Nguyễn Đặng Tường Vy vừa giành được giải nhì trong cuộc thi sáng tác thơ với chủ đề “Tôi đi tìm tôi” tổ chức trên tập san Áo Trắng. Nếu chỉ mỗi bài “Bởi có những mùa đi tìm cuộc sống” thì chưa thể nói lên điều gì về một cây bút nữ đang là học sinh lớp 12 Văn (Trường THPT Lương Văn Chánh, Phú Yên) nhưng chùm thơ 5 bài mà Nguyễn Đặng Tường Vy gửi đến lethieunhon.com ít nhiều có thể chứng minh một gương mặt mới thuộc thế hệ 9X đã xuất hiện. So với cây bút thơ từng thành danh khi còn mặc áo dài nữ sinh như Đinh Thu Hiền, Đường Hải Yến, Bình Nguyên Trang… thì Nguyễn Đặng Tường Vy ngổn ngang hơn qua những liên tưởng giàu trắc ẩn!



ĐI TÌM MƯA

Tôi thường viết tên mình bằng những hạt mưa
Mưa, mưa hoài, mưa chẳng dứt
Nhòa mất rồi cái tên bé nhỏ
Nhòa cả tôi trước vồn vã cuộc đời

Tôi đã tập cho mình thói quen viết tên bằng những hạt mưa
Từ một người yêu mưa lắm lắm
Hay viết tên bằng mưa lên ô cửa kính
Một ngày tôi biết, trong ấy có tên tôi

Tôi thay phin café đắng bằng mưa
Tí tách rơi
Tên anh và tên tôi rơi vào phin đắng
Đâu mất rồi phin đường
Để phin mưa đắng ngót đầu môi

Anh để tôi ra đi vào một ngày mưa
Hai cái tên nhòa đi trên ô cửa kính
Tay anh vẫn vạch từng nét chữ
Tên tôi

Thấy lại mình bên phin café đắng không đường
Lần đầu uống café trong mưa khi tim mình không đau đớn
Cái đầu và trái tim sao trái khoáy
Lí trí biết mình vẫn yêu anh
Mà con tim chẳng nghe lời

Trong mưa
Anh vẫn hay viết tên tôi
Tôi cũng thế
Nhưng nhận ra, chân thành tôi chưa đủ để yêu nhau

Và chúng tôi kết thúc một tình yêu không có điểm khởi đầu

Tôi vẫn nhớ một người yêu mưa

Một ngày
Tôi thấy mình tan thành những hạt mưa.

MUỐN LÀM CỔ TÍCH

Có nhiều khi muốn làm cô Tấm
Chán sống rồi thì chui vào quả thị luân hồi
Hình như lưỡi mình đã vô tri gân guốc
Lè lưỡi nếm hoài vẫn chẳng nghe chút mùi vị nào của cuộc sống thoảng qua.

Có nhiều khi muốn làm chú Cuội
Nói dối cuộc đời, rồi trốn vào cung trăng
Nói dối là khi ta khát khao chân thành nhất
Nhưng nhận ra cung trăng chẳng đủ rộng cho những lời nói dối thiệt tình

Có nhiều khi muốn làm quả khế
Một quả đổi vàng, tôi đổi tình yêu
Tôi hiểu chẳng ai thừa thãi tình yêu mà ban phát
Nhưng ước ao sao chỉ một lần thoát khỏi vô tình

Có nhiều khi muốn làm cổ tích
Đẹp đẽ hoài, dù cũng có niềm đau
Tôi đang đau nè, đau lắm lắm!
Rồi có cho tôi phần cuộc sống của riêng mình?!
    Ngày 17 tháng 6 năm 2009

Nếu có một con đường...

Hạnh phúc khi có một bài ca để hát
Lúc chán chê mọi âm thanh giả dối của cuộc đời
Khi tiếng Môda réo rắt vang
Ta biết còn có những chân thành trên đời cho ta trân trọng

Hạnh phúc khi có một cafe để đến
Nhấp li nâu và lắng lại những mỏi mòn
Xoay xoay cánh hoa chợt rơi vào tách
Và biết có những miền thanh thản bao nhiêu

Hạnh phúc khi có một ngôi nhà để về
Dẫu phút giây trẻ con bỏ đi rong cũng nghĩ đó vẫn là tổ ấm
Lúc chùn chân có nơi để vác xách về gõ cửa
Dặn lòng thôi yêu một người vẫn biết còn có nơi yêu ta hết cuộc đời

Hạnh phúc khi có một ngày mai để sống
Đặt lưng nằm thanh thản biết còn thời gian sau giấc ngủ dừng chân
Bỏ bữa cơm đi lang thang vì biết còn bữa cơm khác
Thôi nhìn một người để nhủ với lòng: “Chỉ hôm nay thôi!”

