Quy trình kết nạp hội viên của Hội nhà văn VN trải qua hai vòng. Vòng một: Các hội đồng chuyên môn sẽ xét (Thơ, Văn, Phê bình và Dịch thuật, cộng với đề nghị từ các ban: Ban Văn học nữ, Ban công tác Nhà văn trẻ, Ban thiếu nhi, Ban Văn học an ninh quốc phòng…). Vòng hai: BCH bỏ phiếu, có sự tham gia của các chủ tịch hội đồng, để vừa giải thích vừa bổ sung thêm nếu có những thắc mắc. Nhiều đầu mối như thế nên tiêu chí của các hội đồng cũng khác nhau. Chính vì thế, vẫn có tình trạng đơn chạy từ ban nọ sang ban kia để dễ vào Hội hơn. Thế nhưng, nguy hiểm nhất vẫn là sự bùng phát thơ phường, thơ xã “tấn công” trực diện vào ngôi đền thiêng của văn chương nước nhà (và thực tế từng có không ít nhà thơ cấp khu phố nhún chân một cái vào tót trụ sở số 9 Nguyễn Đình Chiểu - Hà Nội để cầm lấy cái thẻ hội viên ngạo nghễ như đã làm thơ hay từ thuở... mang gươm đi mở cõi!). Nhà thơ Vũ Quần Phương có đôi điều bộc bạch trong sự ái ngại về thực trạng đau buồn này.




Người làm thơ 'tấn công' Hội Nhà văn

“Ngộ độc” vì thơ kém chất lượng

@ Thưa ông, ông có cho rằng hiện tượng người người làm thơ, nhà nhà làm thơ như hiện nay là đáng mừng cho nền thơ ca?
Vũ Quần Phương: Người làm thơ bây giờ rất đông. Thường là người đến tuổi về hưu quay ra làm văn chương, đặc biệt là làm thơ. Như ở các CLB Thơ chẳng hạn, tiêu chuẩn là yêu thơ chứ chưa cần phải viết được những bài thơ hay, cho nên có rất nhiều thành phần có thể tham gia và đóng góp cho các CLB này hoạt động. Các CLB như thế cũng góp phần kích thích sự phát triển của Thơ. Thú chơi thơ cũng tao nhã và khiến cho người ta sống kỹ hơn. Tuy nhiên, nhiều đến như hiện tại thì tôi thấy là một hiện tượng bất thường. Tôi thấy lo nhiều hơn mừng. Làm thơ nghiệp dư mà mỗi năm có thể in vài cuốn, tổ chức hội thảo thơ cá nhân mình tại Văn Miếu và nhiều hoạt động quảng bá khác. Tôi e có gì hơi quá.

Mỗi năm, có tới cả ngàn tập thơ. Đọc được cuốn nào, tôi phải lấy sổ ghi. Khi người ta hỏi còn biết giở sổ ra mà thưa. Đọc nhiều những tác phẩm chất lượng kém, cá nhân tôi thì không vấn đề gì, nhưng đối với xã hội thì tôi nghĩ tình trạng này sẽ làm người đọc phiền lòng, nhiễu loạn các hệ thống giá trị và làm thẩm mỹ về thơ bị biến dạng. Ranh giới giữa chuyên nghiệp và nghiệp dư ngày càng không rõ nét. Nhiều người nghiệp dư nhưng cũng dùng những thao tác chuyên nghiệp để xuất bản và phát hành: trình bày ấn tượng, in sang trọng, quảng cáo giới thiệu rầm rộ… nên độc giả rất khó phân biệt. Chọn sách thì không thể căn cứ vào nhà xuất bản nữa rồi vì đã lâu rồi không hề có sự phân chia lĩnh vực nào. Nghe theo nhà phê bình thì người phê bình thật sự rất ít viết, bạn bè viết giúp thì lại không chuẩn mực. Tập dở nhiều lấn át và che khuất tập hay. Hậu quả là bạn đọc ngại đụng đến thơ. Hơn nữa, những người ban đầu chỉ định chơi thơ thôi thì bây giờ nhất định xin gia nhập Hội Nhà văn.

