, mỗi tuần tôi đo kính một lần. Người tốt bóng mờ bóng nhỏ vừa lầm lũi vừa vô tận trong mưa”. Những ai biết vun đắp cho xã hội, chắc chắn sẽ tìm thấy chính mình qua băn khoăn thẩm mỹ của tác giả: “Tôi rời khỏi chiếc ghế nhiều vết bụi hôm qua. Thấy ánh mắt kẻ gian quán xá ngạo nghễ. Thấy ánh mắt người ngay đường phố e dè. Thấy ánh mắt thánh nhân cửa đền thành khẩn. Bất giác nghe lòng tự hỏi lòng. Mấy trang bản thảo từ máy tính. Có đủ an ủi ngọn lửa không?”

NGUYỄN DUY đi qua câu kỳ, đến với giản dị


[Vào lúc : 14:43 - 06/02/2010 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]

Làm thơ theo mơ mộng là kiểu làm thơ của thời xa xưa, thời mà người ta thiếu thốn quá, nên nghĩ tới một chén rượu ngon, một miếng ăn ngon; ở cõi trần tục này gian khổ quá, người ta nghĩ đến một thế giới huyền ảo. Thơ bây giờ tồn tại trong hiện thực. Thơ thời càng hiện đại càng tồn tại trong hiện thực, cũng như ngôn ngữ thơ ngày càng gần với ngôn ngữ đời thường, ngôn ngữ văn xuôi chứ không tách ra, giữa ngôn ngữ đời thường với ngôn ngữ thơ là hai thế giới khác. Chuyện đó là của thời đã qua rồi. Cái mà ngày xưa gọi là mơ mộng ấy, bây giờ gọi là liên tưởng, dẫn từ một ý tưởng, từ một sự thực này đến một sự thực khác, từ cõi thực thăng hoa thành cái ảo. Và cái ảo đó trở lại tác động đến cõi thực, chứ không phải là mộng mơ theo kiểu những người làm thơ thời xa xưa.

ĐẶNG NHẬT MINH làm phim như một định mệnh


[Vào lúc : 14:28 - 06/02/2010 | Chuyện mục : Ngã bảy nghệ thuật]

Đạo diễn Đặng Nhật Minh sinh năm Mậu Dần 1938. Đón Tết Canh Dần thì ông lên lão 72 xuân. Dẫu ghét thế nào, dẫu yêu thế nào, cũng không thể phủ nhận Đặng Nhật Minh là một gương mặt tiêu biểu nhất của nghệ thuật thứ bảy Việt Nam từ ngày đất nước thống nhất đến nay. Và có thể càng ngày chúng ta sẽ càng thấy những tìm tòi ngôn ngữ điện ảnh của Đặng Nhật Minh là những gợi ý thuyết phục cho hành trình hội nhập quốc tế. Thế nhưng, ngoảnh lại sự nghiệp của Đặng Nhật Minh mới hay ông làm phim như một định mệnh!

Cuộc thi Hoa hậu đâu phải trò đùa


[Vào lúc : 11:32 - 04/02/2010 | Chuyện mục : Ý kiến - đối thoại]
Đành rằng, nếu không có nhà tài trợ thì Hoa hậu Thế giới khó có thể tổ chức tại Việt Nam, nhưng không lẽ 10 triệu USD thì có thể bỡn cợt với sự chờ đợi và sự tin cậy của một dân tộc vốn có truyền thống yêu cái đẹp? Vì sở thích tiền hậu bất nhất của tập đoàn RASS, bao nhiêu sự xáo trộn đã đến với người dân ở tỉnh Khánh Hòa và tỉnh Tiền Giang? Ai trong chúng ta dám chắc chắn rằng, vài bước chân nhịp nhàng của các người đẹp khắp năm châu có thể cân bằng lại giá đất tăng vùn vụt, môi trường bị ô nhiễm, tâm lý bị tác động của công chúng Việt Nam ở nơi trực tiếp hoặc gián tiếp triển khai cuộc thi Hoa hậu Thế giới? Rất nhiều câu hỏi ngổn ngang đặt ra quanh món quà tưởng chừng rất ý nghĩa lại mang bóng dáng miếng mồi thơm tho Hoa hậu Thế giới, nhưng một sự thật đã phơi bày trước mắt đó là, những tuyên bố sáng nắng chiều mưa của tập đoàn RASS đã làm chúng ta cảm thấy bị tổn thương!

