CHƯƠNG 15: Miếng ngọt của anh đôi khi mang lại đắng chát cho người khác.
Bảy Tánh là người thèm đường một cách kỳ lạ. Bất cứ lúc nào y cũng có thể ăn đường. Ly cà phê của y uống bao giờ cũng bỏ đường nhiều gấp ba lần người khác. Dân cù lao, ngay từ nhỏ đã sống trong mùi hương bưởi và mùi mật mía nên họ thích ăn ngọt, riêng Bảy Tánh nghiện đường như người ta nghiện thuốc phiện. Mỗi lần nhìn thấy chảo đường sôi ùng ục, y hét lên:
- Đường là Thượng Đế!
Lúc Bảy Tánh đi học tập cải tạo ở miền núi phía Bắc, cái trại cải tạo nằm giữa rừng sâu heo hút, mỗi lần đi lao động, những người dân ném đá vào Bảy Tánh cùng các tù binh và mắng chửi thậm tệ:
Đồ liếm gót giày ngoại bang!
Đồ phản bội!
Đồ bán nước!
Đồ rác rưởi!
Đoàn người bại trận, âm thầm nhục nhã, lê bước, dẫn đầu là trưởng buồng Nguyễn Hữu Hà, người bị ném đá nhiều nhất. Nguyễn Hữu Hà, sĩ quan cấp úy ở chi khu Lộc Hòa, phụ trách kỹ thuật hàng không ở sân bay. Nguyễn Hữu Hà người cù lao, theo gia phả thì ông thuộc dòng họ của những người đi mở đất phương Nam. Khi còn ở trong quân đội Cộng hòa anh rất có cảm tình với cách mạng. Nhiều lần anh tìm cách móc nối với Việt cộng, nhưng chưa kịp thì quân Cộng hòa thất trận và anh đi cải tạo cùng trại với Bảy Tánh.
Chiều, miền sơn cước lành lạnh, đoàn tù lặng lẽ đi hàng một về trại. Nguyễn Hữu Hà thấy cô bé đang chơi nhảy dây trong sân của dãy nhà cán bộ trại giam. Gương mặt bầu bĩnh, mái tóc tung lên theo bước nhảy, một hình ảnh ấm áp giữa chiều đông lạnh. Anh lấy trong túi ra chùm trái dủ dẻ vừa hái được trong rừng, gọi cô bé:
- Cháu ơi, cháu, chú cho nè!
Cô bé dừng nhảy dây, tay chống nạnh, mắt trợn ngược, hét lớn:
- Mày gọi ai là cháu, đồ phản quốc, mày biết bà là ai không? Bà là con gái của giám thị đấy nhé, cút xéo đi!
Viên sĩ quan sửng sốt, giấu chùm trái cây vào túi và lầm lũi bỏ đi trong nỗi buồn vô hạn. Anh không ngờ đất nước tài ba có chiến công rực rỡ, chiến thắng các cường quốc như Pháp, Mỹ và chiến thắng cả những người lính miền Nam được đào tạo chính quy như anh, lại có nền giáo dục tồi tệ đến như vậy!
Đó là những ngày cả đất nước ấu trĩ và đói khổ, nên những tù binh chẳng khá gì hơn. Mỗi bữa họ được phát hai củ mì (sắn) trong cái bát sắt cũ kỹ với con cá khô đầy dòi.
Nỗi khổ lớn nhất của Bảy Tánh, trong những ngày ấy là thèm đường. Y thèm đường quằn quại như người thèm thuốc phiện. Vật vã sùi bọt mép. Một hôm, y liều mạng làm quen với cán bộ coi tù.
Anh cán bộ trẻ tên Nhiên, dân Hà Nội, không như những anh cán bộ gốc nông dân khác, anh coi trọng những người tù là sĩ quan của đối phương. Ngày nhận công tác ở trại cải tạo này, giám thị trại giam gọi anh lên và lệnh:
- Đồng chí đã tốt nghiệp cấp ba, đồng chí tổ chức lớp dạy cho các trại viên về văn hóa và đường lối. Mỹ, Ngụy thi hành chính sách ngu dân, đồng bào miền Nam không được học hành, đặc biệt là những sĩ quan. Trại tổ chức lớp bình dân học vụ, cử đồng chí làm thầy giáo.
