NHỮNG CÂU RỜI
LÊ THIẾU NHƠN

Rời khỏi mảnh vườn này không có gì tiếc nuối
Chỉ thương một tàng cây không còn bóng người ngồi
Chỉ thương một miền chim hót chẳng ai nghe
Kẻ lãng mạn cuối cùng đi qua chiều lẻ nắng
Có những sự thật nói ra đành chuốc lấy ưu phiền
Có hoàng hôn giận ta la đà sương trắng
Có bàn tay ngọt lịm giơ nắm đấm đê hèn
Làm sao vừa lau nước mắt vừa ngợi ca cái đẹp
Ta đứng riêng mùa sóng gió riêng ta
Ta chậm chạp chuyến tàu hành khất tương lai!
| Thảo luận(3) |
Những bài mới nhất
Nhọc nhằn thi ca bước ra công chúng
Ảo mộng thi ca



xa quê hai tiếng nhói lòng đau
sự đời càng gẫm càng thêm não
hành khất tương lai chậm chuyến tàu....
ta chậm chuyến tàu hành khất tương lai TN ơi
(thuận nghịch độc)
đọc xuôi:
Xuân sang cảnh sắc rực ngàn hoa
Nhạc suối hòa vui thú hát ca
Nâng nhẹ bước chờ người dạo phố
Đến tìm ai gọi tiếng vang nhà
Sân treo liễn viết lời thân chúc
Cửa mở tay mời giọng thiết tha
Tân khách đón chào đêm gióng hội
Thân tình giữ chặt kết gần xa
đọc ngược:
Xa gần kết chặt giữ tình thân
Hội gióng đêm chào đón khách tân
Tha thiết giọng mời tay mở cửa
Chúc thân lời viết liễn treo sân
Nhà vang tiếng gọi ai tìm đến
Phố dạo người chờ bước nhẹ nâng
Ca hát thú vui hòa suối nhạc
Hoa ngàn rực sắc cảnh sang xuân
Đông Hòa
Nguyễn Chí Hiệp
03.11.2008
Hòang hôn lẻ nắng tàng cây bóng người/
Làm sao sạch hết tiếng đời/
Ra đi thương chỗ ta ngồi năm xưa...