Nhiều thế hệ thi sỹ đồng cảm đã viết về Hàn và sẽ còn viết về Hàn,  như một niềm yêu mến xót xa, tiếc thương một tài hoa vụt sáng rồi vụt tắt. Nhà thơ Gia Dũng viết về Hàn Mặc Tử cũng với niềm tiếc thương trân trọng xót xa như thế, ở một góc nhìn có thể không khác, nhưng là một góc cảm khác, một cách cảm khác. Một người đến sau, đến muộn, “đến lỡ”đang rưng rưng nghiêm cẩn trước Hồn thơ Tử mà thắp nén tâm nhang, thắp cho “cả xưa sau”, nghĩa là cho cả cõi vĩnh hằng. Hai câu cuối, cũng là hai câu thơ tả thực. Cũng có thể, và cũng không nhất thiết phải là một ly rượu có thật, nhưng tình giao cảm là có thật. Nhưng đó là một ly rượu được ảo hoá, được thể hiện bằng thủ pháp khoa trương, hợp lý và hợp tình: “Ly rượu đắng rót tràn trăng với gió. Nâng ngang mày ta cùng Tử chung đau”

LÊ LỰU nước mắt ràn rụa ngày giáp Tết


[Vào lúc : 10:51 - 03/02/2010 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Tôi không hề có ý định viết một bài viết buồn hơn những gì tôi đã viết về nhà văn Lê Lựu. Năm hết Tết đến, trở lại với những nhân vật ấn tượng của mình trong năm, tôi ghé thăm Lê Lựu, ý định nghe Lê Lựu kể một vài chuyện hài hước bông lơn vui vẻ như cái chuyện "ngửi tất" năm nào của ông để hầu bạn đọc nhân dịp Tết. Và cũng để hỏi thăm nhà văn nổi tiếng của chúng ta vừa sinh hạ đứa con tinh thần mới: tiểu thuyết "Thời loạn" một cách lặng lẽ và ít chú ý hơn những lần có tác phẩm mới trước đây. Nhưng đến gặp nhà văn Lê Lựu rồi, những câu chữ thốt viết ra, không tránh được một nỗi buồn trĩu bút. Có lẽ năm nay nhà văn Lê Lựu sẽ đón một cái tết buồn nhất trong cuộc đời của mình. Tôi nói điều đó với ông trong buổi chiều cuối năm khi mang bản thảo đến cùng ông ngồi đọc lại lần cuối trước khi in. Lê Lựu đọc một mạch, không sửa dòng nào, nhưng ông lại khóc, nước mắt chảy ràn rụa... 

Trong danh sách những người trở thành hội viên mới của Hội Nhà văn Việt Nam năm 2009 có tên ông. Người nói ông quá xứng đáng mà sao giờ mới được kết nạp, người nói ông đã từng ấy tuổi và đã vang danh như thế còn vào làm gì nữa. Cả hai cách nói này đều đã không hiểu ông. Trụ sở Hội nhà văn không phải là thánh địa văn chương cũng như không phải ngôi đền nào thánh thần cũng đến trú ngụ. Sự linh thiêng và quyền uy tối thượng của Thượng Đế không phụ thuộc vào ngôi đền lớn hay nhỏ, mới hay cũ. Và đối với Việt Phương, sự linh thiêng của nghệ thuật nói chung và thơ ca nói riêng mãi mãi trùm phủ tâm hồn ông. Ông thấu hiểu điều đó và ông đã hiến dâng cho điều đó trong im lặng suốt thời gian kể từ khi ông đến với nghệ thuật đến giờ. Nếu ông cũng dày vò với cái danh kia thì hoặc ông đã vào Hội nhà văn mấy chục năm trước hoặc ông sẽ không bao giờ vào nữa. Ông không phải đến với Hội nhà văn mà đến với vẻ đẹp và sứ mệnh của nghệ thuật.

