LÊ VĨNH TÀI Thơ hỏi Thở


[Vào lúc : 22:03 - 01/03/2012 | Chuyện mục : Tác phẩm của đồng nghiệp]
Thơ trống rỗng
khi không còn thứ gì là của cá nhân mình
Không còn sự khoan dung của ánh sáng
Những người phụ nữ
Đã hùa mình vào lửa
Đốt cháy Thơ
Thế giới đã phạm lỗi hay người ta đã suy tàn?
Thơ theo các cổ phiếu liều lĩnh của mình lao đầu xuống hố
Nằm chết như những xác người...





THƠ hỏi THỞ


LÊ VĨNH TÀI


Những người chết không cần Thơ nữa,
mà sao Thơ vẫn cần các tử thi?


Màu trắng trên giấy trắng
Bí ẩn trên bí ẩn
Những ẩn ngữ
Bỏ mặc ý nghĩ của Thơ
Như một chiếc khăn giấy chùi mép xong không còn sử dụng

Thơ khóc
Chỉ là bài thơ thôi
Sao người
Cứ đắng cay như vậy?
Dấu vết của hai bàn tay trắng
Ngày chúng ta hai sương một nắng
Trên những kỷ niệm
Cũng không còn được phép sử dụng
Nữa ư?

Thơ không được ám chỉ
Thơ chỉ nên suy nghĩ
Những gì được phép
Rồi sau đó tha hồ nhào lộn

Thông điệp không bao giờ còn được gởi đi
Thơ chém bao nhiêu nhát dao vào gió
Rồi cố chống lại sự lãng quên
Bằng cách đánh vần từng âm tiết
Lúng liếng ngọng nghịu
Vẫn không dám mở miệng
Vì sợ bị tiện
Vỡ đôi

Ngôi đền đã bị mất hết các bức tượng
Con người đánh mất quê hương
Ngôn ngữ đánh mất thời thơ ấu
Thơ đánh mất
Sự ăn mày trong ký ức
Cũng bình thướng…

Thơ không còn gì hết
Và cuối đời mỏi mệt
Sẽ sám hối thật sang
Viết vài ba chục trang
Là nghĩ mình có thể bắt quàng
Làm họ

Chơi kiểu đó
Đúng là ai méo mó
có hơn Thơ?

Đi tìm lại những gì
Của cái tôi đã mất?
Khi Thơ chỉ muốn
Lượm hai cục gạch
Bất động và vĩnh hằng
Bằng một sự có mặt già nua
Như một mệnh phụ xõa tóc đi chân không
Trong khu vườn giả vờ làm thiếu nữ

Câm nín
Và dang chân chờ đợi  
Những đứa trẻ cứ chạy vòng quanh
Trêu đùa
Đúng là Vua
Và Hoàng hậu
Nhưng mà trên sân khấu

Nhưng ánh mắt của mệnh phụ thì tha hồ sỉ nhục
Kể cả những gì Thơ biết là thiêng liêng
Như bàn thờ tổ tiên
Cả những linh hồn đã phụt tắt
Mệnh phụ xử lý tất
Cả
Trừ mình
Ra

Một con lật đật
Đứng không bao giờ ngã




Khi gió mang tới những lời thì thầm
của một phụ nữ đã mất tất cả trừ lí trí



Ăn mày ăn mày
tự nhiên Thơ bật ra chữ ăn mày không ai hiểu
Thơ đã giữ gìn nàng từ bao nhiêu thế kỷ
Trong chiếc kệ sách của mình
Không phải hy vọng nhận về một định mệnh
Ăn mày ăn xin

Ăn mày ăn mày
Không phải ăn mày dĩ vãng
Mà là ăn mày tình yêu
Vậy mới khốn nạn

Ăn mày ăn mày
Không có kẻ làm sang
Chỉ chó cắn áo rách
Vậy mới nát tan

Người ta cho Thơ một lon tăng lực
Bò húc
Mùi bạc hà
Làm mát trái tim Thơ
Sau khi bất ngờ bị sỉ nhục

Thơ nói bây giờ là lúc
Thơ uể oải và ham chơi
Đừng cười
Thơ tức



Thời gian đã chìm trong tiếng nước chảy ngân nga



Thơ cứ thích nói về sự vĩnh hằng
Thơ quỳ hai chân mình trước một bà có cái hông tròn và hơi mập
Bà ta coi sóc sự vĩnh hằng
Của những nhà thơ
Thường nấu món lẩu tha hồ thập cẩm
Mâm
Nào
Cũng
Dọn