Hạnh phúc khi có một con đường để bước
Dẫu gập ghềnh hay vực thẳm đầy vơi
Cũng biết mình có một con đường cần đi hết
Và vực dậy niềm tin sau lúc mệt nhoài

Hạnh phúc khi có một cuộc đời để sống
Dẫu chỉ tay có đứt giữa đường đời (*)
Cũng cảm ơn người cho ta hơi thở
Cho ta ngắm nhìn vạt nắng đầu xuân.
                     12-11-2009
     
(*)Đàn ghita của Lorca


Bởi có những mùa đi tìm cuộc sống


Có những mùa non nớt  đã đi qua
Ta ép vội ánh nhìn của người vào trang sách còn chưa học thuộc
Chiếc lá thuộc bài ngày nào xanh thắm
Giờ úa vàng và vụn vỡ dưới những con chữ 
mãi chưa ép được vào trái tim.
Có những mùa nước mắt  đã đi qua
Khi trái tim mình ăm ắp những vết thương 
tưởng chẳng bao giờ vá lành được nữa
Ta bắt gặp ánh nhìn dịu dàng khuất sau xa mờ khoảng cách 
Chợt thấy vết chỉ vá tim chỉ còn là vệt khói vô hình.
Có những mùa ta đi tìm chân lý sống cho riêng mình
Thấy thế giới rộng, dài và sâu thẳm
Những thất bại và thành công nối nhau trôi qua cuộc đời như đoàn tàu trăm toa tít tắp
Chân lý tưởng chai sạn rồi bỗng một ngày bừng lên trong tim.

Có những mùa ta thấy lại mình ngày xưa với chiếc lá thuộc bài chỉ còn là nắm bụi
Ta bắt gặp cái đau đáu nhìn từ xa mờ ký ức
Và nhận ra tình yêu chỉ là vệt cắt ở một thời điểm nào trong quá khứ 
Đã qua rồi thì mãi mãi chẳng cắt được lần hai chỗ vết thương nay đã liền da.
Có những mùa ta thấy chơi vơi vì thiếu một ánh nhìn của nhân ảnh nào xa ngái
Cuộc sống như mái nhà rộng lớn 
nhưng không có chỗ dừng chân cho những viễn khách thiếu một bậc thang để vin vào
Ta thè lưỡi nếm nước mắt ngày ta qua đau khổ
Chẳng có vết thương nào liền da sau khi đã cắt vào quá khứ
Rồi biết chơi vơi cũng là dưỡng chất nuôi lớn con người.
Bởi có những mùa chiếc lá thuộc bài đã nát vụn rồi nhưng bụi vẫn bay vào mắt cay xè
Ta lớn lên từ cái dụi mắt gạt đi nỗi nhớ một đôi mắt chỉ dám ngoái nhìn.

Kí ức

Chiếc hăc-mô-ni-ca màu gió
Rạo rực xanh giữa miền kí ức nhọc nhằn
Màu gió không nhạt nhoà dù đã qua cơn bão
Em chẳng ngừng yêu anh dù tơi tả nhớ thương

Tự hỏi
Đi bao nhiêu mới qua con đường kí ức
Nhìn bao nhiêu mới hết ngần ấy mặt người
Tê tái bao nhiêu mới xoá nhoà đau đớn
Thức bao nhiêu đêm nữa mới không còn nước mắt
Khóc một người chỉ còn trong kí ức mông lung?

