Chỉ 80 trang, nhưng “Bản tường trình giấc mơ đi vắng” có thể dắt độc giả vào miền rung động sâu xa. Bằng thái độ hướng thiện mạnh mẽ, phẩm chất tri thức trẻ của Lê Thiếu Nhơn bật dậy những câu thơ vừa gần gũi vừa xa vắng: “Tôi kỳ lạ chính mình giữa loay hoay lạ kỳ. Sao cứ thấy bàn tay chụp giựt đè lên bàn tay cặm cụi? Lo cận thị cao độ, mỗi tuần tôi đo kính một lần. Người tốt bóng mờ bóng nhỏ vừa lầm lũi vừa vô tận trong mưa”. Những ai biết vun đắp cho xã hội, chắc chắn sẽ tìm thấy chính mình qua băn khoăn thẩm mỹ của tác giả: “Tôi rời khỏi chiếc ghế nhiều vết bụi hôm qua. Thấy ánh mắt kẻ gian quán xá ngạo nghễ. Thấy ánh mắt người ngay đường phố e dè. Thấy ánh mắt thánh nhân cửa đền thành khẩn. Bất giác nghe lòng tự hỏi lòng. Mấy trang bản thảo từ máy tính. Có đủ an ủi ngọn lửa không?”
Làm thơ theo mơ mộng là kiểu làm thơ của thời xa xưa, thời mà người ta thiếu thốn quá, nên nghĩ tới một chén rượu ngon, một miếng ăn ngon; ở cõi trần tục này gian khổ quá, người ta nghĩ đến một thế giới huyền ảo. Thơ bây giờ tồn tại trong hiện thực. Thơ thời càng hiện đại càng tồn tại trong hiện thực, cũng như ngôn ngữ thơ ngày càng gần với ngôn ngữ đời thường, ngôn ngữ văn xuôi chứ không tách ra, giữa ngôn ngữ đời thường với ngôn ngữ thơ là hai thế giới khác. Chuyện đó là của thời đã qua rồi. Cái mà ngày xưa gọi là mơ mộng ấy, bây giờ gọi là liên tưởng, dẫn từ một ý tưởng, từ một sự thực này đến một sự thực khác, từ cõi thực thăng hoa thành cái ảo. Và cái ảo đó trở lại tác động đến cõi thực, chứ không phải là mộng mơ theo kiểu những người làm thơ thời xa xưa.
Đạo diễn Đặng Nhật Minh sinh năm Mậu Dần 1938. Đón Tết Canh Dần thì ông lên lão 72 xuân. Dẫu ghét thế nào, dẫu yêu thế nào, cũng không thể phủ nhận Đặng Nhật Minh là một gương mặt tiêu biểu nhất của nghệ thuật thứ bảy Việt Nam từ ngày đất nước thống nhất đến nay. Và có thể càng ngày chúng ta sẽ càng thấy những tìm tòi ngôn ngữ điện ảnh của Đặng Nhật Minh là những gợi ý thuyết phục cho hành trình hội nhập quốc tế. Thế nhưng, ngoảnh lại sự nghiệp của Đặng Nhật Minh mới hay ông làm phim như một định mệnh!