Lần đầu mang sách giáo khoa đến lớp, nhìn những gương mặt sợ hãi, anh thấy thương hại họ. Lỗi tại chiến tranh, tại ngoại bang, chứ không phải tại đồng bào anh. Anh nói chuyện và bắt đầu dạy, khi anh bước xuống xem họ viết, anh kinh ngạc thấy các tù binh viết rất đẹp và họ len lén trao đổi với nhau bằng tiếng Anh. Lúc còn học sinh, anh cũng học tiếng Anh nhưng không giỏi bằng họ. Sau khi tìm hiểu, anh báo cáo với giám thị, nghe anh kể ông cười xòa:
- Thì tớ đâu có biết, nghe cấp trên bảo như thế. Nhưng mà cậu cần cảnh giác, đừng quá gần chúng nó. Lũ bán nước ấy cũng rất khó tin!
Từ đó trở đi, anh quý trọng và thân thiện với những người tù.
- Chào cán bộ!
Bảy Tánh lân la lại gần, y là người ít học và chức vụ thấp nhất trong số tù binh, chỉ là trung sĩ cảnh sát, nhưng có tội ác dẫn lính đi khui hầm bí mật mới phải tập trung ở trại này.
- Có gì không anh Bảy?
- Cán bộ Nhiên à, em thèm đường đến chết mất, em bị bệnh nghiện đường, em còn cái đồng hồ mạ vàng, cái này của vợ em mua tặng hồi mới cưới, đây là tài sản duy nhất em được mang vào trại cải tạo. Cán bộ Nhiên ơi, em biết cán bộ thương người, cán bộ cầm lấy, đổi cho em ít đường, không em chết mất.
Nhiên nhìn người tù, nhìn những người bạn coi tù của anh, họ đang ngồi tụm trong gốc cây hút thuốc. Nhiên nói nhỏ với Bảy Tánh:
- Anh cất đồng hồ đi, tôi không lấy đâu, tối nay lại chỗ nhà vệ sinh nhé!
Nhà vệ sinh trong trại cải tạo là cầu tiêu hai ngăn, tức một cái hộp bề rộng chừng hai mét, chia làm hai ngăn, bề cao một mét, miệng cầu là cái lỗ tròn chừng một tấc, mỗi lần đi vệ sinh, tù bỏ tro lên phủ lại. Khi một hố đầy, tù nhân được phân công vòng ra phía sau lùa qua hố kế bên để ủ, làm phân bón rau xanh. Buổi tối, Bảy Tánh nằm thao thức, nhìn đăm đăm về phía nhà cầu. Nghe tiếng gõ nhẹ, y lao tới. Anh cán bộ đưa cục đường qua cửa nhà cầu phía sau. Bảy Tánh thò tay qua cái lỗ tròn, cầm lấy cục đường. Kỳ lạ quá, cục đường ngoài này to gấp đôi cục gạch lại hình vuông, anh cán bộ buông tay và bỏ đi, y kéo cục đường lên thì bốn cạnh của nó vướng lại. Y dở cười, dở khóc, buông ra thì rớt vào phân, mà kéo lên không được. Bạn tù xúm lại hồi hộp không biết làm cách nào. Cuối cùng một anh bạn tù nghĩ ra cách:
- Anh Bảy cọ nhè nhẹ vào thành cầu cho nó bào mòn mấy cái cạnh của cục đường đi sẽ kéo lên được.
Bảy Tánh hì hục kéo lên, hạ xuống, cứ như thế gần một tiếng đồng hồ, mồ hôi mướt như tắm, khi cục đường được đưa lên, mọi người mừng như bắt được vàng. Sau khi chia mỗi người một miếng ngậm cho đỡ thèm, Bảy Tánh ăn lấy ăn để những cục đường ngọt lẫn với mùi phân người. Y vừa ăn, vừa khóc một cách thỏa thuê.
Đường là Thượng Đế!
Bảy Tánh hét lên, tiếng hét chấn động cả khu trại giam. Công an chạy đến rầm rập.
Lách cách… két két.
Cánh cửa nhà tù bật mở.
Có chuyện gì thế? Muốn làm loạn hả?
Dạ thưa cán bộ, anh Bảy Tánh nổi cơn điên.
Điên à?
Dạ.
Lâu chưa?
Dạ mới.
Anh công an nghi ngờ nhìn Bảy Tánh
Ông ta mới hét gì thế?
…
Hét gì?
Dạ ông ấy hét: Đường là Thượng Đế!
Đường à? Đường gì?
Dạ đường ngọt ạ!
Anh công an nhìn vào miệng Bảy Tánh:
- Đường ở đâu anh ăn vậy, ăn cắp của dân à, các anh vẫn không bỏ thói du đãng cướp bóc của nhân dân.
Người tù trưởng buồng, viên sĩ quan đã bị con gái ông giám thị mắng, nổi tự ái khi bị anh công an sỉ nhục, nghiêm giọng trả lời:
Chúng tôi không ăn cắp.
Vậy đường ở đâu ra?
…
Ở đâu ra? - Anh công an gằn giọng.
