Phân trang 9/164
4 5 6 7 8 9 10 11 12 13
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
[Vào lúc : 12:15 - 17/01/2010 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Sau năm 1975, Trần Hữu Lục tiếp tục dạy học ở Đà Lạt, rồi sau đó để vợ con ở lại thành phố hoa, một mình chuyển về Sài Gòn làm việc trong ngành giáo dục, rồi làm biên tập báo Tuổi Trẻ, báo Du lịch thành phố Hồ Chí Minh. Không biết do công việc bề bộn hay do “cảm hứng chống Mỹ” không còn bức bách nữa, nên gần 10 năm việc viết văn của anh bị gián đoạn. Rồi một ngày chính Huế lại gọi đứa con lãng du của mình trở lại với văn chương. Năm 1984, nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm lúc đó là Tổng biên tập Tạp chí Sông Hương đã gửi thư mời Lục cộng tác. Nhận được thư mời của quê hương, Trần Hữu Lục rất xúc động. Rứa là Huế vẫn nhớ mình! Như một cỗ máy được kích hoạt lại, Trần Hữu Lục lại đam mê cầm bút như ngày nào. Anh lại tìm về “bản quán” của mình để lấy cảm hứng.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 12:12 - 17/01/2010 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Tinh thần tự vấn, tự nhận thức mạnh mẽ đó đã dẫn đến những tứ thơ bộc lộ rõ ý hướng đối thoại ở những bài thơ mượn lời sự vật, nói với sự vật, từ đó ngụ ý về sự nhận thức giá trị của cá thể. Đó là “Lời giẻ lau”: “Thân tôi bẩn cho các người sạch sẽ”, là “Giàn hoa giấy thở than”: “Ôi!/ Giá như không có bàn tay xuẩn ngốc kia/ Trên giàn cao/ Quấn quýt bên màu xanh tình tứ/ Ta lộng lẫy mà dịu dàng biết bao nhiêu”, trò chuyện với hoa bằng lăng: “Bằng lăng ơi/ Đừng nhạo báng ta/ Dáng đi mê mải đến dại khờ/ Còn dại khờ hơn ta/ Có ngàn vạn cánh hoa/ Mê mải nở/ Giữa ồn ào phố xá”… Và câu trả lời cho giá trị của cái tôi ấy là gì? Tình thương? Sự cao quý? Sự kiêu ngạo?... Không, Dư Thị Hoàn có phần táo bạo, có phần ngông nghênh thật đấy nhưng đó chỉ là tư thế bên ngoài
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 12:01 - 15/01/2010 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Nhà thơ Thi Hoàng tỏ ra thiện cảm với tập thơ “Hai bầu trời” của Khánh Phương: “Thảng hoặc gặp ở thơ Khánh Phương cái mờ tỏ của những ẩn ý không biết là để sống hay để mộng. Song, dù sống hay mộng thì cũng trong nội hàm là đem sự tốt đẹp đến cho nhau. Sự tốt đẹp ấy đã dịch chuyển từ truyền thống sang hiện đại ở những ý tưởng, chi tiết, từ “... vị đắng còn lại trên lưỡi ta khi ngôn từ bị chối bỏ” cho đến khi “Đêm lăn thân thể anh tới em dưới ánh sao trời”. Nhà thơ không phải là nhà đạo đức, nhưng cũng phải tốt bụng thì từ lòng mình ra chữ nghĩa may ra mới có một vài cảm hóa để rồi chính nhà thơ hay may hơn là độc giả sau cái sự viết và đọc, cùng nhau sống tốt hơn”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 11:54 - 15/01/2010 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Cách đây mấy năm, một dịch giả từng dịch một số tác phẩm văn học Việt Nam sang tiếng X đưa tôi xem danh sách “10 truyện ngắn tiêu biểu của Việt Nam trong thời kỳ đổi mới”. Tôi đọc danh sách và bị bất ngờ, bởi trong đó có tác phẩm thì tôi chưa biết, có tác giả lại không sáng tác “trong thời kỳ đổi mới” và truyện cũng không mấy xuất sắc. Tôi nói điều đó cho dịch giả biết, anh rất ngạc nhiên, nhưng kế hoạch thông qua rồi, không thể thay đổi. Về sau tôi mới rõ, người giới thiệu là một người làm ngôn ngữ học, anh sang nước X và gặp dịch giả kia. Khi được đề nghị giới thiệu “10 truyện ngắn tiêu biểu của Việt Nam trong thời kỳ đổi mới” anh liền nhận lời. Về nước, anh chỉ kiếm mấy tuyển tập truyện ngắn, chọn phứa lấy 10 truyện để giới thiệu, thế là xong!