Đơn xin “ra nhập” Hội

@ Hội đồng Thơ năm nay có phải vất vả lắm trong chuyện cân nhắc và xét duyệt giữa các lá đơn, thưa ông?
Vũ Quần Phương: Cho tới giờ, có tới 606 lá đơn xin vào Hội, trong đó có tới 248 đơn gửi tới hội đồng thơ. Sự hăng hái đến mức kinh hãi đó đã trở thành một áp lực rất lớn. Mà trong số đó, nhiều người rất ít hy vọng có thể làm được thơ. Có cái đơn cũng viết thành “Đơn xin ra nhập hội”. Tôi nghĩ, có hai cách giải quyết: Một là cứ xét theo tiêu chuẩn nghề nghiệp, viết ra thơ ra văn thì có thể vào Hội. Những người làm nghề lâu năm đều có thể đọc ra điều này. Nhưng như thế thì mỗi năm chỉ có thể kết nạp được chừng vài chục người. Như năm 2008 là 19 người; 2007 là 24 người. Hai là mở rộng Hội ra. Như một phó chủ tịch Hội đồng Thơ đề nghị là phấn đấu kết nạp tới 1 vạn hội viên. Tôi nghĩ, ý kiến này là không tưởng. Bởi vì một vạn người đó hoàn toàn có thể kéo thêm hai vạn khác nữa. Kết nạp nhiều như thế thì cả nước đi làm thơ à?
 
@ Cá nhân ông có bị ai nhờ vả, gửi gắm trong kỳ xét kết nạp này không?
Vũ Quần Phương: Mình sống ở môi trường nào cũng có người quen thuộc, và ngay cả những người không quen, họ cũng cứ nhờ vả, gửi gắm. Tôi trân trọng sự gửi gắm này nhưng cho rằng càng yêu quý và càng thân thì càng nên đọc kỹ tác phẩm của họ và cũng khuyên các thành viên khác của hội đồng nên đọc kỹ. Muốn ủng hộ ai, tốt nhất là phân tích được cái hay của thơ anh ta. Chứ không nên vận động. Mà vận động cũng chả được, người ta có nể mà ừ ào thì đến lúc bỏ phiếu kín người ta vẫn không bỏ. Điều có thể thuyết phục “lọt tai” nhau chính là chất lượng thơ chứ không phải những lời nhờ vả.

@ Nhưng vẫn có những trường hợp “đi đêm”, “quà cáp” trước, cho nên kết quả cuối cùng vẫn thay đổi. Có khi  nào ông đã bỏ phiếu nhưng kết quả cuối cùng lại khác đi không?
Vũ Quần Phương: Nếu kết quả cuối cùng có khác đi thì cũng phải chấp nhận. Bởi vì sự khác nhau về thẩm mỹ văn chương không khác gì đứng trước sắc đẹp của phụ nữ, mỗi người một quan điểm. Tôi cũng nhiều lần thấy kết quả cuối cùng bị khác đi. Nhưng nếu với quan điểm của cá nhân tôi, thấy những người chưa đáng mà vẫn được vào thì tôi im lặng, và nghi ngờ sự nhìn nhận của mình có khắt khe quá chăng? Liệu có phải mình chưa nhìn ra cái hay của người viết đó chăng? Còn nếu những người xứng đáng mà không được kết nạp thì tôi nói cho ra nhẽ. Đã nhiều trường hợp được bỏ phiếu lại và kết quả có khác đi. Còn nếu lần thứ hai mà vẫn không thuyết phục được hội đồng thì đành chịu.

Hội viên kiểu mua danh

@ Việc một hội đồng bỏ phiếu bầu chọn như thế dù sao vẫn bị cảm tính, phụ thuộc rất lớn vào tình cảm cá nhân của người cầm phiếu? Có bao giờ ông bỏ phiếu mà vẫn thấy gờn gợn băn khoăn về chất lượng thơ?
Vũ Quần Phương: Chuyện cảm tính, tôi chắc là thế nào cũng có. Thậm chí người ta có thể không nghĩ là mình cảm tình cá nhân, bị cá nhân chi phối mà không tự biết. Cho nên, một trong những quy luật tiếp nhận tác phẩm của những  người làm phê bình hoặc đánh giá tác phẩm là nên đọc nó ở nhiều tâm trạng khác nhau.