Dạ của cán bộ Nhiên cho.
Điêu! Anh Tánh đi theo chúng tôi!
Bảy Tánh líu ríu đi theo anh cán bộ.
Băng qua khu buồng giam âm u, trăng miền sơn cước mờ ảo và liêu trai hoang dại chứ không bàng bạc như cù lao quê anh. Anh công an thúc cây súng vào lưng. Bàn làm việc trong Văn phòng Giám thị làm bằng gỗ quý, do các tù binh chạm trổ khá đẹp. Giám thị hất hàm:
Anh ngồi xuống, cho hai tay lên bàn.
Đường ở đâu anh có?
Dạ! Cán bộ Nhiên cho.
Anh đổi gì cho anh ta?
Dạ! Không có gì.
Sao anh ta lại cho anh đường?
Dạ! Em không biết.
Giám thị đập bàn:
Anh đừng ngoan cố, khai đi, anh cho anh ta cái gì?
Dạ! Cái đồng hồ mà anh ta không lấy.
Hừ! Cái đồng hồ à?
Dạ, nhưng anh ta không lấy.
Hừ!
Giám thị quay qua anh công an lập biên bản:
- Ghi vô! “Thượng sĩ Nguyễn Quang Nhiên, mất lập trường quan điểm, có quan hệ mật thiết với trại viên…”
- Anh ký vô.
- Dạ.
- Đưa anh ta xuống phòng biệt giam.
- Xin cán bộ thương!...
- Đi!
Tuần sau, cán bộ Nhiên bị kỷ luật, trả về địa phương. Miếng đường ngọt của Bảy Tánh đã mang lại đắng chát cho cuộc đời của anh công an tốt bụng.
Ngày tự do, về đến cù lao, y lao vào lò đường của bà Năm Trầu, ăn như ma ám. Ăn xong mặt mày đỏ bừng lảo đảo. Bảy Tánh là người đầu tiên biết rằng ăn đường cũng say như uống rượu.
Bảy Tánh phá khu vườn của mình trồng mía, lạ thay ở đất này ai trồng mía cũng tốt, cũng nhiều đường, riêng mía của y cứ tong teo và lượng đường rất ít. Bảy Tánh làm lò đường, mẻ nào cũng hư. Ba năm, hùng hục với nghề mía đường, thành trắng tay, ngân hàng xiết nợ, đất đai lần lượt ra đi, chỉ còn hơn một công đất quanh nhà và cái xe hon đa sáu bảy cà tàng. Cuối cùng, Bảy Tánh đành bỏ nghề mà y yêu thích, xoay qua nghề mua bán và giết heo. Nghề này y hái ra tiền và trở nên giàu có. Dù không thiếu cao lương mỹ vị trong miệng, nhưng y vẫn thèm đường. Trong túi y lúc nào cũng có mấy thẻ đường tán, khi lên cơn, y bỏ một cục vào miệng nhai ngấu nghiến một cách ngon lành.
| Thảo luận(25) |
Những bài mới nhất
5 bài thơ của ĐOÀN MINH CHÂU
Chuyện người mắc bệnh ghét lửa - Truyện ngắn của TRẦN KỲ TRUNG



Chú cám ơn cháu và hứa sẽ tìm đọc trọn vẹn cuốn "ĐTVV" để có cái nhìn đầy đủ hơn về tác giả, tác phẩm như cháu đã đề nghị. Vài năm trước, khi in tập truyện ngắn " 12 con giáp" và bộ ba tiểu thuyết lịch sử "Ba nhà cải cách" ở Nxb Văn Nghệ, chú cũng nhận được nhiều thư của các bạn trẻ là SV các trường ĐHQG và ĐHSP Tp HCM. Chú coi đó là niềm hạnh phúc của người viết. Hy vọng chú cháu mình sẽ giữ mối liên hệ như chú đã từng với các bạn ấy. (ĐT của chú: 0912048421, Email: ankhanh1946@vnn.vn). Sắp tới, khoảng chừng sau 20/4/2009, theo kế hoạch làm phim cho VTV1, chú sẽ có mặt ở SG 3 tháng, (có đi các tỉnh miền Tây, nhưng chủ yếu vẫn là quanh SG.) Lúc ấy chú cháu mình có thể sẽ gặp nhau trò chuyện thêm.
Chúc cháu Hoài Thảo và các bạn của cháu luôn vui trẻ, hạnh phúc và thành đạt!
