KÝ ỨC MÙA ĐÔNG
Gió – đàn ngựa hoang
quần lên ngôi làng nhỏ
mái nhà tranh run rẩy neo vào gió
tiếng gọi vô hồi đêm đông
Tôi cuộn mình trong ổ rơm
như củ khoai đất phèn vùi tro trấu
nghe nhồn nhột sống lưng, rân rân dòng máu
ôi những cọng rơm vàng chăn nệm tuổi thơ
Giá buốt tiếng gà khuya
khàn khàn ngái ngủ
sân rêu rơi đằm một tầu cau
Nhọ nhem ánh đèn dầu
cha ngồi lặng phắc như dáng núi
giòn giã thuốc lào
trầm tư khói
người nghĩ về gió bấc mưa giông
về những cánh đồng quanh năm gối vụ
Lưng mẹ còng thêm sau mỗi mùa đông giá
ngón tay gầy sóng sánh nước chè xanh
cơm mới nở hương, ngọt tép riu đồng
ấm lòng cha suốt đường cày vạm vỡ
Trâu ra chuồng lịch kịch phì phà sương
móng trâu gõ một điệu buồn vạn thuở
khép vạt áo nâu bờ đê ngược gió
cha bước thầm bạc cỏ dấu chân.
TRẦM CẢM SÔNG HƯƠNG
Tôi thắp ngọn nến nhỏ lên đài sen bằng giấy
gửi vào sông
cháy lên niềm kiêu hãnh cô đơn
ngọn nến mong manh hư huyễn
bồng bềnh giữa thăm thẳm đêm
nghèn nghẹn giấc mơ thấu đáy
Bao ngọn nến cháy đến kiệt cùng
lệ đã chảy tan vào vô tích
rồi mai nọn nến nào sẽ thắp
và âm thầm lịm tắt giữa cơn mê
Trầm cảm Sông Hương
bí ẩn Sông Hương
gom nước mắt để trong
nhận bão giông mà lặng
giấu trăng vào thầm sáng
thu bóng đền đài cho huyền nhiệm thời gian
Dù đã chết bao lần không nhớ nữa
những ngọn nến hình hài của lửa
đầu thai về thắp nỗi khát hồn sông.
BIỂN THẦM
Những con sóng không nơi khởi đầu, không hồi kết thúc
dồn đuổi nhau đấy ắp biển ngoài kia
tự vỡ mình ra
tự thu về nguyên vẹn
ta biết lắm biển ơi người chẳng đau khổ bao giờ
Những gươm đá dựng bên ghềnh sắc lạnh
con sóng rơi đầu, con sóng lại chồm lên
chai lỳ những vết thương
chai lỳ muôn khát vọng
có phải vĩnh hằng kia làm biển vô tình
Giữa biển thầm mặt đất
ta con sóng buồn luôn tự vỡ mình ra
ta biết lắm bao nhiêu khởi đầu bấy nhiêu kết thúc
những mảnh hồn chắp mãi chẳng vẹn nguyên.
TÂM KHÚC
Vịn gió tôi bay
từ mặt đất nồng nàn hoa trái
thương cánh bay vụng dại
chưa một lần chạm được đỉnh mây
Thắp lên niềm kỳ vọng bầu trời
tôi ký thác hồn mình nơi cao xanh vời vợi
dù có thể sau ngàn mây kia
là thăm thẳm một cõi hoang lừa dối
thì người ơi tháng năm còn lại
trái tim tôi kiêu hãnh tổn thương
Điều huyễn hoặc vốn là điều tàn nhẫn
nhưng đôi khi cứu vớt được linh hồn
Rồi mai gió lật chiều cánh rã
hát khúc lưu đày về chốn hư không
bao xót đắng mình tôi thanh lọc
cơn mê này buốt trong
HỎI
Này sông
về đâu vội vã
bỏ ta đứng lại bên trời
đợi ta hóa thành chiếc lá
theo dòng ra bể rong chơi
Này mây
lững lờ chi mãi
ngàn năm làm kẻ vô tâm
ta sẽ biến thành ngọn núi
níu mây kết nghĩa tri âm
Này gió
hát gì mê mải
vi vu giải yếm tàng hình
nếu ta hóa thân cát bụi
biết là gió có đa mang?
CON THUYỀN NHỎ
Thuyền đã neo bờ
sao sóng còn xô mãi
phải vì đau
vì giận
hay vì yêu?
Con thuyền nhỏ
tả tơi về gối bãi
tránh mưa giông rét mướt cuối chiều
và run rẩy úp vào ngực cát
khóc một niềm vô vọng
ngàn khơi.
GA TIÊN KIÊN*
Năm tôi còn bé tí
nhà ở ga Tiên Kiên
tiếng hú con tàu
chập chờn giấc ngủ
Tôi mơ
những thành phố kỳ ảo sắc màu
vùng biển xanh neo hòn đảo lạ
và cánh đồng đầy hoa
Ga xép - những con tàu chẳng đỗ
rầm rập đi
rầm rập đến
rồi xa
bỏ lại sân ga
lạnh hàng ray sắt
bờ lau phơ phất
tiếng hú rạch ngang trời bạo liệt
quất vào khát vọng tuổi thơ
Đi cuối đất cùng trời giấc mơ tôi vỡ
một mảnh buồn tôi cất giữ
ga Tiên Kiên.
*thuộc tỉnh Phú Thọ
| Thảo luận(6) |
Những bài mới nhất
NGUYỄN ĐÌNH CHÍNH bài thơ chẹc chẹc mùa xuân
Người phố ở quê



Lê Khánh Mai
Phan minh châu,239 Nguyến Huệ tuy Hòa Phú Yên
Xin cám ơn những người bạn tri âm.
Lê Khánh Mai
..." Những gươm đá dựng bên ghềnh sắc lạnh/Con sóng rơi đầu ,con sóng lại chồm lên ...Ta con sóng buồn luôn tự vỡ mình ra " ( Biển Thầm )
" Ga xép những con tàu chẳng đỗ / Rầm rập đi rầm rập đến rồi xa /Bỏ lại sân ga/lạnh hàng ray sắt ." ( Ga Tiên Kiên )
Thơ chị da diết làm sao ! Giấy bút nào nói hết . Chúc nhà thơ khoẻ vui có nhiều tác phẩm hay .