Cuộc thi truyện ngắn và thơ do tạp chí Văn Nghệ Quân Đội tổ chức đã được kéo dài trong hai năm 2008-2009 và mang lại kết quả cuối cùng khá ấn tượng. Để làm sáng rõ hơn một số thắc mắc cũng như một số băn khoăn của những người luôn kỳ vọng tuyệt đối vào địa chỉ văn chương uy tín này, hai vị “chức sắc” của Văn Nghệ Quân Đội đã có những lời biện giải hợp lý. Nhà thơ Nguyễn Hữu Quý khẳng định: “Nếu chọn lọc tập hợp lại những bài thơ dự thi thành một ấn phẩm tôi tin rằng nó không làm cho đông đảo bạn đọc thất vọng”. Còn nhà văn Nguyễn Đình Tú cho rằng: “ Ban tổ chức đã để khuyết giải nhất là biểu thị sự nghiêm túc của các thành viên chấm giải, sự đồng thuận trong đánh giá cuộc thi đã phản ánh đúng hiện trạng truyện ngắn hôm nay và sự tôn trọng đúng mực đối với độc giả vốn yêu quý phần văn xuôi của tạp chí”

Cuộc mưu sinh lâm ly chữ nghĩa


[Vào lúc : 09:47 - 30/01/2010 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Một cây cao bóng cả như Xuân Diệu cũng có lúc thảng thốt “cơm áo không đùa với khách thơ”, nên từ lâu nhiều người đã hình dung tương đối đầy đủ sự nhọc nhằn mưu sinh của giới cầm bút. Dù vẫn hay ngó dọc ngó ngang đời sống văn nghệ, tôi cũng chưa từng nghĩ sẽ viết về đồng nghiệp mình ở góc khuất đầy thổn thức ấy. Thế nhưng, khi cuốn lịch năm Kỷ Sửu gỡ đi những tờ cuối cùng, tôi bỗng muốn “tư duy lại tương lai” bên bàn trà mùa xuân như một cách sẻ chia lặng lẽ! Tôi nói về cuộc mưu sinh đầy lâm ly của các cây bút trẻ, chẳng phải để mỉa mai hay khích bác, mà để khẳng định thêm một lần nữa rằng kinh tế thị trường không có chỗ cho những ngộ nhận!

Thuở ấy, hầu như năm nào, cứ vào dịp Tết cổ truyền của ta là tôi lại nhận được tấm bưu thiếp của cô Nhina Kornhieva. Bưu thiếp bao giờ cũng mở đầu Trần Đăng Khoa kính mến, và rồi kết thúc cũng vẫn bằng một giọng trân trọng: Cô giáo Nhina Kornhieva luôn nhớ đến anh với lòng kính trọng sâu sắc...Đối với người Nga, những từ mang tính xã giao như thế này thường chỉ để dành cho những bậc cao tuổi hoặc những người xa lạ mới quen biết lần đầu. Tôi là học trò của cô, lại ở lứa tuổi con cô, tôi không khỏi băn khoăn khi cô dùng những từ trang trọng đến mức xa cách như thế. Đã có lần tôi bộc bạch với cô điều ấy, cô cười: “Anh là học trò của tôi, cùng tuổi con tôi, nhưng anh lại là nhà văn, là chuyên gia văn hoá, chuyên gia chữ nghĩa. Những người như thế bao giờ cũng cần phải được kính trọng. Tôi mong anh luôn  là một nhà văn được bạn đọc kính trọng”. Hoá ra đó lại là một bài học cô dạy cho tôi.