@ Nhưng, tất cả những nể nang, dễ dãi, nuông chiều nhau sẽ làm cho Hội Nhà văn đông mà không tinh, tự hạ giá Hội. Hội có nên duy trì tình trạng có những hội viên chẳng bao giờ viết nổi một tác phẩm tử tế không?
Vũ Quần Phương: Theo tôi, chúng ta đành phải chấp nhận độ dung sai hợp lý. Như kiểu đề bạt mà cho nợ bằng cấp hoặc xây dựng sai phép thì lại phạt cho tồn tại. Hội Nhà văn chúng tôi mới nói vui với nhau rằng hay là Hội cứ kết nạp các tác giả đi rồi cho “nợ tác phẩm”. Chả phải xét ai nữa cả, cho vào tất. Những sự ngụy biện của xã hội đầy rẫy ra như thế, mà chúng ta cứ đòi rành mạch ra thì tôi e là không được. Phải biết bằng lòng rồi cố gắng làm tốt hơn. Phát hiện ra những ai xứng đáng mà chưa được vào thì đưa họ vào. Chứ cứ tị nạnh vì những người chưa xứng đáng mà đã được vào thì… chết tất.
Tôi đã nghe nhà văn Nguyễn Khải kể chuyện chính ông “gà” cho con trai mình làm bài văn phân tích truyện “Mùa lạc”, mà còn bị cô giáo phê là “Không hiểu ý tác giả”, thì ông cũng phải chịu. Phán xét văn chương vốn không dễ. Chính anh Nguyễn Khải, sau một nhiệm kỳ, khoảng 5 năm, anh ấy cũng nhìn lại và công bằng xét đoán về những trường hợp đã hy vọng nhầm về khả năng sáng tạo của người mình giới thiệu vào Hội.
Thực tế cuộc sống và người đọc sẽ là ban thẩm định khắt khe nhất đối với tác phẩm văn chương. Theo tôi thì những người làm văn thực sự chỉ lo làm sao cuốn sau hay hơn cuốn trước, và kiên trì đi theo con đường của mình, khẳng định bản lĩnh của mình, chứ vào Hội không phải là tất cả. Trước những việc này, tôi thấy mình bình tĩnh lắm. Hay là mình già rồi nhỉ?

@ Ông có bao giờ nghĩ tới chuyện cần thay đổi cách thức hoạt động của hội đồng chuyên môn?
Vũ Quần Phương: Tôi nghĩ nếu để hội đồng đọc tác phẩm xong rồi thông báo với Ban chấp hành, BCH gửi thư mời các tác giả có triển vọng làm đơn vào Hội thì tốt hơn. Như chúng tôi ngày xưa vào Hội, là theo cách thức như thế, rất âm thầm, chẳng ai biết cả. Vào Hội vì mình làm nghề, thế thôi, có gì đâu mà cứ làm rầm rĩ lên. Hội cũng chẳng cần đăng báo tên những hội viên mới. Việc vào Hội nên âm thầm. Việc in danh sách hội viên với tiểu sử văn học vào một cuốn sách dày cũng chả nên. Chả có ích gì. Lại đặt tên sách đó là “Những nhà văn Việt Nam” thì càng không đúng. Vì còn có những nhà văn Việt Nam họ không vào Hội. Trong khi đó, lại tồn tại những nhà văn nhà thơ kiểu mua danh. Có những người đã đầy đủ cả tiền bạc, vị thế, và mọi thứ khác, chỉ cần thêm cái danh. Thế nên, họ "tấn công" ghê lắm. Họ mời mọc nhiều nơi làm hội thảo thơ họ, thuê khách sạn hạng sang, thuê người đến dự, thuê viết tham luận phát biểu… Dù là hội đồng hoạt động theo cách thức nào thì vẫn tiếp tục bị những kẻ háo danh này tấn công.

Nguồn: HÒA BÌNH - Vietnamnet


| Thảo luận(22) |
Dong Email
01/11/2009 09:33
Cái tâm lý " sợ cướp" đang đè nặng cái tâm lý của các Hội viên đang là hội viên. Cầm cái thẻ hội viên thì làm được gì, mua rẻ cái gì, in rẻ tác phẩm ở đâu, tham gia diễn đàn nào thì tự do ?
Chả được gì.
Thế thì giữ cửa làm gì ?
Còn, thơ phường hay thơ xã, không hay thì không có độc giả. Chứ không hay mà của hội viên là bắt buộc phải đọc sao ? Còn lâu !
Tú Lông Homepage
01/11/2009 08:09
"Lẽ thường, giải thưởng này, danh hiệu kia là sự tôn vinh của cộng đồng đối với những đóng góp của doanh nghiệp đối với xã hội, sự ghi nhận công sức ấy thật sự đáng quý, đáng trân trọng. Và việc doanh nghiệp chinh phục đỉnh cao chất lượng, khẳng định vị trí để có tên tuổi trong lòng công chúng thật sự đáng biểu dương.
Có điều, cái lẽ thường ấy đang đi theo chiều hướng khác. Thời gian gần đây, dường như các giải thưởng, danh hiệu ,cúp, bằng ...đang  được trao một cách quá phung phí và tràn lan, dẫn tới hiệu quả xã hội giảm sút, thậm chí, dư luận nghi ngờ về danh hiệu được trao.
Từ những quy định, chuẩn mực không rõ ràng, giải thưởng được trao vô tội vạ, làm cho người tiêu dùng rối ren bởi không biết đâu là thật giả và giá trị thật của danh hiệu; đến việc "chạy" giải thưởng đã và đang làm cho lòng tin của xã hội đối với doanh nghiệp bị giảm sút."
He,he,he,tôi đọc được bài viết này trên Tuyên Giáo VN online đây.Đây là bài viết về vụ trao "danh hiệu hội viên hội nhà văn Việt Nam" cho một tay chuyên sản xuất thơ văn  mang nhãn hiệu bọt ngọt VeDan làm thúi hôi cả sông Thị Vãi gì đó.He,He,He,nó giống y hệt một số lớn trường hợp xét trao thẻ hội viên hội nhà văn Việt Nam cho các nhà thơ nhà văn cấp tỉnh huyện của chúng ta vừa qua.He,he,he.... Các nhà văn nhà thơ bọt ngọt VeDan làm thúi hư cả sông Thị Vãi ới ơi ời...,xin thu hồi danh hiệu vừa trao cho nó lại đi thôi.
Tinh tướng
31/10/2009 20:41
Đọc cái còm của bạn Thúy Liễu, tôi vội vào BauxitViệtNam xem bài của nhà văn Vũ Ngọc Tiến. Và không thể không trích ra đây câu kết của ông Tiến:
     "...Hội nhà văn của chúng ta là thứ Hội gì đây? Mong chờ hồi âm của ông TBT, BTK báo VN và tác giả LTT để dư luận rộng đường tranh luận."
      Cộng đồng mạng hồi hộp chờ câu trả lời.
      Công khai tung ra giữa thanh thiên bạch nhật một câu hỏi đanh thép và riết róng như thế, thì..., không ai  có thể bưng tai bịt mắt giả điếc giả mù. Và giả câm.
Thúy Liễu Homepage
31/10/2009 08:11
"Song thật bất ngờ, nhạc mẫu tôi, một cụ già 90 tuổi cầm tờ VN số 44 (31/10/2009) đến đặt lên bàn viết thở dài bảo tôi: “Con đọc đi! Thật lố bịch và đáng xấu hổ cho văn giới các con có một tờ báo và một tác giả như thế…”. Cụ còn nói thêm những lời nặng nề khác mà tôi không tiện viết ra về cái chuyến đi được TKV bao lót vé máy bay, cơm gà cá gỡ và chắc hẳn có cả chút lộc rơi lộc vãi mà tác giả LTT rề rà kể lại trong “chuyến bay dông bão”, vô cảm trước cơn bão số 9 vừa qua, chỉ toàn lời xu nịnh ông chủ TKV đặt hàng cho bài viết “Bauxit… và những điều khác”!… Báo VN, tờ báo văn lớn nhất cả nước mà nửa năm qua im lặng trước một vấn đề hệ trọng của đời sống xã hội khiến tôi và mọi người thất vọng. Nay quý báo bất ngờ lên tiếng với bài của tác giả LTT càng khiến tôi không thể hiểu nổi cái Hội nhà văn của chúng ta là thứ Hội gì đây?" (Nằm trong bài viết của Vũ Ngọc Tiến ).
Trời ạ,đáng là phỉ nhổ vào mặt.Hội nhà văn đang là cái kho chứa những tay văn nô bồi bút như thế này chăng?Những nhà văn nhà thơ không phải cấp phường cấp xã cấp khu phố thì là như thế này chăng?Eo ôi,vua Hùng ơi! Thánh Trần Hưng Đạo ơi!
