Phân trang 7/164
2 3 4 5 6 7 8 9 10 11
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
[Vào lúc : 10:24 - 26/01/2010 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Năm nay đã quá tuổi 70, có thể nói cả cuộc đời Bùi Minh Quốc tình nguyện làm một nhà thơ dấn thân. Ông là một trường hợp đặc biệt, khi còn ngồi ghế giảng đường thì bài thơ “Lên Miền Tây” của ông đã được đưa vào sách giáo khoa: “Cái tuổi hai mươi khi hướng đời đã thấy/ Thì xa xôi biết mấy cũng lên đường/ Sống ở Thủ đô mà dạ để mười phương/ Nghìn khát vọng chất chồng mơ ước lớn”. Không chỉ ca ngợi cách mạng bằng vần điệu chảy bỏng, Bùi Minh Quốc đứng vào hàng ngũ của bao nhiêu văn nghệ sĩ bước vào khói lửa chiến trường với ý chí giữ nước cao cả và thiêng liêng. Thời gian gần đây, Bùi Minh Quốc ít có điều kiện trực tiếp tham gia những hoạt động văn chương, nhưng nếu chúng ta thờ ơ với ông thì thực sự làm xót xa thêm những câu thơ ông đã viết: “Có khi nào trên đường đời tấp nập/ Ta vô tình đi lướt qua nhau/ Bước lơ đãng chẳng ngờ đang để mất/ Một tâm hồn ta đợi đã từ lâu”. Vì vậy, lethieunhon.com mời bạn đọc cùng chia sẻ với nhà thơ Bùi Minh Quốc phút giây “rất lâu, tôi ngồi im nhìn ngọn lửa bập bùng” 40 năm trước.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 12:08 - 25/01/2010 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Dạo này, Ngọc Tư “sa đà” thêm vào việc làm thơ. Gần đây tôi đọc được chùm thơ của Nguyễn Ngọc Tư trên tạp chí Thơ của Hội Nhà văn và vội vàng nhắn tin hỏi: “Phải thơ của chị không?”, Tư nhắn lại: “Ừa, sao? Lạ lắm hả?! Tui lấn sân tí thôi mà!”. Tôi không nhắn lại cho chị, vì nghĩ rằng, nói về thơ của Nguyễn Ngọc Tư, lại là một câu chuyện khác. Nhưng, cũng như văn xuôi, thơ của chị là những khúc buồn của tâm hồn được lọc qua một lăng kính khác. Có lần, Ngọc Tư bảo, ở thơ, nỗi buồn của chị như được chắt lại. Đó là khi chị viết về gia đình: “Bốn ngàn trưa con nằm co bên thềm như con chó nhỏ/ ngủ và mơ giấc của riêng mình/ những chiêm bao bị cơn thèm ăn ngấu vào quay quắt/ con chưa bao giờ kể ai nghe/ sợ tay má khóc/ mãi không búi được tóc/ sợ lòng ba đau/ miết cuốc vào giồng rau”.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 14:52 - 24/01/2010 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Nhà văn Lê Hoài Nam kể lại giây phút khốn đốn trong đời mình: "Tôi hiểu rằng đã đến giờ khắc người ta bỏ những lá phiếu quyết định kỷ luật tôi và tác giả Kim Sa Trung, và cái chiến thuật “đánh một đòn chết tươi con nòng nọc” đã được chuẩn bị rất kĩ lưỡng, tôi liền giơ tay xin phát biểu. Ông chủ tọa toan ngăn lại, không cho tôi nói, nhưng tôi đã đứng lên, tôi nói giọng không to nhưng cũng có uy lực: “Trước tiên, tôi xin cám ơn ý kiến các quý vị đã chỉ dụ cho tôi những khiếm khuyết mà tôi đã mắc phải, tôi xin tiếp thu với tinh thần cầu thị. Bây giờ, kỷ luật tôi như thế nào là quyền của các vị. Nhưng trước khi các vị bỏ lá phiếu quyết định, tôi xin cung cấp một thông tin: tờ báo Người Hà Nội do nhà văn Tô Hoài làm tổng biên tập cũng vừa in truyện ngắn “Con đường An Lạc” của Kim Sa Trung. Vậy nếu kỷ luật tôi thì các vị cũng nên có công văn gửi lên thành phố Hà Nội đề nghị kỷ luật nhà văn Tô Hoài, như thế mới công bằng”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:58 - 24/01/2010 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Có người nói, cứ kệ nó… Hãy để đồng tiền lập lại trật tự. Có nên hy vọng như thế không? Ví dụ đã nhãn tiền: Nhiều “đối tác” khôn ngoan đã biết dùng văn hóa để dọn đường cho sự xâm nhập về thương mại, kinh tế. Thử hỏi, nếu có “đối tác” nào khác biết chịu thiệt thòi, thua lỗ trong việc xuất khẩu hàng hóa văn hóa để nhắm tới cái đích quảng bá, tuyên truyền cho sức mạnh kinh tế, quân sự và những mưu đồ tầm xa của họ thì sao đây? Giao lưu không phải là việc mở toang mọi cánh cửa để cả gió lành lẫn gió độc thỏa sức ùa ập vào nhà. Tuân thủ những nguyên tắc hoạt động của nền kinh tế thị trường không đồng nghĩa với việc biến mọi thành quả văn hóa thành hàng hóa, đồng lời lãi là thước đo duy nhất cho mọi giá trị văn học, nghệ thuật.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:48 - 24/01/2010 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Suốt thế kỷ 20, Việt Nam được thế giới nhắc đến như một biểu tượng khốc liệt của chiến tranh. Bom đạn, chết chóc, sự anh hùng và lòng nhân ái cùng lúc hiện diện trong sự sửng sốt cũng như sự khâm phục từ phía bạn bè quốc tế. Nhiều nhà thơ, nhà văn lừng danh đã viết về Việt Nam bằng sự cảm thông và chia sẻ sâu sắc, trong đó có hai nhà thơ đoạt giải Nobel là Pablo Neruda và Wislawas Szymborska.
Pablo Neruda là nhà thơ Chi Lê, sinh ngày 12-7-1904 và mất ngày 23-9-1973. Ông được trao giải Nobel văn chương năm 1971.
Wislawa Szymborska là nhà thơ Ba La, sinh ngày 2-7-1923. Bà được trao giải Nobel văn chương năm 1996.
Thiển nghĩ, giọng thơ tranh đấu quyết liệt của Pablo Neruda và giọng thơ trữ tình triết lý của Wislawas Szymborska không chỉ giúp người đọc hiểu hơn giá trị Việt Nam thời khói lửa và còn có thể giúp những người cầm bút nước ta ngẫm nghĩ phải viết gì cho Việt Nam hôm nay, vì vậy lethieunhon.com xin giới thiệu “Ở Việt Nam” và “Việt Nam”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:22 - 23/01/2010 | Chuyện mục :
Tư liệu cá nhân]
Sáng nay thứ bảy, tình cờ đọc báo Sức Khỏe & Đời Sống thấy có bài viết về tập thơ “Bản tường trình giấc mơ đi vắng”. Tác giả là nhà phê bình Đỗ Ngọc Yên vốn có thiện cảm với lethieunhon.com, còn Tổng biên tập tờ báo là nhà thơ Trần Sỹ Tuấn vốn có mối quan hệ quen biết anh em lâu năm. Chút thịnh tình “người nhà khen nhau” cũng là món quà đầu xuân vậy! Xin phép được copy về để đưa vào “Tư liệu cá nhân”, bạn bè nào vui mắt thì liếc qua một chút cho đỡ tẻ nhạt những ngày cuối năm Kỷ Sửu bộn bề lo toan.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 14:48 - 22/01/2010 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Đắt mà dở. Trăm tờ báo trùng lặp một nội dung. Báo nào cũng “đòi”… tổng kết năm. Nếu nói đúng ngành nghề đoàn thể thì ai trách. Đằng này toàn đá lộn sân. Hết “10 sự kiện văn chương”, “10 thành tựu kinh tế”, tới “10 gương mặt ăn khách”, “10 vụ án nổi cộm”. Không trùng nhau thì cũng trật chìa. Lại thêm cái nạn báo Tết ăn theo con giáp. Năm trâu thì cả trăm báo cùng kể chuyện trâu. Mà đâu có mới. Tôi đọc bài nào cũng ngờ ngợ: 12 năm trước mình đọc bài này rồi! Thế là trăm báo lộn nhèo một cục, mất hết bản sắc. Có những tờ số thường nhật rất hay, cứ tới số Tết là tự mình đánh mất mình. Thành thử, chẳng so với người ta, mà mình so với chính mình, thì số Tết dở nhất.