VNT
Chú đọc vài lần chương 15 trong tác phẩm của NM, trước đó chú cũng đọc vài truyện ngắn của nhà văn trẻ này, rất có cảm tình. Thế nhưng thật lòng chú rất buồn và thất vọng khi gặp những đọan văn tùy tiện bịa tạc như đã nêu, cháu ạ! Ai cũng hiểu điều tối giản là văn học không sao chụp máy móc, thô thiển hiện thực, nhưng hư cấu, sáng tạo phải trên cái nền của hiện thực mới đạt hiệu quả thẩm mỹ, ngòi bút mới cất bổng lên được. Thế hệ cầm bút các chú trực tiếp hứng chịu nỗi đau của dân tộc vì nhiều sai lầm, ấu trĩ trong quá khứ, vẫn đang trăn trở tìm lời giải đấy chứ. Viết như NM trong chương 15 này đâu gọi là hư cấu nghệ thuật, chỉ khóet sâu thêm mối thù hận dân tộc mà lẽ ra ta phải dằn lòng quên đii mọi hiểu lầm đã qua. Anh BN trước đây viết "Nỗi buồn chiến tranh" hay chú mới đây viết lọat truyện ngắn về chiến tranh vừa công bố 3/10 truyện trong tập "Rồng
đá" đâu có tô hồng hay sao chụp thô thiển hiện thực mà đau đời lắm, hư cấu cũng nhiều lắm! Song chú luôn tự nhủ phải tỉnh táo kiểm soát cảm xúc, trung thực với lịch sử và tôn trọng hiện thực của đời sống. Có thể chú viết mấy dòng về NM kia hơi nặng nề, song cháu và các bạn trẻ hiểu cho mong muốn của chú rằng các bạn đừng vì sự chi phối nào mà suy nghĩ hay viết ra những điều không có lợi cho dân cho nước mình giữa cái thời buổi nhố nhăng, trắng đen lẫn lộn này.
Chúc cháu hoài Thảo và các bạn của cháu luôn vui khỏe, thành đạt!
Hoài Thảo (ĐHKHXH&NV TPHCM)
Một vài người xấu không có nghĩa là tất cả đều xấu, như 1 em bé không được tốt lắm không có nghĩa là tất cả em bé đều như thế.
Một cuốn tiểu thuyết có quá nhiều tình tiết gây "shock" phần lớn sẽ tạo được thành công. Ít nhất tác phẩm này đã vượt ra được ranh giới nhàm, tẻ của thứ văn chương bị "tạm giam" mà bấy lâu nay ta thường thấy.
"Có dữ dội lắm không?" - Xin thưa: có!
Vì sao?
Bởi trong bối cảnh mà văn chương chỉ quanh quẩn như "chim lồng, cá chậu" thì NM đã biết "lột xác con ve sầu" để thoát ra cái vòng lẫn quẩn ấy.
Rất dữ dội vì Đất trời vần vũ xuất hiện như "1 vụ nổ hạt nhân" bên những tiếng lép bép của những phong "pháo chuột". Và rất dữ dội khi một "con Hổ" xuất hiện trước 1 bầy "thỏ đế". Và càng dữ dội khi một dòng văn chương như thác lũ ùn ùn đi ngang dòng văn chương "hiền từ đến lặng lẽ".
Một loại văn chương "can đảm" đã xuất hiện, tuy không mới trên thế giới nhưng rất mới ở ta. Chỉ có những ai "không thích mới" cho dù cái áo đã quá cũ rách, chật chội.
Ta hãy nhớ lại phong trào thơ mới xem? Thiết nghĩ tác phẩm "Đất trời vần vũ" này của Nguyễn Một cũng giống như bài thơ "Tình già" của Phan Khôi vậy. Tuy nội dung có khác biệt nhưng viễn cảnh thì có tương đồng.
Mong các quý vị nào "chim lồng, cá chậu" thì cứ ở yên trong môi trường đó, đừng có ý kiến, ý cò, chĩa mũi ra ngoài không gian rộng lớn làm gì và không nên mộng tưởng như "con hổ của Thế Lữ" làm gì cho tai họa.
Mong cho tác phẩm "Can Đảm" (Đất trời vần vũ) sẽ châm ngòi cho phong trào "văn mới".
Tôi thấy "Đất trời vần vũ" của Nguyễn Một đã làm được những công việc của một "nghệ nhân cầm bút".
Một vài chương trong 1 quyển tiểu thuyết cũng chưa hẳn nói lên được điều gì. Chúng ta là người đọc sách thì phải nhìn nhận ở góc độ của 1 người biết đọc sách, không nên nhìn ở góc độ của "1 phụ nữ ghen chồng", luôn "vạch lá tìm sâu".
Nếu đã vạch lá tìm sâu thì tất cả các quyển sách cho dù có giá trị nhất, lừng lẫy nhất đều có rất nhiều sâu các bác ạ.
Tuyểu thuyết mà thật quá thì nên viết "bản tường trình" còn hơn.