7 BÀI THƠ VỀ NGHIỆP THƠ
Nhân Ngày thơ VIỆT NAM 2008, tôi mạo muội giới thiệu chùm thơ cá nhân. 7 bài dài ngắn khác nhau, nhưng đều tập trung vào nghề viết, nghiệp thơ. Cứ xem đây như một dịp chia sẻ cùng đồng nghiệp và bạn bè!
LÊ THIẾU NHƠN
THƠ AN ỦI MẸ
Dáng mẹ tất tả buổi chợ sớm, vội vã bữa cơm chiều
Giúp tôi vừa giong buồm lớn khôn vừa thả neo thơ ấu
Lòng mẹ nhẫn nhịn mở ra biển rộng cảm thông
Tôi không thể lấy mái tranh nghèo mộng mơ thi tứ
Thơ làm sao đưa ta đến nhà hàng
Thơ làm sao thay tiền mừng tiệc cưới
Mẹ cũng thèm món ngon. Mẹ cũng ước hoa hồng
Mẹ cũng cần dăm đồng bạc lẻ chẳng phải đắn đo
cho bàn tay đứa trẻ ăn mày bớt trống trải
Tôi lẽ nào cậy ngọn đèn hư ảo vầng trăng
Viết ngàn câu sóng xô lên mắt mẹ?
BUÔNG BÚT TỰ NGHĨ
Dù đến lúc không còn ai đọc thơ nữa
Tôi vẫn tận tụy bản thảo vô danh
Tôi làm thơ cho tôi ngày mưa thương mẹ
Tôi làm thơ cho tôi ngày em xa cách
Tôi làm thơ cho tôi ngày bè bạn long đong
Tôi làm thơ cho tôi thi thố con chim hót trong vườn
Con chim hót không cần ai thưởng thức
Không cần ông X thấy vui tai
Không cần bà Y thấy bổ ích
Con chim hót vì nhu cầu tự thân
Tôi tình cờ nghe được giữa mùa đang chuyển động
Tôi tình cờ nghe được con chim hót từ im lặng riêng mình!
PHU CHỮ
( Gửi Lê Đạt!)
Tình tĩnh động phong phanh danh lợi
Xúc cảm im lìm, chữ âm vang
Qua cầu lòng không tải trọng gió
Mưa mùa mụ mị mãi mơ màng!
NỬA ĐÊM VỚI ĐỒNG NGHIỆP
Hãy nói dùm tôi lý do cầm bút
Vì mấy đồng thù lao còm cõi
Vì mấy lời khen ngợi đẩy đưa?
Vì mấy câu thét gào vô vọng?
Hạnh phúc nào giành giật bằng nước mắt chúng ta?
Cánh chim vẫn bay
Dù mênh mông khôn lường họng súng
Con cá vẫn bơi
Dù lênh đênh nổi đoá sóng ngầm
Chúng ta không biết bay
Chúng ta không biết bơi
Chúng ta cúi xuống số phận mình
Nghe tiếng khóc đẩy bầu trời lên cao!
NGHE TRỜI TRỞ GIÓ
Nhàm chán lắm rồi
Những câu văn xót thương ngọt lạt
Ngao ngán lắm rồi
Những câu thơ vần điệu du dương
Sợ hãi lắm rồi
Những trang viết ủ dột kỷ niệm buồn
Tôi rời khỏi chiếc ghế nhiều vết bụi hôm qua
Thấy ánh mắt kẻ gian quán xá ngạo nghễ
Thấy ánh mắt người ngay đường phố e dè
Thấy ánh mắt thánh nhân cửa đền thành khẩn
Bất giác nghe lòng tự hỏi lòng
Mấy trang bản thảo từ vi tính
Có đủ an ủi ngọn lửa không?
TRẢ THƠ CHO ĐỜI
Sau bài thơ này có thể tôi câm bặt
để người đang khóc nghe được một tiếng cười
để người đắng cay nghe được một lời hạnh phúc
để người ngất ngưởng đỉnh cao nghe được một nỗi sâu đáy vực thở dài
Thi ca bất lực với chính tôi, trước âu lo lương thiện
Như cánh chuồn chuồn chấp chới ước vọng trẻ thơ
Như vạt áo phập phồng mắt ai đưa tiễn
Như nước trôi vẫn bịn rịn đôi bờ
Thi ca cứ xôn xao điệu vần bên ngoài nhỏ nhoi số phận
Thì tôi xin trả chiều cho lơ đãng mây
Trả mây cho bạt ngàn gió
Trả gió cho thênh thang trời
Đôi chân bước lạc cõi người lênh đênh!
THƠ MẮC CẠN
sợ đất đai khô cằn, cỏ dại đã ra hoa
sợ lòng mình bơ vơ, tôi làm thơ ngợi ca trời rộng
ngỡ được gửi một mắc lưới đến hy vọng thuyền chài
nào hay phải góp cho trùng khơi một con sóng!
Tập thơ PHỐ TÌNH RIÊNG
Nhọc nhằn thi ca bước ra công chúng



tuổi đá hèn
Cách ngăn biết mấy- Ngại ngùng nghĩa yêu
Trôi theo cơn gió về chiều
Không Đông cũng lạnh, hắt hiu muộn phiền...
Đời bao nghiêng ngã, đão điên.
Nghĩa thơ anh...như thể. HỜN GHEN NGHĨA ĐỜI.
Bác mà cứ một mình làm thơ cháu tin là sẽ buồn, chim sống một mình hót một mình vẫn buồn lắm bác ạ.
Dẫu biết cháu biết bác viết bài này để lòng đỡ mệt, cháu nghĩ sao chúng ta không kết hợp một cách nghiêm túc về vấn đề maketing trong thơ để giúp nhân dân và giới trẻ biết yêu nghệ thuật bác nhỉ?.
thank vi cho minh bit
Thơ không nhịp vận, viết luôn một lèo.
Thơ như thế, bút có treo
Tỉ như thuyền mục thả neo bên giòng.
Đợi ai tri kỷ mà mong !
Đồ gàn
Cho ưu tư, phiền muộn
Cho ông, bà, cho cả bé thơ
Thơ cho bạn bè đồng nghiệp
Cho ngạo nghễ kẻ gian ...
Nỗi đau đáy vực
Cho trầm luân số phận, kiếp người
Thơ sải cánh bơi
Mang tiếng vọng về trời
Một đời lạc bước
Thơ lại xôn xao hạnh phúc
Con sóng giữa dòng
Con thuyền lênh đênh sông nước
Ô hay!Trời đất ..rộng vô cùng...