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 13:12 - 14/01/2010 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Giáo sư Nguyễn Huệ Chi từ lâu đã được xem như một tên tuổi trong giới nghiên cứu văn học. Là con trai của nhà văn hóa Nguyễn Đổng Chi, giáo sư Nguyễn Huệ Chi nối nghiệp cha với những đóng góp đáng trân trọng cho nền văn hóa nước ta. Bước vào năm 2010, giáo sư Nguyễn Huệ Chi tròn 72 tuổi. Ông cầm tinh con hổ và cũng thực sự có tầm vóc một con hổ trong làng học thuật Việt Nam đương đại, mà không cần có sự hỗ trợ thêm của bất kỳ trang web hay trang blog nào. Không thể kể hết những công trình khảo cứu thấu đáo và thuyết phục của giáo sư Nguyễn Huệ Chi, lethieunhon.com chỉ xin trích giới thiệu bài phân tích về giá trị danh nhân Nguyễn Văn Giai như một hiện tượng tích hợp giữa folklore và văn học viết. Qua đây, bạn đọc có thể thấy được cách tự trào “trên chửa lung lay, dưới chửa mòn” giữa hoàn cảnh "đến khi dầu cạn đèn không cháy, chẳng thấy ăn mày chẳng thấy quan" của tể tướng kiêm nhà thơ Nguyễn Văn Giai có nét khá gần gũi với tâm tư Nguyễn Huệ Chi!
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 15:57 - 13/01/2010 | Chuyện mục :
Ý kiến - đối thoại]
Vấn đề bi tráng nổi bật của Văn đàn ( tất nhiên, phản ánh những nét cơ bản của lịch sử) đó là một thời nhức nhối. Nó nhức nhối bởi vì sự bất bình thường: “Lấy khen thưởng báo công làm thước đo giá trị. Lấy bình quân làm cán cân công bằng. Giá trị ảo được tôn lên làm thật”. Nó nhức nhối vì nhiều nhà văn, nhà thơ bị “đốn ngã” một cách oan uổng. Nhức nhối vì đồng chí làm văn chương một thời đánh giặc, giờ đánh nhau bằng “những miếng hiểm khôn lường”. Cái bi của văn đàn không chỉ có thế. Nó còn thể hiện trong sự biến chất của một số văn nghệ sĩ cơ hội. Những người ấy từng vả vào mặt mình để thành người “tin cậy”, từng “bóc lưỡi hót cho hay” và: “Biến bè bạn anh em thành đối thủ lợi quyền. Nửa văn nhân, nửa xênh xang mũ áo. Nửa sĩ phu, nửa sấp ngửa kim tiền”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 18:04 - 12/01/2010 | Chuyện mục :
Chuyện làng văn nghệ]
Mùa xuân hiện ra trong “Gió vẫn thổi về từ biển” của Lê Quang Trang không phải tất cả đều được miêu tả trực tiếp, mà nhiều khi chỉ là cái cớ trong mạch nguồn suy tư để anh gửi gắm những chuyện về lẽ đời, tình người. Đấy mới chính là một mạch ngầm mãnh liệt, luôn làm anh phải băn khoăn, trăn trở. Những mạch nguồn ấy có sức cuốn hút mạnh đến mức nó có thể níu kéo cảm xúc của anh quay về với những giá trị thực, cái mà bao lớp cha anh ta đã dày công và đổ máu xương ra để tạo dựng nên. Thế nhưng đây đó trong cuộc sống thường nhật ồn ã hôm nay người ta thường dễ lãng quên hay chí ít cũng vì bươn chải, sinh nhai hoặc cố đuổi theo một hướng đích nào đó trong nhịp sống đổi thay đến chóng mặt của thời buổi kinh tế thị trường khiến người ta, dù có muốn cũng không thể nào quan tâm được.