Em rêu phong tuổi 18
Như gió rêu phong lên chiếc hăc-mô-ni-ca xưa cũ
Nỗi nhớ anh rêu phong trong miền kí ức
Chẳng chịu buông tay dù đã mệt nhoài

Anh có vậy không?
Yêu một kí ức
Là chông chênh và đau khổ
Hay đã delete em khỏi con dốc nhọc nhằn?
          11-10-2009


| Thảo luận(5) |
Trần Đình Thu
12/02/2010 08:23
Thưa bác Văn Giá!
Thưa em Nguyễn Đặng Tường Vy!
Tôi là chủ trang web Bình chọn thơ hay Việt Nam (binhchonthohay.com), muốn có đôi lời như sau:
Trước hết rất cảm ơn tấm thịnh tình của bác Văn Giá, muốn giúp cho em Tường Vy tiến xa hơn trên con đường nghệ thuật. Nhưng tôi thấy bác Văn Giá có vẻ mơ màng nhỉ!
Tôi nghĩ, một khóa đào tạo viết văn cho người mới cầm bút (hoắc thậm chí cầm bút đã lâu) là rất tốt. Nhưng vấn đề là nơi ấy họ dạy cái gì.
Vào chỗ các bác, tôi e rằng em nó đi thụt lùi thôi chứ chả tiến được bước nào. Vì rằng, các bác vẫn cứng nhắc trong quan niệm văn chương lắm. Tôi nghĩ, cỡ chừng 15 - 20 năm nữa, vào học chỗ bác thì mới có kết quả như bác nói. Còn bây giờ cứ để em nó tự do sáng tác bác Văn Giá ạ.
bao van Email
10/02/2010 06:09
Gửi thầy Văn Giá:
Xin cám ơn nhã ý của thầy trong việc mời gọi thí sinh có năng khiếu, tài năng văn chương vào theo học Khoa sáng tác - ĐH Văn hóa. Nhưng xin được thành thật rằng, với cách đào tạo và đặc biệt là phương pháp tuyển sinh hiện nay, thật khó có thể nói như lời quảng bá của thày: "Nhung cay but yeu tho va lam duoc nhung bai tho ban dau nhu the nay, neu duoc theo hoc Khoa viet van, toi tin se co nhung buoc di xa". Đã lâu lắm rồi, Viết văn Nguyễn Du có thấy tác giả nào "đi xa" được đâu? Than ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu???
Vũ Ngọc Tiến Email Homepage
10/02/2010 00:30
Thơ cô Tường Vy mới mà có hồn trong câu chữ. Đáng nể một tài thơ tuổi 16. Cám ơn LTN!
van gia Email
09/02/2010 20:54
Than chao Le Thieu Nhon!
Van Gia da han hanh co doi lan duoc LTN su dung bai tren lethieunhon.com. VG cung thuong xuyen vao trang W cua ban, duoc cap nhat thong tin, va thu nhan duoc nhieu dieu bo ich.
Nay doc thay chum tho cua NDTuong Vy ma LTN gioi thieu, VG cung cam thay quy tam hon tho nay.
VG trong tu cach chu nhiem Khoa Sang tac va LL-PBVH thuoc Dai hoc van hoa Ha Noi nho LTN gioi thieu cho em Tuong Vy  vao Khoa theo hoc nganh Viet van trong ky thi Dai hoc nam 2010. Moi thu tuc thi cu (vong so khao va chung khao) xem tren trang vietvan.vn, hoac trong Nhung dieu can biet (hang nam).
Nhung cay but yeu tho va lam duoc nhung bai tho ban dau nhu the nay, neu duoc theo hoc Khoa viet van, toi tin se co nhung buoc di xa.
Nho LTN chuyen loi chao tran trong va loi moi cua VG toi em Tuong Vy nhe.
Nhan dip nam moi chuc nha tho Le Thieu nhon doi dao suc khoe, doi dao sang tao va thanh dat.
Minh Thùy
09/02/2010 17:09
18 tuổi. Nguyễn đặng Tường Vy đã viết:
Em rêu phong tuổi 18
Như gió rêu phong lên chiếc hăc-mô-ni-ca xưa cũ

Anh có vậy không?
Yêu một kí ức
Là chông chênh và đau khổ
Hay đã delete em khỏi con dốc nhọc nhằn?


Thơ NĐTV sâu lắng chân thật, làm rung cảm người đọc. Tôi thích bài thơ Đi Tìm Mưa của T. Vy.
Phân trang 1/1 Trang đầu 1 Trang cuối
Viết Thảo luận
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Hãy nhớ
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

 

Những bài mới nhất