Bằng trải nghiệm của một người từng ở trong Ban chấp hành Hội nhà văn VN, nhà văn Ma Văn Kháng nhìn nhận về vấn đề kết nạp hội viên mới: “Điện thoại liên tục và những cuộc gặp gỡ mời chào các ủy viên các Hội đồng, các Ban và Ban chấp hành diễn ra khá tấp nập. Thậm chí còn không ít quà cáp biếu xén. Tất nhiên chẳng nhiều nhặn gì. Một chai sâm banh, một chục cam, một bữa bia chẳng hạn. Anh em tha thiết với việc vào Hội quá. Và thật ra, những cử chỉ này cũng chẳng đáng gọi là tiêu cực, nó thể hiện cái thịnh tình, cái nôn nao thái quá. Nhưng tôi đã có lần được đương sự công khai dúi vào túi áo 300.000 đồng, 500.000 đồng. Cũng có lần tôi nhận được quà tặng là một tấm vé máy bay mời vào Sài Gòn chơi, trị giá hơn một triệu đồng. Nghe đây đó chuyện: Anh ấy anh nọ đã có phong bì đầy đủ cho các ủy viên Hội đồng Thơ và Ban Chấp hành, nhà văn này nhà văn kia vừa biếu hộp sâm Triều tiên, lạng cao hổ cho ủy viên này ủy viên khác để xin phiếu bầu, không hiểu thực hư là thế nào? Nhưng cứ như người trần mắt thịt cũng thấy, danh sách hội viên mới lần nào cũng có vài cái tên lạ hoắc, chưa hề có tác phẩm nào đáng gọi là văn học”

Thời gian gần đây, nhiều tờ báo đã có bài phỏng vấn nhà văn Hoàng Quốc Hải về tiểu thuyết lịch sử mà ông là người kiên trì sáng tác đã vài chục năm với thành tựu tiêu biểu là bộ tiểu thuyết bốn tập “Bão Táp triều Trần”. Hiện nay, sau hơn mười năm viết liên tục, ông vừa hoàn thiện bốn tập tiểu thuyết về triều Lý với hơn ba nghìn trang. Tiến tới kỷ niệm 1000 năm Thăng Long - Hà Nội, giá trị của hai bộ tiểu thuyết trên là những đóng góp quan trọng thể hiện tâm huyết và tài năng của nhà văn với lịch sử dân tộc, với tiến bộ xã hội. Trong dịp Tết đến xuân về, nhà văn Phùng Văn Khai đã có cuộc trò chuyện với tác giả xung quanh hai bộ tiểu thuyết đồ sộ này, đặc biệt là bộ “Bão táp triều Trần” đã tái bản nhiều lần, đoạt nhiều giải thưởng, Hội nhà văn cũng đã hội thảo, được dư luận xã hội hoan nghênh.

Cuộc thi truyện ngắn và thơ do tạp chí Văn Nghệ Quân Đội tổ chức đã được kéo dài trong hai năm 2008-2009 và mang lại kết quả cuối cùng khá ấn tượng. Để làm sáng rõ hơn một số thắc mắc cũng như một số băn khoăn của những người luôn kỳ vọng tuyệt đối vào địa chỉ văn chương uy tín này, hai vị “chức sắc” của Văn Nghệ Quân Đội đã có những lời biện giải hợp lý. Nhà thơ Nguyễn Hữu Quý khẳng định: “Nếu chọn lọc tập hợp lại những bài thơ dự thi thành một ấn phẩm tôi tin rằng nó không làm cho đông đảo bạn đọc thất vọng”. Còn nhà văn Nguyễn Đình Tú cho rằng: “ Ban tổ chức đã để khuyết giải nhất là biểu thị sự nghiêm túc của các thành viên chấm giải, sự đồng thuận trong đánh giá cuộc thi đã phản ánh đúng hiện trạng truyện ngắn hôm nay và sự tôn trọng đúng mực đối với độc giả vốn yêu quý phần văn xuôi của tạp chí”

Phân trang 5/164 Trang đầu Trang trước 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất