TRĂNG NGHẸN
HOÀI TƯỜNG PHONG
Mẹ sinh tôi vào một đêm rằm mưa gió ngày xưa,
Lúc chào đời đã lỡ hẹn cùng vầng trăng viên mãn.
Vùng tản cư hồi nầy ruộng hoang nhà trống,
Rước được bà mụ vườn, ngoại cực trần thân.
Tôi lớn trong quê mùa như cây tạp vườn hoang,
Bảy tuổi biết leo lưng trâu, không từng ngồi xe đạp.
Không biết lời bải buôi để mua lòng người khác,
Nên thua thiệt cả đời vì không thể dối lừa ai.
Ngơ ngác buổi ra thành, trước cuộc sống đua chen,
Mười năm sau chưa gội rửa cho mình thành dân chợ.
Lớp phèn hết bám chân, nhưng chất chân quê vẫn còn đó,
Tôi tranh thủ những tháng hè, thích về lại thăm quê.
Bè bạn theo đuôi trâu một thời, mơ ước nhìn tôi,
Tưởng tôi thoát kiếp ngài, nhởn nhơ hóa bướm.
Tôi nhìn vẻ hồn nhiên của đám bạn xưa thèm quá,
Cộng một chút phù hoa đâu thêm lớn tâm hồn.
Mỗi lần về quê bè bạn cũ lại vắng hơn,
Gái mười bảy đã lấy chồng, trai hai mươi đòi vợ.
Cô bạn xưa nách con ngang nhà mua chịu rượu,
Đôi mắt ướt một thời bẽn lẽn ngó bàn chân.
Xóm bên sông nhiều cô gái rời quê,
Về thăm nhà xênh xang lụa là hàng hiệu.
Vài căn nhà xây, đổi đời nhờ những đồng tiền báo hiếu,
Khởi sắc một vùng quê sao nghe có chút bùi ngùi.
Đồng bằng quê hương tôi nhiều cái nhất ngậm ngùi:
Sản lượng lúa nhiều, vùng cá ba sa lớn nhất,
Đầu tư văn hóa thấp và khó nghèo cũng nhất,
Và cũng dẫn đầu, những cô gái lấy chồng xa.
Chập tối buồn ra nhìn bến nước cô đơn,
Vầng trăng vừa lên đã bị mây mưa vần vũ.
Tôi chợt nhớ lần lỗi hẹn đầu đời, trăng cũ,
Vầng trăng nghẹn hoài, chưa tỏa sáng một vùng quê.
| Thảo luận(13) |
Những bài mới nhất
HOÀNG VIỆT HẰNG cầu cạnh bút nghiên run rẩy viết
Trò Chuyện Về Văn Chương trong ĐỐI THOẠI VỚI TƯƠNG LAI



NẾU NGỪNG LẠI THÌ Ở ĐBSCL ÔNG NHÀ THƠ CHỦ TỊCH HỘI VĂN NGHỆ AN GIANG TRỊNH BỬU HOÀI LẤY CƠ HỘI ĐÂU MÀ LÀM...NGHỀ?!ÔNG NÀY ĐANG SẮP PHÁT ĐỘNG CUỘC THI THƠ VIẾT VỀ QUÊ HƯƠNG AN GIANG ĐỂ LẤY ĐÓ MÀ LÀM ...NGHỀ ĐẤY.HÍC HIC,NÔNG DÂN AN GIANG ĐANG BỊ Ế CÁ BÀ SA SONG TIỀN ĐÂU MÀ HOANG PHÍ THẾ NHỈ?
Thi thơ đâu chỉ có Cần Thơ thi
Trăng nghẹn có tội tình chi
Đòi rút khỏi giải? có khi... lạc vần
Ba năm tổ chức một lần
Cần thơ hãy để cho quần chúng xem
Vinanhut
Tôi tin những bức xúc trên đây là tình cảm thật của tác giả, và tôi cũng tin thực tế được tái hiện trong bài thơ là một phần thực tế của cuộc sống (Dù những cái nhất tác giả đưa ra chưa hẳn là chính xác vì chưa có cuộc thống kê chính thức nào. Nhưng thôi, văn chương không cần chính xác đến từng con số phải không nhỉ (!)). Thế nhưng tôi không bao giờ dám tin rằng đây là toàn cảnh Đồng Bằng Sông Cửu Long quê tôi. Mấy mươi năm sau chiến tranh, người dân đồng bằng chịu thương chịu khó đã dãi nắng dầm sương, miệt mài lao động học tập không mệt mỏi. Chỉ có vùng đất này mới sản sinh ông “thần đèn” học chưa hết tiểu học, ông nông dân trở thành nhà sáng chế máy móc. Chính họ, những người con ưu tú đã cũng toàn bộ người dân đồng bằng ra sức xây dựng nên một đồng bằng với những cánh đồng trăm triệu. Chính họ đã làm thay đổi mình, thay đổi diện mạo quê hương mình chứ không phải ai khác, lại càng không phải do những cô gái lấy chồng xa kia mang lại.
Vẫn biết văn chương có thể miêu tả cái buồn đau, cái đen tối, cái xấu, cái ác. Nhưng tôi nghĩ quan trọng hơn là miêu tả như thế nào làm cho người đọc khi tiếp cận cái mặt trái ấy càng tin tưởng hơn vào một cuộc sống tốt đẹp, vào sự thay đổi mới mẻ ở tương lai. Tiếc rằng, ở “Trăng Nghẹn” tôi chỉ nhận ra sự tiếc nuối quá khứ oán trách hiện tại và bế tắc ở tương lai.
Nếu bổ sung thêm một cái nhất nữa vào những cái nhất mà tác giả “Trăng Nghẹn” đưa ra. Tôi nghĩ cái giải nhất cuộc thi thơ lần này là thích hợp nhất.
Theo ý kến cá nhân thì Văn nghĩ bài thơ TRĂNG NGHẸN thi từ phong phú hơn, có NỘI DUNG hay hơn. Đặc biệt câu thơ
"cộng một chút phù hoa đâu thêm lớn tâm hồn"
cho thấy tác giả có sự nhìn nhận cuộc sống đúng mực hơn, có chiều sâu hơn.
Văn tặng các bạn bài thơ mình mới viết nè. Rằng:
" Đã xem HÁN-SỞ tranh hùng
thấy rằng người rớt sau cùng HÁN VƯƠNG
tưởng mình con mắt bất thường
xem đi xem lại HÁN VƯƠNG rớt đài
nghĩ ra có mấy cái hay
cái hay thứ 1 là tài bỏ qua
(chức vụ quan trọng nhất mà)
thứ 2 phải kể ruột rà đó nghen
thứ ba thì kể biết quen
thứ 4, "mấy đứa nghèo hèn" bỏ qua
thứ 5, có tiệc chờ mà...
thứ 6, GIÁM KHẢO ĐÂY MÀ BẠN ƠI...
kể hoài thấy mệt quá trời
thôi thì, xin bạn tiếp lời với tui.
SƯƠNG HỒ
Lá mỏng như sương
Mang cả mùa đông trên áo
Chiếc xuồng nhỏ đầy khoang "mộng ảo"
Hảo hán, hề… bó gối, khoanh tay
Trời lặng mà lòng lá lay
Ai thả sợi thời gian, câu nửa đời tay trắng?
Nụ cười vỡ toang
Mà búng Bình Thiên vẫn lặng
Vai giang hồ - túi rỗng - mộng đầy trăng…
Sương của ngàn năm
Vẫn lạnh như băng
Bàn tay ấy
Em!
Một lần làm ta viễn vọng
Xua những mùa xưa trĩu nặng
Ta mang hồn đi rong.
(Mang khí phách của một trang Hảo Hán đành phải đi "bụi đời" vì rỗng túi,hi,hi...)
Còn đây là đoạn đầu một bài thơ của nhà thơ Trịnh Bửu Hoài người được bố trí cùng lúc ở hai Ban sơ và chung khảo vì oai phong của vai trò Phó Ban đại diện Hội nhà văn VN tại ĐB mà Cá Ba Sa tui cũng vừa mò được trên trang Web VNĐBSCL.
Ai đã bảo trà tam rượu tứ
Mới ba thằng phải kiếm thêm “tay”
Giữa rừng dương nhìn mút chân mây
Biển biêng biếc một màu hi vọng
Gió rượt sóng chạy về phương ảo mộng
Bạn hiền đâu dễ kiếm nơi nầy
Có mấy thằng cứ ngồi xuống đây
Trên đầu ta trời xanh đang tắt nắng
Dưới chân ta là cát vàng lãng mạn
Sóng rì rào đánh thức cả nhân gian
Cô đơn đâu mà phải phàn nàn
Rượu mang ra thôi thì cứ rót
Rượu cay xè mà uống như mật ngọt
(Cũng đầy khí phách của một trang Hảo Hán túi thơ bầu rượu đầy " mộng ảo" thời nay hi,hi...)
Cá Ba Sa tui đang "Nghẹn" một cái chi dị lắm đằng sau trong cuộc thi này,híc,híc...
Không phải vì dở mà người ta thu hồi lại giải thưởng đâu Nghịch ạ!Nếu vì dở mà thu hồi thì phải thu hồi giải bài thơ Sương Hồ: "Hảo Hán ,hề...,bó gối,khoanh tay",
" Giang hồ-túi rỗng-mộng đầy trăng "
"Em!
Một lần làm ta viễn vọng
Xua những mùa xưa trĩu nặng
Ta mang hồn đi rong "
của tác giả Lê Thanh My cùng cấp bực tước vị Hội viên hội nhà thơ VN kiêm phó Ban đại điện Hội nhà văn VN tại ĐBSCL kiêm trưởng Ban sơ khảo kiêm ủy viên chung khảo,kiêm chủ tịch LHCHVHNT tỉnh An Giang ,kiêm cán bộ lòn lòn chạy cò giải thưởng thơ của ông Trịnh Bửu Hoài,người kéo bài thơ Sương Hồ từ điểm 2 liệt ở cấp sơ khảo lên chung khảo rồi lên bục thưởng hạng nhì cuộc thi.
Bài thơ trên bị rút giải vì Ban tổ chức lẫn ông Trịnh Bửu Hoài cùng một số người làm nghề giám khảo khác không kịp cố tình đặt cơ quan cấp trên của đơn vị đăng cai Cần Thơ và dư luận văn nghệ khắp nơi vào thế đã rồi,vào thế gì gì thì cũng ...mặc -kệ -bây...,tau đã kết thúc cuộc thi rồi.
Đây là một cuộc thi có cái gì đó thiếu trong sáng lẫn trong sạch nhưng tác giả Hoài Tường Phong chỉ là một ông già vô can,ông chỉ làm thơ tham gia thiệt thà theo sự phát động của cuộc thi rồi không biết gì nữa...
Chúng ta " phải xem hán sở tranh hùng
để xem thiên hạ rốt cùng về ai" chứ.