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 09:20 - 22/01/2010 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Để con đường văn học trẻ hanh thông, một mặt, người viết trẻ phải xác định vị trí của mình và định hướng được bạn đọc. Vị trí phụ thuộc vào tài năng. Nếu người viết trẻ dùng yếu tố sex như một phương tiện để tác phẩm mình nổi tiếng thì bạn đã sai lầm. Bởi cuộc cách mạng tình dục trong văn học bắt nguồn từ đòi hỏi phải trả nó về với tự nhiên, là phương tiện giải phóng bản ngã, thể hiện sự cảm thông, cách thoát khỏi tư tưởng nam quyền chứ không đơn thuần là khoái cảm. Nhiều nhà văn lầm tưởng nên cứ hồn nhiên tả các bộ phận kín của cơ thể, miêu tả cảnh ái ân dày đặc mà không nghĩ nó có cần thiết cho việc thể hiện tâm lý, bộc tính cách của nhân vật, thúc đẩy sự phát triển của cốt truyện hay không. Haruki Murakami có thể viết hay về sex bởi bản thân văn học Nhật Bản thường coi trọng mỹ học sắc dục hơn luân lí, nhưng quan trọng hơn ông đã dùng nhã ngữ để xây dựng những biểu tượng tính dục mang lại cảm giác về sự bùng nổ cảm xúc của nhân vật hoặc thể hiện sự cảm thông, cô đơn của con người. Tác phẩm của Haruki Murakami rất ăn khách nhưng vẫn đậm chất văn chương. Tuy vậy, có nhiều bạn đọc không hẳn là tác phẩm đã hay. Nếu có bạn đọc, nghĩa là bạn đã thành công, đừng băn khoăn khi tự xếp mình vào dòng văn nghệ thuật hay thương mại
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 08:41 - 22/01/2010 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Trước một sự kiện, mỗi người có một cách nhìn nhận riêng, đó là biểu hiện của xã hội dân chủ và văn minh. Thế nhưng, đôi khi vì những sai sót nho nhỏ, kẻ này lời qua kẻ kia tiếng lại cũng là chuyện bình thường. Lẽ thường “đẻ ở đâu, cắt nhau ở đó” nhưng báo Văn Nghệ còn phải dành đất cho sự nghiệp chấn hưng văn học nước nhà, nên tạm “ký gửi” tâm sự của cây bút trẻ Thủy Anna tại trang web này: “Lâu lắm rồi tôi mới đọc báo Văn nghệ. Và hôm nay tôi đọc vì đã đăng tải bài viết của nhà thơ Đỗ Trung Lai với nhan đề: Có một người viết báo lạ quá!”. Thông qua lethieunhon.com, tôi có mấy lời xin thưa với nhà thơ Đỗ Trung Lai cùng bạn đọc để tỏ tường”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 12:25 - 21/01/2010 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Nhà văn Dạ Ngân chia sẻ: “Tôi gặp anh Nguyễn Quang Thân lúc tôi 30 tuổi, quá tràn trề nhựa sống, đúng không? Một thiếu phụ ở tuổi đó họ liều lắm. Hồi ấy anh Thân 47 tuổi, hồi ấy tôi thấy anh quá già so với tôi nhưng giờ nhìn lại, một gã đàn ông 47 tuổi quả là đang chín muồi về mọi phương diện, không cọc cạch chút nào với một thiếu phụ 30”. Nhà văn Dạ Ngân kể về cuộc tình tốn nhiều âu lo phiền muộn của mình bằng chất giọng lanh lảnh, hài hước của người đàn bà gốc Đồng Tháp: “ Anh Nguyễn Quang Thân bị tiếng sét chứ tôi thì không. Tôi không “chấm” anh ấy ngay đâu. Anh ấy rất bụi, rất phong tình, rất bạo mồm, đó là cái vẻ ngoài được xù lên thường trực để gỡ gạt lại cuộc hôn nhân đang tan rữa, vừa để chòng chành dọc đường vừa là sĩ diện nữa”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
Phân trang 7/164
2 3 4 5 6 7 8 9 10 11
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
Những bài mới nhất