Dãi dầu bán cái dãi dầu xót xa


[Vào lúc : 08:55 - 29/01/2010 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Lục bát của Bùi Kim Anh có một sức sống riêng biệt, chị thường dùng thủ pháp phá cách ở câu sáu “vạ vật tê cả bước đi”, hay xử dụng điệp ngữ làm cho câu thơ được dồn nén trùng điệp về ý tứ, hối hả về nhịp điệu mà vẫn nhuyễn, lấp lánh hấp dẫn người đọc. Đó là những đóng góp đáng kể để lục bát vẫn mới, vẫn hiện đại mang hơi thở thời đại. Bài thơ “Trên đường Giảng Võ”, bức thông điệp giàu ý tưởng, chuyện muôn đời nhưng vẫn mang tính thời sự nhức nhối nóng bỏng: “Chợ người chẳng bán người đâu. Dãi dầu bán cái dãi dầu mà thôi”. Ngày nay, khi công nghiệp hoá, hiện đại hoá đang phát triển với tốc độ chóng mặt, thì mặt trái của nó cũng có những tác hoạ khôn lường. Nếu chỉ riết róng thu hồi đất giải phóng mặt bằng cho công nghiệp, hiện đại, mà không đồng thời, thậm trí phải đi trước, việc đào tạo tay nghề giải quyết việc làm cho người nông dân, tái cấu trúc nền kinh tế một cách bài bản, thì điều gì sẽ xảy ra?

Nhà thơ Dương Xuân Linh ít khi xuất hiện trong các hoạt động thi ca. Bởi lẽ, ông là một chiến sĩ suốt ngày bận bịu ở Cục cảnh sát môi trường. Ngoài công tác giữ gìn vẻ đẹp trong lành cho cuộc sống cộng đồng, ông lặng lẽ làm thơ để giữ gìn sự trong trẻo cho tâm hồn mình. Không có nhiều thời gian để chăm chút vần điệu, thơ Dương Xuân Linh thỉnh thoảng bật lên những câu ngắn xúc cảm bất ngờ. Những ngày cuối năm thong thả, nhà thơ Dương Xuân Linh chép lại mấy bài thơ từ sổ tay cá nhân "băng đang tan lệ ứa tràn mắt bão" gửi đến lethieunhon.com mong tìm chút đồng cảm "đèn khuya ấm hạt sương rơi" từ bạn đọc khắp nơi...

Nhà thơ HOÀI ANH vẫn một mình cuốc bộ


[Vào lúc : 10:59 - 28/01/2010 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Cuộc đời nhà thơ Hoài Anh vinh hoa không biết có tới được đâu, chứ hai người em trai của anh ở vùng chiêm trũng Bình Lục – Hà Nam thì gánh trăm đường lận đận. Anh từng kể tôi nghe, anh thương hai người em lắm. Họ là những người nông dân chân chỉ,  chưa từng được đi xa khỏi làng. Đã vậy, một người em lại thiệt thòi không nói được. Anh em về thăm nhau, người em chỉ ú ớ vài tiếng, người anh thi tuổi cao tai nghễnh ngãng, không nói không nghe được gì với nhau, nước mắt trào ra. Quê anh còn người gì ruột em mẹ anh, tuổi đã cao lắm rồi. Bà như quả trám khô, cho anh nguôi ngoai nỗi nhớ mẹ. Mẹ anh lâm bệnh mất sớm, khi mấy anh em anh còn rất nhỏ. Bà gì và hai người em của anh cũng chả biết anh là nhà văn nhà thơ nổi tiếng hay không nổi tiếng, chỉ thương anh đi công tác xa quê lâu quá không về.

Cuộc chờ đợi thật ê chề và chẳng còn tí hy vọng gì nữa. Rõ ra là người ta phản lại lời “thề non, nguyện biển” với mình rồi. Chẳng qua cũng tại mình cả tin, nhẹ dạ. Người ta nhỏ nhỏ, to to những lời đường mật, làm mình chết mê chết mệt mà không biết tâm địa người ta chỉ muốn “ong bướm cho vui”. Nhưng mà này cái đồ bội bạc kia ơi, chim khôn chẳng thoát nổi mồi ngon khiến mắc bẫy thợ săn, sẽ có lúc ngươi bị những lời đường mật lừa lại. Đời còn nhiều sông phải qua lắm. Rồi có lúc người là kẻ nhỡ đò. Đoạn cuối còn gợi một cách hiểu khác: Cô gái tự hối hận tại mình lóa mắt trước cái hào nhoáng bề ngoài. Cứ tưởng trên đời chỉ mình là khôn ngoan, lọc lõi rút cục phải trả giá bởi chính toan tính ấy. Và “cái bến sông kia”  trở thành nơi ghi nhớ mối hận hết đời (có thể hình dung giọng nói rít lên bằng thứ âm điệu của một lời nguyền). Câu cuối cùng “Có lúc... mới nhỡ đò...” gợi ra vô vàn suy diễn về kết cục.