Rồi cũng ra vẻ mình có quyền được lựa chọn
Thơ mà
Phải ngon

Nếu như Thơ có hai mươi cái chân?
Thơ cũng sẽ quỳ luôn chân thứ hai mươi mốt
Chơi như vậy tụi mày chết tốt
Thơ cười
Một cái rột

Và sau đó Thơ bắt mọi người phải nhột
Thơ thấy thương hại những người quỳ cả hai mươi hai chân
Hơn Thơ một chân
Mả Thơ lại cần
để dành phần
chân giữa

Vì Thơ còn chơi nữa



Trong nồi lẩu của Thơ có cả chợ trời và bài hát

Rồi rau quế hạt tiêu
Trà tàu và cùi bắp
Trao đổi cho nhau

Dâng lên dâng lên những sự ngất ngây
Của những gã ăn mày
Vẫn mơ một ngày
Đại gia phá sản

Bài hát về gã ăn mày gia truyền
Vẫn cố ngỡ mình là đại gia phá sản
Như Thơ đang được người ta nâng lên
Giống như một ổ bánh mì cũ
Mùi thiu mốc tan trên đầu lưỡi
Ngậm vào nát tan…

Thơ chỉ ăn mày ánh sáng
Nên gã ăn mày
Nhường cho Thơ được quyền uống nước giếng
Và Thơ tranh thủ lạm quyền
Uống cả một gàu đầy tràn
Sự thương hại
Vì bây giờ nước giếng cũng phải thiêng
Liêng

Sau đó bụng của Thơ phồng to
Không phải chỉ căng đầy sự thương hại
Mà là sự vĩ đại
Của căn bệnh thổ tả
Thơ tống ra
Mệt lả

Bao nhiêu người ngồi trên đầu Thơ
Thơ rơi như một chiếc lá
Thơ bay như một con ma
Thơ vẫn la
Cho người ta
Nghe

Thơ
Vĩnh hằng
Mãi mãi...

Mãi mãi...
Mãi mãi...
Mãi mãi...
Mãi mãi...
Mãi mãi...

Thơ ghét những ai ganh tỵ với niềm tự hào
Ngủ gục
Của Thơ

Thơ muốn tống ra
Hay tống vào những kẻ đang ôm bụng chạy như bay ra cánh đồng
Gương mặt buồn bã
Vì táo bón

Thơ ngất ngây trước những gì còn lại
Trong bụng Thơ
Và một cơ thể không còn gương mặt

Bài hát của Thơ
Gàu nước giếng của Thơ
Sự tống ra của Thơ
Sướng quá
Thơ reo lên
Con cccccccccccccccccccccccccccccccccccc
Cccccccccccc ccccccccccccccccccccccccccc
Thơ úp mặt
Vào những bước chân của lửa
Và người ta sẽ dập tắt những ngọn lửa ấy bằng giọt nước mắt
Thơ nói thật
Thơ dâng mình cho thần lửa
Như đám phụ nữ giành nhau chạy vào ngôi đền của bọn đàn ông
Thơ ghét những kẻ không chồng
Mà chửa

Như tấm gương soi vào chân dung của lửa
Hỏa hoạn sẽ soi sáng những mê lộ
Mà gã ăn mày mù
Và ngu
Không thấy

Môt lần nữa
Người ta lại phải dập bớt lửa
Bằng nước mắt của những bài thơ
Chứ không thôi Thơ
Bị bỏng



Sự kiêu hãnh của những người dập lửa


Họ không thể chối bỏ cội nguồn
Và nỗi buồn
Thi sĩ

Thơ tưởng có thể nhét họ vào lãng quên hay một xó kẹt
Thơ xây những bước tường
Và song sắt
Bằng những trò chơi hai mặt
Thơ rất
Rành

Tại sao ai cũng chơi trò hai mặt
Chơi trò mặt nạ
Mà Thơ không có quyền?

Nhưng Thơ đã lầm
Ngoài trời vẫn có trời
Ngoài lửa còn có lửa
Ngoài mặt nạ vẫn còn mặt nạ
của nó
Như gã ăn mày cất giữ sự nghèo khó
Không thôi người ta khinh
như chó
oan Thơ

Bức tường Thơ xây
Đã ngoài tầm tay
Sự kiêu hãnh của người dập lửa
Nên khi Thơ đốt những cánh cửa
Mở vào địa ngục
Tống những gã ăn mày
Đang cố dập lửa
Vào nỗi nhục
Của chính Thơ



Sự kiêu hãnh của những người múc nước dập lửa


Dù nước chỉ múc lên từ những đống sình
Nhưng Thơ đã xé tọac trái tim mình
Cười phá lên vì những trò khốn nạn

Thơ đọc đi đọc lại
Một lá thư
Với những ngôn ngữ bại trận
Đến chết vẫn thấy bất công
Vì một ông
Tầm bậy

Người ta bây giờ hay lòng vòng
Cũng chỉ kiếm mấy đồng
Ăn sáng

Nước trong sạch
Và Thơ cởi chiếc áo cũ, rách
của Thơ. Giặt sạch
Dù vết rách
Ngay trên ngực của Thơ

Thơ nhớ
Những kẻ nói láo
Và một câu chuyện hoang đường
Về gã ăn mày có gương mặt buồn
Chán nản

Nhiều lúc nghĩ lại Thơ cũng thấy mình khốn nạn
Nhưng ở đời ai rồi cũng thành chai sạn
Miễn đừng mất mạng
Thì thôi



Biết bao nhiêu lần Thơ đọc đi đọc lại



Những bài thơ bị cấm
Về bọn con gái
Nơi mà bàn tay người ta tản mác

Thơ ghét tụi nhỏ hay viết về sex
Thơ không thèm
Những bộ ngực trẻ măng
Tung tăng xấc láo

Thơ cố đi tìm những mưu mẹo
Để che đi lạc thú của Thơ
Không ngờ
Ai cũng biết

Chết xuống đất
Thơ vẫn tiếc
Một tình yêu đắng cay




Phải chăng nhan sắc của phụ nữ
đã thành huyền thoại với Thơ?


Phải chăng Thơ vĩ đại và cô độc?
Phải chăng Thơ khổng lồ và uy nghi?
Phải chăng Thơ mênh mông và kiêu kỳ?
Như các thành trì
Dài theo lịch sử

Sai hết
Sai hết
Thơ là một vết thương
Ngày em bỏ đi
Theo chồng áo cưới

Khi em phủ chiếc váy mênh mông lên giáo đường
Thơ nằm bẹp giường
Và bọn đàn bà khóc mướn
Đã tới

Người ta không muốn Thơ chết
Thơ phải sống
Với một khoảng trống mênh mông
Vĩ đại và cô độc
Khổng lồ và uy nghi
Như những thành trì
Dài theo lịch sử

Dĩ nhiên là Thơ sống
Thơ biết
Có một khoảng trống
Vĩ đại và mênh mông
Chui vào lòng
Rồi thoát qua lỗ đít

Ôi chao Thơ bắt đầu thô tục
May mà giáo đường nàng quỳ rất thiêng liêng
Nên Thơ cũng cất lên
Hùa vào bài kinh sám hối
Vậy là Thơ vô tội




Ngoài khơi xa của hi vọng
Thơ di chuyển trong những hồi ức


Của một gã ăn mày

Sao Thơ cứ là sự rạo rực của dục vọng?
Những con chữ đã mất
Như người bị đắm tàu
Sao Thơ cứ làm màu
Người ta ghét

Thơ ơi chúng ta đã cởi chiếc váy của tuổi thanh xuân
Quấn vào chiếc chăn mùa đông
Hoang tàn già cỗi

Chúng ta đã cùng nhau bước vào một viện bảo tàng
Với tập bản thảo xé mất những trang cuối cùng vì buồn nản
Chúng ta đã cùng nhau nhìn những con chó ngủ vào ban đêm
Và Thơ nhớ đến xương của em
Nằm trong xác thịt

Chiếc váy màu xanh đậm
Em luôn nguyền rủa gã ăn mày hay mở ra nhìn ngắm
Những người đàn bà đi giày cao gót
Bới tóc cao lên ót
Làm Thơ mê muội

Thơ muốn nổ tung những kỷ niệm
Như một lời nguyền
Ngày Thơ bị giết
Vì lỡ biết
điều không được biết

Thơ nhớ
Những đêm vô ích
Và chúng ta nói quá nhiều điều vô nghĩa
Như con chó và giấc mơ
luôn biết quay về
ổ của nó

Thơ nhớ
Chúng ta đã từng nghĩ mình đã là một lựa chọn
Những bài hát một cô gái điên
Gõ vào một chiếc xô úp ngược trong sân trường
Đầy những trái bàng rụng vào hoang tưởng
Chúng ta đã trắng đêm nhảy múa
Cho nên bây giờ linh hồn của chúng ta đã rơi ra khỏi chính mình
Em đừng khinh
Thơ chỉ yêu thôi nên không có tội

Thơ là một lựa chọn
Thơ không thể là một đòn
Đá hậu

Khi chúng ta bắt đầu leo dốc ở xứ Tuyên
Thành nhà Mạc đổ nát
Không khí không đủ để thở
Những ngôi sao lang thang suốt đêm
Chúng ta đã nghĩ
Rằng chúng ta sẽ phân biệt được bóng tối
Và những miếng mồi
Nhử
Chúng ta sẽ đi qua
Suốt cuộc đời hồn nhiên sỏi đá

Nhưng cuối cùng lưỡi dao cạo đã cắt cổ chúng ta
Đầu chúng ta lăn lang thang trên mặt đất
Ngượng ngùng lời nói dối
Ngượng ngùng lời xin lỗi
Những tin nhắn thật vội
Chúng ta không phải đổ tội
Vì chúng ta không có tội
Chúng ta chỉ còn bãi nôn mửa sau lần say rượu
Ói vào nhau

Gã ăn mày học đòi mang theo những chiếc túi rách
Đựng những vòng vàng nữ trang tưởng tượng
Tình yêu với Thơ

Sự tưởng tượng thương hại như một lưỡi kiếm mẻ
Phải rút ra khỏi vỏ
Chém vào chính gã ăn mày đang ngồi đẻ trứng ếch
Vụng về và đau đớn

Những quả trứng tiếp tục nở ra những đứa con của gã ăn mày mù
Suốt đời ngậm vào bầu vú
Của dân oan
Những em bé thơ ngây mắt tròn
Những cụ già héo khô xác ướp

Thơ trống rỗng
khi không còn thứ gì là của cá nhân mình

Không còn sự khoan dung của ánh sáng
Những người phụ nữ
Đã hùa mình vào lửa
Đốt cháy Thơ

Sự cực đoan của cái chết
Cũng không mang lại sự sống
Nên Thơ chỏng gọng

Thế giới đã phạm lỗi hay người ta đã suy tàn?
Thơ theo các cổ phiếu liều lĩnh của mình lao đầu xuống hố
Nằm chết như những xác người

Thơ đắp lên mình một chiếc áo thêu ren lừa đảo
Đi bộ khỏa thân
Lảo đảo
Lên boong của một con tàu
Mà ở bên phải là sân khấu với cột buồm
Có một cánh buồm đang thỏa thuận
Cho những lần Thơ bước lên chơi


| Thảo luận(2) |
Nguyễn Hoàng Đức
02/03/2012 17:04
Nguyễn Hoàng Đức

Cảm ơn nhà thơ Lê Vĩnh Tài! Lâu lắm rồi tôi không được đọc một bài thơ có sức triển khai như một giao hưởng hoàn mãn như vậy. Tác giả "sỉ nhục" thơ bằng một sự phản tỉnh tuyệt đối, nhưng qua cách anh dùng con đường thơ nói lên : anh là người rất yêu thơ. Bài thơ rất giầu nhạc điệu và hình ảnh. Và vô cùng nhiều là khả năng phản tỉnh quyết liệt. Thêm nữa cái phẩm chất hơn hẳn của một nghệ sĩ lớn và nghệ sĩ nhỏ, của người sáng tác giao hưởng và đoản ca là ở chỗ "người ta sẽ triển khai đề tài thế nào?" Vạn lý trường thành dù sứt mẻ thế nào luôn luôn vĩ đại hơn một chiếc lều đỏm dáng điệu đà. Và bài thơ này hoàn tòan thực chứng khả năng khai triển tất cả những ngóc ngách hình ảnh của tác giả. Làm cho người lảm thơ và thơ phải giật mình: thơ là gã ăn mày hay đại gia phá sản? Thơ dăm câu ba điều của người Việt đã bao giờ là đại gia chưa? Hay chỉ là những đoản ca chơi trên nền nhạc tranh tre nứa lá? Một lần nữa xin cám ơn tác giả và sự phản tỉnh đa chiều mà tác giả gửi đến.
vũ đức tân Email
02/03/2012 12:22
khi quay mặt vào bốn bức tường
thơ chỉ còn ý nghĩ
khi cảm xúc chỉ còn là âm thanh số
thơ chỉ còn là hơi thở mong manh
khi nắm chặt tay Bùi Giáng
mới biết rằng
ngoài thơ...còn có thơ
Phân trang 1/1 Trang đầu 1 Trang cuối
Viết Thảo luận
Hình vui
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Mở HTML
Mở UBB
Mở hình vui
Ẩn giấu
Hãy nhớ
Tên gọi   Mật khẩu   Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web   Email   [Đăng ký]
               

 

Những bài mới nhất