Sự cố rớt mạng và lời khẩn cầu đau đớn


[Vào lúc : 20:49 - 19/04/2009 | Chuyện mục : Tư liệu cá nhân]

Thưa bạn đọc!
Trong ba ngày cuối tuần, do máy chủ bị hư hỏng, khiến lethieunhon.com không truy cập được. Đó là lý do kỹ thuật nằm ngoài khả năng kiểm soát của chủ trang web. Vì vậy mong bạn đọc thông cảm cho trục trặc bất khả kháng này. Đồng thời, xin chân thành cảm ơn bạn bè và đồng nghiệp đã gọi điện và gửi e-mail thăm hỏi, chia sẻ sự cố rớt mạng vừa qua.
Nhân mấy hôm “cai nghiện web”, tôi bỗng nhận ra lời khẩn cầu của tôi đối với nhà cung cấp dịch vụ internet cũng đáng tội nghiệp, nhưng chưa đáng tội nghiệp bằng lời khẩn cầu của ban tổ chức lễ hội Hoa Anh Đào đối với công chúng thủ đô. Vì vậy tôi ngồi viết “Lời khẩn cầu đau đớn”. Mời bạn đọc liếc mắt qua một chút!
 



LỜI KHẨN CẦU ĐAU ĐỚN

LÊ THIẾU NHƠN

Lễ hội Hoa Anh Đào vừa diễn ra tại Sân vận động Quần Ngựa – Hà Nội trong sự hân hoan xen lẫn ngạc nhiên của công chúng. Hân hoan vì được tận mắt chiêm ngưỡng vẻ đẹp loài hoa đến từ xứ sở mặt trời mọc. Ngạc nhiên vì xuất hiện những tấm biển kêu gọi “Thương hoa, lịch sự, thanh lịch”. Tôi không biết có nơi nào trên thế giới, người ta tổ chức lễ hội hoa đã phải cắm những tấm biển phản cảm như vậy chưa? Thế nhưng, tôi cứ xao xác nghĩ, ngay tại thủ đô có truyền thống “chẳng thơm cũng thể hoa nhài” thì những dòng chữ ghi trên tấm biển không khác gì một lời khẩn cầu đau đớn!
Mới đây thôi, đầu năm 2009, lễ hội Phố Hoa tổ chức tại Hà Nội đã chứng kiến hành động bẻ hoa một cách thiếu ý thức của không ít kẻ quá khích, khiến một sự kiện văn hóa trở thành vết nhơ đáng xấu hổ trong tâm tư những người tha thiết với sự tiến bộ. Có lẽ, rút kinh nghiệm xót xa ấy, Ban tổ chức lễ hội Hoa Anh Đào chẳng đặng đừng phải đặt những tấm biển “Thương hoa, lịch sự, thanh lịch”!

Kết thúc lễ hội Hoa Anh Đào là một sân bãi ngập tràn rác. Phải chăng, đó là kết quả bẽ bàng của lời khẩn cầu đau đớn? Dẫu thoáng chút cay đắng, chúng ta cũng phải thành thật thú nhận với nhau rằng, thái độ văn hóa chốn công cộng của người Việt đang có dấu hiệu xuống cấp nghiêm trọng. Liệu có phải đã đến lúc chúng ta nên thực hiện một cuộc điều tra xã hội học để tìm ra nguyên nhân sâu xa không? Nếu cứ tiếp tục dửng dưng, hoặc cứ tiếp tục thở dài, thì trong một tương lai gần, tất cả các không gian đô thị sẽ không còn chỗ để cắm những tấm biển tương tự “Thương hoa, lịch sự, thanh lịch”.

Ngày xưa, khi tôi vào trường mầm non, cô giáo dạy bài hát mà bây giờ tôi vẫn nhớ nội dung đại khái “ra vườn hoa em chơi, dưới ánh mắt mùa xuân tươi đẹp, em muốn hái một bông hoa hồng, nhưng cô dặn em đừng hái, bông hoa này là của chung”. Không lẽ hôm nay người lớn phải đi học lại ca khúc của trẻ con?

| Thảo luận(2) |
Anh Trang Email
20/04/2009 16:59
Với những người có lòng tự trọng và có một chút liêm sỉ thì:
Khi nhìn thấy cái "lời khẩn cầu" đấy người ta đau đớn một.
Khi biết rằng phải huy động 500 cảnh sát để bảo vệ mấy cây hoa đó người ta sẽ đau đớn mười.
Khi biết rằng những chuyện xấu xa ấy đang xảy ra ở mọi lĩnh vực của đời sống thì người ta sẽ đau đớn không kể xiết.
Bac Sĩ Doãn tuy có hơi cao xa nhưng nhìn chung là đúng. Nguồn gốc của những điều xấu xa đó là do giáo dục. Nhưng có lẽ bác chớ nên đổ tất cả cho nhà trường, xã hội mà quên đi vai trò của gia đình.
Sĩ Doãn Email
20/04/2009 11:13
Tôi vừa đọc lại sách Mạnh tử.Thấy nói con người ,theo thuật ngữ bây giờ,là gồm phần Con với phần Người cộng lại.Nhưng nội dung cái phần người đó là gì?Theo Mạnh tử,gồm có 4 yếu tính,hay nói theo ông là "tứ đoan".Một ,là có lòng trắc ẩn ,thương xót khi thấy nổi  khổ  của  đồng loại;đấy là cơ sở lòng Nhân nơi con người.Hai,là biết xấu hổ;là cơ sở tâm lý của lòng Nghĩa nơi con người.Ba,là biết nhường ,biết nhịn trong cuộc sống chung ;là cơ sở tâm lý cho tinh thần  quy Lễ ,phục lễ nơi con người.Bốn,là có hiểu biết ,tri thức các mặt ,từ hữu hình đến siêu hình ,để phân biệt điều lợi hại đúng sai trong cuộc sống chung.Tất nhiên,đây là  quan niệm của Mạnh tử,vào cái thời của ông.Giờ đây,theo tôi,vẫn chưa phải là lỗi thời.Quy chiếu vào tình trạng bọn trẻ "phá hoa"ngày nay,tôi thấy ấy là do nền giáo dục bấy lâu nay của ta không nhằm đào tạo, bồi dưỡng ,khai mở ra  Con Người với 4 yếu tính Người nói trên mà nên.Hay nói cách khác,xã hội ta đang dẫy đầy các giá trị  mang tính luân lý thành văn lẫn bất thành văn nhưng vẫn là một xã hội kém đạo đức.Kém đạo đức vì lòng trắc ẩn yêu thương đồng loại không được khơi mở từ nhà trường và được nuôi dưỡng ,giữ gìn bền lâu trong các thiết chế văn hóa nghệ thuật ,trong đó bao hàm luôn  các loại hình tôn giáo đúng  nghĩa,chuyên chăn dắt tâm linh con người luôn hướng về những giá trị toàn Chân,toàn Thiện,toàn Mỹ trong cuộc sống chung giữa bao con người với nhau.
Phân trang 1/1 Trang đầu 1 Trang cuối
Viết Thảo luận
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Hãy nhớ
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

 

Những bài mới nhất