Cắc cớ
30/10/2009 15:34
Phàm là một thứ đoàn thể, dù kín dù hở, một loại phường hội, dù bé dù to, mà kẻ nào đó khi gia nhập lại bị nhét thêm chữ ĐƯỢC (được kết nạp...) thì Cắc cớ cam đoan đó là một tổ chức... bất bình thường (dùng từ nhè nhẹ tí!). Ngẫm xem, nhìn sang thế giới phát triển, nhân loại tiến bộ mà xem... rồi hãy... cắc cớ với Cắc cớ.
Duy Hữu Email
29/10/2009 21:52
Tớ thì có quan điểm thế này các bạn ạ: Tớ cho rằng đã là Hội thì càng đông vui càng tốt. Xét cho cùng Hội Nhà văn cũng chỉ như Hội chơi tem, hội chơi chim, hội câu cá, hội cờ bac... thôi. Vậy thì khó khăn gì mà không kết nạp hết thảy những anh nào muốn vào hội? Ai xin vào cũng cho tuốt, như vậy khỏi có dư luận hàng năm là ông nọ ông kia chạy chọt. Và như thế việc vào hội hay không sẽ chẳng là vấn đề gì nữa, vì vào cũng chẳng oai gì. chứ như bây giờ người ta cứ cho rằng được cầm tấm thẻ hội viên là ghê gớm lắm, có ông chỉ "phấn đấu" có thẻ là "thở phào", coi như sự nghiệp hoàn thành. Đi đâu cũng giương cái danh Hội viên nhà văn ra để khoe mẽ. He he, tớ thấy chỉ nước Việt mình mới có kiểu háo danh lạ vậy!
Tớ thấy các nhà văn ở nước ngoài họ sống bằng văn chương thực sự, tức là người ta viết sách, mang đến Nhà xuất bản, ăn nhuận bút. nếu cuốn sách in hàng triệu bản thì họ được tới hàng triệu USD chứ không ít. Người ta tính nhà văn giỏi hay kém ở chỗ kiếm được nhiều hay ít tiền. Muốn có một nền văn học phát triển, chúng ta hãy theo như họ đi. Bây giờ ở VN, người ta toàn in sách để tặng nhau, in chừng dăm ba trăm cuốn, biếu tặng lung tung, toàn người quen trong giới đọc, rồi vỗ đùi khen nhau (có khi sau lưng thì chửi rằng thằng ấy viết như CỨT). Rồi đòi vào hội, chạy chọt, chửi bới khi không được. Rồi hả hê ăn mừng, có ông còn tổ chức nghi lễ rước cái thẻ Hội Nhà văn về thắp hương ở đình làng nữa cơ. một nền văn học như thế, những con người như thế mà đi mơ giải Nobel văn chương. he he
Út
29/10/2009 20:38
Các bác ơi! Các bác có biết bao giờ cửa vào Hội nhà văn Việt Nam tháo khoán không. Em đang đợi đến khi đó sẽ làm đơn đấy.
Học trò
28/10/2009 20:35
Năm ngoái trường em có tổ chức hội thảo. Hôm đó ngồi trên bục giữa sân khấu là hai người. Một được giấy thiệu là nhà thơ - Hôị viên hội nhà văn Việt Nam. Người còn lại là tác giả của một quyển sách. Đến phần đối thoại, lũ chúng em đua nhau hỏi tác giả của cuốn sách nọ. Còn nhà thơ, chẳng có ai hỏi gì? Mặc dù rất yêu văn học, và hay đọc báo, tạp chí và các ấn phẩm văn nghệ khác. Song bọn em chưa hề được thơ của ông lấy gì mà hỏi! Hơn nữa nghe ông trình bày tác phẩm của mình, chúng em không khỏi buồn cười. Cứ như mấy người làm quảng cáo ấy. Toàn những câu ngô nghê, lộn xộn, không vần. Vung tay gào  thét, run rảy khóc than...
MAI TRÚC SƠN Homepage
28/10/2009 18:03
CÁC NHÀ THƠ XÃ PHƯỜNG KHU PHỐ ĐANG TẤN CÔNG VÀO HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM NHƯNG CHÍNH RẤT NHIỀU  TÁC PHẨM CỦA CÁC NHÀ THƠ Ở TW VÀ Ở CẤP HỘI TỈNH THÀNH HIỆN NAY BAO NĂM QUA CŨNG LẠI ĐANG TẤN CÔNG TRA TẤN VÀO GIỚI ĐỌC GIẢ YÊU THƠ CHÚNG TÔI.KHIẾN CHÚNG TÔI CHỈ CÒN MUỐN GIỦ QUẦN PHƠI THÔI NGÀI VŨ QUẦN PHƯƠNG Ạ!
Ha Long
28/10/2009 17:20
Bác Trương Thiếu Huyền cho em hỏi, bác có bài thơ nào đọc tàm tạm thì gửi cho bà con chúng em đọc với. Gớm, nghe bác "mắng" mỏ cái ông gì đó mà ngỡ bác là thiên tài đến nơi. Tự dưng hâm mộ bác quá.
Phân trang 1/3 Trang đầu 1 2 3 Trang sau Trang cuối
Viết Thảo luận
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Hãy nhớ
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

 

Những bài mới nhất