Một bài thơ về thảm họa động đất Haiti


[Vào lúc : 14:01 - 27/01/2010 | Chuyện mục : Nhà thơ Thanh Tùng]
Trận động đất ở Haiti đã gây bàng hoàng khắp năm châu. Tang thương và mất mát khiến nhân loại lặng đi trong xúc động và khổ đau. Nhà thơ Thanh Tùng đã liên hệ thảm họa Haiti với những thảm họa khác từng xảy ra trên thế giới như bom nguyên tử ném xuống hai thành phố xứ sở Nhật Bản hay loạt bom B52 ném xuống Khâm Thiên – Hà Nội và An Dương – Hải Phòng. Và ông vỡ òa nước mắt thi sĩ tuổi 76: “Ta cùng đổ máu Haiti. Ta cùng xác chết Haiti. Hai tay cào đổ vỡ, ta gào: Haiti!”


Bà Chúa của SƠN NAM


[Vào lúc : 10:33 - 27/01/2010 | Chuyện mục : Chuyện làng văn nghệ]
Nữ đạo diễn Việt Linh hồi tưởng: "Thấy ông tiện tặn còn hơn đám làm phim tiện tặn, tôi trêu nghe đồn bác có “lương tháng” to bự lắm. Ông cười mim mím, nói tổng biên tập một tờ báo lớn quyết định bồi dưỡng các nhân vật anh yêu quý. Sơn Nam là một và duy nhất không quyền thế trong số đó. Ông khoe tiền khá lắm. Nói khá có lẽ do ông không biết những con số đồ sộ khác, hoặc do ông quen đạm bạc. Ông than “mắc cỡ lắm” khi tháng tháng phải ren rén vô gặp cô tài vụ, ren rén bước ra mau để không ai nhìn thấy… Biết ông túng thiếu mà tự trọng, nhiều người, trong đó có tôi, hay tặng tiền ông bằng cách khẽ đưa vào túi áo để ông khỏi chạm tay cầm. Thường thì ông ngó lơ, lí nhí nói “Cảm ơn”, hoặc “Tử tế ha” rồi lảng qua chuyện khác"

TỪ BÍCH HOÀNG như hoa núi vẫn tỏa hương


[Vào lúc : 15:06 - 26/01/2010 | Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ]
Nhà văn Từ Bích Hoàng tên thật Trần Văn Hồng, sinh ngày 26 tháng 08 năm 1922 tại Hà Nội, đã từ trần lúc 5h sáng ngày 23-1-2010 tại tư gia. Lễ viếng ông được tổ chức từ 7h30 đến 8h30 ngày 28-1-2010 tại Nhà tang lễ Bộ Quốc Phòng, số 5 Trần Thánh Tông - Hà Nội, sau đó an táng tại Nghĩa trang Thanh Tước – Hà Nội. Nhà văn Từ Bích Hoàng mang quân hàm đại tá, nguyên Phó Tổng Biên tập tạp chí Văn Nghệ Quân Đội. Tiễn đưa bậc tiền bối, nhà văn Ngô Vĩnh Bình tiếc thương: “Một con người mảnh mai và rất đỗi nhẹ nhàng như Từ Bích Hoàng có ai ngờ lại là một chỗ dựa rất vững của nhiều cây bút trẻ, nhiều cuộc đời không ít bão giông. Thời ông còn là phụ trách tờ Văn nghệ Quân đội, các anh chị Đỗ Chu, Bùi Bình Thi, Nguyễn Thị Như Trang, Nguyễn Trí Huân, Chu Văn Mười, Lê Lựu, Hữu Thỉnh, Chu Lai, Tô Hoàng… còn đang ở các đơn vị các địa phương xa, nhưng mỗi khi gửi bài vở đến đều được ông và nhà thơ Vũ Cao cổ vũ, góp ý chu đáo”

Phân trang 6/164 Trang đầu Trang trước 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]

Những bài mới nhất