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:24 - 12/01/2010 | Chuyện mục :
Tác phẩm của bạn bè]
Lời giới thiệu của Lê Thiếu Nhơn: Vì một lần dấn thân không lường được bất trắc, tên tuổi Nguyễn Việt Chiến đã trở thành một niềm thảng thốt và cũng trở thành một chỗ dựa trong lòng bạn bè cầm bút những khi nghĩ đến xã hội thị phi đầy ngọt ngào mà lắm man trá hôm nay. Thế nhưng, rời khỏi trang báo ray rứt thời sự, Nguyễn Việt Chiến vẫn vẹn nguyên một giọng thơ rung cảm người đọc. Bài thơ “Thời đất nước gian lao” in ở Văn Nghệ Quân Đội tháng 6-2008, nếu nhìn vào cột mốc thời gian này sẽ khiến không ít người trong chúng ta chột dạ, vậy mà tinh thần lẫm liệt của tác phẩm vẫn vươn lên khắc khoải và hướng thiện. Văn Nghệ Quân Đội trao giải B cho “Thời đất nước gian lao” không chỉ là một sự tưởng thưởng xứng đáng, mà còn giúp độc giả văn chương tin cậy thái độ của nhà thơ ngay cả lúc “Tổ quốc xanh xao Tổ quốc hao gầy”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 10:08 - 12/01/2010 | Chuyện mục :
Tác phẩm của bạn bè]
Đôi dòng thổ lộ tâm tư của nhà thơ Nguyễn Thái Sơn: “Cuối tháng 10/2009, tại Hà Nội, nghe một anh ở Văn nghệ Quân đội bảo “lâu rồi không xuất hiện ở VNQĐ”, tôi trả lời: hai tháng ở Hà Nội sẽ có thơ gửi. Người nữa sui “dự thi đi”, tôi nồng nhiệt “Vâng!”. Ngày 20/11 tôi mang bì thư có chùm thơ dự thi tới “nộp quyển” tại 4 Lý Nam Đế. Về Sài Gòn, ngày 1/12 tôi lại gửi 6 bài thơ ấy đến Văn Nghệ Quân Đội qua email. Nếu lethieunhon.com không quá ít đất, và thơ chẳng đến nỗi quá tệ, thì post dăm bài cho …vui”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
[Vào lúc : 15:12 - 11/01/2010 | Chuyện mục :
Tư liệu văn nghệ sĩ]
Thấy ánh mắt thi sĩ như dò hỏi, tôi định nói mấy câu, nhưng chất giọng oang oang của ông Bộ trưởng đã cất trước “Thưa bác, 38 năm trước trong hành trang của chúng cháu vào chiến đấu ở chiến trường Thành cổ Quảng Trị, ngoài súng đạn lương khô còn có bài thơ cháu chép tay để trong túi áo ngực. Đó là bài “Màu tím hoa sim”. Trong rất nhiều ca khúc người lính vẫn hát như bài “Vì nhân dân quên mình”, “Giải phóng miền Nam” có mấy bài “Màu tím hoa sim” mà các nhạc sĩ đã phổ nhạc. Những bài hát ấy đã động viên chúng cháu vượt qua gian khó rất nhiều. Rất nhiều những người lính nằm lại chiến trường đã đọc bài thơ và đã hát bài Màu tím hoa sim của bác...”. Hình như tất thảy đều thở phào, hóa ra chúng tôi chỉ lo hão! Ông Bộ trưởng có cách nói của ông ấy. Bất đồ, tôi thấy đuôi mắt của thi sĩ ươn ướt... Từ cặp môi khô nẻ âm thanh lào phào... Lặng phắc đi một lúc, chúng tôi mới nghe thủng rằng anh đang làm gì? Ông Nguyễn Quốc Triệu đáp rõ ràng: “Thưa bác, cháu làm Bộ trưởng Bộ Y tế...”
Địa chỉ trích dẫn
Chú ý Địa chỉ này vần có hiệu lực trước 23:59:59
Phân trang 9/164
4 5 6 7 8 9 10 11 12 13
[ Kiểu hiển thị
Trích dẫn |
Liệt kê ]
Những bài mới nhất